_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu vừa dẫn Lý Hà thị đến trước cửa nhà lao, đã nghe thấy tiếng xiềng xích vang lên loảng xoảng, Lý Lão Thực vội vã nhào tới, hai này siết chặt lấy chấn song nhà lao.
“Nương tử, nương tử, Húc Nhi vẫn khỏe chứ?”
Lý Hà thị nước mắt lưng tròng, hé mở bọc tã đang ôm trước ngực, lộ ra khuôn mặt một đứa bé đang ngủ say sưa, tỏa ra mùi sữa thơm thoảng thoảng, gương mặt nhỏ nhắn bụ bẫm như cái bánh bao, đôi môi khẽ mấp máy tựa đang bú.
Lý Lão Thực nhìn không chớp mắt, Lý Hà không khỏi nghẹn ngào: “Lão gia, chàng gây ra... tội lỗi gì thế này.”
Triển Chiêu thở dài, rời đi lặng lẽ không một tiếng động.
Ở trước cửa đại lao, Trương Long và Triệu Hổ đang rì rầm nói chuyện với nhau, thấy Triển Chiêu đi ra, hai người ngừng nói chuyện, vội bước đến đón đường.
“Triển đại ca, Lý chưởng quỹ...”
Triển Chiêu thở dài: “Nhân chứng vật chứng đều có đủ, chính hắn cũng đã thẳng thắn thú nhận.”
Trương Long ngạc nhiên, im lặng hồi lâu, đột nhiên hắn vung tay đấm thật mạnh vào tường: “Lý chưởng quỹ là một người thật thà, lần này sao lại... hồ đồ như vậy!”
Triệu Hổ cũng buồn bã: “Vậy... Triển đại ca, hành hung ngay trên đường, chẳng phải là...”
“Trảm lập quyết.”
☆ ☆ ☆
Khi quay về phủ, Triển Chiêu muốn đi báo cáo với Bao đại nhân trước, nào ngờ Bao Chửng vào triều vẫn chưa về, y lại về phòng tìm Đoan Mộc Thúy, chăn gối trên giường được gấp gọn gàng mà chẳng thấy người đâu.
Ra đến gian ngoài thấy hộp thức ăn vẫn nằm trên bàn, Triển Chiêu biết chắc hẳn nàng vẫn chưa rời khỏi phủ Khai Phong, y rút mũi ám tiến cắm trên khóa hộp thức ăn, nhấc nắp hộp lên nhìn thử, Tiểu Thanh Hoa đang nằm ngủ dang tay dạng chân, còn cáu kỉnh trở mình.
Triển Chiêu bật cười, nhẹ nhàng đóng nắp hộp đồ ăn lại.
Sau đó y bước chân ra cửa, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy Triệu Hổ từ trong sân đi ra: “Có thấy Đoan Mộc cô nương đâu không?”
“Hình như ở chỗ Công Tôn tiên sinh.” Triệu Hổ gãi đầu, “Tỷ ấy bảo là theo tiên sinh học viết chữ.”
Học viết chữ?
Nàng thật đúng là... rảnh đến phát chán rồi.
☆ ☆ ☆
Khi Triển Chiêu rảo bước đi vào, Công Tôn Sách đang rất đau lòng vì Đoan Mộc Thúy làm lãng phí không biết bao nhiêu tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng của ông, vừa ngước mắt lên nhìn thấy y, ông đã kích động đến không kiềm chế được.
Triển Chiêu mỉm cười: “Tiên sinh, ta đưa Đoan Mộc ra ngoài dùng bữa.”
Công Tôn Sách vội vã gật đầu, liếc nhìn thấy Đoan Mộc Thúy đang nắm chặt cán bút không buông, chỉ hận không thể cướp lấy cây bút từ trên tay nàng: “Đoan Mộc cô nương, cô thấy đói rồi phải không, đúng lúc lắm, để Triển hộ vệ dẫn cô đi ăn món ngon.”
