_khaiphongchiquai005.jpg)
Ngày hôm sau, Đoan Mộc Thúy tới đúng hẹn.
Nhưng lại không gặp được Triển Chiêu, Triển Chiêu đã bị đại nhân sai tới Bát vương phủ từ lâu rồi.
Công Tôn Sách cùng tứ đại hiệu úy ở bên quan sát, Triệu Tiểu Đại hết sức lo sợ.
Trên lưng rõ ràng chỉ có một vết muỗi nhỏ xíu, nhìn phải nhìn trái nhìn trên nhìn dưới đều thấy cực kỳ bình thường.
Đoan Mộc Thúy hỏi lại Triệu Tiểu Đại: “Nghe ngươi nói mới chỉ bị đốt mười lăm mười sáu năm thôi?”
Mới chỉ?
Triệu Hổ nhìn Đoan Mộc Thúy bằng vẻ mặt ngưỡng mộ, khí thế của Đoan Mộc tỷ đúng là hơn người, ngoại trừ Triển Chiêu không quan tâm, còn lại phủ Khai Phong từ trên xuống dưới nghe kể chuyện này đều suýt nữa rơi cằm xuống đất, ngay cả người cẩn trọng như Bao đại nhân còn kinh ngạc không thôi: “Đốt những mười lăm mười sáu năm cơ à?”
Thế mà xem Đoan Mộc tỷ nói thế nào đi, người ta nói “mới chỉ”.
Hai chữ ngắn ngủi ấy đã đủ chứng tỏ Đoan Mộc tỷ coi chuyện này nhẹ như bẫng, không cần chớp mắt cũng có thể hóa giải tai ương này.
Đây gọi là cao nhân đấy , Triệu Hổ thán phục.
Công Tôn Sách đưa Đoan Mộc Thúy đến cửa lớn Phủ Khai Phong.
“Cũng không có gì to tát.” Đoan Mộc Thúy hờ hững nói, “Chỉ là muỗi vằn thành tinh mà thôi, co đầu rút cổ trong vết đốt kia, dùng Triệu Tiểu Đại làm ký chủ, chỉ hút máu hắn, may mà mới chỉ mười lăm mười sáu năm, vẫn chưa tu thành... Tới hiệu thuốc bắc mua một con Thiên Long, sau khi giã nát thì thêm nửa bát nước nấu cho đặc lại, tiếp đó bôi nước thuốc lên vết đốt, hai canh giờ sau vết đốt phá mủ, con muỗi vằn kia sẽ tự bay ra, đến lúc đó nhớ đánh chết con muỗi vằn ấy, tránh để nó lại đi gây họa cho người khác.”
“Vâng vâng, ta hiểu rồi, hiểu rồi, nhất định sẽ làm theo.” Triệu Hổ gật đầu như bổ củi.
Đợi Đoan Mộc Thúy đi xa, Triệu Hổ mang vẻ mặt buồn bực nhìn Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, Thiên Long là cái gì?”
Công Tôn Sách dở khóc dở cười: “Ngươi đã không biết Thiên Long là cái gì, sao vừa rồi còn dám nói với Đoan Mộc cô nương là ngươi đã hiểu?”
Triệu Hổ gãi đầu, cười ngây ngô.
“Thiên Long hay còn gọi là thằn lằn Thiên Long, là thằn lằn sau khi bị moi hết nội tạng rồi đem sao lên, có thể mua ở bất cứ hiệu thuốc bắc nào.” Công Tôn Sách chậc chậc hai tiếng, “Thằn lằn vốn ăn muỗi vằn, dùng thằn lằn Thiên Long đối phó muỗi vằn thành tinh quả là một phương thuốc tốt.”
Tối hôm đó, Triển Chiêu xong việc trở về, Triệu Hổ liền kể lại đầu đuôi ngọn ngành cho Triển Chiêu.
