Tuyến Hỏa Xa Ngầm

Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TENNESSEE
25 đô la tiền thưởng

Đứa con gái mọi đen tên là PEGGY đã bỏ trốn khỏi người chủ ký tên dưới đây vào ngày 6 tháng Hai vừa qua. Ả khoảng mười sáu tuổi, là người da đen lai da trắng, có chiều cao trung bình, tóc thẳng và nét mặt khá ưa nhìn - ả có một vết sẹo sần sùi ở cổ vì bị bỏng. Không nghi ngờ gì, ả sẽ cố trốn đi như một đứa con gái tự do, và có thể đã kiếm được giấy chứng nhận tự do. Ả hay nhìn xuống khi nói chuyện, và không thông minh lắm. Ả nói nhanh, giọng the thé.

JOHN DARK

Hạt Chatham, ngày 17 tháng Năm

“Chúa Jesus, xin hãy mang con về nhà, về mảnh đất ấy…”

Jasper không ngừng hát. Ở đầu xe Ridgeway quát anh ta ngậm miệng, và thỉnh thoảng bọn chúng dừng lại để Boseman trèo ra phía sau xe vả vào đầu người nô lệ bỏ trốn ấy. Jasper mút những vết sẹo trên ngón tay anh trong những quãng nghỉ ngắn, rồi sau đó lại tiếp tục hát ngâm nga. Thoạt đầu anh ta hát khe khẽ chỉ mình Cora nghe thấy. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau anh ta lại hát to, hát cho gia đình đã mất của anh ta, hát cho Chúa của anh ta, cho bất cứ ai đi qua đường. Anh ta cứ hát để rồi lại bị trừng phạt.

Cora nhận ra vài điệu thánh ca. Cô ngờ rằng Jasper đã phóng tác phần lớn những giai điệu đó; nhịp nhạc bị uốn. Cô sẽ không khó chịu lắm nếu như Jasper có chất giọng tốt hơn, nhưng Chúa Jesus đã không ban cho anh ta tài năng trong lĩnh vực xướng ca. Hoặc là phải có vẻ ngoài dễ coi - anh ta có khuôn mặt dài như mặt chão chuộc lệch về một bên và đôi cánh tay gầy nhẳng lạ lùng, không hợp với một người lao động - hoặc là phải có may mắn. Một chút may mắn khả dĩ.

Anh ta và Cora có điểm chung đó.

Bọn chúng bắt được Jasper sau ba ngày rời khỏi Bắc Carolina. Jasper là tài sản được chuyển phát. Anh ta bỏ trốn khỏi đồng mía ở Florida, chạy đến Tennessee trước khi bị một thợ hàn nồi bắt quả tang đang lấy trộm thức ăn từ chạn của ông ta. Sau vài tuần, phó trại giam đã xác định được chủ của anh ta, nhưng người thợ hàn không có cách nào để chuyển anh ta về cho chủ. Ridgeway và Boseman đang uống rượu trong một tửu quán ở góc đường gần trại giam, trong lúc đó Homer đợi cùng với Cora trên chiếc xe ngựa kéo. Người chánh văn phòng thị chính đến gặp tay săn nô lệ khét tiếng, làm môi giới cho một thỏa thuận, thế là giờ đây Ridgeway có người da đen này - bị xích trên thùng xe. Hắn không lường trước được anh ta lại hát như chim.

Mưa rơi lộp độp trên mui xe bằng vải bạt. Cora thích thú tận hưởng làn gió nhẹ để rồi sau đó cảm thấy xấu hổ vì cảm giác thích thú ấy. Khi mưa ngớt, họ dừng lại ăn. Boseman tát Jasper, cười khùng khục, và tháo sợi xích đã xích hai nô lệ bỏ trốn vào sàn xe. Gã quỳ trước mặt Cora, khụt khịt, đưa ra lời hứa bẩn thỉu quen thuộc của gã. Cổ tay, cổ chân của Jasper và của Cora vẫn bị còng. Đó là lần cô bị xích lâu nhất.

Lũ quạ bay lượn phía trên đầu họ. Thế giới, cho đến hết tầm mắt của họ, bị cháy rụi và bị cày xới, một biển tro than chạy từ những cánh đồng tới tận những ngọn đồi và dãy núi. Những thân cây đen thui nghiêng ngả, những cánh tay đen còi cọc chìa ra như hướng về nơi xa xăm nào đó mà ngọn lửa không liếm đến. Họ đi qua đống tàn tích đen kịt của những chuồng trại, những ngôi nhà không có số nhà, những ống khói chĩa lên trời như bia mộ, tường đá bị bong tróc của những nhà cối xay và kho lúa bị tàn phá. Những hàng rào cháy xém đánh dấu nơi gia súc ăn cỏ; những con vật ấy đâu thể sống sót qua trận hỏa hoạn.

Sau hai ngày di chuyển qua đó, người họ bị phủ một lớp tro muội đen sì. Ridgeway, con trai của người thợ rèn, nói rằng hắn cảm thấy như đang ở nhà.

Đây là điều Cora thấy rõ: Làm gì có nơi nào để trốn. Không có nơi ẩn náu giữa đám thân cây đen thui ấy, dù cô không bị cùm chăng nữa. Dù cô có cơ hội.

Một người đàn ông da trắng lớn tuổi bận chiếc áo khoác màu xám cưỡi con ngựa lông xám đi ngang qua. Giống như những khách lữ hành khác, họ đi qua nhau trên con đường đen sì, và ông ta cho ngựa chạy chậm lại vì tò mò. Hai nô lệ ở tuổi trưởng thành thì chẳng có gì lạ. Nhưng cậu bé da màu mặc bộ com-lê đen đang đánh xe và nụ cười kỳ cục của cậu ta làm người lạ cảm thấy khó hiểu. Người đàn ông da trắng trẻ tuổi hơn đội chiếc mũ quả dưa màu đỏ, đeo chiếc vòng cổ được xâu từ những mẩu da nhăn nheo. Khi nhận ra đó là mớ tai người, người lữ hành nghiến răng để lộ hàm răng nâu xỉn vì thuốc lá. Với cái nhìn trừng trừng, người đàn ông da trắng lớn tuổi hơn, ở thế cầm trịch, không ủng hộ bất cứ cuộc trò chuyện nào. Người lữ hành tiếp tục đi, vòng theo khúc quanh nơi con đường chạy khập khiễng giữa những quả đồi trọc.

Homer trải một tấm chăn đã bị mối ăn lốm đốm ra cho họ ngồi, đoạn chia khẩu phần ăn được đựng trong đĩa bằng thiếc. Tay trùm săn nô lệ cho phép các tù nhân của hắn có khẩu phần ăn bằng nhau, và điều đó đã trở thành lệ từ những ngày đầu hắn theo nghề. Điều đó làm giảm những tiếng cảu nhảu và hắn tính tiền ăn vào hóa đơn cho khách hàng của hắn. Bên rìa cánh đồng bị cháy đen, họ ăn thịt muối cùng món đậu mà Boseman đã chuẩn bị trong khi những con ruồi khô đét bay vo ve như sóng.

Mưa làm dậy lên mùi của vụ hỏa hoạn, khiến không khí hăng nồng. Khói nêm gia vị cho từng miếng thức ăn, từng ngụm nước. Jasper hát: “Nhảy lên nào, người cứu chuộc nói! Hãy nhảy lên, nhảy lên nếu ngươi muốn nhìn thấy mặt Ngài!”

“Hallelujah!” Boseman gào lên. “Đứa trẻ bụ bẫm của Jesus!” Giọng gã oang oang và gã bắt đầu một điệu nhảy, làm nước bẩn bắn tung tóe.

“Anh ta không ăn”, Cora nói. Jasper đã biết trước những bữa ăn cuối cùng của mình, vậy nên anh ta mím miệng, khoanh tay.

