Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Image

Hôn sự của Triển Chiêu cứ thế được quyết định.

Trương Long, Triệu Hổ còn nhớ rõ ban đầu Triển Chiêu rất phản đối mối hôn sự này, nhưng sau khi từ chỗ Đoan Mộc Thúy trở về, dường như tất cả đã không còn quan trọng nữa.

“Ý trời là vậy.” Triển Chiêu thản nhiên nói, “Cũng đành phải theo.”

Trước sau như hai người khác hẳn, khiến người ta không khỏi nghi ngờ

“Hầy, huynh nói xem...” Vương Triều dùng khuỷu tay huých Mã Hán, ra vẻ thần bí xáp tới gần, “Hay là Triển đại ca có ý đó với Đoan Mộc tỷ của ta, kết quả Đoan Mộc tỷ lại không có ý đó với Triển đại ca, vì vậy Triển đại ca cảm thấy cuộc sống này không còn ý nghĩa gì nữa nên mới đồng ý hôn sự với Hứa tiểu thư.”

Mã Hán nghe Vương Triều nói mà choáng váng đầu óc: “Huynh có ý gì, ý đó là ý gì? Huynh có thể nói rõ một chút được không?”

Vương Triều tức giận lườm Mã Hán: “Là ý đó ấy.”

Mã Hán há hốc mồm, rốt cuộc cũng vỡ lẽ: “A, ý huynh là ý đó ấy hả.”

Vương Triều gật đầu: “Huynh thấy thế nào?”

“Ta cảm thấy cũng có thể lắm.” Mã Hán nghiêm túc, “Huynh cũng thấy rồi đấy, Đoan Mộc tỷ của ta rất lợi hại, hiện giờ có thể trảm yêu trừ ma, phi thiên độn địa, tương lai không biết chừng sẽ phi thăng thành tiên? Chẳng phải trong kịch vẫn thường diễn là muốn tu thành chính quả phải cắt đứt nhớ nhung thế tục đó sao.”

“Đúng vậy đúng vậy.” Vương Triều nhanh chóng phụ họa, “Huynh nói xem, Đoan Mộc tỷ phi thăng liệu có thể mang theo chúng ta thành tiên không? Các cụ chẳng bảo ‘Một người đắc đạo, gà chó lên trời’ còn gì?”

Mã Hán lập tức mơ mộng hão huyền theo: “Cũng đúng, nếu chúng ta thành tiên, chắc cũng phải lên tới thiên binh thiên tướng ấy nhỉ?”

Công Tôn Sách ở bên nghe ngóng nãy giờ mà chẳng được để ý tới rốt cục cũng không nhịn được nữa: “Ấm đầu hết cả rồi, có cần ta nói với đại nhân một tiếng để hai người tối nay không cần tuần tra ban đêm không?”

Vương Triều, Mã Hán mặt đỏ tới mang tai, vội vã chạy biến.

***

Hai người Trương Long, Triệu Hổ theo Triển Trung tới Hứa phủ đưa sính lễ trở về, tới phố Tây sầm uất lại gặp được Đoan Mộc Thúy.

“Đoan Mộc tỷ!” Trương Long mừng rỡ, từ xa đã chào hỏi.

Nghe được ba chữ “Đoan Mộc tỷ”, Triển Chiêu cũng nhìn về phía này. Đoan Mộc Thúy vốn đứng phía sau cách họ hai ba người, đang nheo mắt soi một viên ngọc cổ trong tay dưới ánh mặt trời.

“Mấy người cũng ở đây à.” Đoan Mộc Thúy nhìn ra phía sau hai người, “Triển Chiêu không đi cùng hai người sao?”

“Chúng ta cùng Triển lão bá tới Hứa phủ, Triển đại nhân nói có việc nên không đi cùng.”

Triển Chiêu vốn đang quay đầu nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, nghe Trương Long nói như thế liền nhanh chóng lùi lại.

Thật ra Triển Chiêu trong đám người cũng khá bắt mắt, nhưng Triển Trung mắt mờ, hai người mắt tinh tại thính thì đều đang tập trung vào Đoan Mộc Thúy nên không có ai nhận ra Triển Chiêu cũng ở đây.

