_khaiphongchiquai005.jpg)
Vương Tú sửng sốt.
Thật ra đâu chỉ có Vương Tú, những người có mặt trên công đường phần lớn đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rõ ràng là Vương đại hộ lập mưu giết Lương Văn Kỳ, cớ sao Lương Văn Kỳ lại quay ra chê trách Vương Tú.
Trong lúc mọi người còn đang bàng hoàng, Triển Chiêu bước tới một bước, trầm giọng nói: “Vương Tú, ngươi thông đồng với người ngoài giết hại Lương Văn Kỳ, còn không mau nhận tội?”
Vương Tú chưa kịp trả lời, Triển Chiêu lại quay ra nói với Bao Chửng: “Bao đại nhân, chuyện Lương Văn Kỳ bị giết, Vương Tú còn đáng nghi hơn Vương đại hộ.”
Bao Chửng gật đầu hỏi: “Triển hộ vệ đã phát hiện được điều gì sao?”
Triển Chiêu gật đầu đáp: “Lúc trước thuộc hạ đến bãi tha ma ở phía Tây thành để tìm Đoan... và Lương Văn Kỳ, lúc đào mộ lên thấy cả hai đều được mai táng bằng quan tài gỗ mỏng, hỏi nô bộc nhà họ Vương là Lý Tam thì hắn nói Vương đại hộ niệm tình cha vợ con rể nên không đành lòng mai táng qua loa cho Lương Văn Kỳ. Nếu Vương đại hộ lập mưu giết Lương Văn Kỳ, thì ông ta hoàn toàn không cần phải đối xử tử tế như thế với thi thể của Lương Văn Kỳ, bởi vậy khi đó thuộc hạ từng thấy hoài nghi, Vương đại hộ tuy rằng không thích Lương Văn Kỳ, nhưng cũng không đến mức muốn giết hắn.”
Bao Chửng khẽ gật đầu.
“Hơn nữa thuộc hạ còn nhớ Đoan Mộc cô nương từng nói, con người có thể phân biệt được ngũ vị ở trần gian, nhưng ma quỷ lại có thể cảm nhận được mùi vị của linh hồn, mùi của linh hồn có trong trẻo, có thanh ngọt, có chua thối, có xú uế, nếu như Vương Tú không tạo ra sát nghiệt thì làm sao Lương Văn Kỳ có thể ngửi ra mùi xú uế? Vương Tú, tuy kế hoạch ngươi tỉ mỉ vạch ra có thể qua được tai mắt người đời, nhưng không thể che mắt quỷ thần.”
Vương Tú cắn chặt bờ môi, im lặng không nói, chỉ có tay áo hơi rung động, có thể thấy trong lòng đang rất bồn chồn lo lắng.
Lương Văn Kỳ sầu thảm nói: “Tú muội, nếu không phải vì bản thân đã làm quỷ thì ta cũng không thể ngờ muội lại muốn giết ta.”
Vương Tú vẫn không đáp lời, sắc mặt chuyển thành trắng bệch.
Vương đại hộ nhìn Triển Chiêu rồi lại nhìn Vương Tú, vẻ mặt không dám tin, vội la lên: “Tú Nhi, là do con bày mưu thật sao? Nếu không phải con làm thì mau nói ra đi.”
Vương Tú buồn bã cười, thản nhiên nói: “Là ta.”
Mọi người đứng xem đều ồ lên, Bao Chửng thầm thở dài.
Lại thấy Vương Tú ung dung bình thản, đưa tay vuốt lại tóc mai, sửa sang lại vạt áo, thẳng thắn nói: “Là ta, là ta nghĩ ra cách này, một lòng muốn giết ngươi.”
Lương Văn Kỳ lảo đảo lùi lại hai bước, một lúc sau mới chỉ tay vào Vương Tú run rẩy nói: “Tú muội, muội nói cái gì?”
