_khaiphongchiquai005.jpg)
Đêm khuya thanh vắng, khi Công Tôn Sách đi qua hành lang chợt nhìn thấy trong phòng Triển Chiêu có ánh nến le lói.
Đẩy cửa vào phòng, thấy Triển Chiêu đang ngồi bên bàn trầm tư, trên bàn có một tay nải đã bọc cẩn thận và bội kiếm Cự Khuyết.
“Triển hộ vệ vẫn chưa đi nghỉ ư?”
Triển Chiêu mỉm cười: “Tiên sinh cũng giống vậy đó thôi.”
“Ngày mai phải theo đại nhân đi Văn Thủy, nhưng vẫn còn một ít văn thư vẫn chưa thu xếp xong”, Công Tôn Sách vừa đáp lời vừa nở một nụ cười trên môi, “Sao rồi, cậu cũng giống đám Vương Triều, nghe được tin của Đoan Mộc cô nương liền mất ngủ sao? Ta vừa mới ở chỗ bọn họ về, họ cũng chưa ngủ, còn đang suy đoán xem ở Văn Thủy có chuyện gì mà khiến Đoan Mộc cô nương phải đích thân ra tay.”
Triển Chiêu gượng cười nhưng đôi lông mày vẫn không hề giãn ra.
Công Tôn Sách hơi giật mình, nhưng cũng biết tính tình của Triển Chiêu, biết nếu y không muốn nói thì có truy hỏi cũng vô ích, ông thầm thở dài, dặn dò: “Cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
Ông xoay người đi, chưa được mấy bước thì chợt nghe Triển Chiêu khẽ gọi: “Công Tôn tiên sinh.”
Công Tôn Sách hơi sững người, quay đầu lại nhìn lại, Triển Chiêu đứng bên cạnh bàn, vẻ mặt như do dự, một lúc lâu sau y mới nói tiếp: “Công Tôn tiên sinh, ta thấy hơi у lo cho Đoan Mộc cô nương.”
Công Tôn Sách chưa hiểu lắm: “Đã lâu rồi không nghe được tin tức của Đoan Mộc cô nương, hôm nay cuối cùng cũng có tin, chỉ cần đến Văn Thủy là có thể gặp được cô ấy rồi, cậu còn lo lắng gì nữa?”
“Tuy nhận được tin tức của cô ấy, nhưng càng nghĩ lại càng thấy không ổn, nếu cô ấy bình an vô sự thì sao không tự mình đi, mà phải nhờ Lưu Lão Thất trình trạng thư? Thậm chí... ngay cả khi phải nhờ Lưu Lão Thất thì tại sao cô ấy không nói thẳng với ông ta mà phải báo mộng? Chưa kể cô ấy còn không có thời gian lấy tiền cho Lưu Lão Thất, thế nên mới phải đưa cho ông ta quà tặng của mấy người Vương Triều, Mã Hán. Hơn nữa... ngay cả trạng thư cũng viết rất qua loa.”
Công Tôn Sách càng nghe càng kinh hãi, nhịn không được bèn nói: “Triển hộ vệ, cậu đang nghĩ tới chuyện gì?”
Triển Chiêu sững sờ: “Nghĩ tới chuyện gì ư?”
Rồi y lại lắc đầu, thấp giọng đáp: “Ta không nghĩ tới chuyện gì, cũng không muốn nghĩ, chờ tới khi đến Văn Thủy, có lẽ...”
Có lẽ cái gì? Triển Chiêu không nói, Công Tôn Sách cũng không hỏi.
***
Theo nếp trước đây, Bao Công cải trang vi hành, Ngự Miêu đi trước.
Ngựa không dừng vó, một nắng hai sương, sau hai ngày vất vả ngược xuôi cuối cùng họ cũng đến Văn Thủy.
Huyện Văn Thủy quả thực không lớn, chỉ có đường cái ở giữa thành là tương đối náo nhiệt, còn trong huyện nhà dân thưa thớt, đi ra khỏi đường cái chỉ thấy vắng vẻ quạnh hiu.
Bức tường thành kia, nói cho sang thì là tường thành, chứ thật ra nên gọi là tường bao mới phải, nó chỉ là dãy tường đắp bằng đất vàng cao ngang người, có nhiều khe hở, khi vào thành Triển Chiêu còn tận mắt thấy trẻ con chui ra chui vào qua mấy lỗ thủng trên tường thành, chơi quên trời đất.
Quan binh thủ thành có bốn người, một người dựa vào tường bên lỗ châu mai ngủ gật, hai người đang đổ xúc xắc đến mặt đỏ tía tai, người còn lại...
Triển Chiêu nhìn xung quanh hồi lâu, mới xác định người đang ngồi nướng khoai ở cổng thành cũng là một gã quan binh, đúng là một công đôi việc.
