_khaiphongchiquai005.jpg)
Trời đã vào cuối thu, Đoan Mộc Thúy dẫn người của Tế Hoa Lưu đi xa một chuyến tới tận Tấn Dương.
Đêm trước khi đi, Triển Chiêu tới nhà tranh Đoan Mộc giúp Đoan Mộc Thúy chuẩn bị ít hành trang.
Đêm về giá rét gió lạnh thấu xương, Đoan Mộc Thúy vừa dọn dẹp vừa run rẩy: “Triển Chiêu, người ta nói càng đi về phương Bắc càng lạnh, ta đi chuyến này đúng là chết rét còn gì.”
Triển Chiêu thấy Đoan Mộc Thúy chỉ mặc một chiếc áo mỏng không khỏi nhíu mày, nói: “Cô mặc ít như thế, có ở lại đây cũng chưa chắc đã sống được đâu.”
Đoan Mộc Thúy tức giận, nghẹn họng nhìn trân trối, Triển Chiêu cười thầm trong lòng, vẻ mặt lại vờ như không. Kiểm kê những thứ mọi người trong phủ tặng Đoan Mộc Thúy, bánh trà Kỳ Hồng là Công Tôn tiên sinh tặng, bảo khi vào đông đem ra uống cho ấm bụng; Vương Triều, Mã Hán tặng một chiếc áo lông nhẹ mà ấm; Trương Long, Triệu Hổ tặng một chiếc lò sưởi tay bằng đồng chạm khắc hình năm con bướm bao quanh chữ Thọ. Mới đầu Đoan Mộc Thúy còn tức giận không thèm để ý đến Triển Chiêu, sau đó thấy chiếc lò sưởi tay kia đáng yêu quá, không kìm lòng được bèn cầm lên ngắm nghía, nói: “Bọn họ thật khách khí, ta chỉ đi xa một chuyến thôi, sao mà họ lại tặng nhiều đồ như vậy?”
Triển Chiêu cười nói: “Chuyến này đi liền ba tháng, phương Bắc lại lạnh lẽo khắc nghiệt, hiếm khi mới có cơ hội cho họ thể hiện tâm ý... Lần này đi bắt yêu có nguy hiểm không?”
Nhắc tới bắt yêu, Đoan Mộc Thúy lập tức mất tinh thần, ỉu xìu nói: “Nguy hiểm thì không có, nhưng phải hao tâm tổn trí lao động mệt nhọc, tính ra tất cả là tại cha của hoàng đế nhà mấy người không tốt.”
Triển Chiêu im lặng.
Trước đó mấy ngày, Đoan Mộc Thúy đến phủ Khai Phong gặp Bao đại nhân, vừa mở miệng đã nói muốn đại nhân giúp “lấy long bào”, làm đại nhân hoảng hồn đến một lúc sau mới phản ứng được. Đoan Mộc Thúy đi rồi, Bao đại nhân cùng Công Tôn tiên sinh mật đàm rất lâu, hôm sau liền vào cung diện thánh. Kể cũng lạ, Bao đại nhân đã thật sự mang từ trong cung về một bộ long bào của Hoàng thượng.
Theo lời Công Tôn tiên sinh nói, tất thảy là vì chuyện hủy thành Tấn Dương thời Thái Tông.
Triển Chiêu cũng từng được nghe nói về chuyện này.
Khi Đại Tống mới lập nước, vì Ngũ Đại Thập Quốc đều phát tích ở Sơn Tây nên dân gian đồn đại Sơn Tây có vương khí, long mạch ở Tấn Dương. Thái Tổ vẫn luôn luôn ngày đêm canh cánh muốn diệt thành Tấn Dương, tiếc thay lúc sinh thời không thể hoàn thành ý định này, đến đời Thái Tông - Triệu Khuông Nghĩa mới thực hiện được. Sau khi Triệu Khuông Nghĩa đánh hạ thành Tấn Dương, vì muốn diệt tận gốc khí thế của Tấn Dương Vương nên đã cho châm lửa đốt thành Tấn Dương, nghe nói lửa cháy ba năm mới tắt, sau đó dẫn nước sông Phần sông Tấn vào thành, binh lính và người dân trong thành tử thương vô số, toàn bộ thành Tấn Dương đã biến thành phế tích.
Bởi vì chuyện liên quan đến Thái Tông nên không ai dám bàn tán, dần dà người biết càng ngày càng ít.
Khi Triển Chiêu đưa long bào cho Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy liền hỏi “Hoàng đế có tỏ ra thoải mái không?” Sau đó lại liên tiếp phàn nàn rằng oan hồn ở Tấn Dương quá nhiều, oán khí che kín bầu trời, “Cha của hoàng đế nhà các vị làm chuyện sai trái”, “Lại muốn ta đi hóa lệ khí thành phúc khí”, “Lấy bộ quần áo đến đốt, coi như an ủi vong hồn”.
Lúc ấy Triển Chiêu mới hiểu vì sao Đoan Mộc Thúy muốn lấy long bào.
***
Đoan Mộc Thúy đi hơn một tháng, trong lúc đó có nhờ người mang về mấy phong thư, phàn nàn rằng Tấn Dương quá lạnh, cũng không ít lần trách móc “cha của hoàng đế nhà các vị”. Mấy người trong Phủ Khai Phong đều truyền tay nhau đọc, Bao Chửng nói: “Thư của Đoan Mộc cô nương xem xong mang đốt thì hơn, nếu để cho kẻ có ý đồ không tốt bẩm báo lên quan gia thì chắc chắn sẽ dẫn đến phiền toái.”
Ngẫm lại cũng phải, để hoàng thượng nhìn thấy mấy chữ “cha của hoàng đế” phủ kín trang giấy không tức chết cũng phát điên.
Sau đó Công Tôn Sách chấp bút trả lời Đoan Mộc Thúy, trọng điểm là chú ý tình hình Tấn Dương, đương nhiên đây cũng là ý của hoàng thượng, làm vua một nước thì chẳng ai muốn nghe tin ở nào đó lệ khí quá nặng gây ảnh hưởng đến xã tắc. Sau khi nói xong trọng điểm sẽ đến chuyên mục mọi người trong Phủ Khai Phong hỏi thăm Đoan Mộc Thúy. Triệu Hổ rất thật thà nói: “Công Tôn tiên sinh, ngài giúp ta hỏi Đoan Mộc tỷ xem nếu tỷ ấy có thể độn thổ thì sao không về thăm chúng ta.”