“Vậy là nó không ăn”, Ridgeway kết luận. Hắn đợi cô nói gì đó vì đã quen với tiếng cô nhỏ nhẻ đáp lại những lời bình luận của hắn. Họ tương tác với nhau. Cô giữ im lặng để ngắt khuôn mẫu ấy.

Homer nhào tới, ăn ngấu nghiến chỗ thức ăn của Jasper. Cảm thấy Cora đang nhìn mình trừng trừng, cậu ta liền nhe răng cười mà không ngẩng lên.

Cậu bé đánh xe là một đứa trẻ lạ lùng. Mười tuổi, bằng tuổi Chester, nhưng đã đẫm vẻ u sầu của một người hầu lớn tuổi, với cử chỉ lão luyện. Đối với bộ com-lê đen và chiếc mũ chóp cao, cậu ta tỏ ra kỹ tính lắm thay - rứt cái xơ vải và nhìn nó trừng trừng như thể nó là một con nhện độc trước khi búng đi. Ngoài những lúc quát tháo mấy con ngựa, Homer hiếm khi mở miệng. Cậu ta chẳng cho thấy mối quan hệ chủng tộc gì, hay tỏ lòng cảm thông với hai nô lệ. Có lẽ Cora và Jasper vô hình trước mắt cậu ta, nhỏ hơn cả cái xơ vải.

Nhiệm vụ của Homer là đánh xe, làm mấy việc lặt vặt và việc mà Ridgeway gọi là “ghi sổ”. Homer luôn ghi chép các khoản chi tiêu và những câu chuyện của Ridgeway vào một cuốn sổ nhỏ mà cậu để trong túi áo khoác. Cora không thể xác định được phát ngôn này hay câu nói nọ của tên trùm săn nô lệ là đáng để ghi lại. Cậu bé còn nhiệt tình ghi cả những điều hiển nhiên, thậm chí lời bình luận về thời tiết.

Một tối, được Cora gợi ý, Ridgeway xác nhận rằng trong đời hắn chưa từng sở hữu một nô lệ, ngoại trừ Homer là tài sản của hắn trong mười bốn tiếng đồng hồ. Tại sao không? Cô hỏi. “Để làm gì chứ?” Hắn đáp. Chẳng là, Ridgeway đang cưỡi ngựa qua vùng ngoại ô của Atlanta - hắn vừa mới giao một cặp vợ chồng nô lệ cho chủ của họ, mãi tận New York - thì chợt gặp một anh hàng thịt đang xoay xở thanh toán khoản nợ cờ bạc. Gia đình vợ anh ta đã tặng họ người mẹ của cậu bé làm quà cưới. Trong lần thua bạc trước, anh ta đã bán người mẹ. Giờ đến lượt đứa con trai. Anh ta sơn một tấm biển thô kệch đeo trước ngực cậu bé để rao bán.

Khả năng nhạy cảm lạ lùng của cậu bé khiến Ridgeway lay động. Đôi mắt sáng lấp lánh của Homer trên khuôn mặt tròn mũm mĩm vừa có vẻ hoang dại lại vừa bình thản. Một tinh thần tương đồng. Ridgeway đưa anh hàng thịt năm đô la và ngay ngày hôm sau hắn viết giấy giải phóng cho cậu bé. Homer cứ lẽo đẽo bám theo Ridgeway dù hắn xua đuổi đứa trẻ một cách nửa vời. Anh hàng thịt không phản đối gay gắt nếu người da màu được giáo dục nên đã cho phép Homer học với con cái của người tự do. Khi buồn chẳng có việc gì làm, Ridgeway giúp cậu ta học chữ. Homer vờ là người gốc Italia mỗi khi có dịp, để những người chất vấn cậu ta ngồi đó trong bối rối. Lối ăn mặc khác thường của cậu ta thay đổi theo thời gian; tâm tính của cậu ta thì không.

“Nếu nó được tự do tại sao nó không đi?”

“Đi đâu hả?” Ridgeway hỏi. “Nó đã thấy đủ để biết rằng một thằng bé da đen chẳng có tương lai, dù có giấy chứng nhận là người tự do hay không. Không có tương lai ở đất nước này. Một thằng cha có thành tích bất hảo nào đó sẽ chộp nó rồi đem bán ngay tắp lự. Ở với tao, thằng bé có thể học về cuộc đời. Tìm được mục đích”.

Hằng đêm, tỏ ra cẩn thận quá mức, Homer mở chiếc cặp có quai đeo lấy ra một bộ còng. Cậu ta tự xích mình vào ghế dành cho người đánh xe, cất chìa khóa vào túi áo rồi nhắm mắt lại.

Bắt gặp Cora đang chăm chú nhìn cảnh đó, Ridgeway giải thích: “Nó nói đó là cách duy nhất giúp nó ngủ được”.

Đêm nào Homer cũng ngáy như một lão già giàu có vậy.

Boseman rong ruổi cùng Ridgeway đã ba năm. Gã là một kẻ du thủ du thực ở Nam Carolina, quyết định neo lại với nghề săn nô lệ sau khi đã thử bao nghề cực nhọc với đồng lương còm cõi: công nhân bốc dỡ ở bến tàu, thu nợ thuê, phu đào mộ. Boseman không phải là cộng sự khôn ngoan nhất của Ridgeway nhưng lại có khả năng đoán trước ý muốn của hắn một cách vừa kịp thời vừa kỳ cục. Nhóm của Ridgeway đã lên tới năm tên khi Boseman gia nhập, nhưng đệ tử của hắn cứ rơi rụng dần, từng đứa từng đứa một. Cora không biết lý do tại sao.

Chủ cũ của chuỗi vòng đeo cổ xâu tai người là một gã da đỏ tên là Strong. Strong tự phong cho mình là thợ săn thú, nhưng thứ duy nhất y đánh hơi chính xác được là rượu whisky. Boseman giành được món phụ kiện thời trang ấy trong một cuộc thi đấu vật, và khi Strong cự cãi về những điều kiện của trận đấu, Boseman bèn dùng một cái xẻng đánh y. Strong bị điếc, đành bỏ đồng bọn đi làm thuê cho một xưởng thuộc da ở Canada, hoặc người ta đồn như vậy. Mặc dù đã khô và teo lại, những cái tai vẫn thu hút lũ ruồi khi trời nóng nực. Dẫu vậy, Boseman vẫn thích kỷ vật đó, và nỗi khiếp sợ trên khuôn mặt của một khách hàng mới khiến gã khoái trá. Ridgeway đã nhắc nhở gã hết lần này đến lần khác, khi Strong kia sở hữu nó, lũ ruồi đâu có quấy rầy y.

Trong khi ăn, Boseman nhìn đăm đăm lên những ngọn đồi và bất chợt gã trở nên đăm chiêu, một vẻ đăm chiêu hiếm thấy. Gã bước ra chỗ khác để đi tiểu, khi quay lại gã bảo: “Ông già tôi đã đi qua đây, tôi nghĩ vậy. Ông ấy nói khi đó chỗ này là rừng. Khi ông ấy trở lại, những người đến định cư đã phát quang khu rừng”.

“Bây giờ thì nó bị phát quang gấp đôi rồi”, Ridgeway đáp. “Mày nói đúng đấy. Con đường này vốn là đường dành cho ngựa đi. Lần sau mày cần mở một con đường, Boseman ạ, hãy bảo đảm rằng mày có trong tay tầm mười nghìn người Cherokee sắp chết đói để phát quang nó cho mày nhé. Như vậy tiết kiệm được thời gian đấy”.

“Họ đã đi đâu?” Cora hỏi. Sau những đêm nói chuyện với Martin, cô đã có khả năng phán đoán được khi nào những người đàn ông da trắng sắp kể một câu chuyện. Khả năng đó cho cô thời gian để cân nhắc sự lựa chọn.

