_khaiphongchiquai005.jpg)
Lần đầu tiên Đoan Mộc Thúy gặp Lý Lão Thực là ở trong tử lao.
Ánh mắt của Lý Lão Thực quét qua gương mặt nàng, sau đó dừng lại ở sau lưng nàng, ở nơi đó, Lý Hà thị đang run rẩy ôm Húc Nhi, nàng ta thoáng đưa mắt nhìn hắn rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.
Cơ thịt trên mặt Lý Lão Thực khẽ run lên, giọng nói cũng khàn đặc: “Nàng... chẳng phải ta đã bảo nàng về nhà rồi ư? Sao còn tới đây?”
Triển Chiêu sầm mặt: “Lý Lão Thực, câm miệng!”
Lý Lão Thực chưa bao giờ nhìn thấy Triển Chiêu uy nghiêm như vậy, hắn thầm rùng mình, chột dạ cúi đầu xuống.
“Lý Lão Thực, Đoan Mộc Thúy lên tiếng, “Từ đâu mà ngươi biết được chuyện tiền mãi lộ?”
“Tiền... tiền... mãi lộ gì cơ?” Lý Lão Thực lắp bắp, “Ta... ta không biết.”
Đoan Mộc Thúy mỉm cười: “Tên của ngươi là Lý Lão Thực, vậy mà lần này ngươi nói chuyện lại không chút thành thật. Ngươi không biết ư? Vậy ta đây xé gói giấy này được không?”
Lý Lão Thực đột nhiên nhìn thấy gói giấy màu đỏ xuất hiện trên tay Đoan Mộc Thúy, mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Ta nói không biết là không biết, cho dù cô nương có xé gói giấy này thì ta cũng không biết.”
“Tốt lắm.” Đoan Mộc Thúy biết ngay hắn sẽ trả lời như vậy, “Đương nhiên là ngươi dám cứng đầu như thế, bởi vì ngươi biết gói giấy có in Lộ quỷ phù lửa thiêu không cháy, ngâm nước không tan, chắc hẳn có muốn xé cũng chẳng dễ gì.”
Bỗng nhiên nghe thấy ba chữ “Lộ quỷ phù”, Lý Lão Thực lập tức đờ người ra.
Đoan Mộc Thúy cười khẩy giơ gói giấy kia lên: “Trong này có ba giọt máu của Thiệu Tu Di, trói buộc cái mạng của hắn, cũng tương đương với việc cắt lấy nửa đường đời rộng mở của hắn. Sau khi ngươi bị hành hình, Lý Hà thị chỉ cần lấy thêm ba giọt máu của ngươi, nửa đường đời còn lại của ngươi cũng sẽ bị nhét vào trong đó. Để ta nghĩ thử xem...”
Nàng khẽ cau mày, tựa như đang thực sự suy nghĩ về một vấn đề khó giải: “Nghe nói ngươi từ nhỏ đã bơ vơ không nơi nương tựa, sống lang bạt kỳ hồ, đến gần ba mươi tuổi mới có nghề kiếm sống, vất vả mấy chục năm mới có được quán trà hôm nay, năm kia vừa thành thân, năm ngoái vui mừng đón Lân Nhi. Nửa đời sau của ngươi tuy không đến mức đại phú đại quý nhưng cũng bình yên vui vẻ, chẳng lo cơm áo.”
“Vậy nửa đời sau của ngươi cũng không tệ.”
“Nửa đời sau của ngươi, cộng thêm nửa đời sau của Thiệu Tu Di…” Nàng hơi ngừng lại một chút, nhìn về phía bọc tã trong lòng Lý Hà thị, ánh mắt dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm trắng trẻo của Húc Nhi.
“Là để đảm bảo cho nó cả đời vô lo đúng không?”
Lý Lão Thực trầm mặc một hồi, sau đó đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt thê lương nhìn thẳng vào mặt Lý Hà thị: “Ta đã bảo với nàng.”
“Không liên quan đến nàng ta. Đoan Mộc Thúy lạnh lùng ngắt lời Lý Lão Thực, “Nàng ta rất nghe lời ngươi, dù hỏi thế nào nàng ta cũng không hé răng nửa lời. Hơn nữa...”
Nàng chỉ vào vết cào trên má mình: “Hơn nữa... nàng ta còn cào rách mặt ta!”
“Đoan Mộc.” Thấy cuộc thẩm vấn có chiều hướng chuyển thành ân oán cá nhân, Triển Chiêu kịp thời lên tiếng.
