Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5285 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Image

“Cạch” một tiếng, Mộng Điệp đẩy cửa ra, nàng ta bước nhanh vào phòng, cầm lấy hỏa chiết tử thắp nến trên bàn.

Triển Chiêu vén vạt áo, nhấc chân bước vào, nhìn bốn phía xung quanh. Mộng Điệp lạnh lùng nói: “Không cần nhìn, Đoan Mộc Thúy không ở đây.”

Kỳ thật Đoan Mộc Thúy đang ở sau lưng nàng ta, nghe Mộng Điệp nói như thế, trong lòng bỗng muốn bỡn cợt một phen, tìm trò trêu chọc nàng ta. Nhưng khi ngước mắt lên nhìn thấy Triển Chiêu, nàng lại cả kinh, đứng một chỗ ngẩn ngơ, một lúc lâu sau mới nhắm mắt lại, miệng lẩm nhẩm “Ảo giác, ảo giác”, sau đó lại mở mắt, thấy Triển Chiêu mặt mày sáng sủa ánh mắt tỉnh táo, vẫn giống hệt trước đây. Nàng bỗng hiểu ra, Triển Chiêu đã thoát khỏi Mê Mộng, trong lòng vừa mừng vừa sợ, biết Triển Chiêu không nhìn không nghe thấy mình nhưng vẫn nhộn nhạo không thôi, vội bước đến bên Triển Chiêu, liên tục hỏi: “Triển Chiêu, Triển Chiêu, sao ngài trở về được?”

Chợt nghe Mộng Điệp nói: “Triển Chiêu, ngài chờ ta một chút, ta sẽ không làm ngài phải thất vọng đâu.”

Nói rồi cầm nến, vén màn lụa đi vào phòng trong.

Đoan Mộc Thúy tò mò, đành mặc kệ Triển Chiêu, định đi vào theo. Nhưng bỗng nàng nảy ra một ý, quay lại bên cạnh Triển Chiêu, nhón chân lên thổi một hơi vào cổ Triển Chiêu, đợi đến khi nhìn thấy Triển Chiêu sợ hãi, mặt biến sắc mới đắc ý cười khanh khách đi vào.

Đi vào phòng trong liền nhìn thấy Mộng Điệp ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương lăng hoa vội vàng thoa phấn vẽ lông mày, chỉ có điều tay quá run rẩy nên nhiều lần vẽ lệch, nàng ta lại dùng khăn lụa lau đi.

Chợt nghe Mộng Điệp lẩm bẩm: “Là ngươi nói dựa vào khuôn mặt xinh đẹp sẽ chiếm được trái tim đàn ông, nhưng trong mắt trong lòng hắn đều không có ta, có phải ta còn chưa đủ đẹp hay không?”

Vừa nói nàng ta vừa bôi phấn thơm lên mặt, tay miết mạnh đến mức như muốn chà bong da mặt. Đoan Mộc Thúy hoảng sợ, thầm nghĩ, người phụ nữ này đúng là điên rồi, trong lòng chợt sinh nghi: Nàng ta luôn mồm “Là ngươi nói”, vậy “ngươi” là ai?

Đang suy nghĩ, Mộng Điệp chợt ngừng lại, dí sát vào gương đồng nhìn chằm chằm, lẩm bẩm nói: “Phải rồi, đôi mắt của ta không đủ trong trẻo, phải đổi một đôi khác mới được.” Vừa nói vừa đưa ngón tay vào hốc mắt, móc tròng mắt như châu ngọc ra.

Khổ cho Đoan Mộc Thúy tới quá gần, thấy cảnh đó chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, vô cùng buồn nôn. Mộng Điệp đưa tay mở ngăn kéo, lấy từ trong đó ra hai tròng mắt, nhét vào hốc mắt, đảo tròn một vòng, lại dùng khăn lụa lau máu chảy ra từ đáy mắt, nhoẻn miệng cười nói: “Thế này tốt hơn nhiều rồi.”

