_khaiphongchiquai005.jpg)
“Ai.... Ai... Ai đó?” Giọng Vương Triều run run, hai chân của hắn còn run hơn cả giọng.
Đoan Mộc Thúy lườm một cái: “Câu này phải để ta hỏi ngươi mới đúng.”
Đầu óc Vương Triều lúc này bỗng nhanh nhạy hơn hẳn: “Cô là Đoan... Đoan... Đoan... Đoan Mộc Thúy?”
Đoan Mộc Thúy trả lời rất có tinh thần giải trí.
“Đúng rồi, ta chính là Đoan... Đoan... Đoan... Đoan Mộc Thúy.”
“Đoan Mộc cô nương, cô phải cứu Triển đại nhân”. Vương Triều suýt bật khóc, quỳ xuống đánh phịch một tiếng.
Lúc này đến phiên Đoan Mộc Thúy sững sờ.
***
“Ra là vậy.” Nghe Vương Triều kể tóm tắt đầu đuôi, Đoan Mộc Thúy thở ra một hơi, “Huynh cứ về trước đi, ta sửa soạn một chút rồi sẽ qua xem.”
“Cô còn muốn sửa soạn nữa sao?” Vương Triều suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Vậy nên người ta mới nói nữ nhân chẳng biết cân nhắc nặng nhẹ, không thể làm đại sự.
Nhìn Đoan Mộc Thúy ra vẻ thong thả nhàn nhã như việc không liên quan tới mình, Vương Triều thầm oán hận.
Đoan Mộc Thúy nhanh chóng sửa soạn, thay quần áo sạch sẽ, trên tay còn vắt một bộ đồ.
Mặc một bộ còn mang theo một bộ, có phải mời cô đi xem hội đèn lồng đâu, Vương Triều chịu hết nổi muốn lườm một cái.
“Huynh.” Đoan Mộc Thúy chỉ Vương Triều, “Cầm nồi, dao, vá sạn ta mang về theo.”
Vương Triều không nhịn được bèn hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì Triển Chiêu cần tẩm bổ một chút.” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc đáp.
Vương Triều rất muốn lớn tiếng cãi lại rằng cô đừng tưởng Bao đại nhân thanh liêm thì Khai Phong phủ không có gì, chúng ta cũng có nồi đấy nhé, những hai cái hẳn hoi!
Nhưng mà không biết tại sao hắn lại không dám cãi.
Dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng khi nhìn thấy Triển Chiêu thì Đoan Mộc Thúy vẫn phải hít một hơi khí lạnh.
“Triển Chiêu à.” Đoan Mộc Thúy rì rầm, “Lúc ta đi ngài vẫn là Triển Chiêu, lúc trở lại thì ngài đã thành đòn bánh tét mất rồi.”
Lúc đó Công Tôn Sách đang bưng chén trà đi vào, nghe được lời ấy chân ông loạng choạng, thiếu chút nữa đổ nước trà.
Trương Long và Triệu Hổ không dám cười, bọn họ đã từng bị Đoan Mộc Thúy hành một lần rồi, giờ không muốn dính dáng gì đến lồng heo, chuồng heo thậm chí là cả những thứ có liên quan đến heo nữa.
Vương Triều cũng không cười nổi, trên đường vác nồi, vác vá sạn tới phủ Khai Phong, hắn đột nhiên nhận ra mình đã bỏ quên một chuyện.
Đó chính là: Khi Đoan Mộc Thúy từ trong nước đi ra, con sông kia không nông, theo lý thuyết mà nói nếu Đoan Mộc Thúy từ dưới nước ngoi lên thì cũng chỉ lộ ra gần nửa người thôi mới phải, tại sao lúc nói chuyện với hắn thì cả người nàng như đang đứng trên mặt nước?
Càng nghĩ càng lạnh, hắn câm như hến.
Chỉ có Mã Hán nhếch miệng muốn cười, nhưng nhìn mọi người xung quanh mặt mũi nghiêm túc cũng đành ngậm miệng lại.
“Huynh, tới hầm băng đục cho ta một khối băng.” Đoan Mộc Thúy sai Mã Hán.