Có lẽ vì trời cao hoàng đế xa, phép vua khó quản, lệnh quan khó làm, thành ra đám quan viên binh lính ở đây mới chây ì lười biếng như vậy.
Lúc xế trưa, Triển Chiêu dắt Đạp Tuyết đi chầm chậm bên lề đường.
Huyện Văn Thủy rất ít khi xuất hiện một nam tử tạo nhã, khiêm tốn, lễ độ lại tuấn tú như thế.
Bởi vậy Triển Chiêu không biết có bao nhiêu đại cô nương, tiểu tức phụ trốn ở trong nhà, lén mở một góc cửa sổ, đỏ mặt bình phẩm y từ đầu đến chân, trong đó có không ít cô vừa thấy Ngự Miêu đã ngỡ tìm thấy ý trung nhân.
Trong lúc ấy, Triển Chiêu định hỏi thăm cô gái bán bánh nướng bên đường, nào ngờ chưa nói được mấy câu, đầu cô nàng lại cứ cúi gằm xuống, sau đó ném cái xiên sắt để nướng bánh đi và co giò bỏ chạy.
Vị cô nương này cũng hơi thẹn thùng, cuối cùng Triển Chiêu đành phải động thủ, cầm cái xiên sắt lấy hết bánh nướng trong lò ra kẻo chúng lại bị cháy.
Sau một ngày hỏi thăm khắp nơi, y gần như có thể kết luận rằng cái chết của Lương Văn Kỳ có điểm kỳ quái, quá nửa là do nhà họ Vương có ý thoái hôn, núp dưới danh nghĩa bắt yêu quái để giết người. Mặt khác, khả năng cao là Đoan Mộc Thúy mất tích ở nhà họ Vương, bởi hôm đó có nhiều người nhìn thấy một cô gái xinh tươi ăn mặc đẹp đẽ vào nhà ấy nhưng sau đó lại không thấy đi ra.
Về phần khách điếm Duyệt Lai, có thể suy ra lúc đó Đoan Mộc Thúy chỉ đi có một mình, cũng không dẫn người của Tế Hoa Lưu theo, nhưng vào cái đêm Đoan Mộc Thúy mất tích, Tế Hoa Lưu như nhận sắc lệnh, tất cả đều rời khỏi khách điếm bất chấp đêm đã về khuya.
“Lúc đó ta rất bối rối”, chưởng quỹ của khách điếm Duyệt Lai chi nhánh Văn Thủy nhớ lại, “Trời tối như vậy, trong vòng trăm dặm quanh huyện Văn Thủy lại không có chỗ nào nghỉ chân, họ có thể đi đâu chứ?”
Bọn họ có thể đi đâu?
Đây cũng là vấn đề mà Triển Chiêu muốn làm rõ.
Đầu giờ Hợi đêm đó, Triển Chiêu mặc y phục dạ hành đi do thám nhà Vương đại hộ.
Tiếng là đi do thám, chẳng bằng nói là đi dạo đêm thì đúng hơn, nhà Vương đại hộ có mời mấy tên hộ vệ nhưng bọn họ chỉ là mấy kẻ cao to cường tráng, ăn nhiều cơm gạo mà thôi, cũng chẳng có ai từng luyện qua quyền cước, hơn nữa huyện Văn Thủy lại không có thói quen nuôi chó giữ nhà. Ban đầu Triển Chiêu vẫn rất thận trọng, sau đó y rành rành đi lại trong nhà mà chẳng ai phát hiện ra, chỉ có một người quản sự mắt mờ gân cổ gào lên với y: “Còn không đi ngủ thì ta trừ tiền công của ngươi.”
Triển Chiêu không đáp, người quản sự kia hừ mạnh một tiếng, hai tay chống nạnh mà đi.
Đợi hắn đi xa rồi, Triển Chiêu mới nhẹ giọng cười nói: “Ngươi cũng chẳng có quyền trừ tiền công của ta.”
Đúng lúc y đang cười thì chợt nghe sau lưng tiếng bước chân, Triển Chiêu nghe động tĩnh liền nhanh chóng giấu mình vào bóng tối.
Sau đó thấy một tên nô bộc mặc áo bông, run rẩy vội vã chạy đến ven tường, mở lưng quần, cuống quýt “xả lũ”.
Người này chính là Lý Tam.
Lý Tam đi tiểu đêm xong, toàn thân khoan khoái, mặc dù đang run lên vì lạnh nhưng lúc buộc thắt lưng vẫn ngâm nga một khúc nhạc, đột nhiên gã cảm thấy dưới cổ lạnh băng, đang định mắng đứa nào trêu mình thì cúi đầu xuống thấy một lưỡi kiếm sáng loáng đang đặt ngang trước mặt, gã sợ đến mức són cả ra quần.