“Triển đại ca.” Triệu Hổ rất tự đắc, “Ta đã nói chuyện này không tầm thường mà, quả nhiên Đoan Mộc tỷ mắt sáng như đuốc, nhìn ra là muỗi vằn thành tinh ngay.
Ẩn ý là Triển hộ vệ sơ suất quá, suýt nữa đã bỏ qua một con yêu quái.
Triển Chiêu cười: “Bôi thuốc cho Triệu Tiểu Đại chưa?”
“Dặn dò nhà bếp rồi, bây giờ đang sắc thuốc, khi nào xong sẽ bảo đầu bếp Trần Lục đưa qua cho Triệu Tiểu Đại.” Triệu Hổ lẩm bẩm, “Lần này lại làm phiền Đoan Mộc tỷ, hôm nào phải đến nhà cảm ơn mới được.”
Tối đó vừa khéo là ngày Triệu Hổ trực tuần tra ban đêm, lúc về phủ Triệu Tiểu Đại đã ngủ, Triệu Hổ cụt hứng về phòng, định ngày mai lại tới thăm.
Hôm sau ăn sáng xong, Triệu Hổ hăm hở đi thăm Triệu Tiểu Đại, cũng không cần biết Triệu Tiểu Đại đã dậy hay chưa, vừa gõ cửa vừa lớn tiếng nói: “Huynh đệ, đại ca tới thăm đệ đây.”
Không ai mở cửa, cũng không có người lên tiếng trả lời, Triệu Hổ càng chờ càng nóng ruột, nhịn không được phá cửa, sau đó sắc mặt thay đổi nhanh chóng, vội vàng lùi lại ba bước, vấp vào ngưỡng cửa ngã ra ngoài.
Thi thể của đầu bếp Trần Lục hôm qua đưa thuốc cho Triệu Tiểu Đại đang nằm đó, còn Triệu Tiểu Đại thì không biết đã biến đi đâu.
Đây là lần đầu tiên Phủ Khai Phong xảy ra án mạng.
***
Trương Long vắt chân lên cổ chạy không ngừng nghỉ, mồ hôi ướt đẫm, thở hồng hộc, từ xa nhìn thấy Đoan Mộc Thúy đang đứng trong sân múc nước, vội hô to: “Đoan Mộc tỷ, không hay rồi, có chuyện chẳng lành.”
Đoan Mộc Thúy ra cửa đón, Trương Long một tay đặt lên cửa rào tre, thở không ra hơi: “Đoan Mộc tỷ, không thấy Triệu Tiểu Đại đâu.”
“Không thấy ư?” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Một người đang sống sờ sờ như vậy, chân mọc trên người hắn, nhất thời không tìm được hắn thì có gì phải lo?”
“Không phải.” Trương Long không thể nói rõ ngay, sốt ruột đến độ giậm chân, “Thực sự xảy ra chuyện lớn rồi, Triển hộ vệ không đi được nên bảo đệ mau chóng đến tìm tỷ.”
Quả nhiên là xảy ra chuyện.
Thấy thi thể của Trần Lục, Đoan Mộc Thúy lấy tay che miệng, hít vào một hơi khí lạnh.
“Máu toàn thân ông ấy gần như đã bị hút khô.” Triển Chiêu thấp giọng nói, “Ta chưa gặp kiểu chết như vậy bao giờ.
“Ta cũng chưa.” Giọng Đoan Mộc Thúy khàn khàn mà mỏi mệt.
“Vừa rồi ta xem xét hiện trường, phát hiện có dấu chân ở trên xà nhà.” Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn xà nhà, “Đoan Mộc, dấu chân này cực kỳ quái lạ, người đứng ở trên xà nhà, dấu chân sẽ ở phía trên, nhưng dấu chân này lại ở phía dưới xà nhà... Đoan Mộc?”
Thấy sắc mặt Đoan Mộc Thúy tái nhợt, Triển Chiêu vội đỡ Đoan Mộc Thúy ngồi xuống: “Trong phòng này hơi bí bách, cô muốn ra ngoài không?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu, đôi mắt đỏ bừng, đưa tay nắm góc áo Triển Chiêu, ứa nước mắt nói: “Triển Chiêu, là lỗi của ta.”