Ridgeway là một độc giả nồng nhiệt của các tờ nhật báo. Tin tức về nô lệ bỏ trốn trở thành một thứ không thể thiếu trong nghề của hắn - Homer lưu giữ cả bộ sưu tập đầy đủ - những sự việc hiện thời nói chung làm dấy lên trong đầu hắn một số thuyết về xã hội và “nhân súc”. Đám người dưới quyền của hắn đã khiến hắn quen giải thích những thực tế và lịch sử sơ đẳng nhất. Hắn hầu như không thể mong một đứa con gái nô lệ biết được tầm quan trọng của môi trường xung quanh.

Hắn nói rằng bọn họ đang ngồi trên mảnh đất từng là đất của người Cherokee, đất của cha ông người da đỏ, tới khi tổng thống quyết định khác đi và ra lệnh cho họ phải rời khỏi đó. Ridgeway nói, dòng người đến định cư cần đất, và nếu lũ người da đỏ khi đó không biết rằng hiệp ước của người da trắng hoàn toàn chả có giá trị gì thì cũng đáng đời người da đỏ. Mấy thằng bạn của hắn hồi đó đang phục vụ trong quân đội. Quân đội vây ráp người da đỏ trong các trại, đàn bà, trẻ nhỏ và bất cứ thứ gì họ vác được trên lưng, và bắt họ đi về phía Tây của Mississippi. Con Đường Nước Mắt và Chết Chóc, như một nhà hiền triết của bộ tộc Cherokee sau này đặt tên, đã chẳng tồn tại nếu không có nguyên do và không có tài hùng biện của người da đỏ. Bệnh tật và đói khát, chưa kể mùa đông khắc nghiệt năm đó, mùa đông mà Ridgeway ngán ngẩm nhớ về, đã làm chết hàng nghìn người. Khi họ đến được Oklahoma - ở đó số người da trắng đang đợi còn đông hơn người da đỏ, những người da trắng ngồi chồm hõm trên mảnh đất được hứa dành cho người da đỏ trong bản hiệp ước vô giá trị mới nhất. Cả một lũ người chậm hiểu. Nhưng hôm nay bọn họ đang ở trên con đường này. Đường đến Missouri bây giờ bớt gập ghềnh hơn trước kia nhiều, đã được đầm phẳng nhờ những bàn chân người da đỏ bé mọn.

“Ông anh họ của tao đã may mắn giành được một ít đất của người da đỏ ở mạn Bắc Tennessee nhờ chơi xổ số. Ông ấy trồng ngô”.

Cora ngẩng đầu lên nhìn cảnh tan hoang. “May mắn”, cô lẩm bẩm.

Trên đường đi, Ridgeway nói với cả bọn rằng chắc hẳn một tia sét đã châm ngòi cho vụ hỏa hoạn. Khói bao trùm khắp vùng đất kéo dài hàng trăm dặm, nhuộm hoàng hôn thành những mảng đỏ tía và tím bầm. Còn Tennessee thì tự loan tin như thế này: Lũ quái thú khổng lồ đang quằn quại trong lòng một núi lửa. Lần đầu tiên Cora đi qua một bang khác mà không bằng tuyến hỏa xa ngầm. Các đường hầm bảo vệ cô. Trưởng ga Lumbly đã nói rằng mỗi bang đều có cơ hội cho cô, với phong tục tập quán riêng tại đó. Bầu trời đỏ khiến nỗi khiếp sợ của cô trở thành luật lệ trên lãnh địa tiếp theo này. Khi họ đi vào vùng ngợp khói, cảnh hoàng hôn gợi cảm hứng cho Jasper ngâm nga những giai điệu thể hiện cơn giận của Chúa Trời, và hình phạt tủi nhục đang đợi lũ xấu xa độc ác. Boseman phải trèo xuống cuối xe liên tục để đánh anh ta.

Thành phố ở rìa của đám cháy trở nên quá tải vì người lánh nạn tràn đến. “Những người chạy trốn”, Cora nói và Homer - ngồi trên ghế đánh xe - quay đầu lại nháy mắt. Các gia đình da trắng chen chúc trong một trại lánh nạn ở bên đường, khổ sở và u uất, những đồ đạc xoàng xĩnh mà họ có thể cứu được chất đống quanh chân họ. Đám người tị nạn thất thểu bước trên đường với vẻ bấn loạn, ánh mắt hoang dại, quần áo phát ra tiếng lật phật, những mảnh giẻ rách được quấn quanh những vết bỏng. Đã quá quen với tiếng la hét của lũ trẻ da đen trong khổ sở, đói khát và đau đớn, Cora không khỏi cảm thấy bối rối trước cảnh bấn loạn của những người có trách nhiệm bảo vệ chúng. Nghe tiếng la hét của lũ trẻ da trắng là một trải nghiệm mới mẻ. Lòng cảm thông của cô được dành cho lũ trẻ da màu kia.

Những giá gác trống trơn đón chào Ridgeway và Boseman trong cửa hàng bách hóa tổng hợp. Người phụ trách cửa hàng nói cho Ridgeway hay rằng đám người sống trên đất được nhà nước cấp đã gây ra vụ hỏa hoạn vì cố phát quang những bụi cây. Lửa vượt ngoài tầm kiểm soát của họ, tàn phá vùng đất đó với lòng tham vô bờ bến đến tận khi mưa ập tới. Ba triệu héc-ta, người phụ trách cửa hàng nói. Chính phủ hứa sẽ cứu trợ, nhưng không ai nói được bao giờ hàng cứu trợ mới tới nơi. Đó là thảm họa lớn nhất trong trí nhớ của những người còn sống.

Khi Ridgeway nói chuyện với tay quản lý cửa hàng, Cora thầm nghĩ chắc hẳn cư dân gốc ở đây có một danh sách đầy đủ hơn về những vụ hỏa hoạn, lụt lội và lốc xoáy. Nhưng họ đâu có mặt ở đây để đóng góp thông tin. Cô không biết bộ lạc nào đã gọi vùng đất này là quê hương, nhưng cô biết đây là đất của người da đỏ. Đất nào thì không phải là của họ? Cô chưa từng được học lịch sử cho bài bản, nhưng đôi khi mắt của ta cũng đủ là thầy dạy của ta.

“Chắc hẳn họ đã làm gì đó khiến Chúa Trời nổi giận”, Boseman bình luận.

“Chỉ một tia lửa bắn ra thôi mà”, Ridgeway nói.

Sau khi ăn trưa họ nán lại bên đường, lũ đàn ông da trắng hút tẩu bên cạnh ngựa kéo và hồi tưởng một thời tự do phóng túng. Qua tất cả những gì hắn kể về chuyện săn tìm cô, chứng tỏ Ridgeway không bị thúc bách phải giao Cora cho Terrance Randall. Cô không có gì phải vội cho cuộc tái ngộ đó. Cora loạng choạng bước ra cánh đồng cháy rụi. Cô đã học được cách bước đi khi bị xích. Thật khó tin việc đó lại mất nhiều thời gian đến thế. Cora luôn cảm thấy thương những đàn người nô lệ bị trói giằng vào nhau mắt nhìn xuống đất, lê bước thành hàng dài thê thảm qua chỗ của Randall. Bây giờ nhìn cô mà xem. Bài học khó hiểu lắm thay. Xét ở một khía cạnh, trong nhiều năm qua cô được miễn một vết thương. Còn ở một khía cạnh khác, nỗi bất hạnh đơn giản chỉ chờ thời cơ mà thôi: không có lối thoát. Những vết bầm tím hằn trên da cô dưới cái còng sắt. Đám đàn ông da trắng không để ý đến cô khi cô bước tới chỗ những thân cây cháy đen.