Lại nghe người nọ cất giọng trầm trầm: “Cô gia nhà các ngươi chết như thế nào, ngươi nghe được chuyện gì, nhìn thấy cái gì, mau thành thật khai ra.”
Lý Tam vốn là một thanh niên hiền lành phúc hậu, lương thiện thật thà, bất kể chuyện lớn việc nhỏ, ngay chuyện hôm đó mình ăn mặc ra sao, bữa sáng ăn mấy cái bánh bao, uống mấy bát canh bột viên đều khai cho bằng hết, Triển Chiêu phải nhiều lần nhắc nhở gã chú ý những điểm quan trọng
Nói đến việc cô gái xa lạ kia đột nhiên tắt thở, tay cầm kiếm của Triển Chiêu bỗng run lên.
Cái run tay này khiến lưỡi kiếm cứa nhẹ vào cổ Lý Tam, tất nhiên chỉ là một vết cứa rất nhỏ thôi, nhưng Lý Tam lại không nghĩ như vậy, gã còn tưởng rằng người sau lưng muốn ra tay hạ sát mình, vì thế gã hét lên thảm thiết như chọc tiết heo.
Đúng như hắn mong muốn, nhiều phòng trong nhà vội thắp sáng đèn, nhưng chưa ai kịp mở cửa chạy đến cứu viện thì Triển Chiêu đã mang hắn nhảy qua tường bao.
Lúc rơi xuống đất, ánh mắt Lý Tam rất cứng, cứng như quả trứng, chân gã thì mềm nhũn, đã mềm còn run lên bần bật.
“Các ngươi chôn cất cô nương kia ở đâu?”
“Bãi... bãi... bãi tha ma ở phía Tây thành.”
“Dẫn ta đi.”
Thế là Lý Tam dẫn y đi.
Lúc đầu Lý Tam tưởng như giẫm phải bông, dưới chân nhẹ bẫng chới với, nhất thời ngỡ là mình đang nằm mơ, cho nên hắn véo mạnh vài cái vào đùi mình.
Sau khi xác định bản thân không nằm mơ, gã bèn lén đánh giá vị nam tử bên cạnh.
Từ lúc yêu cầu Lý Tam dẫn mình đến bãi tha ma tới giờ, vị nam tử này chưa hề nói thêm câu nào, trời đêm quá tối, gã không thấy rõ mặt mũi của người nọ, trong bóng đêm hắn chỉ cảm thấy người nọ rất chính trực, thậm chí quá chính trực, chính trực đến mức cứng nhắc.
***
Triển Chiêu thổi cháy hỏa chiết tử, nhìn xung quanh đánh giá một phen, bãi tha ma cũng không phải cảnh cỏ dại rậm rạp xương trắng khắp nơi như trong tưởng tượng, điều này ít nhiều làm y thở phào nhẹ nhõm.
“Mộ của vị cô nương kia ở đâu?”
Lý Tam co ro tiến lên phía trước, chỉ tay vào một trong hai nấm mồ mới đắp.
Triển Chiêu trầm mặc hồi lâu, cúi người xuống, thấp giọng nói: “Đoan Mộc, đắc tội rồi.”
Lý Tam chỉ cảm thấy kiếm quang trước mặt múa loạn một hồi, sau đó đất đắp mộ văng đầy mặt, gã liền vội vã che mặt lui về phía sau, đến lúc mở mắt ra thì thấy Triển Chiêu đang đưa hỏa chiết tử xuống huyệt mộ, mặt bần thần, sau đó đưa tay gõ nắp quan tài, hỏi Lý Tam, “Chiếc quan tài này là do lão gia nhà các ngươi chuẩn bị sao?”
Lý Tam gật đầu: “Lão gia nói tuy cô gia là yêu quái, nhưng cũng từng có duyên làm cha vợ con rể một thời gian, còn cô nương này bị hù chết, tìm đâu cũng không thấy người nhà của cô ấy, nhà họ Vương lại không tránh khỏi can hệ đến cái chết này, bởi vậy đều chuẩn bị quan tài cho họ rồi lo làm tang lễ.”
Triển Chiêu trầm giọng nói: “Lão gia nhà các ngươi đúng là có lòng.”
Đó chỉ là một chiếc quan tài mỏng manh được chôn cất vội vàng, xung quanh quan tài cũng không được đóng đinh, Triển Chiêu do dự hồi lâu rồi mới đưa một tay nhấc nắp quan tài lên.
Lý Tam mới đầu còn nghĩ tuy rằng thời tiết lạnh giá nên thi thể không dễ thối rữa, nhưng cô gái kia đã chết từ lâu, hẳn phải có mùi khó chịu, vì thế gã đứng né sang một bên, che kín miệng mũi lại. Gã nghe Triển Chiêu nói: “Ngươi qua đây, giúp ta cầm hỏa chiết tử.”
