Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5273 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Image

Mộng Điệp trơ mắt nhìn Đoan Mộc Thúy đỡ Triển Chiêu rời đi.

Đầu tiên là tức giận, chỉ thấy trong lòng bùng lên một ngọn lửa, nó bốc lên phừng phừng như muốn đốt cháy cả ruột gan, sau đó tay chân run rẩy, người còn đứng không vững, nàng ta run run vịn cạnh bàn rồi ngồi xuống. Không cần ngẩng đầu lên, nàng ta cũng biết ánh mắt của mọi người xung quanh giờ này như thế nào.

Xưa nay đội trên đạp dưới chính là thói xấu của Thiên Hương Lâu.

Cô ta dám cướp của ta, dám cướp của ta! Sao cô ta dám cướp của ta!!!

Trong giây phút đó, trong đầu Mộng Điệp lóe lên vô số ý nghĩ: Cô ta đã cướp đi, vậy thì ta tới cướp về, còn phải vả vào mặt cô ta một cái cho hả giận.

Không, không, sao có thể nghĩ như thế được? Đó không phải chuyện mình sẽ làm.

Xinh như cơn mơ, đẹp hơn bươm bướm, Mộng Điệp là ai, biết bao vương tôn công tử vung tiền như rác chỉ để đổi một nụ cười của hồng nhan. Chỉ cần nàng thích, hơi nhích chân mày là tự khắc có người tranh nhau dâng lên mọi thứ trên cõi đời này. Có đàn ông nào không điên đảo thần hồn, không ngày nhớ đêm mong khi được thấy khuôn mặt nàng, trước giờ chỉ có bọn họ mù quáng theo đuổi nàng, đâu có chuyện nàng theo đuổi người khác?

Lúc nào nàng cũng mang tư thái xinh đẹp, nàng cao quý, nàng e lệ uyển chuyển, chỉ nghe ong đi tìm hoa, chứ nào có hoa đi tìm ong?

Nàng là bông hoa xinh đẹp yêu kiều nhất Thiên Hương Lâu, Triển Chiêu không lý nào lại không thích nàng.

Cơn giận dần dần dịu xuống, Mộng Điệp thản nhiên bưng chén rượu vừa rồi rót cho Đoan Mộc Thúy lên, uống một hơi cạn sạch.

“Đoan Mộc muội muội…” Mộng Điệp chậm rãi ngẩng đầu lên, tay vẫn còn vuốt ve ly rượu trống không.

Đoan Mộc Thúy dừng bước, quay đầu lại nhìn Mộng Điệp.

“Muội thích Triển Chiêu, kiên quyết muốn dẫn hắn đi, làm tỷ tỷ đây cũng không tiện giữ hắn lại.” Mộng Điệp cười tươi, “Chỉ có điều nếu đêm nay hắn tới tìm ta, thì tỷ tỷ nên tiếp hay là không tiếp đây?”

Ngụ ý: Ngươi bắt người của ta đi, nhưng tim hắn vẫn hướng về ta, hắn sẽ tự quay lại.

Đoan Mộc Thúy cười: “Không cần tỷ tỷ nhọc lòng, ta tin hắn sẽ không làm thế”

“Sẽ không làm thế ư?” Mộng Điệp không biết là đang lẩm bẩm nói một mình hay cố ý nói cho Đoan Mộc Thúy nghe, “E rằng muội muội còn chưa biết Triển Chiêu đã trúng “mê mộng” của ta rồi. Đoan Mộc muội muội, chẳng bao lâu nữa trong mắt hắn, trong lòng hắn đều sẽ chỉ có ta, ngay cả trong giấc mơ của hắn cũng chỉ có ta… Chỉ cần hắn nói “thích” ta...”

Nghe đến hai chữ “mê mộng”, sắc mặt Đoan Mộc Thúy lập tức tái mét, nàng mím chặt đôi môi, khựng một chút rồi lại im lặng đỡ Triển Chiêu đi.

“Tất nhiên là cô không thích nghe rồi.” Mộng Điệp rì rầm, “Chỉ cần hắn nói ‘thích ta’, hồn phách của hắn sẽ nhận ta làm chủ nhân. Đoan Mộc Thúy, không phải cô thích cướp sao, ta cũng muốn nhìn xem, đến lúc đó cô tới cướp như thế nào.”

