_khaiphongchiquai005.jpg)
Bớt đi nhiều chuyện rắc rối ư? Không không không. Rắc rối chỉ mới bắt đầu thôi.
Kể từ đó, người của Tế Hoa Lưu và quan sai phủ Khai Phong thường xuyên xảy ra xung đột, lúc đầu chỉ là cãi vã, sau đó là đánh nhau, trong khoảng thời gian này nhiều quan sai của phủ Khai Phong bị đánh đến bầm giập khắp người.
Công Tôn Sách nhắc nhở đám Trương Long, Triệu Hổ: “Đừng gây sự với người của Tế Hoa Lưu” không chỉ một lần.
“Công Tôn tiên sinh, ngài tưởng chúng ta gây sự với họ sao?” Triệu Hổ vô cùng uất ức, “Ngài không thấy đám người của Tế Hoa Lưu kiêu căng thế nào đâu, có châm chọc chúng ta thế nào cũng được, nhưng bọn hắn lại sỉ nhục Bao đại nhân và Triển đại ca, chúng ta thấy thế mới quát bảo ngừng lại.”
Công Tôn Sách không còn lời gì để nói.
Thật ra trong lòng mọi người đều hiểu rõ, khi có Đoan Mộc Thúy ở đây, người của Tế Hoa Lưu không mảy may đụng chạm đến phủ Khai Phong, thậm chí còn hết sức lễ độ. Từ khi Ôn Cô Vĩ Ngư tới, tình hình lại chuyển biến xấu như vậy, vua nào quan nấy, Tế Hoa Lưu cũng chỉ là thuộc hạ cúi đầu nghe lệnh, còn “thiên tử” trên cao kia mới là kẻ chỉ đạo từng đường đi nước bước của Tế Hoa Lưu.
Chỉ có điều, Triển Chiêu không rõ tại sao Ôn Cô Vĩ Ngư lại chán ghét phủ Khai Phong đến vậy?
***
Sau lưng có tiếng bước chân rất nhẹ, khi Triển Chiêu quay đầu nhìn lại, thấy một cô gái mặc áo đỏ đi về phía hẻm Tấn Hầu, lúc này mưa vẫn còn chưa tạnh, cô gái cầm một chiếc ô giấy trên tay, cả người ướt sũng mà cô chẳng hề nhận ra, chỉ cúi đầu bận suy nghĩ điều gì đó, khi đi tới đầu hẻm, Triển Chiêu tránh sang một bên nhường đường, cô gái mới phát hiện đầu hẻm có người, liền ngẩng đầu lên.
Triển Chiêu nhìn xuống thì thấy diện mạo của cô gái này thật xinh đẹp, tóc mai bị mưa làm ướt nhẹp, dán lung tung trên khuôn mặt, tuy rằng kiều diễm động lòng người, nhưng giữa đôi lông mày lại chất chứa rất nhiều u sầu, như có chuyện buồn đang dồn nén trong lòng.
Cô gái kia nhìn thấy Triển Chiêu liền “A” một tiếng rất khẽ, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ, nói “Ngài, ngài là... Triển đại nhân?”
Câu hỏi pha thêm chút thấp thỏm không yên, ngay cả Triển Chiêu cũng có thể nghe thấy sự do dự trong lời nói của nàng ta.
Triển Chiêu không nhớ mình có quen biết cô gái này, thầm cảm thấy hơi kinh ngạc, nhìn kỹ lại một hồi, chắc chắn không nhận ra nàng ta là ai, y bèn cười nói: “Tại hạ chính là Triển Chiêu của phủ Khai Phong, cô nương là...”
Vừa hỏi vừa lặng lẽ đẩy tán ô về phía cô gái kia.
Cô gái trước đó còn không nhận ra mình đã bị mưa xối ướt sũng, lúc này Triển Chiêu đã giúp che ô thì nàng ta lại nhận ra ngay, chỉ cảm thấy ấm áp trong lòng, ngẩng đầu lên dịu dàng nói: “Cảm ơn Triển đại nhân”.
Triển Chiêu vốn tưởng rằng việc y làm không lộ dấu vết, nhưng nghe cô gái kia vạch trần, y lại thấy hơi xấu hổ, cô gái ngừng một chút rồi nói tiếp: “Triển đại nhân, ta tên là Hồng Loan, có lẽ ngài không biết ta, nhưng ta biết ngài... Sau khi Ôn Cô công tử chấp chưởng Tế Hoa Lưu, đã đổi phần lớn môn nhân cũ đi, chỉ để lại vài người, ta là một trong số đó... Trước đây ta đi theo Đoan Mộc môn chủ.”
Triển Chiêu nghe cô gái nhắc đến Đoan Mộc Thúy, chỉ thấy cảm xúc lẫn lộn, trong khoảnh khắc dòng suy nghĩ bỗng dâng trào đảo lộn một hồi, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.