Cô đã chạy trốn nhiều lần rồi. Khi bọn họ dừng lại để kiếm thực phẩm, Boseman mải chú ý đến một đám tang ở góc đường và cô đã di chuyển được vài bước trước khi một đứa con trai ngáng chân cô. Chúng bổ sung một cái xích cổ thòng lõng đến tận cổ tay cô, như một đám rêu. Nó khiến cô mang dáng điệu của một kẻ hành khất hoặc một con bọ ngựa. Cô đã chạy trốn khi đám đàn ông dừng lại đi vệ sinh bên lề đường, lần đó cô chạy được xa hơn một chút. Một lần cô chạy lúc trời tối, ở gần một con suối, dòng nước hứa hẹn rằng việc di chuyển biết đâu lại dễ hơn. Song những hòn đá trơn khiến cô ngã nhào xuống nước, và Ridgeway đánh cô. Cô thôi chạy trốn.

Những ngày đầu sau khi rời khỏi Bắc Carolina họ hiếm khi nói chuyện. Cô nghĩ cuộc chạm trán với đám đông quá khích đã làm chúng kiệt sức như nó đã làm cô kiệt sức, nhưng thật ra, im lặng là cách cư xử thường thấy của chúng - tới khi Jasper nhập bọn. Boseman thì thầm những gợi ý bẩn thỉu của gã còn Homer thì quay người lại từ ghế đánh xe để trao cho cô một nụ cười ngoác miệng đáng lo ngại, nhưng ở đầu hàng, tên trùm săn nô lệ vẫn giữ khoảng cách. Thi thoảng hắn huýt sáo.

Rồi thì Cora cũng hiểu ra rằng họ đang đi về phía tây thay vì phía nam. Trước khi Caesar tìm gặp cô, cô chưa bao giờ chú ý đến quy luật của mặt trời. Anh nói với cô rằng việc hiểu biết xem mặt trời mọc, lặn ra sao có thể giúp ích cho cuộc bỏ trốn của họ. Một buổi sáng họ dừng lại bên ngoài một tiệm bánh ở một thị trấn. Cora đánh bạo hỏi Ridgeway về dự định của hắn.

Mắt hắn mở to, như thể hắn mong đợi cô mở lời. Sau cuộc trò chuyện đầu tiên ấy, Ridgeway tính đến cô trong những kế hoạch của bọn hắn với tư cách là một người bỏ phiếu. “Mày là một điều ngạc nhiên đấy”, hắn nói, “nhưng đừng lo, bọn ta sẽ sớm đưa mày về nhà thôi”.

Hắn nói rằng cô đúng. Họ đang đi về phía tây. Một chủ đồn điền ở Georgia tên là Hinton đã ủy thác cho Ridgeway dẫn một nô lệ về trao trả cho ông ta. Tên mọi đó là một đứa xảo trá, nhiều thủ đoạn, có họ hàng tại một khu định cư da màu ở Missouri; thông tin đáng tin cậy xác nhận Nelson (tên mọi) chăm chỉ và công khai làm nghề bẫy thú mà không lo lắng bị báo thù gì hết. Hinton là một chủ trang trại được trọng vọng với danh tiếng đáng ghen tị, ông ta đường đường là anh họ của thống đốc bang. Thật đáng tiếc, một trong những đốc công của ông ta trót buôn chuyện với một ả gái điếm và bây giờ Nelson khiến chủ của gã trở thành mục tiêu chế nhạo trên chính mảnh đất của ông ta. Trước đây, Hinton đã chuẩn bị cho gã trai đó trở thành đốc công. Ông ta hứa với Ridgeway một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, thậm chí còn ký với hắn một bản hợp đồng phô trương. Một người da đen cao tuổi có mặt ở đó để làm chứng, cứ khum tay ho khù khụ suốt.

Bởi vì Hinton quá sốt ruột, hướng đi hợp lý nhất của bọn Ridgeway là đến Missouri. “Khi chúng ta có được gã đó”, Ridgeway nói, “hắn sẽ được đoàn tụ với chủ. Theo như ta biết, ông ta sẽ chuẩn bị một cuộc nghênh đón xứng đáng đấy”.

Ridgeway không che giấu nỗi khinh bỉ của hắn đối với Terrance Randall; lão chủ nô có một tố chất mà hắn gọi là trí tưởng tượng “màu mè” khi ra tay trừng phạt người da đen. Điều đó trở nên rõ ràng từ lúc gã và đồng đảng rẽ vào con đường dẫn tới nhà lớn và nhìn thấy ba cái giá treo cổ. Một cô gái trẻ bị đưa lên giá treo cổ, bị móc thọc sườn bởi những que sắt nhọn to tướng và bị treo lủng lẳng. Đất ở bên dưới đen thẫm lại vì máu của cô ta. Hai chiếc giá khác đứng không chờ đợi.

“Nếu ta không bị cầm chân ở phía bắc,” Ridgeway nói, “thì chắc chắn ta đã tóm được ba đứa bọn mi trước khi các dấu vết kịp lạnh. Lovey - tên nó là vậy phải không nhỉ?”

Cora lấy tay bịt miệng để khỏi rú lên. Cô chết lặng. Ridgeway đợi mười phút để cô trấn tĩnh lại. Người dân thị trấn nhìn cô gái da màu nằm đó đổ sụp người xuống đất và điềm nhiên bước qua chỗ cô để vào trong tiệm bánh. Mùi bánh thơm giòn tràn ngập phố, ngọt ngào và hấp dẫn.

Ridgeway nói rằng lúc đó Boseman và Homer đợi ở trên xe trong khi hắn nói chuyện với chủ nhà. Khi ông bố còn sống ngôi nhà ấy sinh động và cuốn hút - đúng vậy, trước đó hắn đã đến để lùng bắt mẹ của Cora nhưng trắng tay. Một phút ở cùng Terrance và nguyên nhân của bầu không khí khó chịu trở nên hiển nhiên. Con trai của ông già Randall thì lại là kẻ tầm thường, và đó là kiểu tầm thường đầu độc mọi thứ xung quanh. Ánh sáng ban ngày từ những đám mây giông thật u ám, lờ đờ, còn đám người hầu da đen ở nhà đó thì chậm chạp, ủ rũ.

Báo chí thích dùng hình ảnh tưởng tượng về đồn điền hạnh phúc và người nô lệ mãn nguyện ca hát, nhảy múa, yêu quý chủ. Người ta thích hình ảnh đó và nó có ích về mặt chính trị xét trên cuộc chiến với các bang miền bắc cũng như phong trào bãi nô. Ridgeway biết rằng hình ảnh đó là giả tạo - hắn không cần vờ ngó lơ chế độ chiếm hữu nô lệ - hay là mối đe dọa của đồn điền Randall. Nơi đó bị ám. Với cái xác vặn vẹo trên móc ở bên ngoài căn nhà ấy thì ai có thể trách đám nô lệ vì thái độ ủ rũ, buồn sầu của chúng kia chứ?

Terrance tiếp Ridgeway trong phòng khách. Lão ta say rượu và chẳng buồn thay quần áo đàng hoàng để tiếp khách, cứ ngồi uể oải trên trường kỷ trong chiếc áo choàng đỏ. Ridgeway nói, thật buồn khi thấy sự suy thoái có thể xảy ra chỉ trong một thế hệ, nhưng đôi khi tiền bạc gây ra sự suy thoái cho một gia đình. Gây ra sự đồi bại. Terrance vẫn còn nhớ Ridgeway trong chuyến viếng thăm trước đó của hắn tới đồn điền, khi Mabel biến mất giữa đầm lầy, giống như bộ ba mới đây đã mất hút. Lão nói với Ridgeway rằng cha của lão cảm động khi hắn đích thân đến xin lỗi vì sự kém cỏi của bản thân.

“Ta có thể đã tát cho gã con trai nhà Randall ấy hai phát lệch mặt mà không để mất hợp đồng”, Ridgeway nói. “Nhưng khi đã chín chắn thì ta quyết định đợi đến khi có được mày và đứa nô lệ kia trong tay. Cũng đáng mong đợi đấy”. Căn cứ vào thái độ thiết tha nơi Terrance và mức tiền thưởng, hắn cho rằng Cora là nàng hầu của chủ cô.

Cora lắc đầu. Cô đã thôi khóc và đứng dậy, đã kiểm soát được cơn run rẩy, hai tay cô siết lại thành nắm đấm.