Thư đưa đến Tấn Dương, Đoan Mộc Thúy có miệng cũng khó mà trả lời, Thổ Địa bà bà là người có máu ghen tuông, Đoan Mộc Thúy muốn độn thổ cũng phải tiếp xúc nhiều với Thổ Địa công công, thường xuyên qua lại khiến Thổ Địa bà bà bỗng dưng nghi bóng nghi gió, không chỉ cấm túc Thổ Địa công công mà còn trịnh trọng nói với Đoan Mộc Thúy rằng thượng tiên dạo trước độn thổ quá nhiều khiến đất bị tơi, vợ chồng tiểu thần bận sửa sang này nọ, ngụ ý xin Đoan Mộc thượng tiên trong khoảng thời gian này đừng có đi giày xéo đất đai nữa.
Không những thế bà ta còn lén nói huyên thuyên với Hà Bá phu nhân, nào là thượng tiên địa vị tôn quý, trẻ tuổi xinh đẹp, tướng công nhà các ngươi nhìn cho lắm vào, sau này khó tránh đứng núi này trông núi nọ, cứ thế có khi lại thấy các ngươi không vừa mắt... Hà Bá phu nhân là người không có chủ kiến, nghe xong đau buồn, cột dây thừng muốn thắt cổ, khiến cho phủ Hà Bá náo loạn một phen. Dư luận luôn đồng tình với kẻ yếu, binh tôm tướng cá đều chỉ trích Hà Bá có mới nới cũ, đức hạnh không ra gì, một đám bè đảng chống đối còn rục rịch ngóc đầu dậy muốn thêu dệt tội danh tố cáo Hà Bá. Hà Bá công bận tối tăm mặt mũi, tránh Đoan Mộc Thúy còn không kịp chứ nói gì đến chuyện gặp nàng? Bởi vậy Đoan Mộc Thúy độn thổ không thành, độn thủy cũng chẳng xong, tức đến vỗ bàn đôm đốp, gào ầm lên trách mấy bà tám lắm chuyện hại người quá đáng.
Cứ nhìn vào tính cách của Đoan Mộc Thúy là biết, tất nhiên nàng sẽ không thừa nhận mình hục hặc với Thổ Địa và Hà Bá, thế nên nàng quyết định mặc kệ thư của phủ Khai Phong gửi đến, coi như không nhìn thấy. Ba tháng thấm thoát trôi qua, nàng mới gửi thư trả lời đại khái nói rằng việc bắt yêu ở đây đã xong, ít hôm nữa sẽ về kinh.
Trên dưới phủ Khai Phong đã hai tháng không nhận được tin tức của nàng, mọi người đều lo lắng. Triệu Hổ ngày đêm mong nhớ muốn xin nghỉ để đi Tấn Dương, Triển Chiêu ngoài miệng không nói nhưng cứ cách mấy ngày lại hỏi người gác cổng từ Tấn Dương đến không, thật ra y không cần hỏi thăm bởi Công Tôn tiên sinh đã dặn người gác cổng “Có thư của Đoan Mộc Thúy đến thì lập tức đưa tới cho đại nhân”.
Bởi vậy khi nhận được thư của Đoan Mộc Thúy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, bấm tay tính thời gian, nếu trên đường đi Đoan Mộc Thúy không gặp chuyện gì đột xuất thì khi về đến Khai Phong là vừa khéo đúng dịp Tết Nguyên đán.
Lúc đó, mọi người vui mừng ngóng trông, chẳng ai ngờ Đoan Mộc Thúy lại không về kịp đêm giao thừa.
***
Lại kể về Đoan Mộc Thúy, nàng ở Tấn Dương ba tháng, lập đàn tế trời, làm phép trấn an ma quỷ đến mệt chết đi được. Khó khăn lắm mới hoàn thành công việc thì lại gặp phải tháng lạnh nhất ở phương Bắc. Đoan Mộc Thúy cực kỳ sợ lạnh, sao có thể chịu ở lại? Nàng phân phó mọi người dọn dẹp hành trang lập tức lên đường trở về, dọc đường về không ngừng mắng thầm Thổ Địa Hà Bá, nếu không phải tại bọn họ rách việc thì chỉ cần độn thổ là nàng đã về đến Khai Phong từ lâu rồi.
Đi vội đi vàng, một ngày nọ họ tới được địa giới Văn Thủy. Đêm đó nàng ngủ trọ lại chi nhánh của khách điếm Duyệt Lai - khách điếm lớn nhất ở huyện Văn Thủy, vốn định sáng hôm sau gấp rút lên đường, ai ngờ trong lúc ăn tối lại tình cờ nghe được từ người khách ngồi cạnh về “chuyện trọng đại” của huyện Văn Thủy sẽ diễn ra vào ngày mai.
Thẳng thắn mà nói, nếu là kết hôn, đưa tang, bỏ trốn, dìm lồng heo thì Đoan Mộc Thúy chắc chắn sẽ không buồn quan tâm, thế nhưng chuyện này lại có liên quan đến việc Đoan Mộc Thúy chuyên làm, hay nói cách khác là “bắt yêu”.
Đoan Mộc Thúy thật sự buồn bực, trước khi vào huyện Văn Thủy, nàng từng rảnh rỗi dùng thuật Bài Sơn Chưởng Pháp Cửu Tinh Phi Phục âm thầm bấm đốt ngón tay. Huyện Văn Thủy này tuy không phải đất phú quý thịnh vượng, nhưng bình yên không sóng gió, xung quanh mây lãng đãng trôi khắp trời, không thể nào có yêu quái được.
Bắt yêu? Bắt yêu gì chứ? Chẳng lẽ lại treo đầu dê bán thịt chó giả danh lừa bịp? Ở trước mặt Đoan Mộc Thúy khoe khoang chuyện bắt yêu chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?
Đoan Mộc Thúy quyết định ở lại huyện Văn Thủy một ngày, ngày mai cứ đi xem thử đại sư thu yêu trông ra sao đã, sau đó vạch trần sự dối trá của hắn trước mặt mọi người, nhân tiện cho cư dân huyện Văn Thủy biết muốn bắt yêu phải tìm những nơi chuyên trách như Tế Hoa Lưu, không thể mù quáng tin bừa được.
Ý nghĩ ấy làm nàng vô cùng đắc ý, đến ngủ mơ cũng vẫn cười.