***

Vừa đẩy cửa ra, chân Đoan Mộc Thúy bỗng mềm nhũn, không đỡ nổi Triển Chiêu nữa, hai người gần như đồng thời ngã vào trong phòng.

Tay chân dường như không nghe theo sự điều khiển, nếu là lúc bình thường sao có thể ngã được? Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, không biết Mộng Điệp kia cho mình dùng độc gì, ban đầu là không thể nói, không thể động đậy, giờ ngay cả mắt cũng không mở ra được.

Ngưng thần lắng nghe động tĩnh xung quanh, cũng may Đoan Mộc Thúy dường như không ngã lịm, nàng chỉ tựa cửa ngồi một lúc lâu, mới từ từ đứng dậy đóng cửa.

Sau khi cài then, Đoan Mộc Thúy khẽ gọi Triển Chiêu mấy tiếng, rồi đưa tay thử hơi thở của Triển Chiêu.

Trong lòng Triển Chiêu cảm thấy buồn cười, chợt có chất lỏng ấm áp rơi xuống gò má, tim y bỗng thắt lại: “Đoan Mộc Thúy khóc?”

Nghĩ lại, bỗng thấy lưng lạnh run: Vì sao nàng khóc? Chẳng lẽ nàng không dò thấy nhịp thở của mình?

Đang hoảng hốt lại chợt thấy mặt đau rát, y bị Đoan Mộc Thúy tát cho một phát thật mạnh.

Sau đó nghe Đoan Mộc Thúy khóc nói: “Triển Chiêu, lần đầu tiên gặp ngài, ta đã nói gì với ngài?”

Nói gì nhỉ?

“Ta nói với ngài: Người có luật của người, quỷ cũng có phép tắc riêng. Khai Phong phủ chưởng quản luật pháp ở nhân gian, Tế Hoa Lưu bắt quỷ quái trên phàm thế. Thu phục yêu ma quỷ quái vốn là chuyện của ta, ngài lo chuyện bao đồng nhiều như thế làm gì?”

Đúng vậy, lo chuyện bao đồng nhiều như thế làm gì? Lúc hắn nhìn thấy Mộng Điệp đã biết nàng ta là yêu nghiệt, nếu đã như thế thì tại sao không lập tức rút lui?

“Ngài lúc nào cũng vậy, chuyện có thể làm thì nhất định phải làm, chuyện không thể làm cũng muốn liều mạng làm cho bằng được. Triển Chiêu, ngài chỉ là một người phàm, cũng chỉ có một cái mạng, vì sao không trân trọng bản thân mình?”

Trân trọng bản thân mình? Nhiều năm qua vì thiên hạ, vì dân chúng, vì công lý, vì đạo nghĩa, đã bao lần y gặp phải chuyện cực kỳ nguy hiểm, cũng không ít lần tính mạng như chỉ mành treo chuông, hầy, y đã sớm không màng đến bản thân nữa rồi.

“Triển Chiêu, ngài có nghe được ta nói không, ngài đã chìm vào ‘Mê mộng’ rồi sao?”

Thấy Triển Chiêu không đáp, trái tim Đoan Mộc Thúy như rơi xuống hầm băng, chỉ cảm thấy toàn thân kiệt sức, ngẩn ngơ nhìn Triển Chiêu hồi lâu, rồi chậm rãi cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên trán Triển Chiêu.

Trên chín tầng trời, dưới âm tào địa phủ, trong nhân thế, bất kể đại la kim tiên hay yêu ma quỷ quái, một khi đã chìm vào Mê mộng thì chưa có ai thoát ra được.

***

Lúc đầu Triển Chiêu còn nghe được giọng nói của Đoan Mộc Thúy, sau đó dần mệt mỏi, biết là không nên ngủ nhưng vẫn thiếp đi, dần dần chìm vào bóng tối ngọt ngào.

Chẳng biết y ngủ bao lâu, đã lâu lắm rồi y chưa từng được ngủ thoải mái như thế, toàn thân đều thả lỏng, lười nhác không thể nhúc nhích, mùi cỏ xanh thoang thoảng, gò má ngưa ngứa, tựa như có cái gì đang bò bên trên.