Lý Tam không còn cách nào khác, đành phải tiến lên cầm lấy hỏa chiết tử trong tay Triển Chiêu, nhưng lại không dám thò đầu nhìn vào bên trong quan tài, vì sợ sẽ nhìn thấy bộ mặt gớm ghiếc khiến từ đó về sau ngủ không yên giấc, nào ngờ Triển Chiêu lại cúi xuống bế cô gái kia ra khỏi quan tài.
Lý Tam hoảng sợ, nghĩ thầm: “Hắn còn dám ôm cả người chết cơ à.” Tuy rằng trong lòng sợ hãi nhưng cũng có phần tò mò, khi chiếu sáng cho Triển Chiêu, hắn không khỏi trộm nhìn vào trong vòng tay của Triển Chiêu, vừa nhìn trái tim vừa nhảy lên thon thót.
Thấy cô gái trong lòng Triển Chiêu dù rằng hai mắt nhắm nghiền, không có hơi thở nhưng vẫn mi thanh mục tú, làn da mịn màng, đâu giống người đã chết được hai tháng?
Gã bắt đầu nghĩ lan man, làm sao người đã chết nhiều ngày mà trông bộ dạng vẫn như còn sống vậy, chẳng lẽ cô gái này là yêu tinh? Sau đó mới nghĩ lại, đẹp như vậy hẳn không phải là yêu tinh, mà là thần tiên.
Gã càng nghĩ lại càng thấy mình phán đoán đúng, hoàn toàn quên mất rằng trong số yêu quái quỷ quái cũng có không ít những kẻ ưa nhìn. Mà chẳng riêng gì ma quỷ, ngay cả những cô gái xinh đẹp mị hoặc cũng bị người đời gọi là hồ ly tinh, có thể thấy những chuyện trông mặt mà bắt hình dong hay nhìn diện mạo để phân chia quỷ thần đều là phi khoa học hết.
Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe Triển Chiêu thì thầm: “Đoan Mộc, cô nói vài câu đi.”
Lý Tam giật mình sợ hãi, gã có chết cũng không tin cô gái này còn có thể nói được, tuy nghĩ vậy nhưng gã vẫn lập tức dỏng tai lên nghe, chỉ sợ bỏ lỡ một tiếng động dù là nhỏ nhất.
Chờ một lúc lâu vẫn không nghe thấy cô gái kia lên tiếng, ngọn lửa của hỏa chiết tử lập lòe nhảy nhót, phủ lên mặt Triển Chiêu một cái bóng mập mờ.
Trong vòng tay y, thân thể của Đoan Mộc Thúy vẫn lạnh như băng.
***
Ba ngày sau, nhóm Bao Chửng và Công Tôn Sách cũng tới Văn Thủy.
Sau khi họp mặt với Triển Chiêu để thảo luận về vụ án, Trương Long, Triệu Hổ theo Bao Chửng đến phủ nha huyện Văn Thủy, Vương Triều, Mã Hán xuống phố để thăm dò về Lương Văn Kỳ và người nhà Vương đại hộ, Công Tôn Sách thì bị Triển Chiêu kéo đi xem thử tình trạng của Đoan Mộc Thúy.
“Công Tôn tiên sinh, tình hình của Đoan Mộc Thúy ra sao rồi?”
Công Tôn Sách dời bàn tay đang bắt mạch ra khỏi cổ tay của Đoan Mộc Thúy: “Không có mạch, không có hơi thở, nếu là người bình thường thì hẳn là đã chết, không thể chối cãi.”
“Ý của tiên sinh là?”
Công Tôn Sách cười ha hả đáp: “Triển hộ vệ, chúng ta đều biết không thể dùng lý lẽ của người thường để suy đoán về Đoan Mộc cô nương. Theo như lời Lý Tam nói, Đoan Mộc cô nương đã chết được hai tháng, người bình thường làm gì có ai qua một tháng mà chưa mục rữa? Theo suy luận của ta, có lẽ nguyên thần của Đoan Mộc cô nương đã rời khỏi cơ thể, không biết bây giờ đang ở đâu, chẳng qua vẫn chưa quay về mà thôi.”
Triển Chiêu khẽ thở dài một hơi: “Ta cũng nghĩ như thế, chỉ là...”
Công Tôn Sách đứng dậy nói: “Chuyện của Đoan Mộc cô nương, chúng ta có muốn hỗ trợ cũng không biết phải ra tay từ chỗ nào, chỉ có thể an tâm chờ cô ấy trở lại... Nhưng vụ án của Lương Văn Kỳ lại có rất nhiều điểm kỳ quái.”