Ngày hôm sau Đoan Mộc Thúy vô cùng hào hứng đi hóng chuyện, ban đầu nàng nghĩ nếu không tìm thấy thì hỏi người đi đường, ai ngờ chẳng cần nàng phải hỏi, dân chúng ai cũng xô về Vương đại hộ - địa điểm bắt yêu lần này.
Trên đường đi Đoan Mộc Thúy lẫn vào đoàn người nên cũng nghe ngóng được đôi phần.
Chuyện rất đơn giản, Vương đại hộ là nhà giàu nhất huyện Văn Thuỷ, có một cô con gái tên Vương Tú, trong lúc chuẩn bị hôn sự thì mắc phải chứng bệnh lạ, tất cả đại phu đều bó tay, nói rằng bệnh tình của nàng ta không cứu chữa được nữa. Bỗng một ngày nọ có vị đạo sĩ lang thang đến trước cửa, ông ta nói phía trên nhà họ Vương bị khí đen bao trùm, ắt hẳn là do yêu ma quấy phá, phải chọn ngày lành tháng tốt để bắt yêu.
Đúng là nói linh tinh, trước khi bước vào nhà Vương đại hộ, Đoan Mộc Thúy đã cố ý đứng lại trước cửa nhìn xem, ngoại trừ khói đen từ ống khói nhà bếp bay lên thì làm gì có “khí đen bao phủ” nào?
Người dẫn đến hóng chuyện đã vây kín nhà Vương đại hộ, chen lấn muốn xem đạo sĩ thu phục yêu quái. Bọn người hầu giữ cửa chỉ kính trọng kẻ sang quý, ngăn hơn nửa đám người xem ở ngoài, thấy Đoan Mộc Thúy khí độ bất phàm, cho dù nhìn lạ mặt nhưng vẫn khách khí mời vào.
Dẫu đã trải qua sàng lọc khắt khe nhưng trong sân vẫn chật ních bóng người, thỉnh thoảng có tiếng phàn nàn do bị chen lấn giẫm đạp, Đoan Mộc Thúy đang đi vào trong thì nghe bên cạnh “Á” một tiếng, một gã sai vặt trẻ tuổi bưng trà ngã về phía Đoan Mộc Thúy. Đoan Mộc Thúy lanh tay lẹ mắt, nhanh chóng đưa tay ra đỡ người kia.
Người kia xấu đỏ mặt, nước trà bắn cả lên người, liên tục đi theo Đoan Mộc Thúy xin lỗi. Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn, chàng trai trước mặt tầm mười tám mười chín tuổi, tuy quần áo giản dị nhưng mặt mũi trắng trẻo, mi thanh mục tú, tuy không nhiều lời nhưng rất hiểu lễ nghĩa, trong lòng liền thấy hơi có thiện cảm, không những không trách hắn mà còn trấn an: “Đông người như thế cũng khó tránh va chạm, cẩn thận một chút là được rồi.”
Gã sai vặt trẻ tuổi kia vốn còn đang lo sợ, nghe Đoan Mộc Thúy nói như vậy ánh mắt liền tràn đầy cảm kích. Đúng lúc này có một tiểu nha hoàn đi tới, thấy gã sai vặt làm đổ trà, bất mãn nói: “Cô gia, ngài vừa phải thôi chứ, trà nước cũng là tiền cả đấy.”
Đoan Mộc Thúy kinh ngạc, nhìn gã sai vặt nói: “Ngươi, ngươi là cô gia của nhà họ Vương, vậy Vương Tú kia chẳng phải là...”
Gã sai vặt cúi đầu không đáp lời, nhanh chóng thu dọn chén trà rời đi, Đoan Mộc Thúy nhìn miếng vá sau lưng áo hắn, không khỏi bật cười, trong lòng thầm nghĩ: chắc là mình nghe lầm, ăn mặc bần hàn như vậy, đến một tiểu nha hoàn còn có thể sai bảo hắn, sao có thể là cô gia của nhà họ Vương được?
Bỗng ba tiếng thanh la vang lên, trong sân đạo sĩ kia cũng bắt đầu lên đàn tế, đám người liền chen chúc dồn vào trong sân. Đoan Mộc Thúy cũng không đi xem làm gì, ở đằng xa tìm một cái ghế dựa rồi ngồi xuống, lập tức có người tới châm trà cho nàng. Đoan Mộc Thúy ngước mắt lên nhìn lại gặp ngay gã sai vặt ban nãy.
Đoan Mộc Thúy ồ lên một tiếng, cười nói: “Lại là ngươi. Lúc nãy sao tiểu nha hoàn kia gọi ngươi là cô gia?”
Gã sai vặt kia hơi ngập ngừng, lúc sau mới nhỏ giọng đáp: “Tại hạ Lương Văn Kỳ, Vương Tú trưởng nữ nhà họ Vương đúng là vị hôn thê của tiểu sinh.”
Đoan Mộc Thúy hơi sững sờ, nghĩ mình trước đó luôn coi hắn là gã sai vặt, trong lòng có chút hổ thẹn, vội đứng dậy nói: “Thì ra là Lương công tử, sao có thể để công tử châm trà cho ta được.”
Lương Văn Kỳ lại càng nhỏ giọng, khẽ nói: “Không sao, ta vốn làm việc vặt trong nhà nhạc phụ đại nhân mà.”
Đoan Mộc Thúy lại càng không hiểu, biết là không nên hỏi nhưng vẫn không kìm chế được: “Ngươi, nếu ngươi đã làm sai vặt trong nhà họ Vương, sao Vương lão gia có thể đồng ý gả con gái cho ngươi?”
Lúc Lương Văn Kỳ đụng trúng Đoan Mộc Thúy, nàng chẳng những không la mắng hắn, ngược lại còn nhẹ giọng trấn an, bởi vậy trong lòng Lương Văn Kỳ có đôi phần cảm kích, nghe Đoan Mộc Thúy hỏi cũng không cảm thấy nàng đang bắt bẻ, gượng cười đáp: “Lúc trước khi định thân thì hai gia đình môn đăng hộ đối, sau này phụ thân bị kẻ gian hãm hại, tại hạ chỉ đành đến nương nhờ nhạc phụ.”
Càng nói về sau, trên mặt hắn càng lộ vẻ đau xót, mấy tiếng cuối cùng không còn nghe rõ nữa.