Hồng Loan nói: “Triển đại nhân, chúng ta đều biết ngài là bạn thân của Đoan Mộc môn chủ, sau khi môn chủ gặp chuyện ở Văn Thủy.” Đương nói nửa chừng, chợt nhận ra Triển Chiêu ngày người như tâm hồn đang bay về cõi mộng, nàng ta bèn dừng câu chuyện, hỏi một cách lo lắng: “Triển đại nhân, ta nói sai rồi ư?”
Triển Chiêu ngẩn ra, lúc này mới phản ứng lại, mỉm cười lắc đầu đáp: “Trời cũng đã muộn rồi, Hồng Loan cô nương nên về nghỉ sớm đi.”
Dứt lời lại thấy cứ vậy rời đi thì có hơi lạnh lùng, y liền mỉm cười xin lỗi Hồng Loan rồi quay lưng đi, đi được mấy bước y dừng lại, nói với Hồng Loan: “Mưa ướt thế này rất dễ bị cảm, cô nương nên quý trọng bản thân mình hơn.”
Hồng Loan sững sờ, sau một lúc lâu mới mới nhận ra Triển Chiêu đang dặn mình nhớ che ô, bất giác nắm chặt cán ô trong tay, gật đầu đáp lại. Thấy Triển Chiêu đi xa, nàng ta lại không nhịn được gọi với theo: “Triển đại nhân.”
Triển Chiêu đứng lại, liền thấy Hồng Loan vội vàng bước tới, cắn môi thấp giọng nói: “Triển đại nhân, nếu có thể thì đừng va chạm với Tế Hoa Lưu... Nếu không phủ Khai Phong sẽ phải chịu thiệt đấy.”
Triển Chiêu thầm giật mình, khuôn mặt hiện lên nét sắc bén, nói: “Hồng Loan cô nương, ý của cô là...”
Hồng Loan dáo dác nhìn xung quanh, khuôn mặt lại có phần khó xử, khẽ giọng nói: “Ta cũng không tiện nói nhiều, Ôn Cô công tử... Tóm lại, Triển đại nhân, ngài cứ cẩn thận là hơn.”
Nói rồi cũng không đợi Triển Chiêu trả lời, nàng ta vội vàng bước vào trong hẻm.
Triển Chiêu suy nghĩ một lát, theo đường cũ đi về phủ Khai Phong, đi được mấy bước lại rẽ về hướng tây.
Tính ra cũng nên tới thăm nhà tranh Đoan Mộc.
Ngày trước Đoan Mộc Thúy đi tới đất Lỗ tìm chiếc nồi do Dịch Nha để lại, lúc gần đi có nói: “Triển Chiêu, giúp ta trông nom nhà cửa nhé, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì ngó qua một chút.”
Đoan Mộc Thúy đã từng gửi gắm như vậy.
***
Phòng ngủ của Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn sáng đèn.
Trái tim Hồng Loan bất giác chùng xuống, do dự một hồi, cuối cùng nàng ta lặng yên không một tiếng động mà lui về hậu viện.
Đang chuẩn bị đi qua cửa tròn trong sân thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp: “Sao vậy, sợ ta đến thế ư?”
Hồng Loan đứng đờ người tại chỗ, hồi lâu sau mới chầm chậm quay đầu lại, Ôn Cô Vĩ Ngư đang đứng trước cửa phòng ngủ, nhìn nàng ta từ xa.
Ánh nến trong phòng ngủ nhàn nhạt ngả vàng, khiến cả người Ôn Cô Vĩ Ngư như được bao phủ bởi một vầng ánh sáng trong trẻo mềm mại.
“Môn chủ,” giọng nói của Hồng Loan có hơi lúng túng và hoảng hốt, “Ta nghĩ muộn thế này rồi, hẳn môn chủ đã ngủ say.”
“Vậy sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư mặt vô cảm, xoay người quay về phòng ngủ, nhưng hắn không đóng cửa lại.
Dưới ánh nến, Ôn Cô Vĩ Ngư đang dùng khăn lụa trắng tỉ mỉ lau chùi một cây tiêu vĩ cầm, trên bàn khói đàn hương lượn lờ, hương thơm tràn ngập khắp căn phòng.
Hồng Loan đứng ở bên cửa, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Một lúc lâu sau, Ôn Cô Vĩ Ngư ngẩng đầu lên, nói với Hồng Loan: “Lại đây, lúc trước dạy ngươi đàn Trúc khê khúc, đàn cho ta nghe xem.”
Hồng Loan ngập ngừng nói: “Ta... Ta đàn chưa quen.”
“Vậy đàn nhiều là được.”
Tiếng đàn vang lên, đầu ngón tay gảy trên dây đàn đỏ thắm. Kỳ thật Hồng Loan đã thuộc khúc nhạc này từ lâu rồi.
Trăng sáng, rừng trúc, suối nước róc rách, thanh âm từ dây đàn bay lên, lặng lẽ quên đi quá khứ và hiện tại.
Ôn Cô Vĩ Ngư hơi khép mắt, tựa như đang chìm đắm trong khúc nhạc.