Triển Chiêu gật đầu nói: “Tiên sinh nói rất đúng, trong hai ngày qua, ta cũng đã thăm dò rất nhiều người có mặt tại nhà họ Vương hôm đó, những người được hỏi bất luận là già trẻ gái trai đều một mực cho rằng Lương Văn Kỳ là một tên yêu nghiệt chết cũng chưa hết tội, nơi đây người dân ngu muội, nhà họ Vương dựa vào việc bắt yêu quái để chém chết Lương Văn Kỳ ngay trước mắt bao nhiêu người, lại vin vào lời nói của mọi người để che giấu tội trạng của mình, kế này quả là ác độc. Nếu không phải Đoan Mộc Thúy đi theo biết chuyện, thì có lẽ Lương Văn Kỳ suốt đời suốt kiếp cũng khó mà rửa sạch nỗi oan này, về sau còn bị muôn người phỉ nhổ.”
Công Tôn Sách không nói gì, hồi lâu sau mới than thở nói: “Thiên hạ rộng lớn, ở nơi chúng ta không nhìn thấy được không biết có bao nhiêu người phải chịu hàm oan như Lương Văn Kỳ, Đoan Mộc cô nương có thể giúp được bao nhiêu, Bao đại nhân có thể thẩm tra được mấy lần đây?”
Triển Chiêu ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt trở nên đen láy lạ thường: “Bắt được một tên thì đời bớt đi một kẻ ác. Tra được một vụ thì thiên hạ trong sạch thêm một phần. Chẳng mong mười phân vẹn mười, chỉ cần không thẹn với lương tâm.”
***
Vương Triều và Mã Hán tìm hiểu xong, khi về còn mang theo hai thông tin có tính đột phá.
Đầu tiên là khi họ đi điều tra, người ta nói rằng Vương đại hộ đã hứa gả Vương Tú cho Lưu Bưu, con trai độc nhất của nhà họ Lưu ở phía Tây thành.
Thứ hai, mặc dù Lưu Bưu là một thư sinh, nhưng cha của hắn trước đây lại là một tiêu sư của tiêu cục, quen biết rất nhiều thổ phỉ giang hồ.
Đến đây, tình tiết của vụ án đã được sáng tỏ. Lão đạo sĩ ném dao giết người hôm đó có lẽ không phải là đạo sĩ, mà là một nhân vật giang hồ do nhà họ Lưu mời đến.
Đêm hôm ấy, phủ nha huyện Văn Thủy đèn đuốc sáng trưng, nửa đêm mở công đường thẩm vấn vụ án Lương Văn Kỳ.
Huyện Văn Thủy nằm ở vùng sâu vùng xa, đời sống sinh hoạt của người dân đơn điệu, đời sống văn hóa tinh thần vô cùng cằn cỗi, hiếm khi được thấy Bao Thanh Thiên danh tiếng lẫy lừng thẩm án, thế nên dù có phải chen lấn sứt đầu mẻ trán cũng quyết đến xem phong thái khi xử án của Bao Thanh Thiên. Đương nhiên không chỉ mỗi Bao đại nhân mà cả Triển Chiêu, Công Tôn Sách và tứ đại hiệu úy đều có người ái mộ của riêng mình, tiếc rằng Vương Triều, Mã Hán phải ở lại khách điếm để trông chừng Đoan Mộc Thúy, dù vậy chuyện này cũng không ngăn được mọi người tụ tập đông đúc trong ngoài huyện nha, tạo nên cảnh tượng hết sức náo nhiệt.
Vương đại hộ tuy là nhà giàu trong vùng, nhưng cũng chưa từng thấy khí thế như vậy bao giờ, đứng trên công đường nơm nớp lo sợ, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Bao Công trước công đường, bất giác nghĩ tới Diêm Vương ở Sâm La Điện, hai đầu gối của ông ta mềm nhũn, quỳ rạp ra đất.
Bao Chửng cầm kinh đường mộc lên, đập thật mạnh xuống bàn, tiếng vang chưa dứt mà Vương đại hộ đã run bắn lên.
“Bản phủ hỏi ngươi, cái chết của Lương Văn Kỳ có ẩn tình gì?”
“Bẩm đại nhân, đằng sau cũng không có ẩn tình gì cả, Vương đại hộ liên tục dập đầu, Tiểu nữ bệnh nặng quấn thân, một ngày nọ bỗng có một đạo sĩ lang thang tìm tới cửa, nói nhà họ Vương bị yêu nghiệt chiếm cứ, tiểu dân nghe theo lời của đạo trưởng đó, lập đàn bắt yêu trong sân, hơn một trăm hương thân phụ lão của huyện Văn Thủy đều thấy tận mắt.”
Nói đến đây, trong đám người đang đứng xem vang lên tiếng một cụ già la lớn: “Vương lão gia nói không sai, tên Lương Văn Kỳ kia đúng là một tên yêu quái.”