Đoan Mộc Thúy nghe hắn nói “lúc trước khi định thân” thì đã hiểu đại khái. Hồi đó môn đăng hộ đối, cùng nhau vui vẻ kết thân, bây giờ một bên rơi vào cảnh khốn đốn thì có ý thoái hôn, cho dù nể tình mà thu nhận Lương Văn Kỳ, nhưng lại sỉ nhục hắn cho đi làm việc của đám tôi tớ. Lương Văn Kỳ ở đây chắc cũng không vui vẻ gì, mối hôn sự kia có tiếp tục được hay không còn chưa rõ, Đoan Mộc Thúy không khỏi bùi ngùi, liền đổi đề tài: “Tiểu thư nhà họ Vương bị bệnh gì vậy? Đại phu cũng không chẩn được bệnh sao?”
Nhắc tới Vương Tú, trên ấn đường của Lương Văn Kỳ như phủ nỗi lo, lắc đầu nói: “Cũng không biết Tú muội bị gì, vừa vào mùa đông tự nhiên nằm liệt giường không dậy nổi. Mấy lần ta muốn đi thăm nàng, nhưng…”
Đoan Mộc Thúy nghe vậy, liền biết nhà họ Vương không cho hắn đi thăm Vương Tú. Còn chưa biết nói sao để an ủi thì Lương Văn Kỳ lại lên tiếng trước: “Cô nương cứ ngồi đây, ta đi chỗ khác châm trà.”
Đoan Mộc Thúy trong lòng lẫn lộn đủ loại cảm xúc, đành nhìn Lương Văn Kỳ mỉm cười rồi ngồi xuống uống trà. Đạo sĩ kia vốn đang ê a hầm hừ, không biết niệm chú gì, đột nhiên cao giọng quát lớn: “Thần sư sát phạt, không sợ cường hào, trước diệt ác quỷ, sau trảm dạ quang. Thần nào không phục, quỷ nào dám chống? Cấp cấp như luật lệnh! Xuất đao!”
Chỉ nghe tiếng đám người sợ hãi hô vang, lại có tiếng đao xé gió, Đoan Mộc Thúy vội ngẩng đầu lên, chợt thấy trước mắt tối sầm, một dòng máu nóng phun thẳng lên mặt. Lúc nàng miễn cưỡng mở mắt nhìn thì nước trong chén trà đã nhuộm thành màu đỏ tươi.
Đoan Mộc Thúy còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, đã nghe lão đạo sĩ lạnh lùng quát hỏi: “Yêu nghiệt kia, lần này cho ngươi nếm mùi thân xác chia lìa”
Mọi người đánh trống reo hò, một đám người vây thành vòng tròn gần chỗ Đoan Mộc Thúy, thỉnh thoảng có người hô to: “Yêu nghiệt to gan, dám trà trộn ở đây lâu như vậy”, “Cũng may đạo trưởng cao tay, thu phục được tên yêu nghiệt”, “Phen này tiểu thư nhà họ Vương nhất định sẽ khỏi bệnh”
Đang xôn xao bàn tán thì vị đạo trưởng kia lại cao giọng: “Mau đem đầu yêu quái cho bần đạo, bần đạo sẽ dùng Tam Muội Chân Hỏa của Thái Thượng Lão Quân thiêu nó thành tro bụi, tránh nửa đêm canh ba cái đầu kia hợp nhất với xác, tiếp tục gây họa cho nhân gian.
Mọi người nghe vậy thì sợ hãi, la hét lùi về phía sau, có một người cao lớn cầm cái đầu giơ cao, lớn tiếng nói: “Tất cả mau tránh ra, nhường đường cho ta, ta đem đầu của yêu quái giao cho đạo trưởng”
Lúc Đoan Mộc Thúy nhìn thấy đầu của yêu quái kia, mặt mũi trở nên trắng bệch, bên tai ong ong như trống đánh dồn dập.
Cái đầu người máu me đầm đìa kia, không phải Lương Văn Kỳ thì là ai chứ?
***
Lão đạo kia nhận lấy đầu người, ném vào lư đồng đã chuẩn bị sẵn, hạ nhân nhanh chóng chạy tới châm lửa, chẳng mấy chốc lửa đã nổi lên, mùi hôi thối khét lẹt từ lư đồng bay ra, vài người đứng gần đó chịu không nổi phải bịt mũi lui về phía sau, lại có vài người tiến sát lư đồng để xem thử, nói: “Yêu quái đáng chết, đã cháy rồi còn hôi thối như vậy.”
Không lâu sau đầu người đã cháy sạch, vài hạ nhân đem phần thi thể còn lại cuốn chiếu mang đi. Vương lão gia kia từ trong nội viện đi ra, gương mặt không giấu vẻ vui mừng, chắp tay thi lễ với đạo sĩ: “Đạo trưởng quả nhiên cao minh, tiểu nữ đã khỏi bệnh rồi.”
Lại hướng về phía dân chúng nói: “Đa tạ các vị hương thân phụ lão đã đến trợ uy, tại hạ có mở tiệc thiết đãi ở hậu viện, hôm nay tiểu nữ khỏi bệnh, xin được mời mọi người vào dự tiệc.”
Mọi người vỗ tay hoan hô, kẻ xô người đẩy, rộn rã đi về phía hậu viện, chỗ này chỉ còn lại vài hạ nhân đang quét dọn.
Tiểu nha hoàn Bình Nhi lúc nãy vừa la mắng Lương Văn Kỳ đang đứng thu dọn chén trà, nhìn thấy một vị cô nương khoác áo lông đứng im không nhúc nhích, liền tiến đến nói: “Cô nương, chỗ này cần phải quét dọn, khách khứa đều đến sân sau cả rồi.”
Gọi hai tiếng không thấy đáp lời, Bình Nhi trong lòng sinh nghi bèn đưa tay đẩy cô gái kia. Tay còn chưa chạm tới, cô nàng đã thét lên rồi ngã gục.
Bình Nhi mặt tái mét, gã sai vặt bên cạnh tên Lý Tam đánh bạo đến dò hơi thở cô gái kia, đột nhiên “Á” lên một tiếng, sợ đến hồn bay phách tán, cuống quýt bò bằng cả tứ chi, run giọng nói: “Quản gia, không xong rồi, cô nương này bị dọa chết rồi.”
