Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5217 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Image

Chuyện bắt đầu từ hai tháng trước.

Ngày ấy Triển Chiêu từ bên ngoài phá án trở về, đi ngang qua phố Tây Tứ, lúc ấy đang là giữa trưa, phố xá vô cùng náo nhiệt rộn ràng, không biết ngựa nhà ai lồng lên, cắm đầu lao thẳng ra giữa đường, mọi người kinh hãi chạy tán loạn, xô đẩy nhau, một cô gái mặc váy màu cánh sen bị đẩy ngã xuống đất, tưởng như vó ngựa vung lên sắp làm mỹ nhân đổ máu...

Được rồi, tôi sẽ không lắm lời kể lại chuyện hôm đó nữa, tóm lại là Triển Chiêu ra tay, cứu được mỹ nhân trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

Mỹ nhân tên là Quỳnh Hương, là con gái duy nhất của nhà họ Hứa giàu có trong thành Khai Phong, xin chớ hỏi tại sao một tiểu thư khuê các lại xuất hiện giữa phố xá sầm uất, có lẽ là đột nhiên cao hứng, cũng có thể là lén trốn khỏi khuê phòng, mấy chuyện ấy không phải trọng điểm.

Trọng điểm là vị thiên kim yểu điệu này thường ngày ngày được nuôi trong ở chốn khuê các, phụ huynh làm thương nhân, tiền bạc qua tay như nước chảy, đám sai vặt trong nhà không phải mày gian mắt chuột thì cũng khúm núm xun xoe, có bao giờ được gặp một người đàn ông mày kiếm mắt sáng, khiêm tốn nhã nhặn, tư thế oai hùng như thế? Huống chi trong lúc chỉ mành treo chuông vừa rồi, nếu không nhờ y...

Một ánh mắt lướt qua, đôi má liền ửng hồng, tâm hồn thiếu nữ rung động, cõi lòng bối rối trăm mối tơ vò...

Triển Chiêu lại chẳng thèm để ý xem người ta mồm ngang mũi dọc ra sao, thấy nô bộc nhà họ Hứa đến liền vội vàng quay người đi.

Lần gặp gỡ này đã dấy lên ngọn lửa rực rỡ diễm lệ trong cuộc sống đơn điệu của Quỳnh Hương, từ đó về sau ngày nhớ đêm mong, hồn lạc trong cõi mộng, nhưng đối với y đó chỉ là một chuyện nhỏ tiện tay làm mà thôi.

Đương nhiên Triển Chiêu không biết rằng đây là khởi đầu của mọi chuyện.

***

“Triển đại ca, Triển đại ca...” Triển Chiêu đang định bước ra cửa chính phủ Khai Phong, chợt nghe thấy Vương Triều ở phía sau khẩn thiết gọi.

Triển Chiêu quay lại, suýt nữa đâm vào Vương Triều đang cuống quýt chạy tới.

“Nghe tiên sinh nói Triển đại ca muốn tới nhà tranh Đoan Mộc.” Vương Triều cười sung sướng, “Vừa hay ta mua hai lạng hạch đào, bánh hoa quế mà Đoan Mộc tỷ của ta thích ăn.”

Đoan Mộc tỷ của huynh? Đoan Mộc Thúy còn nhỏ hơn huynh mấy tuổi, làm tỷ tỷ của huynh kiểu gì được?

Thôi được rồi, Triển Chiêu thừa nhận, từ sau vụ án sáu ngón tay, danh tiếng của Đoan Mộc Thúy tại phủ Khai Phong tăng vọt, chẳng những được Bao đại nhân khen không ngớt, mà ngay cả Công Tôn tiên sinh cũng cố gắng khắc phục nỗi sợ hãi của bản thân để kết giao với Đoan Mộc Thúy. Nhưng biểu hiện của Trương Long, Triệu Hổ và mọi người cũng hơi quá...

Triển Chiêu không nói gì, nhận lấy hạch đào, bánh hoa quế từ tay Vương Triều, sau đó phất phất tay, ra hiệu cho Vương Triều có thể kiếm chỗ khác chơi được rồi.