“Ta nói ta một lòng muốn giết ngươi, ta là trưởng nữ của nhà họ Vương giàu có nhất vùng, từ thuở ấu thơ đã sống trong cảnh cơm no áo ấm, chưa từng phải chịu vất vả, tại sao chỉ vì một tờ hôn thú từ khi còn nhỏ mà phải gả cho một kẻ nghèo hèn khố rách áo ôm như ngươi? Cha ta sợ người ta nói mình tham phú phụ bần, trong lòng chẳng vui gì, lại ngại đánh tiếng từ chối mối hôn sự này, nhưng ta không cam tâm. Mỗi ngày ngươi sống ở đây, hễ nhìn thấy ngươi là lòng ta đau như bị kim châm, tưởng tượng đến cảnh sau này phải cùng chung chăn gối với ngươi, ta hận đến mức hàng đêm không được yên giấc. Về sau ta gặp được Lưu công tử, trong lòng ta cảm thấy rất thích huynh ấy, càng thích huynh ấy, ta lại càng căm ghét ngươi, nếu ngươi không chết thì làm sao ta có thể được sống những tháng ngày mà mình mong muốn? Bởi vậy ta giả vờ bị bệnh nặng, lập mưu bắt yêu quái để giết ngươi. Sau khi giết ngươi, ta sung sướng vô cùng, cuộc đời ta chưa bao giờ sung sướng như thế. Không ngờ ngươi sống không để cho ta yên, chết thành quỷ cũng cũng không buông tha cho ta, còn muốn nộp bức trạng thư chết tiệt kia để kéo ta cùng chết. Được thôi, đời này Vương Tú ta đền mạng cho ngươi, kiếp sau rồi kiếp sau nữa, ta quyết không dính dáng đến họ Lương nhà ngươi.”
Khi mọi người trong phủ Khai Phong thảo luận về vụ án đều tưởng Vương đại hộ vì muốn thoái hôn mà nổi lên ý nghĩ hại người, nào có nghi ngờ đến Vương Tú? Bây giờ nghe Vương Tú nói như thế đều ngây người, Triển Chiêu thầm nghĩ: Vương Tú giết người, dĩ nhiên tội không thể tha nhưng... nhưng Vương cô nương này dường như cũng có chỗ đáng thương.
Lương Văn Kỳ đứng ngẩn ngơ một hồi, lúc lâu sau mới nói: “Tú muội, ta không biết muội lại hận ta như thế... Trong lòng ta dành cho muội tình cảm chân thành, ta thực lòng chỉ muốn tốt cho muội...”
Vương Tú lạnh lùng cắt lời Lương Văn Kỳ: “Ai thèm nhận tình cảm của ngươi, ngươi chỉ nghĩ muốn dành tình cảm chân thành cho ta, lại không nghĩ đến việc ta có muốn nhận hay không, nếu như ta không thích, thì tình cảm của ngươi có khác gì lưỡi dao giết chết ta!”
Lời này vừa nói ra, mọi người có mặt tại công đường đều chấn động, ngay cả Bao Chửng cũng phải nghĩ thầm: Cô gái này tuy nói chuyện rất cực đoan, nhưng không phải không có lý, với Lương Văn Kỳ mà nói, hắn cho rằng mình thành tâm với Vương Tú là việc tốt, lại chẳng nghĩ tới chuyện đối phương né tránh tình cảm của hắn còn không kịp, điều “tốt” mà hắn dành cho người ta lại là nguyên nhân dẫn đến nỗi đau khổ của Vương Tú. Trong mắt người khác là tốt đẹp, mà trong lòng nàng ta lại vô cùng tồi tệ, thế nhân thường nói “suy bụng ta ra bụng người”, nhưng lấy suy nghĩ của mình áp cho người khác chưa chắc đã đúng, không biết chừng còn là trái ngược hoàn toàn.