***
Ở chốn thành thị luôn có một nhóm người sống hết sức sôi nổi, mùa hè thì phe phẩy quạt, ăn dưa hấu dưới bóng cây; mùa đông thì cuộn tay áo sưởi ấm bên bếp lửa, lúc trời không nóng không lạnh thì dạo chơi giữa phố xá nhộn nhịp, nhìn vợ chồng cãi nhau, anh em xung đột, du côn gây rối, lưu manh đánh lộn, quan sai lấy việc bắt người làm vui, chơi không biết mệt, mệt mà vẫn vui.
Tam Chốc Đầu chính là hình mẫu tiêu biểu của loại người này trong thành Khai Phong.
Đầu giờ chiều hôm ấy, bầu trời xám xịt, gió lạnh xộc thẳng vào cổ người, trước mắt chỉ thấy một trận tuyết rơi dày đặc.
Đường phố vắng vẻ chẳng mấy bóng người, chỉ có vài người co đầu rụt cổ vội vàng đi lại trên đường, thấy hôm nay không có chuyện gì để hóng hớt bàn tán, Tam Chốc Đầu ngồi chổm hổm ở góc tường bên ngoài quán rượu thở dài, hắn đứng dậy vỗ mông một cái, chợt nhớ ra điều gì đó, hắn nhấc chân đạp Tứ Thẹo - kẻ cùng chí hướng với mình - đang dựa vào góc tường ngủ gật.
“Này Tứ, ngươi có để ý không.” Tam Chốc Đầu trầm ngâm, “Lâu lắm rồi không thấy Tế Hoa Lưu bắt người trên đường nhỉ... Bao lâu rồi? Một tháng chưa?”
“Hơn ấy chứ...” Tứ Thẹo ngáp một cái, lật người tiếp tục ngủ gà ngủ gật, thậm chí còn không thèm mở mắt ra,
“Ta nhớ từ năm ngoái Tế Hoa Lưu đã không xuất hiện rồi, cũng phải gần hai tháng đấy.”
“Quái lạ.” Tam Chốc Đầu lẩm bẩm, “Người của Tế Hoa Lưu đi đâu hết rồi?” Ngẩng đầu nhìn lên, hắn lại ơ một tiếng: “Tuyết rơi rồi, rơi từ lúc nào ấy nhỉ?”
Rơi từ lúc nào ư, dĩ nhiên là trong khi ngươi không lưu tâm. Cũng như Tế Hoa Lưu mai danh ẩn tích lúc nào ngươi chẳng hay.
Giống như triều dâng nước lên tràn bờ, không biết khi nào lại rút đi khuất bóng.
Chiều hôm buông xuống là lúc trận tuyết lớn đã phủ kín Khai Phong bằng một màu trắng xóa.
Tiếng vó ngựa lộc cộc, mới nghe tưởng còn ở xa, khi nhìn thấy lại đã ở ngay trước mắt, sai nha gác cổng chào hỏi, vui mừng nói: “Triển đại nhân, ngài đã về rồi.”
Triển Chiêu xoay người xuống ngựa, sai nha kia vội nắm lấy dây cương, nói: “Bao đại nhân dặn lúc hoàng hôn Triển đại nhân sẽ về đến nơi, thấy Triển đại nhân về thì mời tới thư phòng.”
Triển Chiêu gật đầu, đi lên bậc thềm vài bước rồi chợt dừng chân, hỏi sai nha kia: “Vương Triều đã về chưa?”
Sai nha gật đầu: “Đã về rồi, về sớm hơn ngài khoảng một canh giờ.”
Niềm vui lướt qua đáy mắt Triển Chiêu.
Đi vào thư phòng thấy Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh cùng bốn vị hiệu úy đều có mặt, Triển Chiêu nhìn Vương Triều, nhưng Vương Triều lại quay đầu nhìn ra chỗ khác như thể đã làm sai chuyện gì.
Trong lòng Triển Chiêu chùng xuống, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, y nói với Bao Chửng: “Thuộc hạ may mắn không làm nhục sứ mệnh, đã tìm được cuốn huyết thư mà Tiêu Tần thị để lại trước khi chết.”
Bao Chửng cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút, Công Tôn Sách cười nói: “Vậy thì tốt rồi, có cuốn huyết thư của Tiêu Tần thị làm bằng chứng, Diêm Thành có muốn chối tội cũng khó.”
Ngay sau đó, Bao Chửng hỏi rõ từng chi tiết cụ thể, thảo luận với Công Tôn Sách về các tình tiết then chốt của lần mở công đường thẩm án sắp tới, sau đó nói với Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, mấy ngày qua ngươi đã phải vất vả bốn ba, trước hết ngươi cứ về nghỉ ngơi đi.”
Triển Chiêu gật đầu, nhanh chóng lui ra.
Chờ Triển Chiêu đi xa, Bao Chửng thở dài một tiếng, đôi lông mày vừa mới giãn ra lại nhíu chặt, ông hỏi Vương Triều: “Vậy tức là ngươi đã tìm hiểu khắp nơi nhưng không thấy hành tung của nhóm Đoan Mộc cô nương ư?”
Vương Triều gật đầu đáp: “Khi đến vùng Tấn Dương hỏi thăm, quả thật có nhiều người nhớ đã thực sự nhìn thấy Đoan Mộc cô nương ra khỏi thành. Chủ của khách điếm Duyệt Lai ở huyện Văn Thủy cũng nói rằng có một nhóm người từ nơi khác tới ngủ lại ở chỗ ông ta, theo như mô tả có thể thấy rất giống với nhóm Đoan Mộc cô nương, nhưng sau một đêm bọn họ đã hoàn toàn biến mất, cũng không biết đã đi đâu. Qua huyện Văn Thủy thì không thấy ai từng gặp bọn họ.”
Bao Chửng trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói với Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, ngài thấy thế nào?”
Công Tôn Sách nói: “Theo ý của học sinh, nhóm Đoan Mộc cô nương hẳn đã gặp biến cố ở huyện Văn Thủy.”
“Bản phủ cũng suy đoán như vậy.” Bao Chửng thở dài, “Nhưng dựa vào bản lĩnh cao cường của Đoan Mộc cô nương, bản phủ quả thực không đoán được biến cố như thế nào đã xảy ra, nói cách khác, nếu đúng là đã xảy ra biến cố thì chỉ e với năng lực của phủ Khai Phong cũng không thể giúp gì cho họ.”
