_khaiphongchiquai005.jpg)
Heo thì dĩ nhiên là thích ở trong chuồng heo nhất
Đây là đáp án Công Tôn tiên sinh đưa ra.
“Huynh cảm thấy thế nào?” Triển Chiêu hỏi Trương Long.
Trương Long gật đầu.
“Còn huynh cảm thấy sao?” Triển Chiêu hỏi Triệu Hổ. Triệu Hổ gật đầu như bổ củi.
Hay lắm, kể từ hôm nay Trương Long, Triệu Hổ không cần đi tra án, cũng không phải đi tuần nữa, hai người dẫn một đội sai nha đi kiểm tra tất cả chuồng heo lớn nhỏ trong ngoài thành Khai Phong, cần đặc biệt chú ý những con heo có “biểu hiện dị thường”.
“Tại sao vậy, tại sao lại như vậy nhỉ?” Trương Long rất muốn mua một miếng đậu phụ, đập đầu vào đấy chết quách đi cho xong.
Triệu Hổ thì biết nhìn xa trông rộng hơn một chút: “Triển hộ vệ này, có trọng phạm giang hồ nào đang lẩn trốn trong chuồng heo phải không?”
Ừm, nói như thế cũng không sai, Triển Chiêu gật đầu. Quả nhiên chốn giang hồ có đủ loại quái nhân kỳ quặc, Triệu Hổ thầm nghĩ.
Đương nhiên người nghi ngờ không chỉ có Trương Long và Triệu Hổ.
Triển hộ vệ đột nhiên điều những người này đi kiểm tra chuồng heo, lẽ nào lại không báo cho Bao đại nhân một tiếng?
“Việc này có liên quan đến Tế Hoa Lưu, thuộc hạ cũng không còn cách nào khác.”
Thì ra là như thế, vừa nghe đến tên Tế Hoa Lưu, Bao Chửng cũng chẳng buồn hỏi thêm, khoát tay: “Triển hộ vệ tự sắp xếp là được.”
Ngày đầu tiên đi tuần tra, heo lạ chẳng thấy đâu nhưng Trương Long, Triệu Hổ lại xách mấy xâu thịt heo trở về.
“Ta cũng hết cách rồi.” Thấy Triển Chiêu có vẻ không vui, Trương Long nói rất hùng hồn, “Những nông hộ này thấy hiệu úy đeo đao, nhìn chằm chằm vào trong chuồng heo như hổ rình mồi, mặt họ tái mét, sợ bị bắt heo đi mất nên khăng khăng nhét thịt heo cho chúng ta, không cầm còn chẳng cho đi...” Nói đến đây, trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, “Triển đại ca, huynh bảo chúng ta đi kiểm tra chuồng heo không phải vì muốn ăn thịt heo đấy chứ?”
Triển Chiêu mặt không đổi sắc: “Ngày mai lại đến, nhớ trả tiền thịt cho người ta, gấp đôi đấy nhé.”
Vậy nhưng sang đến ngày thứ hai, ngày thứ ba, trong ngoài thành Khai Phong vẫn không có gì khác thường, không hề nghe nói heo dọa người hay hù chết ai, Triển Chiêu ôm một bụng ngờ vực, vài lần tìm đến nhà tranh Đoan Mộc. Mấy ngày nay Đoan Mộc Thúy chưa hề rời khỏi nhà, cứ nhìn một con dao phay rỉ sét trầm tư suy nghĩ, nghe nói đây là một con dao mổ bò của người làm bếp, nếu như có thể nghĩ cách gọi yêu quái trong đao ra, Triển Chiêu sẽ có may mắn được thấy tuyệt kỹ mổ bò của đầu bếp năm xưa.
“Ta bây giờ thật sự không có hứng thú với mổ bò, ta chỉ một lòng nghĩ cách làm sao bắt được Trư Yêu thôi.”
“Ờ.” Đoan Mộc Thúy nhún nhún vai, tỏ vẻ thấy cũng tội mà thôi cũng kệ.
Triển Chiêu đột nhiên sinh nghi: “Sao cô lại có vẻ không quan tâm như thế? Lẽ nào con Trư Yêu này vốn không chạy ra ngoài, cô chỉ thừa cơ trút giận, giày vò phủ Khai Phong một trận đúng không?”
“Ngài muốn nghĩ như vậy thì ta cũng đành chịu.” Đoan Mộc Thúy chẳng thèm nhìn lên, “Thế ngài cứ gọi Trương Long, Triệu Hổ tới đây.”
Gọi tới đây ư? Nói nghe thì dễ, nhưng vấn đề là: Ta dám mạo hiểm như vậy sao? Triển Chiêu trong lòng giận dữ, nói tiếp: “Nếu như bắt được Trư Yêu thì có phải phái người báo cho cô tới thu phục không?”
“Không cần phái người đâu, phiền toái lắm.” Đoan Mộc Thúy chợt nghĩ đến cái gì đó, rút từ trong ngực ra một lá bùa, gấp thành hình con bướm.
“Có đẹp không?”
Bướm gấp bằng giấy thì sao mà đẹp được? Triển Chiêu đang định chê bai đôi câu, Đoan Mộc Thúy đã đặt con bướm lên đầu ngón tay, kỳ lạ thay con bướm giấy lại đứng trên đầu ngón tay không ngã, rồi đột nhiên cánh bướm khẽ rung động.
Triển Chiêu ngỡ là mình nhìn lầm, dụi mắt rồi nhìn lại, con bướm gấp bằng giấy vàng xoàng xĩnh lúc trước đã dần hiện lên màu sắc sặc sỡ, râu nhẹ rung rinh, đôi cánh đập mấy cái, bất chợt bay lên, lượn rập rờn trước mặt Triển Chiêu.