Đoan Mộc Thúy mất hứng: “Nói thôi cũng không được à?”
Triển Chiêu cười bất đắc dĩ.
“Nếu ngươi không nói cho ta làm sao ngươi biết được chuyện tiền mãi lộ,” Đoan Mộc Thúy giơ gói giấy kia lên, “thì đừng trách ta cắt nát nó.”
Lý Lão Thực khẽ run lên.
“Chuyện này còn phải cân nhắc sao?” Đoan Mộc Thúy cười khẩy, “Nếu ta cắt gói giấy này thành từng mảnh thì cuộc đổi chác tiền mãi lộ này cũng không còn nữa, Thiệu Tu Di chết, ngươi cũng chết, một mạng đền một mạng. Chỉ thương mẹ góa con côi bị bỏ lại, không biết về sau phải làm thế nào để sống cho qua ngày đoạn tháng.”
“Cô nương, cô nương khai ân!” Lý Lão Thực bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất, cách chấn song nhà lao dập đầu lia lịa, “Ta nói, để ta nói. Chỉ xin cô nương tuyệt đối không cắt gói giấy này, nếu không cuộc đời của Húc Nhi... sẽ tan nát mất thôi.”
☆ ☆ ☆
Cuối cùng Lý Lão Thực cũng khai thật.
Thì ra tổ tiên của Lý Lão Thực vốn là thuật sĩ lang thang, chẳng những thờ phụng Lộ quỷ, biết rõ chuyện Lộ quỷ đổi chác đường đời, mà còn để lại thẻ xăm dùng để bốc quẻ đoán tương lai trong lễ thôi nôi, chỉ có điều đến đời cha chú của Lý Lão Thực đều theo nghiệp buôn bán, thuật huyền môn bói toán đều thành gió thoảng mây bay.
Đúng như Đoan Mộc Thúy nói, Lý Lão Thực từ nhỏ đã bơ vơ không nơi nương tựa, sống lang bạt kỳ hồ, đến gần ba mươi tuổi mới an cư lạc nghiệp, vất vả dốc sức làm việc mấy chục năm mới có cơ nghiệp như bây giờ, tuy không giàu sang nhưng cũng đủ để yên lòng.
Cách đây không lâu, Húc Nhi đến lúc phải làm lễ thôi nôi, trong biết bao đồ vật, Húc Nhi chộp lấy bút nghiên, khiến cho hai phu thê lại càng thêm vui mừng ra mặt.
Chẳng may sau khi Húc Nhi nhặt đồ xong, Lý Lão Thực bỗng nhớ đến thẻ xăm đoán tương lai của Lộ quỷ do tổ tiên để lại, tuy không quá tin vào đó nhưng hắn vẫn vô cùng vui vẻ lấy ra, len lén thử xem sao.
Nào ngờ thử liên tiếp ba lần, đều bắt được thẻ “Tuyệt lộ.”
Nói đến đây, Lý Lão Thực không khỏi nghẹn ngào, Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy thương cảm, Lý Hà thị quay lưng lại, khóc không thành tiếng.
“Tiểu nhân... có khổ sở đến thế nào cũng không quan trọng.” Lý Lão Thực lấy ống tay áo lau nước mắt, “Nhưng con của tiểu nhân... tiểu nhân thực sự không đành lòng nhìn nó phải chịu khổ, hơn nữa còn là tuyệt lộ.” Tiểu nhân muốn chuẩn bị cho nó một con đường dễ đi một chút, vậy nên... nên mới mở cuốn sách của tổ tiên để lại, tìm ra... cách này.”
“Ngươi để quyển sách và thẻ xăm đó ở đâu? Còn ai biết chuyện này không?”
“Tất cả đều ở nhà, tiểu nhân cất ở ngăn thứ hai dưới ngăn kéo, cô nương có thể đến lấy. Ngoại trừ tiểu nhân ra, không có ai khác biết chuyện này, lúc tiểu nhân bốc thẻ cho Húc Nhi, ngay cả nương tử cũng không có mặt.”
“Phải rồi.” Triển Chiêu chợt nhớ tới một chuyện, “Vì sao ngươi lại chọn Thiệu Tu Di để ra tay? Sao ngươi biết nửa đời sau của Thiệu Tu Di nhất định sẽ tốt?”