Nàng ta nói cười tươi tỉnh như chẳng có chuyện gì, Đoan Mộc Thúy lại chống tay lên bàn trang điểm suýt thì nôn ra. Quả đúng như câu tốt với người này chưa chắc đã là hay với kẻ khác.

Tới lúc này, Đoan Mộc Thúy mới phát hiện điểm khác thường của bàn trang điểm ấy.

Nhưng tại sao chiếc bàn trang điểm này lại không có chút yêu khí nào, ngoan ngoãn đứng đó, nó vô tri thật hay là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi?

Nàng còn đang ngây người, Mộng Điệp đã chỉnh trang xong, vội vàng chạy ra, suýt nữa bị vấp vào màn lụa: “Triển Chiêu, ta mới sửa cách trang điểm, ngài có thích không?”

Triển Chiêu sao lại không nhận ra chuyện mặt Mộng Điệp đã thay đổi, y chỉ cảm thấy khí lạnh từ sống lưng bò lên, một lúc sau mới gắng gượng trấn tĩnh, lắc đầu nói: “Mộng Điệp cô nương, vì sao cô lại cố chấp như vậy?”

Vừa dứt lời, vẻ mặt chờ mong của Mộng Điệp lập tức biến mất, đôi môi tô son cũng dần tái nhợt, nàng ta run rẩy nói: “Ngài không thích, ta vẫn không được ngài thích... Là ngươi nói dựa vào khuôn mặt xinh đẹp sẽ chiếm được trái tim đàn ông, tại sao vẫn không được?”

Càng nói giọng càng trở nên khàn khàn yếu ớt, nàng ta ngửa mặt lên trời cười to, mắt không ngừng rơi lệ, lẩm bẩm nói: “Thì ra ngươi vẫn luôn lừa ta... Xinh đẹp mỹ miều toàn là lời nói dối...” Chưa nói hết câu đã ngã nhoài ra đất, trên mặt là vẻ tuyệt vọng thê lương.

Cùng lúc đó, mặt gương lăng hoa trên bàn trang điểm chợt tách ra một khe nhỏ, dài chưa đến một ngón tay, vừa tách ra lại lập tức khép vào.

Đoan Mộc Thúy bỗng ngửi được khí tức yêu dị, nhìn thấy vết nứt sắp sửa biến mất trên mặt kính, nàng không kịp nghĩ đã khẽ niệm một chữ: “Đi”

Từ lòng bàn tay nàng từng tia Tam muội chân hỏa màu đỏ thẫm cuốn lấy nhau lao tới, vết nứt đang thu nhỏ bị ngăn lại, chống cự một chút nhưng không địch nổi sức mạnh của Tam muội chân hỏa, vết nứt liền lan ra bốn phía như tơ nhện.

Đoan Mộc Thúy chỉ cảm thấy yêu khí bùng lên, trong lòng mừng rỡ, tiếp tục niệm quyết. Tam muội chân hỏa lúc đầu như những sợi tơ, rồi lại như suối chảy, ngay sau đó giống như một con rắn lửa lao về phía mặt gương. Mặt gương dần dần lõm xuống, chợt nghe rắc một tiếng, chiếc gương đổ vật ra, rắn lửa thuận thế càng chui sâu vào trong bàn trang điểm. Chỉ nghe trong bàn trang điểm có tiếng gầm gào như sấm rền, ngay sau đó bốn phía lắc lư như muốn nổ tung.

Đoan Mộc Thúy cười đắc ý, thu lại Tam muội chân hỏa, thầm nghĩ: Xem ta cho ngươi nổ thành trăm mảnh đây. Quay đầu đi được hai bước, chợt nghe sau lưng có tiếng động vang dội như sấm, không khỏi thầm kêu không ổn: Vì đánh giá cao con yêu quái này nên ra đòn hơi mạnh tay, chắc nó sắp không chịu nổi rồi, nó chết là chuyện nhỏ, nhưng Triển Chiêu còn ở bên ngoài, không thể để hắn bị liên lụy được.