Ridgeway ngừng một lát. “Còn một điều khác. Dù gì đi nữa, mày cũng có ảnh hưởng kha khá đấy”. Hắn kể tiếp câu chuyện về chuyến viếng thăm đồn điền Randall. Terrance tóm tắt tình hình kể từ khi Lovey bị bắt cho tay săn nô lệ nghe. Vào chính buổi sáng hôm ấy, người của Terrance Randall, Connelly, có tin tức rằng Caesar thường xuyên lui tới nhà của một chủ cửa hàng ở địa phương - người đó được cho là đã bán đồ thủ công của tên nô lệ da đen ấy. Có lẽ Ridgeway có thể ghé thăm ông Fletcher xem có gì tiến triển không. Terrance muốn đứa con gái nô lệ phải còn sống khi được trả về, nhưng lão ta không quan tâm đến đứa còn lại. Ngay từ đầu Ridgeway có biết đứa nô lệ còn lại có gốc gác ở Virginia không nhỉ?

Ridgeway không biết. Vậy là Terrance bắt đầu phỉ báng quê hương của nó. Những ô cửa sổ đều đóng kín nhưng mùi khó chịu vẫn len lỏi vào phòng.

“Đó là nơi nó đã học những thói hư tật xấu đấy”, Terrance nói. “Ở đó người ta nhu nhược lắm. Ông hãy bảo đảm rằng nó biết được cách của chúng ta ở Georgia này”. Terrance muốn luật pháp không can thiệp vào chuyện này. Cặp đôi nô lệ đang bị truy nã vì tội giết một cậu bé da trắng, và nếu đám đông quá khích đánh hơi thấy thì hắn có tài mấy cũng sẽ chẳng mang nổi chúng về để lĩnh thưởng. Khoản tiền thưởng dành cho dự tính khôn ngoan của hắn.

Tay săn nô lệ rời khỏi đó. Chiếc xe ngựa trống trơn phát ra tiếng phàn nàn, luôn như vậy khi không có chút trọng lượng nào để làm cỗ xe im. Ridgeway tự hứa với bản thân rằng khi hắn trở lại đó xe sẽ không còn trống. Hắn sẽ không xin lỗi một người nữa của nhà Randall đâu, xin lỗi tên oắt con đang nắm quyền làm chủ đồn điền này lại càng không. Hắn nghe thấy tiếng gì đó và ngoái lại nhìn về phía ngôi nhà. Âm thanh đó là từ Lovey. Cánh tay nó vẫy vẫy. Nó chưa chết. “Ta nghe nói con mọi ấy ngắc ngoải thêm nửa ngày nữa”.

Những lời nói dối của Fletcher sụp đổ ngay tức thì - một người thuộc tuýp mộ đạo yếu đuối - và ông khai ra tên của cộng sự trên tuyến hỏa xa ngầm, một người đàn ông tên là Lumbly. Không có dấu hiệu nào của Lumbly. Ông không bao giờ trở về sau khi đưa Cora và Caesar ra khỏi địa phận bang. “Đến Nam Carolina ư?” Ridgeway hỏi. “Lão ta cũng là người đã đưa mẹ mày tới miền bắc chăng?”

Cora im lặng. Không khó để hình dung số phận của Fletcher và có lẽ cả số phận của vợ ông nữa. Chí ít thì Lumbly cũng đã biết được tình hình. Và bọn chúng không phát hiện ra đường hầm bên dưới nhà kho của ông. Đến một ngày nào đó, một con người tuyệt vọng khác có thể sẽ sử dụng tuyến đường ấy. Để đi tới kết cục tốt đẹp hơn, đến với may mắn.

Ridgeway gật đầu. “Không sao. Chúng ta có thừa thời gian để đuổi kịp nhau. Đây là một chuyến đi dài đến Missouri”. Hắn nói luật pháp đã tìm ra một trưởng ga tại Virginia, người đã khai Martin. Donald qua đời rồi, nhưng Ridgeway vẫn muốn biết về hoạt động của ông nếu hắn có thể, để hiểu âm mưu lớn nhất đó. Hắn không mong tìm thấy Cora nhưng rất hân hoan vì đã tóm được cô ở đó.

Boseman xích cô vào xe ngựa. Giờ đây cô đã hiểu tiếng động của cái khóa. Nó bị giắt một chút trước khi ăn khớp. Ngày hôm sau, Jasper nhập hội. Người anh ta run như một con chó bị đánh đập. Cora cố bắt chuyện với anh ta, hỏi anh ta từ đâu trốn đi, công việc ở đồn điền trồng mía như thế nào, anh ta bỏ trốn ra sao. Jasper trả lời bằng những bài thánh ca và Kinh cầu nguyện.

Đó là bốn ngày trước. Bây giờ cô đang đứng trên đồng cỏ cháy đen ở Tennessee xui xẻo, giẫm mẩu gỗ đã cháy thành than lạo xạo dưới bàn chân.

Gió mạnh thêm, và mưa. Quãng thời gian nghỉ chân của họ đã hết. Sau bữa ăn, Homer bắt đầu thu dọn các thứ. Ridgeway và Boseman gõ tẩu thuốc, cậu con trai huýt sáo ra lệnh cho cô trở lại xe. Những ngọn đồi và núi Tennessee nhô lên xung quanh Cora như thành của một chiếc bát màu đen. Vụ hỏa hoạn chắc hẳn khủng khiếp, hung tợn lắm mới gây ra cảnh hoang tàn như vậy. Bọn ta đang bò trong một bát tro, cô trộm nghĩ. Cái còn lại khi mọi thứ đáng giá đều đã bị thiêu rụi là lớp bụi đen để gió cuốn đi.

Boseman luồn những sợi xích trói cô qua cái vòng sắt trên sàn xe rồi chốt chặt chúng lại. Mười cái vòng sắt được đóng chốt vào sàn xe thành hai hàng, mỗi hàng năm chiếc, đủ cho một mẻ lớn. Đủ cho hai người bọn họ. Jasper chiếm chỗ yêu thích trên chiếc ghế dài, ngâm nga hát, như thể anh ta vừa mới được chén tiệc Giáng Sinh. “Khi Đấng Cứu Thế gọi bạn, bạn sẽ đặt gánh nặng xuống, bỏ gánh nặng xuống”.

“Boseman”, Ridgeway nói khẽ.

“Ngài sẽ nhìn vào tâm hồn ngươi và thấy những việc ngươi đã làm, hỡi kẻ tội lỗi, Ngài sẽ nhìn vào tâm hồn ngươi và thấy những việc ngươi đã làm”.

Boseman nói: “Ôi chao”.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt được Cora, tay săn nô lệ đích thân trèo xuống phía cuối xe. Hắn cầm khẩu súng lục của Boseman trong tay và bắn thẳng vào mặt Jasper. Máu và xương bắn tung tóe lên mui xe vải bạt, bắn cả vào chiếc váy bẩn thỉu của Cora.

Ridgeway lau mặt, đoạn giải thích lý do của hắn. Tiền thưởng kiếm được nhờ Jasper là năm mươi đô la, trong đó mười lăm đô thuộc về người thợ hàn nồi đã đưa đứa nô lệ bỏ trốn ấy vào tù. Missouri, ở phía đông, Georgia - bọn hắn sẽ mất nhiều tuần mới có thể trao nó cho chủ. Chia ba mươi lăm đô la cho ba tuần, trừ phần của Boseman, vậy thì số tiền thưởng đã mất chẳng nhằm nhò gì so với sự im lặng và tinh thần được nghỉ ngơi yên tĩnh.

Homer mở cuốn sổ ra, kiểm tra các con số của chủ. “Ông ấy đúng”, cậu ta nói.

