Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5241 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Image

“Chuyện người bắt rắn” được Liễu Tông Nguyên đưa vào “Liễu Hà Đông tập”, dân chúng về sau truyền miệng đời đời.

Hắn ở Vĩnh Châu, làm nghề bắt rắn.

Vốn dốt đặc cán mai mà lại có thể tập tọe đọc được mấy câu trong “Chuyện người bắt rắn”.

“Ở Vĩnh Châu có loài rắn lạ sinh trưởng giữa chốn đồng hoang, thân đen vằn trắng, chỉ cần bò qua cũng có thể làm cỏ cây khô héo, nếu cắn phải người thì vô phương cứu chữa. Vậy mà thịt đem sấy khô lại có thể dùng làm thuốc, trị bệnh hủi, co giật, sưng cổ, nhọt độc. Chữa được bệnh lở loét, diệt được ký sinh trùng”

Về loài rắn này, câu chuyện của Liễu Hà Đông muốn nói với mọi người hai điều.

Độc thì hiếm thấy.

Nhưng làm thuốc tốt.

Từ thời Đường đến thời Tống, tại Vĩnh Châu vẫn có không ít người sống bằng nghề bắt rắn.

Bọn họ cẩn thận tránh nanh độc, thực hiện đúng những gì Liễu Tông Nguyên đã ghi “Thịt đem sấy khô có thể dùng làm thuốc”, lấy thành phẩm nộp lên trên thay thuế hoặc mang ra chợ bán, đổi lấy chút tiền còm, cuộc sống vẫn nghèo khổ không khá lên được.

Hắn một thân một mình, làm nghề bắt rắn tổ tiên truyền lại, từ khi còn đơn chiếc cho tới khi lấy được vợ đẹp, dựng được nhà lớn, mua được ruộng vườn, bữa cơm không thiếu rượu thịt, quần áo không thiếu lụa là, đi đường không thiếu ngựa xe.

Từ một người bắt rắn tầm thường ăn bữa nay lo bữa mai bỗng biến thành nhà giàu ở đất Vĩnh Châu.

Liệu có phải là làm giàu lương thiện hay không? Lấy đâu ra, nhờ đầu óc linh hoạt cả thôi.

Ví như như lúc này, hắn nheo mắt chăm chú nhìn con rắn trong giỏ trúc.

À không, thứ hắn đang nhìn chăm chú không phải là rắn mà là tiền bạc lấp lánh sắp sửa chảy vào hầu bao.

Hắn cười, mở nắp giỏ, nhắm thẳng vào vị trí bảy tấc [7] trên thân rắn, dùng hai ngón tay giữ chặt, lôi nó ra khỏi giỏ.

Con rắn kia có vẻ cũng cảm nhận được đại nạn sắp đến, thân thể vặn vẹo, lưỡi hơi thè ra.

Hắn bình tĩnh như không, cầm lấy cây kéo trên bàn, lưỡi kéo đã được mài sáng loáng.

Đặt cổ rắn vào lưỡi kéo, lưỡi kéo hạ xuống, răng nanh mang theo chất độc chí mạng cũng rơi xuống theo.

Cái đầu rắn hình tam giác rơi ra, lăn lông lốc đi rất xa, chết không nhắm mắt.

Rắn mất đầu nhưng thân thể vẫn còn tri giác, nó co giật kịch liệt. Hắn không hề nao núng, đưa tay nắm lấy đuôi rắn, cho xuống chân giẫm, tay còn lại cầm cổ, kéo thân rắn thẳng tưng như dây đàn, sau đó dùng kéo rạch một khe nhỏ từ phần đầu đã bị cắt đứt, mũi kéo cắm vào khe rách kéo thẳng một đường từ trên xuống.

Máu rắn ấm nóng bắn lên mặt hắn, hắn lại nghĩ: Quả là một tấm da rắn tốt!

Da con rắn này trong đen lại thấy sáng, hoa văn trắng rõ ràng, dùng làm da bọc chuôi đao kiếm thì không chê vào đâu được.

Con rắn kia vẫn đang không ngừng vặn vẹo, hắn cẩn thận kéo xuống, da ở cổ rắn quả nhiên bám rất chặt, mỗi tay một bên, xoẹt một tiếng nhỏ, da đã bị lột ra.

Tay phải cầm tấm da rắn hoàn chỉnh, tay trái nắm thân rắn tươi rói màu hồng nhạt bóng nhẫy, hồi lâu sau mới có máu rịn ra như mồ hôi.

Hắn cẩn thận để da rắn vào khay sơn, luồn tay vào phần thịt cổ rắn rút lấy xương, tay phải kéo lên, tay trái giật xuống, kéo thật mạnh, tách rời thịt xương.

Xương rắn cũng giống xương hổ, đều là dược liệu hiếm có.

Vẫn chưa xong.

Không thể nào quên mật rắn, hắn luồn tay vào bụng rắn nóng hổi, lần mò, sờ soạng, bứt lấy mật rắn căng đầy.