“Thật ra còn có bánh in nhân táo.” Vương Triều tiếp tục thao thao bất tuyệt, “Lần này quên mua mất rồi, Đoan Mộc tỷ thích.”

Lúc ngẩng đầu lên thì Triển Chiêu đã đi xa tự bao giờ.

Khi đi ngang qua chợ phố Tây, chợt vô tình nhìn thấy bên đường có bán con rối, có một con rối nữ mặc váy màu ngọc bích, nhìn qua lại có chút giống phiên bản thu nhỏ của Đoan Mộc Thúy. Triển Chiêu không khỏi mỉm cười, chủ sạp tinh mắt thấy vậy liền lấy con rối đó gói lại đưa cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu trả tiền, nhận lấy con rối rồi xoay người định đi, nào ngờ đụng phải một thuật sĩ giang hồ. Người nọ khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, rách rưới tả tơi, bẩn không chịu nổi, trên mặt có hai chòm râu dê, đôi mắt chuột còn đảo như rang lạc, lão nhìn Triển Chiêu từ trên xuống dưới.

Triển Chiêu bị người nọ nhìn tới sởn gai ốc, đang định tránh qua đi tiếp thì người nọ lại a một cái nhào tới hét lên: “Công tử có phúc, Hồng Loan tinh động, sắp gặp đại hỉ.”

May mà Triển Chiêu không uống nước, nếu không chắc chắn sẽ sặc chết.

Mất bao công sức mới thoát khỏi người nọ, đến được nhà tranh Đoan Mộc thì Đoan Mộc Thúy lại sắp phải ra ngoài.

“Tây Sơn yêu khí đại thịnh, không biết sắp xuất hiện yêu ma quỷ quái gì, ta phải qua xem thử... Vương Triều tặng bánh hoa quế à? Vừa khéo mang đi ăn dọc đường... Con rối cũng là Vương Triều tặng sao? Con rối người ta tặng ít nhất trông còn ra dáng thế này, đâu như ngài toàn đưa yêu ma quỷ quái...”

“Cô.” Triển Chiêu chưa kịp mở miệng, Đoan Mộc Thúy đã biến mất như một cơn gió không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ để lại Triển Chiêu đứng đó bực bội.

Tức giận một hồi, y đành lắc đầu cười bất đắc dĩ, đang định mang con rối vào nhà để thì Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên quay về: “Quên mất chưa nói với ngài, trên bàn có canh cá Thái Ngô Công thời Xuân Thu làm, vô cùng bổ dưỡng, nhưng mà... uống xong nhớ rửa bát cho ta.”

Mới nghe thì ấm lòng, nghe xong thấy lạnh ngắt.

Đoan Mộc Thúy định xoay người đi, lại như chợt phát hiện ra điều gì, “Ây” một tiếng: “Triển Chiêu, ngài hồng vân che đỉnh.”

“Hồng Loan tinh động đúng không?” Triển Chiêu tức giận.

“Hồng Loan tinh động? Nằm mơ đấy hả.” Đoan Mộc Thúy xì một tiếng, “Hồng vân che đỉnh ấn đường biến thành màu đen, hoa đào thành kiếp nạn mới đúng, lại trêu chọc cô nương nhà ai rồi?”

Chưa kịp để Triển Chiêu trả lời, Đoan Mộc Thúy lại như cơn gió vùn vụt biến mất dạng.

***

Triển Chiêu từ nhà tranh Đoan Mộc trở về, vừa mới rảo bước đặt được chân vào phủ Khai Phong thì đã nhận ra có sự khác thường.

Nha dịch canh cửa vừa thấy Triển Chiêu liền không kìm được cười hớn hở, đi vào cửa lại gặp hai gã sai vặt đang vẩy nước quét nhà, hai người chắp tay thi lễ với Triển Chiêu: “Chúc mừng Triển đại nhân.”

Chúc mừng ư? Mấy người đang diễn tuồng gì thế?

Triển Chiêu cảm thấy hơi lo sợ, y bước vào trong sảnh gặp ngay Công Tôn Sách cười đến là hồ hởi, ông đưa tay vỗ vỗ bả vai Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, chúc mừng nhé.” Nói xong lại chép miệng với người đứng trước công đường.