“Vậy à.” Đoan Mộc Thúy trầm ngâm.

“Đoan Mộc tỷ, chuyện của Triển đại ca thật sự hết cách rồi sao?” Triệu Hổ vẫn muốn cố thử thêm lần nữa.

Đoan Mộc Thúy vuốt ve miếng ngọc cổ trong tay, một lúc lâu sau mới nói: “Ý trời là thế, ta đâu còn cách nào.”

“Triển đại ca cũng nói như vậy đấy.” Trương Long thở dài một tiếng, lén nhìn Triển Trung, rồi ghé sát vào Đoan Mộc Thúy khẽ nói, “Thật ra ta thấy Triển đại ca thật sự không thích Hứa tiểu thư, đến bây giờ cũng không muốn tới Hứa phủ gặp Hứa tiểu thư.”

“Nghèo không đấu lại giàu, giàu không đấu lại quan, người không đấu lại trời.” Đoan Mộc Thúy thở dài, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó, “Hai người nhìn thấy Hứa Quỳnh Hương chưa? Nàng ấy trông như thế nào? Có đẹp không?”

“Tỷ nói Hứa tiểu thư à?” Triệu Hổ gãi gãi đầu, “Ta ở ngoài cửa chỉ mới nhanh mắt liếc một cái, nàng đang bái Bồ Tát nên thấy mỗi bóng lưng thôi.”

“Đấy không phải là Bồ Tát.” Trương Long sửa lại, “Là một ông lão đeo túi, tựa trên bậc cửa, tay đang quấn một cuộn dây…”

Đoan Mộc Thúy dở khóc dở cười: “Ông lão nào chứ, đó là Nguyệt Lão, túi trên lưng ông ta giữ thẻ nối hồn của tất thảy nam nữ trong thiên hạ, cũng không phải cuộn dây thường mà là dây tơ hồng.”

Triệu Hổ không hiểu: “Tối om om như thế mà ngài ấy còn quấn dây tơ hồng, có nhìn rõ được không?”

Đoan Mộc Thúy hận không thể cốc đầu Triệu Hổ một cái: “Huynh không thấy trên trời có trăng sao, kiểm sách dưới trăng, nhìn trăng thắt nút dây để ghi nhớ, huynh chưa nghe bao giờ à?”

“Nhưng làm gì có trăng.” Triệu Hổ vẫn không hiểu.

“Có thể là trăng khuyết, huynh không thấy rõ.” Đoan Mộc Thúy tức giận.

“Đoan Mộc tỷ, tỷ không hiểu ta rồi.” Triệu Hổ không phục, “Nói cái khác ta chẳng bằng ai nhưng bàn về thị lực thì lão Triệu ta đây phải đứng đầu trong đám Hiệu úy phủ Khai Phong đấy nhé. Trương Long, huynh nói xem, huynh có thấy trăng không?”

“Ừm... Hình như... Hình như không thấy.” Trương Long lắp bắp.

Sắc mặt Đoan Mộc Thúy chợt có chút quái dị: “Thật sự không có trăng à?”

“Không có.” Triệu Hổ chắc chắn.

“Không có trăng... Không có trăng... Không có trăng…” Đoan Mộc Thúy thì thầm, tung miếng ngọc cổ từ tay trái qua tay phải, rồi lại từ tay phải tung sang tay trái, tung đến nỗi ông chủ cửa hàng sợ mất mật, đang định lên tiếng ngăn cản, chợt nghe thấy Đoan Mộc Thúy gầm lên: “Nguyệt lão tam, lão lừa ta hay thật!”

Trương Long, Triệu Hổ hết hồn, đang định nói lại thấy Đoan Mộc Thúy nổi giận đùng đùng, đạp mạnh xuống đất: “Thổ địa, cho đi...”

Chữ “nhờ” chưa kịp thốt lên, đột nhiên có người nắm lấy cánh tay Đoan Mộc Thúy.

Quay đầu nhìn lên, là Triển Chiêu.

“Đoan Mộc Thúy.” Triển Chiêu nhìn Đoan Mộc Thúy, lại ra hiệu cho nàng nhìn xung quanh, “Cô định độn thổ trước mắt bao nhiêu người ở đây đấy à?”

