Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5266 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Image

Căn cứ vào tinh thần nghiên cứu học vấn một cách nghiêm túc kỹ lưỡng, tôi đã lên Baidu tìm định nghĩa của “Bàn trang điểm.”

Ông anh Baidu nói: “Bàn trang điểm: là đồ gia dụng phục vụ nhu cầu trang điểm.”

Ông anh đáp rất chân thành, nhưng đồng thời từ tận đáy lòng tôi cũng phải cười bò một trận.

Làm sao tôi có thể chấp nhận được chứ, câu định nghĩa khô khan ấy sao có thể nêu lên được ý nghĩa của bàn trang điểm?

Nếu là các bạn, chẳng lẽ các bạn cũng đồng ý thừa nhận ý nghĩa của bàn trang điểm cũng chỉ như cái ghế, cái bàn, thậm chí... cái bồn cầu, đều chỉ là đồ gia dụng thôi sao?

Xin mọi người hãy nhắm mắt lại, tưởng tượng về một buổi chiều tà mưa phùn như sương.

Hoàng hôn như có linh hồn lặng lẽ chảy về căn phòng, len qua cửa sổ bằng gỗ lê chạm rỗng, tràn xuống từ song cửa sổ, từng chút từng chút, mỏng manh dao động, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ như một lớp sương mờ.

Khuê phòng con gái hoa lệ mà vắng vẻ, trong ngoài đều phủ màn che bằng lụa mỏng, phía sau màn che mờ mờ ảo ảo, như đang thì thầm to nhỏ, gọi người tới xem.

Một cơn gió không biết từ đâu thổi tới xốc một góc màn che lên, bạn sẽ thấy trong góc khuất của căn phòng, dưới bóng tối là một chiếc bàn trang điểm.

Hình thức xưa cũ, đỏ sậm lại ánh lên nước sơn sáng bóng, thân bàn khắc đầy những đường hoa văn tinh xảo lộng lẫy, vững chắc, không bắt mắt, không phô trương, không cố lấy lòng người, nàng ẩn mình giữa ánh tà dương cùng bóng tối, biếng nhác mà lơ đãng, có một khoảnh khắc, đúng, bạn không nhìn lầm, đôi mắt đẹp của nàng lim dim, da như thoa phấn, trong không khí tràn ngập mị hoặc kiều diễm đến chết người, khóe môi hơi cong lên nở nụ cười như có như không.

Cánh môi son của nàng hé mở, giống như đang nói với bạn: tới đây đi, ở đây có trâm cài, son phấn, than vẽ lông mày, có lược chải đầu, có dầu thơm hoa lan, dù ngươi xấu xí thô kệch, ta cũng có thể tìm cách biến ngươi thành một mỹ nhân mặt hoa da phấn.

Bàn trang điểm, nàng là yêu quái ẩn núp trong góc tối, lấy nữ tử làm thức ăn.

***

Chú tiểu đồng dắt lừa mặc áo xanh này đã thút tha thút thít khóc lóc kể lể với Vương Triều hơn nửa canh giờ rồi, Vương Triều hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn kìm nén, ôn tồn giải thích với nó.

“Công tử nhà ngươi có lẽ đã uống rượu say ở đâu đó hay tạm thời đi lạc thôi... Không phải ngươi nói đây là lần đầu hắn đến kinh thành sao?” Vương Triều kiên nhẫn khuyên, “Một đêm chưa về cũng không lạ, ngươi về nhà trọ đợi xem, biết đâu hắn đã trở về rồi, có khi không tìm thấy ngươi nên đang nổi giận đấy.”

Khuyên can mãi, rốt cục cũng khuyên được chú tiểu đồng áo xanh này bỏ đi.

Bước vào trong phủ, ánh mắt Mã Hán, Trương Long cùng Triệu Hổ nhìn Vương Triều đều như đang chọc ghẹo. Kỳ thật bốn người bọn họ cùng nhau về phủ, nhưng tiểu đồng kia chờ ở cửa phủ lại chỉ chăm chăm nhìn theo Vương Triều, sống chết nắm lấy góc áo Vương Triều không buông bảo là muốn báo án.