Bao Chửng không nói gì, Triển Chiêu tay đè lên Cự Khuyết, xoay người nhìn một vòng qua đám người đông như kiến cỏ, ánh mắt nghiêm nghị lạnh lùng, mọi người trong lòng sợ hãi, không ai dám lên tiếng nữa.
Vì vừa có người phụ họa nên Vương đại hộ cũng bạo gan hơn, ngẩng đầu nhìn Bao Chửng nói: “Những lời nói của thảo dân đều là thật, mong đại nhân soi xét.”
“Đều là thật?” Bao Chửng mang vẻ mặt nghiêm khắc, “Chỉ bằng lời nói của một tên đạo sĩ lang thang mà khẳng định Lương Văn Kỳ là yêu quái, thật quá hoang đường! Tên đạo sĩ lang thang đó giờ đang ở đâu?”
“Lại... lại đi vân du rồi ạ.” Trên trán Vương đại hộ rịn đầy mồ hôi lạnh.
“Ngươi có biết đạo hiệu của hắn là gì không? Hắn từ đâu tới? Tu luyện ở đạo quán nào?”
“Chuyện này...” Vương đại hộ trợn tròn mắt, sau một lúc lâu mới ngập ngừng nói, “Lúc ấy con gái bệnh nặng, tiểu dân dưới tình thế cấp bách đành phải tìm mọi cách chạy chữa, coi đạo sĩ kia như cọng rơm cứu mạng khi chết đuối, không kịp suy nghĩ nhiều, bây giờ nghe đại nhân nói như thế, đúng là có hơi... có hơi…”
“Đại nhân, có thể cho tiểu dân nói một lời được không?” Đám người nhường ra một lối đi, một người đàn ông lưng hùm vai gấu râu quai nón rậm rì đi ra từ trong đám đông.
“Dưới công đường là kẻ nào?”
“Thảo dân Lưu Thiên Hải, Vương Lưu hai nhà hôm nay mới vừa kết làm thông gia, khuyển tử Lưu Bưu ít ngày nữa sẽ đón Vương Tú con gái của nhà họ Vương về làm vợ.”
Bao Chửng mặt không đổi sắc: “Ngươi có điều gì muốn nói?”
Vẻ mặt Lưu Thiên Hải đầy kiêu ngạo, khoanh tay đứng giữa công đường: “Vừa rồi nghe đại nhân nói vụ án Lương Văn Kỳ có ẩn tình đằng sau. Nhưng Lương Văn Kỳ bị đạo sĩ lang thang kia giết chết, Vương lão gia cũng không biết gì hết, đại nhân đã không đuổi theo tên đạo sĩ kia thì thôi, còn ở đây ép uổng Vương lão gia, đại nhân làm thế cũng hơi...”
Lưu Thiên Hải cố ý không nói hết câu, trên mặt đầy vẻ khiêu khích, người dân đứng xem bị hắn kích động, không khỏi châu đầu ghé tai khe khẽ bàn tán.
“Huống hồ.” Lưu Thiên Hải càng nói càng đắc ý, “Đại nhân không nói không rằng, bắt Vương lão gia đưa đến công đường, nghe nói là đến công đường thẩm vấn, vậy không biết nguyên cáo ở đâu?”
Bao Chửng sửng sốt, vụ án này quả thực không có nguyên cáo, chỉ có bức trạng thư nửa úp nửa mở do Đoan Mộc Thúy nhờ người đi ngàn dặm đường đưa tới. Bình thường tất nhiên Bao Chửng sẽ không nhận án qua loa như vậy, nhưng vừa nghe Đoan Mộc Thúy cho người đưa thư đến, trên dưới phủ Khai Phong đều cho rằng chuyện này không có khúc mắc gì, vì vậy mới đi một chặng đường xa tới nơi đất khách mở công đường thẩm án, cũng không ngờ Lưu Thiên Hải sẽ hỏi câu này, nếu nói nguyên cáo là Đoan Mộc Thúy thì không hợp lẽ thường, hơn nữa Đoan Mộc Thúy sống chết chưa biết ra sao, chưa chắc có thể tới biện giải cùng Lưu Thiên Hải.
Đang lúc do dự thì nghe thấy Triển Chiêu cất cao giọng nói: “Nguyên cáo dĩ nhiên là Lương Văn Kỳ.”
Lời vừa nói ra, không chỉ đám người đứng xem cùng Lưu Thiên Hải và Vương đại hộ, ngay cả Bao Chửng cùng Công Tôn Sách cũng phải giật mình sửng sốt, Triển Chiêu nói với Bao Chửng: “Mời đại nhân truyền Lương Văn Kỳ lên công đường.”
Bao Chửng hơi trầm ngâm, gật đầu nói: “Truyền.”
