_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy ra khỏi cửa.
Nàng theo đầu mối từ con dao mổ bò của người nhà bếp, tới Tề Lỗ tìm kiếm những đồ vật của đầu bếp nổi danh nước Tề thời Xuân Thu là Dịch Nha.
“Chỉ cần ta hạ phù chú vào những thứ Dịch Nha đã từng dùng như dao, nồi, vá sạn... gọi yêu quái bám trên những đồ vật ấy ra, bọn chúng sẽ tự động dâng cho ta những của ngon vật lạ độc nhất vô nhị do Dịch Nha chế biến. Là đồ ăn ngon đó nha Triển Chiêu.” Hai mắt Đoan Mộc Thúy tỏa sáng, nàng còn chép miệng thèm thuồng.
“Ta nghe nói Dịch Nha là kẻ sống không ra gì, chưng con trai của mình cho Tề Hoàn Công ăn.” Triển Chiêu tạt cho Đoan Mộc Thúy một gáo nước lạnh.
“Triển Chiêu, ngài phải hiểu là tài nấu nướng và nhân phẩm thường không liên quan đến nhau.” Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu, “Nhân phẩm của ngài không tệ, nhưng lần trước ngài nấu cháo chẳng phải đã suýt thiêu rụi nhà bếp của phủ Khai Phong sao?”
Triển Chiêu suýt nữa nhảy dựng lên: “Cô... Là ai nói cho cô biết?”
Lúc ấy chỉ có Công Tôn Sách cùng Vương Triều, Mã Hán có mặt ở đó, bọn họ đã thề sống thề chết là sẽ không nói cho ai khác cơ mà.
Đoan Mộc Thúy dương dương tự đắc: “Đương nhiên là Táo Quân rồi”
Đến cả Táo Quân mà cũng có quan hệ, Triển Chiêu hít sâu một hơi khí lạnh, đồng thời đưa ra được một kết luận... Người mặc dù có thể tu luyện thành thần tiên, nhưng tật xấu hóng hớt nhiều chuyện vẫn còn nguyên như hình với bóng, có thể thấy thần tính và nhân tính khéo cũng gắn liền với nhau.
“Thế cô đi rồi, lỡ có quỷ quái quấy phá thì phải làm sao?” Triển Chiêu vẫn một lòng lo cho trăm họ.
“Lấy đâu ra nhiều quỷ quái quấy phá như vậy?” Đoan Mộc Thúy vỗ vai Triển Chiêu, “Hơn nữa còn có bướm truyền tin đó thôi?”
Triển Chiêu cuối cùng cũng không bắt bẻ được gì nữa: “Bao giờ cô đi thì ta sẽ tới tiễn cô.”
“Cần gì phải phiền phức như vậy, cứ thế mà tạm biệt là được.” Đoan Mộc Thúy giẫm mấy cái xuống đất, “Thổ Địa, cho đi nhờ chút.”
Sau đó, thân thể Đoan Mộc Thúy thấp dần xuống, nói là thấp dần cũng không đúng lắm, chính xác ra là đất dưới chân Đoan Mộc Thúy đột nhiên trở nên mềm oặt, còn Đoan Mộc Thúy cứ từ từ lún dần xuống, cho đến khi không thấy đâu nữa.
Chẳng lẽ đây là độn thổ trong truyền thuyết?
Triển Chiêu trợn mắt há mồm, còn chưa kịp phản ứng thì lại nghe Đoan Mộc Thúy gọi y: “Triển Chiêu, Triển Chiêu?”
Cúi đầu nhìn xuống, Triển Chiêu cảm thấy da đầu tê rần... Đoan Mộc Thúy chỉ thò mỗi cái đầu lên, nàng vội vàng dặn dò: “Để ý nhà cửa hộ ta, rảnh rỗi thì qua ngó một cái nhé.”
“Biết rồi.” Lưng Triển Chiêu lạnh ngắt, “Cô có thể đi rồi đấy.”