Người đang đứng trước án thư cười ngây ngô là... Lão bộc Triển Trung của nhà họ Triển!

Triển Trung đến vì hôn sự của Triển Chiêu.

“Chủ mẫu đã đồng ý hôn sự này, nhà họ Hứa là nhà giàu trong kinh, nghe nói tiểu thư Quỳnh Hương dung mạo xuất chúng, hiền lương thục đức, vô cùng tương hợp với thiếu gia...” Triển Trung tươi cười hớn hở, hoàn toàn không chú ý tới Triển Chiêu đang cau mặt nhíu mày.

“Triển hộ vệ cũng nên lập gia đình rồi.” Công Tôn Sách không thức thời, cười nói đế thêm, “Đã có lời mai mối lại có lệnh của cha mẹ, xem ra phủ Khai Phong sắp có chuyện vui...”

“Nhưng chuyện này bất ngờ quá Triển thúc.” Triển Chiêu thật không biết nên mở miệng thế nào cho phải.

“Bất ngờ? Chẳng phải là do thiếu gia nhận lời hay sao?” Triển Trung ngạc nhiên, “Bà mối còn mang theo kiếm tuệ mà thiếu gia tặng cho Quỳnh Hương tiểu thư, kiếm tuệ kia là chủ mẫu tự tay tết, trên có gắn ba hạt châu như ý, chủ mẫu liếc mắt liền nhận ra ngay, biết là thiếu gia nhận lời trước nên mới đồng ý mối hôn sự này. Nghe nói Quỳnh Hương tiểu thư tặng lại cho thiếu gia một kiếm tuệ kết ngọc phỉ thúy, thiếu gia vẫn đang dùng đó thôi?”

Toàn nói linh tinh, ta dùng kiếm tuệ phỉ thúy của Hứa cô nương tặng bao giờ, rõ ràng ta dùng...

Triển Chiêu đưa Cự Khuyết lên trước ngực, chưa kịp bảo Triển Trung nhìn kỹ thì đã tự giật mình.

Kiếm tuệ dùng tơ ngũ sắc tết thành đồng tâm kết, phía dưới còn gắn hai viên ngọc phỉ thúy nho nhỏ trơn bóng lấp lánh, đu đưa qua lại trông thật linh lợi đáng yêu.

Nó nó nó nó...

Nó ở đây từ khi nào???

***

“Không phải chứ Triển Chiêu.” Đoan Mộc Thúy bất mãn, “Mấy người các ngài đừng có chơi cái kiểu đấy, phủ Khai Phong xảy ra chuyện lạ là tới tìm ta, có chuyện vui cũng tới tìm ta, ta có tiêu đồng xu sứt nào của phủ Khai Phong nhà các người đâu, sao cứ đụng chuyện là lại coi ta như bà quản gia thế hả.”

Triển Chiêu không nói, thật lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi đáp mấy chữ: “Đây không phải chuyện vui.”

“Cưới gả không tính là chuyện vui thì theo ngài cái gì mới là chuyện vui?” Đoan Mộc Thúy hiếu kỳ, bắt đầu cúi đầu đếm ngón tay, “Gặp bạn cũ nơi đất khách quê người, đêm động phòng hoa chúc, lúc tên đề bảng vàng. Hay ngài còn muốn Quỳnh Hương là người Vũ Tiến, Thường Châu, như vậy đêm động phòng hoa chúc ngài có thể gặp lại bạn cũ, sau đó Hoàng thượng mở kim khẩu, phong cho ngài một cái kim bài Ngự Miêu gì gì đó?”

Triển Chiêu im lặng, một lúc sau lại nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ: “Đồ bạn tồi.”

“Ấy, Triển đại nhân tức giận rồi đấy à?” Đoan Mộc Thúy cười tươi hơn hớn, “Triển đại nhân định làm gì với bạn tồi đây, tính chấm dứt quan hệ hay đoạn tuyệt nghĩa tình?”

Triển Chiêu không đáp, vẻ mặt bắt đầu có chút tức giận.

