Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5228 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Image

Phủ Khai Phong có hai người họ Triệu.

Một người là hiệu úy, một người là sai nha.

Hiệu úy thì không cần nhiều giới thiệu nữa, đương nhiên là Triệu Hổ.

Sai nha trước đây tên là Triệu Đại, Triệu Đại đã làm sai nha trong phủ Khai Phong từ khi Bao Chửng chưa nhậm chức ở đây. Tuy tuổi không lớn, nhưng vẫn được coi là hàng nguyên lão ở phủ Khai Phong.

Nếu hỏi tại sao lại nói là “trước đây” thì cũng có lý do của nó.

Năm đó Tứ đại Hiệu úy đều là sơn đại vương uy phong tám hướng, vì đi theo Bao đại nhân mà giải tán các huynh đệ trong trại, khăn gói lên Khai Phong. Đang quen thói lục lâm lỗ mãng vào nhà cướp của, đột nhiên muốn người ta bỏ thói quen quay sang đi bắt trộm bắt cướp thì dù sao cũng cần phải có chút thời gian để thích ứng chứ, có phải không?

Còn làm thế nào để thích ứng và điều chỉnh tâm lý thì mỗi người lại có một cách riêng. Ví dụ như Trương Long, trong khoảng thời gian ấy đã học thành một tay chơi cờ có nghề, hay như Vương Triều thì lại lặng lẽ dấn thân vào một mối yêu đương lưu luyến, tuy rằng kết cục cuối cùng là tiễn nàng đi xa ngàn dặm, nhưng Vương Triều là người vô cùng lạc quan, tỏ vẻ không mong được thiên trường địa cửu, chỉ trân trọng những gì đã từng có được.

Về phần Triệu Hổ, cách hắn giải sầu rất khác với hai người phía trên, hắn lại mê “liên tông”.

Theo cách giải thích của Baidu - công cụ giải đáp có số có má thời hiện đại thì “liên tông” có nghĩa là: ở xã hội phong kiến, nhận người cùng họ không có quan hệ dòng tộc làm người nhà.

Nói trắng ra là thấy năm trăm năm trước cùng mang họ Triệu, kiếp này dựa vào đó mà nhận làm người thân.

Kỳ thật động cơ của Triệu Hổ cũng dễ hiểu, mới chân ướt chân ráo lên đế đô gần thiên tử, ai mà chẳng mong có người thân bạn bè? Có người thân bạn bè thì dựa vào người thân bạn bè, không có người thân bạn bè thì tạo ra người thân bạn bè.

Không ngờ ở phủ Khai Phong lại ít người họ Triệu như vậy, hỏi từ trên xuống dưới, chỉ tìm được mỗi mình Triệu Đại.

Thật ra chuyện này hoàn toàn là do Triệu Hổ nhận định sai mục tiêu và lĩnh vực. Họ Triệu ở phủ Khai Phong có lẽ không nhiều, nhưng họ Triệu trong thành Khai Phong thì có thể gom được hẳn một mớ. Nếu như Triệu Hổ to gan hơn một chút, lẻn vào Hoàng cung đại nội tìm người thân...

Lạc đề rồi, trở lại chuyện chính thôi.

Kể tiếp, sau khi Triệu Hổ tìm được Triệu Đại, liền bày tỏ ý định của mình, Triệu Đại cũng vui vẻ vô cùng, dù sao Triệu Hổ cũng là hiệu úy, là người có quyền nói chuyện trước mặt đại nhân, hơn nữa Triệu Hổ thật sự rất chất phác, Triệu Đại cũng vui lòng làm bạn với hắn.

Lại bàn đến tuổi, Triệu Hổ lớn hơn Triệu Đại mấy tuổi, Triệu Đại liền gọi Triệu Hổ một tiếng “đại ca”.

Bởi vậy Triệu Đại liền cảm thấy tên mình không thích hợp, rõ ràng là nhỏ hơn sao lại xưng ‘Đại’. Không được, phải sửa tên.

