_khaiphongchiquai005.jpg)
Lý Hà đi một lúc mới nhớ lời dặn dò của phu quân, nàng ta đưa tay lần mò lớp tã bọc ngoài cùng, đột nhiên sững người.
Gói giấy mà lão gia trân trọng giao cho nàn ta đâu mất rồi?
Nàng ta vô cùng kinh hoảng, cuống quýt mò mẫm khắp bọc tã, có lẽ đã đụng đến Húc Nhi, khiến nó nhếch cái miệng nhỏ lên khóc oe oe.
Lý Hà thị chẳng thèm dỗ dành an ủi nó, cứ vậy ôm Húc Nhi vội vàng lần theo đường cũ đi ngược trở lại, đang đi thì gặp được Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy mỉm cười giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa cầm một gói giấy đỏ, huơ huơ trước mắt Lý Hà thị.
“Vị cô nương này, sao cô lại tùy tiện lấy đồ của người khác như thế?” Lý Hà thị hoảng hốt, “Trả lại cho ta.”
Nàng ta định chộp lấy, Đoan Mộc Thúy rụt tay lại, nàng ta liền chộp vào khoảng không.
“Nếu cô không trả cho ta, ta... ta hô hoán lên bây giờ.” Lý Hà thị càng thêm luống cuống.
“Hô hoán làm gì? Ta nhặt được dưới đất, có phải ăn cướp của cô đâu.” Đoan Mộc Thúy trở tay nắm gói giấy kia trong lòng bàn tay, “Trên gói giấy này không viết tên, ai biết nó có phải của cô hay không?”
Lý Hà thị hơi sửng sốt, nàng ta chợt nhớ ra điều gì đó, vội lấy một miếng bạc vụn từ chiếc túi đeo trên thắt lưng, cầm lấy tay Đoan Mộc Thúy nhét nó vào tay nàng: “Cô nương, xin cô nương thương tình, cô trả cho ta đi, thứ này không đáng bao nhiêu tiền đâu... Ta cho cô tiền, ta cho cô tiền có được không?”
Đoan Mộc Thúy nhìn nàng ta, sắc mặt dần sa sầm.
“Ta vốn tưởng rằng cô là một người đàn bà bình thường, không hề biết gói giấy này để làm gì.” Nàng nói rất chậm, từng chữ từng chữ như từng tiếng trống vang rền trong lòng Lý Hà thị, khiến màng nhĩ của nàng ta ù đi, “Bây giờ xem ra trong lòng cô đã biết rồi, cô có biết gói giấy này chứa mạng người hay không?”
Thấy bí mật bị phá vỡ, Lý Hà thị như bị sét đánh, nàng ta lui về sau hai bước, hoảng sợ nhìn Đoan Mộc Thúy.
“Vậy là có biết?” Đoan Mộc Thúy giận dữ, “Đúng là ý trời nên cô mới va phải ta, khiến gian kế của cô không thành!”
Thấy nàng toan xoay người rời đi, Lý Hà thị cả kinh, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi nhào thẳng vào người Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy nghe được tiếng động phía sau, nàng cau mày nhích sang một bên né tránh.
Lý Hà thị hoàn toàn không biết võ công, nàng ta nhào tới với tâm lý sẵn sàng sống chết với Đoan Mộc Thúy, nào ngờ nàng đột nhiên tránh đi, Lý Hà thị hẫng chân loạng choạng va vào bức tường bên cạnh, thoạt trông cú va đập này sẽ rất đau đớn, nhưng trong lòng nàng ta còn ôm một đứa trẻ, nếu nó có chuyện gì thì thật tội lỗi, Đoan Mộc Thúy hơi do dự, rồi vụt tới nhẹ nhàng kéo một cái, cứu Lý Hà thị ngay trước khi nàng ta vỡ đầu chảy máu.
Lý Hà thị hoảng loạn vô cùng, thấy Đoan Mộc Thúy ở ngay trước mặt, nàng ta khàn khàn gào lên một tiếng, vươn tay chộp lấy búi tóc của Đoan Mộc Thúy.
“Này, này, này!” Đoan Mộc Thúy chưa bao giờ đánh nhau như mấy người đàn bà chanh chua đanh đá, trong lúc nhất thời hơi luống cuống tay chân, lại thêm bị giật tóc đau điếng, nàng chỉ hận không thể đá cho Lý Hà thị một cước bay ra ngoài, nhưng lại sợ nàng ta không chịu nổi...
Đoan Mộc Thúy liếc mắt thấy những người xung quanh đang kéo tới, còn có mấy người chỉ trỏ giễu cợt...
Hỏng rồi, đường đường là một thần tiên lại bị người ta túm tóc ngay giữa đường giữa xá thế này...
