_khaiphongchiquai005.jpg)
Ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu.
Bao Chửng cùng Công Tôn Sách còn đang cố gắng tìm ra điểm đột phá trong vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu.
Hôm nay thẩm án trên công đường, Bao Chửng đập bàn hỏi: “Ngươi đã biết tội chưa?”
Người kia quỳ cứng đơ, vẫn không nhúc nhích, một lúc lâu sau nước mắt dần chảy xuống.
“Theo học sinh thấy.” Nhớ lại những gì được chứng kiến ban sáng, Công Tôn Sách than thở không thôi, “Người kia thật sự có nỗi khổ tâm, nhưng nhìn vẻ mặt dường như cũng không quan tâm mình có được rửa sạch oan khuất hay không.”
“Xin tiên sinh chỉ giáo?”
“Bẩm đại nhân, tuy rằng hắn không thể nói, nhưng tứ chi vẫn hoạt động bình thường. Nếu thực sự muốn được giải oan thì lúc đại nhân hỏi hắn đã biết tội hay chưa, lẽ ra hắn nên lắc đầu phủ nhận hoặc gật đầu nhận tội. Nhưng hắn vẫn như tượng đất, nhắm mắt ngửa mặt lên trời mà khóc...”
“Công Tôn tiên sinh nói có lý.” Bao Chửng gật đầu, “Hắn làm như vậy tất có ẩn tình, thế nhưng hắn không mở miệng, bản phủ cũng chẳng biết rửa oan cho hắn thế nào... Công Tôn tiên sinh, ngài có thượng sách gì?... Công Tôn tiên sinh?”
Gọi hai tiếng không thấy Công Tôn Sách trả lời, Bao Chửng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Công Tôn Sách.
Công Tôn Sách hai mắt mở trừng trừng, vẻ mặt kinh sợ, răng đập lập cập, run lẩy bẩy đưa tay chỉ về phía cánh cửa khép kín.
Bao Chửng nhìn theo tay Công Tôn Sách, bỗng hít vào một hơi khí lạnh.
Có cái gì đó đang lách qua khe hở của cánh cửa, lúc chui vào thì mỏng như giấy, sau khi vào phòng lại bay lơ lửng dập dìu tại chỗ. Đó là một người giấy nhẹ nhàng mềm mại. Bao Chửng nhíu mày, đang định mở miệng trách mắng kẻ nào đùa nghịch, thì lại thấy trong lúc người giấy đu đưa, nó dần phồng lên thành hình, mặt giấy bằng phẳng từ từ gồ lên tai mũi, lõm thành hai hốc mắt, ngay sau đó là mười ngón tay duỗi ra, hai chân rủ xuống chạm đất, sau một lúc đung đưa liền biến thành một ông lão hơn bảy mươi tuổi.
“Thảo dân Xa [9] Công Đán…”
“Yêu quái!”
Thần kinh của Công Tôn tiên sinh hiển nhiên đã căng thẳng đến cực điểm, ông hét lớn một tiếng cầm nghiên mực trên bàn ném về phía ông cụ.
Lúc này thật sự nên tặng cho dũng khí của Công Tôn Sách một tràng pháo tay. Dù sao trong câu chuyện “Sáu ngón tay”, Công Tôn tiên sinh còn chưa kịp nói nửa câu đã xỉu ngay tại trận.
Không phải ai trời sinh cũng can đảm, chẳng phải lúc mới tới nhà tranh Đoan Mộc, Triển Chiêu cũng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng sao? Công Tôn Sách từ trực tiếp ngất xỉu đến hôm nay đã có thể anh dũng nghênh địch, quả tình là vì chịu chút ảnh hưởng từ Đoan Mộc Thúy.
Có lẽ thêm một khoảng thời gian nữa, Công Tôn Sách chắc chắn sẽ lên cấp, nhìn ma quỷ múa may quay cuồng trước mặt cũng không hề biến sắc.
Nhưng đó là chuyện sau này, bây giờ tạm thời bỏ qua đã.
