Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5256 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Image

Đoan Mộc Thúy chống khuỷu tay lên bàn, hai tay bưng má, tha thiết mong chờ nhìn ông chủ quán mì đang bận không ngơi tay trước nồi nước nóng hầm hập.

Một nồi nước sôi sùng sục, bỏ mì cắt, rắc chút muối, thêm mấy cọng rau xanh lúc sắp bắc nồi xuống, thả ít hành hoa thái nhỏ vào.

Rồi sau đó, trước mặt Đoan Mộc Thúy đã có thêm một tô mì thái rau xanh thật lớn.

Mì vừa mới được múc ra khỏi nồi còn rất nóng, không thể ăn ngay được. Đoan Mộc Thúy cẩn thận thổi cho nguội, thổi hai cái lại nuốt nước miếng một lần.

Có trời chứng giám, mấy ngày nay bữa nào cũng phải ăn canh của Dịch Nha rồi những món do Ngô Thái Công tuyển chọn, giờ chỉ ngửi mùi thôi nàng cũng đã thấy buồn nôn rồi.

Ngoại trừ cơm là có thể ăn hàng ngày ra thì người sao chịu nổi việc hôm nay ăn, ngày mai ăn, ngày kia vẫn phải ăn mãi mấy món được.

Trong nhân gian, đậu đỗ ngô khoai mới là chính đạo.

Vất vả lắm mới chờ đến lúc nước mì nguội, Đoan Mộc Thúy bưng bát mì đến bên môi, đang chuẩn bị húp một hớp to liền...

“Nghe nói Bao đại nhân muốn phúc thẩm vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu.”

“Hơ, huynh cũng biết vụ án này sao?”

“Dĩ nhiên là biết rồi, ở đâu ra loại cha tàn nhẫn như vậy, làm thịt chính cốt nhục của mình.”

“Không chỉ thế, ta nghe nói khi bị người ta phát hiện, hắn còn đang gặm đầu đứa bé, đây không phải phát điên thì là cái gì?”

“Nhân chứng vật chứng đều đủ, vì sao Bao đại nhân còn muốn phúc thẩm vụ án này?”

“Ta nghĩ quá nửa là quỷ thần báo mộng…”

Đoạn đối thoại trên đã chứng minh hai điều:

Một, khả năng nghe tai nọ xọ tai kia rồi đồn đại lung tung của dân chúng là vô tận.

Hai, sức tưởng tượng của dân chúng rộng lớn vô cùng.

Lúc đó, Đoan Mộc Thúy chưa kịp nuốt ngụm nước mì, nghe thực khách bên cạnh trịnh trọng gật gù đắc ý giải thích, không nhịn được bật cười ra tiếng, nụ cười này đúng là vui quá hóa buồn, nàng bị ngụm nước mì làm sặc đến mặt đỏ tía tai.

Hai thực khách không vui nhìn Đoan Mộc Thúy một cái, sau đó tiếp tục nói chuyện:

“Nghe nói ngày mai mở công đường thẩm án, còn cho phép dân chúng xem nữa?”

“Phải thế chứ lị, phủ Khai Phong phúc thẩm án tử tù lúc nào cũng cho bá tánh đến xem cả mà.”

“Chậc, ta nhất định phải đi xem bộ mặt của tên hung phạm kia đáng kinh tởm đến mức nào...”

Sau đó hai người hẹn trước ngày mai khi nào gặp nhau, gặp ở chỗ nào, tiện thể cùng nhau đi, rồi họ lại bàn về việc mùa thu năm nay sẽ gieo hạt hoa màu nào, đồng thời dự liệu xuân tới thu hoạch có khả quan hay không, từ đó có thể suy đoán hai người bọn họ là nông dân.

Chúng ta có thể tiến xa hơn, đưa ra thêm một kết luận: trong thời đại mà phương thức truyền bá tin tức còn tương đối lạc hậu, vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu lại có thể lan truyền rộng rãi như vậy chứng tỏ có thể coi nó là một vụ đại án ở đầu thời nhà Tống.

Nếu là đại án thì đương nhiên Đoan Mộc Thúy không thể không biết.

***

Kỳ thật Đoan Mộc Thúy chẳng những biết mà còn từng phái người của Tế Hoa Lưu đi điều tra rõ ràng.

Tất nhiên không phải điều tra động cơ phạm tội mà là điều tra nghe ngóng xem có yêu ma quỷ quái quấy phá không.