Lương Văn Kỳ như sét đánh ngang tai, nhìn Vương Tú chằm chằm một lúc lâu, bên khóe mắt dường như còn có dòng lệ chảy xuống, thân hình lắc lư rồi loáng một cái, hắn lảo đảo lao ra khỏi công đường.
Những người tụ tập ở cửa thấy hắn lao tới, sợ dính quỷ khí làm mình cũng biến thành quỷ, liền sợ hãi vội vã dạt sang hai bên, mở ra cho Lương Văn Kỳ một con đường rộng lớn.
Lại nghe Lương Văn Kỳ lẩm bẩm nói: “Thôi, ta thích muội, nhưng lại mang đến cho muội quá nhiều phiền não, nếu sớm biết như thế, ta còn đi cáo trạng làm chi, lại còn làm liên lụy tới Đoan Mộc thượng tiên…”
Hắn vừa dứt lời, người khác còn chưa kịp hiểu ra sao, Triển Chiêu lại giật mình quát lớn: “Ngươi nói cái gì? Việc này có liên quan gì đến Đoan Mộc Thúy?”
Lương Văn Kỳ lại trở nên ngơ ngẩn, dường như hoàn toàn không nghe thấy câu hỏi của Triển Chiêu, xoay người ra cửa, Tri Chiêu vội vàng đuổi theo ra đến bên ngoài công đường, nhìn quanh một vòng, thấy Lương Văn Kỳ đã đi về phía góc nhà, ở đó có hai người đang đứng, một trắng một đen, sợi xích sắt trên tay họ tròng vào cổ Lương Văn Kỳ, rồi kéo hắn tới góc nhà, Triển Chiêu nhanh chân đuổi theo nhưng lại đâm sầm vào một người đang vội vàng đi tới.
Nghe thấy người nọ “Á” lên một tiếng, Triển Chiêu lại chẳng hề quan tâm, nhưng y nhìn quanh cũng không thấy Lương Văn Kỳ và hai người áo trắng áo đen đâu, như thể họ đã tiêu tán vào hư không.
Đang lúc kinh ngạc thì người vừa nãy nắm lấy cánh tay Triển Chiêu la lên: “Triển đại ca, huynh mau trở về xem Đoan Mộc tỷ đi, tỷ ấy không xong rồi.”
Triển Chiêu nhận ra là giọng của Mã Hán, nghe hắn nói như thế chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bất giác đưa tay chống vách tường, run giọng nói: “Huynh... Huynh nói cái gì?”
Mã Hán giậm chân một cái, trong giọng nói mang theo tiếng khóc: “Ta cũng không biết, chúng ta vẫn luôn trông coi Đoan Mộc tỷ, ai ngờ lúc nãy thấy máu tràn ra khỏi miệng tỷ ấy.”
Chưa nói hết câu, chợt thấy bóng người trước mắt vụt qua, Triển Chiêu đã phi thân đi ngay, đúng lúc này Công Tôn Sách cũng từ trong sảnh đường chạy ra, thấy Triển Chiêu rời đi liền vô cùng kinh ngạc, Mã Hán vội đem mấy lời vừa rồi nói lại một lần, Công Tôn Sách cả kinh, suy nghĩ một lát bèn dặn Mã Hán ở lại đây chờ đợi Bao đại nhân sai phái, rồi vội vàng chạy về phía khách điếm.
Lại nói đến Vương Triều, hắn chờ trong phòng của Đoan Mộc Thúy đến đứng ngồi không yên, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, vội đi mở cửa, nào ngờ cánh cửa bật mở tung, nghe đánh “phành” một tiếng, cũng may hắn còn né kịp nếu không phen này phải chịu cảnh vỡ đầu chảy máu rồi.
Triển Chiêu không để ý đến Vương Triều, rảo bước đến bên giường xem xét tình hình của Đoan Mộc Thúy, thấy sắc mặt nàng vẫn như cũ, nhưng bên môi máu không ngừng trào ra, chỉ là một dòng máu nhỏ, nhưng đã đọng thành vũng bên gối, đỏ đến xót xa.
