_khaiphongchiquai005.jpg)
Người ta thường nói, nếu mùa đông đã tới thì mùa xuân còn xa mấy nữa đâu?
Dĩ nhiên mùa xuân cũng chẳng cách bao xa, thực ra mùa xuân trôi qua rất nhanh, không chỉ mùa xuân mà mùa hè ngay sau đó cũng qua nhanh như vậy.
Nhưng vừa vào thu, dường như mỗi ngày trôi qua chậm hơn hẳn.
Khi cơn mưa thu đầu mùa lay rụng lá vàng trong phủ Khai Phong, Triển Chiêu lại nhớ về mùa thu năm ngoái. Lúc ấy cũng là những ngày mưa thu dầm dề, Đoan Mộc Thúy buồn chán ngồi dưới mái hiên hành lang kế bên nhà tranh, hai tay ôm má nhìn nước mưa tí tách rơi xuống khỏi mái hiên, cứ ngồi như vậy hơn nửa canh giờ.
Có một lần, Triển Chiêu rất tò mò hỏi Đoan Mộc Thúy đang làm gì.
“Đang buồn đời.” Đoan Mộc Thúy nói.
Lúc Đoan Mộc Thúy nói ra hai chữ “buồn đời”, nàng hơi nhíu mày, thở dài thườn thượt, khuôn mặt xinh đẹp ngơ ngẩn, có mưa giăng đầy trời làm nền, tựa như một bức tranh mỹ nhân vẽ trên giấy Tuyên Thành bị nhòe mực, bên cạnh còn phải đề thêm mấy câu trích Vũ Lâm Linh của Liễu Tam Biến, tỉ như “ Ve lạnh rền rĩ, trước đình đêm rơi, mưa rào vừa tạnh.”
“Buồn đời chuyện gì thế?” Triển Chiêu hỏi rất nhẹ nhàng, hay nói đúng hơn là nói khe khẽ, như sợ lỡ miệng nói lớn quá thì cảnh trước mắt sẽ thành chim chóc kinh sợ, phành phạch vỗ cánh bay đi.
Nếu cùng diễn với y không phải là Đoan Mộc Thúy thì có lẽ hình ảnh uyển chuyển hàm súc mà lại u buồn này sẽ kéo dài hơn một chút.
Nhưng Đoan Mộc Thúy lại trả lời một cách rất thiếu lãng mạn: “Mới vừa vào thu đã khó chịu như thế rồi, tới mùa đông chẳng phải ta sẽ chết rét hay sao? Triển Chiêu ngài nói xem, hay là ta đến phương Nam tránh rét nhỉ?”
Mới vừa rồi vẫn là những vần thơ duy mỹ đậm màu cầm kỳ thi họa, Đoan Mộc Thúy chưa mở miệng thì thôi, lên tiếng một cái là đem cảnh đẹp ban nãy vàng xay ra cám, tung tăng chạy về với cuộc sống tầm thường hàng ngày.
“Vấn đề này làm cô buồn thật đấy nhỉ” Triển Chiêu tức giận nói, “Thế cô cứ từ từ mà nghĩ đi.”
Về sau khi đem chuyện này kể cho Vương Triều, hắn kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ Đoan Mộc tỷ của ta là chim nhạn, đến mùa thu phải bay về phương Nam?”
Nhớ tới tình cảnh lúc đó, khóe miệng Triển Chiêu vẽ lên nụ cười, dường như theo bản năng, y ngẩng đầu lên nhìn trời.
Bây giờ đúng là thời điểm chim nhạn bay về phương Nam.
Bầu trời u ám, nhạt hơn bầu trời mờ mịt là những đám mây xám xịt, cơn mưa theo tới cũng như nhuộm một màu buồn tẻ. Mỗi khi có gió lướt qua, mưa sẽ xẹt qua vạt áo màu xanh lam của Triển Chiêu, chẳng bao lâu sau vạt áo đã ướt đẫm.