Nghĩ vậy, nàng vội cởi áo khoác ngoài trên người ra, bỗng ầm một tiếng, sóng khí quay cuồng, Đoan Mộc Thúy bị sóng khí hất bay ra, vừa khéo ngã xuống bên cạnh Triển Chiêu, nàng nhắm đúng chỗ Triển Chiêu, mở áo choàng ra, áo choàng lập tức phủ kín mấy người bọn họ.

Triển Chiêu thấy Mộng Điệp đau đớn khóc lóc, vốn định an ủi nàng ta, bỗng nhiên nghe thấy tiếng nổ trong phòng, ngay sau đó một cô gái bị hất văng ra, vừa chạm đất liền mở tung áo choàng. Kỳ lạ thay chiếc áo choàng này lại thực sự xòe ra như một cái lồng, Triển Chiêu nhận ra Đoan Mộc Thúy, trong lòng mừng rỡ, nói: “Quả nhiên cô ở đây.”

Đang nói chợt nghe xung quanh không ngừng vang lên tiếng đổ vỡ ầm ầm, bầu không khí càng lúc càng nóng lên hừng hực, Đoan Mộc Thúy xem xét tình hình của Mộng Điệp, khi thấy mặt Mộng Điệp liền cúi đầu than khẽ một tiếng, nói: “Quả thật ta đoán không sai.”

Triển Chiêu nghe vậy cũng cúi đầu nhìn theo, cô gái nằm rạp trên đất vẫn mặc bộ quần áo đó, nhưng khuôn mặt lại rất bình thường, không còn là khuôn mặt xinh đẹp như hoa như ngọc lúc trước nữa.

Triển Chiêu giật mình, nhìn Đoan Mộc Thúy nói: “Nàng ta... Nàng ta cũng là yêu quái sao?”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu nói: “Nàng ta thì yêu quái nỗi gì, chỉ là một cô gái đáng thương phụ thuộc vào yêu quái thôi.” Ngẫm lại vẫn thấy đáng sợ, không nhịn được mà rằng, “Nói đi cũng phải nói lại, nếu không nhờ có nàng ta thì ta có lên trời xuống đất cũng chưa chắc tìm được con yêu quái này.”

Triển Chiêu nói: “Con yêu quái này đáng sợ lắm sao?”

Đoan Mộc Thúy bật cười đáp: “Ta chưa kịp thấy được chân thân của nó thì nhanh chóng dùng Tam muội chân hỏa tiễn nó thăng thiên rồi. May mà nhanh tay lẹ mắt, đợi đến khi vết nứt của nó khép lại, ta cũng không biết phải đối phó thế nào.”

Mộng Điệp lúc trước không nói, nghe đến đây lại bỗng giật bắn, run rẩy nói: “Đoan Mộc Thúy, ngươi, ngươi phá hủy bàn trang điểm rồi ư?”

Đoan Mộc Thúy nói: “Sao thế, ngươi còn tiếc nữa sao? Bàn trang điểm này ngày ngày hấp thụ tuổi thọ của ngươi, cuối cùng sẽ có lúc hại chết ngươi.”

Mộng Điệp hoảng sợ nói: “Ngươi nói linh tinh cái gì đó, là nó cho ta khuôn mặt như hoa như ngọc...”

“Khuôn mặt như hoa như ngọc?” Đoan Mộc Thúy cười lạnh, “Trên đời này rất nhiều cô gái vì muốn có khuôn mặt như hoa như ngọc mà cả ngày ngồi trước bàn trang điểm tô son điểm phấn, rời bàn trang điểm nửa bước là lại thấy không yên. Nhưng chưa từng có ai nghĩ đến việc nếu như ngày ngày ngươi ở chung với nó, nó đã lặng lẽ hấp thụ sự xinh đẹp của ngươi, lấy đi tuổi trẻ của ngươi, để lại trên vầng trán điểm nếp nhăn của ngươi sự u ám, trả cho ngươi một đống bột chì, son môi, phấn sáp, thế mà ngươi lại vẫn quý trọng như bảo bối, thật nực cười.”