Dưới ánh nến, khuôn mặt tuấn tú nhưng có hơi tái nhợt của Ôn Cô Vĩ Ngư lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy, chỉ khi nhắm mắt lại, hắn mới cho người ta ảo giác này - Hồng Loan rất sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm nhưng không hề yên tĩnh của Ôn Cô Vĩ Ngư, nơi đáy mắt của hắn như có vô số con sóng ngầm đang ẩn nấp chờ cơ hội trào dâng.
Không giống như Triển Chiêu...
Đúng vậy, Triển Chiêu.
Hồng Loan bỗng ngẩn ngơ.
Đôi mắt Triển Chiêu vẫn luôn trong trẻo như vậy, dù là trong đêm mưa gió lạnh lẽo, y vẫn vô cùng ấm áp, chỉ у cần ánh mắt ấy nhìn ngươi, sông băng trong lòng cũng sẽ tan ra...
Bàn tay run lên, tiếng đàn đã loạn.
Ôn Cô Vĩ Ngư bỗng dưng mở to mắt, trong ánh mắt ngập tràn lạnh lẽo. Quanh thân hắn dần dần nổi lên hàn ý như đâm thẳng cốt tủy, khiến tâm trí Hồng Loan trở nên trống rỗng.
Trong lúc hoảng hốt, bàn tay của Ôn Cô Vĩ Ngư vuốt ve mái tóc Hồng Loan, lướt qua khuôn mặt rồi đến cổ nàng ta.
“Ngươi đang nghĩ cái gì?”
“Không... Không nghĩ gì cả.” Giọng nói run rẩy của Hồng Loan nhỏ như không nghe thấy được.
Ôn Cô Vĩ Ngư hơi mỉm cười, tay chợt dùng sức, kéo Hồng Loan vào trong lòng.
Trái tim Hồng Loan như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng ta co rúm lại, nhưng không dám giãy giụa.
Ôn Cô Vĩ Ngư chậm rãi kề sát vào bên tại Hồng Loan, thấp giọng thì thầm: “Ta muốn ngươi hiểu cho rõ, ngươi chỉ là một tinh quái... Doanh Châu sẽ không quan tâm đến chuyện sinh tử của một tinh quái, tinh quái dưới trướng đều đã bị ta đánh tan hồn phách, nếu ngươi muốn hồn phi phách tán...”
“Không, ta không dám.”
“Không dám là tốt, tốt nhất là đừng có chân trong chân ngoài.”
“Ta hiểu rồi.”
“Ngươi hiểu ư?” Ôn Cô Vĩ Ngư cười mỉa mai, đưa tay nâng cằm Hồng Loan lên, “Ngươi hiểu cái gì?”
“Ta sẽ không làm trái ý môn chủ, môn chủ muốn ta làm cái gì, ta sẽ làm cái đó.”
“Muốn ngươi làm gì ngươi sẽ làm theo sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư dường như cũng không tin lời nàng ta, “Ta nói sao ngươi sẽ làm vậy?”
“Đúng thế”
“Sẽ không cãi lời?”
“Thưa vâng.”
“Nếu ta muốn ngươi hầu hạ ta thì sao?”
Hồng Loan hơi co người lại, run giọng nói: “Ngài muốn ta làm gì, ta nhất định sẽ làm theo.”
Sâu trong đôi mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư dần lộ ra vẻ xót xa, hắn chậm rãi đứng lên nói: “Ngươi theo Đoan Mộc Thúy lâu như vậy, mà ngay cả một chút khí chất của cô ấy ngươi cũng không học được. Cúi đầu nhìn Hồng Loan, mắt hắn chợt ánh lên sát khí, hắn nhấc chân đạp mạnh vào lồng ngực nàng ta.”
Hồng Loan còn chưa hoàn hồn, chỉ cảm thấy trước ngực rất đau đớn, cả người bay ra ngoài, đập mạnh vào tường rồi lăn xuống đất, toàn thân đau đớn khôn cùng.
Lúc nàng ta cố gắng ngẩng đầu lên, thấy trước mắt mờ mịt, nhìn không rõ khuôn mặt của Ôn Cô Vĩ Ngư, chỉ nghe thấy hắn lạnh lùng nói: “Ngươi chỉ là một tinh quái hèn mọn, lấy tư cách gì mà hầu hạ ta?”
Trong tầm nhìn hư ảo, nàng ta lại nhìn thấy Ôn Cô Vĩ Ngư ngồi xuống bên bàn, mười ngón tay gảy nhẹ, một đoạn Trúc khê khúc vang lên như nước chảy mây trôi, réo rắt nhảy múa trên cung đàn.
Kỳ thật khúc nhạc này Hồng Loan đã thuộc từ lâu. Bởi vì Đoan Mộc Thúy từng dạy nàng ta.
Ôn Cô Vĩ Ngư đàn rất hay, nhưng lại chưa sánh được với Đoan Mộc Thúy.