Đoan Mộc Thúy lúc này mới giật mình nhớ ra nàng đang ở giữa phố xá sầm uất chứ không phải ở nhà tranh Đoan Mộc, đành miễn cưỡng dừng lại, nhưng nàng bỗng dưng nghĩ đến chuyện gì đó, nhoẻn miệng cười, vỗ vỗ bả vai Triển Chiêu: “Triển đại nhân, Triển hộ vệ, ngài đúng là có phúc, giúp ta thanh toán tiền ngọc đi, ta giúp ngài xử lý chuyện lần này.”

Nói xong cười hì hì, đong đưa miếng ngọc cổ trước mặt Triển Chiêu rồi nhanh nhẹn chuồn đi.

“Quả nhiên... Chẳng bao giờ để mình chịu thiệt.” Triển Chiêu cúi đầu lấy bạc từ túi đeo bên hông, khuôn mặt lại không giấu được nụ cười.

***

Hương dây nhen lên, khói hương lượn lờ, một cô gái yêu kiều chắp hai tay trước ngực, thành kính thì thầm: “Hôm nay nhà họ Triển qua phủ đưa sính lễ, tâm nguyện của tiểu nữ đã thành, khấu tạ ơn mai mối của Nguyệt Lão, Hứa thị Quỳnh Hương nguyện dâng hai mươi năm tuổi thọ để tạ ơn Nguyệt Lão tác thành.”

Nói rồi chậm rãi quỳ xuống bồ đoàn.

Một lạy.

Tranh Nguyệt Lão ở trên tường hình như đột nhiên nhếch lên một góc.

Hai lạy.

Tranh Nguyệt ở trên tường như tự bong hẳn ra, nổi phấp phới giữa không trung.

Ba lạy.

Tranh Nguyệt Lão như trải rộng ra, lách ra khỏi khe hở khung cửa sổ.

Lễ xong, đứng dậy.

Sắc mặt Hứa Quỳnh Hương đột nhiên trắng bệch, nàng lảo đảo đi lên phía trước, đưa ngón tay run rẩy khẽ sờ lên mặt tường trống trơn.

Ngoài cửa sổ, Đoan Mộc Thúy chậm rãi cuộn tròn bức tranh lại, cúi đầu thở dài, tiếng thở nhỏ tới mức dường như không thể nghe thấy.

***

Về đến nhà tranh Đoan Mộc, Đoan Mộc Thúy đi thẳng vào bếp, gập ngón tay gõ ba cái trên bếp lò: “Châm lửa.”

Phực một tiếng, lửa trong bếp bùng lên hừng hực, Đoan Mộc Thúy vò tờ giấy trong tay thành một cục, ném vào đám lửa.

Chợt nghe có người hét lên thảm thiết, dùng cả tay cả chân bò ra khỏi bếp lò, nhìn cái đầu thò ra khỏi cửa lò, Đoan Mộc Thúy không thèm khách khí đưa chân đạp lão lùi lại.

Người nọ lại kêu lên một cách quái dị, cố sức bò ra ngoài, lúc này Đoan Mộc Thúy không làm khó lão nữa, bê ghế tới rồi thản nhiên ngồi xuống, chờ lão bò ra khỏi lò.

Người nọ vừa ra khỏi bếp lò liền nhảy lung tung khắp phòng, vừa thở hồng hộc vừa dập ngọn lửa trên người, lúc Đoan Mộc Thúy đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn tới, chỉ thấy người nọ trông xấu xí, trên mặt là hai chòm râu dê, đôi mắt bé như hạt đậu xanh, quần áo trên người vá chằng vá đụp, lông mày bị lửa đốt chỉ còn lại mấy sợi lưa thưa, mái tóc bù xù vẫn đang bốc khói khét lẹt.

Người nọ nhảy tưng tưng một lúc, rồi đột nhiên dừng lại, nhìn về phía Đoan Mộc Thúy một cách hung tợn: “Ngươi dám trêu đùa Nguyệt Lão, có biết đáng tội gì không?”