Cuối cùng đưa ra kết luận: không có.

Đã không có yêu ma quỷ quái quấy phá, hung thủ lại bị bắt quả tang ngay ở hiện trường, vụ án này quả thật không cần thiết phải phúc thẩm.

Nếu như thế, Phủ Khai Phong còn nhảy vào vũng nước đục này làm gì? Đoan Mộc Thúy vừa húp nước mì vừa cau mày suy nghĩ, trong khoảng chưa đến một phần tư nén hương nàng đã có quyết định.

Ngày mai mở công đường phúc thẩm, mà vừa khéo ngày mai lại rảnh, nàng không ngại đi hóng chuyện, chiêm ngưỡng vẻ uy nghi hiển hách của Bao Thanh Thiên khi thẩm án.

Hôm sau, Đoan Mộc Thúy cố ý dậy thật sớm, hăm hở chạy tới Phủ Khai Phong.

Tiếc rằng ngay cả cạnh cửa phủ Khai Phong nàng cũng không sờ được.

Đủ loại người muôn hình vạn trạng chắn kín lối vào phủ Khai Phong, đoàn người xếp thành hàng dài, à không, mà là chen chúc thành một đám đông tấp nập, kéo dài đến tận ngoài phố. Có đôi lần Đoan Mộc Thúy tin rằng mình đã nhìn thấy sai nha của Phủ Khai Phong bám trên đầu tường yêu cầu dân chúng bên ngoài yên lặng.

Đoan Thúy trợn tròn mắt, nàng hậm hực đi đi lại lại bên ngoài đám người mấy bước, sau đó chuẩn bị bỏ đi.

Ngay lúc xoay người định đi thì nàng bỗng nhiên nhìn thấy một người.

Nói cho chính xác thì đó là một ông cụ hơn bảy mươi tuổi, hiên ngang chống gậy đứng bên ngoài đám người đang chen lấn đến đỏ cả mặt hòng chòi lên trên, cực kỳ dễ thấy.

Đoan Mộc Thúy do dự một chút, đi ra phía trước, vỗ vỗ bả vai của ông cụ. “Lão trượng, có thể kiếm một chỗ nói chuyện không?”

Ông cụ kia hơi sửng sốt, nhìn Đoan Mộc Thúy, vẻ mặt biến thành đề phòng: “Lão hủ đâu có quen biết cô nương.”

“Đâu phải ai cũng vừa sinh ra đã quen. Đoan Mộc Thúy cười hì hì nói, “Chẳng lẽ lúc ông ở trong bụng mẹ, à không, ở trong trứng chưa nở đã quen cha mẹ hay huynh đệ tỷ muội của mình à?”

Sắc mặt ông cụ kia đột nhiên thay đổi.

“Đi, tìm một chỗ nói chuyện”, Đoan Mộc Thúy vẫn cười thân thiện, “Ta biết một quán mì cắt không tệ, hay là ta mời ông nhé?”

***

Vẫn là quán mì kia.

Đoan Mộc Thúy ăn ngon lành, ông cụ kia lại bồn chồn không yên.

“Ăn đi.” Đoan Mộc Thúy vừa ăn vừa không quên quan tâm ông cụ, “Nếu ông chê nhạt thì có thể xin ông chủ thêm chút dấm.”

“Không biết cô nương có chuyện gì muốn nói với lão hủ?” ông cụ cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi.

“Ông hỏi chuyện này à?” Đoan Mộc Thúy dường như đã quên hẳn việc đó, bây giờ mới chợt nhớ ra, nàng nhìn nhìn bốn phía, ngồi yên tại chỗ nhưng lại rướn nửa người trên về phía ông cụ, hạ giọng thần bí nói, “Ta thấy đạo hạnh của ông không tệ, khổ tu thêm một thời gian nữa sẽ có thành tựu, ông không ở trong núi tu hành lại chạy ra ngoài phố làm gì?”

Ông cụ mở miệng, nhưng không nói gì.

“Ta vốn có thể thu đạo hạnh của ông, đánh ông về nguyên hình.” Đoan Mộc Thúy nói, thản nhiên giống như ăn cơm, “Nhưng từ nhỏ mẹ ta đã dạy phải biết sống ôn hòa tránh gây sự can qua, nể tình ông phẩm hạnh không xấu, tu hành theo chính đạo, ta không làm khó ông”

Ông cụ thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng ông phải biết vị trí của mình.” Đoan Mộc Thúy tiếp tục nói.