Khuôn mặt Triển Chiêu không giấu được vẻ ngạc nhiên, đang định khen con bướm tinh xảo thì Đoan Mộc Thúy đã nâng bàn tay lên đập bộp một cái, con bướm bẹp dí trên vai phải của Triển Chiêu.
“Cô cô cô…” Mắt thấy Đoan Mộc Thúy “đồ thán sinh linh” như thế, Triển Chiêu suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
“Ta ta ta cái gì” Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu, “Đây là bướm truyền tin, nếu phát hiện được Trư Yêu thì chỉ cần vỗ nhẹ ba cái, nó sẽ tự gọi ta đến”
Triển Chiêu cúi đầu, vai phải làm gì có con bướm nào, nhìn kỹ lại mới phát hiện trên quan phục màu đỏ có một hình bướm màu đỏ thẫm.
***
Hai ngày nữa trôi qua, Bao đại nhân muốn thẩm vấn tên đào phạm do Trương Long, Triệu Hổ bắt về.
Trương Long, Triệu Hổ cũng chẳng dễ dàng gì mới bắt được hắn, rất muốn dự thính thẩm án, vừa đi vài bước vào đại đường phủ Khai Phong đã nghe thấy tiếng ho khan đầy ẩn ý của Triển hộ vệ.
Thôi, tiếp tục đi kiểm tra chuồng heo thôi, mặt Trương Long nhăn như quả mướp đắng.
Triệu Hổ còn đang ngáp liên hồi, tối hôm qua, sai nha ở lại canh chuồng heo vội vàng thông báo gã phát hiện một con heo có biểu hiện dị thường, đến khi Triệu Hổ tới hiện trường mới phát hiện con heo có cử chỉ dị thường chẳng qua chỉ xuất phát từ nỗi kích động ngốc nghếch của thanh niên đến tuổi lấy vợ thôi.
Công đường phủ Khai Phong.
Bao Chửng ngồi nghiêm trang sau bàn, đập kinh đường mộc hô: “Dẫn phạm nhân vào!”
Phàm là phạm nhân được dẫn vào đại đường, có kẻ thấy chết không sờn, có người hai chân run rẩy, lại có tên hống hách ngang ngược, mà cũng có đứa dâng lệ ấm ức, nhưng lại chẳng mấy khi có người giống tên lần này, bị hai sai nha xách vào mà mông lại vểnh lên cao, cổ rụt vào, mắt mê mang, miệng trề ra, nước dãi chảy tràn.
Bao Chửng không khỏi nhíu mày: “Sao lại thế này?”
Hai sai nha buông phạm nhân ra, một trong hai người ảo não nói: “Đại nhân, tiểu nhân cũng không biết nguyên do. Tên đào phạm này mấy ngày trước vượt ngục, sau khi bị hai vị đại nhân Trương Long, Triệu Hổ bắt về thì tính tình thay đổi hoàn toàn. Suốt ngày la hét kêu đói, mỗi lần ăn cơm đều phải cho hắn mười cái màn thầu, hơn mười bát cơm, lúc ngủ thì cuộn người lại, gần đây còn không nói tiếng người, chỉ húc loạn xạ khắp nơi...”
Đang nói thì cổ người nọ lại phát ra tiếng khụt khịt, hắn dụi vào mắt cá chân của sai nha kia, miệng chảy nước dãi. Sai nha kia muốn đạp cho hắn một phát, lại không dám làm càn trước mặt Bao đại nhân, đành phải nhích sang bên cạnh, người khác nhìn vào chỉ thấy giống như gã bị phạm nhân này đủn ra xa mấy thước vậy.
Bao Chửng cùng Công Tôn Sách nhìn nhau, hồi lâu sau Công Tôn Sách than thở: “Hắn nào có giống người, rõ ràng là một con heo mà...”
Da đầu Triển Chiêu căng cứng: “Đại nhân, theo như thuộc hạ thấy, e rằng phải mời Đoan Mộc cô nương của Tế Hoa Lưu qua phủ một chuyến.”
Bao Chửng giật mình: “Nếu đã như thế, sao còn không mau cho mời.”
Triển Chiêu lui ra ngoài cửa, nhìn quanh thấy bốn bề vắng lặng, vỗ nhẹ vai phải ba cái. Con bướm đưa tin sặc sỡ nhẹ nhàng vỗ cánh dậy, bay qua tường.
May thay con Trư Yêu này đạo hạnh còn thấp, không gây nên sóng gió gì. Cũng may nó bám vào người phạm nhân, vẫn bị nhốt trong ngục giam của phủ Khai Phong nên không thể tác oai tác quái ở nhân gian.
Nhìn bướm đưa tin rập rờn bay xa, Triển Chiêu lại thấy hơi lo sợ.
***
Đoan Mộc Thúy đi ra khỏi nhà tranh, con bướm đưa tin kia bay lượn vài vòng trên không trung rồi lại bay trở về.
“Rốt cuộc bọn họ cũng biết cũng biết con Trư Yêu kia nhập vào phạm nhân rồi sao?” Đoan Mộc Thúy cười ranh mãnh, nhìn vào nhà tranh: “Lần này chỉ là phạt nhẹ thôi, nhưng ta cũng giúp các ngươi báo thù rồi.” Nói đoạn nàng mở cửa, đi về phía thành Khai Phong.
Trong nhà tranh vẫn yên tĩnh như trước, chỉ có cửa rào tre chợt nhếch miệng cười, dường như đang rất đắc ý.