Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5188 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Image

Theo lệ thường, Triển Chiêu phải đi tuần phố.

Qua hết đường này tới phố khác, có người thảnh thơi, có kẻ bận rộn. Người rảnh rang ngẩng đầu lên, tươi cười rạng rỡ, cung kính chào một tiếng: “Triển đại nhân.”

Kẻ bận rộn vẫn không ngơi nghỉ, cũng chẳng hay người đột nhiên tới giúp một tay chính là Triển hộ vệ của phủ Khai Phong.

Người ta vẫn nói đi tuần là khổ sai, nhưng trong mắt Triển Chiêu đây lại là chuyện cực kỳ nhàn hạ.

Y vốn đã quen nhìn bóng đạo ánh kiếm, giết chóc không ngừng, bỗng dưng có thể thong dong dạo bước, từ khi ánh sáng đầy trời đến lúc hoàng hôn buông xuống, đi hết từ đường dài tới ngõ nhỏ, lúc này dù có nghe tiếng vợ chồng người ta lời qua tiếng lại, hay ngửi được mùi cơm sống rau cháy thì trong lòng cũng cảm thấy ấm áp nhẹ nhàng.

Những nỗi phiền não ấy tuy nhỏ nhặt, nhưng lại là điều mà nhiều người dành cả đời cũng chẳng chạm tới được.

Rẽ qua một con phố, thấy trước cửa Vạn Hoa Lâu ở giữa phố đang có đám đông xúm đen xúm đỏ, loáng thoáng nghe có tiếng cãi cọ.

Triển Chiêu cùng Trương Long, Triệu Hổ liếc mắt nhìn nhau, rồi vội bước nhanh về phía đó.

Người đang gây chuyện ầm ĩ là một công tử trẻ tuổi mặt mũi trắng trẻo, trong tay cầm hai tấm ngân phiếu, khuôn mặt đỏ gay: “Đã nói chỉ cần hai ngàn lượng bạc là sẽ cho ta chuộc Thúy Ngọc, bây giờ ta kiếm đủ bạc rồi lại không chịu thả người, ông đây là trò cười của các ngươi hay sao?”

Tú bà tuổi chớm về chiều, mặt trát phấn trắng bệch, vừa mở miệng nói chuyện phấn trên mặt liền rơi xuống lả tả.

“Không dám lừa gạt Trương công tử, quả thực Thúy Ngọc đã rời khỏi Vạn Hoa Lâu rồi.”

“Nói láo.” Trương công tử trừng mắt, giọng nói cao vút lên, “Chắc chắn ngươi thấy Lý công tử bỏ nhiều bạc hơn nên đã lén đưa Thúy Ngọc tới nhà họ Lý rồi, nếu hôm nay ngươi không đưa nàng ấy ra đây thì ta sẽ phá nát Vạn Hoa Lâu của ngươi.”

Sau lưng Trương công tử là một đám đầy tớ hung hãn, nghe vậy lập tức xắn tay áo, ra vẻ cực kỳ dữ tợn.

Tú bà khó xử vô cùng.

Trương công tử tiếp tục dọa nạt: “Thúy Ngọc đã bảo sẽ ở Vạn Hoa Lâu chờ ta, sao có thể ra đi không lời từ biệt. Ma ma ăn tiền của Lý công tử xong quay ra lừa gạt ta đấy à?”

Tú bà chưa kịp đáp.

Trương công tử lại trừng mắt: “Đập cho ta!”

Bọn đầy tớ hung ác dạ một tiếng hết sức hùng hổ, đám người đứng xem reo hò ồn ã, Triển Chiêu cảm thấy có lẽ đã đến lúc ra tay rồi.

Bỗng nhiên, tú bà hét lên the thé khiến mọi người ong hết cả tại.

“Là Tế Hoa Lưu, người của Tế Hoa Lưu đã mang Thúy Ngọc đi!”

Trương công tử há hốc miệng, như nghe mà không hiểu: “Ngươi nói cái gì?”

“Là Tế Hoa Lưu.” Tú bà hung hăng, “Có giỏi thì đến tìm Tế Hoa Lưu, tìm Đoan Mộc Thúy, đừng ở chỗ ta ra vẻ anh hùng làm gì.”

Cả đám người hít sâu một hơi.

Trương công tử đột nhiên cảm thấy thật mất mặt.

“Tìm thì tìm.” Trương công tử vỗ ngực nói, “Các người sợ Đoan Mộc Thúy, nhưng ta không sợ.”

Đám người lại hít sâu một tiếng, sau đó liền vội vàng bỏ chạy tán loạn.

“Các người chớ có đi.” Trương công tử cuống quýt, “Ta dám thật đấy, ta đây phải đi đập nát nhà Đoan Mộc Thúy, các ngươi đừng có đi.”

Có một người không đành lòng, tóm lấy ống tay áo của Trương công tử: “Công tử, nghe nói phủ Khai Phong cũng phải nhường Tế Hoa Lưu ba phần... Bây giờ cũng không còn sớm nữa, mau về đi thôi.”