“Ta vẫn chưa viết xong.” Đoan Mộc Thúy cúi đầu, lại viết chữ lên giấy Tuyên Thành, “Hơn nữa ta cũng không thấy đói.”
Triển Chiêu đoán được suy nghĩ của nàng, y bèn đi tới, cầm lấy cây bút: “Chẳng phải đã hẹn cùng nhau dùng bữa rồi sao?”
“Vậy thì... cùng ăn với Công Tôn tiên sinh đi.” Đoan Mộc Thúy cự nự vòng vo, chỉ vì không muốn ở bên y một mình, dường như nàng cảm thấy nếu kéo thêm người khác thì yên tâm hơn một chút.
Xem ra lại giận dỗi rồi, Công Tôn Sách thầm thở dài, dựa vào kinh nghiệm làm ng đèn vô số lần, bây giờ nên chuồn là thượng sách, thế là Công Tôn Sách bỏ lại một câu “xin thứ lỗi không thể phụng bồi” rồi biến mất nhanh như gió.
“Này, Công Tôn tiên sinh...” Đoan Mộc Thúy bất giác muốn đuổi theo, nhưng vừa mới nhấc chân lên thì cửa đã bị Công Tôn Sách đóng sầm lại.
Đám người trẻ tuổi cứ thích hờn dỗi làm mình làm mẩy như vậy đấy, Công Tôn Sách chậm rãi bước xuống bậc thềm, mấy người ở sau cánh cửa đóng kín kia cứ việc cãi nhau đi, đừng có đụng chuyện là lại lôi người lớn vào.
Trái tim Đoan Mộc Thúy đập như trống dồn, lúc này chỉ cần ở một mình với Triển Chiêu thôi là trong lòng nàng đã căng thẳng đến không thể chịu nổi.
“Vậy... Ăn cơm... Mau đi ra ngoài ăn cơm thôi...” Đoan Mộc Thúy vội vàng đi ra cửa, hệ số an toàn ở những nơi đông người sẽ cao hơn một chút.
Mới đi được hai bước, nàng chợt cảm thấy eo bị siết chặt, ngay sau đó, nàng đã ngã vào lòng Triển Chiêu.
“Này, Triển Chiêu, như vậy không ổn đâu.” Nàng đỏ mặt bám vào Triển Chiêu để đứng thẳng lại.
“Sao lại không ổn?” Triển Chiêu cố nín cười.
“Chàng hồi trước không như thế này.” Đoan Mộc Thúy cắn môi.
“Vậy hồi trước thế nào?” Triển Chiêu tò mò.
Đoan Mộc Thúy cảm thấy mình dần rơi xuống thế yếu, rất không phù hợp với phong thái của một tướng quân, cũng không có khí chất của một thần tiên, cho nên nàng hắng giọng, ngẩng đầu dũng cảm nhìn Triển Chiêu: “Trước kia khi, khi chàng nói chuyện với ta, thỉnh thoảng sẽ... đỏ mặt.”
“Ừm... còn gì nữa?” Triển Chiêu nghe một cách nghiêm túc.
“Chàng cũng sẽ không... ôm ta... như vậy...” Nàng càng nói càng hạ giọng.
“Cũng sẽ không hôn nàng phải không?” Triển Chiêu mỉm cười.
Đoan Mộc Thúy chẳng đáp.
Triển Chiêu thở dài, cúi xuống cạ cạ đỉnh đầu nàng: “Khi đó ta và nàng chưa quá thân thiết, đương nhiên cách hành xử sẽ có nhiều điều phải e ngại. Nhưng Đoan Mộc ạ, ta không thể cứ đỏ mặt mỗi khi nói chuyện với nàng cả đời được.”
Rồi y bỗng bật cười thành tiếng: “Nhưng còn nàng, lúc trước khi nói chuyện với ta nàng chẳng hề đỏ mặt, sao bây giờ vừa mở miệng mà mặt đã đỏ như tôm luộc rồi?”