Đoan Mộc Thúy vừa hiếu kỳ vừa phấn khích, nàng chưa từng thấy Triển Chiêu thực sự nổi giận bao giờ.

Dù sao... Ta cũng không sợ đắc tội hắn. Đoan Mộc Thúy nghĩ thầm.

“Ta sẽ không trúng bẫy của cô đâu.” Triển Chiêu đột nhiên khoanh tay trước ngực, nhàn nhã dựa vào bức tường sau lưng, “Cô cho rằng ta không biết cô mong ta tức giận, mong ta phẩy tay áo bỏ đi, như vậy cô sẽ không cần giúp ta giải quyết chuyện này đúng không? Không có cửa đâu, vì đại cục Triển mỗ vẫn có thể nhịn nhục.”

Nói xong, dương dương tự đắc liếc xéo Đoan Mộc Thúy.

Không biết có ai xem “Đông thành Tây tựu” chưa nhỉ? Trong bộ phim đó, vị bang chủ Cái Bang sạch sẽ gọn gàng kia đã có lời giải thích về hành vi đạp người khác như sau: “Chỗ ngươi đứng lúc nãy quá là ngon, ta không kìm lòng được nên mới đạp ngươi một phát.”

Đặt vào trường hợp này chúng ta chỉ có thể nói cái liếc mắt này của Triển Chiêu quả là giống y như đúc, toàn là “khinh bỉ”, “dương dương tự đắc”, “đều như ta dự liệu”, “cô làm khó dễ được ta à”, diễn tả sâu sắc hai chữ “thèm đòn”, khiến người ta cảm thấy nếu ngươi không cho y một trận thì thật có lỗi với cái liếc mắt quá đáng quá thể kia.

Thế nên Đoan Mộc Thúy không cần suy nghĩ gì, lập tức tung ngay một quả đấm.

***

“Được rồi.” Triển Chiêu áp chiếc khăn nóng được gấp gọn gàng lên má, “Cô chế nhạo đã đời rồi, đánh cũng đánh xong xuôi, dù sao cô cũng nên giúp ta giải quyết vấn đề này đi chứ.”

Đoan Mộc Thúy miễn cưỡng gật đầu.

“Nhưng Triển Chiêu này, ta có một câu phải nói trước. Đoan Mộc Thúy nghiêm mặt nói, “Việc thành hôn đã được số mệnh an bài sẵn, không thể quá khắt khe. Đạo vợ chồng cũng do duyên số, nếu nhân duyên của ngài và Hứa Quỳnh Hương đã sớm ghi lên thẻ nối hôn của Nguyệt Lão thì ta cũng không thể làm gì được. Chỉ cần dây tơ hồng đã buộc vào chân thì dù hai người là kẻ thù truyền kiếp, địa vị cao thấp khác biệt, xa tận chân trời, tha hương đôi nơi, đến cuối cùng vẫn phải nên duyên.”

“Ta không đến mức đen đủi như vậy chứ.” Triển Chiêu thấy hơi e sợ.

“Cũng chưa chắc.” Đoan Mộc Thúy hậm hực, “Ngài xem xem, tối nay có trăng không.”

Triển Chiêu không hiểu, nhưng vẫn nghe lời đi ra sân, ngẩng đầu nhìn trời: “Có, nhưng bị mây che mất rồi.”

“Vậy thì chờ thêm đi, bao giờ trăng ló ra rồi tính tiếp.”

Thấy Triển Chiêu mù mờ không hiểu, Đoan Mộc Thúy giải thích: “Nguyệt Lão nhìn trăng mà kiểm sổ sách, thắt nút dây dưới ánh trăng để ghi nhớ, chỉ có nhờ ánh trăng mới có thể để khiến dây tơ hồng dưới chân ngài hiện hình, men theo dây tơ hồng tìm tới người trong số mệnh của ngài. Nếu người nọ chính là Hứa Quỳnh Hương thì ta cũng đành chịu. Nếu người nọ không phải thì chắc chắn có vấn đề, ta sẽ nghĩ cách giải quyết.”

Có lẽ bây giờ cũng chỉ còn cách ấy mà thôi.