“Cuối cùng cũng khuyên được rồi hả?” Mã Hán hỏi, “Đúng là một đầy tớ trung thành.”

“Công tử nhà nó một đêm chưa về, nó liền lo đến phát khóc, không biết thằng quỷ nào trêu nó, bảo nó tới phủ Khai Phong báo án.” Vương Triều vuốt mồ hôi trên trán, “Ta đã gặp nhiều... thư sinh vào kinh đi thi, vừa đến kinh thành liền thất điên bát đảo, một đêm chưa về... Hừ, không chừng đang say bí tỉ ở quán rượu làng chơi nào rồi.”

“Nói thế cũng không đúng.” Triển Chiêu vừa khéo đi qua, dừng chân nghe một lát, “Nếu đó là bản tính của người nọ thì tôi tớ bên cạnh sao lại không biết? Cũng sẽ không lo lắng bồn chồn như vậy.”

Mấy người vội đứng lên: “Triển đại ca.”

“Tiểu đồng kia còn nói gì nữa?” Triển Chiêu nhìn Vương Triều.

“Còn nói.” Vương Triều sờ sờ sau gáy, “Còn nói công tử nhà nó nửa đêm đọc sách mệt mỏi, liền ra đường Đông Tứ bên cạnh đường Huyền Vũ đi dạo một lát... đến tận sáng nay còn chưa về.”

“Đường Đông Tứ...” Triển Chiêu trầm ngâm, “Đường Đông Tứ hẻo lánh, nếu hắn thật sự đi lạc ở đường Đông Tứ thì chắc không phải tới chỗ lầu Tần quán Sở [10] rồi. Đêm nay khi các huynh đi tuần tra ban đêm nhớ chú ý chỗ đó nhiều hơn.”

“Triển đại ca yên tâm.” Trương Long vỗ ngực, “Hôm nay ta cùng Triệu Hổ tuần tra đường Huyền Vũ, nếu đường Đông Tứ có gì không ổn, chúng ta chắc chắn sẽ tìm hiểu cho rõ ngọn ngành.”

***

Trương Long nói được thì làm được, hắn cùng Triệu Hổ tuần tra đường Đông Tứ, xem xét tỉ mỉ nhưng không thu hoạch được gì.

“Đã bảo Triển đại ca nghĩ nhiều rồi mà,” nhìn bốn bề vắng lặng, Triệu Hổ không để ý đến lễ nghi, duỗi lưng một cái, “Có khi thư sinh kia đã trở về rồi cũng nên.”

Hai người lại xem xét một lúc rồi rời khỏi đường Đông Tứ, đi qua đường Huyền Vũ về phủ.

Lúc đi đến giữa đường Huyền Vũ, Trương Long bỗng ồ lên một tiếng, ra hiệu cho Triệu Hổ nhìn về phía ven đường.

Mượn ánh đèn lồng treo trên mái hiên, Triệu Hổ thấy rõ người cuộn tròn nằm ngủ say dưới góc tường nhà trọ chính là tiểu đồng áo xanh ban sáng, trong tay còn nắm thật chặt một đoạn dây dắt lừa, đương nhiên đầu dây bên kia không còn lừa nữa rồi.

Triệu Hổ tới gần, cúi xuống nhìn, đầu dây kia đứt rất ngọt, chứng tỏ có người đã cắt dây rồi dắt lừa đi mất, tiếc rằng thằng nhóc này ngủ say như chết, của cải bị mất cũng không biết.

“Tiểu huynh đệ.” Triệu Hổ lay bờ vai chú tiểu đồng, “Sao lại ngủ ở đây?”

Tiểu đồng kia mắt mũi kèm nhèm, tỉnh giấc ngáp dài một cái.