Ở phía xa, mái hiên của phủ Khai Phong đều bị che khuất trong làn mưa bụi, nhìn vào chỉ thấy tịch mịch khác thường.
Không biết y đứng ở bên hành lang bao lâu, mãi đến khi Trương Long xông vào nội viện, sắc mặt tái nhợt.
Triệu Hổ bị thương không nhẹ.
Gãy hai xương sườn, nếu quá thêm một chút nữa thôi là một trong hai lóng xương này sẽ cắm thẳng vào tim phổi.
Lúc nói ra chuyện này, giọng Công Tôn Sách như hơi run rẩy.
“Kẻ nào ra tay nặng như vậy?” Triển Chiêu không lớn tiếng hỏi, nhưng mọi người trong phòng đột nhiên im lặng, ngay cả Triệu Hổ vốn đang rên rỉ cũng quay đầu không phát ra tiếng nữa.
“Là kẻ nào ra tay nặng như vậy?” Vẻ mặt Triển Chiêu bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt đen sáng ngời dần dần bốc lên ngọn lửa hừng hực.
“Triển đại ca, bỏ qua đi” Trương Long không dám ngẩng đầu lên.
“Triển đại ca, ta thật sự không sao.” Triệu Hổ gượng cười, “Chỉ bị thương nhẹ thôi ấy mà.”
Triển Chiêu trầm mặc hồi lâu, chợt vén vạt áo, sải bước toan đi ra bên ngoài.
“Triển đại ca” Triệu Hổ cuống lên, giãy giụa muốn chạy theo cản lại, may mà Công Tôn Sách nhanh tay lẹ mắt ngăn cản, lại tác động đến vết thương, không nhịn được mà rên thành tiếng.
Triển Chiêu hơi khựng lại.
“Triển đại ca, đừng đi nữa,” Trương Long nói như đang cầu xin, “Do chúng ta không đúng, đã biết là không nên dây vào Tế Hoa Lưu...”
Quả nhiên lại là Tế Hoa Lưu. Vẻ mệt mỏi thoáng hiện trên khuôn mặt của Triển Chiêu.
“Triển hộ vệ, đừng đi nữa thì hơn. Công Tôn Sách cười nhăn nhó, “Ngươi có đi cũng không gặp được Ôn Cô Vĩ Ngư công tử, huống chi...”
Huống chi cái gì, Công Tôn Sách lại không nói.
Tuy ông không nói, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu.
Không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật, dù sao môn chủ cũ của Tế Hoa Lưu cũng là Đoan Mộc Thúy.
Dù đã đồng ý với Công Tôn tiên sinh sẽ không truy cứu chuyện này nữa, nhưng đêm đó khi đi tuần tra, y vẫn không kiềm chế được mà rẽ vào hẻm Tấn Hầu đường Chu Tước.
Mưa vẫn chưa tạnh, những con đường lát đá xanh trong hẻm được mưa dội đến sáng bóng, những chiếc đèn lồng đỏ cũ kỹ bụi bặm treo dưới mái hiên, qua hiện nhà này lại tới hiên nhà khác, cả con hẻm ngập trong sắc đỏ mờ ảo, bóng của mấy thứ đồ linh tinh chập chờn dưới bước chân người đi, ở cuối con hẻm có một ngôi nhà với bức tường cao, vòng gõ cửa hình đầu thú làm bằng đồng sơn đen, tấm bảng khắc chữ “Tế Hoa Lưu” treo ngang trên cửa, dưới mái hiên có hai chiếc đèn lồng đỏ treo cao, chúng sáng hơn những chiếc đèn lồng treo hai bên con hẻm, thậm chí còn sáng rực đến bỏng mắt.
Triển Chiêu ngừng bước.
Y cũng không thường tới nơi này, nói cho đúng thì số lần y đặt chân vào hẻm Tấn Hầu có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Một phần là bởi Ôn Cô Vĩ Ngư tính tình cổ quái, hành xử hà khắc.
Mà nguyên nhân sâu xa hơn lại là...