Ánh trăng cuối cùng cũng ló khỏi mây mù.

Đoan Mộc Thúy cầm lấy hai dây hương đang cháy âm ỉ, cùng Triển Chiêu ra đứng giữa sân, nàng khép mắt lại, đôi môi hơi mấp máy nhưng không phát ra tiếng, chẳng biết đang niệm phù chú gì. Triển Chiêu nghiêng đầu quan sát Đoan Mộc Thúy, lúc đó ánh trăng như nước, Đoan Mộc Thúy nghiêm mặt ngưng thần, dung mạo thanh tao, khác hẳn vẻ vui đùa thường ngày.

Đúng lúc ấy, Đoan Mộc Thúy mở mắt ra, cũng không để ý đến Triển Chiêu, chỉ nhìn hương dây trong tay.

Triển Chiêu nhìn theo ánh mắt của Đoan Mộc Thúy, trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên: Khói từ dây hương kia vốn phải lượn lờ bay lên không trung, giờ lại không bay không động, thay đổi phương hướng, uốn lượn như đang bò chếch lên trên.

Đoan Mộc Thúy khẽ thở ra một hơi, nhỏ giọng nói với Triển Chiêu: “Cuối cùng Nguyệt Lão cũng nhận khói hương này rồi.”

Triển Chiêu nghe vậy, mới phát hiện làn khói kia quả thật đang uốn lượn bay về phía mặt trăng.

Y liền hỏi: “Khắp nơi xa gần có không ít miếu Nguyệt Lão, chẳng phải lúc nào cũng được nhận khói hương sao? Hay là khói hương của cô hiếm hoi hơn?”

Đoan Mộc Thúy đắc ý đáp: “Dĩ nhiên rồi, hương của người bình thường ngoài hun cho ông ấy gần chết ra thì còn có thể làm được gì cơ chứ. Hương dây của ta đương nhiên là khác.”

Đang nói, thấy Triển Chiêu hứng thú chờ mong, nàng bèn lập tức ngừng lại: “Nói ra thì ngài cũng không hiểu.”

Triển Chiêu nghe mà phát bực.

Một lát sau hương dây cháy hết, Đoan Mộc Thúy thấy thế lấy làm vui, nói: “Thế này là được rồi.”

Nói đoạn đưa tay ra giữa không trung, giống như đỡ lấy vật gì đó, miệng vẫn lẩm bẩm: “Hàng trăm ngàn sợi thế này, rốt cuộc là sợi nào đây?”

Triển Chiêu cũng mở to mắt, nói: “Lẽ nào Nguyệt Lão ném dây tơ hồng cho cô ư, sao ta không nhìn thấy?”

Chưa dứt lời thì nghe Đoan Mộc Thúy cười nói: “Phải rồi, là sợi này.”

Triển Chiêu quay đầu nhìn lên, chỉ thấy trong lòng bàn tay Đoan Mộc Thúy có một sợi tơ mỏng sáng lấp lánh bay phất phơ, sợi tơ kia rất mảnh, mắt thường gần như không nhìn ra. Nó lững lờ lay động như có như không, ánh sáng xung quanh lúc mờ lúc tỏ, khi thì như tơ vàng rõ nét, lúc lại như sương mù trong đêm, mà chẳng thấy rõ là dài bao nhiêu. Triển Chiêu lẩm bẩm: “Đây là dây tơ hồng sao? Đẹp quá.”

Đoan Mộc Thúy cười nói: “Dây tơ hồng gì chứ, đây là một sợi ánh trăng Nguyệt Lão tặng cho ta.”

Một sợi... ánh trăng?

Xưa nay chưa có ai dùng sợi để đo ánh trăng, nhưng thử nghĩ ánh trăng đếm như sợi tơ thì đúng là tuyệt đẹp chấn động lòng người.

Đoan Mộc Thúy đưa tay đem sợi ánh trăng lướt qua trước mặt Triển Chiêu: “Người ta thường nói ‘Vốc trăng trong nước đầy bàn tay, chơi hoa hương thấm đầy trên áo’, ngài ngửi thử xem, sợi ánh trăng này cũng có mùi thơm nhè nhẹ đấy.”