Lại quay đầu nhìn Công Tôn Sách: “Phiền các vị đặt một cái vại ngoài sân, đổ đầy nước, nửa đêm hãy đun sôi nước trong vại lên.”
Băng được mang tới, giữa ngày hè nóng bức, từ hầm đến phòng Triển Chiêu, dù có chạy thật nhanh thì băng vẫn tan đi ít nhiều.
Đoan Mộc Thúy nhận lấy khối băng, rút ra từ bên hông một con dao nhỏ khảm tơ vàng ngọc bích, nắm dao trong tay, lia dao như bay.
Vương Triều, Mã Hán gần như không thấy rõ động tác của Đoan Mộc Thúy, chỉ thấy khi Đoan Mộc Thúy chậm rãi lia dao tới gần khối băng, lưỡi dao lướt qua thì từng lát băng bay xuống, óng ánh trong suốt, mỏng như cánh ve, chất thành một đống nhỏ bên giường khiến người ta hoa cả mắt, không thể không thán phục.
“Vương Nhị bán mì phố Đông nếu có thể mời được người tài ba như Đoan Mộc cô nương thì...” Mã Hán không kìm chế được bắt đầu nghĩ quàng nghĩ xiên.
Khi lát băng cuối cùng rơi xuống, chấp chới như cánh bướm băng sắp tàn, khóe môi Đoan Mộc Thúy lộ ra nét cười, tay trái nhẹ nhàng vẫy lên, khẽ nói: “Lên.”
Kỳ lạ thay thân thể Triển Chiêu, à không, cái kén hình người kia lại giống như bị vật gì nâng lên, dập dềnh lơ lửng giữa không trung.
Cùng lúc đó hai chân Vương Triều như nhũn ra, hai mắt Mã Hán nhìn đăm đăm, Trương Long, Triệu Hổ kinh hãi nhìn nhau. Chẳng trách Triển đại nhân luôn nói không thể chọc vào Đoan Mộc Thúy, xem ra đi soát chuồng heo vẫn còn nhẹ nhàng lắm, không bị phái tới ở chuồng heo mãn kiếp quả thật là phúc ba đời.
Giữa lúc mọi người còn mải mừng thầm, Đoan Mộc Thúy đưa tay phải ra, chậm rãi phất qua đống băng. Những lát băng kia như thể có linh hồn, lượn lờ bay lên theo tay nàng, đều đều bao quanh người Triển Chiêu, từng lát băng bọc bên ngoài lớp vải đỏ không để lộ một khe hở, tựa như có người tự tay dán từng mảnh lên vậy.
Đúng lúc ấy, hai tay Đoan Mộc Thúy vỗ nhẹ, khẽ hô một tiếng: “Nhập.” Lớp băng kia trong nháy mắt chui vào vải đỏ, biến mất tăm.
Đoan Mộc Thúy chỉ vào Triển Chiêu, nói với mọi người: “Đợi đến nửa đêm, sau khi nước trong vại sôi thì bỏ Triển hộ vệ vào.”
Bỏ Triển hộ vệ vào... nước sôi?
Nếu là bình thường, Trương Long, Triệu Hổ đã sớm nhảy dựng lên, giờ được chứng kiến sự lợi hại của Đoan Mộc Thúy, nào dám đáp nửa chữ “Không”? Đừng nói xào nấu chiên dầu, dù có nêm dấm dặm muối cũng không thành vấn đề. Triển đại nhân, Triển đại ca, không phải tại các huynh đệ không trượng nghĩa, mà thật sự là do không lợi hại bằng người ta, thôi thì ngài cứ chịu khó vậy.
***
Giờ tý canh ba, một vại nước đã được đun sôi, cái kén hình người đã bập bềnh trong nước, đám người Vương Triều, Mã Hán nhìn mà hoảng sợ, đang thấp thỏm lo âu, chợt nghe thấy có tiếng phụ nữ khóc đứt quãng, tiếng khóc rưng rức, như khóc như kể, lúc thì xa như ở ngoài phủ, lúc lại gần như sát bên tai, khiến mọi người sởn da gà, dựng tóc gáy.