Triển Chiêu vừa lo vừa giận, tức tối nói với Vương Triều: “Ta bảo huynh trông nom cô ấy... Huynh... Có chuyện gì thế này?”
Câu hỏi này quả là oan cho Vương Triều, hắn cùng Mã Hán ở lại khách điếm trông nom Đoan Mộc Thúy, ngay cả đầu ngón tay cũng không dám chạm vào, đến khi tự nhiên thấy máu trào ra khỏi miệng Đoan Mộc Thúy, cả hai sợ đến ngày người, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Vừa nói dứt lời, Triển Chiêu liền biết mình hỏi như thế là không đúng, nhưng cũng không kịp giải thích câu nào với Vương Triều, trước hết thăm dò hơi thở của Đoan Mộc Thúy, nhưng tay vẫn không cảm nhận được hơi ấm, trong lòng bồn chồn lo lắng, với tay lấy một chiếc khăn, lau dòng máu bên môi cho Đoan Mộc Thúy, miệng khẽ gọi, “Đoan Mộc, tỉnh lại đi.”
Đợi một lúc sau, vẫn không thấy Đoan Mộc Thúy lên tiếng trả lời, vết máu vừa được lau khô, lúc này bên môi lại chảy ra một dòng máu tươi, Triển Chiêu chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nỗi chua xót trong lòng khó mà kiềm chế được. Y đưa tay nắm lấy tay Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc...” Nói xong câu này, cổ họng y nghẹn lại chẳng nói tiếp được nữa.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, sau lưng vang lên tiếng bước chân, y nghe Công Tôn Sách nói: “Triển hộ vệ, xin hãy tránh ra, để ta bắt mạch cho Đoan Mộc cô nương.”
Cả người Triển Chiêu run lên như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng, y ngẩng đầu nhìn Công Tôn Sách, rồi đứng dậy buông tay ra. Công Tôn Sách thấy đôi mắt của Triển Chiêu đỏ hoe, lòng đầy thương cảm, thầm nghĩ: Triển hộ vệ có quan hệ tốt với Đoan Mộc cô nương, nếu như Đoan Mộc cô nương vẫn không cứu chữa được... than ôi...
Ông đặt tay lên cổ tay Đoan Mộc Thúy, chẳng có gì khác trước, vẫn không thấy mạch đập, Công Tôn Sách toan thu tay về, lại thấy trong mắt Triển Chiêu lộ vẻ lo âu, đúng là không đành lòng. Còn Triển Chiêu, tia hy vọng trên khuôn mặt y dần vụt tắt, cuối cùng đành quay mặt đi, thấp giọng nói: “Cô ấy sẽ không sao đâu, chỉ không biết là đang gặp phải chuyện phiền phức gì thôi.”
Vương Triều vội gật đầu nói: “Triển đại ca, ta cũng nghĩ như vậy, chẳng phải Công Tôn tiên sinh nói nguyên thần của Đoan Mộc tỷ chỉ rời khỏi thân xác thôi sao, theo ta thấy có thể nguyên thần bị thương rồi... Đoan Mộc tỷ có bản lĩnh cao cường như thế, trước sau gì cũng ổn thôi”
Nghe hai người bọn họ nói như thế, Công Tôn Sách thầm thở dài, định đặt cánh tay của Đoan Mộc Thúy vào trong chăn. Khi nhấc chăn lên, đôi mắt ông chợt nhận ra sự khác thường trên cánh tay của nàng, ông khẽ “A” lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu thấy tiếng “A” của Công Tôn Sách có điểm kỳ lạ, bèn quay đầu lại nhìn ông, chỉ nghe Công Tôn Sách nói: “Triển hộ vệ, người tới xem cánh tay của Đoan Mộc cô nương này, đây chẳng phải là...”