“Về cái gì mà về?” Trương công tử trừng mắt nhìn người nọ, mắt hắn vốn đã không lớn lại cứ thích trợn trừng lên, trợn đến đau cả mắt, “Ta phải đi tìm Đoan Mộc Thúy, ta phải đi cãi lý với cô ta.”

Nói xong xoay người sải bước rời đi, đi một đoạn lại ngoảnh đầu nhìn, đám tôi tớ trước giờ thề sống chết trung thành cũng không đứa nào dám đi theo.

“Các ngươi không cần phải đi.” Trương công tử chữa thẹn, “Ta tự mình đi tìm Đoan Mộc Thúy.”

“Hắn chết chắc rồi” Triển Chiêu đột nhiên vỗ vai một tên đầy tớ.

Tên đầy tớ này gật đầu như bổ củi, sau đó gã ngẩng đầu nhìn xem là ai to gan dám nói thẳng như thế.

“Triển... Triển...” Tên đầy tớ lắp bắp.

“Ta tên Triển Chiêu, không phải Triển Triển.” Triển Chiêu lại vỗ vai hắn, “Các ngươi chờ ở đây, ta đi đưa cậu công tử không sợ chết nhà các ngươi quay về”

Đi được hai bước, y lại quay đầu nói: “Đương nhiên, cũng có thể sẽ phải mang xác của hắn về.”

***

Nhìn tình hình có lẽ Trương công tử thực sự tức giận rồi.

Điểm này có thể thấy được từ tư thế đi đứng của hắn, lúc hắn bước đi hai chân giậm bình bịch xuống đất, hai tay vung trái vung phải rất khoa trương, có khi vì không giữ được tiết tấu mà tay chân đều vung lên cùng một nhịp.

Triển Chiêu từ tốn thả bộ đi theo hắn, giữ khoảng cách hơn một trượng. Lúc Trương công tử phát hiện ra y, hắn còn khiêu khích mà quay đầu lại nói: “Triển Chiêu, ta muốn đi phá nhà Đoan Mộc Thúy, ngươi có dám không?”

“Triển Chiêu không dám.” Triển Chiêu thành thật trả lời, đồng thời ngửi thấy người Trương công tử phả ra mùi rượu, y hiểu ngay lý do tại sao Trương công tử lại không hề sợ hãi.

Cổ nhân nói không ngoa, rượu vào gan to ra , Triển Chiêu thầm nghĩ.

Nhà Đoan Mộc Thúy nằm dưới chân núi ở ngoại ô phía tây cách thành mười dặm, lưng dựa vào núi, có khe suối chảy quanh, vừa đẹp vừa thanh tĩnh. Đi qua một cây cầu gỗ là đến mái nhà tranh của Đoan Mộc Thúy, từ hàng rào tre nhìn vào thì không khác nhà ở của nhà nông bình thường là bao, chẳng qua là được dọn dẹp hết sức sạch sẽ.

“Đoan Mộc Thúy.” Hai tay Trương công tử nắm lấy cửa rào bằng tre mà lay mạnh, “Ngươi giấu Thúy Ngọc ở đâu rồi? Đoan Mộc Thúy?”

Hắn quay đầu lại muốn nói gì đó với Triển Chiêu, nhưng lúc này mới phát hiện ra Triển Chiêu còn đứng ở đầu cầu bên kia: “Sao ngươi không tới đây?”

Tại sao không tới ư? Đương nhiên là do Bao Chửng dặn dò.

Lưng dựa vào núi, suối nhỏ uốn quanh, chủ nhà không mời, chớ qua cầu Đoan Mộc.

Nếu không phải no cơm ấm cật giậm dật tay chân, thì ai lại đi trêu chọc người đứng đầu Tế Hoa Lưu như Đoan Mộc Thúy?

Trương công tử vẫn ngoảnh đầu lại cười nói: “Triển Chiêu, nghe nói ngươi là Ngự Miêu, nhưng ta lại thấy ngươi nhát như chuột vậy.”

Triển Chiêu cười đáp: “Lời này ngươi nói với ta cũng không sao, nhưng tuyệt đối đừng nói trước mặt Bạch Ngọc Đường.”

Còn chưa kịp dứt lời, Trương công tử bỗng nhiên dùng tay phải nắm lấy tay trái, hoảng hốt kêu to: “Nó cắn ta... Cửa rào tre này cắn ta!”

Ai bảo ngươi chán sống đi sờ vào cửa rào tre nhà Đoan Mộc Thúy làm gì? Người ta vẫn đồn Tế Hoa Lưu có kỹ xảo tinh vi số một thiên hạ, đừng nói chế ra cánh cửa biết cắn người, dù đó có là cánh cửa ăn thịt người thì cũng chẳng lấy gì làm lạ.

« Lùi
Tiến »