“Ngươi có thả tay ra không!” Đoan Mộc Thúy nổi giận, đang định ra tay thì phía sau vang lên tiếng hô kinh ngạc.
“Là Đoan Mộc tỷ!”
“Lý thẩm, cô mất trí rồi ư, sao còn không ngừng tay!”
Đó chính là Vương Triều và Mã Hán, hai người thường xử lý những vụ đàn ông thô kệch đánh nhau, không quen xử lý những vụ đàn bà cãi vã, quả thực rất lạ lẫm, Mã Hán lớ ngớ kéo tay Lý Hà thị, Đoan Mộc Thúy đau đến xuýt xoa: “Này, đau, đau.”
Trong lúc luống cuống, Vương Triều gia nhập, túm chặt lấy Lý Hà thị cố gắng kéo ra...
Móng tay sắc nhọn của Lý Hà thị cào thẳng một đường từ thái dương xuống mặt Đoan Mộc Thúy, kẽ ngón tay vướng mấy sợi tóc, để lại trên khuôn mặt nàng ba vết xước ứa máu.
“Ngươi!” Đoan Mộc Thúy giận đến suýt bật khóc . Vương Triều cùng Mã Hán trợn tròn mắt.
Thế là không thiếu một ai, cùng bị đưa về phủ Khai Phong.
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu hay tin lập tức chạy tới, lúc đến nơi thấy Công Tôn Sách đang giúp Đoan Mộc Thúy bôi thuốc, búi tóc cũng được thả xuống, mái tóc đen dài xõa ra, hai mắt đỏ hoe, chốc chốc lại thút tha thút thít.
“Được rồi được rồi,” Công Tôn Sách nhẹ nhàng an ủi nàng, “May mà vết thương không sâu, tĩnh dưỡng mấy hôm, tránh đụng vào miệng vết thương là sẽ không sao đâu.”
“Sau lưng ta đã có mười bảy vết rồi, giờ lại thêm ba vết nữa!” Đoan Mộc Thúy buồn đau, nước mắt rơi lã chã, “Ta đúng là không hợp với Khai Phong!”
“Chủ tử của ta ơi!” Vừa đến ngưỡng cửa, Tiểu Thanh Hoa đã kêu lên một tiếng thê lương kinh thiên động địa, Triển Chiêu chưa kịp ngăn cản thì nó đã dùng cả tay chân trèo qua ngưỡng cửa rồi.
“Kẻ nào lại tàn nhẫn độc ác như vậy?” Chưa kịp nhìn thấy mặt Đoan Mộc Thúy mà Tiểu Thanh Hoa đã đấm ngực giẫm chân ngoạc mồm, “Về sau biết phải vác mặt ra gặp người khác thế nào đây!”
Nghe tiếng gào của nó, Đoan Mộc Thúy lại không khóc nữa, nàng trừng mắt nhìn Tiểu Thanh Hoa: “Ngươi nói thử xem, ta làm sao mà không ra gặp người khác được?”
Công Tôn Sách thở dài, kịp thời xách Tiểu Thanh Hoa lên ngay trước khi nó định chứng minh mệnh đề “sao lại không gặp người khác được”: “Tiểu Thanh Hoa, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.”
Không đợi Tiểu Thanh Hoa phản đối, Công Tôn Sách liền cất bước đi ra ngoài.
“Này này, đừng xách cánh tay của ta, cánh tay của ta...” Tiếng cự cãi của Tiểu Thanh Hoa càng lúc càng xa, “Với cả... cô nam quả nữ... không tiện ở chung một phòng…”
Triển Chiêu thở dài, xoay người đóng cửa lại, sau đó đi tới ngồi xuống bên cạnh Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy cúi đầu, một giọt nước mắt lại tí tách rơi.
“Được rồi, để ta xem nào.” Triển Chiêu đưa tay chạm vào khuôn mặt nàng, Đoan Mộc Thúy ngoảnh mặt đi không cho y xem, nhưng cuối cùng cũng chẳng tránh được.
Vết cào không sâu nhưng miệng vết thương rớm máu, Triển Chiêu thấy mà đau lòng vô cùng.
“Đang yên đang lành, sao lại đánh nhau với Lý thẩm?” Triển Chiêu đi lấy bình thuốc vừa được Công Tôn Sách để ở gần đó.
“Ta có muốn thế đâu.” Mắt Đoan Mộc Thúy lại đỏ hoe.
“Nghiêng đầu đi một chút nào, bôi thuốc vào là tốt thôi.”
Không biết nàng đang thi gan với ai, cứ ngoảnh đầu đi không nhúc nhích, Triển Chiêu thở dài, đưa tay ấn đầu nàng dựa vào vai mình.