Trong lòng Triển Chiêu có dự cảm chẳng lành, không kịp bận tâm nam nữ thụ thụ bất thân, vén tay áo của Đoan Mộc Thúy lên, thấy mặt trên cánh tay không có vấn đề gì, nhưng mặt dưới thì đầy những mảng tím đỏ lốm đốm, nhất thời ngực như trúng một cú đấm mạnh, cả người đờ đẫn.
Chợt nghe Vương Triều vội la lên: “Triển đại ca, đây chẳng phải là thi ban [12] sao?”
***
Khi Bao Chửng cùng các thuộc hạ từ huyện nha trở về cũng đã gần đến giờ Tý, trước hết thuật lại những chuyện liên quan đến vụ án Lương Văn Kỳ, Vương Tú không muốn liên lụy đến nhà họ Lưu, một mình gánh hết mọi tội danh, nhưng việc mời nhân vật giang hồ giả làm đạo sĩ chém chết Lương Văn Kỳ không phải chuyện một nữ tử khuê các như nàng ta có thể dễ dàng làm được, cha con nhà họ Lưu cũng không thể tránh được can hệ, còn phải chờ mọi được thông tin về tên nghi phạm kia từ miệng cha con họ Lưu. Cũng may việc thăng đường thẩm án đã xong xuôi, giờ có thể từ từ giải quyết những việc còn lại. Trên đường về đã nghe Mã Hán kể về chuyện của Đoan Mộc Thúy, nhưng khi hỏi về nàng chỉ thấy Công Tôn Sách lắc đầu thở dài: “Vừa rồi máu đang chảy ra thì đột nhiên ngừng lại, cũng không biết là nên mừng hay nên lo”. Lại nói tiếp đến thi ban xuất hiện trên người Đoan Mộc Thúy, Bao Chửng cả kinh nói: “Đoan Mộc cô nương được hạ táng hơn một tháng mà thi thể vẫn được giữ nguyên, tại sao lúc này lại vô duyên vô cớ xuất hiện thi ban?”
Công Tôn Sách lắc đầu nói: “Chuyện của Đoan Mộc cô nương trước nay luôn không thể suy đoán theo lẽ thường, học sinh cũng không biết nguyên do nằm ở đâu?”
Nghe trả lời xong, Bao Chửng mới nhận ra xung quanh không thấy Triển Chiêu, Công Tôn Sách biết Bao Chửng muốn hỏi gì, bèn nói: “Triển hộ vệ đang một mình ở trên lầu trông nom Đoan Mộc cô nương.”
Bao Chửng thở dài một hơi nói: “Người tốt sẽ được trời thương, hy vọng Đoan Mộc cô nương có thể chuyển nguy thành an.”
Câu này chưa nói thì không sao, lời vừa ra khỏi miệng thì Trương Long, Triệu Hổ ở bên rơm rớm nước mắt, Bao Chửng hơi hối hận vì đã lỡ lời, đang định nói gì đó thì nghe thấy có tiếng nhạc đau buồn, lúc gần lúc xa, hư ảo mịt mờ, tiếng nhạc bi thương khiến người ta nghe thấy đều phải rơi lệ.
Vương Triều ngơ ngác nói: “Âm thanh này như từ trên trời vọng xuống vậy.”
Lời còn chưa dứt lại nghe có tiếng cười ha hả, khi nhìn lại thì thấy một ông già ăn mặc như một đạo sĩ bước vào cửa, râu tóc bạc trắng, tựa hồ đã ngoài bảy mươi, nhưng nhìn kỹ lại thì tuổi tác ước chừng chỉ mới năm mươi, da dẻ tươi sáng, mặt mũi có nét trẻ con, ông ta chắp tay thi lễ với Bao Chửng rồi cười nói: “Thì ra Tinh Chủ ở đây, chẳng trách lúc nãy Hắc Bạch Vô Thường không dám vào công đường bắt quỷ.”