Triển Chiêu thấy môi Đoan Mộc Thúy như rớm máu, bàn tay túm góc áo y run nhè nhẹ, thấy không đành lòng liền đưa tay ôm lấy bả vai Đoan Mộc Thúy, dịu dàng nói: “Sao vậy?”
“Ta sai rồi.” Đoan Mộc Thúy rưng rưng nước mắt, “Ta phải nhìn ra con muỗi vằn kia nhất định không chỉ ngủ trong cơ thể Triệu Tiểu Đại mười lăm mười sáu năm, thế mà ta lại dễ dàng tin lời Triệu Tiểu Đại, mù quáng coi thường, liên lụy đến một mạng người nhân gian.”
“Làm sao có thể trách cô được.” Triển Chiêu hòa nhã nói, “Triệu Tiểu Đại nói thế nào thì chúng ta tin như vậy, cô không phát hiện cũng là điều dễ hiểu.”
“Ngài làm sao mà hiểu được?” Đoan Mộc Thúy rốt cục không nhịn nổi nữa, đẩy Triển Chiêu ra, lệ tuôn như suối trào, “Tế Hoa Lưu chuyên bắt quỷ quái tại nhân gian, ta là người đứng đầu Tế Hoa Lưu, lại sơ sẩy thất trách, không nói đến chuyện sẽ bị trách phạt, tạo ra loại sát nghiệt này...”
“Đoan Mộc!” Trong lòng Triển Chiêu vừa thương vừa giận, “Trần Lục đột ngột ra đi, chúng ta đều rất buồn, nhưng chuyện nào ra chuyện đấy, Trần Lục không phải do cô giết, sao có thể nói là cô tạo sát nghiệt.”
“Ta không giết người, người lại vì ta mà chết, nếu như không phải do ta sơ ý, Trần Lục sao có thể bị cắt đứt dương thọ.” Đoan Mộc Thúy suy sụp, bỗng nhiên lại nghĩ tới điều gì đó, lẩm bẩm nói: “Không được, ta phải ngăn cản nó trước khi nó lại tạo sát nghiệt”
“Cô lại nghĩ tới chuyện gì?” Triển Chiêu chú ý đến vẻ mặt khác thường của Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy chỉ lắc đầu, bỗng nhiên nàng đứng phắt dậy, Triển Chiêu chưa kịp phản ứng thì nàng đã phóng đi mất. Triển Chiêu đuổi theo ra ngoài, nhìn lên lại chẳng thấy Đoan Mộc Thúy đâu nữa.
Đang lúc hoang mang lại gặp Công Tôn Sách vội vàng đi tới, nói: “Triển hộ vệ, sắc mặt Đoan Mộc cô nương không ổn lắm, cô ấy vội vàng muốn đi đâu vậy?”
Triển Chiêu vội nói: “Cô ấy đi về hướng nào?”
“Hướng bắc, đường Huyền Vũ, cô…” Ông còn chưa dứt lời đã thấy một bóng đỏ chợt lóe lên trước mắt, đến lúc kịp phản ứng thì đã không thấy bóng dáng Triển Chiêu đâu nữa.
“Một người đã vậy, hai người vẫn không khác là bao.” Công Tôn Sách lắc đầu thở dài.
Triển Chiêu cảm thấy không ổn.
***
Từ khi quen biết Đoan Mộc Thúy tới nay, mỗi lần bắt yêu ma quỷ quái, Đoan Mộc Thúy chưa bao giờ bối rối như vậy.
Đối đầu với địch, còn không biết địch ở đâu mà Đoan Mộc Thúy đã tự làm quân mình rối loạn.
Dù Đoan Mộc Thúy thần thông quảng đại đến mức nào, nhưng cứ mang tâm thái rối loạn như vậy mà đi nghênh địch thì chỉ e sẽ lật thuyền trong mương.
