Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5215 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Image

Đối với những người tra án ở phủ Khai Phong mà nói, từ một vụ án liên đới thành án trong án cũng không phải chuyện gì lạ lùng, chuyện mới chỉ xảy ra hơn hai mươi năm, muốn thăm tình hình năm xưa cũng chẳng phải việc khó.

Quả nhiên, không bao lâu sau Vương Triều đã nghe ngóng được từ một sai nha già về vụ cháy cửa hàng Cẩm Tú, nghe nói năm đó cháy rất lớn, láng giềng tuy có lòng cứu giúp, nhưng đều bị lửa lớn đẩy lùi. Trong đám lửa hừng hực truyền đến tiếng kêu thảm thiết cực kỳ thê lương của Lưu Hỉ Muội, khiến ai nghe cũng phải hãi hùng.

Khi đám cháy được dập tắt, ngoại trừ lò sắt nồi đồng dùng để nhuộm vải thì tất cả mọi đồ đạc khác đều đã cháy thành tro, thảm thương nhất là Lưu Hỉ Muội, bị thiêu cháy thành tro bụi, thi thể cũng chẳng còn.

“Ngay cả thi thể cũng không còn sao?” Lòng Triển Chiêu hơi gợn lên.

Vương Triều, Mã Hán cùng nhìn về phía Triển Chiêu, ba người gần như đồng thời nghĩ tới một khả năng.

Có thể Lưu Hỉ Muội không bị chết cháy.

***

Triển Chiêu quyết định tới hiệu vải Cẩm Tú xem thử.

Đến cửa lại gặp Lỗ A Mao đang đứng ngó nghiêng, nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Triển Chiêu, Lỗ A Mao cũng sợ hết hồn, vội vàng thanh minh: “Phu nhân nhà tiểu nhân vẫn muốn vải Lăng Tiêu đỏ nên sai con đến xem hiệu vải Cẩm Tú có mở lại hay không.”

Triển Chiêu khó hiểu: “Trong thành còn nhiều hiệu vải khác, tại sao nhất định phải mua ở hiệu Cẩm Tú?”

“Con cũng hỏi như vậy.” Lỗ A Mao gãi đầu, “Nhưng phu nhân nói chỉ cửa hàng Cẩm Tú mới bán vải Lăng Tiêu đỏ thôi.”

“Vậy phu nhân nhà ngươi phải đợi rồi.” Triển Chiêu tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

Trong cửa hàng vô cùng tối tăm u ám, chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi trôi qua mà khắp nơi đã phủ một lớp bụi, thiên hạ thường nói ‘người chết đèn tắt’, giờ xem ra có lẽ bảo ‘người chết bụi sinh’ thì thích hợp hơn.

Trên quầy có một quyển sổ đang mở, Triển Chiêu cái đầu nhìn, dòng cuối cùng ghi rõ ràng “Lưu phủ, một thước vải Lăng Tiêu đỏ”.

Tiện tay lật về đằng trước, thấy việc buôn bán của hiệu vải Cẩm Tú cũng không tệ lắm, vải nhuộm bằng sáp, nhuộm bằng kẹp, vải tơ tằm, vải đay, vải bông, vải lụa thô, vải lĩnh... số lượng mua ra bán vào cũng không ít. Triển Chiêu mỉm cười, xoay người đi vào phòng trong, chưa được hai bước đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, lại quay về, lật xem sổ sách một lần nữa.

Vừa rồi Lỗ A Mao nói chỉ có hiệu vải Cẩm Tú mới bán vải Lăng Tiêu đỏ, như vậy đó hẳn phải là hàng đặc chế của cửa hiệu rồi, số lượng giao dịch chắc cũng không ít, tại sao cả quyển sổ chỉ thấy ghi mỗi Lưu phủ muốn mua?

Triển Chiêu nhíu đôi mày kiếm, xoay người vào trong phòng, mở tủ gỗ chứa sổ sách của cửa hiệu, trong tủ đầy ắp, lưu giữ toàn bộ sổ sách của Lý Tùng Bách trong hơn hai mươi năm kinh doanh hiệu vải Cẩm Tú.

Trước tiên y xem sổ sách trong năm nay, vải nhuộm bằng sáp, nhuộm bằng kẹp, vải tơ tằm, vải đay, vải bông, vải lụa thô, vải lĩnh, sa mỏng... Không có vải Lăng Tiêu đỏ.