Bao Chửng sửng sốt, khó hiểu, liền hỏi: “Sao ngài đây lại nói những lời này?”
Ông già kia cười ha hả nhưng không trả lời, chỉ lấy phất trần trong tay vắt lên cánh tay kia, đoạn nói: “Lão hủ đến đây là để nghênh đón Đoan Mộc thượng tiên quay về, thượng tiên vi phạm giới luật, không được tiếp tục ở lại trần thế.”
Bao Chửng thầm rùng mình, Công Tôn Sách tiến lên một bước, hỏi: “Đoan Mộc thượng tiên mà ngài nói có phải là Đoan Mộc Thúy?”
Ông già gật đầu, Công Tôn Sách lại nói: “Mới vừa rồi ngài nói Đoan Mộc Thúy vi phạm giới luật, không biết là phạm phải giới luật gì?”
Ông già cười đáp: “Nói cho các ngươi nghe cũng không sao. Lương Văn Kỳ bỏ mình, Hắc Bạch Vô Thường đến câu hồn, Đoan Mộc thượng tiên lại ngang ngược can thiệp vào, không chỉ đoạt lại hồn phách Lương Văn Kỳ từ tay Hắc Bạch Vô Thường, mà còn đem ba hồn nhốt vào nửa bức trạng thư, lấy bảy vía nhốt vào nửa bức còn lại, rồi lấy nửa bức trạng thư giao cho người khác mang tới Khai Phong, làm hồn vía Lương Văn Kỳ không hợp lại một chỗ, Hắc Bạch Vô Thường khó có thể phục mệnh, cho đến khi hai nửa trạng thư hợp lại thành một mới hợp đủ ba hồn bảy vía của Lương Văn Kỳ, khiến hắn có thể hiện hình trước Tinh Chủ để tố nỗi oan tình. Người ta thường nói Diêm Vương bảo ngươi canh ba phải chết, ai dám để ngươi sống đến canh năm. Đoan Mộc Thúy thân là một thượng tiên lại làm nhiễu loạn lục đạo luân hồi, không phải vi phạm vào giới luật thì là gì?”
Bao Chửng trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Lời của ngài đây tất nhiên là có lý, hành động này của Đoan Mộc cô nương tuy có hơi lỗ mãng, nhưng cũng là vì cô ấy không đành lòng nhìn Lương Văn Kỳ vô tội chết thảm, bởi có ý tốt nên mới ra tay tương trợ, ngài không thể giơ cao đánh khẽ sao?”
Ông già nhìn về phía Bao Chửng, cười ha ha nói: “Bốn chữ giơ cao đánh khể từ miệng Tinh Chủ nói ra thật không dễ dàng. Thường nghe pháp bất dung tình, dưới trảm đao của ngài tuy đã có không ít kẻ đại gian đại ác phải bỏ mạng, nhưng lẽ nào ngài chưa từng chém đầu ai có tình có nghĩa hay sao? Tinh Chủ có từng nể tình họ mà tha thứ, giơ cao đánh khẽ hay không? Pháp luật nhân gian còn không thể tùy tiện thay đổi, huống chi là điều luật Thiên giới?”
Bao Chửng sửng sốt, không còn lời gì để nói.
Ông già hơi nâng phất trần lên, nói: “Xin nhờ Tinh Chủ chỉ giúp nơi đặt thân thể của Đoan Mộc thượng tiên.”
Kỳ thật nếu ông ta thực sự muốn biết thì cũng chẳng cần Bao Chửng “chỉ giúp”. Bao Chửng bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn lên lầu, không khỏi ngạc nhiên: Người đang đứng trên cầu thang không phải Triển Chiêu thì là ai?
Cũng không biết y đứng đó đã bao lâu.
Nghe thấy cũng tốt, nếu không cũng chẳng biết phải nói với y thế nào.