Mọi thứ trong hẻm Tấn Hầu, từ tấm bảng hiệu lộng lẫy phô trương, đến cánh cửa sơn đen sáng loáng, những chiếc đèn lồng tùy tiện treo trên cao, hay thậm chí ngay cả phiến đá xanh dưới chân... chúng luôn không ngừng nhắc nhở y: thời đại của Đoan Mộc Thúy ở Tế Hoa Lưu đã qua.
Mà nay, người đứng đầu Tế Hoa Lưu là Ôn Cô Vĩ Ngư công tử.
Ba tháng sau ngày Đoan Mộc Thúy ra đi, Tế Hoa Lưu đã im hơi lặng tiếng bấy lâu đã xuất hiện trở lại.
Một ngày nọ, bái thiếp đưa đến Khai Phong Phủ được ký tên “Ôn Cô Vĩ Ngư”.
Triển Chiêu còn nhớ rõ đó là một ngày nước suối tan băng, thời tiết sắp ấm lên, mọi người trong phủ Khai Phong đều đã mặc áo khoác mùa xuân, nhưng Ôn Cô Vĩ Ngư lúc xuống xe vẫn mặc áo lông cáo, lại khoác thêm một chiếc áo choàng lớn, như thể ngày xuân vẫn chưa hết lạnh.
Người từ Doanh Châu tới đều sợ lạnh vậy sao?
Vóc người của Ôn Cô Vĩ Ngư tương đương với Triển Chiêu, vì vậy khi hắn đến gần, nơi hắn nhìn thẳng vào chính là đôi mắt đen láy sáng như sao buổi sớm của Triển Chiêu.
Kỳ thật từ lúc bước xuống xe ngựa, ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư đã dán chặt vào người Triển Chiêu.
Đó không phải một cái nhìn thân thiện, trong cái nhìn này có ba phần khinh thường, ba phần chế giễu, ba phần thù địch và một phần lạnh lùng.
Khi đi ngang qua, Triển Chiêu nghe thấy Ôn Cô Vĩ Ngư thở dài khẽ nói: “Cũng thường thôi.”
Cũng thường thôi? Ai cũng thường thôi? Là Triển Chiêu, hay là phủ Khai Phong?
Triển Chiêu không khỏi quay đầu nhìn lại.
Ôn Cô Vĩ Ngư chẳng ngoảnh mặt, tự đáy lòng tràn ra một cảm giác thỏa mãn lạnh lẽo, sống lưng thẳng tắp, hắn tin Triển Chiêu sẽ nhìn ra vẻ khinh khi và thù địch không hề che giấu từ tấm lưng kiêu ngạo của mình.
Sự khinh khi và thù địch này không ùa đến một cách mãnh liệt, mà nó giống như một bóng đen lặng lẽ tràn vào, chẳng biết từ lúc nào nó đã che khuất ánh nắng trong trẻo, tươi sáng thường thấy ở phủ Khai Phong.
Theo lời dặn dò của Bao đại nhân, Công Tôn Sách đặc biệt pha trà Long Phượng Thạch Nhũ do hoàng thượng ngự ban. Sự vật kỷ nguyên có viết: “Trà Long Phượng Thạch Nhũ do Tống Thái Tông hạ lệnh làm ra, có thể coi là loại trà hạng nhất.”
Lấy trà ngự ban đãi khách, đủ thấy có lòng biết chừng nào.
Khi nâng chén trà đến gần, ngay cả làn khói lượn lờ từ chén trà tỏa ra cũng đượm hương thơm.
Từ lúc bước vào phủ, ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn lộ rõ vẻ xa lánh và thờ ơ, thậm chí hắn như tiếc cả ánh mắt của chính mình, không thèm đếm xỉa đến bất cứ ai, giống như một người nâng niu bộ đồ trắng mà mình yêu quý, không muốn một hạt bụi nào bám lên, như thể hắn dừng mắt ở đâu cũng sẽ làm bẩn mắt mình.