Triệu Hổ lấy làm áy náy lắm, chỗ huynh đệ với nhau khách khí như vậy làm chi, đừng sửa, cứ để Triệu Đại cũng được.

Hai bên giằng co mãi cũng không có kết quả, vừa đúng hôm đó Mã Hán ở bên cạnh liền đưa ra ý kiến: “Không muốn bỏ chữ ‘Đại’ thì thêm một chữ vào. Đại ca cậu là hổ thì cậu là mèo, Triệu Đại Miêu.”

Triệu Hổ vừa nghe liền xụ mặt xuống, nào có ai sửa tên như vậy, ai lại dùng mèo làm tên mình chứ...

Mã Hán kỳ thật cũng chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ lại khiến Triệu Hổ tức giận, lập tức lúng túng. Triệu Đại lại là người thật thà, nhìn Mã Hán không có đường lui bèn vội vàng tiến lên khuyên giải.

Cái tên Triệu Đại Miêu này hay lắm mà, mèo và hổ cùng họ, đại ca là hổ, đệ chính là tiểu hổ, tiểu hổ chẳng phải là mèo sao. Tên này rất hay, từ nay về sau đệ sẽ tên là Triệu Đại Miêu, mọi người đừng khuyên đệ, ai khuyên thì đệ sẽ trở mặt với người đó.

Thấy Triệu Đại nói như vậy, Triệu Hổ cũng ngại nói thêm. Cái tên “Triệu Đại Miêu” này chưa dùng được hai ngày lại xảy ra vấn đề.

Triển Chiêu luyện võ ở lầu Diệu Võ, thánh thượng mở kim khẩu, tứ phong “Ngự Miêu”.

Trên dưới phủ Khai Phong vui sướng, chỉ riêng Triệu Đại Miêu sầu não mấy ngày ngủ không ngon.

Triển hộ vệ người ta đã là miêu, gã còn có thể tên “Miêu” sao? Gã lại còn tên “Đại Miêu” nữa chứ, chẳng lẽ định ngồi lên đầu Triển hộ vệ à. Không được, phải đổi tên...

Đổi thành gì bây giờ? Cũng không thể đổi thành Chuột được..

Đang nghĩ tới đây liền nghe được bên ngoài có tiếng giẫm gạch lật ngói, lộp cà lộp cộp, sau khi đi ra nghe ngóng mới biết có người tên Cẩm Mao Thử vì nghe danh Ngự Miêu mà tới khiêu chiến.

Xem ra tên Chuột cũng không ổn rồi, Triệu Đại Miêu sợ đến trắng bệch cả mặt.

Về sau vẫn phải thỉnh giáo Công Tôn tiên sinh, sửa tên là “Triệu Tiểu Đại”.

May mà vụ án Tiểu Bạch Thái xảy ra ở cuối đời nhà Thanh chứ không phải đầu đời nhà Tống, nếu không Triệu Tiểu Đại chắc sẽ sầu não lắm khi biết mình và khổ chủ Cát Tiểu Đại trùng tên.

Trong câu chuyện muỗi vằn này, vai chính chính là Triệu Tiểu Đại.

***

Lại nói tiếp, khi ấy đã là cuối thu, hôm đó Triệu Hổ đi tra án trở về, lúc qua phòng gác cổng lại gặp Triệu Tiểu Đại ngồi trong góc, tư thế uốn éo vô cùng khó chịu, nhìn kỹ lại thấy Triệu Tiểu Đại vòng một tay luồn vào sau cổ áo, gãi trái gãi phải, đỏ bừng cả mặt.

“Gãi ngứa à?” Triệu Hổ chợt nhận ra.

“Ừm.” Triệu Tiểu Đại cũng không ngẩng đầu lên, “Ở giữa lưng, phía trên với không tới, phía dưới cũng mò không lên, ngứa quá”

“Để ta xem nào.” Thân làm huynh trưởng, Triệu Hổ không thể bỏ mặc được.

Vạch áo lên nhìn cũng chỉ thấy nốt đỏ bình thường, liếc mắt cũng biết đó là nốt muỗi đốt.