Đúng như Trương Long dự liệu, sau khi tỉnh dậy việc đầu tiên nó làm là khóc vì mất con lừa, khóc một lúc chừng đủ để uống cạn một chén trà nhỏ thì bắt đầu thút thít kể lại toàn bộ câu chuyện.

Thật ra chú tiểu đồng kia không cần nói, trong lòng Trương Long đã đoán được tám chín phần, hiện giờ nghe tiểu đồng kể cũng chỉ chứng thực suy đoán trong lòng hắn mà thôi.

Quả nhiên thư sinh kia chưa về, ông chủ nhà trọ chỉ biết đến tiền chứ tình người thì chớ kể. Đương nhiên, ông chủ nhà trọ với chú tiểu đồng này cũng chẳng có tình người gì mà kể, kết quả là ông ta thẳng tay đuổi nó ra đường.

Tiểu đồng khổ sở khóc lóc không ngừng, Trương Long và Triệu Hổ ngơ ngác nhìn nhau, thở dài một hơi, đành tạm thời đưa tiểu đồng về phủ Khai Phong.

Lúc tới tìm Triển Chiêu, Triển Chiêu đang chuẩn bị đi ngủ, chỉ mặc quần áo trong màu trắng ra mở cửa. Trương Long kể lại cho Triển Chiêu những điểm mấu chốt, xem như có câu trả lời thỏa đáng cho nhiệm vụ Triển Chiêu giao lúc sáng.

Chú tiểu đồng kia vẫn đứng sau lưng Trương Long, khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc như con mèo mướp. Nước mắt cuối cùng cũng ngừng lại, nhưng nỗi đau buồn lại không giảm bớt, thỉnh thoảng nó lại thút thít sụt sịt, có lần nước mũi còn chảy xuống, bị nó hít ngược trở vào.

Triển Chiêu nhìn vào chỉ thấy vừa thương vừa buồn cười.

Tiễn Trương Long đi rồi, Triển Chiêu lại không buồn ngủ nữa. Y đi quanh phòng một hồi, cảm thấy không yên, lại mặc áo lam cầm Cự Khuyết trên bàn, lặng lẽ từ sân sau của phủ nhảy ra ngoài, đi thẳng đến đường Đông Tứ.

Đường Đông Tứ thật ra được coi như một con ngõ nhỏ, vì nằm xa đường cái nên ngay cả ban ngày cũng có ít người qua lại chứ đừng nói đến ban đêm. Hai năm qua đã có không ít cửa hàng bên đường chuyển đi, chỉ còn lại mấy nhà đâm ra càng chẳng nên hồn, chưa tới xế chiều đã dọn hàng khóa cửa, đến nửa đêm càng thêm tĩnh lặng khiến cho người ta sợ hãi.

Triển Chiêu đi đi lại lại mấy vòng trên con đường lát đá xanh. Trương Long nói không sai, quả thật không có gì khác thường.

Nếu ta là thư sinh kia...

Triển Chiêu đi chậm lại, nhíu mày suy xét: Nếu ta là thư sinh kia, học bài buồn ngủ, tới đường Đông Tứ này đi dạo... Vậy sẽ có ai xuất hiện? Trộm? Cắp? Cướp? Giật?

Không phải, Triển Chiêu khẽ lắc đầu, trộm cướp sao có thể để mắt đến một thư sinh nghèo tiền tài chẳng có bao nhiêu như thế này?

Rất nhiều giả thiết không có lời giải, Triển Chiêu lắc đầu cười khổ, định quay về.

Đi chưa được hai bước, y bất giác dừng lại.

Bên tay trái, phải, chính là bên tay trái, hình như có điều gì đó khác thường.

Triển Chiêu chậm rãi quay sang trái.

Ban nãy nhìn qua thấy bên trái chỉ là cửa hàng bình thường, cửa chính khép kín tối om om, xập xệ cũ kỹ.