Đang run rẩy không biết làm sao thì trong nước sôi bỗng ào một tiếng, một bóng đen từ dưới nước lao ra, phi về phía mọi người. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Đoan Mộc Thúy bật dậy, ném tấm áo gấm đang vắt trên cánh tay qua, bọc lấy cái bóng đen kia, chiếc áo gấm vốn phiêu diêu như sắp rơi xuống, lúc này đột nhiên xòe ra giữa không trung, ngay sau đó nặng nề rơi xuống đất.
Mọi người nhìn kỹ lại, thấy đó chỉ là một bộ quần áo trống không, nhưng lại có thể lăn qua lăn lại liều chết giãy giụa trên mặt đất, tiếng rên rỉ đau đớn không ngừng bên tai, dường như chiếc áo gấm kia đã chụp được một người vô hình, mọi người bất giác sợ hãi đến biến sắc.
Rồi họ nghe Đoan Mộc Thúy cười lạnh nói: “Nghiệp chướng, quần áo của Đoan Mộc Thúy ta đây bây giờ lại phải để cho ngươi tùy tiện khoác lên.”
***
Bao Chửng đang ngủ mơ màng thì bị Vương Triều đánh thức.
“Đại nhân, dậy thẩm án thôi.”
“Thẩm án?” Bao Chửng kinh ngạc, nhìn Vương Triều, rồi lại nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa, “Thẩm án gì?”
“Án mạng ở hiệu vải Cẩm Tú, đã bắt được hung thủ”
“Thật sao?” Bao Chửng trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ lập tức biến mất.
***
Công Tôn tiên sinh thao thức không yên.
Một mặt lo lắng cho Triển Chiêu, mặt khác ông rất muốn biết vì cớ gì mà Đoan Mộc Thúy lại đặt vại đun nước trong sân.
Nhưng Đoan Mộc Thúy chỉ cho Tứ đại Hiệu úy ở bên, khéo léo từ chối yêu cầu được ở lại của Công Tôn tiên sinh.
“Tiên sinh vẫn nên trở về phòng nghỉ ngơi thì hơn.” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc nói, “Ta không muốn cứu sống được một người rồi lại dọa chết một người khác đâu.”
Lúc ấy Công Tôn Sách nghe xong liền cảm thấy khó hiểu, sau đó nghĩ lại mới nhận ra Đoan Mộc Thúy nói kháy ông nhát gan.
Nói thế mà được à, Công Tôn Sách rất tức giận bất bình, một cô nương sao có thể ăn nói không biết ý như vậy.
Khoảng canh ba ông bị tiếng đập cửa đánh thức, Mã Hán lớn tiếng gọi: “Công Tôn tiên sinh, tiên sinh đã dậy chưa, đại nhân thăng đường rồi”
Thăng đường?
Dân gian có bài ca dao hát như thế nào ấy nhỉ?
“Phủ Khai Phong có Bao Thanh Thiên, thiết diện vô tư xử ngay gian, Nam hiệp Triển Chiêu đến trợ giúp, Công Tôn túc trí động ngòi bút, Tứ đại Hiệu úy ở cạnh bên, ba thanh đao cầu đứng xung quanh, càn khôn rạng rỡ nhờ trời sáng, thế đạo thanh bình ngóng Thanh Thiên.”
Trong câu ca dao vẫn hát “trời sáng”, nay đang tối lửa tắt đèn thế này, không biết có chuyện gì ồn ào vậy?
Trên đường tới công đường Công Tôn Sách cực kỳ buồn bực, chưa kịp đến đã nghe thấy giọng Bao Chửng.
“Bản phủ... Quả thực chưa tra hỏi phạm nhân nào thế này bao giờ.”
“Trước lạ sau quen, tra hỏi nhiều sẽ quen thôi.” Giọng nói này là của Đoan Mộc Thúy, trước sau vẫn mang thái độ dửng dưng như việc chẳng liên quan đến mình.