“Thiệu Tu Di là biểu huynh của tiểu nhân...” Giọng Lý Lão Thực càng nói càng nhỏ, “Cũng có thể coi là chi thứ của Lý gia, năm ấy lúc mới ra đời cũng được bốc thẻ Lộ quỷ. Nhưng hắn là đằng ngoại, nên không có được quyển sách gia truyền…”
“Thiệu Tu Di bất ngờ chết lúc tráng niên, số mệnh như vậy cũng coi là tốt ư?” Triển Chiêu cười khẩy.
Lý Lão Thực không dám nói gì, nhưng Đoan Mộc Thúy lại chen vào: “Cái chết của hắn tương đương với việc bị người khác cắt đứt mạng sống và phần đường đời còn lại... Nhưng nếu hắn không chết thì nửa đời sau quả thực không tệ.”
Triển Chiêu im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy chuyện này cứ như thế ư?”
“Cứ như thế là sao?” Đoan Mộc Thúy nghe không hiểu. Lý Lão Thực cùng Lý Hà thị đều giật mình hoảng sợ, cảm giác bất an trong lòng dần dần sôi trào.
“Vì lòng riêng mà giết hại người khác, khiến Thiệu Tu Di đột nhiên mất mạng... Lẽ nào lại để cho hắn được toại nguyện?”
“Nói như vậy...” Đoan Mộc Thúy hơi do dự, “Chàng muốn bảo ta cắt gói giấy này ư?”
“Triển đại nhân, Triển đại nhân, không được đâu Triển đại nhân.” Lý Lão Thực dập đầu như bổ củi, “Thiệu... Thiệu Tu Di đã chết rồi, tiểu nhân cũng đền mạng cho hắn, một mạng đổi một mạng, không nợ nần gì hắn. Nhưng còn Húc Nhi, Húc Nhi vô tội, Triển đại nhân có lòng hiệp nghĩa, ngài nhẫn tâm nhìn cuộc đời của Húc Nhi đi vào đường cùng ư? Triển đại nhân, Triển đại nhân, vạn lần van xin ngài khai ân, nương tử, còn không mau cầu xin Triển đại nhân đi?”
Lý Hà thị nãy giờ vẫn thẫn thờ bấy giờ mới định thần lại, nàng ta vội quỳ xuống, lê từng bước đến bên cạnh chân Triển Chiêu: “Triển đại nhân, xin Triển đại nhân thương xót cho chúng tiểu nhân mẹ góa con côi, với chuyện này xin ngài mở một mắt nhắm một mắt, ngài chính là đại ân nhân của Húc Nhi, Húc Nhi xin dập đầu với Triển đại nhân.”
Vừa nói nàng ta vừa đè cái đầu nhỏ của Húc Nhi xuống đất, Triển Chiêu tức giận giữ lấy cổ tay nàng ta: “Ngươi làm gì vậy!”
“Triển đại nhân!” Lý Hà thị nước mắt đầm đìa, “Xin Triển đại nhân khai ân...”
Nhất thời trong tử lao toàn tiếng khóc thảm thiết cùng tiếng dập đầu, Triển Chiêu cảm thấy vô cùng bức bối nhưng cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể thở dài, xoay người sang chỗ khác, không nhìn hai người này nữa.
“Tạ ơn Triển đại nhân, tạ ơn Triển đại nhân!” Lý Lão Thực quen biết Triển Chiêu bấy lâu nay, thấy y như vậy liền hiểu ngay y đã buông lỏng phần nào, hắn nước mắt lưng tròng dập đầu không thôi.
Lý Hà thị thở ra một hơi, nằm rũ xuống tại chỗ, không còn chút hơi sức nào nữa.
Đoan Mộc Thúy nhìn Triển Chiêu, rồi lại nhìn Lý Hà thị, bỗng nhiên nàng cười gần một tiếng: “Sao có thể dễ dàng cho ngươi như thế được!”
Triển Chiêu còn chưa kịp phản ứng, chợt cảm thấy tay nhẹ bẫng, Cự Khuyết đã bị Đoan Mộc Thúy rút ra, đến lúc ngoảnh đầu lại chỉ thấy bạch quang lóe lên, lưỡi kiếm chém về phía cổ của Lý Hà thị.
“Đoan Mộc dừng tay!”
“Nương tử!”
“Phịch” một tiếng, Lý Hà thị ngã vật ra sau, hai mắt trắng dã, trông đúng là chỉ ngất lịm đi mà thôi, may thay không làm Húc Nhi bị thương. Húc Nhi cũng không khóc, đôi mắt đen láy liếc qua liếc lại, đôi tay khua khoắng trong không trung.