“Chàng mới giống tôm luộc, suốt ngày mặc đồ đỏ, chàng còn giống con tôm hơn.” Mặc dù mặt đỏ bừng nhưng bản lĩnh đấu khẩu của Đoan Mộc Thúy vẫn không hề: suy giảm.
Triển Chiêu cười: “Chúng ta vốn là người xa lạ, sau đó quen biết nhau, trở thành bạn bè, rồi lại thích nhau, lẽ nào khi thích một người lại không muốn thân mật với đối phương hơn sao? Nàng nói ta trước kia không như thế này, nhưng nàng hồi trước cũng không giống như vậy” nụ cười trên môi Triển Chiêu ẩn hiện, “Nếu lần đầu gặp nàng ở nhà tranh, ta hành xử càn rỡ thì nàng tính sao?
“Vậy thì chàng chết chắc rồi.” Đoan Mộc Thúy bĩu môi.
“Còn bây giờ.” Triển Chiêu trêu chọc nàng, “Hình như Đoan Mộc cô nương sẽ không nổi giận, cũng không tặng cho ta hai cái bạt tai. Hơn nữa, Đoan Mộc cô nương là thần tiên, nếu không muốn có thể đánh một chưởng đẩy ta ra, rồi xuyên tường bỏ đi đúng không? Nếu nàng không đi, chứng tỏ không phải là nàng không muốn, nếu nàng đã bằng lòng, chứng tỏ như vậy cũng chẳng có gì bất ổn, nếu đã vậy thì tại sao vừa nãy lại bảo làm thế là không ổn? Suy cho cùng cũng vì nàng khẩu thị tâm phi có đúng không?”
Lần đầu tiên trong đời Đoan Mộc Thúy bị Triển Chiêu nói cho mụ mị đầu óc.
“Ta... ta…. ta, ta khẩu thị tâm phi lúc nào?” Sau một lúc lâu nàng mới bực bội đáp lại.
“Chẳng lẽ không phải sao?” Triển Chiêu nhíu mày, “Nàng đừng quên, hình như khi đó ở trong phòng nàng... hôn ta trước.”
Đoan Mộc Thúy tức tối.
“Bất quá, nàng yên tâm,” Triển Chiêu ra vẻ vô cùng trịnh trọng mà trấn an nàng, “Ta sẽ không tố cáo nàng mạo phạm mệnh quan triều đình đâu.”
“Đồ mèo chết tiệt!” Đoan Mộc Thúy nghiến răng nghiến lợi, “Bây giờ biết học hư rồi!”
“Ta cũng không hư với người khác.” Triển Chiêu đáp nhanh như chớp.
Đoan Mộc Thúy thoáng sửng sốt, không hiểu sao một câu nói ngắn ngủi như vậy lại có vẻ đi vào lòng người hơn rất nhiều lời từng nói trước đó.
Ta cũng không hư với người khác.
Nàng cúi đầu chẳng nói năng gì.
Triển Chiêu mỉm cười dắt tay nàng: “Đói bụng rồi chứ, đi ra ngoài dùng bữa thôi.”
☆ ☆ ☆
Vừa ra đến ngoài sân họ liền gặp Trương Long đang thở hổn hển tới đón đường: “Triển đại nhân, Bao đại nhân đang tìm huynh gấp…”
Chợt nhìn thấy Đoan Mộc Thúy, hắn lại như nghĩ tới điều gì đó: “Nghe nói chuyện có liên quan đến Đoan Mộc tỷ, tỷ cũng nên qua đó đi.”
Đoan Mộc Thúy thầm giật mình, nàng ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu, đôi mắt ngập tràn nỗi hồ nghi.
Có chuyện gì liên quan đến cả Triển Chiêu và mình? Chẳng lẽ quan gia không tin chuyện Tiểu Thanh Hoa phóng hỏa ư?