Mở cuốn thứ hai, vải nhuộm bằng sáp, nhuộm bằng kẹp, vải tơ tằm, vải đay, vải bông, sa mỏng, lụa thô... Không có.

Cuốn thứ ba, vải nhuộm bằng sáp, nhuộm bằng kẹp... Không có.

Đến quyển cuối cùng, tờ đầu tiên, dòng thứ nhất, “Vương phủ, vải Lăng Tiêu đỏ, một cuộn”.

Phu nhân của Lưu Thượng Thư, trước khi lấy chồng tên là Vương Hoàn.

Hiệu vải Cẩm Tú khai trương hai mươi năm, chỉ có hai lần bán vải Lăng Tiêu đỏ, đều là bán cho Vương Hoàn.

Triển Chiêu chậm rãi khép quyển sổ trong tay lại.

***

Câu chuyện nghe được từ Vương Hoàn phu nhân của Lưu Thượng thư lại rất bình thường.

“Ngày đó đi ngang qua cửa hàng vải Cẩm Tú mới khai trương, nhìn thấy trên kệ đặt một thước vải Lăng Tiêu đỏ màu sắc tươi sáng láng mượt, ta liền mua, may thành một chiếc váy, về sau lớn tuổi rồi nên không mặc nữa. Nhắc tới cũng thật trùng hợp, mấy ngày trước Trần ma ma trong phủ muốn xin nghỉ, ta sai Nhã Nhi đi chọn một ít quần áo cũ để ma ma mang đi, trong đó có chiếc váy đỏ ấy. Sau này cháu gái của đại nhân lấy chồng, ta muốn dùng vải Lăng Tiêu đỏ làm áo cưới nên sai người tới hiệu vải Cẩm Tú hỏi thử. Chưởng quỹ nói là còn một cuộn, nhưng phải vào kho tìm, ta liền sai thằng nhỏ họ Lỗ buổi tối tới lấy, nào ngờ…”

Vương Hoàn như khẽ thở dài, xua tay than nhẹ, thị nữ Nhã Nhi khôn khéo dâng Bích Loa Xuân đã pha sẵn tới. Vương Hoàn nhận lấy, nhưng không vội uống, chỉ nhìn Triển Chiêu: “Ta cũng chỉ nhớ có bấy nhiêu thôi, chẳng hay có giúp được gì cho Triển đại nhân không?”

Đương nhiên là không giúp được.

Cuối cùng, Nhã Nhi tiễn Triển Chiêu ra cửa. Triển Chiêu làm như vô tình hỏi: “Nhã Nhi cô nương, lão ma ma trong phủ xin nghỉ, tại sao cô lại chọn bộ váy có màu đỏ sặc sỡ như vậy?”

Nhã Nhi lắc đầu: “Ta cũng không biết, không phải ta chọn.”

Triển Chiêu không ngờ Nhã Nhi lại trả lời như thế.

“Lúc ta chọn quần áo quả thật có nhìn thấy bộ váy đỏ ấy, nhưng Trần ma ma đâu cần dùng đến loại quần áo như vậy? Ta nhớ rõ mình đã cất bộ váy vào trong rương, ai ngờ khi phu nhân đi tới lại nhìn thấy bộ váy ấy được gấp gọn gàng đặt ở trên bàn, để lẫn trong đống quần áo đã được chọn. Cũng không biết là ai đùa dai như thế nữa.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cứ đưa bộ váy đỏ và đống quần áo đó cho Trần ma ma thôi.” Nói đến đây, Nhã Nhi chợt nhớ ra điều gì đó, “Tiếp theo kể cũng lạ, hôm trước ta gặp được con gái của Trần ma ma, cô ấy nói muốn may một chiếc váy đỏ, ta liền hỏi chẳng phải phu nhân mới đưa cho ma ma một bộ sao? Cô ấy lại đáp, những thứ quần đen áo xám kia chỉ có bà già mới mặc. Thật kỳ lạ, mắt cô ấy to đến thế cơ mà, chẳng lẽ lại không nhìn thấy trong đống quần áo phu nhân cho còn có một chiếc váy Lăng Tiêu đỏ sao?”

Từ Lưu phủ đi ra, Triển Chiêu thở dài một hơi.

Vụ án này lúc thì mơ hồ không đầu mối, lúc thì lại có cả trăm ngàn đầu mối, đúng là làm cho người ta phải phiền não.

Nếu có Đoan Mộc Thúy ở đây thì tốt rồi.