“Nhân gian có pháp luật, quỷ vực có quy định, có lẽ chuyện yêu nghiệt quấy phá phải do Đoan Mộc cô nương xử lý mới đúng.”
“Tuy rằng như thế nhưng khổ chủ đều là người trên dương thế, Lý Tùng Bách mất mạng, Triển hộ vệ cũng suýt quy tiên, Bao đại nhân sao có thể không phân xử cho bọn họ?”
Nghe được hai chữ “quy tiên”, có người ho khan hai tiếng trầm trầm.
Người nọ là... Triển hộ vệ?!
Công Tôn Sách vội vàng xông vào công đường, quả nhiên người mặc áo xanh hông đeo Cự Khuyết kia không phải là Triển Chiêu thì là ai?
“Triển hộ vệ, ngươi không sao chứ?” Công Tôn Sách mừng rỡ.
“Vâng, quy tiên không thành, lại trở về Khai Phong rồi đây.” Triển Chiêu cố ý nói cho Đoan Mộc Thúy nghe, Đoan Mộc Thúy cười hì hì, không thèm để ý.
“Nghe nói hung thủ đã bị dẫn về quy án, không biết...” Công Tôn Sách nhìn quanh, không thấy ai.
“À, ở đằng kia.” Đoan Mộc Thúy đưa tay chỉ, “Thứ nghiệp chướng này có ý đồ độc ác, suýt nữa liên lụy đến tính mạng của Triển Chiêu, ta muốn nó chịu chút đau khổ.”
Tại sao lại chỉ lên nóc nhà?
Công Tôn Sách không hề chuẩn bị tâm lý ngẩng đầu lên.
Trên xà ngang cao rộng, ẩn hiện giữa đám bụi mù, một bộ quần áo dập dình chìm nổi trong bóng tối, giống như con dơi dữ tợn đang xòe rộng đôi cánh, lúc rít lên lúc rên rỉ.
Công Tôn tiên sinh chưa kịp ú ở câu gì, thân thể đã mềm nhũn ngã vật xuống đất.
“Công Tôn tiên sinh!” Triển Chiêu vội tiến lên, đỡ lấy Công Tôn Sách.
Đoan Mộc Thúy lè lưỡi trêu ngươi: “Công Tôn Sách, ta thực sự không coi nhẹ lá gan của ngài đâu.”
***
Lúc Công Tôn Sách tỉnh lại, trời đã sáng rõ, vừa lúc mặt trời lên rực rỡ.
Những gì được chứng kiến đêm qua cứ ngỡ là một giấc mơ.
Đi ra đến cửa, thấy Trương Long, Triệu Hổ đang đánh cờ trong sân, Công Tôn Sách trách: “Không cần đi tra án à?”
“Tra án? Vụ hiệu vải Cẩm Tú sao?” Trương Long cũng không ngẩng đầu lên, “Đêm qua đã kết án rồi.”
Kết kết kết... Kết án rồi?
Vụ án phức tạp như vậy, quái dị như vậy, tất cả dường như mới chỉ xuất hiện một đầu mối, vậy mà bây giờ lại nói với ta là đã kết án rồi?
Công Tôn Sách trợn tròn mắt.
“Kết án rồi” Triệu Hổ xuống một quân cờ, “Lý Tùng Bách chết chưa hết tội, đầu tiên là mua chuộc bọn cướp sát hại chủ nhân cửa hiệu Trịnh Vạn Lý, sau đó phóng hỏa thiêu chết chủ mẫu Lưu Hỉ Muội, giết hai mạng người, nay bị oan hồn về đòi mạng cũng là đèn trời soi tỏ, nhận quả báo xứng đáng.”
Oan hồn đòi mạng? Đây là vở kịch gì thế không biết?
Công Tôn Sách đột nhiên cảm thấy mình thật lạc hậu, chỉ mới qua một đêm ngắn ngủi thôi mà, rốt cuộc ông đã bỏ lỡ tình tiết mấu chốt nào vậy? Tại sao ông nghe vào chỉ thấy mù mờ chẳng hiểu gì hết?