“Trên đầu là phủ đệ của thần tiên.” Đoan Mộc Thúy chỉ lên trời.

“Bên dưới là nơi ở của quỷ quái.” Đoan Mộc Thúy chỉ xuống đất.

“Về phần các ông, nên ngoan ngoãn ở chốn rừng sâu núi thẳm.” Đoan Mộc Thúy thở dài, “Chỗ ở của con người không phải nơi các ông nên đến.”

“Tiểu nhân vốn cũng không dám tự ý đến nhân cảnh, chỉ vì vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu quả thật bị oan, tiểu nhân không đành lòng làm tổn hại mạng người nên mới quyết định tới nơi này.”

“Lại là vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu?” Đoan Mộc Thúy hơi kinh ngạc, “Vụ án này không có yêu ma quỷ quái quấy phá, nếu hắn thật sự bị oan thì đương nhiên Bao đại nhân sẽ tra rõ, ông cần gì phải theo tới đây?”

“Quả đúng không có yêu ma quỷ quái quấy phá, nhưng nguyên do trong đó quỷ dị khó giải thích, không ai có thể tra rõ được.” Ông cụ bỗng đứng dậy, vái chào Đoan Mộc Thúy, “Tiểu nhân tu đạo lâu năm, biết rõ không thể vì thù riêng của tộc loại mà hại mạng người, xin cô nương thành toàn, cho phép tiểu nhân ở lại nhân cảnh một thời gian. Tiểu nhân sẽ tìm cơ hội yết kiến Bao đại nhân, rửa sạch nỗi oan cho người kia.”

Thực ra nếu dựa vào giao tình của Đoan Mộc Thúy với phủ Khai Phong, thì nàng có thể nghênh ngang dẫn ông cụ đi vào từ cửa chính, hoàn toàn không cần mặc đồ dạ hành nửa đêm lén lút trèo tường làm gì.

Chung quy phải trách ông cụ kiên quyết muốn tự mình làm, không cần Đoan Mộc Thúy giúp đỡ.

Chút ý đồ nhỏ này làm sao có thể giấu giếm được ta , Đoan Mộc Thúy cười nhạt.

Miệng nói không muốn làm phiền Đoan Mộc Thúy, kỳ thật chẳng phải là muốn chiếm riêng công đức sao? Giúp giải oan khuất, lão già kia sẽ có được công đức vô lượng, nếu nhờ Đoan Mộc Thúy giúp đỡ, công đức này không phải sẽ về tay Đoan Mộc Thúy sao?

Cứu mạng người mà vẫn nghĩ tới công danh lợi lộc, Đoan Mộc Thúy âm thầm lắc đầu, xem ra con đường tu đạo của kẻ này còn xa lắm, đừng nói là cố gắng ngược xuôi tìm cơ hội, có cố lên cố xuống, cố trái cố phải, cố trước cố sau cũng chưa chắc đã được toại nguyện.

“Cô nương.” Thấy Đoan Mộc Thúy đứng bên tường định xuất phát, à không, là định trèo lên, ông cụ không ngừng khước từ, “Tiểu nhân sẽ dốc hết sức, không cần làm phiền cô nương đâu.”

Đoan Mộc Thúy liếc xéo ông cụ kia một cái: “Ai nói ta muốn giúp ông? Ông vào trong tìm Bao đại nhân, ta vào trong để tìm Triển Chiêu, mỗi người một việc, không liên quan đến nhau.”

Ông cụ kia vẫn còn nghi ngờ nhưng không dám hỏi thêm, ngực bụng dán lên tường, bỗng uốn lượn bò lên, mau lẹ như rắn. (Nói thừa, người ta vốn là rắn mà.)

Đoan Mộc Thúy trợn mắt há mồm nhìn, một lúc lâu sau mới không cam lòng nói: “Thi triển pháp thuật thì có gì hay, ta không cần pháp thuật, chỉ cần sức của bản thân cũng có thể trèo vào.”

Dứt lời làm luôn, nàng không dùng thuật khinh thân mà dùng thiết trảo để trèo lên, nhưng vì bình thường ít luyện tập cho nên trèo được một đoạn lại phải nghỉ rất lâu, lâu đến mức Triển Chiêu không thể nhịn được.

