_khaiphongchiquai005.jpg)
Dạo này Triển Chiêu rất hay phải lui tới nhà tranh Đoan Mộc.
Thật ra mỗi lần y tới, chưa chắc Đoan Mộc Thúy đã ở nhà. Lúc Đoan Mộc Thúy không có ở nhà, Triển Chiêu sẽ ngồi chờ ở chiếc bàn trước cửa, tự rót cho mình một ly rượu Đỗ Khang. Có điều bầu rượu nho nhỏ ấy chỉ rót được một chén, sau đó có rót mấy cũng không chảy ra dù chỉ là nửa giọt.
Có mấy lần đang uống thì đúng lúc Đoan Mộc Thúy trở về, nàng cười hì hì nói: “Ta cũng muốn uống một chén”. Khi đưa tay rót thì rượu lại róc rách chảy ra từ bầu rượu kia.
Đoan Mộc Thúy hỏi: “Bùa Trấn Hoạt còn dùng được không?”
Triển Chiêu gật đầu: “Vẫn dùng được. Mỗi lần đi vào yêu ma quỷ quái trong nhà đều biến thành những thứ bình thường, không cử động, không nói chuyện, không làm trò.”
Đoan Mộc Thúy tiếp lời: “Chỉ có điều mỗi khi ngài quay lưng ra về, chúng nó liền nháy mắt ra hiệu hùa vào với nhau, có khi còn bình phẩm ngài từ đầu đến chân, huyên thuyên không ngừng ấy chứ.”
Triển Chiêu lạnh người, bảo: “Đừng nói nữa.”
Đoan Mộc Thúy vẫn không dừng lại: “Nếu bây giờ ngài quay đầu lại, biết đâu có thể trông thấy bầu rượu trên giá mọc ra hai cái chân mềm mềm, đi tới đi lui...”
Còn chưa dứt lời, Triển Chiêu đã trốn xa mười mấy trượng.
Đoan Mộc Thúy cười đến quặn cả ruột.
Mấy lần sau không dọa được Triển Chiêu nữa rồi.
Lại có một lần, Triển Chiêu hỏi Đoan Mộc Thúy: “Ta vẫn nghe nói người của Tế Hoa Lưu đi bắt người này kẻ kia, vậy người Tế Hoa Lưu đang ở đâu?”
Đoan Mộc Thúy nói: “Đương nhiên là ở cùng với ta rồi.”
Triển Chiêu không tin: “Ta đã tới đây rất nhiều lần nhưng chẳng thấy ai cả.”
Đoan Mộc Thúy chỉ vào trong nhà: “Không tin ngài tự vào mà xem.”
Vào lần đầu tiên gặp Đoan Mộc Thúy, yêu quái hóa thành Thúy Ngọc đã đi từ trong buồng ra, sau đó lại biến vào, vì thế trong lòng Triển Chiêu luôn có ba phần thấp thỏm lo sợ khi nghĩ đến căn buồng đó.
Đoan Mộc Thúy liếc mắt: “Ngài không dám sao?”
Triển Chiêu không đáp, sải bước tới, đưa tay nâng rèm vải lên.
Bên trong chỉ là một căn buồng hẹp dài bình thường, thậm chí không bất cứ đồ dùng gì.
Trên tường bên tay phải, cứ cách năm sáu tấc lại có một tấm ngăn. Trên tấm ngăn đặt vô số con rối với đủ màu sắc, hình thù.
Có mặc đồ đỏ, đồ xanh, có già, có trẻ, có nam, có nữ, có đẹp, có xấu, có cầm đao, cầm kiếm, đánh đàn, đánh cờ, thả câu, ngủ say, muôn hình vạn trạng, không con nào giống con nào.
Mà trên tường bên tay trái lại dán rất nhiều lá bùa màu vàng đủ loại lớn nhỏ, Triển Chiêu nhìn cũng không hiểu những nét chu sa vẽ trên mấy lá bùa này.
Triển Chiêu giật mình: “Vốn không hề có người của Tế Hoa Lưu, tất cả đều là yêu ma quỷ quái chỗ cô đúng không?”
“Đúng vậy,” Đoan Mộc Thúy cười đáp, “Các ngành các nghề, chỉ có loại ta không nghĩ tới, chứ không có loại ta không làm được.”
Thế là về sau khi Triển Chiêu đến tìm Đoan Mộc Thúy, y thường sẽ mang đến cho nàng một hai con rối gỗ.
Đều là khi y đi tuần phố thấy thích thì mua.
Đoan Mộc Thúy trước còn không nói, sau thì không nén được cơn giận.
“Triển Chiêu, ngài đừng tiếp tục mua Ngọc Hoàng đại đế, Quan Âm Bồ Tát, trư tinh, hầu quái này nữa. Những thứ này mà ra đường bắt người, chẳng phải sẽ hù chết người ta sao?”
Triển Chiêu cứ như không nghe thấy, lần sau đến vẫn tiếp tục mang theo yêu ma quỷ quái.
Đoan Mộc Thúy thở dài, mặc kệ y.