Triển Chiêu chẳng hề mở mắt, khóe môi lại hơi mỉm cười, bất thình lình y đưa tay lên chụp xuống, lúc mở mắt ra liền nhìn thấy một con dế hoảng sợ nhảy loạn xạ. Triển Chiêu bỗng muốn đùa dai, liền khép tay lại không cho con dế nhảy ra, sau một hồi lâu mới buông tay, con dế kia như được tha bổng, chân nam đá chân chiêu nhảy đi mất.

Triển Chiêu lúc này mới miễn cưỡng vươn vai, nhìn quanh bốn phía lại phát hiện mình đã ngủ trưa trong rừng rất lâu, mặt trời đã ngả về tây, ánh mặt trời vẫn còn hơi chói chang, y đưa tay sờ xuống bên hông, cũng may Cự Khuyết vẫn còn ở đây.

Hành tẩu giang hồ mà lại có thể sơ ý ngủ trong rừng lâu như thế, may sao không bị trộm cắp qua đường lấy trộm binh khí xin ít lộ phí, nếu không thì đúng là chẳng còn mặt mũi nào nhìn đời.

Triển Chiêu phủi phủi bộ áo trắng như tuyết, thản nhiên quay đầu về phía rừng sâu huýt sáo một tiếng, quả nhiên không lâu sau đã nghe được tiếng vó ngựa lộc cộc, Đạp Tuyết dường như đã chờ đến hết kiên nhẫn, chỉ lo cắm đầu chạy, lướt qua Triển Chiêu cũng không dừng vó.

Triển Chiêu hơi giật mình kinh ngạc, nói: “Hay thật, ngay cả chủ nhân cũng không thèm nhận.” Tuy nói như thế nhưng chân lại không chậm nửa phần, y bước nhanh vượt qua Đạp Tuyết, xoay mình nhảy lên ngựa, Đạp Tuyết hí dài một tiếng, càng chạy nhanh hơn.

Thúc ngựa ra khỏi rừng, men theo sườn núi quanh co đi xuống, phóng tầm mắt nhìn ra xa, dãy núi đã dần dần chìm vào ánh hoàng hôn, nhìn xuống thấy mặt hồ ôm lấy chân núi như mặt kính trong vắt, trải dài vô cùng vô tận.

Dù phi nước đại nhưng khi đi đến chân núi cũng là lúc ánh tà dương chỉ còn le lói, Triển Chiêu nhảy xuống ngựa, chậm rãi dắt Đạp Tuyết men theo hồ nước, bụi lau sậy gần bờ đu đưa theo gió, xa xa giữa hồ còn có chiếc thuyền đánh cá về muộn, một ngọn đèn bão treo ở đầu thuyền, lập lòe như đom đóm.

Chợt nghe có người gọi: “Triển Chiêu.”

Trong lòng gợn sóng, lại nghe thấy tiếng mái chèo vỗ lên mặt nước, một con thuyền từ trong bụi cây lau sậy chèo tới. Đó là một con thuyền màu đen, Đoan Mộc Thúy một tay cầm đèn, một tay đỡ mành cửa bằng cỏ, khuôn mặt chất chứa ý cười.

Triển Chiêu cảm thấy vui vẻ, buông dây cương của Đạp Tuyết ra, nhảy lên thuyền, cười nói: “Nàng lại đến trước rồi.”

Đoan Mộc Thúy “xì” một tiếng, xoay người chỉ vào trong thuyền, Triển Chiêu hiểu ý, im lặng không nói gì, nhoài người nhìn vào theo, thấy trên giường có một thanh niên bộ dạng như thư sinh, hô hấp đều đặn, đang ngủ mê mệt.

Triển Chiêu cười khẽ nói: “Nàng thật nhanh tay, đã cướp được Lư Sinh ra rồi... Như vậy cũng tốt, thư sinh này yếu ớt, không chịu nổi khổ sở trong lao ngục.”

Đoan Mộc Thúy gật đầu, khép mành lại, ra hiệu cho Triển Chiêu ngồi xuống mép thuyền. Nàng đặt đèn bão bên cạnh, nói nhỏ: “Còn chàng, trong thành Hoài Dương có thu hoạch gì không?”

