Từ khi nhìn thấy một bức tranh khắc gỗ miêu tả cảnh một nhà truyền giáo được thổ dân hoang dã vây quanh, Ethel đã nghĩ phụng sự Chúa ở lục địa đen, đưa những con người mông muội đến với ánh sáng văn minh, là niềm hạnh phúc về mặt tinh thần. Bà mơ một con thuyền sẽ chở bà đi, một chiếc thuyền buồm lộng lẫy với những cánh buồm trông như những đôi cánh thiên thần, vượt đại dương cuộn sóng. Cuộc hành trình đẩy hiểm nguy vào sâu trong nội địa, qua sông qua suối, những đường mòn quanh co trên núi, thoát khỏi những tình huống hiểm nghèo: sư tử, rắn độc, cây giết người, những kẻ dẫn đường xảo trá. Một ngôi làng, nơi thổ dân đón nhận bà như một sứ thần của Chúa, một công cụ của cuộc khai hóa văn minh. Với lòng biết ơn, những người da đen nhấc bổng bà lên, hô to tên bà: Ethel, Ethel.
Khi đó bà tám tuổi. Những tờ báo của cha bà chứa đựng biết bao câu chuyện về các nhà thám hiểm, những vùng đất chưa được biết tới, những người lùn. Điều gần với những hình ảnh trên báo nhất mà bà có thể làm là chơi đóng vai nhà truyền giáo và thổ dân với Jasmine. Jasmine giống một người chị gái đối với bà. Trò chơi đó chưa bao giờ kéo dài trước khi họ chuyển sang chơi trò vợ chồng, tập hôn và giả vờ cãi cọ trong gian hầm nhà Ethel. Từ màu da của họ, không có gì phải nghi ngờ về vai mà họ đóng trong các trò chơi, ấy thế mà Ethel lại có thói quen bôi nhọ nồi lên mặt. Mặt bà bị bôi đen, bà làm bộ sửng sốt, ngạc nhiên trước gương để có thể biết điều gì xảy ra khi bà gặp những người mông muội.
Jasmine sống trong căn phòng trên gác cùng với mẹ, bà Felice. Gia đình Delany sở hữu mẹ của Felice, và khi Edgar Delany lên mười, ông nhận Felice như một món quà. Bây giờ khi đã trở thành một người đàn ông, Edgar thừa nhận rằng Felice là một điều kỳ diệu - bà coi sóc việc nhà cho ông như thể bà sinh ra cho phận sự đó. Như thói quen hằng ngày, ông tường tận kể lại trí khôn ngoan của người da đen mà bà biểu hiện, ông chia sẻ những câu chuyện ngụ ngôn của bà về bản chất con người với các vị khách, bất cứ khi nào bà vào bếp, để khi bà trở lại khuôn mặt họ ánh lên niềm yêu mến và nỗi ghen tị. Ông cấp cho bà giấy phép đi thăm đồn điền của Parker vào mỗi dịp mừng năm mới; chị gái của Felice là thợ giặt tại đó. Chín tháng sau một chuyến thăm như thế Jasmine ra đời, và giờ đây gia đình Dalany sở hữu hai nô lệ.
Ethel từng nghĩ rằng nô lệ là người sống trong nhà bạn - như gia đình của bạn nhưng không phải là gia đình bạn. Cha bà phải giải thích nguồn gốc của người da đen để bà hết mù quáng với ý nghĩ màu mè đó. Một số người cứ nghĩ rằng người da đen là tàn dư của một tộc người khổng lồ đã thống trị trái đất trong thời cổ đại, nhưng Edgar Dalany biết rằng họ là hậu duệ của Ham bị nguyền rủa, người đã sống sót qua cơn đại hồng thủy bằng cách bám vào một đỉnh núi ở châu Phi. Ethel nghĩ rằng nếu họ bị nguyền rủa thì họ càng cần Chúa dẫn dắt hơn.
Vào sinh nhật lần thứ tám của Ethel, cha bà cấm bà chơi với Jasmine để không xuyên tạc tình trạng tự nhiên của mối quan hệ giữa các chủng tộc. Thậm chí mới từng ấy tuổi Ethel đã không dễ dàng kết bạn rồi. Bà khóc nức nở, bực tức trong nhiều ngày; Jasmine thì dễ thích nghi hơn. Jasmine đảm đương những việc nội trợ đơn giản và tiếp quản vị trí của mẹ khi Felice lên cơn đau tim, bị ngã, cấm khẩu và bị liệt. Felice sống thoi thóp trong nhiều tháng, miệng bà há hốc, đỏ hồng, mắt lờ đờ, cho tới khi cha của Ethel đưa bà ra khỏi nhà. Ethel không nhận thấy nỗi bối rối lo âu trên khuôn mặt của người bạn chơi thuở trước khi họ đặt mẹ chị ta lên xe ngựa. Đến lúc đó, ngoài chuyện liên quan đến việc nhà, hai người không nói năng gì với nhau nữa.