“Trong phòng ẩm ướt quá hả, trời thu mát mẻ thế này sao còn có muỗi được?” Triệu Hổ buồn bực.

“Không phải vừa đốt đâu.” Triệu Tiểu Đại giải thích, “Đệ bị đốt cũng lâu rồi.”

“Thế để ta đi xin Công Tôn tiên sinh cho đệ ít thuốc.” Triệu Hổ thả áo gã xuống, “Đừng gãi nữa, càng gãi càng ngứa.” Lúc gần đi, hắn lại hỏi thêm một câu: “Bị đốt khi nào.”

Câu trả lời của Triệu Tiểu Đại khiến Triệu Hổ suýt ngất: “Đốt mười lăm mười sáu năm rồi thì phải.”

***

“Ta thật sự không hiểu.” Triển Chiêu nhìn Triệu Hổ, “Triệu Tiểu Đại bị muỗi đốt thì có liên quan gì tới Đoan Mộc Thúy?”

“Liên quan nhiều chứ.” Thấy Triển Chiêu thắc mắc, Triệu Hổ sốt ruột, “Triển đại ca, huynh không thấy chuyện này kỳ quặc sao, làm gì có muỗi nào có thể đốt mười lăm mười sáu năm mà không tan vết đỏ?”

Triển Chiêu không nói gì thêm nữa.

“Triển đại ca, huynh không thấy đây là chuyện lạ ư?” Triệu Hổ muốn tiếp tục thuyết phục Triển Chiêu, “Có chuyện lạ thì chúng ta sẽ phải nói cho Đoan Mộc tỷ của ta đúng không? Chẳng phải Đoan Mộc tỷ đã nói Tế Hoa Lưu chuyên bắt quỷ quái ở nhân gian hay sao?”

Triển Chiêu cuối cùng cũng chịu đáp lời: “Nếu Triệu Tiểu Đại bị quỷ đốt thì huynh đi tìm Đoan Mộc Thúy ta cũng không có ý kiến, nhưng bây giờ chỉ bị muỗi đốt có một vết...”

Triển Chiêu thở dài, vỗ vai Triệu Hổ: “Hôm nay bị muỗi đốt đi tìm cô ấy, hôm khác bị nhện cắn ong chích chẳng lẽ cũng đi tìm cô ấy sao? Đoan Mộc Thúy còn phải lo chính sự, huynh đừng mang những chuyện này tới gây phiền phức thêm cho cô ấy nữa.”

Triển Chiêu nói rõ ràng như vậy, Triệu Hổ còn có thể nói gì đây?

Thấy Triệu Hổ ỉu xìu, Vương Triều, Mã Hán liền nghĩ kế cho hắn.

“Huynh đừng nghe Triển đại ca nói thế mà hết hy vọng, Triển đại ca là Triển đại ca, Đoan Mộc tỷ là Đoan Mộc tỷ, Triển đại ca người ta không đồng ý, không có nghĩa là Đoan Mộc tỷ của chúng ta không đồng ý, đúng không?”

Vương Triều vừa mở miệng liền đẩy cộng sự đồng sinh cộng tử đã lâu Triển Chiêu về phe “người ta”, còn Đoan Mộc Thúy thuộc về phe “chúng ta”.

“Đúng rồi, quen biết nhau lâu như vậy, các huynh còn không rõ tính tình của Đoan Mộc tỷ nhà ta sao?” Mã Hán và hai người kia cùng chung suy nghĩ, “Lẽ nào các huynh không phát hiện ra, phàm là những thứ Triển đại ca thích, Đoan Mộc tỷ dù thích cũng sẽ nói không thích. Trái lại, nếu như là Triển đại ca không thích không đồng ý...”

Những lời này khiến hai mắt Triệu Hổ sáng lấp lánh. “Nhưng…” Triệu Hổ vẫn có chút do dự, “Triển đại ca nói Đoan Mộc tỷ bận trăm công ngàn việc...