Bây giờ đã không thấy cửa hàng đâu, chỉ có một ngõ sâu hun hút tối đen, sương mù lượn lờ, trong ngõ hẻm vừa nhỏ vừa sâu ấy dường như có thứ gì đó đang đi về phía này.

Triển Chiêu bất giác nắm chặt Cự Khuyết trong tay, tập trung nhìn kỹ.

Một chiếc kiệu nhỏ hai người nâng xuyên qua làn sương trắng chùng chình, lặng lẽ xuất hiện trước mặt Triển Chiêu.

Hai người nâng kiệu mặc trang phục tôi tớ, ánh mắt đờ đẫn cứng ngắc, nếu phải nói hai người đó có điểm nào khác nhau thì người bên phải trẻ hơn một chút, tuy đứng thẳng nhưng lưng lại gù.

Màn kiệu nhẹ nhàng vén lên, một cô gái trẻ bước xuống.

Cô gái ấy mặc váy trắng, búi tóc phượng, hai bên tóc mai buông xõa, trên búi tóc lả lơi cài ba bông hoa lụa, da trắng như ngọc, môi mọng như son, gò má ửng hồng, lông mày chuốt kỹ, quả đúng là nhan sắc mỹ miều, thân thể đượm hương.

Dù có định lực như Triển Chiêu cũng không khỏi thất thần, thầm khen thế gian lại có sắc đẹp như thế.

“Công tử.” Cô gái rũ mắt cúi đầu, hơi thở như hoa lan, “Tiểu nữ ngưỡng mộ công tử phong thần tuấn lãng, trong lòng say mê, chẳng hay có thể mời công tử đi chung một đoạn được không?”

Ngày đẹp như thế, mỹ nhân như vậy, nếu là bạn thì khéo hồn phách đã sớm bay lên tận mây xanh, xương cốt đã sớm tê dại bủn rủn, ngoài gật đầu đồng ý, mắt không nỡ dời nửa phân, làm gì còn tâm tư hỏi lai lịch người trước mắt?

Triển Chiêu chợt hiểu ra thư sinh kia đã đi đâu rồi. Gò má cô gái ửng hồng, mắt khẽ liếc nhìn, khiến người ta không nỡ làm trái ý nàng.

“Hẹn trước chẳng bằng vô tình gặp gỡ.” Triển Chiêu mỉm cười, “Xin cô nương đi trước dẫn đường.”

***

Ngõ nhỏ này còn sâu hơn, vắng vẻ hơn lúc mới nhìn rất nhiều, càng đi vào sương mù càng dày đặc, ngấm lạnh cả quần áo. Cô gái kia không ngồi kiệu mềm mà sóng vai đi cùng Triển Chiêu.

Ngõ nhỏ rất hẹp, đưa tay là chạm được vách tường ẩm ướt, trên tường bám đầy rêu xanh lâu năm, xung quanh rất yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ nghe được tiếng nước tí tách, ngoài ra còn có tiếng bước chân của Triển Chiêu.

Phải, chỉ có tiếng bước chân của chính mình.

Cô gái kia và hai kiệu phu đều không phát ra bất cứ tiếng động nào, có mấy lần Triển Chiêu bỗng cảm thấy như chỉ có một mình y đi trong ngõ nhỏ sâu không thấy điểm cuối này, không biết vì sao mà tới, cũng chẳng biết nó sẽ dẫn về nơi đâu.

Có lẽ mình đã lạc đường, không biết là lạc trong giấc mộng u ám xưa cũ nào nữa, dường như chỉ cần rẽ qua một khúc ngoặt là sẽ có tiểu nhị ân cần xách bình trà, chào một tiếng: “Mời khách quan uống trà.” Mà trên tú lâu xa xa, có một cô gái quần áo lộng lẫy dựa vào lan can dùng quạt tròn che mặt, muốn nói mà thôi, sóng mắt lúng liếng, làm say lòng thiếu niên sôi nổi đứng dưới lầu nhìn lên.

