Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Image

“Nó cắn ta thật mà, rõ ràng ta đã thấy nó há miệng ra, ô hay, sao lại không thấy nữa rồi?” Trương công tử dụi mắt, như lọt vào giữa màn sương mù mịt.

Đang nói dở thì có một cô gái yểu điệu mặc váy màu xanh ngọc bích, tươi cười từ trong nhà bước ra.

Trương công tử lập tức nhớ đến chuyện của Thúy Ngọc: “Cô là Đoan Mộc Thúy?”

“Đúng vậy” Đoan Mộc Thúy mỉm cười, “Công tử đến tìm Thúy Ngọc sao?”

“Quả nhiên Thúy Ngọc ở chỗ cô. Trương công tử cả giận, “Tại sao cô lại bắt nàng ấy đi?”

“Công tử muốn biết thì tự mình vào hỏi cô ấy đi.” Đoan Mộc Thúy mở cửa.

Trương công tử hừ một tiếng, vênh mặt lên trời, hếch cằm với Đoan Mộc Thúy.

Đoan Mộc Thúy mỉm cười, không hề tức giận, còn mời cả Triển Chiêu: “Triển đại nhân cũng vào đi.”

Triển Chiêu thở dài một tiếng, lúc này mới đi qua cầu.

Sau khi vào nhà, Trương công tử ngồi xuống bên bàn, nhìn ngang ngó dọc đoạn hỏi: “Thúy Ngọc đâu?”

“Chắc còn đang tô son điểm phấn.” Đoan Mộc Thúy nói, “Cũng đâu thể để đầu bù tóc rối gặp công tử được.”

Trương công tử tỏ vẻ đắc ý.

“Có câu này ta muốn hỏi thẳng công tử, công tử có thật lòng với Thúy Ngọc hay không?”

Trương công tử trợn mắt, vỗ ngực bành bạch: “Lòng này có thể sánh cùng nhật nguyệt.”

Trương công tử quả là người ưa trợn mắt, hơn nữa còn rất thích vỗ ngực.

“Thế nhưng…” Trên khuôn mặt Đoan Mộc Thúy toát ra nét sầu muộn, “Suy cho cùng nữ tử lấy sắc đẹp làm vừa lòng người khác cũng chẳng được mấy hồi, lỡ như sau này Thúy Ngọc lớn tuổi nhan sắc tàn phai.”

“Ta là người nông cạn đến thế sao?”, Trương công tử lại trừng mắt.

“Ra là như vậy…” Đoan Mộc Thúy kéo dài giọng như có ẩn ý, “Nếu thế thì ta yên tâm rồi, Trương công tử nói phải nhớ lấy lời, chớ nên lật lọng làm Thúy Ngọc đau lòng.”

“Đương nhiên rồi.” Trương công tử lập tức đồng ý.

Đoan Mộc Thúy lại nhìn Triển Chiêu: “Triển đại nhân có can đảm hay không?”

“Cũng không đến nỗi nào.”

“Vậy thì tốt, lát nữa nếu có biến cố…”

“Triển mỗ tất nhiên sẽ tìm cách ứng phó.”

Đoan Mộc Thúy cười đầy ẩn ý.

Nếu có biến cố? Sẽ có biến cố gì đây?

Lời Đoan Mộc Thúy vừa nói như có ngụ ý đằng sau, lẽ nào cô Thúy Ngọc kia lại không được xinh đẹp mỹ miều như trong tưởng tượng của Trương công tử? Nếu không thì tại sao Đoan Mộc Thúy lại muốn Trương công tử cam đoan thêm lần nữa rằng bản thân yêu Thúy Ngọc “không phải là vì dung mạo”?

Đang chìm trong dòng suy nghĩ, bỗng có tiếng đàn sáo từ gian trong truyền ra, nhạc điệu uyển chuyển, theo tiếng đàn sáo, một cô gái xinh đẹp từ trong buồng bước ra.

Trương công tử kích động không thôi, đứng phắt dậy nghênh đón, cầm lấy hai tay cô gái kia: “Thúy Ngọc”.

Thúy Ngọc cúi đầu cười, muôn phần thẹn thùng, gạt tay Trương công tử ra, đứng ở giữa phòng bắt đầu lả lướt múa trong tiếng đàn sáo.