Đi thẳng về hướng bắc, tới đường Huyền Vũ rồi ra ngoại ô đường núi, nhà cửa thưa thớt dần.
Trong đầu Đoan Mộc Thúy chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là mau chóng ngăn cản con muỗi vằn kia trước khi nó lại tạo sát nghiệt.
Loài muỗi vằn nhỏ bé cũng không dễ tồn tại trong thế gian sóng gió này, chúng thường vì ham ăn mà chết. Kết quả có một con linh hoạt thông minh hơn đồng loại, nó chọn lấy cho mình một ký chủ, chỉ hút máu mỗi ký chủ này mà thôi. Nếu chỉ là nhu cầu ít ỏi, hút một ít rồi dừng thì cũng không sao, cùng lắm là cả đời gắn liền với nhau, cho đến khi người chết thì muỗi cũng ra đi. Đáng tiếc là con muỗi vằn này được máu thịt người sống tẩm bổ, qua nhiều năm dần dần thành tinh tác quái, phản phệ ký chủ, dẫn đến tai vạ.
Mười lăm làm muỗi vằn, hai mươi dần thành tinh, hai lăm khoác bộ da, nửa giáp gây nên họa.
Theo lời sấm này, muỗi vằn ngủ trên cơ thể người quá hai mươi năm sẽ thành tinh, hai mươi lăm năm sẽ đảo khách thành chủ, khoác lên cái vỏ của ký chủ, nhưng bên trong là một con yêu quái, “nửa giáp” tức là ba mươi năm [6] sẽ đi hại người.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ con muỗi vằn kia đã sống nhờ bên trong cơ thể Triệu Tiểu Đại hơn ba mươi năm, Triệu Tiểu Đại đã bị muỗi vằn hút sạch chỉ còn lại vỏ ngoài, cái gọi là “Mười lăm mười sáu năm”, chẳng qua là do con muỗi vằn kia bịa ra để tự bảo vệ mình, lừa đám Triệu Hổ thôi. Thế nhưng nàng là người đứng đầu Tế Hoa Lưu, sao lại có thể sơ suất bỏ qua cơ chứ?
Khi con muỗi đó còn làm muỗi vằn thì một ít máu người còn có thể khiến nó no bụng, giờ nó đã thành yêu quái, chỉ trong nửa khắc đã có thể hút khô máu một người, nếu không ngăn cản sớm thì sẽ có thêm nhiều người bị hại. Mà tất cả sát nghiệt này khó lòng không liên quan đến nàng.
Đoan Mộc Thúy chợt dừng lại, ngẩng đầu nhìn cái cây trên đường.
Một con khỉ trưởng thành bị hút cạn máu mềm oặt vắt trên cành cây, cái đuôi rũ xuống, mỗi khi có gió thổi qua liền nhẹ nhàng đong đưa.
***
Đây là một cánh rừng sâu thẳm u tối, càng vào sâu càng âm u, gió trong rừng dường như cũng lạnh hơn bên ngoài, mang theo mùi lá cây thối rữa ẩm thấp.
Đoan Mộc Thúy đi sâu vào trong rừng, mỗi một bước đều hết sức cẩn thận.
Muỗi vằn bình thường tuổi thọ chỉ không đến ba tháng, hiện nay thứ phải đối phó là muỗi vằn tinh sống hơn ba mươi năm. Hy vọng con muỗi vằn tinh này chỉ là muỗi thường biến thành, Đoan Mộc Thúy thầm cầu chút may mắn.
Cách đó không xa là một cái ao tù chất đầy cây lá thối rữa.
Muỗi sinh sôi trong nước đọng, hẳn là nơi này rồi.
Đoan Mộc Thúy định thần lại, tay phải gập lại giơ lên ba ngón, bấm quyết Tam vị chân hỏa.