Triển Chiêu cúi đầu, quả nhiên ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, nhưng mùi hương này hình như giống mùi phấn trang điểm trên người Đoan Mộc Thúy.

Triển Chiêu sợ nói mình ngửi không ra sẽ bị Đoan Mộc Thúy chế nhạo thành kẻ phàm phu tục tử, không ngửi thấy mùi hương thần Thượng giới, y đành giả vờ nói: “Đúng thế.”

Đoan Mộc Thúy cũng không nghi ngờ, đột nhiên lật lòng bàn tay xuống dưới, nói: “Đi.”

Sợi ánh trăng này giống như hiểu tiếng người, cuộn ba vòng ở mắt cá chân Triển Chiêu, ngừng lại một lát, rồi như có linh tính, lao ra khỏi nhà tranh Đoan Mộc, uốn lượn bay về phía đông.

Đoan Mộc Thúy kéo Triển Chiêu cúi người xuống, nói: “Xem đi, là dây tơ hồng của ngài đó.”

Quả nhiên, sợi ánh trăng quấn lấy dây tơ hồng của Triển Chiêu, men theo dây tơ hồng kéo dài rất xa, mà dây tơ hồng dưới ánh trăng lại thấp thoáng hiện ra ánh sáng màu đỏ sậm.

Triển Chiêu thấy hơi thất vọng mà chẳng biết tại sao. Đoan Mộc Thúy khẽ nói: “Đi theo.”

***

Dân gian thường bảo ‘Dù cách ngàn dặm có duyên vẫn gặp được nhau,’ may mà nhân duyên của Triển Chiêu không buộc với người cách xa ngàn dặm, nếu không sẽ lại kinh động đến Thổ Địa, Hà Bá, phải nhọc nhằn độn thổ độn thủy một phen.

Thành Khai Phong, phía đông, đường Chu Tước.

Càng đi về phía này, trong lòng Triển Chiêu càng thất vọng.

Nếu nhớ không lầm, nhà họ Hứa ở ngay gần đây.

Cuối cùng dây tơ hồng len qua khe cửa sơn son, ngẩng đầu nhìn lên hai chữ “Hứa phủ” được đèn lồng đỏ hắt sáng, đột nhiên thấy chướng mắt lạ thường.

Triển Chiêu đưa tay kéo Đoan Mộc Thúy lại: “Thôi, không cần vào đâu.”

Giọng Triển Chiêu chán nản chưa từng thấy, trong lòng Đoan Mộc Thúy có hơi lo lắng, quay đầu lại nhìn, Triển Chiêu đã lùi vào bóng tối cạnh cửa nhưng vẫn không giấu được vẻ đơn côi.

“Triển Chiêu.” Đoan Mộc Thúy bỗng có chút buồn bã, “Ta thật sự không còn cách nào khác...”

“Không trách cô được, cô đã giúp ta rất nhiều rồi.”

Đoan Mộc Thúy đưa tay nắm chặt cánh tay Triển Chiêu, muốn nói nhưng chẳng thốt nên lời.

Thường ngày nàng đã quen cùng Triển Chiêu trêu chọc trách móc lẫn nhau, lúc này bỗng dưng nhìn thấy Triển Chiêu không vui, ngờ đâu lại thấy khó chịu.

Một lúc lâu sau, nàng mới nói: “Có lẽ không tệ đến vậy đâu... Chung sống lâu ngày với Hứa tiểu thư, có lẽ, có lẽ ngài sẽ thích nàng ấy.”

Triển Chiêu im lặng, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Ta không thích nàng ấy.”

Không thích thì phải làm thế nào?

Từ xưa đến nay, Nguyệt Lão buộc tơ hồng không phải lúc nào cũng kết được lương duyên.

Hai người liền chia tay ở đây, Triển Chiêu về phủ Khai Phong, Đoan Mộc Thúy về nhà tranh Đoan Mộc.

Không nói gì thêm, nhiều lời vô ích.

Chẳng biết từ lúc nào sợi ánh trăng đã mất đi ánh sáng, tàn lụi thành màu xám tầm thường.

« Lùi
Tiến »