Mộng Điệp khàn giọng nói: “Ngươi nói bậy, từ lúc cha sinh mẹ đẻ ta đã có khuôn mặt tầm thường, già đi là vì tuổi tác, có liên quan gì đến bàn trang điểm?”

Đoan Mộc Thúy chợt ghé sát vào tai Mộng Điệp, lạnh lùng nói: “Thật sao, mỗi lần ngươi nhận ra mình càng lúc càng xấu, càng lúc càng già đều là lúc ngồi trước bàn trang điểm đúng không? Ngươi hoang mang bối rối thậm chí tuyệt vọng đau khổ, lại không biết giây phút đó nó đang ở trong gương nhìn ngươi cười...”

Những câu nói của nàng khiến Mộng Điệp rùng mình, chợt nghĩ đến: Đúng rồi, lần đầu tiên ta phát hiện nhan sắc của bản thân đã không còn được như xưa không phải lúc ngồi trước bàn trang điểm sao?

Đoan Mộc Thúy lại nói: “Ngươi nghĩ là nó cho mình khuôn mặt như hoa như ngọc sao, hừ, trong mắt của ta, nó chẳng qua chỉ cho ngươi một cái mặt nạ mày đen môi đỏ mà thôi. Ngươi cảm thấy đôi mắt không đủ trong trẻo, nó liền cho ngươi đổi một đôi mắt khác; ngươi cảm thấy mặt mình không đủ xinh đẹp, nó cũng có thể đổi cho ngươi một tấm da mặt mới. Nói cho cùng, thứ nó đưa cho ngươi đều là giả nhưng thứ nó muốn toàn là thật. Nó muốn huyết khí mỹ mạo của ngươi, còn ngươi lại vì bổ sung huyết khí mà đi cướp lấy tinh hồn của đàn ông dương thế. Nực cười ở chỗ bản thân ngươi lại cảm thấy này cuộc giao dịch này thật công bằng có lợi.”

Mộng Điệp càng nghe càng chết lặng, Đoan Mộc Thúy giận nàng ta hại Triển Chiêu chìm vào Mê mộng nên vẫn nhất quyết không tha, nói: “Buồn cười nhất chính là ngươi tự mãn với sắc đẹp của mình nên muốn làm gì thì làm, tới khi gặp được một người đàn ông không bị mê hoặc, ngươi chỉ biết nghi ngờ mình không đủ xinh đẹp, chỉ biết tìm nguyên nhân từ khuôn mặt. Hừ, nếu đúng như ngươi nghĩ thì chẳng lẽ những người có khuôn mặt bình thường phải chết hết đi hay sao, loại người như ngươi ta thực mới gặp lần đầu...”

Triển Chiêu thấy dáng vẻ thẫn thờ như sét đánh ngang tai của Mộng Điệp, bất giác cảm thấy thương hại, đưa tay kéo Đoan Mộc Thúy, ra hiệu cho nàng đừng nói nữa. Đoan Mộc Thúy lườm Triển Chiêu, tuy không muốn nhưng vẫn đành thôi.

Mộng Điệp trầm mặc hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: “Ta vốn là con gái của một gia đình bình thường, sau khi lấy chồng chỉ mong phu xướng phụ tùy tôn trọng lẫn nhau, ngờ đâu từ khi phu quân nạp một người tì thiếp xinh đẹp…”

Triển Chiêu thở dài, đoán được những chuyện sau này.

“Lúc đầu chàng chỉ lạnh nhạt với ta, về sau lại tin lời dèm pha của tì thiếp muốn bỏ ta... Ta đâu phạm vào thất xuất [11] , sao chịu được nỗi sỉ nhục này.”