Tennessee tiếp tục trải ra trong một chuỗi tai ương. Hỏa hoạn đã phá hủy hai thành phố tiếp theo trên con đường cháy xém. Vào buổi sáng những gì còn lại của một khu dân cư nhỏ hiện ra quanh một quả đồi, đó là những thanh gỗ hình kim và khối đá đen. Đầu tiên là phần nền móng của những ngôi nhà đã từng chứa đựng ước mơ của những người tiên phong, và sau đó thành phố hiện ra là một dãy nhà cửa bị thiêu rụi. Thành phố ở phía xa xa rộng lớn hơn nhưng cũng bị phá hủy tương tự. Khu vực trung tâm là một giao lộ nơi hội tụ các hiệu buôn, giờ đây đã biến mất. Một lò nướng bánh nằm trong đống đổ nát của một cửa hàng giống như pho tượng totem đang cười nhe răng, một thi hài cong queo phía sau song sắt một buồng giam.

Cora không biết điều gì ở nơi này đã thuyết phục những người khai hoang quyết định gieo tương lai của họ, đất đai phì nhiêu hay nguồn nước, hay khung cảnh. Mọi thứ đã bị xóa sổ. Nếu những người sống sót trở về, chắc chắn họ phải hạ quyết tâm để thử lại từ đầu ở một nơi nào đó khác nằm phía đông hoặc phía tây. Ở đây chẳng gì hồi sinh nổi.

Rốt cục đoàn người cũng thoát ra vùng bị hỏa hoạn. Những cây bạch dương và cỏ hoang xao động với sắc màu không thể tưởng tượng nổi sau quãng thời gian ở trong vùng đất cháy, Vườn Địa đàng và sự tiếp sức. Cợt nhả, Boseman bắt chước giọng hát của Jasper, cho thấy tâm trạng gã bắt đầu thay đổi; khung cảnh rặt màu đen đã tác động đến họ nhiều hơn họ tưởng. Những cây ngô đầy sức sống trên đồng đã cao hơn sáu mươi phân, báo hiệu một vụ mùa bội thu; vùng đất bị tàn phá đã có những tính toán công khai để mà hướng tới.

Ngay sau buổi trưa Ridgeway ra lệnh dừng chân. Tay săn nô lệ đờ người khi đọc to một tấm biển ở giao lộ. Hắn nói thành phố phía trước đang có dịch sốt da vàng hoành hành. Người đi đường được cảnh báo để tránh xa. Mọi người có thể chọn một đường khác, nhỏ hơn và gập ghềnh hơn, dẫn tới miền nam.

Ridgeway thấy tấm biển báo còn mới. Nhiều khả năng dịch sốt vẫn chưa chấm dứt.

“Hai thằng em trai của tôi đã chết vì sốt da vàng đấy”. Boseman nói. Gã lớn lên ở Mississippi, nơi căn bệnh ấy thích ghé thăm khi thời tiết trở nên ấm áp. Da của hai đứa em gã chuyển sang sắc vàng và nhợt nhạt như sáp, chúng bị chảy máu mắt và hậu môn, những cơn tai biến tàn phá cơ thể bé nhỏ của chúng. Mấy người đàn ông vội vàng mang xác chúng đi bằng một chiếc xe đẩy kêu cót két. “Chết đau đớn, vật vã lắm”, gã nói, những câu đùa bị tước khỏi hắn.

Ridgeway biết thành phố đó. Thị trưởng là một lão nhà quê hay ăn hối lộ, những thứ thức ăn khiến bạn đi ngoài thì lão lại thấy ngon. Nếu đi đường vòng họ sẽ mất thêm một khoảng thời gian đáng kể. “Chứng sốt này do tàu thuyền mang tới đấy”, Ridgeway lý giải. Từ Tây Ấn, và xa hơn nữa là từ lục địa đen, theo các tàu buôn. “Đó là loại thuế người”.

“Tay thu thuế nào đến thu loại thuế đó chứ?” Boseman hỏi. “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ta”. Nỗi sợ hãi đã khiến gã trở nên khó điều khiển và nóng nảy. Gã không muốn nấn ná ở đây, ngay trên cái giao lộ quá gần vùng ảnh hưởng của dịch sốt. Không đợi lệnh của Ridgeway - hoặc tuân theo một tín hiệu chỉ được chia sẻ giữa tay săn nô lệ và cậu bé giúp việc - Homer đánh xe tránh xa thành phố đang gặp tai ương đó.

Thêm hai tấm biển cảnh báo nữa dọc đường đi về phía nam. Những con đường mòn dẫn vào các thành phố bị cách ly không thấy có dấu hiệu nguy hiểm nào ở phía trước. Đi xuyên qua cái công trình của lửa ấy thật lâu khiến mối uy hiếp vô hình trở nên đáng sợ hơn đối với họ. Sau khi trời tối được một lúc lâu họ mới lại dừng chân. Cora có đủ thời gian điểm lại hành trình của cô từ đồn điền Randall và tập hợp một lô xích xông nỗi bất hạnh.

Danh sách này chồng lên danh sách kia, dồn vào cuốn sổ cái của chế độ chiếm hữu nô lệ. Những cái tên đầu tiên hội tụ trên bờ biển châu Phi - với con số kê khai lên tới hàng chục nghìn. Con tàu chở người đó. Tên người chết cũng quan trọng như tên người sống, bởi mỗi mạng người mất đi vì bệnh tật và tự sát -cùng những rủi ro khác được liệt kê vì mục đích kế toán - đều cần phải được chứng minh với các ông chủ. Tại sàn đấu giá, người ta kiểm đếm những con người sau mỗi cuộc bán mua, và tại đồn điền, những đốc công lưu tên nô lệ bằng chữ thảo. Mỗi cái tên là một tài sản, là nguồn vốn biết thở, lợi nhuận bằng da thịt.

Thể chế dị thường ấy cũng khiến Cora trở thành một người lập danh sách. Trong bảng liệt kê nỗi mất mát của cô, tổng số người không giảm mà được nhân lên chỉ vì lòng tốt. Những người cô yêu mến, những người đã giúp đỡ cô. Những người phụ nữ ở Hob, Lovey, Martin và Ethel, Fletcher. Những người đã biến mất: Caesar, Sam và Lumbly. Cô không có trách nhiệm gì với Jasper, nhưng vết máu của anh ta trên xe và trên quần áo cô có lẽ cũng biểu trưng cho cái chết của chính cô.

Tennessee bị giáng họa. Ban đầu cô coi sự hủy diệt ở Tennessee - hỏa hoạn và bệnh dịch - cho lẽ công bằng. Người da trắng đã nhận những gì họ đáng phải nhận. Vì đã biến đồng bào cô thành nô lệ, vì đã tàn sát chủng tộc khác, vì đã cướp đất đai. Cứ để mặc họ bị lửa và dịch sốt thiêu rụi, cứ để cho sự hủy diệt bắt đầu ở đây, lan hết héc-ta này sang đến héc-ta khác - tới khi những người chết được báo thù. Nhưng nếu con người ta đáng phải nhận phần bất hạnh thì cô đã làm gì nên tội mà phải gánh chịu nhiều khổ sở đến vậy? Trong một danh sách khác, Cora điểm lại những quyết định đã dẫn cô tới cái xe ngựa kéo này và những chiếc vòng sắt. Có cậu bé Chester, và lần cô che chắn cho cậu. Đòn roi là hình phạt tiêu chuẩn dành cho thái độ bất tuân. Nhưng khi cô bỏ trốn - hành động vượt quá giới hạn nghiêm trọng - hình phạt ắt sẽ trùm lên tất cả những con người hào hiệp trong hành trình tự do ngắn ngủi của cô.

Bị xóc nảy người trên chiếc xe ngựa kéo, cô ngửi thấy mùi đất ẩm cùng mùi của cây lá rậm rạp. Tại sao cánh đồng này lại thoát được trong khi một cánh đồng khác chỉ cách đó năm dặm đã bị thiêu rụi? Công lý ở đồn điền bủn xỉn lắm và không thay đổi, nhưng cuộc đời thì không phân biệt gì. Ở ngoài đời, những kẻ xấu xa độc ác thoát được sự trừng phạt đích đáng và người tử tế phải đứng thay cho chúng trước cây roi. Những thảm họa ở Tennessee là kết quả của lẽ tự nhiên không phân biệt, không liên quan đến tội ác của người sống trên đất ấy. Chẳng liên quan đến cách sống của người Cherokee.