Ngay khi nàng định ngọ nguậy, Triển Chiêu bèn dọa nàng: “Nếu không ngoan ngoãn bôi thuốc, coi chừng ngày sau sẽ để lại sẹo đấy.”
Cuối cùng nha đầu này cũng chịu ngồi yên.
Triển Chiêu dùng ngón tay ra quẹt một chút thuốc mỡ, nhẹ nhàng giúp nàng bôi lên vết thương, thuốc mỡ mát lạnh lại mang theo cảm giác hơi ngưa ngứa, khiến Đoan Mộc Thúy không khỏi nhíu mày.
Triển Chiêu muốn nở một nụ cười, nhưng trong lòng còn có chuyện đè nặng lên trái tim của y, dường như ngay cả cười cũng gượng gạo.
Y khẽ nói: “Sao bảo nàng về nhà mà lại bị thương thế này, làm sao ta có thể yên tâm được đây.”
“Ta có muốn vậy đâu,” Đoan Mộc Thúy buồn bực, gói giấy nắm trong tay gần như đã bị siết thành một cục.
“Đó là cái gì?” Thấy một góc màu đỏ lộ ra khỏi bàn nắm chặt, Triển Chiêu thuận miệng hỏi.
“Nữ nhân kia nhất định là đã giết người.” Đoan Mộc Thúy rì rầm.
Triển Chiêu thầm giật mình, ngừng tay lai: “Nàng nói... Lý thẩm ư?”
Rồi y bật cười: “Lại nói linh tinh rồi, Lý thẩm nhát gan lắm, bà con xung quanh đều biết mà.”
Đoan Mộc Thúy xòe tay ra, say sưa nhìn gói giấy bị siết thành một cục trong lòng bàn tay: “Triển Chiêu, nếu ta nói trong cái gói này có một mạng người, chàng có tin không?”
“Thần tiên đã nói, ai dám không tin.” Triển Chiêu mỉm cười.
Khi nàng chằm chằm vào gói giấy kia, nó dần dần mở ra, các nếp gấp trên giấy không biến mất, dường như có thứ gì đó đang giãy giụa trong gói giấy, một lúc sau nó giãy thật mạnh, làm gói giấy lật ngược lại, có thể nhìn thấy rõ ràng trên mặt sau có mấy nét bút như vẽ nguệch ngoạc.
“Đây là... chữ gì?” Triển Chiêu rất nhạy bén.
“Tiền mãi lộ.”
“Tiền mãi lộ ư?”
Đoan Mộc Thúy không đáp mà rúc vào lòng Triển Chiêu.
Triển Chiêu ôm lấy nàng, nhìn vết xước trên má nàng lòng thực sự cảm thấy xót xa, y cúi đầu hôn nhẹ vào bên cạnh.
“Triển Chiêu, lúc còn nhỏ chàng có được làm lễ nhặt đồ thôi nôi không?”
“Có chứ.”
“Chàng nhặt được cái gì?”
“Để ta nghĩ đã.” Triển Chiêu hơi nhíu mày lại, “Kiếm tuệ, bút lông, túi thơm, khăn tay và cả...”
“Nhặt nhiều thứ như vậy sao?” Đoan Mộc Thúy bật cười, “Lòng tham không đáy.”
“Đúng vậy.” Triển Chiêu mỉm cười, “Ta còn muốn nhặt cả bánh ngọt hình quả đào, cha ta hoảng hồn, giơ tay cho ta một cái bạt tai, bảo rằng chẳng lẽ cuối cùng lại nuôi ra một kẻ tham ăn ư.”
“Triển Chiêu, chàng có tin chuyện cuộc đời một con người muốn làm gì, muốn bước đi trên đường đời như thế nào, có thể đi xa đến đâu, có thể đi nhanh bao nhiêu đều đã được định sẵn không?”
Triển Chiêu lắc đầu: “Ta chỉ tin mọi thứ đều do con người tự tay làm nên.”
Đoan Mộc Thúy nhìn vào mắt Triển Chiêu: “Chàng không tin cũng tốt.”
“Vậy có chuyện này hay không?”
“Tin thì có, không tin thì không có. Suy cho cùng chuyện này có hay không cũng không quan trọng lắm.”
Triển Chiêu gật đầu, chợt y nhớ tới điều gì đó, bèn cười và nói: “Sao hôm nay nghe nàng nói chỗ nào cũng để lộ thiên cơ vậy?”
“Triển Chiêu, trên đời này có rất nhiều nơi luật pháp không quản được, cũng không thể quản được. Bên trong quỷ vực có nhiều việc dù Thượng giới không cho, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa thể trừ tận gốc.”