Sau đó nàng đi về phía trước hai bước, liền nghe “đùng” một tiếng, từ mặt nước bốc lên một luồng khói đen, khói đen ngưng tụ giữa không trung một lát rồi lập tức lao về phía Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy nghe được tiếng vo ve, vội vàng lùi lại mấy bước, tay phải bắn ra ba quyết vào không trung, một ngọn lửa uốn lượn xuất hiện, ban đầu chỉ là ngọn lửa nhỏ, nhưng trong nháy mắt đã khuếch tán thành tường lửa lớn, chặn giữa bầy muỗi vằn và Đoan Mộc Thúy. Đoan Mộc Thúy nhìn chăm chú, chỉ thấy bên kia tường lửa có hơn một ngàn con muỗi vằn, con nào con nấy to bằng nửa ngón tay, vòi và sáu cái chân dài chừng một ngón tay, mà trên mấy cái chân dài nhỏ kia thấp thoáng có đốm màu trắng, Đoan Mộc Thúy biết đây là loại hung mãnh nhất trong số muỗi vằn, thường gọi là muỗi hoa, trong lòng không tránh được cảm giác nặng nề.
“Nhanh vậy đã đẻ trứng rồi sao?” Đoan Mộc Thúy tự lẩm bẩm, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén, nàng trầm giọng quát: “Đi.”
Vừa dứt lời, liền thấy bức tường lửa bằng phẳng bỗng cuốn lại giống như một cuộn vải, quấn đàn muỗi vằn vào trong, tiếng vo ve không ngừng bỗng im bặt trong nháy mắt, chỉ ngửi được mùi khét lẹt, tường lửa kia lại thu lại thành một ngọn lửa, cho đến khi hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Đoan Mộc Thúy khẽ thở ra một hơi, lúc này mới đi về phía ao tù, khi đến bờ ao, nàng cúi người nhìn kỹ.
Muỗi vằn bình thường một lần đẻ hàng ngàn quả trứng, vừa rồi tiêu diệt chỉ là muỗi con mới trưởng thành, trên mặt nước chắc chắn còn có ấu trùng bọ gậy vừa mới ấp nở.
Quả nhiên dù nước ao vẩn đục nhưng Đoan Mộc Thúy vẫn thấy trên mặt nước có vô số bọ gậy lúc nhúc.
Đoan Mộc Thúy mỉm cười, đang định dùng quyết Tam vị chân hỏa thì nàng bỗng nhìn thấy một vật, thân thể nàng cứng đờ, một luồng khí lạnh từ lưng tràn ra.
Nàng cứ tưởng rằng người dưới nước là bóng của mình nên không để ý, giờ mới phát hiện khuôn mặt sưng phù trắng bệch kia đang nở một nụ cười quỷ quyệt.
Đó rõ ràng là khuôn mặt của Triệu Tiểu Đại!
Đoan Mộc Thúy hét lên kinh hoảng, định đứng dậy nhưng không kịp, trong nước đột nhiên thò ra sáu cái chân rất lớn, hai cái bóp lấy cổ Đoan Mộc Thúy, hai cái quấn lấy eo, hai cái còn lại nắm lấy mắt cá chân của nàng. Đoan Mộc Thúy chưa kịp phản ứng lại thì đã bị kéo xuống nước mất rồi.
Khi vừa chìm xuống nước, xung quanh liền trở nên tĩnh lặng, Đoan Mộc Thúy chỉ thấy có vô số gai nhọn đâm vào người, ban đầu còn thấy hơi đau, ngay sau đó là tê liệt không còn cảm giác, biết con muỗi vằn tinh này muốn dùng máu mình nuôi dưỡng ấu trùng bọ gậy, trong lòng nàng vô cùng căng thẳng, không biết nàng lấy sức ở đâu ra, vươn tay bóp chặt cổ con muỗi vằn tinh, sau đó phóng người lên, thoát khỏi mặt nước rồi đột ngột chuyển hướng giữa không trung, muốn giãy thoát khỏi mấy cái chân đang túm lấy mình. Nào ngờ con muỗi tinh kia bám theo không rời, chân siết chặt lại, Đoan Mộc Thúy bị siết đến ngạt thở, sức lực mất dần, cùng con yêu quái kia ngã xuống bờ nước.