Quả mật rắn nho nhỏ, hình bầu dục, màu xanh thẫm, trong mắt hắn đây là màu sắc còn long lanh quý báu hơn phỉ thúy.

Bạn tưởng đến đây là kết thúc rồi đúng không?

Không không không, còn chưa vào chuyện chính đâu. Hắn còn có tài nấu canh.

Đầu tiên là đun sôi một nồi nước, luộc rắn chín tái, tuyệt đối không được để chín kỹ. Người già thì trái tính trái nết, thịt rắn chín kỹ sẽ mất đi độ trơn mềm.

Sau đó nấu một nồi canh gà ác loãng, phải loãng chứ không được đặc, đây là canh rắn, gà ác không được phép chiếm phần hơn.

Chờ khi canh gà sôi liền cho toàn bộ thịt rắn vào, còn phải thêm cả hành củ, bao gồm cả phần củ và phần lá, gừng, trần bì, long nhãn, rượu Thiệu Hưng, để lửa liu riu hầm trong nửa canh giờ. Đến giờ phải lập tức vớt lên, xé thành sợi nhỏ, phải xé tay không được dùng dao cắt, vì sắt lạnh sẽ làm hỏng hương vị của canh rắn.

Tiếp theo phải cho lên nồi xào, đun nóng nồi, đổ một chút dầu, cho thịt rắn, thịt gà, thịt vịt, măng mùa đông, nấm hương, chân giò hun khói tất cả đều đã xé nhỏ, nêm một muỗng rượu Thiệu Hưng, thêm mơ muối, tương, mật mía, hạt tiêu, củ ấu nấu chín cắt lát mỏng, nguấy đều rồi bắc nồi xuống. Mỗi bát múc chừng bảy phần, rưới một muỗng canh gà ác, rắc thêm ít lá chanh, rau thơm, hoa cúc trắng cùng hoa quế vò nát, rồi lại rưới một muỗng canh gà.

Lúc này mới kết thúc, có thể nói hoàn mỹ.

Bát đầu tiên giữ lại cho chính mình, còn lại bưng lên bàn, nhưng thực khách chen chúc tranh giành, ghế ít đít nhiều thì phải làm sao bây giờ?

Dễ thôi, ai trả giá cao thì người đó được ăn.

Một chén canh rắn như thế này, ngươi chịu bỏ ra bao nhiêu tiền đây?

Dựa vào da rắn, xương rắn, mật rắn, canh rắn, hắn phát tài, không phải lo cơm áo gạo tiền.

Người ta có chút gia tài liền rửa tay gác kiếm, hắn thì không, dù giàu có một phương vẫn hàng ngày một mình lên núi bắt rắn.

***

Hôm ấy vô cùng may mắn, thường ngày chỉ bắt được hai ba con rắn, thế mà hôm đó lại được hơn sáu con, hắn thỏa lòng xuống núi, đến lưng chừng lại gặp một cụ già ước chừng hơn bảy mươi tuổi.

Ông cụ kia lưng dựa vào núi đá, từ xa đã nhìn hắn chòng chọc bằng ánh mắt lạnh lẽo, trong lòng hắn sợ hãi, vội rảo bước đi qua ông cụ.

Ông cụ ở sau lưng điềm nhiên nói: “Sát hại xà linh như thế, không sợ gây họa cho con cháu sao?”

Hắn kinh hãi, quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy núi đá ngút ngàn, chẳng thấy bóng dáng ông cụ nào.

Hắn ôm một bụng lo sợ đi xuống núi, suốt chặng đường thấp thỏm không yên, còn rất xa mới đến nhà mà hắn đã nhìn thấy gã sai vặt nhà mình mừng vui hớn hở chạy tới tìm.

“Lão gia đại cát. Gã sai vặt kia cười lấy lòng, “Phu nhân có tin vui.”

Có tin vui?

Lúc nãy hắn vừa nhớ ra mấy hôm nay phu nhân kêu trong người không khỏe, muốn mời đại phu tới xem.

Hóa ra là có tin vui.

Hắn cười ngốc nghếch, sau đó bảo gã sai vặt giúp hắn mang giỏ trúc chứa đầy rắn ném vào trong núi.

Mấy chuyện tích âm đức này vẫn phải làm.

Mấy tháng khó khăn đã qua, phu nhân sinh hạ một cậu quý tử. Trong tiệc đầy tháng, bạn bè thân thiết đều tới chúc mừng, hắn đứng ở cửa nghênh đón, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt.

Bỗng nhiên hắn thấy trong đám người chúc mừng có một cụ già hơn bảy mươi tuổi đứng đó, nhìn hắn cười lạnh, ông cụ mở miệng nói một câu.

Từng chữ như sấm sét.

Sát hại xà linh như thế, không sợ gây họa cho con cháu hay sao?

Hắn hét lớn một tiếng, ngã về phía sau, người hầu vội đỡ lấy. Hắn dụi mắt lại nhìn, trong dòng người chúc mừng ồn ã nào có cụ già trên bảy mươi tuổi kia?