“Ngày ấy ta nhìn mình trong gương, tự đau xót cho bản thân, đột nhiên chiếc bàn trang điểm lại cất tiếng nói, nó bảo có thể cho ta dung mạo tuyệt thế, khiến tất cả đàn ông trên thế gian đều quỳ gối dưới chân ta...”

Càng nói giọng càng nhỏ như tiếng muỗi kêu, không còn nghe được nữa.

Đoan Mộc Thúy thở dài một tiếng, nói với Triển Chiêu: “Nàng ta cứng đầu như vậy cũng có cái tốt... Nếu chẳng phải nàng ta không chịu được chuyện ngài không bị quyến rũ thì cũng sẽ không kéo ngài đến đây chỉnh trang. Nếu không phải nàng ta quá tuyệt vọng, oán giận thì bàn trang điểm này cũng sẽ không chịu ảnh hưởng, nứt một vết để cho ta có cơ hội…”

Triển Chiêu nói: “Phải rồi, bàn trang điểm này sao lại bị Mộng Điệp làm ảnh hưởng?”

Đoan Mộc Thúy nói: “Nó hấp thụ huyết khí của Mộng Điệp, nếu Mộng Điệp quá đau buồn thì nó cũng phải chịu ảnh hưởng... Nhưng ta tin rằng nó đã hấp thụ huyết khí của rất nhiều cô gái khác, mặc dù chịu ảnh hưởng nên nứt ra một vết nhưng khép lại cực nhanh, nếu ta ra tay chậm một chút thì đã không thu phục được nó rồi.”

Triển Chiêu ngạc nhiên nói: “Cũng là yêu quái, tại sao lại khó thu phục?”

Đoan Mộc Thúy thở dài: “Nó khác, trên người nó không có lấy một tia yêu khí... Có lẽ, có lẽ những cô gái này đều xuất phát từ tinh thần tự nguyện đến chết cũng không hối hận, nỗi oán hận cùng khát vọng quá mạnh mẽ đã che đi yêu khí của nó...”

Hai người đang cảm thán thì Mộng Điệp bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy nói: “Đoan Mộc cô nương, ta còn có thể sống bao lâu nữa?”

Đoan Mộc Thúy không dối gạt nàng ta, thản nhiên đáp: “Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, khí huyết của ngươi bị hút đi quá nhiều, bàn trang điểm lại vừa bị phá tan…”

Mộng Điệp gật đầu, nhìn Triển Chiêu nói: “Triển Chiêu, ta muốn hỏi ngài, ở trong Mê Mộng sao ngài nhận ra là ta?”

Triển Chiêu sững sờ, ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, có vẻ rất chần chừ.

Đoan Mộc Thúy biết y không muốn nói trước mặt mình nên trong lòng rất tức giận, Mộng Điệp vì muốn Triển Chiêu nói “thích” nàng ta trong Mê Mộng không biết đã sử dụng những thủ đoạn quyến rũ gì, hừ, đương nhiên là không tiện nói với ta rồi. Ngoài miệng lại nói: “Có gì hay chứ, đem nói cho ta nghe ta cũng không thèm.”

Nghĩ bên ngoài chắc đã yên bình trở lại, nàng cả giận lườm Triển Chiêu, xách váy đi ra ngoài, cuối cùng vẫn không cam lòng, lúc gần đi còn hung hăng giẫm lên chân Triển Chiêu một phát.

Triển Chiêu không ngờ Đoan Mộc Thúy lại chơi chiêu này, cái chân đau khiến hắn dở khóc dở cười.

Mộng Điệp nhìn thấy hết, trên mặt tỏ vẻ hâm mộ, nói khẽ: “Xem ra hai người vô cùng hòa hợp, vậy sao trong Mê Mộng ngài không chịu nói ‘thích.”

Triển Chiêu không đáp, hồi lâu mới nói: “Cô vừa mới hỏi ta vì sao có thể nhận ra đó là cô... Cô ở trong Mê Mộng từng nói sẽ bên ta cả đời, nhưng cô không biết Đoan Mộc Thúy có thể ra đi bất cứ lúc nào, nàng ấy không có thời gian một đời đâu.”