“Uây, lão nghĩ mình ghê gớm thật đấy à.” Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn người nọ, “Nguyệt Lão Tam này, nếu ta vạch trần chuyện này ra... Thì lão nghĩ mình còn có thể tung hoành ở trần gian nữa hay không?”

Nguyệt Lão Tam đột nhiên co rúm lại, chĩa đầu ngón tay về phía Đoan Mộc Thúy: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi biết ta là Nguyệt Lão…”

Đoan Mộc Thúy miễn cưỡng dựa vào ghế: “Nguyệt Lão vốn là ba anh em, Nguyệt Lão Đại đứng hàng tiên ban, nhìn trăng rằm thắt nút dây để ghi nhớ, quản lương duyên thượng đẳng nhân gian. Nguyệt Lão Nhị tu thành tinh quái [5] , ngó trăng khuyết thắt nút dây để ghi nhớ, buộc các mối duyên trung đẳng hạ đẳng. Còn Nguyệt Lão Tam tư chất kém cỏi, phàm thai tục cốt, nên sớm rơi vào luân hồi mới phải, lần nào cũng nhờ hai huynh trưởng thương lão là em út, lén lút cho lão dây tơ hồng để lão có thể mượn danh bọn họ làm trò lừa bịp giữa thế gian, buộc nhân duyên lung tung, lừa gạt tuổi thọ của nam nữ si tình để sống lay lắt qua ngày, ta nói có đúng không?”

Nguyệt Lão tam cúi đầu, vẫn cố vùng vẫy giãy chết: “Đâu phải lúc nào ta cũng buộc lung tung, có nhiều lần ta buộc được lương duyên đấy.”

“Lão bớt cái miệng lại.” Đoan Mộc Thúy lạnh lùng hừ một tiếng, “Mèo mù còn có thể vớ được cá rán, lão buộc bừa trúng được bao nhiêu lương duyên mà vẫn còn cãi lý với ta?”

Nguyệt Lão tam không dám nói nữa.

“Dây tơ hồng giữa Triển Chiêu và Hứa Quỳnh Hương là lão buộc đúng không?”

“Phải.” Nguyệt Lão cố gắng đề cao lý do buộc dây tơ hồng của mình, “Ta thấy Hứa tiểu thư là một cô nương rất được lòng người, vô cùng phù hợp với Triển Chiêu nên có tâm giúp nàng ta hoàn thành ước nguyện...”

“Vì lão tham hai mươi năm tuổi thọ của Hứa Quỳnh Hương thì có.” Đoan Mộc Thúy nói thẳng.

“Cứ cho là thế đi.” Nguyệt Lão Tam vẫn không biết xấu hổ, “Nhưng một cô nương xuất thân dòng dõi, trông lại không đến nỗi nào, vì muốn được ở bên Triển Chiêu mà tình nguyện mất hai mươi năm tuổi thọ, nghe đáng thương lắm đúng không? Nàng ta cũng không có ý xấu, buộc với Triển Chiêu thì đã sao?”

“Hơn nữa.” Nguyệt Lão Tam càng nói càng hăng, “Trên chân Triển Chiêu vẫn chưa buộc dây tơ hồng, cứ để vậy biết đâu lại là Thiên Sát Cô Tinh, ta tốt bụng buộc dây cho hắn là hắn có lời rồi đấy nhé.”

“Trên chân Triển Chiêu không có dây tơ hồng sao?” Đoan Mộc Thúy kinh hãi.

“Đúng là thiếu hiểu biết.” Nguyệt Lão Tam lầm bầm.

“Ta không muốn nghe lão ba hoa chích chòe nữa.” Đoan Mộc Thúy quay lại chủ đề chính, “Lão mau gỡ dây tơ hồng trên chân Triển Chiêu ra cho ta.”

“Tại sao phải làm thế?” Nguyệt Lão khó hiểu, “Triển Chiêu không có dây tơ hồng, còn dây tơ hồng của Hứa Quỳnh Hương là nhị ca ta buộc, xếp vào hàng hạ đẳng, một người nhân duyên hạ đẳng với một kẻ không có dây tơ hồng, buộc vào nhau chẳng phải mọi người sẽ đều vui vẻ sao?”