Con muỗi tinh lật Đoan Mộc Thúy lại, hừ hừ mấy tiếng. Đoan Mộc Thúy mở mắt nhìn, khuôn mặt kia rõ ràng vẫn là Triệu Tiểu Đại, nhưng đầu đã vặn vẹo thành hình bán cầu, mắt kép đảo như rang lạc, hai hàm răng nghiến kèn kẹt như kéo cưa, cái vòi khổng lồ định đâm vào cổ Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy dùng hết sức toàn thân né tránh cá đâm kia, cái vòi đâm lệch, xiên vào vai phải của nàng, Đoan Mộc Thúy chỉ thấy vô cùng đau đớn, khí huyết trong cơ thể dâng lên cuồn cuộn, ngay sau đó máu toàn thân liền dồn về vai phải, muốn niệm khẩu quyết nhưng lấy đâu ra sức? Đôi mắt nàng dần dần trở nên mờ mịt, bên tại chỉ nghe thấy tiếng muỗi tinh nuốt máu.
Bỗng nàng nghe thấy Triển Chiêu phẫn nộ gầm lên: “Đoan Mộc Thúy!”
Thân thể muỗi tinh khựng lại, chưa kịp ngẩng đầu thì bốn mũi tụ tiễn xé gió bắn tới, trên dưới hai đường mỗi đường hai mũi, khí thế vô cùng sắc bén, cứ thế cắt vòi của con muỗi tinh đứt làm ba đoạn.
Con muỗi tinh rít lên một tiếng, ngã ngửa ra sau, cùng lúc đó, Triển Chiêu đã lướt đến bên cạnh, đưa tay nâng Đoan Mộc Thúy dậy, run giọng nói: “Cô sao rồi?”
Bỗng chạm đến vai phải của Đoan Mộc Thúy, máu tuôn ra như suối, trong lòng chấn động, y lấy tay đè lên vết thương của Đoan Mộc Thúy, vừa chạm vào chỉ cảm thấy máu tươi ấm áp không ngừng trào ra từ kẽ tay. Đoan Mộc Thúy yếu ớt vô cùng, nói đứt quãng: “Nó quá gian xảo, trong cơ thể nó có độc khiến máu của ta không đông lại được...”
Triển Chiêu không hề do dự xé vạt áo, băng bó vết thương cho Đoan Mộc Thúy, chợt lại nghe thấy phía sau có tiếng động lạ, quay lại nhìn thì thấy con muỗi tinh kia đang lảo đảo đứng lên, thân hình cao hơn con người, tuy vòi đã đứt nhưng hàm răng vẫn đang nghiến ra tiếng.
Trong lòng Triển Chiêu hơi lo sợ, y liền đẩy Đoan Mộc Thúy ra sau, Đoan Mộc Thúy cố sức nói: “Ngài mau đi đi, ngài là người phàm, không đấu lại nó được đâu.”
Triển Chiêu khẽ nói: “Trừ phi Triển Chiêu chết, còn không sẽ không để nó chạm vào một sợi tóc của cô.”
Hốc mắt Đoan Mộc Thúy nóng bừng, chưa kịp trả lời thì Triển Chiêu đã nhún mình nhảy lên, Cự Khuyết sắc lạnh như nước chém vào ngực con muỗi tinh, nhưng chỉ thấy chỗ kiếm chém vào cứng như sắt, trong lòng y kinh hãi, quanh thân con muỗi tinh này cứng rắn chẳng khác gì khoác một bộ giáp, quả thực không biết làm sao mới có thể làm tổn hại đến nó. Triển Chiêu ngoảnh đầu liếc nhìn Đoan Mộc Thúy, chợt nhích ra bên cạnh, trong lòng đã quyết sẽ dụ con muỗi tinh này đi, lúc ấy tuy rằng mình sẽ gặp nguy hiểm nhưng Đoan Mộc Thúy có thể trốn thoát, dù sao cũng tốt hơn cả hai người đều gặp nạn.