“Đoan Mộc Thúy.” Triển Chiêu ngửa đầu, “Cô muốn gặp ta thì cứ đi qua cửa là được, làm cái trò dở hơi gì vậy”

Đoan Mộc Thúy giật nảy mình, cúi đầu nhìn Triển Chiêu: “Ngài... thấy hết rồi à? Ngài tới từ lúc nào vậy?”

“Cái gì nên thấy thì cũng thấy hết rồi.” Triển Chiêu thở dài, “Cô xuống đây đi, nhìn cái kiểu vừa trèo vừa nghỉ này của cô thì nửa đêm cũng không đến đỉnh được.”

“Ai bảo thế.” Đoan Mộc Thúy chán nản, “Chẳng qua là ta muốn trèo qua tường này bằng sức mình thôi, nghỉ một lát nữa là có thể trèo qua.”

Triển Chiêu đau đầu: “Vậy cô cứ... nằm bò ra tường nói chuyện với ta thế này à?”

“Ta thích nói chuyện với ngài như thế đấy.” Đoan Mộc Thúy nổi giận, “Hơn nữa trên này cũng khá là mát cơ.”

Vừa dứt lời, Triển Chiêu vén vạt áo, nhảy vọt lên, Đoan Mộc Thúy chưa kịp phản ứng thì đã bị Triển Chiêu đưa xuống.

Vừa mới tiếp đất hai chân liền bủn rủn, Đoan Mộc Thúy vội bám lấy Triển Chiêu, hai cánh tay đều đang run nhè nhẹ.

“Tay chân đều nhũn cả ra rồi.” Triển Chiêu nhịn cười, đỡ Đoan Mộc Thúy ngồi xuống bên góc tường, “Trên đầu tường tuy rằng mát mẻ, nhưng cũng không nên nằm ì ra đó.”

Đoan Mộc Thúy hung dữ lườm Triển Chiêu một cái: “Ta chỉ muốn dùng sức người trèo qua...”

“Được rồi.” Triển Chiêu dở khóc dở cười, lại ngẩng đầu nhìn mái hiên, “Ông cụ vừa trèo qua là ai thế? Thân pháp thật quái dị.”

“Ngài biết có người trèo qua còn không lo, cũng không đi bảo vệ Bao đại nhân.” Đoan Mộc Thúy vừa bóp chân vừa khẽ bĩu môi trách móc.

“Ta nghe được cuộc nói chuyện của hai người rồi, đương nhiên cô sẽ không mang kẻ xấu tới làm hại đại nhân.” Triển Chiêu mỉm cười.

Đoan Mộc Thúy nhìn Triển Chiêu: “Triển Chiêu, vì sao Bao đại nhân lại muốn phúc thẩm vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu?”

Triển Chiêu đã đoán chắc chắn Đoan Mộc Thúy tới vì vụ án Vĩnh Châu nên chẳng hề ngạc nhiên: “Sau khi vụ án Vĩnh Châu được báo tới Khai Phong, đại nhân và Công Tôn tiên sinh đã rất chú ý đến nó, đại nhân còn thường xuyên than thở rằng ‘hổ dữ không ăn thịt con, theo lời kể của những người hàng xóm, hung thủ kia bình thường cũng chẳng phải kẻ tàn ác, giờ lại làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy thật khiến người ta không tài nào tin nổi. Đây là vấn đề đầu tiên.”

“Còn thứ hai thì sao?” Đoan Mộc Thúy hỏi.

“Trưởng lại [8] do Công Tôn tiên sinh sai tới Vĩnh Châu điều tra việc này có hồi âm về, trong đó có một số điểm khiến người ta nghi ngờ. Trưởng lại nói hung thủ sau khi bị bắt giam vẫn không hề mở miệng, cũng chưa từng nói nửa câu biện hộ cho mình, hắn cũng chẳng biết chữ, không thể viết ra nỗi oan của mình, chỉ có vẻ đau khổ trong mắt là khiến ai thấy cũng phải xót xa rơi lệ.”

“Vậy hôm nay thẩm án trên công đường có tiến triển gì không?”

“Có thể có tiến triển gì chứ?” Triển Chiêu cười khổ, “Miệng không thể nói, bút không thể viết, dù đại nhân có lòng phúc thẩm vụ án này thì cũng chẳng có khả năng xoay trời chuyển đất.”

« Lùi
Tiến »