Chỉ một tia lửa bắn ra thôi mà.

Không sợi xích nào trói chặt những nỗi bất hạnh của Cora với tính cách và các hành xử của cô. Da cô màu đen và đây là cách thế giới đối xử với người da đen. Không hơn, không kém. Mỗi bang một khác, Lumbly nói vậy. Nếu Tennessee có khí chất thì nó giống khí chất của người da màu - chịu nếm trải hình phạt bất ưng. Không ai được tha miễn dù ước mơ của họ ra sao hoặc màu da của họ thế nào.

Một người đàn ông trẻ với mái tóc quăn màu nâu, đôi mắt đen ẩn dưới chiếc mũ rơm, dẫn một đoàn ngựa thổ từ phía tây đi tới. Má anh ta bị cháy nắng đỏ ửng. Anh chặn nhóm của Ridgeway lại. Một vùng dân cư rộng lớn nằm phía trước, anh nói, nổi tiếng vì ồn ào. Cho đến sáng ngày hôm ấy ở đó hoàn toàn không có bệnh sốt da vàng. Ridgeway trao đổi với người đó về những gì ở phía trước anh ta cùng lời cảm ơn.

Ngay lập tức đường ai nấy đi, thậm chí cả những con vật và côn trùng cũng góp vào luồng chuyển động. Đoàn lữ hành được trả lại cảnh quan, âm thanh và mùi của văn minh. Ở vùng ngoại ô thành phố, đèn sáng lấp lánh trong những ngôi nhà trang trại và lều lán, các gia đình quây quần cho buổi tối. Thành phố hiện ra trong tầm mắt, thành phố lớn nhất mà Cora nhìn thấy từ khi ở Bắc Carolina, nếu không muốn nói là thành phố lâu đời nhất. Phố chính kéo dài với hai nhà băng và những quán rượu ồn ã đủ để đưa cô trở lại tháng ngày ở khu tập thể. Quan sát thành phố, ta thấy ban đêm sẽ không yên tĩnh, những hiệu buôn vẫn mở cửa, các công dân đi dạo trên vỉa hè lát gỗ.

Boseman khăng khăng không nghỉ đêm tại đó. Nếu dịch sốt ở gần như vậy thì thành phố này có thể là mục tiêu tấn công tiếp theo, mà có lẽ nó đang ngấm ngầm quần thảo trong cơ thể của người dân thành phố này rồi cũng nên. Ridgeway bực lắm nhưng đành nhượng bộ, mặc dù hắn nhớ một cái giường tử tế. Họ cắm trại trên đường sau khi bổ sung nhu yếu phẩm.

Cora vẫn bị xích vào xe ngựa còn đám đàn ông làm các việc riêng. Những người đi tản bộ nhìn thấy mặt cô qua khoảng hở của mui xe rồi quay đi. Họ đều có vẻ mặt rắn đanh, lạnh lùng. Quần áo họ dệt bằng vải thô và sợi se, trông không đẹp bằng quần áo của người da trắng tại các đô thị miền đông. Quần áo của những người khai hoang chứ không phải của dân đã định cư lâu dài ở đó.

Homer trèo lên xe, huýt sáo một trong những bài hát mà Jasper từng hát. Người nô lệ đã chết ấy vẫn luẩn quẩn giữa bọn họ. Homer cầm một cái gói bọc giấy màu nâu. “Cái này cho cô”, cậu nói.

Chiếc váy màu xanh thẫm có hàng cúc trắng được may bằng loại vải bông mềm mịn phảng phất mùi dược phẩm. Cô giơ chiếc váy lên để nó che đi những vệt máu nổi bần bật trên mặt vải bạt dưới ánh đèn đường từ bên ngoài hắt vào.

“Mặc nó vào đi, Cora”, Homer nói.

Cora giơ tay lên khiến sợi xích phát ra tiếng động.

Cậu ta mở khóa còng cổ chân, cổ tay cho cô. Như mọi lần, Cora cân nhắc cơ hội bỏ trốn và nghĩ tới hậu quả chết chóc. Một thành phố như thành phố này, dữ dội và hoang dã với những đám đông, cô tính toán. Tin về cậu bé ở Georgia đã lan tới đây chưa? Cô chưa từng nghĩ về tai nạn đó và không đưa nó vào danh sách các tội lỗi của mình. Cậu bé đó nằm trong danh sách riêng - nhưng điều kiện là gì nhỉ?

Homer nhìn Cora khi cô thay quần áo, giống một đứa đầy tớ đã phục dịch cô từ thuở nằm nôi.

“Tôi bị bắt”, Cora nói. “Còn cậu, cậu chọn đi với ông ta”.

Homer trông có vẻ bối rối. Cậu ta lấy cuốn sổ ra, lật trang cuối và viết nguệch ngoạc lên đó. Viết xong, cậu ta tra còng vào cổ chân, cổ tay cô. Cậu ta đưa cho cô một đôi giày bằng gỗ không vừa cỡ chân cô cho lắm. Cậu ta sắp sửa xích cô vào xe ngựa thì Ridgeway ra lệnh đưa cô ra ngoài.

Sau khi cắt tóc và tắm rửa, Boseman vẫn lang thang ngoài phố. Tay săn nô lệ đưa cho Homer mấy tờ nhật báo và thông cáo về nô lệ bỏ trốn mà hắn thu thập được từ chỗ phó trại giam. “Ta sẽ đưa Cora đi ăn tối”, Ridgeway nói và dẫn cô vào phố phường huyên náo. Homer ném bộ đồ bẩn thỉu của cô xuống rãnh nước, màu nâu của máu khô lẫn trong bùn.

Đôi guốc gỗ chật khiến chân cô đau. Ridgeway không điều chỉnh nhịp bước của hắn cho phù hợp với nhịp bước chật vật của Cora, cứ điềm nhiên đi đằng trước cô và không bận tâm cô có thể sẽ chạy trốn. Cái xích của cô là một cái chuông đeo cổ bò. Người da trắng ở Tennessee không để ý đến cô. Chàng thanh niên da đen đứng dựa lưng vào bức tường của một chuồng ngựa là người duy nhất quan tâm tới cô. Qua vẻ bề ngoài, có thể thấy anh là người tự do, vận chiếc quần kẻ sọc màu xám và chiếc áo chẽn bằng da bò. Anh nhìn cô di chuyển giống y như cô đã nhìn những đàn nô lệ bị trói giằng vào nhau lê bước qua đồn điền Randall. Nhìn cái xích trên thân thể kẻ khác và mừng vì đó không phải là xích trên người ta - đó là vận may tuyệt vời dành cho người da màu, được định nghĩa bởi thực tế rằng tình hình có thể xấu hơn đến mức nào, vào bất cứ lúc nào. Nếu ánh mắt của hai người gặp nhau thì cả hai đều quay đi chỗ khác. Nhưng người đàn ông này thì không. Anh cúi đầu trước khi cô gái nô lệ bị xích nhìn anh.

Ở Nam Carolina, Cora đã lén nhìn vào bên trong quán rượu của Sam, nhưng chưa bao giờ bước qua ngưỡng cửa đó. Nếu khách ở quán rượu tò mò quan sát cô thì chỉ một cái nhìn từ Ridgeway đã khiến bọn họ quay lại với việc của mình. Gã đàn ông to béo trông coi quầy bar vừa cuộn thuốc lá vừa nhìn trừng trừng vào gáy Ridgeway.

