_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy chống khuỷu tay lên bàn, nhìn như đang chán muốn chết nhưng kỳ thực nàng lại hết sức chăm chú, không muốn bỏ qua từng câu chữ từ ngoài sân vọng tới.
Vốn tưởng rằng gỡ dây tơ hồng là xong, nào ngờ Triển Chiêu lại còn nhiều chuyện như vậy.
“Nếu nói là Triển mỗ từ hôn, e rằng sẽ ảnh hưởng tới danh tiết của Hứa cô nương, nếu lão trượng không ngại có thể bảo nhà họ Hứa nói với mọi người là bát tự hai bên không hợp.”
“Được được.” Nguyệt Lão vuốt râu dê rung đùi đắc ý, nghiễm nhiên coi mình là “lão trượng” thật.
“Đoan Mộc cô nương từng nói, nhân duyên tiền định, dây tơ hồng đã buộc vào nhau, nay lại làm phiền lão trượng gỡ, Triển mỗ quả thật rất áy náy.”
“Đừng khách sáo, đừng khách sáo.” Nguyệt Lão Tam làm bộ làm tịch.
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, vì giấu giếm Triển Chiêu, đành phải để Nguyệt Lão Tam giả làm người tốt.
“Bây giờ cũng không thể bỏ qua việc buộc dây tơ hồng cho Hứa cô nương, Triển mỗ hy vọng lão trượng có thể buộc cho Hứa cô nương một mối lương duyên, vợ chồng hòa thuận tôn trọng lẫn nhau.”
“Chuyện này.” Nguyệt Lão tam hơi ngần ngừ, liếc mắt thấy vẻ mặt lạnh như băng của Đoan Mộc Thúy liền vội vã nhận lời: “Ta sẽ cố hết sức, sẽ cố hết sức.”
Sao lại dông dài lắm chuyện như thế chứ... Đoan Mộc Thúy trợn mắt, chợt thấy chiếc bát sứ Thanh Hoa kia đang mặt đỏ tía tai hì hục bò lên bàn.
“Này.” Thấy Đoan Mộc Thúy nhìn mình chòng chọc, bát sứ Thanh Hoa chột dạ lau mồ hôi, “Hồi sáng cô bảo sẽ bồi thường.”
***
Mưa phùn mờ mịt.
Một chiếc ô giấy dầu, dưới ô là quân tử khiêm nhường, mỹ nhân yểu điệu.
Nếu quân tử này không phải Triển Chiêu, mỹ nhân kia không phải Đoan Mộc Thúy thì đã có thể tạo thành khung cảnh dịu dàng quyến luyến rồi, tiếc thay...
“Trời mưa thế này sao cứ nhất định phải đi mua bát hả.” Triển Chiêu phàn nàn, “Trong phủ Khai Phong có nhiều bát lắm, cũng có cấm cô dùng đâu...”
Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu: “Có cái bát nọ Hồng Loan tinh động, nhất định phải tìm một cái bát xinh đẹp như hoa như ngọc làm bạn, ta cũng đành chịu. Nếu không phải vì gỡ sợi dây tơ hồng chết tiệt đó cho ngài, ta cũng sẽ không ném cái bát sứ Thanh Hoa... Nói cho cùng cũng là vì ngài, giờ ta kéo ngài đi mua bát sao ngài cứ ra vẻ miễn cưỡng thế nhỉ...” Càng nói càng tức, nàng giơ ống tay áo ẩm ướt lên, “Ngài lấy việc công báo thù riêng, cố ý để ta ướt đúng không?”
Triển Chiêu không đáp, nghiêng người để Đoan Mộc Thúy nhìn bả vai đã ướt một nửa của mình.
Này quả không thể chối cãi, Đoan Mộc Thúy trầm ngâm: “Vậy...”
Đột nhiên đưa tay kéo cán ô, làm tán ô nghiêng hết về bên nàng: “Nhường hết cho ta là được rồi, ngài da dày thịt béo, tắm chút mưa cũng không ốm được đâu.
Quả là... bắt nạt người quá đáng mà...
Triển Chiêu đang định nghiêng ô về bên mình, chợt nghe Đoan Mộc Thúy nói với ý vị sâu xa: “Trên đời cũng không chỉ có mỗi Hứa Quỳnh Hương biết si mê ngài đâu, nếu có người thành tâm cầu Nguyệt Lão…”
Nói xong ra vẻ lơ đãng liếc qua mắt cá chân Triển Chiêu. Lòng Triển Chiêu bỗng hẫng một nhịp.
Là ‘chuyện nhỏ không nhịn, sẽ loạn mưu lớn.’