Trương công tử nhìn không chớp mắt, ngơ ngẩn lùi về ngồi xuống bên cạnh bàn, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cái nhăn mày, từng nụ cười của Thúy Ngọc, lâng lâng như quên mất mình đang ở đâu.

Triển Chiêu nhìn Thúy Ngọc rồi lại nhìn Trương công tử, hoàn toàn không biết Đoan Mộc Thúy đang muốn làm gì. Đoan Mộc Thúy nhoẻn miệng cười, ra hiệu cho Triển Chiêu để mắt đến Thúy Ngọc.

Triển Chiêu lại nhìn thêm lát nữa, dần dần thấy được một chút đầu mối.

Khi Thúy Ngọc vừa xuất hiện, quả thật là kiều diễm mị hoặc làm rung động lòng người, thế nhưng trong khi múa hát thì khuôn mặt càng lúc càng trở nên quái dị, mà lại không thể nói rõ là quái dị ở đâu. Một ý nghĩ bỗng xẹt qua đầu, Triển Chiêu chợt nhận ra: Thúy Ngọc già đi.

Thúy Ngọc ở trước mắt, mặc dù thân thể vẫn yêu kiều nhưng trên khuôn mặt đã có vài nếp nhăn nhàn nhạt, tựa như đã già đi mười tuổi.

Triển Chiêu hoảng sợ, lúc y nhìn về phía Đoan Mộc Thúy thì nàng biết ngay y đã nhìn ra tất thảy, liền khẽ gật đầu. Trương công tử vẫn không hay biết gì, còn đang say mê trước vũ điệu duyên dáng uyển chuyển của Thúy Ngọc.

Một lúc nữa trôi qua, sắc mặt của Trương công tử dần dần thay đổi, thân thể cũng run rẩy không kìm chế được.

Thúy Ngọc thật sự đã già lắm rồi.

Bọng mắt chảy sệ, hai má hõm sâu, gương mặt từ trắng nõn ửng hồng chuyển thành khô quắt vàng vọt, lưng dần dần còng xuống, tóc cũng đã điểm bạc.

Mồ hôi lạnh trên trán Trương công tử túa ra từng giọt từng giọt, đột nhiên hắn hét lớn một tiếng, chạy vội ra ngoài cửa, chẳng ngờ động tác của Đoan Mộc Thúy lại nhanh hơn, nhoáng cái đã giữ chặt lấy tay Trương công tử, nàng cười khẩy nói: “Trương công tử, công tử đừng quên đã hứa gì với ta. Người trước mắt chính là nương tử mà công tử phải yêu thương tôn trọng đó.”

Trương công tử ú ớ mấy tiếng, lại không nói được thành lời. Thúy Ngọc bỗng nhiên nhếch miệng cười, hàm răng ngọc đều đặn ban đầu đã biến thành bộ răng già nua móm mém vàng đen xen lẫn, giữa hàm răng thưa thớt lộ ra phần lợi đỏ lòm.

Trương công tử không nhịn được nữa, kêu một tiếng thảm thiết, xé rách nửa ống tay áo, nhếch nhác vừa lăn vừa bò, tông cửa bỏ chạy.

Đoan Mộc Thúy cười ha ha, đột nhiên nhìn về phía Thúy Ngọc: “Nghiệt súc, còn không mau hiện hình!”

Vừa dứt lời, quần áo trên người Thúy Ngọc bị xé toang ra, khi Triển Chiêu nhìn lại thì chẳng còn nhận ra bóng dáng của nàng ta nữa, chỉ còn lại một mụ già cao chưa đến hai thước, lưng gù quắt queo, trên đầu chỉ còn lơ thơ vài cọng tóc trắng, móng tay dài cuộn lại, khắp người toàn là nếp nhăn, nhưng lại không thể xác định rõ mụ ta bao nhiêu tuổi.

Triển Chiêu hít sâu một hơi khí lạnh, thứ kia đột nhiên lè lưỡi, liếm quanh miệng một vòng, rồi nó ngẩng đầu kêu gào, xông vào phòng trong như một con thú.

Tiếng đàn sáo lập tức ngừng lại, trong phòng lặng ngắt như tờ, những gì vừa diễn ra trước mắt hệt như một giấc chiêm bao.