Triển Chiêu gật đầu nói: “Đã tìm được chưởng quỹ tiệm thuốc, chứng minh ngày đó là Lư Trương thị chứ không phải Lư Sinh mua thạch tín... Lư Trương thị cùng gian phu hại chết phu quân, lại điêu trá lọc lừa, mua chuộc huyện lệnh Hoài Dương, muốn đổ tội giết người lên đầu em chồng là Lư Sinh... Nếu không phải chúng ta vô tình biết được chuyện này, thì chỉ sợ Lư Sinh phải mất đầu oan.”

Đoan Mộc Thúy nói: “Trong lúc ta đi theo đường thủy tới đây có nghe người ta nói phủ doãn phủ Khai Phong Bao đại nhân ít ngày nữa sẽ chọn đi qua thành Hoài Dương để lên kinh. Triển Chiêu, chi bằng giao vụ án này cho Bao đại nhân, Bao đại nhân thiết diện vô tư, chắc chắn sẽ lấy lại công bằng cho Lư Sinh, đưa đôi gian phu dâm phụ kia ra trước công lý.”

Triển Chiêu cười nói: “Ta cũng định như vậy, tính ra ngày mai Bao đại nhân sẽ tới, đến lúc đó tìm chỗ thuận tiện, bẩm báo vụ án này cho ngài ấy là được.”

Đoan Mộc Thúy bỗng “ây da” một tiếng, nói: “Triển Chiêu, ta cướp Lư Sinh từ trong ngục Hoài Dương ra... Chàng nói xem Bao Chửng có trị ta tội cướp ngục không?”

Triển Chiêu thoải mái vươn vai, nằm xuống trước cửa khoang thuyền, ngửa mặt lên trời. Đoan Mộc Thúy nhíu đôi mày thanh tú, đưa tay kéo ống tay áo Triển Chiêu nói: “Triển Chiêu, chàng nói xem, nếu Bao Chửng trị ta tội cướp ngục thì ta nên làm thế nào bây giờ?”

Triển Chiêu trở tay nắm lấy tay Đoan Mộc Thúy, cười nói: “Bao Hắc Tử cái gì cũng tốt, hiềm một nỗi hành xử thường quá cứng nhắc, lẽ ra cướp ngục cũng là vì cứu người, nhưng theo tính cố chấp của ông ấy rất có thể sẽ hỏi tội nàng. Chuyện này cũng không thể trách ông ấy được, trên quan trường đương nhiên không thể thẳng thắn tùy tiện như trong giang hồ. Thôi giúp Lư Sinh xong thì chúng ta liền trốn ngay đi, dù Bao Chửng muốn hỏi tội nàng cũng không bắt được.”

Đoan Mộc Thúy không nhịn nổi phải bật cười, nàng đưa ngón tay búng chóp mũi Triển Chiêu nói: “Đường đường là Nam hiệp, hóa ra lại là một kẻ không tuân thủ pháp luật.”

Triển Chiêu nghiêng đầu né tránh, cũng cười nói: “Không tuân thủ pháp luật có rất nhiều người, Bạch Ngọc Đường, Âu Dương Xuân, chẳng phải họ cũng đều như vậy sao? Chỉ cần không thẹn với hai chữ hiệp nghĩa là được.”

Đoan Mộc Thúy cúi đầu ừm một tiếng, cũng nằm xuống bên cạnh Triển Chiêu, đầu tiên là đếm sao sau đó bỗng nghiêng đầu nhìn Triển Chiêu, dịu dàng nói: “Triển Chiêu, xong chuyện ở đây chúng ta sẽ đi đâu?”

Triển Chiêu nói: “Nàng cũng đã nói là chuyện ở đây rồi còn gì, xong chuyện ở đây thì tới nơi khác. Thiên hạ lớn như vậy, chuyện cứu nguy giúp khó, hành hiệp trượng nghĩa làm suốt đời cũng không hết.”

Đoan Mộc Thúy lại không nói gì, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm nói: “Cứu nguy giúp khó, hành hiệp trượng nghĩa... Triển Chiêu, chàng dẫn ta cùng đi được không?”