Công Tôn Sách chợt hiểu ra: “Cho nên vừa rồi đại nhân mới có ý bảo Triển hộ về lui xuống…”
“Triển hộ vệ với Đoan Mộc cô nương có quan hệ rất tốt, bản phủ sợ nếu hắn biết... Vương Triều, lúc ngươi gặp Triển hộ vệ cũng chớ nhắc tới chuyện này, chỉ cần nói còn đang nhờ người tìm hiểu là được... Ngươi cũng đã vất vả rồi, cứ về nghỉ ngơi trước đi.”
Vương Triều hành lễ lui ra, mới vừa bước ra khỏi cửa thư phòng bỗng giật mình sửng sốt, Triển Chiêu lắc đầu, ý bảo hắn chớ có lên tiếng.
***
“Triển đại ca,” liếc nhìn thư phòng phía xa, Vương Triều không nhịn nổi phải mở miệng, “Không phải ta có ý định giấu huynh…”
“Huynh còn hỏi thăm được gì nữa không?”
Vương Triều sửng sốt, sau đó lắc đầu, ngừng một chút lại nói: “Chắc Đoan Mộc tỷ sẽ không sao đâu, lúc còn ở Tấn Dương tỷ ấy đã từng không liên lạc với chúng ta suốt hai tháng trời. Triển đại ca, ta nghĩ có lẽ Đoan Mộc tỷ tạm thời có việc gì đó, không kịp báo cho chúng ta đã phải đi rồi.”
Triển Chiêu không đáp, hồi lâu sau mới nói: “Nếu cô ấy chỉ tạm thời bận việc thì tại sao ngay cả người của Tế Hoa Lưu trong thành Khai Phong cũng biến mất không tăm tích.”
Vương Triều cứng họng, lúc Đoan Mộc Thúy ở Tấn Dương, người của Tế Hoa Lưu trong thành vẫn bắt người như trước, cũng không nhân lúc chủ tử vắng mặt mà tranh thủ lười biếng, nhưng hai tháng gần đây họ bỗng biến mất, nếu nghĩ sâu hơn thì có vẻ việc này liên quan ít nhiều đến chuyện Đoan Mộc Thúy mất tích.
“Có lẽ,” Vương Triều vắt óc nghĩ kế, “Có lẽ lần này Đoan Mộc tỷ gặp phải chuyện nguy hiểm khác thường, nên mới gọi hết người của Tế Hoa Lưu đi...”
“Đã có thể về gọi người của Tế Hoa Lưu đi, thì cũng nên đến phủ Khai Phong chào một tiếng chứ” Triển Chiêu nhẹ giọng nói, “Thôi, tính tình cô ấy xưa nay vẫn vậy, chỉ lo việc của mình chứ không cần biết người khác như thế nào.”
“Triển đại ca, huynh không sao chứ?” Vương Triều thấy ngữ khí của Triển Chiêu có vẻ âu sầu, không khỏi cảm thấy hơi lo lắng.
Triển Chiêu nghe vậy liền mỉm cười, trong bóng đêm hai tròng mắt trong trẻo lại càng sáng hơn: “Ta không sao, huynh về nghỉ trước đi, đã lâu rồi Khai Phong chưa có tuyết rơi, ta đi ngắm tuyết một lát.”
Vương Triều buồn bực trong lòng, lại không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành rời đi.
Trong bóng đêm, dường có thể thấy được con sông phía xa loang loáng trắng xóa.
Triển Chiêu bỗng nhiên nhớ lại lời mình nói với Đoan Mộc Thúy trước khi nàng đi.
“Cô mặc ít như thế, có ở lại đây cũng chưa chắc đã sống được đâu.”
Tự dưng y thấy muộn phiền khó chịu không nói nên lời: Tại sao hôm đó y lại dùng những lời lẽ không may như vậy để nói với nàng?
***
Sáng sớm hôm sau, Triển Chiêu dẫn Mã Hán đi tuần phố, vốn dĩ Vương Triều cũng phải đi cùng, nhưng Triển Chiêu nghĩ Vương Triều đã phải vất vả đi hỏi thăm suốt một chặng đường dài tới Tấn Dương, liền dặn mọi người không làm phiền hắn, chỉ dẫn Mã Hán đi.
Đi hết con hẻm phía Tây đường Huyền Vũ, chợt nghe thấy phía trước có tiếng cãi cọ ầm ĩ, ngẩng đầu nhìn lên thấy trước cửa tiệm cầm đồ Khai Nguyên có một đám người đang giằng co kịch liệt.
Triển Chiêu và Mã Hán nhìn nhau bằng ánh mắt hiểu ý, khi họ đến gần thì thấy hai gã làm thuê ở tiệm cầm đồ đang đẩy một ông già lam lũ ăn mặc rách rưới, miệng mắng liên hồi: “Không bắt ông lên quan đã là nể mặt ông lắm rồi. Bây giờ còn dám gây chuyện nữa.”
Ông lão kia sốt ruột gần chết, một mực muốn chui qua xông vào tiệm cầm đồ, hét lên: “Cái áo lông kia đúng là của lão đây, đừng có mà ăn cướp giữa ban ngày, các ngươi dựa vào đâu mà giữ lại, nếu không trả lại thì lão đây sẽ không để yên cho các ngươi đâu.”
Một kẻ trong đám làm thuê chế nhạo nói: “Áo lông của ngươi ư? Sao không soi mặt vào vũng nước tiểu xem bộ dạng ngươi trông thế nào, loại nghèo kiết xác nhà ngươi sao có thể có chiếc áo lông như vậy, nếu còn không đi là ta đánh ngươi đó.” đoạn vung tay lên.
Gã đang định tát vào mặt ông lão, đột nhiên cảm thấy cổ tay bị siết chặt, không biết là bị ai giữ lấy tay, gã thẹn quá hóa giận, quay đầu toan chửi, đột nhiên nhìn thấy diện mạo của người đó, sợ tới mức vội vàng ngậm miệng lại, thái độ kiêu căng phách lối cũng rút đi bảy phần, cười xòa nói: “Triển... Triển đại nhân”
Triển Chiêu trầm giọng hỏi: “Ở đây có chuyện gì?”
Ông lão lúng túng không trả lời, gã làm thuê vội vàng nói: “Thưa Triển đại nhân, chuyện là vầy, lúc nãy lão già này mang một chiếc áo lông của con gái đến tiệm cầm đồ để cầm. Chiếc áo lông đó làm rất cầu kỳ, đáng giá hơn mười lượng bạc, lão già này nghèo kiết xác, chúng ta thấy không trộm thì cũng là cướp, muốn giữ lại để đi báo quan, ai ngờ lão già này nhất quyết không chịu, lại còn làm loạn...”