Hồi lâu sau, Triển Chiêu trầm giọng nói: “Đoan Mộc cô nương, chắc đây không phải thuật dịch dung của Tế Hoa Lưu đâu nhỉ?”

Đoan Mộc Thúy cười đáp: “Thuật dịch dung cái gì, đây là một con yêu quái sống hơn bốn trăm năm.”

Triển Chiêu cả kinh.

Đoan Mộc Thúy cười hì hì: “Người có luật của người, quỷ cũng có phép tắc riêng. Khai Phong phủ chưởng quản luật pháp ở nhân gian, Tế Hoa Lưu bắt quỷ quái trên phàm thế. Triển đại nhân, hiện giờ ngài hiểu rồi chứ?”

Triển Chiêu im lặng một lúc lâu, sau đó mới nói: “Chẳng trách đại nhân không bao giờ tra xét những vụ án có liên quan đến Tế Hoa Lưu. Triển Chiêu xưa nay vẫn cho rằng cái gọi là si mị võng lượng [1] , yêu ma quỷ quái chỉ là chuyện kể trong sách vở mà thôi, không ngờ hôm nay lại được nhìn thấy tận mắt.”

Đoan Mộc Thúy cười nói: “Người già hóa quỷ, vật già thành tinh. Trên đời này, người quỷ yêu ma vẫn luôn cùng tồn tại. Triển đại nhân thấy nhiều người nên cảm thấy thế gian không có quỷ, vậy quỷ thấy nhiều quỷ chẳng phải cũng cảm thấy trên đời không có người, chỉ có quỷ là nhất thôi sao?”

Triển Chiêu im lặng.

Đoan Mộc Thúy lại nói tiếp: “Đạo lý này cũng không khó hiểu, ngài là người thông minh, Bao đại nhân có thể hiểu thì chắc chắn ngài cũng có thể hiểu được.”

“Bao đại nhân ư?”

“Tế Hoa Lưu đã nhiều lần hớt mất phạm nhân trên tay phủ Khai Phong, theo tính cách của Bao đại nhân, nếu không hỏi cho rõ ràng thì sao có thể bỏ qua?”

Triển Chiêu hiểu ra, khẽ gật đầu.

Đoan Mộc Thúy thấy Triển Chiêu vẫn có vẻ bối rối, trong lòng hơi cảm thán, thở dài nói: “Trong lúc nhất thời ngài không thể hiểu được ngay, nhưng không sao, sau này thường xuyên qua lại thì tự nhiên ngài sẽ hiểu thôi.”

“Thường xuyên... qua lại?”

“Bao đại nhân bảo ta mời ngài vào nhà tranh Đoan Mộc, ngài sẽ không cho rằng việc này chỉ là để nhìn yêu quái diễn trò thôi đấy chứ?” Đoan Mộc Thúy cười thản nhiên, “Hôm nay đến đây thôi, mời Triển đại nhân về đi.”

“Vậy Triển mỗ không làm phiền nữa.” Triển Chiêu đứng dậy ra về, ra tới cửa y bỗng quay lại, “Vừa rồi Trương công tử nói bị cửa rào cắn một cái, còn nói đã thấy nó há miệng…”

“Vẫn là câu nói cũ, vật già thành tinh.” Đoan Mộc Thúy cười thâm sâu.

Đoan Mộc Thúy cười rất đẹp nhưng Triển Chiêu lại thấy lạnh cả người, y lại nhìn vào trong sân, từng cành cây ngọn cỏ, đến vật dụng cây chổi, ky hót rác đều như hóa thành vật sống đang xì xào bàn tán.

Nếu bảo Triển Chiêu tự mình đi ra ngoài thì quả thật trong lòng y cũng cảm thấy hơi e sợ.

“Không có chủ nhà dẫn đường, không được qua cầu Đoan Mộc.” Triển Chiêu ngượng ngùng, “Mời cô nương dẫn đường cho.”

Triển Chiêu chưa từng lùi nửa bước khi đối mặt với đám trộm cướp chốn giang hồ, nhưng đối với yêu ma quỷ quái trước mắt y không kìm chế được mà sởn gai ốc.

Còn muốn thường xuyên qua lại nữa ư? Thôi thôi, người có luật người, quỷ có luật quỷ, người quỷ khác biệt, cả đời cứ không qua lại với nhau thì tốt hơn.

« Lùi
Tiến »