Mặc dù Đoan Mộc Thúy cứ rảnh là lại thích trêu chọc y nhưng nàng cực kỳ thông minh, chưa biết chừng có thể bắt được đầu mối khác thường nào đó, sau đó xử lý mớ bòng bong này một cách suôn sẻ.

Y cứ mải nghĩ ngợi, chẳng biết từ lúc nào đã tới trước cửa hiệu vải Cẩm Tú.

***

Đêm đã về khuya, bóng đêm đặc quánh, ánh trăng mỏng manh như một làn sương mờ.

Trước hiệu vải Cẩm Tú yên tĩnh lạ thường, cái cây già cỗi trước cửa lặng lẽ chìa cành trong bóng tối, đầu cành là một con cú màu đen.

Trời không có gió, con cú kia đứng im ở đầu cành, nếu không nhờ đôi mắt kỳ quái lóe lên ánh sáng quỷ dị từ từ dõi theo Triển Chiêu thì sẽ không ai nhận ra đó là một con vật sống.

Triển Chiêu chậm rãi đẩy cánh cửa của hiệu vải Cẩm Tú.

Cánh cửa chầm chậm nhẹ nhàng mở ra, trục cửa phát ra tiếng vang kẽo kẹt, bụi bặm từ đỉnh bay xuống, dưới ánh trăng như tấm vải sa rủ xuống tạo thành điệu múa ma quái.

Con cú bỗng nhiên phát ra tiếng ‘quác quác’ rợn người, làm tim Triển Chiêu suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cú còn có tên là chim Trục Hồn, bởi trục hồn mà đến, vì truy phách mà đi.

***

Triển Chiêu châm hỏa chiết tử [2] , mùi tiêu thạch và mùi khói hăng hắc xua tan bớt mùi mục rữa và hơi ẩm.

Bước chân Triển Chiêu chậm vô cùng, ánh lửa từ hỏa chiết tử chập chờn bất định, bóng dáng của Triển Chiêu trên tường cũng lay động không yên, chợt dài chợt ngắn.

Trong không khí bảng lảng một cảm giác mơ hồ, dường như có cái gì đó... không ổn.

Giống như trong bóng tối có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng bạn, bạn đi đến đâu ánh mắt liền dõi theo tới đó.

Ánh mắt kia thật lạnh lẽo.

Triển Chiêu dừng bước.

Y có thể nhìn thấy rõ cái bóng trên tường, ngoại trừ y còn có người khác.

Người nọ dang rộng hai tay, cái bóng trên tường bị ánh nến thổi phồng lên một cách quái dị.

Triển Chiêu âm thầm gài tụ tiễn [3] trên tay, nghĩ thế nào xong lại tháo ra.

Tiếp tục chậm rãi bước về phía trước, người đằng sau vẫn luôn theo sát, Triển Chiêu khẽ mỉm cười, cổ tay đột nhiên phát lực, vung tay bắn tên, đồng thời xoay người giữa không trung, quay đầu nhìn về phía người nọ.

Không có người.

Có người sẽ không yên tĩnh như vậy.

Chỉ có một bộ váy Lăng Tiêu đỏ rộng thùng thình phiêu đãng giữa không trung, vải lụa phất phơ, tay áo trống rỗng dang rộng ra hai bên, giống như một người đang dang tay.

Lòng bàn tay Triển Chiêu lạnh ngắt, nắm chặt lấy Cự Khuyết.

Dưới ánh lửa, quanh chiếc váy Lăng Tiêu đỏ hiện ra ánh sáng mờ yêu dị, nó vẫn chùng chình bay giữa không trung, nhưng không biết tại sao phía sau lưng hơi cong lên, giống như một con thú sắp tấn công.

Gần như cùng lúc Triển Chiêu rút trường kiếm ra khỏi vỏ, chiếc váy Lăng Tiêu đỏ ụp về phía Triển Chiêu.

Cự Khuyết chém một nhát nhưng không có bất cứ tác dụng gì, lực đạo biến mất trong không khí, chiếc váy lại thít đầu lại, một khi dính vào người thì không tài nào thoát ra được, càng siết càng chặt, dường như muốn hòa vào làm một với da thịt, còn muốn vươn ra vô số xúc tu đâm vào thân thể máu thịt, khí lạnh len lỏi thấu vào xương.

Hỏa chiết tử lăn sang một bên, lửa tắt, ánh sáng lập tức biến mất. Đêm tối, ngoài tối ra cũng chỉ có màn đêm mịt mùng.