Chưa nói xong, Mã Hán cười nhạt ngắt lời nói: “Giữ lại để báo quan? Theo ta thấy là các ngươi bắt nạt ông ta tuổi già cô đơn không nơi nương tựa, định lừa lấy luôn đúng không?”
Gã làm thuê kia bị Mã Hán nói trúng tim đen, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, thầm bực bội trong lòng trách sao hôm nay xui xẻo gặp đúng quan sai của phủ Khai Phong, một người khác thấy tình hình không ổn liền vội vàng vào nhà lấy chiếc áo lông ra, cười làm lành với ông lão: “Ông ơi, chúng con vốn dĩ chỉ muốn giữ lại để báo quan thôi, bây giờ có ngài quan sai ở đây, ông cứ tự mình nói rõ cho các ngài ấy biết, dù sao cái này cũng không liên quan đến tiệm cầm đồ Khai Nguyên nhà chúng con.
Quả là linh hoạt khéo đưa đẩy, chỉ bằng hai câu ngắn ngủ mà phủi sạch trách nhiệm của tiệm cầm đồ Khai Nguyên.
Ông lão khịt mũi, nhận lấy chiếc áo lông rồi cất bước đi, ngay cả nửa câu cảm ơn cũng không nói với Triển Chiêu, Mã Hán. Triển Chiêu cũng không làm khó ông ta, đang định bảo Mã Hán đi tiếp thì chợt thấy sắc mặt Mã Hán thay đổi, cứ nhìn chằm chằm vào ông lão kia mà không nói gì.
Triển Chiêu lấy làm lạ, đột nhiên Mã Hán đuổi theo, nói: “Ông ơi, chờ một chút.” Vừa nói vừa vươn tay, giữ lấy chiếc áo lông trong tay ông lão.
Ông lão cuống quýt chộp lại, Triển Chiêu vội đến gần, khiển trách Mã Hán, “Mã Hán, huynh làm sao vậy?”
Mã Hán ngập ngừng, hắn hết nhìn ông lão lại nhìn Triển Chiêu, hoảng loạn nói: “Triển đại ca, chắc chắn ta không nhận lầm đâu. Đây là chiếc áo mà ta và Vương Triều tặng cho Đoan Mộc tỷ trước khi tỷ ấy rời Khai Phong mà.”
***
Vương Triều vừa rời giường chưa bao lâu liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào, Mã Hán vội vàng đẩy cửa đi vào nói: “Vương Triều, lại đây xem thử, đây có phải là cái áo lông lúc trước chúng ta tặng cho Đoan Mộc tỷ không?”
Vương Triều nghe thấy ba cái chữ “Đoan Mộc tỷ”, liền giật mình, cầm lấy chiếc áo lông trong tay Mã Hán nhìn kỹ lại, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, liền đưa cổ áo lại gần nhìn kỹ, sau đó nghẹn ngào nói: “Đúng vậy, ta nhớ rõ lúc đó thợ may hết chỉ đen, mà chúng ta giục vội quá nên hắn liền may cổ áo bằng chỉ xanh, hắn còn nói ở chỗ cổ áo thì dù có dùng chỉ màu khác cũng khó phát hiện ra, xem này, chẳng phải đây là chỉ xanh lục hay sao? Huynh tìm thấy áo lông của Đoan Mộc tỷ ở đâu? Chẳng lẽ...”
Tự nhiên hắn nghĩ đến chuyện chẳng lành, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Mã Hán giậm chân nói: “Hôm nay ta cùng Triển đại nhân tuần phố, thấy một ông lão rách rưới đang mang chiếc áo này đi cầm đồ.”
Vương Triều vội la lên: “Sao lại có người đem đi cầm đồ? Thế ông lão kia đâu?”
Mã Hán nói: “Triển đại nhân đã dẫn ông lão đó đi gặp Bao đại nhân rồi, huynh còn chần chừ ở đây làm gì, còn không mặc quần áo vào rồi cùng đi với ta?”
Vương Triều còn đang thắc mắc tại sao Triển Chiêu lại tùy tiện đưa ông lão kia đi gặp Bao đại nhân, nghe Mã Hán nói như thế, liền chạy đi xỏ giày khoác áo, vội vàng cùng Mã Hán lao thẳng đến thư phòng.
Vừa bước vào cửa thư phòng đã nghe thấy Bao Chửng chất vấn: “Nói cho ta biết, ông định kiện cáo chuyện gì? Chiếc áo lông này từ đâu mà ra?”
Vương Triều, Mã Hán thở phào, cả hai đều nghĩ: May mà tới kịp, chưa bỏ lỡ bất cứ điều gì.
Ông lão kia nói: “Tiểu nhân vốn không muốn cáo trạng, cũng không biết Bao đại nhân của phủ Khai Phong là ai, nhưng hôm đó, hôm đó...” Đột nhiên ông ta rùng mình một cái, có vẻ khiếp sợ vô cùng.
Công Tôn Sách ở bên cạnh nói: “Ông ơi, ông không cần phải lo lắng, tên họ của ông là gì, nhà của ông ở đâu, tại sao ông lại đến phủ Khai Phong cáo trạng, cứ lần lượt nói hết ra là được.”
Ông lão kia vội đáp: “Vâng vâng, lão họ Lưu, à không, tiểu nhân họ Lưu, trong nhà đứng hàng thứ bảy, thường gọi là Lưu Lão Thất. Tiểu nhân là người huyện Văn Thủy ở Sơn Tây.”
Nghe được hai chữ “Văn Thủy”, lòng mọi người liền dậy sóng, Vương Triều nghèn nghẹn nói: “Văn Thủy ư?”
Lưu Lão Thất nhìn liếc mắt nhìn Vương Triều, sau đó nói tiếp: “Tiểu nhân là kẻ nghèo khổ, lại ham uống rượu, tiểu nhân uống nhiều đến nỗi trong nhà có cái gì đều đem đi bán sạch... Hôm đó nhà Vương đại hộ trong thành làm lễ bắt yêu quái…”
Bao Chửng ồ một tiếng, nói: “Bắt yêu? Ở huyện Văn Thủy cũng có bắt yêu quái ư? Ngươi có đến xem không, có phải là một cô nương đến bắt yêu quái không?”
Lưu Lão Thất mù mờ nói: “Cô nương sao? Tiểu nhân chỉ thấy một đạo sĩ bắt yêu thôi.”