“Đoan Mộc tỷ là môn chủ Tế Hoa Lưu, có chuyện gì sẽ sai người dưới trướng đi làm, lấy đâu ra việc mà bận?” Mã Hán phân tích có bài bản hẳn hoi, “Các huynh cũng nhìn thấy rồi đấy, mấy ngày nay Đoan Mộc tỷ của ta không mân mê nồi của Dịch Nha thì cũng nghịch vá sạn của Ngô thái công, trông có bận rộn gì đâu?”

“Huynh giỏi thật.” Vương Triều và Triệu Hổ nhất thời cảm thấy phải nhìn nhận năng lực quan sát của Mã Hán bằng ánh mắt khác.

Nói Đoan Mộc Thúy không bận thì đúng là có những khi nàng bận đến tối tăm mặt mũi, nói nàng bận thì nàng lại rảnh rỗi đến mức muốn ra sông Hằng đếm cát.

Ví dụ như lúc này, Đoan Mộc Thúy đang chống má nằm bò ra đất, nhìn chiếc bát sứ Thanh Hoa bận tíu tít.

“Chỗ này cắm một cây, chỗ kia cắm thêm một cây, chỗ đó lại cắm một cây nữa.” Bát sứ Thanh Hoa cầm mấy cây nến nhỏ như que tăm, ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy đầy mong chờ, “Thế nào, nhìn ra gì không?”

Đoan Mộc Thúy nheo mắt nhìn hồi lâu rồi đáp: “Chữ như gà bởi, ai mà nhìn ra được chữ gì.”

Bát sứ Thanh Hoa chán nản: “Không phải hai chữ ‘Bát Xinh’ sao? Ta cắm theo chữ cô viết trên mặt đất, sao lại không nhìn ra chữ gì?”

“Làm sao ta biết được?” Đoan Mộc Thúy nguýt cái bát sứ Thanh Hoa, “Ăn theo nói leo mà còn làm hỏng như thế, bảo ngươi vụng về lại còn không thừa nhận.”

Bát sứ Thanh Hoa tức giận lườm lại Đoan Mộc Thúy, nàng cũng mặc kệ nó, chỉ tay lên trời: “Mặt trời sắp xuống núi rồi đấy, mau lên đi.”

Đợi đến khi cắm ra hình ra dạng thì trời đã tối mịt, bát sứ Thanh Hoa kéo một lọn tóc rũ xuống của Đoan Mộc Thúy: “Đốt... đốt thử xem sao.”

Đoan Mộc Thúy đáp “ừ”, đưa tay ra, trong không gian vang lên một tiếng vỗ tay.

Trên đầu những ngọn nến nhỏ như que tăm đó liền nhen lên ngọn lửa, hai chữ “Bát Xinh” xiêu xiêu vẹo vẹo, mờ mờ tỏ tỏ trong ánh hoàng hôn.

“Đẹp... đẹp thật đó.” Bát sứ Thanh Hoa khoanh tay trước ngực, vẻ mặt say mê.

Đoan Mộc Thúy chán ngán bò dậy, phủi bụi đất trên váy rồi đi vào nhà nấu cơm. Nàng đúng là rảnh quá mà, lại tốn cả một buổi chiều cùng bát sứ Thanh Hoa làm...

Chợt nghe bát sứ Thanh Hoa “Á” một tiếng thảm thiết, giống như con vịt bị giẫm vào cổ. Đoan Mộc Thúy giật mình, vội chạy ra xem, liền thấy Triệu Hổ vẻ mặt lúng túng đứng đó, hai tay đều xách túi điểm tâm của Quế Tô Trai, bàn chân đang bước ở phía trước, nhấc lên không được mà không nhấc cũng chẳng xong.

Nơi hắn giẫm vào lẽ ra phải có hai chữ “Bát Xinh”. Đoan Mộc Thúy thở dài một hơi.

Quả nhiên, trải qua kinh ngạc và phẫn nộ lúc đầu, trong lòng bát sứ Thanh Hoa dâng lên nỗi đau thương, nó gào khóc: “Ta phải dành cả buổi chiều để sắp xếp một bữa tối dưới ánh nến, bây giờ biết phải ăn nói với Bát Xinh như thế nào đây…”

“Đoan... Đoan Mộc tỷ…” Triệu Hổ chột dạ, “Ta... Ta...”