Không biết đi bao lâu, cô gái bỗng dừng bước, cười duyên với Triển Chiêu, nói khẽ: “Đến rồi.”

Đến rồi?

Triển Chiêu ngẩng đầu, tấm biển trên cao đề ba chữ sơn son “Thiên Hương Lâu” như thật như ảo, khi thì gần ngay trước mắt khi lại như xa tận chân mây, lúc thì mạnh mẽ cứng cáp lúc lại mềm mại không xương. Triển Chiêu dụi mắt, khi nhìn lại thì ba chữ kia dường như đang động đậy, lúc tách ra lúc dồn gần, giống như đang xì xào bàn tán chỉ trỏ.

Mờ mịt, đầu lại choáng váng vô cùng, màu sắc trước mắt dường như cũng hiện lên sắc độ quỷ dị, bỗng có mùi thơm ùa vào mũi, bàn tay thon như ngọc của cô gái ôm lấy vai y, ghé vào bên tai y nói khẽ: “Công tử, ngài say rồi.”

Giọng nói mềm mại mê hoặc, hơi thở thơm như hoa lan, Triển Chiêu cúi đầu, đối diện với đôi mắt như nước ấy. Đôi mắt ấy dường như có ma lực, kéo y chìm dần vào y trong đó.

Xung quanh dần trở nên ồn ào náo nhiệt, tiếng nhạc êm dịu, điệu múa uyển chuyển, đàn sáo du dương, có người cầm phách, ê a ngâm xướng ca từ thi phú của ai chẳng biết, trong cửa truyền ra tiếng con gái hờn dỗi nũng nịu, đột nhiên “ui da” một tiếng, không biết là ai đánh rơi ly rượu khiến mùi rượu dần lan ra, càng lúc càng nồng, càng đượm càng ấm, khiến toàn thân lại khoan khoái khó tả.

Cô gái kia đỡ Triển Chiêu, nói nhỏ: “Công tử, Mộng Điệp đỡ ngài vào trong nhé.”

Mộng Điệp. Cánh bướm đẹp lạ lùng như một giấc mơ.

Ngồi trong sảnh lớn, oanh ca yến ngữ, hương thơm uyển chuyển quấn người, Mộng Điệp ôm Triển Chiêu, chuốc y hết chén rượu này đến chén rượu khác.

Kể cũng lạ, biết rõ không nên uống nhưng rượu đến bờ môi vẫn không tự chủ mà uống vào.

“Công tử”, Mộng Điệp nói với giọng dịu dàng thanh tao, “Công tử có thích Mộng Điệp không?”

Thích? Trong phút chốc, Triển Chiêu lại thất thần, thích nàng ư? Hình như không phải, nếu như không phải, vậy thì y thích ai?

Y định nghĩ cho ra nhưng đầu đau như búa bổ, lúc cúi đầu nhìn, gò má người trước mắt đỏ hây hây, vẻ mặt e lệ, sóng mắt long lanh, đôi mắt chứa đầy vẻ chờ mong.

“Công tử chưa trả lời Mộng Điệp.” Mộng Điệp yêu kiều nhỏ nhẹ nói, “Công tử có thích Mộng Điệp không?”

Phải trả lời thế nào đây?

Ánh mắt Mộng Điệp nhu tình như nước lại nóng rực như lửa. Trên trán Triển Chiêu rịn ra một lớp mồ hôi, chữ “Thích” mắc trong cổ họng, nên nói hay là không đây?

Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, phía sau có người bật cười, nói: “Triển Chiêu, ngài bảo ta dễ lừa, thế mà lại bị Mộng Điệp tỷ tỷ câu hồn rồi.”

Triển Chiêu chấn động.

Giọng nói này không phải Đoan Mộc Thúy thì là ai.

