_khaiphongchiquai005.jpg)
Vừa vào thư phòng Triển Chiêu đã thấy Trương Long, Triệu Hổ đang cúi gằm mặt.
Trong lòng y gờn gợn như có dự cảm chẳng lành.
Nếu y nhớ không lầm, hôm nay Trương Long, Triệu Hổ phụng mệnh Bao đại nhân đi bắt Bạch Tuyết Tiên, tên hung thủ giết hai mạng người ở hiệu vải Cẩm Tú.
Nhưng ủ rũ thế này thì hẳn là ra về tay trắng rồi.
Quả nhiên, Trương Long hơi ngước mắt lên, bực tức lầu bầu: “Rõ ràng là chúng ta tới trước, người của Tế Hoa Lưu đến muộn hơn...”
Các ngươi có tới trước đi chăng nữa, dù là trước một thời ba khắc hay trước cả ba trăm năm, chỉ cần người của Tế Hoa Lưu hừ nhẹ một tiếng, thì dẫu không cam lòng đến mấy cũng phải giao nghi phạm cho bọn họ.
Triển Chiêu mỉm cười bất đắc dĩ: “Vậy cứ coi như kết án rồi à?”
“Kết án rồi.” Công Tôn Sách gật đầu.
Mọi người đưa mắt nhìn về phía Bao Chửng.
Bao Chửng hất sổ ghi đã mở sẵn trên mặt bàn sang một bên: “Kết án.”
Hai ngày sau, bố cáo vụ án mạng ở hiệu vải Cẩm Tú đã được phá, theo tin tức từ phủ Khai Phong truyền ra, hung thủ Bạch Tuyết Tiên ngang nhiên chống lại lệnh bắt, đả thương nhiều sai nha, cuối cùng chết dưới kiếm của Tứ phẩm Đới đao hộ vệ Triển Chiêu, tại hiện trường máu tươi bắn xa bảy bước.