Ông già kia mỉm cười, bước từng bước lên lầu, khi đi qua Triển Chiêu, y đột nhiên nói: “Lão nhân gia.”
Ông già kia dừng bước chân, xoay người nhìn Triển Chiêu.
“Vừa rồi ngài nói Đoan Mộc Thúy vi phạm giới luật, lần này ra đi không biết cô ấy có bị trách phạt không? Các vị có... làm khó cô ấy không?”
Ông già cười ha hả đáp: “Ngươi sợ chúng ta sẽ hành hạ cô ấy sao? Phạt nhẹ thôi, chủ yếu là để răn dạy, cứ yên tâm đi, sẽ không khiến cô ấy phải chịu nỗi đau da thịt đâu.”
Triển Chiêu vẫn còn có chuyện muốn hỏi: “Vậy lúc nãy tại sao lại có máu chảy ra từ miệng cô ấy?”
Trên mặt ông già kia hiện lên thần sắc cổ quái, ông ta nhìn chằm chằm Triển Chiêu hồi lâu rồi đáp: “Triển Chiêu, ngươi thật sự không biết ư? Đó không phải máu của Đoan Mộc thượng tiên, mà là máu của ngươi.”
“Lúc trước khi ngươi giúp Đoan Mộc thượng tiên thu phục muỗi tinh, để thượng tiên có thể lưu lại thế gian, ngươi đã từng cho thượng tiên uống máu của ngươi, giờ thời khắc đã điểm, Đoan Mộc thượng tiên phải trở về Doanh Châu, những ràng buộc của trần thế phải được tính rõ ràng. Số máu đó là cô ấy trả lại cho ngươi.”
Trên mặt Triển Chiêu hiện lên vẻ trấn tĩnh, thấp giọng nói: “Nếu đã không làm khó cô ấy... Vậy thì tốt rồi.”
Ông già cũng không hiểu ra sao, hừ một tiếng, bước nhanh lên lầu, nhóm Bao Chửng theo sát phía sau, lúc đi qua Triển Chiêu, Công Tôn Sách dừng lại, nói: “Triển hộ vệ, cùng vào đi, tiễn Đoan Mộc cô nương một đoạn đường cuối cùng.”
Triển Chiêu không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Đoan Mộc Thúy, trong mắt lộ ra nét buồn bã.
Công Tôn Sách thở dài, vén vạt áo đi lên phía trên, lại nghe Triển Chiêu nhẹ giọng nói: “Doanh Châu, đó hẳn là quê nhà của Đoan Mộc Thúy.”
Sử ký Tần Thủy Hoàng bản kỷ chép rằng: “Có người họ Từ ở nước Tề dâng thư, nói ngoài biển có ba ngọn núi thần, tên gọi Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu.”
Trong Thập châu ký nói, “Doanh Châu nằm ở Đông Hải, rộng bốn ngàn dặm, cách bờ Tây bảy mươi vạn dặm. Ở đó có cây thần cỏ tiên, lại có ngọc thạch, nước suối như rượu, nơi đây có nhiều tiên gia cư ngụ, phong tục tựa người Ngô, sông núi như Trung Quốc.”
Đi vào đến phòng, ông già đi thẳng đến bên giường, lắc đầu thở dài: “Đoan Mộc thượng tiên, hồn về cố hương, nguyên thần đã ở Doanh Châu, cớ sao thân thể còn ở lại nơi này, người muốn gặp cũng đã gặp rồi, muốn trả máu cũng đã trả xong, hãy bỏ trần thế khổ đau này, quay về với tiên châu đi thôi. Nói đoạn phẩy nhẹ phất trần, thân thể của Đoan Mộc Thúy tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ lấp lánh, ngay sau đó dần trở nên trong suốt thuần khiết, Trương Long sợ là mình nhìn lầm, cúi đầu dụi mắt, chợt nghe một tiếng “tinh” giòn vang, nghe như lưu li vỡ tan, đưa mắt nhìn lên chỉ thấy trên giường chăn gối vẫn còn đó, mà bóng dáng của Đoan Mộc Thúy đã biến mất hoàn toàn.