Đoan Mộc Thúy nở một nụ cười hài lòng, rồi lại lặn xuống đất.
***
Triển Chiêu đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán: Giao thiệp với Đoan Mộc Thúy đúng là cần tố chất tâm lý vững vàng.
Hai ngày đầu, Triển Chiêu còn bớt thì giờ đến nhà tranh Đoan Mộc ngồi một lát, ngày thứ ba thì không tới được vì hiệu vải Cẩm Tú ở phía Tây thành xảy ra một vụ án mạng.
Thật ra ở một nơi rộng lớn như Khai Phong, có xảy ra án mạng cũng không lấy làm lạ, nói đi thì cũng phải nói lại, nếu như không xảy ra án mạng, suốt ngày phải giải quyết mấy vụ xóm giềng cãi vã, tranh giành tình nhân, cân điêu cắt thiếu. thì phủ Khai Phong đã sớm đổi tên thành trung tâm hòa giải Khai Phong rồi.
Người gặp nạn họ Lý, tên đầy đủ là Lý Tùng Bách, nam giới, tuổi trên dưới năm mươi, là ông chủ hiệu vải Cẩm Tú, tuy buôn bán không trung thực nhưng cũng chẳng đến mức bị người ta chửi là gian thương, các mối quan hệ tương đối đơn giản, trung niên tang vợ, dưới gối không con, nhận một đứa con thừa tự từ họ hàng xa, tên là Lý Quang Tông. Lý Quang Tông chưa lập gia đình, hết ăn lại nằm không lo làm lụng nên không được lòng Lý Tùng Bách.
Theo lời kể của nhân chứng Lỗ A Mao - người làm của nhà Lưu Thượng thư Hộ bộ, tình hình hiện trường đêm hôm ấy như sau.
Đêm đó Lỗ A Mao được ma ma trong phủ sai tới hiệu vải lấy một tấm vải Lăng Tiêu đỏ cho phu nhân, vừa mới đi đến cửa hiệu vải đã thấy Lý Quang Tông vẻ mặt hoảng loạn vội vàng đi ra, suýt chút nữa đã va phải Lỗ A Mao. Hắn sinh nghi, nhìn vào không thấy bóng dáng chủ tiệm nên đi vào trong tìm, vừa bước qua cửa, Lỗ A Mao sợ tới mức hồn vía lên mây, chỉ thấy Lý Tùng Bách nằm ngửa mặt dưới đất, hai mắt trợn lên, đầu lưỡi thè ra, đã tắt thở.
Vì vậy Lỗ A Mao vừa hô hoán: “Có ai không, giết người rồi...” vừa chạy ra cửa, đúng lúc này gặp Vương Triều, Mã Hán đi tuần tra ban đêm ngang qua đó. Căn cứ vào hành tung của nghi phạm do Lỗ A Mao cung cấp, Vương Triều, Mã Hán đuổi theo chưa tới hai con đường thì đã bắt được Lý Quang Tông.
Theo lời Vương Triều kể lại, từ sau khi bị bắt Lý Quang Tông vẫn chưa hề ngậm miệng, không đợi Vương Triều đặt câu hỏi đã bắt đầu tự kiểm điểm những việc ác đã làm trong ba năm gần đây: nào là quỵt nợ quán rượu ba lần, tiện tay dắt dê hai lần, đùa giỡn dân nữ nhà lành một lần, còn có một lần gần đây là trộm mười lượng bạc từ hiệu vải đi uống rượu.
Trên cơ bản, khi Lý Quang Tông nói được một nửa là Vương Triều đã cảm thấy hắn không phải hung thủ rồi, về sau khám nghiệm tử thi cũng đã xác nhận được điểm này: Lý Tùng Bách là bị người ta làm cho ngạt thở mà chết, còn ngạt trước bóp sau hay bóp trước ngạt sau thì không thể kiểm tra được. Mấu chốt là dấu tay trên cổ Lý Tùng Bách rất nhỏ, chứng tỏ đây là dấu tay của phụ nữ. Quan trọng hơn là từ dấu tay có thể thấy cả hai bàn tay của người phụ nữ này đều có sáu ngón.