Lại nói tiếp, nghiên mực bị ném đi, ngoài việc làm vỡ chiếc bình Ôn Châu ra thì chẳng làm ông cụ kia chịu chút tổn thương nào.
Thôi thì chúng ta cũng không phê bình độ chính xác trong việc ném đồ của Công Tôn Sách nữa.
Ông lão kia bị tiếng quát của Công Tôn Sách làm cho sợ hãi, giật nảy mình, chân tay luống cuống, Bao Chửng tiến lên một bước, nói: “Ngươi vừa mới nói ngươi tên Xa Công Đán?”
Xa Công Đán cúi đầu với Bao Chửng: “Thảo dân tới là vì vụ án ăn thịt con ở Vĩnh Châu.”
***
“Ý của cô là vị phu nhân kia chưa từng thực sự sinh con sao?” Triển Chiêu kinh hãi.
“Chuyện này thì có gì kỳ lạ.” Đoan Mộc Thúy bước vào cửa phủ, tiện miệng nở nụ cười với sai nha đang trực, “Người kia đã giết rất nhiều rắn, lại ham ăn canh rắn, dần dà oán khí của những con rắn lúc sắp chết tích tụ bên trong cơ thể người kia, chạy khắp cơ thể, tìm đường ra, thừa dịp người kia cùng thê tử ái ân, liền... ừm... ngài hiểu chứ?”
Triển Chiêu sửng sốt, chợt hiểu ra, bên tai hơi nóng lên: “Ừm... Hiểu.”
“Cho nên oán khí này liền chuyển sang người thê tử của người kia, hòa chung với thai nhi trong bụng, thứ thê tử của người kia sinh ra, trước khi đủ trăm ngày không được coi là thai nhi thật sự.”
“Có thể nói là liên quan tới yêu ma quỷ quái không?” Hai người đi lên bậc thềm, bước vào hành lang.
“Không phải yêu ma quỷ quái, nếu muốn nói rõ thì chỉ có thể gọi là nhân quả báo ứng.”
“Nhân quả báo ứng?”
“Nên nói thế nào đây nhỉ.” Đoan Mộc Thúy suy nghĩ hồi lâu, “Triển Chiêu, ngài từng nghe người ta nói đông con nhiều cái lắm oan gia, nhà không con cái ngồi tòa hoa sen, hoặc con cái là món nợ của cha mẹ, làm con là tìm đến đòi nợ hay không?”
“Có nghe.”
“Người kia đã giết rất nhiều rắn, rõ ràng đã gây nên nợ máu, lệ khí của loài rắn tích tụ thành thai, hóa thành trẻ sơ sinh, cũng coi như đến đòi nợ. Nhưng thay đổi hình thể và gửi hồn người sống không phải trong ngày một ngày hai mà thành. Chưa đủ trăm ngày, chưa ngấm đủ nhân khí trần thế, nên chưa sửa được tập tính lúc trước, cho nên khi đêm xuống, người kia mới thấy đứa trẻ biến thành rắn.”
Triển Chiêu chỉ cảm thấy không thể tin nổi.
“Không chỉ rắn, mà tất cả đám súc sinh khi đầu thai làm người nếu chưa đủ trăm ngày thì luôn không sửa được tập tính lúc làm súc vật, chẳng qua là rất ít khi biến về nguyên hình thôi. Nói cách khác, cho dù là người đầu thai chuyển thế, dẫu có uống một chén canh Mạnh Bà cũng đâu thể vứt bỏ ký ức kiếp trước ngay được, đúng không? Bọn họ sẽ luôn nhớ được một chút, cho nên trẻ con mới sinh chỉ biết khóc oe oe mà không thể nói, chờ đến khi chúng nói được thì cũng là lúc quên gần hết ký ức cũ rồi.”
“Ý cô là, khi chưa đủ trăm ngày thì đứa bé kia vừa là người vừa là rắn, nên thứ người kia giết hôm đó là rắn chứ không phải người.” Triển Chiêu hơi hiểu ra, “Nhưng sau trăm ngày, đứa bé kia không biến được thành rắn nữa, đến lúc đó nó sẽ là người chứ không phải rắn?”