Đoan Mộc Thúy cố gắng vịn thân cây đứng lên, nhìn thấy Triển Chiêu lùi ra liền đoán được ý định của hắn, nàng âm thầm lắc đầu, nghĩ: Lần này ngài có thể cứu ta, nhưng ngài không địch lại nó, một con muỗi tinh được thả rông nếu có cơ hội sẽ sinh thêm yêu nghiệt, không biết sẽ có thêm bao nhiêu sinh linh lầm than. Nghĩ tới đây, nàng ổn định khí tức, bấm quyết Tam vị chân hỏa, chờ đúng thời cơ liền nói: “Triển Chiêu, tránh ra!”
Triển Chiêu đang giao chiến kịch liệt với muỗi tinh, chợt nghe Đoan Mộc Thúy quát lớn, y không kịp suy nghĩ đã lùi ra mấy trượng, còn chưa đứng vững đã thấy một luồng khí nóng sượt qua trước mặt, đốt cháy chút tóc mai với vài sợi tóc mái. Đưa mắt nhìn, thấy con muỗi tinh kia đã bị lửa bao vây, nó kêu thảm thiết liên hồi, khói đen bay lên, khét lẹt cả khu rừng.
Khóe môi Đoan Mộc Thúy thoáng hiện nét cười, lưng dựa vào thân cây, yếu ớt ngã xuống, Triển Chiêu vội lao tới, đỡ Đoan Mộc Thúy chầm chậm ngồi xuống, sau đó buộc chặt vết thương của Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy cười nói: “Không cần cố đâu, vô dụng thôi.”
Triển Chiêu không đáp, chỉ giúp Đoan Mộc Thúy băng chặt vết thương. Khi quay lại nhìn Đoan Mộc Thúy, y như bị sét đánh, một lúc lâu sau vẫn không hề nhúc nhích.
Người bình thường mất máu cùng lắm thì sắc mặt tái nhợt, nhưng Đoan Mộc Thúy thì khác hẳn, ban đầu mặt không chút huyết sắc, sau lại dần dần biến thành trong suốt, cơ thể như sương khói, tựa như sắp sửa quy tiên, thấy Triển Chiêu kinh ngạc, Đoan Mộc Thúy lại trở nên bình tĩnh, nói: “Ta sơ sẩy để yêu quái chạy thoát, sẽ bị trời phạt, nếu ta mất máu phàm nhân rồi thì sẽ không được ở lại thế gian này nữa.”
Trong truyền thuyết, thượng tiên không được ở lại thế gian quá lâu, muốn ở lại phải chuyển thế làm phàm thai, cả đời không được để mất máu, chỉ cần máu chảy hết sẽ phải trở về chốn bồng lai.
Triển Chiêu thản nhiên nói: “Chỉ cần có máu phàm nhân là sẽ được ở lại đúng không?”
Đoan Mộc Thúy chưa kịp trả lời, Triển Chiêu liền rút Cự Khuyết ra, cắt lên tay một đường thật sâu, đưa miệng vết thương đến bên bờ môi của Đoan Mộc Thúy, nhẹ nhàng nói: “Đã bảo sẽ đi bắt yêu ma quỷ quái trên nhân gian cơ mà, yêu ma quỷ quái chưa bắt hết, sao có thể đi được?”
Triển Chiêu cõng Đoan Mộc Thúy về nhà tranh.
Mới đầu Đoan Mộc Thúy nhẹ tựa lông hồng, Triển Chiêu thậm chí không dám quay đầu lại, sợ quay đầu lại sẽ không thấy người trên lưng đâu nữa.
Về sau hơi thở của Đoan Mộc Thúy dần trở nên rõ ràng hơn, Triển Chiêu lúc này mới an tâm, dịu dàng nói: “Cô thấy khá hơn chưa?”