Ngôi nhà được xây từ năm mươi năm trước, cầu thang lên xuống đã ọp ẹp. Ngay cả tiếng thì thầm trong một căn phòng cũng vọng sang phòng kế bên. Hầu hết những buổi tối sau bữa ăn và sau khi cầu nguyện, Ethel nghe thấy tiếng cha bà bước lên cầu thang ọp ẹp, được dẫn lối bởi ánh nến chập chờn. Đôi khi bà lẻn ra cửa phòng ngủ của mình và thoáng nhìn thấy cha trong bộ đồ ngủ màu trắng biến mất ở góc cầu thang.
“Cha đi đâu vậy ạ?” Một tối Ethel hỏi. Felice qua đời đã hai năm. Jasmine thì mười bốn tuổi.
“Đi lên gác”, ông đáp, và cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm lạ lùng rằng giờ đây họ có một thuật ngữ khi ông lên gác lúc đêm hôm. Ông đi lên gác - cái cầu thang còn dẫn tới đâu khác kia chứ? Trước đó cha bà đã giải thích rằng sự chia rẽ chủng tộc là hình phạt đối với tội giết anh em [23] . Những chuyến viếng thăm vào ban đêm của ông lý giải thế nào là sắp đặt. Người da trắng sống ở tầng dưới còn người da đen sống ở tầng trên, và làm cầu nối giữa khoảng ngăn cách đó cũng chính là chữa lành một vết thương trong Kinh Thánh.
Mẹ của bà coi khinh việc chồng mình lên gác nhưng không phải là không có cách đối phó. Khi gia đình họ bán Jasmine cho người thợ đúc đồng ở đầu kia của thành phố, Ethel biết mẹ bà làm việc đó. Khi một nô lệ mới đến ở trên đó, cha bà không còn đi lên gác nữa. Nancy là một bà già, đi lại chậm chạp và mù dở. Giờ đây tiếng thở khò khè, chứ không phải tiếng bước chân và tiếng kêu, xuyên qua những bức tường. Ngôi nhà không còn sạch sẽ, ngăn nắp như hồi Felice ở đó; Jasmine thì biết việc đấy nhưng hay sao lãng. Gia đình mới của Jasmine nằm bên kia phố da màu. Người ta xì xào rằng đứa con của chị ta có đôi mắt của cha nó.
Một hôm trong lúc ăn trưa, Ethel tuyên bố rằng khi bà đủ lớn, bà muốn truyền bá lời của Chúa tới những người nguyên thủy ở châu Phi. Cha mẹ bà tỏ ý giễu cợt. Đó không phải là điều mà những phụ nữ trẻ ngoan ngoãn, đoan trang ở Virginia làm. Cha bà nói, nếu con muốn giúp đỡ đám người dốt nát thì hãy dạy học ở trường. Trí não của một đứa trẻ năm tuổi dốt nát và bất kham hơn một lão da đen mông muội già nhất, ông nói. Con đường của bà đã được vạch sẵn rồi. Ethel đăng ký làm giáo viên chính quy khi đã cảm thấy mệt mỏi. Lũ trẻ da trắng mông muội theo cách của chúng, nói líu lo và chưa phát triển, nhưng việc dạy chúng vẫn không giống điều bà muốn phụng sự. Ý nghĩ của bà về chốn rừng hoang và một vòng vây những người da đen ngưỡng mộ vẫn nằm trong bí mật.
Nỗi oán giận là bản lề cho tính khí của bà. Những phụ nữ trẻ mà bà giao thiệp cư xử theo nghi thức lạ lùng, không thể hiểu nổi. Bà không ưa đám con trai, và sau này không ưa đàn ông cho lắm. Khi Martin xuất hiện, do được một người anh em họ của bà làm việc ở công ty tàu biển giới thiệu, bà đã mệt mỏi với chuyện tán gẫu và ngừng quan tâm đến hạnh phúc từ lâu. Nhiệt tình và kiên trì, Martin chinh phục được bà. Trò chơi vợ chồng thậm chí ít thú vị hơn bà nghĩ. Chí ít, cô con gái - Jane cũng là một niềm hạnh phúc vượt ngoài mong đợi, một đóa hoa xinh xắn trong tay bà, dù mang thai chỉ chứng tỏ một nỗi ô nhục khác. Qua nhiều năm, cuộc sống ở phố Orchard trôi đi trong nỗi tẻ nhạt mà cuối cùng đông lại thành sự an nhàn. Bà vờ như không nhìn thấy Jasmine khi họ đi ngang qua nhau trên phố, đặc biệt khi người bạn chơi thuở trước của bà đi cùng với con trai chị ta. Khuôn mặt thằng bé là một tấm gương đen.