Tiếng “truyền” này không thể coi thường, ai cũng biết hôm đó Lương Văn Kỳ đã bị đạo sĩ chém đầu, làm sao có thể lên công đường thẩm vấn? Vì thế mọi người đều ngỏng cổ lên, chỉ sợ bỏ lỡ trò hay, chỉ thấy hai sai nha huyện nha khiêng một cái cáng lên công đường, dưới tấm vải trắng phủ lên cáng lờ mờ hiện ra một hình người mất đầu, mùi vôi sống nồng nặc xộc lên mũi, khi biết sai nha mang thi thể Lương Văn Kỳ từ dưới mồ lên công đường, họ hoảng sợ vội vã lùi ra sau.
Lưu Thiên Hải trước đó còn tỏ ra kinh ngạc, khi nhìn thấy đây chỉ là một cái xác, không khỏi nhếch mép cười nhạo, xoay người nói với Bao Chửng: “Bao đại nhân, đây chính là nguyên cáo của ngài sao? Tiểu dân ngu dốt, xin Bao đại nhân cho tiểu dân mở mang tầm mắt, xem một người chết phải cáo trạng thế nào, làm sao để trình trạng thư lên cho ngài?”
Chưa kịp dứt lời, liền nghe Triển Chiêu trầm giọng nói: “Công Tôn tiên sinh, xin hãy đưa trạng thư mà phủ Khai Phong nhận được ra đây”
Công Tôn Sách ngạc nhiên, nhìn sang Bao Chửng thì thấy Bao Chửng hơi khép tay lại, ông bèn lấy trạng thư trên bàn xuống hướng về phía Vương đại hộ, Lưu Thiên Hải cười ha hả nói: “Có? Có cái gì? Đây mà cũng là trạng thư sao? Bao đại nhân, người ta vẫn nói ngài xử án như thần, là thanh thiên tái thế, có lẽ đây chỉ là tin đồn nhảm mà thôi.”
Chưa kịp nói hết lời, Trương Long, Triệu Hổ đồng thời tiến lên một bước, nổi giận nói: “Câm mồm, ở trên công đường, không được vô lễ.”
Lưu Thiên Hải trời sinh bản tính cứng cỏi, lại thêm thời trẻ từng làm tiêu sư, lây nhiễm một số thói xấu của bọn lục lâm thảo khấu, thấy vậy cũng không nao núng, hắn hừ một tiếng, lạnh lùng nói với Bao Chửng: “Bao đại nhân, kẻ tố cáo là một người đã chết, bức trạng thư này lại kỳ lạ như thế, theo như thảo dân thấy, đại nhân không nên làm khó Vương lão gia nữa, nếu đại nhân vẫn chưa tìm thấy hung thủ thì hãy kiên nhẫn tìm kiếm thêm mấy hôm, thứ cho thảo dân hôm nay không thể phụng bồi.”
Sau khi nói, những người đứng xem lại ầm ĩ xôn xao, lần này thật quá thất vọng, cứ tưởng Bao đại nhân trong truyền thuyết có thể xử quyền quý chém quỷ thần, bây giờ xem ra cũng chỉ là hạng xoàng mà thôi.
Lưu Thiên Hải cười ha hả, xoay người về phía đám đông nháy mắt, một thư sinh áo xám dắt tay tiểu đồng bên cạnh, quay đầu bước ra ngoài. Triển Chiêu nhìn thấy rõ ràng, mặc dù không biết thư sinh này là ai, nhưng thầm nghĩ đây ắt hẳn có điểm kỳ quái, đang định tiến đến ngăn lại thì chợt thấy trước mắt mù mịt, tiếng gió rít gào, lạnh tới thấu xương, đất cát quật vào mặt, bỗng nhiên sảnh đường đất đá mịt mùng, người bên cạnh cũng không phân biệt được là ai với ai, cả đám người đều không mở mắt ra được, chỉ biết sợ hãi co đầu rụt cổ.
***
Giữa cơn gió lớn, Triển Chiêu mở mắt ra nhìn, trong lòng bất giác cảm thấy kinh sợ.
Trên sảnh đường, trong đình viện, đêm nay thắp không biết bao nhiêu đèn đuốc, nhưng lúc này đều bị dập tắt cả.
Nhất thời trên dưới công đường yên tĩnh lạ thường, mọi người kinh hoảng không biết có chuyện gì xảy ra, trong lòng đều nảy sinh một ý nghĩ: Lẽ nào là có ma?