Từ đó ngờ vực sinh ám ảnh, đêm không thể chợp mắt. Hắn biết con rắn đó đã để mắt tới đứa con trai độc nhất của mình.

Hắn đã gặp ác mộng biết bao nhiêu lần, hắn thấy rắn há miệng từ từ nuốt con trai hắn vào trong bụng, thân rắn phồng lên, hiện lên rõ hình dáng của một đứa bé, có thể phân biệt được đâu là miệng mũi đâu là tay chân.

Hai mắt hắn đỏ ngầu, miệng ú ớ, cầm dao băm con rắn thành mấy khúc, nhưng chỉ cứu được một cái xác trẻ con đã bị dịch dạ dày ăn mòn để lộ ra khuôn mặt nhoe nhoét.

Nửa đêm bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa, hắn quay đầu nhìn vào trong giường, thấy đứa bé vẫn đang thở đều đều, chìm sâu trong giấc ngủ say.

Hắn thầm hạ quyết tâm, dù thế nào đi chăng nữa cũng phải bảo vệ giọt máu độc nhất này.

***

Một ngày nọ hắn ra ngoài thu sổ sách, đến tối mới trở về nhà, hắn khe khẽ đẩy cửa ra, máu trong người bỗng xông thẳng lên đỉnh đầu.

Hắn nhìn thấy một con rắn, da đen hoa văn trắng, uốn éo bò lên chân giường, đang định chui vào trong màn.

Quả là trời thương xót, để hắn kịp bắt tại trận!

Hắn vội chạy tới, giữ chặt lấy vị trí bảy tấc, vốn định gọi phu nhân dậy lại nghe phu nhân thở nhẹ, lập tức có một ý nghĩ.

Hắn nhìn con rắn trước mắt một cách chăm chú, chợt nghĩ tới chuyện từ khi phu nhân có thai, hắn chưa từng đụng tới canh rắn.

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu thì cơn thèm ăn lập tức trỗi dậy, trong bụng tựa như có vô số cánh tay nhỏ xoa nắn ruột gan, lại tựa có vô số cái miệng nhỏ khép mở gào khóc, hắn nghe thấy những tiếng kêu nho nhỏ đó đều là “Muốn ăn”, “Muốn ăn”.

Hắn không kiềm chế được, nắm chặt con rắn đi thẳng đến nhà bếp.

Dụng cụ giết rắn làm canh đều ở đây, chúng đã bị phủ một lớp bụi, hắn không thèm để ý, bàn tay nâng lên lưỡi kéo hạ xuống, cái đầu của con kia lăn đến bên chân, chết không nhắm mắt.

Cũng không kịp chuẩn bị tỉ mỉ gia vị, hắn vội vàng đổ mấy muôi nước vào nồi sắt trên lò, nhóm lửa, lại lấy cái thớt gỗ bên cạnh, không kịp lột da bỏ xương đã vội vàng cầm dao phay lên, giơ cao, chặt mạnh, băm thân rắn thành từng khúc. Nhiều lần ra tay quá mạnh khiến dao phay chặt sâu vào thớt gỗ, phải mất rất nhiều sức mới rút ra được.

Nước sôi, hắn liền ném thịt rắn vào trong nước, mùi tanh bỗng tỏa khắp nhà bếp, hắn mặc kệ, tham lam hít lấy hít để mùi hương đã lâu không gặp.

Những mảnh thịt rắn chìm nổi lập lờ trong nồi nước, hắn ở bên cạnh, si ngốc chờ đợi, si ngốc nhìn, cho đến khi ngoài cửa vang lên một tiếng hét thảm thiết.

Hắn quay đầu nhìn, phu nhân chỉ mặc đồ ngủ, yếu ớt ngã xuống cạnh cửa, nàng giơ một ngón tay, run rẩy chỉ về phía hắn.

Hắn cảm thấy buồn cười, làm canh rắn thôi mà.

Tiếng kêu thống thiết của phu nhân khiến đám người ở tỉnh dậy, lũ tôi tớ hầu gái nhao nhao khoác áo chạy tới. Hắn nhìn đám người nhốn nháo ở cửa bằng ánh mắt khó hiểu, bọn hầu gái hét lên đầy kinh hãi, đám sai vặt mặt mũi xám ngoét, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn khiến hàng xóm cũng chạy sang, sau đó càng lúc càng đông người, cuối cùng sai nha cũng tới.

Hắn cúi đầu nhìn nồi canh, thân thể lập tức mềm nhũn.

Thứ trắng hếu kia rõ ràng xương ngón tay trẻ con. Hắn há miệng thở dốc, vừa nhấc chân liền đá phải thứ gì đó tròn tròn.

Một cái đầu trẻ con lăn đến trước mặt phu nhân, phu nhân há miệng, lại không phát ra được tiếng, lập tức ngất lịm.

Hắn bị phán chém đầu, chờ đến mùa thu hành quyết.

Khi cơn gió heo may đầu tiên thổi rụng lá vàng hai bên đường ở Khai Phong, vụ án này được đưa đến phủ Khai Phong.

« Lùi
Tiến »