Nếu như quý vị đọc không hiểu, vậy thì tôi xin tóm tắt giản lược như sau: Ông chủ hiệu vải Cẩm Tú tức Lý Tùng Bách chết - ông ta bị bóp chết - kẻ bóp chết ông ta là một người phụ nữ - tay người này có sáu ngón.
Lý Quang Tông thoát khỏi diện tình nghi giết người, vốn có thể được phóng thích ngay, ấy là nếu như hắn không luôn miệng cung khai nhiều hành vi phạm tội như vậy.
***
Chỉ còn lại một manh mối: Người phụ nữ sáu ngón.
Cũng không khó tìm, kẻ bị tình nghi nhanh chóng lộ diện: Trịnh Xảo Nhi làm đậu phụ ở nhà số bốn đường Đông Nhị. Ai từng mua đậu phụ của cô ta đều biết hai tay Trịnh Xảo Nhi trời sinh sáu ngón.
Tính tình Trịnh Xảo Nhi vốn hung hăng đanh đá, đang yên ổn bán đậu phụ bỗng dưng bị một toán sai nha như sói như hổ xông vào bắt đi, sao cô ta có thể chịu để yên? Suốt dọc đường vừa đá vừa cắn vừa cào vừa gào. Thương thay cho sai nha áp giải cô ta, thường ngày bị người khác cào chỉ có năm vết, lần này bị những sáu vết lận.
Nghe nói đã bắt được hung thủ sáu ngón tay, nhóm Triển Chiêu đều cảm thấy mừng rỡ, nào ngờ vừa gặp Trịnh Xảo Nhi lại như bị dội một gáo nước lạnh xuống đầu.
Trịnh Xảo Nhi quá gầy quá nhỏ lại còn quá thấp...
Tuy đã trưởng thành nhưng cơ thể lại nhỏ bé như đứa trẻ mười một mười hai tuổi, đứng thẳng cũng vẫn chưa tới ngực Triển Chiêu, mặc dù cào người ta rất hung hăng, nhưng theo lời sai nha thì “Sức chẳng hơn con gà là mấy”.
Lý Tùng Bách lại cao to lực lưỡng lưng hùm vai gấu, ai tin Trịnh Xảo Nhi có thể bóp chết tươi Lý Tùng Bách?
Đến đây thì vụ án dường như đã đứt hết manh mối, những người phá án bị dồn vào thế bí... Chỉ cần chứng minh được bản thân không có mặt ở hiện trường, thì kẻ bị tình nghi thứ hai Trịnh Xảo Nhi cũng sẽ được thả.
Nhưng mấy câu “Núi cùng nước tận ngờ hết lối, liễu mờ hoa tỏ lại thấy thôn” lại ứng nghiệm trong những lúc thế này.
Tối ngày hôm đó, Triển Chiêu cùng Vương Triều, Mã Hán đang đi tuần tra ban đêm thì một bà lão tóc bạc phơ chống gậy run rẩy đi tới, bắt lấy cánh tay Triển Chiêu khóc nức nở: “Triển đại nhân, Xảo Nhi bị oan, Xảo Nhi sẽ không giết người đâu... Tên Lý Tùng Bách lòng dạ hiểm độc hại nhà họ Trịnh còn chưa đủ, chết còn muốn kéo Xảo Nhi chôn cùng.”
Triển Chiêu lập tức nghe ra điểm khác thường: “Lý Tùng Bách hại nhà họ Trịnh? Lý Tùng Bách và nhà họ Trịnh có ân oán gì sao?”
Bà lão tóc bạc nước mắt giàn giụa, bắt đầu hồi tưởng lại chuyện trước kia.