***

Làn gió thơm phả vào mặt, ngọc bội leng keng, biết rõ người tới là Đoan Mộc Thúy nhưng lại giống như bị bóng đè, không thể nói hay cử động được, trong lúc hoảng hốt lại thấy Đoan Mộc Thúy mặc chiếc váy xanh ngồi xuống bên cạnh mình, khuôn mặt như bị phủ một lớp lụa mỏng, không tài nào nhìn rõ được.

“Nghe muội muội nói vậy thì hẳn đã quen biết vị công tử này từ trước?” Mộng Điệp ung dung rót một chén rượu cho Đoan Mộc Thúy, “Chỉ tiếc...”

“Tiếc cái gì?” Đoan Mộc Thúy cười tươi tắn.

“Tiếc rằng Thiên Hương Lâu không quan tâm đến thứ tự trước sau.” Đáy mắt Mộng Điệp lóe lên mấy phần tự đắc, “Hắn là do ta mang về, đương nhiên là người của ta... Quy định đã cho phép, chỉ đành xin lỗi muội muội thôi.”

“Vậy sao.” Đoan Mộc Thúy cười, “Tỷ tỷ nói thế cũng không đúng, người quả thật là do tỷ mang về, nhưng có thể giữ lại hay không thì bây giờ vẫn chưa chắc được đâu.”

Thân thể Mộng Điệp cứng đờ, bàn tay cầm bình liền khựng lại giữa không trung, mọi người xung quanh dường như cũng nhận ra điều không ổn trong lời nói của hai người nên đều liếc nhìn.

“Nghe giọng điệu của muội muội thì hình như muốn tranh với ta?”

“Không phải hình như.” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc sửa lại lỗi sai trong lời Mộng Điệp, “Là chắc chắn, chắc chắn muốn tranh với tỷ.”

Mộng Điệp không nói, thật lâu sau mới lắc đầu cười khẽ: “Thôi, muội mới tới, lần này không so đo với muội... Muội muội say rồi, nên mau chóng quay về phòng thì hơn.”

Không bảo Đoan Mộc Thúy “Cút về phòng” đã rất là khách khí rồi.

“Đêm nay muội thấy nhạt miệng, ăn ít, rượu lại càng chưa nhấp môi lấy một lần.” Đoan Mộc Thúy không cảm kích, “Nhưng tỷ tỷ lại ra sức từ chối lời nói của muội, tỷ đã uống nhiều hay là sợ hãi đây?”

Mộng Điệp đè nén phẫn nộ trong lòng: “Đoan Mộc Thúy, ta đã giữ thể diện cho ngươi lắm rồi.”

“Tỷ tỷ nói vậy lại càng không đúng nha.” Đoan Mộc Thúy ra vẻ kinh ngạc, “Thể diện của ta là do ta tự kiếm được, trước giờ đều không cần người khác giữ hộ.”

Mộng Điệp tức giận, tay áo khẽ run nhưng lại không nói được gì.

“Muội sẽ mang hắn đi.” Đoan Mộc Thúy nâng Triển Chiêu dậy, cười với Mộng Điệp, “Nếu tỷ tỷ không thích cũng có thể đến cướp, muội ở ngay tầng trên, lúc nào cũng đón chào.”

Nói xong, dường như cố ý chọc giận Mộng Điệp, nàng thân mật ghé sát vào bên tại Triển Chiêu, dịu dàng nói: “Triển Chiêu, ta đỡ ngài về phòng…”

Càng nói vẻ mặt càng thẹn thùng, tiếng nhỏ gần như không thể nghe thấy được.

Mọi người xung quanh chỉ cho rằng Đoan Mộc Thúy nói những lời tình nồng ý mật nên đều cười tỏ vẻ thấu hiểu. Sắc mặt Mộng Điệp trắng bệch, nàng ta oán hận nhìn Đoan Mộc Thúy, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.

Chỉ có Triển Chiêu là nghe được đầy đủ những gì Đoan Mộc Thúy nói.

Đoan Mộc Thúy nói: “Triển Chiêu, ta đỡ ngài về phòng... Về rồi lột da ngài.”

« Lùi
Tiến »