“Như tiền mãi lộ sao?” Triển Chiêu có thất khiếu linh lung tâm, nói cho cùng vẫn phản ứng nhanh hơn người khác.
“Ừ.”
“Trong quỷ vực có mấy câu thế này, mệnh do trời định, mỗi người từ lúc sinh ra đều được định sẵn đường đời dưới chân, giống như dây tơ hồng vậy, không thấy được, không sờ được nhưng nó vẫn tồn tại ở đó.”
Nói tới đây nàng đột nhiên đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn chân của Triển Chiêu.
Triển Chiêu cũng cúi đầu nhìn xuống.
“Bọn họ cho rằng dưới chân đã có sẵn một con đường, dù có chấp nhận hay không, tình nguyện hay không thì vẫn phải đi theo con đường này tới tận lúc chết.”
Vừa nói nàng vừa đưa tay chạm nhẹ vào mũi giày của Triển Chiêu: “Nếu như ta có mắt của Lộ quỷ, ta sẽ có thể nhìn xem con đường dưới chân chàng trông như thế nào, giống như một tấm vải được trải ra vậy, có thể là thẳng, có thể gấp khúc, mà cũng có thể là rách nát.”
“Lộ quỷ sao?”
“Đúng vậy, chúng chuyên cai quản con đường dưới chân, để xem con đường này là đường buôn bán, đường nghèo mạt hay đường giàu sang, đường yên ổn hay đường gập ghềnh.”
“Vậy tiền mãi lộ nghĩa là gì?”
“Có một số người không muốn chịu khổ cực cả đời, thấy con đường của người khác rộng rãi bằng phẳng dễ đi hơn, bọn họ giận dữ bất bình, cảm thấy đều sinh ra làm người, tại sao có người được hưởng phú quý, có kẻ lại phải chịu cảnh bần cùng. Bọn họ cảm thấy nếu có thể thay đổi, có thể mua được con đường dưới chân thì thật tốt.”
“Tiền mãi lộ này không phải tiền giấy thường dùng ở âm giới, cũng không phải vàng ròng bạc trắng đúng không?”
“Đối với Lộ quỷ mà nói, tiền bạc không quan trọng, quan trọng là con đường” Đoan Mộc Thúy thở dài, “Bọn chúng chỉ chịu làm ăn một vốn hai lời, hai con đường đổi lấy một con đường. Đương nhiên, hai con đường này có thể mua được đường kiểu gì thì phải nhìn đường mà cân nhắc.”
Triển Chiêu nhướng đôi mày kiếm: “Nhìn đường mà cân nhắc ư?”
“Làm gì có ai chịu buôn bán lỗ vốn?” Đoan Mộc Thúy cười nhẹ, đời này, đường nghèo đường khổ có rất nhiều, đường giàu đường lớn lại chẳng được bao nhiêu.
Nếu lấy hai cái đường nghèo đổi lấy một đường cực giàu, chẳng phải là quá dễ dàng hay sao?”
“Vậy nghĩa là hai con đường này tương đương với việc bỏ tiền mua đường.” Triển Chiêu vỡ lẽ, “Nếu là hai con đường tốt, thì có thể đổi thành một con đường tốt hơn.”
Đoan Mộc Thúy gật đầu.
“Nàng nghi ngờ Lý thẩm giết người.” Triển Chiêu trầm ngâm, “Nhưng thật ra kẻ giết người là Lý Lão Thực, hắn giết biểu ca của mình là Thiệu Tu Di, Thiệu Tu Di tuy là họ hàng của Lý Lão Thực nhưng thường ngày ít qua lại, hơn nữa gia cảnh hai bên cũng rất khác biệt, Lý Lão Thực bán quán trà, gia cảnh tầm thường. Còn Thiệu Tu Di lại lắm của ăn của để, nghe nói người này tuy tuổi đã trạc tứ tuần nhưng vẫn đang chuẩn bị sang năm ứng thí.”
“Chẳng trách.” Đoan Mộc Thúy gần như đã tìm ra đầu mối, “Lý Lão Thực giết Thiệu Tu Di, Lộ quỷ có thể cắt được nửa đường đời còn lại của Thiệu Tu Di, đó là đường lớn.”
“Còn một con đường nữa thì sao?” Triển Chiêu nhắc nhở nàng, “Chẳng phải nàng đã nói phải lấy hai con đường để đổi lấy một con đường sao? Hơn nữa Lý Lão Thực đã bị bắt về quy án, đại nhân xử trảm lập quyết. Chỉ vài ngày nữa là hắn mất mạng rồi, còn muốn đổi đường đời làm gì?”
Sau đó hai người liếc nhìn nhau, dường như nhất tề phản ứng.
“Hắn không đổi cho chính mình!”