Chưa kịp đáp thì lại nghe thấy Đoan Mộc Thúy dịu dàng nói tiếp: “Triển Chiêu, chàng đưa ta theo cùng đi có được không? Ta sẽ cùng chàng hành hiệp trượng nghĩa cả đời, chàng mệt ta sẽ kể chuyện cười cho chàng nghe, chàng đói ta sẽ nấu cơm cho chàng ăn, dù vui hay buồn ta cũng sẽ ở bên chàng, chàng thích không?”

Trong lòng Triển Chiêu run lên, lúc ngước mắt nhìn thấy hai gò má của Đoan Mộc Thúy hơi ửng đỏ, chân mày nhíu lại, vẻ thẹn thùng không nói được thành lời.

Thấy Triển Chiêu không đáp, Đoan Mộc Thúy mím chặt đôi môi, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng như sao, khẽ hỏi: “Triển Chiêu, chàng có thích không? Chàng… có thích ta không?”

Triển Chiêu chỉ thấy cảm giác quái dị khó nói chạy khắp lồng ngực rồi lại đột nhiên trở nên trống trải mờ mịt. Y chợt nghĩ ra, không phải, Đoan Mộc sao có thể nói những lời như vậy?

Đoan Mộc Thúy thấy Triển Chiêu không đáp liền tỏ ra sốt ruột, giọng điệu mang theo ba phần mất kiên nhẫn, nói: “Triển Chiêu, chàng nói đi, chàng có thích ta hay không?”

Triển Chiêu vẫn không đáp, trước mắt dường như có đầu mối nào đó lúc ẩn lúc hiện, nhưng với tay ra lại không tài nào bắt được, lúc này bên tai có tiếng kim loại va vào nhau lanh canh, trong đầu rối loạn đảo điên, y bất giác lấy tay vỗ trán, đau rên thành tiếng.

Đoan Mộc Thúy lại kích động, liên tục thúc giục: “Triển Chiêu, vì sao chàng không nói gì, chàng chỉ cần đáp một tiếng thích, cả đời này ta sẽ ở bên chàng.”

Đột nhiên, tâm trí Triển Chiêu bỗng trở nên tỉnh táo, lập tức ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Ngươi không phải Đoan Mộc Thúy.”

Đoan Mộc Thúy sửng sốt, trong đôi mắt dần phủ đầy nét nham hiểm, nàng ta chợt cười một cách lạnh lẽo, ngũ quan dần dần vặn vẹo, lờ mờ biến thành khuôn mặt của Mộng Điệp. Đang lúc muốn nhìn kỹ lại, bỗng thấy cơ thể nhẹ bẫng, cả thuyền lẫn sông đều biến mất, thân thể như cánh bèo trôi, rơi thẳng xuống đáy sâu vô cùng vô tận.

***

Không biết trải qua bao lâu, bả vai thực sự chạm tới mặt đất, Triển Chiêu bỗng mở mắt, lại thấy mình đang ở trong khuê phòng của nữ tử, y nhớ lúc trước là Đoan Mộc Thúy dìu mình về phòng, cố gắng ngồi dậy, đưa mắt nhìn lên lại thấy một cô gái đứng ngay trước mặt. Là Mộng Điệp.

Thấy Triển Chiêu có vẻ kinh ngạc, Mộng Điệp thản nhiên nói: “Ngài sợ cái gì, ngài thoát ra khỏi Mê mộng, ta liền tìm được nơi này, chờ ngài tỉnh lại”

Triển Chiêu không đáp, nhìn bốn phía rồi trầm giọng nói: “Đoan Mộc Thúy đâu?”

Mộng Điệp cười khẩy một tiếng, không đáp, chỉ nhìn chăm chú Triển Chiêu thật lâu, sau đó đột nhiên cúi người, khàn giọng hỏi: “Triển Chiêu, ta có chỗ nào không tốt, tại sao ngài không thích ta?”

Triển Chiêu sửng sốt, nghiêng mặt tránh Mộng Điệp, đứng lên nói: “Mộng Điệp cô nương, thích hay không là do duyên phận, không thể ép buộc được.”