Mộng Điệp cười nói: “Ngài thật ngốc, chẳng lẽ ngài không biết trong Mê Mộng tất cả sẽ trở thành sự thật sao? Ngài ở trong Mê Mộng hành tẩu giang hồ sung sướng biết bao, chỉ cần muốn thì ngài sẽ có cuộc sống như vậy, mà Đoan Mộc Thúy cũng sẽ vĩnh viễn không rời đi.”

Triển Chiêu im lặng một lúc lâu rồi cười nhạt nói: “Một Triển Chiêu có thể bỏ qua Bao đại nhân, đạo nghĩa, chức trách vốn chẳng phải Triển Chiêu ta biết, mà một Đoan Mộc Thúy tình nguyện đi theo một Triển Chiêu như vậy cũng không phải là Đoan Mộc Thúy mà ta quen.”

***

Đoan Mộc Thúy dỗi hờn hất vạt váy, cảm thấy ánh nắng thật chói mắt mới nhận ra trời đã về trưa, mũi ngửi được mùi lưu huỳnh, xung quanh là một đám đàn ông ngây dại nằm ngồi la liệt, chắc hẳn là những người bị dụ vào Thiên Hương Lâu. Mạng thì giữ được, tiếc là tinh hồn đã mất, cũng không biết nên vui hay buồn.

Đang ngây người, chợt nghe có người vui sướng gọi: “Đoan Mộc tỷ.”

Nghe ra hình như không chỉ có một người, ngẩng đầu nhìn thì quả nhiên là đám Trương Long, Triệu Hổ đang hăm hở chạy tới. Không đợi Đoan Mộc Thúy cất lời bọn họ đã tranh nhau nói.

“Đoan Mộc tỷ, tỷ có thấy Triển đại ca đâu không?”

“Triển đại ca đột nhiên mất tích khiến đại nhân cùng Công Tôn tiên sinh vô cùng lo lắng.”

“Vừa rồi chợt nghe tiếng nổ rung trời, sau đó dân chúng chạy tới nói đường Đông Tứ có chuyện, đại nhân sai chúng ta tới đây xem. Không ngờ lại phát hiện được nhiều người mất tích như vậy.”

“Chỉ có điều đều ngây ngây dại dại, thật kỳ quái...”

“Đoan Mộc tỷ, sao tỷ lại ở đây? Lẽ nào tỷ đang đi bắt yêu quái? Chẳng trách lại chấn động như thế, ta biết ngay mà, chỉ cần Đoan Mộc tỷ ra tay thì không phải chuyện tầm thường đâu.”

Mấy người nhao nhao nói, Đoan Mộc Thúy ngay cả cơ hội chen vào một câu cũng không có, chỉ mình Trương Long tinh mắt, chợt nhìn thấy tấm áo bào phía xa: “Đoan Mộc tỷ, cái thứ như nấm mộ kia là gì vậy?”

Đoan Mộc Thúy trợn mắt: “Huynh quan tâm làm gì, Triển đại ca nhà huynh còn đang ở đó biểu diễn vở Thiến Nữ U Hồn nói lời tạm biệt, ngay cả ta cũng bị đuổi ra ngoài đây này, các huynh đừng có mà hóng hớt.”

“Thiến Nữ U Hồn?” Mấy người nhìn nhau, tặc lưỡi.

Đúng lúc này, một tiểu đồng ngây thơ mặc áo xanh dắt thư sinh ngây dại lưng còng tới, kéo kéo góc áo Vương Triều, lắp bắp nói: “Vương Triều đại ca...”

Vương Triều cúi đầu nhìn, vui vẻ cười: “Tìm được công tử nhà ngươi rồi, giờ an tâm chưa hả...”

“Công tử thì tìm được rồi.” Tiểu đồng có hơi ngượng ngùng, “Nhưng nếu có thể tìm thấy được cả con lừa thì tốt hơn...”

« Lùi
Tiến »