“Vào rồi nói.” Đoan Mộc Thúy dẫn Triệu Hổ vào nhà.

Bên ngoài, cái bát sứ Thanh Hoa khóc sướt mướt, trong nhà, Đoan Mộc Thúy không chút bận tâm, Triệu Hổ như đứng đống lửa như ngồi đống than.

“Ừm...” Triệu Hổ mở lời một cách khó khăn, “Vốn dĩ ta cũng không muốn tới quấy rầy Đoan Mộc tỷ...”

“Ồ.”

“Triển đại ca kiên quyết không cho ta tới, còn nói Đoan Mộc tỷ nhất định sẽ không đồng ý, còn nói Đoan Mộc tỷ sẽ chế ta nhiều chuyện...”

“Ồ... Hả?” Quả như Triệu Hổ dự liệu, nghe đến câu thứ hai, Đoan Mộc Thúy trợn tròn hai mắt lên, ngẩng đầu, “Cái gì mà ta nhất định sẽ không đồng ý? Sao hắn biết ta nhất định sẽ không đồng ý?”

“Ta cũng nói như vậy, Triển đại ca cũng không phải Đoan Mộc tỷ, sao biết Đoan Mộc tỷ nhất định sẽ không đồng ý?” Triệu Hổ tát nước theo mưa, lập tức bắt đầu thêm mắm dặm muối kể lại chuyện của Triệu Tiểu Đại. Trong lúc đó bát sứ Thanh Hoa thấy không có ai chú ý đến tiếng mình than thở, nó bèn mang màn khóc lóc của mình từ ngoài sân vào trong nhà, ôm giày Triệu Hổ mà khóc, còn mấy lần túm vạt quan bào của Triệu Hổ chùi nước mũi.

“Kể ra thì ta cũng chỉ muốn đem chuyện lạ này báo cho Đoan Mộc tỷ biết,” Triệu Hổ giả bộ trông cũng khá là bi phẫn, “Ta cũng không có ý tới làm phiền Đoan Mộc tỷ, nhưng Triển đại ca...”

“Ta biết rồi.” Quả nhiên Đoan Mộc Thúy nổi giận, “Sao Triển Chiêu lại cho rằng ta đương nhiên sẽ không đồng ý, ta cũng đâu phải kẻ không hiểu tình người đến vậy? Hắn đã nói như thế thì ta càng phải đi xem thử tên Triệu Tiểu Đại này ra sao, càng muốn tìm hiểu xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Huynh cứ đi về trước đi, ngày mai ta sẽ tới phủ Khai Phong.”

Triệu Hổ mừng không kể xiết, co cẳng chuồn vội, cái bát sứ Thanh Hoa kia thấy người gây ra họa muốn chạy trốn, nó đâu thể bỏ qua cho được? Nó hít sâu một hơi, chuẩn bị gào lên, Đoan Mộc Thúy cúi đầu hung tợn nói: “Ngươi mà còn lằng nhằng nữa, ta sẽ kể chuyện đêm qua ngươi cùng Đĩa Nhỏ ra bờ sông ngắm sao cho mọi người biết.”

Bát sứ Thanh Hoa giật thót, hơi vừa lấy lên liền xẹp xuống. Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, tiễn Triệu Hổ ra cửa.

Bát sứ Thanh Hoa nhìn chòng chọc theo bóng hai người rời đi, xác định Đoan Mộc Thúy sẽ không nghe thấy nó nói nữa liền chống nạnh, ngẩng cao đầu, lớn tiếng nói: “Đây là tin đồn, chỉ là tin đồn thôi.”

Bốn phía không một tiếng động, cả căn phòng vắng lặng, không ai chú ý đến nữ chính Đĩa Nhỏ của vụ tin đồn tình cảm đang ẩn mình trong bóng tối, oán hận nhìn bát sứ Thanh Hoa trừng trừng, tay cầm chiếc khăn nhỏ cứ vò qua vắt lại.

« Lùi
Tiến »