Thấy Trương Long, Triệu Hổ chỉ tập trung đánh cờ, hoàn toàn không để mắt đến mình, Công Tôn Sách quyết định đi tìm Vương Triều, Mã Hán hỏi cho rõ ngọn ngành.
Vương Triều, Mã Hán ngồi uống trà ở phòng gác cổng, hay đúng ra là họ ngồi nói chuyện phiếm nhân thể nhấp ngụm trà.
“Nghe nói vụ án ở hiệu vải Cẩm Tú đã kết thúc rồi?” Công Tôn Sách hỏi.
“Kết thúc rồi” Vương Triều nhìn về phía Mã Hán, vẫn chưa hết hãi hùng, “Không ngờ ngày hiệu vải cháy, Lưu Hỉ Muội lại nhảy vào nồi nhuộm vải bằng đồng, bị thiêu đến mức máu thịt xương cốt tiêu tan, nghĩ thôi đã thấy không rét mà run.”
“Lý Tùng Bách tiếc của không vứt đống nồi đồng lò sắt kia đi, cứ tiếp tục dùng để nấu thuốc nhuộm màu đỏ thẫm. Màu đỏ vốn là đại hung, ngờ đâu đã gọi ra oán khí của Lưu Hỉ Muội, cuối cùng số mệnh bắt lão ta phải gặp báo ứng.”
“Lão ta chỉ biết vải Lăng Tiêu đỏ hiếm có, nếu biết trên đó có quỷ hồn Lưu Hỉ Muội nhập vào thì làm sao dám dùng.”
“Lưu Hỉ Muội kia cũng giỏi kiềm chế, im hơi lặng tiếng gần hai mươi năm, chờ ở Vương phủ, tại sao không sớm hiện hồn báo thù chứ?”
“Nếu hiện hồn sớm thì Trịnh Xảo Nhi còn chưa trưởng thành, đoạt lại hiệu vải Cẩm Tú rồi biết giao cho ai? Hiện giờ Bao đại nhân xử trả lại cửa hàng Cẩm Tú cho Trịnh Xảo Nhi, không phải đã thỏa mãn tâm ý của bà ấy sao?”
“Oan có đầu nợ có chủ, giết Lý Tùng Bách thì thôi, vì sao còn hại cả Triển đại nhân nữa?”
“Huynh không nghe bà ấy nói à, chỉ là muốn tìm kẻ chết thay, đoạt lấy thân xác, báo oan tình cho đại nhân.”
“Triển đại nhân lần này gặp phải nguy hiểm vô cùng, nếu không nhờ có bướm truyền tin của Đoan Mộc cô nương bảo vệ, chỉ sợ đã sớm hồn phi phách tán…”
Từ lúc bắt đầu kể chuyện đến giờ, hai người này huynh một câu ta một câu, tự biên tự diễn, hoàn toàn không để ý tới Công Tôn Sách.
Chuyện này rốt cuộc là sao? Công Tôn Sách ngây người: Thân thể? Hồn phách? Quỷ hồn? Oán khí? Lẽ nào là một vở kịch mới trong thành hay sao?
Hỏi cũng chẳng hỏi được gì, thà đến hỏi trực tiếp Triển Chiêu còn hơn.
Ấy, Bao đại nhân cũng có mặt ở đây.
“Triển hộ vệ, ngươi trải qua nạn này khiến nguyên khí tổn thương nặng nề, Đoan Mộc cô nương dặn ngươi phải nghỉ ngơi nhiều, ngươi chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng là được.”
“Vụ án này quái dị như thế, đại nhân định dùng danh nghĩa gì để kết án?”
“Hôm nay ta đã tính toán, đành phải tuyên bố với bên ngoài là Lý Tùng Bách có tật giật mình, chết vì kinh hãi. Về phần sáu ngón tay thì bảo bên khám nghiệm tử thi chớ công bố ra ngoài, hiệu vải Cẩm Tú vốn là sản nghiệp của nhà họ Trịnh, xử trả lại cho Trịnh Xảo Nhi, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của Lưu Hỉ Muội. Nhắc đến Lưu Hỉ Muội, bà ấy cũng là một người đáng thương, đã làm cô hồn dã quỷ gần hai mươi năm, hôm nay còn phải chịu nỗi đau kiêu đào quỷ y…”
“Đoan Mộc cô nương vì giận Lưu Hỉ Muội suýt chút nữa đã hại chết thuộc hạ nên mới dùng hình phạt kiêu đào quỷ y với bà ấy…”
Tại sao ngay cả Bao đại nhân và Triển hộ vệ cũng ăn nói khó hiểu vậy?