Phút chốc Công Tôn Sách đột nhiên cảm thấy bức trạng thư trên tay mình rục rịch chuyển động, khi ông nhìn xuống, bức trạng thư khuyết nửa đang nhúc nhích như muốn bỏ chạy, hiện ra màu lân quang xanh ngắt, khi ấy trong ngoài huyện nha bị bao trùm bởi một màu đen kịt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tay Công Tôn Sách, ông liền thả tay ra, bức trạng thư đung đưa bay giữa không trung, sau một lát nó bị kéo căng ra, có thể thấy rõ vết rách trên đó, đồng thời tấm vải trắng phủ trên người Lương Văn Kỳ từ từ vén lên, nửa bức trạng thư còn lại tỏa ánh lân quang màu xanh lục chầm chậm từ trong ngực Lương Văn Kỳ bay lên, Triển Chiêu vỡ lẽ: Hóa ra nửa bức trạng thư còn lại nhét trong ngực Lương Văn Kỳ.
Hai nửa bức trạng thư ghép lại thành một giữa không trung, hai chữ “có oan” hiện ra rõ ràng trước mắt, trong đám người liên tục có những tiếng xôn xao kinh ngạc, xen lẫn với tiếng ngã quỵ, lại có người lắp bắp nói: “Lương Văn Kỳ thật sự đã chết oan, oan hồn tìm Bao đại nhân cáo trạng.”
Bao Chửng cảm thấy rất ngạc nhiên, nhìn chăm chú vào bức trạng thư, chỉ thấy hai chữ “có oan” dần dần biến mất, một làn sương xanh nhàn nhạt từ trên bức thư không ngừng chảy xuống, rồi tụ lại một điểm ngay giữa sảnh đường, làn sương mới đầu còn như hơi nước phủ bay lên từ nước sôi, sau dần dần hiện lên hình dáng của một người trưởng thành, có kẻ đứng gần đó liền nhận ra, đây không phải Lương Văn Kỳ thì là ai?
Tình huống lúc đó thật sự rất quỷ dị, Lương Văn Kỳ tuy hóa ra hình người, nhưng ai cũng biết hắn không có thực thể, nếu đưa tay muốn đẩy hắn thì chỉ e tay sẽ xuyên thẳng qua bên kia, kẻ nhát gan đã ngất xỉu từ lúc nào, người lớn mật thì lại hào hứng không thôi, nghĩ thầm: Thì ra ma trông như thế này, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt.
Vương đại hộ đã sợ tới ngày người, lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi...”
Đôi mắt Lương Văn Kỳ chất chứa đau thương, cung kính hành lễ với Vương đại hộ, nói: “Nhạc phụ, tiểu tế chết thật sự oan uổng.”
Vương đại hộ chưa kịp trả lời, đã nghe Bao Chửng đập kinh đường mộc xuống bàn, quát: “Vương đại hộ, ngươi vì coi thường Lương Văn Kỳ gia thế thanh bần, nảy sinh ý định thoái hôn, thông đồng với đạo sĩ lang thang mượn cớ bắt yêu quái để giết chết Lương Văn Kỳ, có phải hay không?”
Vương đại hộ bị Bao Chửng quát một tiếng như vậy, đầu óc càng trở nên hoảng loạn, mờ mịt nói: “Thảo dân chưa từng…”
Lời còn chưa dứt, chợt nghe có tiếng nữ tử đau xót nói: “Cha, người... người thực sự lập mưu giết Kỳ ca sao?”
Triển Chiêu đưa mắt nhìn lên thì thấy một người mặc quần áo tiểu đồng loạng choạng tách khỏi đám người tiến lên phía trước, đột nhiên y nhớ tới lúc nãy Lưu Thiên Hải quay về phía đám người nháy mắt, thư sinh và tiểu đồng lúc đó hẳn là Lưu Bưu cùng Vương Tú, không ngờ Vương Tú lại cải trang thành tiểu đồng, trà trộn vào đám đông để nghe xử án.
Vương đại hộ nghe Vương Tú nói thế lại càng mất bình tĩnh, ông ra cố trấn định lại, nói: “Nói vớ nói vẩn, ta chưa từng làm chuyện như vậy.”
Vương Tú không đáp, hai hàng lệ rơi xuống, có người đứng xem không nhịn được bèn châm chọc mỉa mai: “Vương lão gia, người ta nói chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bây giờ ông đã thấy cả quỷ rồi vẫn còn mạnh miệng như thế, không sợ sau khi chết bị đày xuống mười tám tầng địa ngục sao.”
Vương Tú đăm đăm nhìn Vương đại hộ hồi lâu, trong mắt tràn ngập nỗi đau thương, lát sau xoay người nói với Lương Văn Kỳ: “Kỳ ca, nhà họ Vương chúng ta có lỗi với huynh.”
Lương Văn Kỳ không đáp, chỉ chậm rãi lùi về phía sau một bước, đột nhiên trên mặt lộ ra nụ cười tươi cực kỳ cổ quái, nói: “Tú muội, sao muội lại có mùi xú uế như thế?”