Toàn thân Triển Chiêu đều bị quấn chặt vào trong chiếc váy, không thể nhúc nhích dù chỉ là một chút. Chiếc váy này càng quấn càng chặt, siết đến mức Triển Chiêu không thở nổi.

Một đôi tay, một đôi bàn tay của nữ tử, chầm chậm quấn lên cổ Triển Chiêu, mười hai ngón tay lạnh như băng, làn da trơn nhẫy như rắn độc.

Triển Chiêu chợt nhớ tới con bướm truyền tin trên vai phải.

Nhưng đã không còn kịp nữa rồi, toàn thân y đã chìm trong bóng tối trùng điệp, không chạm được tới bướm truyền tin. Đoan Mộc Thúy sẽ vĩnh viễn không biết y ở đây.

Nơi này, là góc khuất ngay cả ánh trăng cũng không chiếu tới.

***

Từ cầu Đoan Mộc đến nhà tranh Đoan Mộc là bảy bước chân, từ nhà tranh Đoan Mộc đến cầu Đoan Mộc cũng là bảy bước chân.

Vương Triều cứ đi đi lại lại giữa cầu gỗ và nhà tranh, cứ vừa đi vừa dừng, dừng rồi lại đi, thỉnh thoảng nhìn về phía nhà tranh Đoan Mộc không người vắng lặng, thở dài não nề.

Vương Triều đã đợi ở cửa nhà tranh Đoan Mộc ba ngày rồi.

Ba ngày trước, Trương Long, Triệu Hổ đã đi và tìm thấy Triển Chiêu sau một đêm không về ở hiệu vải Cẩm Tú.

Hoặc nên nói đó không phải Triển Chiêu, mà chỉ là một cái kén hình người màu đỏ rực mà thôi.

Đúng vậy, là một cái kén.

Vải màu đỏ thẫm bao bọc bên ngoài, bên trong hẳn là một con người, xung quanh có hơi ấm, ấn vào có vẻ giống da người, tập trung lắng nghe còn có thể thấy tiếng hít thở cực khẽ.

Rơi bên cạnh chính là hỏa chiết tử và thanh kiếm Cự Khuyết của Triển Chiêu.

Nếu như đoán không lầm thì người ở bên trong hẳn phải là Triển Chiêu.

Nhưng làm thế nào để “giải thoát” cho Triển hộ vệ?

Thứ vải này dường như đã dính liền với da, không biết phải cởi từ đâu, muốn dùng dao cắt nhưng dù nhẹ tay thế nào, đưa dao khéo ra sao thì đều thấy có máu chảy ra.

Mọi người không biết phải làm gì, đành đi báo cho Bao đại nhân.

Vốn tưởng Bao Chửng sẽ khiếp sợ, nhưng mọi người không ngờ Bao Chửng lại bình tĩnh khác thường.

“Đến Tế Hoa Lưu, tìm Đoan Mộc Thúy.”

Vương Triều tuân lệnh, nhưng chưa đi được hai bước đã bị Bao Chửng gọi lại, “Nếu như cô nương ấy chưa về thì ở đó đợi. Nhớ cho kỹ, tuyệt đối không được tự tiện vào nhà tranh Đoan Mộc.”

***

Lúc cơm chiều Mã Hán đã tới một lần, mang theo một ít rượu và thức ăn cho Vương Triều, khi hỏi về Triển hộ vệ thì Mã Hán chán nản lắc đầu, hốc mắt cũng ửng đỏ.

“Không biết Triển đại nhân trúng yêu pháp gì.” Vương Triều buồn bã, “Hy vọng đúng như lời Bao đại nhân, Tế Hoa Lưu sẽ xử lý được.”

Đêm xuống, Mã Hán hồi phủ trước, Vương Triều tiếp tục đi đi lại lại giữa cầu gỗ và nhà tranh, đi đến lúc thấm mệt liền ngồi xuống bên cầu.

Đúng lúc này Đoan Mộc Thúy xuất hiện.

Khi ấy Vương Triều đang nhíu chặt đôi mày, bần thần nhìn nước chảy dưới cầu, đột nhiên, dưới nước có một người trồi lên.

Đoan Mộc Thúy lưng đeo nồi sắt, một tay cầm cái vá sạn, một tay cầm dao phay, trên đầu còn vướng mấy cọng tảo, miệng lẩm bẩm: “Độn thủy đúng là nhanh hơn hẳn.”

« Lùi
Tiến »