Ngày ấy Trương Long cùng Triệu Hổ truy bắt phạm nhân trở về, mũ mão xộc xệch, tóc tai bù xù, quần áo rách tả tơi, hai người vừa đi vừa xô đẩy, hậm hực đi tìm Triển Chiêu.
Trương Long nói trước: “Triển đại nhân, cái cô tên Đoan Mộc Thúy kia lợi hại lắm phải không?”
Trong lòng Triển Chiêu hơi giật mình, ngẩng đầu lên, mắt đăm đăm nhìn Trương Long một hồi rồi chuyển sang nhìn Triệu Hổ.
“Cũng không quá lợi hại, nhưng trên đường gặp phải nàng ta thì cứ tránh đi là hơn.”
Trương Long hình như khẽ run lên một cái, Triệu Hổ cũng trợn tròn mắt.
“Nếu, nếu như bọn ta không cẩn thận... Ta chỉ chẳng may…” Triệu Hổ dè dặt lựa lời, đồng thời cẩn thận quan sát sắc mặt của Triển Chiêu, “Đập phá nhà nàng ta.”
Triệu Hổ không nói hết, vì ai nhìn thấy sắc mặt Triển Chiêu bây giờ cũng sẽ tự nhục mà im.
“Hai người các huynh to gan quá nhỉ.” Triển Chiêu gằn từng chữ, “Sao không sang nhà Bàng thái sư mà đập đi?”
Trên đường tới nhà tranh Đoan Mộc, Triển Chiêu vẫn luôn đắn đo xem làm thế nào để xin lỗi Đoan Mộc Thúy.
Theo lời Trương Long, Triệu Hổ kể lại, hai người đuổi theo đào phạm đến ngoại ô phía tây gần nhà Đoan Mộc. Trải qua một trận giao đấu kịch liệt mới bắt được đào phạm, trong quá trình đánh nhau chẳng may khiến nhà người ta bị vạ lây.
Nhà người ta này chính là nhà tranh Đoan Mộc.
Cho nên Trương Long và Triệu Hổ vì “giải quyết việc công”, ảnh hưởng tới nhà tranh Đoan Mộc là “chẳng may vô ý”, mong rằng Đoan Mộc cô nương “đại nhân đại lượng tuyệt đối đừng “giữ ở trong lòng”.
Đoan Mộc Thúy xinh tươi đứng ở đầu cầu Đoan Mộc, như cười như không nhìn Triển Chiêu đang vội vàng bước tới.
Triển Chiêu đi xem tình hình nhà Đoan Mộc trước, cũng còn may, vốn tưởng rằng nhà của Đoan Mộc sẽ bị “san thành bình địa”, hiện giờ xem ra chỉ là sứt góc mẻ cạnh, nồi niêu bát đĩa rơi vỡ mà thôi, không thê thảm như trong tưởng tượng.
“Cũng còn may?” Đôi mày liễu của Đoan Mộc Thúy nhướng lên, “Triển Chiêu, ngài nói nghe thì dễ lắm.”
Dứt lời, ngón tay nàng gảy nhẹ, bùa Trấn Hoạt trong ngực Triển Chiêu như vật sống, phiêu diêu bay ra, nàng lại đưa tay phất qua, nó dần xoắn lại, một ngọn lửa từ giữa lá bùa bùng lên, thoáng cái đã cháy sạch chỉ còn lại tro tàn.
“Tự mình nhìn thử nghe thử xem có phải ‘may’ hay không?”
Trong sân lúc trước còn lặng ngắt như tờ, ngay sau đó vang lên tiếng rên rỉ xôn xao không dứt, những món đồ bình thường như đang ngủ đông bỗng chốc tỉnh giấc, chậm rãi xoay người, dang rộng tứ chi, chống người dậy, ngu ngơ nhìn xung quanh. Cửa tre khom lưng, thanh tre vốn lưa thưa đan cài lúc này dúm lại, khá giống mặt người đang đau đớn. Thấy Triển Chiêu đang nhìn mình, nó đột nhiên há miệng oán trách: “Trương Long đạp ta mạnh lắm nha.”
Triển Chiêu hoảng hốt, bất giác lùi lại phía sau hai bước, lại nghe dưới chân “Ui da” một tiếng, cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là một chiếc bát sứ Thanh Hoa bị mẻ, nó trợn đôi mắt như hai hạt đậu xanh lên, trước tiên liếc nhìn Triển Chiêu, sau đó quay tròn nhìn xung quanh, miệng rì rầm: “Răng cửa, gãy răng cửa của ta rồi, cảm phiền nhường đường một chút.”
Trong nhà bỗng tràn ngập tiếng rên rỉ oán than trách móc, cơ man nào trật eo, gãy chân, đứt tay, những thứ nồi niêu chổi ấm quả thật giống như lời Đoan Mộc Thúy từng nói – “Mọc ra cái chân mềm” tập tễnh cất bước, lảo đảo đi quanh, thỉnh thoảng còn va vào nhau, càng làm cho tiếng lải nhải mãi không dứt.
Triển Chiêu mới đầu còn hoảng sợ, sau khi nhìn tình cảnh này lại hơi ngẩn ngơ, cảm thấy đám nồi niêu xoong chảo đang ôm một bụng tức trước mặt cực kỳ giống chúng sinh muôn vẻ đang oán hận bất mãn.