Bao Chửng hơi thất vọng, nói: “Ngươi nói tiếp đi.”
Lưu Lão Thất kể: “Hôm đó nhà Vương đại hộ làm lễ bắt yêu, bắt xong thì tổ chức yến tiệc, tiểu nhân lẻn vào uống rượu ké, uống đến khi tối mịt mới về, loạng choạng thế nào lại nhầm đường về nhà, lạc đến bãi tha ma ngoài thành. Lúc đó tiểu nhân đã uống khá nhiều rượu rồi, không biết sợ là gì nữa, ngủ ngoài bãi tha ma cả một đêm. Nửa đêm tiểu nhân chợt nghe thấy có cô nương gọi ‘Lưu Lão Thất, Lưu Lão Thất’.”
“Tiểu nhân vừa mở mắt ra nhìn thì thấy một cô gái xinh đẹp, khoác chiếc áo mà hôm nay tiểu nhân mang đi cầm đồ. Tiểu nhân hoang mang lắm, thầm nghĩ con gái nhà ai lại đến bãi tha ma vào nửa đêm như thế này, cô gái kia nói với tiểu nhân, rằng cô ấy muốn tiểu nhân mang một bức trạng thư đến phủ Khai Phong, tìm Bao đại nhân để cáo trạng.”
“Tiểu nhân cảm thấy thật buồn cười, bảo có bằng chứng gì mà đi báo quan, nhưng cô gái nói tiểu nhân chỉ cần mang trạng thư đến trình với Bao đại nhân là được. Tiểu nhân lại nói tiểu nhân là kẻ nghèo hèn, tiền nuôi sống bản thân còn không có, đến phủ Khai Phong cáo trạng kiểu gì. Thấy tiểu nhân hỏi như thế, một hồi lâu sau cô gái ấy mới nói mình ra đi vội vàng, cũng không mang theo ngân lượng trên người, vì vậy liền đưa một cái lò sưởi tay khắc hoa cho tiểu nhân, còn cởi chiếc áo choàng đang khoác trên người và nói: Ông hãy mang hai thứ này đi cầm đồ, tự khắc sẽ có tiền lên đường, tiểu nhân vẫn không muốn cáo trạng, cô gái kia bèn nói ở phủ Khai Phong ta có nhiều bằng hữu, chỉ cần ông đến đó, Bao đại nhân sẽ thưởng cho ông, tiền ngài ấy thưởng e rằng đủ để ông uống rượu cả đời. Tiểu nhân nghe thấy vậy thì vui lắm, mừng vui một lúc thì tỉnh dậy.”
Công Tôn Sách nghi hoặc: “Tỉnh ư? Nói như vậy thì trước đó ông đã nằm mơ sao?”
Lưu Lão Thất gật đầu, rồi lại lắc đầu nói: “Tiểu nhân cũng tưởng mình đang nằm mơ, nào ngờ dụi mắt một cái, thấy bên cạnh đã có chiếc áo lông và lò sưởi tay, ngoài ra còn có một bức trạng thư, tiểu nhân sợ giật nảy mình, bò dậy nhìn quanh mới nhận ra tiểu nhân ngủ trên một nấm mồ mới đắp, hẳn là quỷ hồn báo mộng rồi.”
Vừa dứt lời, liền nghe Trương Long cả giận nói: “Ông nói bậy.”
Lưu Lão Thất hoảng sợ, Bao Chửng nhìn Trương Long với vẻ mặt trách cứ, Trương Long đành phải dịu giọng, nhưng vẫn không nhịn được mà nói: “Vừa rồi thuộc hạ đã lỡ lời, cũng vì nghe Lưu Lão Thất nói quỷ hồn báo mộng nên mới cuống quá buột miệng.”
Bao Chửng không nói gì, lại bảo Lưu Lão Thất: “Vừa rồi ngươi nói có một bức trạng thư, vậy trạng thư đâu?”
Lưu Lão Thất vội vàng lấy trong ngực ra một cuộn lụa trắng, Công Tôn Sách cầm lấy đưa cho Bao Chửng, Lưu Lão Thất rướn cổ nhìn trộm, nói: “Tiểu nhân chưa từng xem qua, cũng định lén xem thử nhưng không thể mở ra được.”
Mã Hán hừ một tiếng nói: “Đồ của Đoan Mộc tỷ nhà ta, đương nhiên không phải ai cũng có thể tùy tiện mở ra.”
Bao Chửng mở cuộn lụa, chợt ồ một tiếng, gọi Công Tôn Sách nói: “Công Tôn tiên sinh, ngài lại đây xem.”
Công Tôn Sách đến gần xem xét, cũng tỏ ra kinh ngạc, Triển Chiêu tiến lên nhìn thử, thấy kia giữa mảnh lụa trắng chỉ viết qua loa một chữ “Có”, vì trước đó nó đã được cuộn lại, sau khi mở ra mới biết nó bị thiếu một nửa.
Bao Chửng trong lòng sinh nghi, nhìn về phía Lưu Lão Thất nói: “Ngươi có từng đưa mảnh lụa này cho ai xem không?”
Lưu Lão Thất vội dập đầu nói: “Tiểu nhân không dám, tiểu nhân ngay cả mở còn không mở được thì làm sao dám đưa cho người khác xem.”
Công Tôn Sách trầm ngâm nói: “Kỳ lạ thật, thư Đoan Mộc cô nương gửi tới sao lại chỉ có một nửa, chữ ‘có’ này không biết là có cái gì đây?”
Triển Chiêu chợt nảy ra một ý nghĩ, đoán được dụng ý của Đoan Mộc Thúy, nói: “Theo thuộc hạ thấy, hẳn đây là hai chữ ‘có oan’.”
Bao Chửng gật đầu nói: “Không sai, đã đến phủ Khai Phong cáo trạng giải oan, dĩ nhiên là có oan, nhưng ở đây chỉ có chữ “có” mà không thấy chữ oan, vậy chữ oan ở nơi nào?”
Trong lòng Triển Chiêu hiểu rõ, trầm giọng nói: “Theo thuộc hạ thấy, chữ oan ở Văn Thủy, Đoan Mộc cô nương báo mộng cho Lưu Lão Thất đem trạng thư đưa đến phủ Khai Phong, ý muốn báo cho đại nhân rằng ‘Văn Thủy có oan, oan tại Văn Thuỷ’.”