Đoan Mộc Thúy nhàn nhạt ừ một tiếng, dường như có tâm sự. Phân vân thật lâu, rốt cục nàng cũng nói: “Triển Chiêu, một con muỗi vằn tinh nhỏ bé vốn chỉ cần hai ba chiêu là thu phục được, ta lại bị nó làm cho chật vật như thế này, nếu để người ta biết được thì mất mặt lắm, ngài có thể đừng nói cho ai khác được không?”
Triển Chiêu ngạc nhiên, sau đó dở khóc dở cười, y vốn y cho rằng Đoan Mộc Thúy không nói chuyện là vì không khỏe, nào ngờ lại là vì mấy chuyện nhỏ nhặt này, y bật cười đáp: “Đoan Mộc Thúy, hóa ra cô lại sĩ diện như vậy.”
Thế rồi nghiêm túc nói: “Ta sẽ cân nhắc đến việc không nói ra.”
“Chỉ là cân nhắc thôi á?” Đoan Mộc Thúy thở gấp.
“Đúng thế.” Triển Chiêu nhịn cười, “Cô đã nhờ vả ta, đương nhiên không thể nói suông được, vừa khéo hôm trước đại nhân đề cập tới phủ Khai Phong cần quét tước dọn dẹp một vòng, người trong phủ không đủ, nếu cô…”
“Ngài bảo ta quét sân cho Phủ Khai Phong ư?” Đoan Mộc Thúy thở hổn hển, thuận tay véo một cái lên cánh tay Triển Chiêu, “Ngài nằm mơ...”
Nghe thấy Triển Chiêu kêu đau, nàng mới nhớ ra chỗ mình véo là chỗ Triển Chiêu vừa cứa. Nàng cả sợ vội rụt tay lại: “Ngài... ngài có đau không?”
Triển Chiêu quay đầu lại, trên mặt vương nét cười: “Ăn nói thì hung dữ, ra tay cũng nặng như vậy, xem ra là không sao nữa rồi.”
Đoan Mộc Thúy cảm thấy ấm áp.
Lúc về đến nhà tranh Đoan Mộc đã là buổi chiều, chưa tới cửa Đoan Mộc Thúy đã bảo Triển Chiêu đặt mình xuống.
“Là người đứng đầu Tế Hoa Lưu, ta không thể trở về nhếch nhác như vậy được.”
Nói thì hay lắm, nhưng hai chân vừa chạm đất đã nhũn ra, nếu không phải Triển Chiêu lanh tay lẹ mắt đỡ được thì e rằng nàng lại ngã vật xuống.
“Đành phải cho ngài đỡ ta vào nhà vậy.” Đoan Mộc Thúy thở dài.
Triển Chiêu dở khóc dở cười, rõ ràng là y đang giúp nàng, mà sao giọng điệu của Đoan Mộc Thúy lại như thể y cầu xin được giúp nàng vậy.
Vừa mới vào sân liền nghe được trong nhà có tiếng la hét ầm ĩ, hai người ngạc nhiên, lại thấy cái bát sứ Thanh Hoa kia, đúng rồi, chính là chiếc bát sứ Thanh Hoa sứt miệng kia đang lấy tay ôm đầu, hai cái chân bé tý chuyển động nhanh hơn cả bánh xe, từ trong nhà lao ra như bay, không quên lớn tiếng gào lên: “Chỉ là ngắm sao, chỉ ngắm sao thôi.”
“Ngồi bên bờ sông một đêm mà chỉ đơn giản là ngắm sao thôi hả?” Một cái bát vẽ hoa khác từ trong cửa đuổi theo sau, trong tay còn cầm cây gậy, “Đĩa Nhỏ đã nói cho ta rồi, cô ta nói các người còn bàn chuyện từ thi từ ca phú tới nhân sinh triết học.”
“Ngắm sao?” Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy nhìn nhau cười, không kìm lòng được ngẩng đầu nhìn trời.
Sao tối nay quả thực rất sáng.