Đoan Mộc Thúy nói: “Chúng sinh đều là vỏ ngoài, Triển Chiêu, ta lại cảm thấy những thứ này còn giống người hơn những kẻ ti tiện giả nhân giả nghĩa kia nhiều.” Nói xong cúi người nhặt một mảnh sứ vỡ, ném về phía chiếc bát sứ Thanh Hoa: “Bắt lấy răng của ngươi này.”
Chiếc bát kia hết nhìn đông lại tới nhìn tây, nó đã đi đến chỗ cửa tre, vừa nghe thấy thế liền lăn về nhanh như chớp, duỗi hai cánh tay nhỏ như que diêm, hăm hở đón lấy chiếc răng cửa, trịnh trọng gắn lên vết mẻ của nó.
Triển Chiêu nghe được trong giọng Đoan Mộc Thúy không có ý trách cứ, trong lòng hơi thả lỏng, cười nói: “Vậy là ổn rồi đúng không?”
“Ổn ư?” Đoan Mộc Thúy vẫn nói với giọng hờ hững, “Lớn chuyện rồi thì có, ngài vào trong buồng nhìn xem.” Nói rồi khẽ vỗ tay, những thứ trong sân vốn đang ồn ào liền lập tức về chỗ của mình, cái chổi ngoan ngoãn dựng ở góc tường, nồi niêu bát đĩa xếp thành hàng trở về nhà bếp. Chiếc bát sứ Thanh Hoa đứng cuối hàng cũng không quên quay đầu lại nói với Đoan Mộc Thúy: “Đa tạ...” Nhưng vì vết mẻ chưa gắn chặt nên khi nói chuyện hơi phều phào, làm Triển Chiêu suýt thì bật cười thành tiếng.
***
Trong buồng xem ra cũng không có gì khác thường, những con rối được đặt trên giá cũng không đứt tay cụt chân nhe răng trợn mắt như đám nồi niêu xoong chảo kia.
Triển Chiêu ngờ vực nhìn Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy bĩu môi, ra hiệu cho Triển Chiêu nhìn lại.
Vì thế y lại nhìn, xem một hồi, cuối cùng Triển Chiêu giơ hai tay đầu hàng: “Triển Chiêu ngu dốt, xin cô nương chỉ điểm cho rõ.”
Đoan Mộc Thúy đưa ngón trỏ ra, chỉ chỗ trống ở ngăn thứ hai bên tay phải: “Đây này, thiếu một con.”
Triển Chiêu chán nản: “Những con rối gỗ này có con đặt gần có con cách xa, ta còn tưởng từ đầu đã sắp xếp như vậy, sao có thể phát hiện ra ở đây thiếu một con cơ chứ?”
“Ta cũng không nói đoán được có thưởng, không đoán ra thì sẽ bị phạt, ngài để ý như vậy làm gì?” Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu, như thể Triển Chiêu là kẻ bụng dạ hẹp hòi.
Duy có đàn bà con gái và bọn tiểu nhân là khó bảo, cổ nhân quả nhiên không lừa ta, Triển Chiêu thầm trách.
“Thiếu cái gì? Thiếu thì làm sao?” Triển Chiêu khó hiểu.
“Cái này phải hỏi phủ Khai Phong của các ngài rồi. Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ trò hay bắt đầu, “Triển hộ vệ của phủ Khai Phong mang Trư Yêu đến đây, hai hiệu úy Trương Long, Triệu Hổ lại để Trư Yêu xổng mất.”
“Trư Yêu? Xổng ra ngoài?” Triển Chiêu nghe đã thấy không ổn.
“Đúng thế, ai hiểu chuyện mới biết là bọn họ truy bắt đào phạm, ai không biết còn tưởng bọn họ muốn khai thiên lập địa, trái băm phải bổ, la hét om sòm, làm rối gỗ rơi xuống, phá hỏng cả bùa, may mà chỉ để xổng mất một con Trư Yêu. Nếu tất cả đám yêu ma quỷ quái ngài mang đến đều chạy ra ngoài thì chờ mà xem yêu ma khuấy đảo phủ Khai Phong.”
“Trư Yêu... Có phá phách lắm không?”
“Không phá thì sao gọi là yêu quái được? Nhưng con Trư Yêu này đạo hạnh thấp kém, mấy người đánh cho vài gậy là có thể đưa nó thăng thiên rồi.”
“Trư Yêu. có ăn thịt người không?”
“Theo hiểu biết nông cạn của ta, heo không thích ăn thịt người, nhưng người lại thích ăn thịt heo đấy.” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc đáp.
Triển Chiêu cảm thấy muốn đập cho nàng bẹp dí quá đi mất.
Thế nhưng cuối cùng y vẫn không dám ra tay.
“Xin Đoan Mộc cô nương chỉ dẫn cho rõ, con Trư Yêu này sẽ đi đâu.”
“Cái này thì phải xem heo thích đi đến đâu nhất.” Đoan Mộc Thúy nhún vai, ra vẻ chuyện này không liên quan tới mình.