Rất kỳ quái, chính Triển Chiêu cũng thấy không xuôi.
“Có thể nói là như vậy.” Đoan Mộc Thúy buồn bã, “Cho nên thứ hắn nhìn thấy và giết chết ngày đó chỉ là một con rắn. Chẳng qua sau khi con rắn ấy chết, hồn rắn tan biến chỉ để lại cái xác hình người. Người khác thấy vậy đương nhiên sẽ cho là hắn giết con mình.”
“Vụ án này đại nhân phải phán thế nào đây?” Triển Chiêu cười khổ, “Nói nó là rắn, sau trăm ngày nó lại sẽ hoàn toàn lột xác thành người; nói nó là người, nó lại có thể biến thành rắn bò đi khắp nơi. Thứ người kia giết rốt cuộc là rắn hay là người?”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến trước cửa thư phòng của Bao Chửng.
“Vậy thì phải xem Bao đại nhân nghĩ ra sao.” Đoan Mộc Thúy cười duyên dáng, đưa tay gõ cửa.
***
Vụ án ăn thịt con huyên náo cả Vĩnh Châu cuối cùng cũng kết thúc.
Đoan Mộc Thúy nói chẳng sai, đó không phải yêu ma quấy phá mà là nhân quả báo ứng.
Dù không có lần “về đêm” ngẫu nhiên ấy thì chung quy vẫn sẽ có lúc bất ngờ xảy ra mà thôi. Nửa đời trước ngậm đắng nuốt cay tích lũy gia nghiệp, nửa đời sau lại táng gia bại sản vì “con rắn” đòi nợ.
Rắn nhập vào thai nhi không thay đổi được tập tính, nửa đêm biến thành hình rắn hắn bắt tại trận đem đi làm thịt, lại biến thành một nồi canh người.
Thứ bị giết là rắn hay là người?
“Thứ hắn thấy ngày đó là rắn, giết cũng là rắn.” Bao Chửng bùi ngùi nói, “Nếu cái hắn thấy là đứa bé đang bò chơi, sao có thể nảy sinh ý nghĩ làm thịt nấu canh?”
Tuy nói người đọc sách không bàn chuyện yêu ma quỷ quái, nhưng vụ án này cuối cùng vẫn phải dùng chuyện yêu quái che mắt để kết thúc.
Trên đại đường, kết thúc vụ kỳ án này, mọi người ồ lên, lao xao bàn tán.
Người kia lại không hề tỏ vẻ vui mừng, ngoan ngoãn để người ta tháo cùm gỗ, cứ như thể kẻ phạm án là người khác, người được thả cũng là người khác.
Trương Long, Triệu Hổ phụng mệnh Bao đại nhân cho người kia một ít bạc, đưa hắn đến ngoại thành Khai Phong.
Từ đầu chí cuối, người kia không hề nói một câu nào, bái biệt Trương Long, Triệu Hổ rồi buồn bã cúi đầu mà đi, cho đến khi va phải một người.
Đoan Mộc Thúy.
“Ta chỉ rất muốn biết vì sao từ đó về sau, ngươi không hề mở miệng nói một câu nào.”
Người kia trốn tránh ánh mắt Đoan Mộc Thúy, né qua bên cạnh nàng mà tiếp tục đi.
“Ngươi không nói, ta cũng sẽ biết.” Đoan Mộc Thúy cười, tay phải phất nhẹ, một con chuột trong bụi cỏ không biết bị cái gì lôi ra, sợ hãi kêu chít chít giữa không trung.
Người kia đột nhiên quay đầu lại, từ trong miệng phi ra cái lưỡi rắn dài một trượng hai, quấn lấy con chuột kia, cuốn ngược vào mồm, ăn sống cả da lông, từ khóe miệng chảy xuống dòng máu tươi tanh tưởi.
Hắn đã không thể nói chuyện từ lâu rồi.
Trốn được phủ Khai Phong vấn trách và luật pháp nhân gian, nhưng không trốn được dị xà báo ứng.