Mộng Điệp cười nhạt, hai mắt lộ ra nét hung tàn, nói: “Chưa có người đàn ông nào gặp ta mà lại không thích ta, Triển Chiêu, dựa vào đâu mà ngài có thể là ngoại lệ?”

Triển Chiêu chỉ thấy suy nghĩ của cô gái này nằm ngoài sức tưởng tượng của mình, y bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Mộng Điệp cô nương, dường như cô đã quá cố chấp.”

Hai mắt Mộng Điệp lóe lên, khuôn mặt lại vặn vẹo xấu xí khác thường, nói: “Triển Chiêu, phải chăng ngài chê ta không đủ xinh đẹp?”

Triển Chiêu thấy Mộng Điệp cố chấp không thôi, trong lòng hơi khó chịu, rồi lại thấy có chút thương hại, hơi ngừng lại một chút mới nói: “Triển Chiêu cũng không phải người ham mê nữ sắc.”

Mộng Điệp cười lạnh, vẻ mặt không tin, giọng nói mang theo vẻ châm chọc: “Lúc trước ta còn tưởng rằng ngài đã có người trong lòng, nhưng vừa rồi trong Mê Mộng chẳng phải ngài cũng không thích Đoan Mộc Thúy hay sao? Nếu ngài chưa có người trong lòng, sao lại không thích ta? Chắc chắn là ngài chê ta không đủ xinh đẹp, có phải không?”

Triển Chiêu nghe nàng ta nói quàng nói xiên, bất giác nhăn mày, không muốn nhiều lời nữa. Ai ngờ Mộng Điệp lại ôm cánh tay Triển Chiêu, nói: “Đi theo ta.”

Triển Chiêu đang muốn giãy ra lại nghe Mộng Điệp nói: “Vừa rồi ngài muốn tìm Đoan Mộc Thúy còn gì, ta đưa ngài đi gặp cô ta, chẳng lẽ không được ư?”

Hóa ra sân sau Thiên Hương Lâu lại là một thế giới riêng. Gian phòng điêu khắc tinh xảo đẹp đẽ, cửa sổ hoa lê chạm rỗng, phòng bên trong không thắp đèn nên tối đen.

Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng xốc màn lụa rủ xuống đất, xung quanh bàn trang điểm trong góc khuất tối đen như mực, chỉ có mặt gương lóe lên chút ánh sáng mờ.

Thật kỳ lạ, Đoan Mộc Thúy mím môi, lại hạ màn lụa xuống.

Đã sớm điều tra ra đường Đông Tử có yêu nghiệt khác thường, nhưng nàng không để ý, chỉ phái người của Tế Hoa Lưu âm thầm điều tra nghe ngóng.

Người phái đi có cả nam lẫn nữ, nữ đệ tử không thu hoạch được gì, hậm hực trở về, nam đệ tử lại không thấy ai quay lại.

Quả là kỳ dị, người của Tế Hoa Lưu đều là con rối nhập tinh hồn, cho dù thân thể bị thương thì tinh hồn cũng sẽ tự động bay về nhà tranh Đoan Mộc, sao có thể biệt tăm không một tin tức?

Cuối cùng nàng không kìm chế được, đích thân đi điều tra, rốt cục phát hiện một góc khuất trên đường Đông Tứ có thể thông với chỗ của yêu nghiệt.

Nàng ngẫm nghĩ một hồi, trong lòng đã có suy tính riêng, giấu đi hào quang của thượng tiên, theo đuôi những cô gái ra ngoài dụ dỗ đàn ông, đi tới Thiên Hương Lâu.

Nàng quanh quẩn bên ngoài rất lâu, đang lúc chưa biết phải làm sao thì đã bị lâu chủ ra ngoài nhìn thấy. Trên mặt lâu chủ lại có chút thương hại: “Cô nương là du quỷ phương nào, sao lại đến đây?”

“Du quỷ?” Mặt Đoan Mộc Thúy không đổi sắc, coi như ngầm đồng ý.

Lâu chủ thấy Đoan Mộc Thúy xinh đẹp, trong lòng liền nảy ra một ý định, muốn thu nhận nàng.

“Tuy là du quỷ.” Lâu chủ lẩm bẩm, “Nhưng dung mạo lại thật xinh đẹp.”