Sự thật đã chứng minh, hoàng đế chẳng mấy quan tâm đến vụ của Tiểu Thanh Hoa, Bao Chửng tìm họ là vì chuyện khác.
☆ ☆ ☆
“Hôm nay thân tín của Bàng thái sư từ Tuyên Bình trở về, kể rằng ở Tuyên Bình có chuyện lạ.”
Tuyên Bình ư?
Cả hai đều chấn động.
Đã lâu lắm rồi không được nghe thấy cái tên này.
Bao Chửng nhìn về phía Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, sau khi dịch bệnh ở Tuyên Bình qua đi, thân tín của Bàng Thái sư vẫn luôn ở lại trấn giữ, để có thể trao đổi tin tức với kinh thành. Chiều tối hôm qua, người ở Tuyên Bình phi ngựa tới, báo rằng nửa đêm trời bỗng sáng như ban ngày, một ngày có hai lần trời sáng, tuy hiện tượng lạ này không kéo dài nhưng đã khiến người dân trong thành vô cùng hoảng loạn, nghe nói có một số người chưa đợi trời sáng đã kéo cả nhà ra đứng chờ dưới cổng thành, chỉ đợi cửa thành mở liền bỏ chạy khỏi Tuyên Bình.”
Đoan Mộc Thúy sửng sốt hồi lâu, mãi đến khi Triển Chiêu gọi nàng, nàng mới lấy lại tinh thần, nói năng có hơi lộn xộn: “Nửa đêm trời sáng như ban ngày, một ngày có hai lần trời sáng, ta chưa từng nghe nói có... dị tượng như vậy.”
Bao Chửng không nghi ngờ gì: “Tuyên Bình vừa trải qua đại nạn, suy cho cùng cũng không chịu nổi lần thứ hai. Đoan Mộc cô nương, ta nhớ lúc trước cô có nói với việc minh đạo ở Tuyên Bình đã bị phong ấn, liệu có phải bên trong minh đạo lại có chuyện gì nữa không?”
“Không đâu.” Đoan Mộc Thúy đáp rất kiên quyết, “Minh đạo đã phong ấn, không thể dấy lên mầm họa lần nữa.”
“Vậy chuyện này...” Bao Chửng hơi đắn đo.
“Bao đại nhân, cứ chờ thêm mấy ngày nữa xem sao, đợi thêm mấy ngày, nếu... hẳn ta sẽ biết đã có chuyện gì xảy ra.”
Nàng nói năng mập mờ khiến Triển Chiêu nghi ngờ, y đang định hỏi thì Bao Chửng đã chuyển sang chủ đề khác: “Triển hộ vệ, còn có một việc bản phủ muốn nói riêng với ngươi.”
Xem ra là muốn Đoan Mộc Thúy tránh đi, Triển Chiêu có phần do dự, nhưng nàng lại không hề để bụng: “Vậy... ta đi trước đây”.
Bao Chửng khẽ gật đầu, Đoan Mộc Thúy xoay người rời đi, vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa nàng bỗng vấp ngã, Triển Chiêu giật mình, theo bản năng muốn bước tới, lại thấy nàng vịn cánh cửa đứng vững người lại, sau đó trở tay khép cửa vào.
Triển Chiêu chưa kịp phản ứng, sau lưng đã vang lên giọng nói điềm tĩnh của Bao Chửng: “Triển hộ vệ tiếp chỉ.”
Triển Chiêu giật mình, soạt một tiếng xoay người lại, vén vạt áo, quỳ một chân xuống đất.
“Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ Triển Chiêu, sau khi lĩnh chỉ lập tức đi tới Hưng Châu, Tây Hạ, không được chậm trễ.”
“Thần lĩnh chỉ.”
Sự tình đến quá bất ngờ, nhất thời trong lòng Triển Chiêu rối như tơ vò.