Đột nhiên lại nghĩ: Từ nay về sau không được gặp lại Đoan Mộc Thúy nữa, nhất thời trong lòng cảm thấy vô cùng đau xót, tràn ngập một cảm giác không nói nên lời.
Ông già kia cũng không nói lời từ biệt với mấy người Bao Chửng, ha ha cười rồi nhanh chóng rời đi, khi ra đến ngoài cửa, bất giác kinh ngạc, thấy Triển Chiêu vẫn đứng yên tại chỗ chưa hề di chuyển.
Triển Chiêu nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn về phía ông già kia, ông già vốn chỉ lo rời khỏi đây, nhưng đến khi chạm phải ánh mắt của Triển Chiêu lại có chút không đành lòng, đành dừng chân đứng lại.
Liền nghe Triển Chiêu thấp giọng nói: “Lão nhân gia, Đoan Mộc Thúy có quay về nữa không?”
Ông già dường như không hiểu vấn đề của Triển Chiêu, nhíu mày nói: “Quay về nữa là sao? Cho dù có quay về thì cũng chẳng liên quan gì đến ngươi.”
Triển Chiêu nghe ông ta nói “Cho dù có quay về” như sự tình còn có thể cứu vãn được, không kiềm chế nổi bèn hỏi: “Như vậy tức là vẫn có thể quay lại?”
Lúc này ông già kia mới hiểu Triển Chiêu muốn hỏi gì, mặt lộ vẻ mỉa mai, nói: “Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói ‘Một ngày trên trời bằng mấy năm dưới nhân gian’ hay sao, dẫu sau này Đoan Mộc thượng tiên có quay lại thì chỉ e trần thế đã thay đổi triều đại, trải qua mấy cuộc bể dâu, đến lúc đó ngay cả nấm mộ của ngươi cô ấy cũng chẳng tìm thấy được, có về hay không thì liên quan gì đến ngươi?”
Thân hình Triển Chiêu khẽ cử động, nhưng lại không nói gì thêm.
Ông già kia liền sải bước mà đi, đến khi ông ta bước vào màn đêm đột nhiên tiếng xướng ca vang lên, tiếng ca miên man như gột rửa bóng đêm vô tận.
Chỉ nghe hát: “Đạp ca Lam Thái Hòa, thế gian được mấy ai, hồng nhan một gốc xuân, thời gian như thoi dệt, người xưa tịch mịch bỏ đi mất, người nay lũ lượt tới càng đông, sáng cưỡi loan phụng đến Bích Lạc, chiều thấy ruộng dâu nổi sóng dâng…”
Triển Chiêu cũng không biết đây là bài “đạp ca” do Lam Thái Hòa, một trong bát tiên cuối đời Đường ngâm lúc phi thăng, khi nghe đến câu “Hồng nhan một gốc xuân, thời gian như thoi dệt”, lòng bỗng nảy sinh cảm giác cô liêu mông lung vô hạn, chợt nghĩ tới câu nói của ông già kia: “Dẫu sau này Đoan Mộc thượng tiên có quay lại thì chỉ e trần thế đã thay đổi triều đại, trải qua mấy cuộc bể dâu, đến lúc đó ngay cả nấm mộ của ngươi cô ấy cũng chẳng tìm thấy được, có về hay không thì liên quan gì đến ngươi?”
Không biết qua bao lâu, ngọn nến trong sảnh cũng cháy hết, đột nhiên đốm lửa nhỏ bùng lên rồi vụt tắt.
Trong bóng đêm, Triển Chiêu bỗng dưng cảm thấy đêm đông ở Văn Thủy lạnh hơn bất cứ đêm nào y từng trải qua trong đời.