Như vậy là có thể ở lại.

Thành thật mà nói Đoan Mộc Thúy không muốn quan tâm đến chốn mua vui thanh sắc của quỷ vực, người hay quỷ đều có dục vọng khao khát, không thể bởi vì đối phương là quỷ mà kỳ thị, cấm họ mở chỗ kinh doanh ăn chơi.

Cái Đoan Mộc Thúy để ý là “vượt ranh giới”, đã là quỷ thì hãy ngoan ngoãn tiếp khách quỷ, chiêu đãi quỷ, cùng quỷ chung vui, không thể vươn tay quá dài, sát hại đàn ông trên dương thế.

Yên lặng quan sát mấy ngày cuối cùng cũng giúp nàng tìm được manh mối. Trong Thiên Hương Lâu này có không ít du quỷ làm kỹ nữ, bọn họ chưa từng vượt qua quy định, còn những cô gái do Mộng Điệp cầm đầu lại không phải người cũng chẳng phải quỷ, mà kẻ mê hoặc đàn ông ở đường Đông Tứ chính là đám Mộng Điệp.

Lần này Đoan Mộc Thúy vô cùng kinh ngạc, dù thế nào nàng cũng không thể ngờ người và quỷ lại có thể sống chung với nhau như vậy.

Nếu muốn hỏi Đoan Mộc Thúy ở Thiên Hương Lâu có bị đám đàn ông thô tục làm phiền hay không, ha ha, đương nhiên là có, Đoan Mộc Thúy cũng chẳng phải loại tiểu thư thẹn thùng không người ngó tới, nhưng cũng đừng quên, nàng là thượng tiên, nàng tự có cách giải quyết, không cần chúng ta quan tâm.

Cứ như vậy mấy ngày lại không phát hiện thêm được điều gì khác, Đoan Mộc Thúy biết rõ trong đó có vấn đề nhưng lại điều tra không ra, trong lòng nàng không tránh được cảm giác đề phòng, nếu đằng sau có yêu nghiệt tác quái thì chứng tỏ đạo hạnh của con yêu nghiệt này quả thật là sâu không lường được.

Rồi sau đó, Triển Chiêu xuất hiện.

Nhớ đến Triển Chiêu, Đoan Mộc Thúy không khỏi ảo não.

Triển Chiêu rơi vào Mê mộng, chỉ e đời này không bao giờ thoát ra được.

Mê Mộng là một thế giới khác.

Ví như giấc mộng hoàng lương, người kia ở hiện thực chỉ là một thư sinh nghèo hai bàn tay trắng, thế nhưng trong mơ rất nhiều ham muốn có thể biến thành sự thật, đỗ đạt làm quan, vợ đẹp thiếp xinh, nô bộc đầy nhà, quyền cao chức trọng. Nếu được chọn, hắn sẽ đồng ý ở trong mơ không tỉnh, hay tỉnh dậy tiếp tục làm thư sinh nghèo?

Đặt bạn vào vị trí đó, ngoài hiện thực vất vả mưu sinh, khó khăn cực nhọc, trong giấc mộng muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, bạn đồng ý trở về hiện thực hay tiếp tục chìm trong cơn mơ?

Bạn cho rằng Mê Mộng là ảo ảnh sao? Không, bạn coi nó là thật thì nó sẽ là thật.

Hay như Trang Chu mộng điệp, khó bề phân biệt, rốt cuộc là Trang Chu mơ làm bươm bướm, hay là bươm bướm mơ làm Trang Chu? Làm sao biết cuộc sống bây giờ quả thực không phải một giấc mơ của bạn trong một thế giới khác?

Còn Triển Chiêu, nếu có thể dứt bỏ đạo nghĩa, trách nhiệm đè nặng trên vai thì y cũng sẽ có cuộc sống mà y mong muốn đúng không? Chỉ không biết, đó là cuộc sống tung hoành tiêu dao như thế nào mà thôi.

Đang ngẩn ngơ, chợt nghe thấy những tiếng bước chân không đều đi về phía này. Đoan Mộc Thúy sửng sốt, ba ngón tay gập lại, bấm quyết “Ẩn”, dần dần ẩn thân không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

« Lùi
Tiến »