Người già đầu óc cũng không còn minh mẫn, trong lúc kể thỉnh thoảng suy nghĩ nhảy cóc lạc đi vạn dặm, chúng ta không tường thuật lại, chỉ tổng kết đơn giản như sau:
Hai mươi năm trước, tên Lý Tùng Bách này chỉ là chưởng quỹ của hiệu vải Cẩm Tú, chủ nhân của hiệu vải Cẩm Tú tên là Trịnh Vạn Lý, vợ là Lưu Hỉ Muội, một ngày nọ ra ngoài thu nợ, suốt đêm chưa về, hôm sau sai nha đến nhà, hóa ra Trịnh Vạn Lý trên đường gặp phải bọn cướp, bất hạnh bỏ mình.
Lưu Hỉ Muội vô cùng đau khổ, nếu không phải đang mang thai thì đã sớm tự sát theo chồng. Nhà họ Trịnh vốn ít người, Trịnh Vạn Lý vừa chết, việc buôn bán của cửa hàng liền giao cho Lý Tùng Bách tiếp nhận, Lý Tùng Bách ngửi thấy mùi tiền liền nổi lòng tham, thấy bà chủ có thai không rảnh lo chuyện buôn bán, ngầm giở chút thủ đoạn hèn hạ, chỉ trong mấy tháng đã bí mật chuyển hết tiền bạc của hiệu vải đi, ngoài mặt nói là do kinh doanh không tốt không có tiền xoay vòng vốn, Lưu Hỉ Muội vì bảo vệ gia nghiệp của chồng, bị Lý Tùng Bách dụ dỗ dùng danh nghĩa cửa hiệu đi vay nặng lãi, mới nghe cũng biết sau này bị chủ nợ tìm tới ép trả nợ, Lưu Hỉ Muội không có tiền trả liền nghĩ quẩn, giao con gái Trịnh Xảo Nhi cho vú nuôi của mình là Trương thị, sau đó đốt lửa thiêu cửa hiệu, bản thân cũng vùi thân trong đám cháy.
Chủ nợ cũng không biết nhà họ Trịnh còn một đứa con gái mồ côi thoát nạn, cho rằng nhà họ Trịnh không còn ai, những khoản nợ kia cũng đành bỏ qua. Còn Lý Tùng Bách nghiễm nhiên dùng danh nghĩa nô bộc trung thành của nhà họ Trịnh, ra mặt trịnh trọng tuyên bố phát tang cho bà chủ, tiện thể tiếp nhận sản nghiệp của nhà họ Trịnh, mở lại hiệu vải Cẩm Tú.
Hồi tưởng xong, bà lão tóc trắng, đúng hơn là bà vú Trương thị của Lưu Hỉ Muội khóc không thành tiếng: “Triển đại nhân, ngài xem, tên Lý Tùng Bách kia có còn là người không... Xảo Nhi, Xảo Nhi bị oan mà...”
Triển Chiêu cùng Vương Triều, Mã Hán nhìn nhau.
Được rồi, đây đúng thật một câu chuyện sầu bi khiến người nghe rơi lệ, nhân phẩm của Lý Tùng Bách quả khiến người ta phải khinh thường.
Nhưng mấu chốt là...
Chuyện này có giúp gì cho Trịnh Xảo Nhi không?
Trịnh Xảo Nhi vốn sắp được thả ra, dù sao cô ta đã không có mặt ở hiện trường, lại không có động cơ giết người. Nhưng bây giờ nhờ Trương thị “tích cực chạy vạy” mà trong thời gian tới Trịnh Xảo Nhi chắc chắn không được cho về.
Cho dù cô ta không có mặt ở hiện trường, hàng xóm đều chứng minh lúc ấy cô ta đang xay đậu phụ, nhưng giết người cũng không nhất định phải đích thân ra tay, việc mượn tay ám toán cũng rất thường thấy.
Cô ta có động cơ giết người là thù hận đời trước.
Cô ta đáng nghi vì có sáu ngón tay.
Nói đến sáu ngón tay thì không thể không đề cập tới một thông tin khác do Trương thị tiết lộ. Mẫu thân của Trịnh Xảo Nhi – Lưu Hỉ Muội cũng có sáu ngón tay.