“Đại nhân, tại sao đột nhiên lại muốn thuộc hạ đi tới thủ phủ của Tây Hạ?”
“Bản phủ cũng không hiểu rõ nguyên do. Khi đến Hưng Châu, người của Nhập Tùng Đường sẽ đến hỗ trợ cho ngươi.”
“Nhập Tùng Đường?” Triển Chiêu ngẩn ra, Bao Chửng từng nhắc đến cái tên này, “Đó chẳng phải là... ám vệ mà Bàng thái sư bí mật bố trí ở Tây Hạ sao?”
“Đúng vậy.” Bao Chửng gật đầu, “Trong Liêu Quốc cùng Tây Hạ đều có Nhập Tùng Đường của Đại Tống chúng ta, dùng để truyền tin quân. Chuyến này mượn ngươi đi Hưng Châu chắc hẳn có việc quân cơ quan trọng. Theo lý mà nói, ngươi tuyệt đối không nên bị cuốn vào chuyện bí mật biên cảnh, nhưng Bàng thái sư đã thỉnh tấu, quan gia cho phép, việc này đã chắc như đinh đóng cột. Triển hộ vệ, ngươi về thu xếp rồi ngày mai lên đường.”
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
“Triển hộ vệ...” Bao Chửng muốn nói lại thôi, ngập ngừng hồi lâu ông mới dặn dò, “Chuyến này đi phải cực kỳ cẩn thận, ở nơi đất khách không thể so với Đại Tống, cũng không giống với giang hồ, nếu có thể làm nên chuyện thì phải cố gắng hết sức, nhưng nếu việc không thành thì chớ hy sinh vô nghĩa.”
Trái tim Triển Chiêu chợt cảm thấy ấm áp: “Thuộc hạ xin ghi nhớ trong lòng.”
Nhìn theo bóng Triển Chiêu đi xa dần, Bao Chửng nhíu mày thật chặt, khuôn mặt đen như bị một đám mây u ám bao phủ.
Tây Hạ, Hưng Châu, Nhập Tùng Đường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy ôm cõi lòng nặng trĩu bước ra khỏi cổng phủ Khai Phong, nàng quên đón Tiểu Thanh Hoa, cũng quên luôn việc hẹn Triển Chiêu đi ăn tối.
Tuyên Bình, trời sáng lúc nửa đêm, một ngày hai lần trời sáng…
Trời sáng lúc nửa đêm, một ngày hai lần trời sáng...
Một ngày hai lần trời sáng, chẳng lẽ là...
Đang tập trung suy nghĩ, chợt nàng va phải người.
Ngẩng đầu nhìn lên, đó là một người đàn bà mặt đẫm nước mắt, búi tóc rối bời, trong lòng ôm một đứa trẻ quấn tã lót, thẫn thờ nhìn Đoan Mộc Thúy một hồi, rồi mặt không thay đổi, đi lướt qua nàng.
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, cất bước định đi, bỗng thấy dưới chân có gì đó, cúi xuống nhặt lên thì thấy đó là một gói giấy đỏ gấp vuông vắn.
Lẽ nào là của người đàn bà kia đánh rơi? Đoan Mộc Thúy đang định gọi nàng ta lại, chợt liếc thấy trên mặt sau của gói giấy có chữ viết.
Trông như nét vẽ nguệch ngoạc, nếu là bất cứ người nào khác đi trên con đường này nhặt được thì có lẽ họ xem cũng không hiểu.
Trừ Đoan Mộc Thúy.
Xưa kia Thương Hiệt tạo ra chữ khiến nửa đêm quỷ thần phải gào khóc, đó là chữ viết đầu tiên của thời thượng cổ.
Tiền mãi lộ.
Đoan Mộc Thúy nhìn theo hướng người đàn bà kia đi xa, cắn môi một cái, rồi vội rảo bước đuổi theo.