Lúc cúi đầu nhìn xuống, đỉnh đầu của Lý Hà thị bị hói một mảng, để lộ ra da đầu sáng bóng, búi tóc cùng với phần tóc phía dưới đã bị cắt sạch.
Lý Lão Thực sợ đến mức sau một lúc lâu vẫn không nói nên lời.
Triển Chiêu không cũng bó tay: “Nàng tội gì phải... lấy việc công báo thù riêng?”
Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, tra Cự Khuyết vào vỏ, ném trả lại cho Triển Chiêu: “Ai bảo ta lấy việc công báo thù riêng? Ta với nàng ta chỉ có thù riêng, chứ làm gì có việc công?”
Nói đoạn nàng xoay người rời đi, Triển Chiêu thở dài, y thật sự không muốn gặp lại phu thê Lý Lão Thực nên cũng theo nàng đi ra, chỉ dặn dò sai dịch trong nhà lao để ý, bao giờ Lý Hà thị tỉnh thì đưa nàng ta ra ngoài.
Ra đến cửa gặp Đoan Mộc Thúy, hai người đến ngôi nhà ngay cạnh quán trà của Lý Lão Thực lấy quyển sách và thẻ xăm. Trong nhà Lý Lão Thực chỉ còn lại một bà già trông nom nhà cửa, thấy quan sai đến cũng không dám hỏi nhiều, Đoan Mộc Thúy đi thẳng vào nhà tìm đồ, sau đó đi xuống bếp, tống hết chúng vào bếp lò.
Ngọn lửa bùng lên, ánh lửa đỏ rực chiếu thẳng vào đôi mắt trong veo của Triển Chiêu.
Đoan Mộc Thúy còn thấy chưa đủ, liền cúi xuống nhét thêm ít củi vào trong lò.
Triển Chiêu mỉm cười: “Tà thuật mãi lộ cứ thế là im hơi lặng tiếng rồi ư?”
“Ai mà biết được?” Đoan Mộc Thúy phủi tro bụi dính trên tay, “Ai biết trên đời này còn Lý Lão Thực thứ hai, thứ ba hay không, diệt được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Triển Chiêu khe khẽ thở dài: “Lý Lão Thực mở quán trà đối diện phủ Khai Phong đã nhiều năm, là một người đồn hậu thật thà. Ta và các huynh đệ ở phủ Khai Phong thường xuyên dùng bữa ở chỗ hắn”.
“Sao hả, chàng thương hại hắn à?”
Triển Chiêu lắc đầu: “Ta chỉ cảm thấy như vậy thì dễ dàng cho hắn quá, để đổi đường cho Húc Nhi, hắn vốn đã sẵn dàng đánh đổi tính mạng của mình, coi như là tự làm tự chịu, nhưng Thiệu Tu Di có tội gì? Bây giờ lại xử lý chuyện này như vậy, ta thấy mọi thứ đã được như ý nguyện của hắn, ác nhân phải không phải chịu ác báo, trong lòng ta bứt rứt không yên, nói cho cùng cũng rất khó chịu.”
Đoan Mộc Thúy an ủi y: “Dù chàng không muốn buông tha cho hắn thì chàng có thể làm gì đây? Thực sự muốn cắt gói giấy, khiến Húc Nhi rơi vào đường cùng ư?”
Triển Chiêu cười khổ: “Trẻ nhỏ có tội gì đâu.”
“Không nói đến chuyện này nữa, Đoan Mộc Thúy nghiêng đầu, “Triển Chiêu, ta đói rồi.”
“Đói rồi sao?”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi: “Chẳng phải chàng nói muốn dẫn ta đi ăn cơm ư, chuyện tới trước mắt chàng lại nuốt lời.”
“Ta đâu có nuốt lời?” Triển Chiêu mỉm cười, “Nàng muốn ăn gì?”
“Tới phố Mã Hành đi” Đoan Mộc Thúy hào hứng, “Triển Chiêu, vụ án Lý Lão Thực coi như đã kết thúc rồi chứ? Tối nay chàng không có việc gì đúng không? Chúng ta đến phố Mã Hành ăn gì đó được không? Ăn xong rồi đi xem múa rối nhé?”
Triển Chiêu im lặng không đáp lời nàng ngay.
“Sao thế?” Thấy sắc mặt của Triển Chiểu có gì đó không ổn, Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ, “Triển Chiêu, chàng không muốn xem à?”
“Không phải.” Triển Chiêu hơi do dự, sau đó đưa tay ra cầm lấy tay nàng, “Đoan Mộc, ta có lời muốn nói với nàng”.