Bao đại nhân lại căn dặn Triển Chiêu mấy câu mới rời đi. Công Tôn Sách vội tới hỏi Triển Chiêu: “Kiêu đào quỷ y là gì? Hình phạt quỷ y là sao?”
Triển Chiêu cười đáp: “Là bộ quần áo Đoan Mộc cô nương mang đến, nghe nói được chế từ kiêu đào [4] , đào là mộc trong ngũ hành, kiêu đào bám trên cây không rụng, có thể giết bách quỷ. Hình phạt kiêu đào quỷ y này đủ cho Lưu Hỉ Muội...”
Công Tôn Sách cái hiểu cái không: “Đoan Mộc cô nương đâu rồi? Ta đến hỏi cô ấy còn hơn.”
“Ngài tìm Đoan Mộc cô nương? Cô ấy ở trong bếp, bảo là muốn làm vài món bổ dưỡng…”
***
Chưa tới gần nhà bếp, đã nhìn thấy phụ bếp và đầu bếp đều ngồi trên ghế đá ở sân sau, hỏi đến thì đầu bếp trợn mắt: “Cô ta đuổi hết chúng ta ra ngoài, không biết một mình ở trong đó làm cái gì nữa, nói không phải ta tự khen chứ có bí kíp nấu ăn nào mà ta chưa từng thấy, còn sợ ta nhìn lén sao? Thật đúng là...”
Đầu bếp còn đang lải nhải không ngừng, Công Tôn Sách đã đi tới ngưỡng cửa nhà bếp. Bình thường nấu cơm làm đồ ăn luôn mở rộng cửa, bây giờ Đoan Mộc Thúy lại đóng cả cửa chính lẫn cửa sổ, ai hay chuyện mới biết là đang nấu cơm, ai không biết còn tưởng cô nàng đóng cửa lập mưu làm phản.
Công Tôn Sách đưa tay gõ cửa: “Đoan Mộc cô nương.”
Đoan Mộc Thúy tới rất nhanh, nhưng chỉ mở nửa bên cửa: “Công Tôn tiên sinh đấy à, có chuyện gì sao?”
“Phải... có việc... Chuyện... hiệu vải Cẩm Tú... Lưu Hỉ Muội... là... là như thế nào vậy?”
Chỉ một câu ngắn ngủi mà Công Tôn Sách chật vật nói mãi không xong, càng nói sau lưng càng lạnh, hai chân run rẩy, môi cũng không kìm chế được mà biến sắc.
Công Tôn Sách đã nhận thấy có điều khác thường.
Đầu bếp nói nhà bếp chỉ có mình Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy đứng bên cạnh cửa nói chuyện cùng ông, vậy người trong phòng đang cầm dao phay chặt thớt gỗ ầm ĩ là ai? Còn ai đang cầm vá sạn đảo tới xào đi trong chảo? Với cả ai đang bỏ dầu sôi vào nồi, khiến hơi nóng xì xèo bốc lên vậy?
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Đoan Mộc Thúy thản nhiên cười, cười đến mức Công Tôn Sách sởn da gà.
“Không có... Thật sự không có gì, Đoan Mộc cô nương vất vả quá.
Công Tôn Sách” lắp bắp không nói thành lời, cười khan hai tiếng rồi bỏ chạy trối chết.
Đoan Mộc Thúy nhún vai, đóng cửa lại, quay đầu nhìn dao phay chặt lên chặt xuống trên thớt gỗ, lại nhìn chiếc vá sạn đảo không ngừng nghỉ.
Để bồi bổ nguyên khí cho Triển Chiêu, Dịch Nha, lần này thật sự vất vả cho ngươi rồi.