“Tại sao cái gì?” Đoan Mộc Thúy tức giận, “Không tại sao gì cả, lão cứ gỡ ra là được.”

Nguyệt Lão Tam đột nhiên không nói nữa, nhìn chằm chằm vào Đoan Mộc Thúy như đang suy nghĩ điều gì, cái nhìn chăm chú đến mức tim Đoan Mộc Thúy run lên.

“Ta nói này!” Nguyệt Lão Tam vỗ đùi, “Là vì cô để ý hắn đúng không, chẳng trách cô giúp hắn như vậy, ta thấy đạo hạnh của cô khá cao, chắc chắn là tiên thai Thượng giới. Ta khuyên cô nương một câu, đừng vì kẻ phàm phu tục tử mà làm hỏng tiền đồ tốt của mình.”

Đoan Mộc Thúy nghe mà phát cáu, mắt liếc thấy cái bát sứ Thanh Hoa sứt miệng trên giá đang giơ hai cánh tay nhỏ lên hóng hớt, bèn không chút do dự ném thẳng cái bát về phía Nguyệt Lão Tam.

Hai tiếng “ui da” chợt vang lên, tiếng của Nguyệt Lão Tam là giật mình hoảng sợ, còn của chiếc bát sứ Thanh Hoa là vì đập mạnh vào tường, may mà xương cốt rắn chắc nên chỉ mẻ thêm một miếng mà thôi.

Bát sứ Thanh Hoa nước mắt lưng tròng, Đoan Mộc Thúy bỗng cảm thấy có lỗi, suy nghĩ một chút bèn nói: “Ngươi đi xuống trước đi, có điều kiện bồi thường gì thì chúng ta để sau hãy bàn.”

Nghe được hai chữ “Bồi thường”, đôi mắt của bát sứ Thanh Hoa sáng bừng, nó khấp khởi mừng thầm khập khiễng rời đi.

Đoan Mộc Thúy cố nén cơn tức giận, nhìn về phía Nguyệt Lão Tam: “Rốt cuộc lão có chịu gỡ hay không.”

Nguyệt Lão Tam vừa sợ Đoan Mộc Thúy lại vừa không chịu ngoan ngoãn nghe lời, lão trề môi đáp: “Không phải là không gỡ được, nhưng tại sao không cho Triển Chiêu tự mình quyết định, nếu như hắn biết mình không có dây tơ hồng, chưa biết chừng lại đồng ý lấy Hứa tiểu thư. Dù sao cũng không nên cưỡng ép người ta, đúng không?”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Ai nói Triển Chiêu không có dây tơ hồng, nếu Triển Chiêu không có dây tơ hồng thì ta sẽ đi cướp dây tơ hồng của đại ca lão. Triển Chiêu thích cô nương nào ta sẽ giúp hắn buộc vào cô nương ấy, hắn thích một cô ta buộc một cô, thích mười cô ta sẽ buộc mười cô, lão cứ chống mắt lên xem ta có bản lĩnh này không!”

Nguyệt Lão Tam nhìn bếp lò vừa mới khiến mình phải gào khóc thảm thiết, lại ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, cuối cùng cũng nhận ra rằng Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không nói chơi.

***

“Mùi khét quá, Đoan Mộc Thúy, cô lại đang đốt gì đây?” Triển Chiêu cười đi vào, chợt nhìn thấy Nguyệt Lão Tam: “Là ông sao?”

“Ngài biết lão ta ư?” Đoan Mộc Thúy hiếu kỳ.

“Cũng không hẳn là quen biết.” Triển Chiêu cười cười, “Hôm trước ta gặp ông ta trên đường, chính ông ta đã xông tới nói ta gặp Hồng Loan tinh động.”

Thì ra là vậy, Đoan Mộc Thúy giật mình, hẳn là lão ta đã nhân cơ hội ấy buộc dây tơ hồng cho Triển Chiêu.

Về phần kiếm tuệ, Nguyệt Lão Tam mặc dù không phải là thần tiên nhưng muốn qua mắt phàm nhân thay mận đổi đào thì vẫn dễ như trở bàn tay.

« Lùi
Tiến »