Làm bẩn mắt ư? Công Tôn Sách lắc đầu, thầm cười nhạo bản thân suy nghĩ hoang đường: Có lẽ Ôn Cô công tử trời sinh tính tình thanh lãnh mà thôi.
Ông khom người định đặt chén trà xuống, bên tai lại truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Ôn Cô Vĩ Ngư: “Ta chưa bao giờ uống trà của nhân gian.”
Thanh âm không lớn nhưng đủ để mọi người trong thư phòng có thể nghe rất rõ ràng.
Cả người Công Tôn Sách cứng đờ, chén trà ông cầm trên tay dường như biến thành một củ khoai nóng hổi, chẳng biết có nên đặt nó xuống hay không?
Bao Chửng hơi kinh ngạc, vẻ không vui lướt qua nơi đáy mắt, Triển Chiêu mím chặt môi, không nói lời nào.
“Vật phàm của nhân gian tất nhiên không thể sánh được với tiên nhưỡng ở Doanh Châu, thượng tiên không quen cũng phải” Công Tôn Sách nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh linh hoạt thường ngày, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn.
Đế chén chạm lên mặt bàn, phát ra tiếng va chạm nho nhỏ.
Tiếng va chạm này dường như đã thu hút sự chú ý của Ôn Cô Vĩ Ngư, hắn hứng thú nhìn chén trà, đưa tay nâng nắp trà lên, cầm nắp trà gõ vào miệng chén, trong phòng im lặng khác thường, tiếng gõ nghe hết sức chói tai.
Ôn Cô Vĩ Ngư cuối cùng cũng lên tiếng. “Chuyến này ta đến đây, thứ nhất là vì ta mới tiếp quản Tế Hoa Lưu, về tình về lý đều phải đến phủ Khai Phong một chuyến, thứ hai...”
Nói đến đây lại hơi ngừng lại, khóe môi đỏ tươi hơi nhếch lên: “Thứ hai, ta không tán đồng với những việc làm trước đây của Đoan Mộc môn chủ.”
“Xin lắng tai nghe”. Bao Chửng vẫn rất bình tĩnh nói.
“Trước nay vẫn nói phủ Khai Phong chấp chưởng phép tắc thế gian, Tế Hoa Lưu bắt yêu ma quỷ quái trên trần thế, ai lo việc nấy, không cần dính dáng, qua lại với nhau cũng là thừa thãi. Nếu không phải vì Đoan Mộc môn chủ qua lại thân tình với phủ Khai Phong thì cũng chẳng lỗ mãng đi nhúng tay vào vụ án Lương Văn Kỳ, cuối cùng không thể lo việc của Tế Hoa Lưu mà phải quay về Doanh Châu. Bởi vậy từ nay Ôn Cô Vĩ Ngư ta đây dẫn dắt Tế Hoa Lưu, sẽ toàn tâm toàn ý đi bắt yêu ma quỷ quái, cũng sẽ không dây dưa qua lại với người của phủ Khai Phong. Lần này tới phủ, ta muốn nói rõ với Bao đại nhân, về sau Tế Hoa Lưu ở Khai Phong chỉ bắt yêu ma quỷ quái, không quan tâm đến những việc không liên quan, nếu gặp phải quan sai phủ Khai Phong đi phá án, thì người của Tế Hoa Lưu sẽ cố gắng tránh né, tuyệt đối không cản trở các vị làm việc, trái lại... Bao đại nhân cũng hiểu ý của ta phải không?
“Tất nhiên là hiểu.”
Người của Tế Hoa Lưu sẽ cố gắng tránh né khi gặp quan sai phủ Khai Phong đi phá án là cái gì chứ? Ngươi vòng vo như thế chẳng qua cũng chỉ muốn nói phủ Khai Phong chớ cản trở Tế Hoa Lưu làm việc đúng không?
“Vậy là tốt rồi.” Ôn Cô Vĩ Ngư nhoẻn miệng cười, “Bây giờ nói cho rõ ràng, sau này sẽ bớt đi nhiều chuyện rắc rối.”