Sau đó Martin được gọi về Bắc Carolina. Ông tổ chức đám tang cho ông cụ Donald vào ngày nóng nhất của năm; mọi người cứ nghĩ Ethel đã ngất đi vì đau buồn khi mà thực tế chỉ vì khí hậu ẩm khủng khiếp. Ông bảo đảm với bà rằng khi họ kiếm được người tiếp quản cửa hàng thức ăn gia súc, coi như xong việc ở đó. Vùng đó lạc hậu lắm. Nếu không phải là cái nóng thì là lũ ruồi; nếu không phải là chuột bọ thì là cư dân. Ít nhất ở Virginia, các nhóm hành hình kiểu lin-sơ chỉ tự phát mà thôi. Họ không treo cổ anh ngay trên bãi cỏ trước cửa nhà anh, tuần nào cũng vào đúng thời gian đó, như lễ nhà thờ. Bắc Carolina là quãng nghỉ ngắn, hoặc bà nghĩ như vậy, cho tới khi bà bất chợt thấy một nô lệ da đen trong bếp nhà mình.
Hôm ấy George - người nô lệ duy nhất mà Martin giúp trước khi cô gái kia đến - mò ra khỏi tầng áp mái để kiếm thức ăn. Đó là một tuần trước khi luật về chủng tộc đi vào hiệu lực và bạo lực nhằm vào người da màu gia tăng. Một tin nhắn trên bậc cửa nhà họ đã dẫn Martin đến mỏ mica, ông kể với bà như vậy. George đang đợi ông trong tình trạng đói khát và bực tức. Trong một tuần người nô lệ hái thuốc lá đó cứ gây ra những tiếng thình thịch trên phòng áp mái, trước khi một trưởng ga của tuyến hỏa xa ngầm giúp anh ta đi chặng tiếp theo, xếp anh ta vào một cái thùng và đẩy cái thùng đó qua cửa trước. Ethel cáu tiết, rồi thất vọng - George quả là người thừa hành di chúc của Donald, làm sáng tỏ cái di sản thừa kế bí mật dành cho Martin. Anh ta bị mất ba ngón tay vì chặt mía.
Ethel chưa bao giờ nhìn nhận chế độ chiếm hữu nô lệ dưới góc độ đạo đức. Nếu Chúa không chủ định để người châu Phi làm nô lệ thì họ đã không bị xiềng xích. Tuy nhiên, bà rất kiên quyết cho rằng không nên hy sinh vì lý tưởng cao thượng của người khác. Bà và Martin liền tranh cãi về tuyến hỏa xa ngầm dù đã lâu rồi họ không cãi vã, và đó là trước khi luật chủng tộc ra đời. Thông qua Cora - con mối trong phòng áp mái - Donald từ dưới mồ vươn dậy để trừng phạt bà vì trò đùa của bà nhiều năm trước. Khi hai gia đình gặp nhau lần đầu tiên, Ethel đã buông lời bình luận về bộ com-lê quê mùa đơn giản của ông Donald. Thực ra, bà chỉ cố gắng che lấp ý kiến khác nhau của hai gia đình về cách ăn vận thích hợp - để tất cả bọn họ có thể tận hưởng bữa ăn mà bà dành rất nhiều thời gian chuẩn bị. Nhưng Donald không bao giờ tha thứ cho bà, bà nói với Martin như vậy, bà tin chắc như vậy, và bây giờ họ sẽ bị treo cổ trên cành cây ngay trước cửa nhà họ.
Việc Martin lên gác để giúp cô gái đó không giống chuyện cha bà lên gác năm xưa, nhưng khi xuống khỏi đó hai người đàn ông đều thay đổi. Họ đã vượt sang bên kia vết nứt được nhắc tới trong Kinh Thánh, vì mục đích đầy vị kỷ.
Nếu họ có thể, tại sao bà lại không?
Tất thảy mọi điều đều từ chối bà trong suốt cuộc đời. Sứ mệnh truyền giáo, sứ mệnh giúp đỡ. Được yêu theo cách bà muốn. Khi cô nô lệ ốm, thời khắc Ethel chờ đợi mỏi mòn cuối cùng cũng tới. Rốt cuộc bà không đi châu Phi, mà châu Phi đến với bà. Ethel lên gác, như cha bà từng làm, để an ủi cái người lạ sống trong nhà bà như người thân. Cô gái đó nằm trên tấm khăn trải giường, nằm cong người như một dòng sông nguyên sơ. Bà rửa ráy cho cô gái, lau chùi những gì bẩn thỉu khỏi người cô. Bà hôn lên trán, lên cổ cô trong giấc ngủ chập chờn của cô với hai dòng cảm xúc pha trộn trong những cái hôn đó. Bà trao cho cô lời Chúa.
Cuối cùng bà đã có một người mông muội để gọi là của mình.