Ridgeway dẫn cô tới một cái bàn lung lay kê sát tường. Mùi thịt hầm át hẳn mùi bia để lâu đã thấm vào ván lót sàn, tường và trần nhà. Cô hầu bàn có bím tóc đuôi sam là một cô gái vai rộng với đôi cánh tay mập mạp của người vác bông. Ridgeway đặt món ăn.

“Đầu tiên ta không chọn đôi guốc đó”, hắn nói với Cora, “nhưng bộ váy hợp với mày đấy”.

“Nó sạch”, Cora nói.

“Chúng ta không thể để Cora của chúng ta trông như sàn quầy bán thịt được”.

Hắn muốn khơi gợi để cô phản ứng. Cora không mắc mưu. Từ quán rượu bên cạnh, tiếng dương cầm bắt đầu nổi lên. Âm thanh đó nghe như tiếng một con gấu trúc chạy tới chạy lui, nghiền nát các phím đàn.

“Mày không hỏi về kẻ tòng phạm với mày”, Ridgeway nói. “Caesar. Các tờ báo ở Bắc Carolina không thêu dệt chuyện đó chứ?”

Đây sẽ là một màn diễn, giống như các hoạt cảnh ngoài trời vào tối thứ Sáu trong công viên đó. Hắn để cô ăn mặc tử tế cho đêm trên sân khấu. Cô đợi.

“Thật lạ lùng khi đến Nam Carolina”, Ridgeway nói, “giờ đây họ có hệ thống mới rồi. Ngày trước họ hành động kỳ cục lắm, nhưng chưa đi quá xa như thế. Đó là nơi thèm khát tiến bộ cho dân mọi và cần khai hóa văn minh cho lũ mông muội - như nó luôn như vậy”.

Cô hầu bàn mang ra vài lát bánh mỳ và mấy bát thịt bò hầm khoai tây. Trong khi nhìn Cora, hắn thì thầm với cô ta điều gì đó mà Cora không nghe thấy. Cô gái cười thành tiếng. Cora hiểu rằng hắn đã say.

Ridgeway húp suỵt soạt. “Bọn ta tìm ra thằng đó ở nhà máy nọ vào cuối ca làm việc”, hắn nói. “Những gã da màu to lớn quanh đó lại tỏ ra sợ hãi y như trước kia, nỗi sợ mà chúng nghĩ đã bỏ lại phía sau. Lúc đầu không có gì náo động lắm. Chỉ là một nô lệ bỏ trốn nữa bị tóm. Sau đó, tin thằng Caesar đang bị truy nã vì tội giết một bé trai da trắng lan ra…”

“Cậu ta không bé đâu”, Cora đáp.

Ridgeway nhún vai. “Họ xông vào nhà tù. Cảnh sát trưởng mở cửa, nhưng việc đó không kịch tính gì cả. Họ xông vào nhà tù và xé xác nó thành nhiều mảnh. Những người tử tế ở Nam Carolina với trường học và lễ hội ngày thứ Sáu”.

Tin về Lovey đã khiến cô khuỵu xuống trước mặt hắn. Lần này thì không. Cô đã được chuẩn bị tinh thần - mắt hắn sáng lên khi hắn sắp sửa giở trò tàn ác. Còn cô, cô đã biết Caesar chết từ lâu. Không cần phải hỏi về số phận của anh. Nó đã hiện rõ rành rành trước cô vào một đêm trên phòng áp mái như một tia lửa, một sự thật nhỏ nhoi, giản đơn: Caesar không thoát được. Anh không đến được miền bắc trong bộ com-lê mới, đôi giày mới và nụ cười mới. Ngồi trong bóng tối, rúc giữa những thanh xà, Cora hiểu rằng mình lại cô đơn. Bọn họ đã tóm được anh. Trước khi Ridgeway tới gõ cửa nhà Martin, cô đã thôi tiếc thương anh.

Ridgeway lôi ra một cái xương sụn từ trong miệng. “Dù sao ta vẫn kiếm được chút bạc nhờ vụ bắt bớ này, và trên đường đi ta đưa được một thằng nữa về cho chủ nó. Rốt cục thì vẫn có lời”.

“Ông vét món tiền đó của Randall như một ông già da đen ấy”, Cora nói.

Ridgeway đặt đôi bàn tay to bản của hắn lên mặt bàn gồ ghề, làm chiếc bàn nghiêng về phía hắn. Nước thịt hầm trong mấy cái bát sánh ra ngoài. “Họ nên sửa cái bàn này”, hắn nói.

Món thịt hầm với bột đặc lổn nhổn. Cora dùng lưỡi miết nhuyễn những cục bột như cô đã làm khi một người giúp việc cho Alice chuẩn bị bữa ăn chứ không phải đích thân mụ đầu bếp già nấu nướng. Phía bên kia bức tường, người chơi dương cầm đang chơi một giai điệu đơn giản, vui nhộn. Một cặp đôi đã say mèm lao sang quán bên cạnh để nhảy.

“Đám đông quá khích không phải là người giết Jasper”, Cora đối đáp.

“Luôn có những khoản chi phí phát sinh”, Ridgeway nói. “Ta sẽ không được hoàn trả tiền mua thức ăn mà ta đã nuôi nó”.

“Ông cứ viện các lý do”, Cora nói, “ông gọi sự việc bằng những cái tên khác, như thể sẽ thay đổi được bản chất của chúng. Nhưng điều đó chẳng biến chúng thành sự thật đâu. Ông đã giết Jasper”.

“Đó không chỉ là vấn đề cá nhân”, Ridgeway thừa nhận, “và không phải là những gì ta đang nói tới ở đây. Mày và bạn của mày đã giết một thằng bé. Bọn mày cũng tự biện hộ đấy thôi”.

“Khi đó tôi đang bỏ trốn”.

“Ta đang nói tới cái đó đấy, sinh tồn. Mày có cảm thấy tồi tệ về chuyện đó không hả?”

Cái chết của cậu con trai đó khiến cuộc trốn chạy của cô trở nên phức tạp hơn, cũng như hôm ấy thiếu trăng tròn, rồi thì họ khởi đầu chẳng mấy suôn sẻ bởi vì Lovey đã bị phát hiện bên ngoài lều của cô ấy. Nhưng trong tâm trí, cô nhìn thấy những cánh cửa chớp lay động và thấy cậu bé đó run bần bật trên giường bệnh, thấy mẹ cậu khóc bên mộ con. Cora đã thương tiếc cậu ta mà không biết. Lại một người nữa bị kẹt trong sự việc ràng buộc cả nô lệ lẫn chủ nô này. Cô đã chuyển cậu từ danh sách riêng trong đầu cô xuống dưới tên Martin cùng Ethel, mặc dù cô không biết tên cậu. Một chữ X, như cô đã ký tên mình trước khi cô biết chữ.

Tuy nhiên. Cô nói với Ridgeway: “Không”.

“Tất nhiên không - việc ấy chả là gì cả. Tốt hơn là khóc cho một cánh đồng ngô bị thiêu rụi, hoặc cho con bò non đang bơi trong món súp của chúng ta. Mày làm những gì cần phải làm để sống sót”. Hắn lau miệng. “Dù sao, lời phàn nàn của mày là đúng. Chúng ta nói năng hoa mỹ để che giấu mọi sự. Cũng như báo chí bây giờ, đám người khôn ngoan đều đang nói về Vận Mệnh Hiển Nhiên. Làm như đó là một ý tưởng mới. Mày không hiểu ta đang nói gì đúng không?” Ridgeway hỏi.

Cora ngồi dựa lưng vào thành ghế. “Lại những lời để tô vẽ chuyện này chuyện nọ”.

“Như vậy có nghĩa là hãy cứ nhận những gì là của mày, tài sản của mày, bất cứ thứ gì mày nghĩ là của mày. Và bất cứ ai khác cũng nhận lấy chỗ của họ, để cho phép mày nhận lấy chỗ của mày. Dù đó là người da đỏ hay người Phi, buông bỏ, cống hiến, để chúng ta có thể có những gì là của mình một cách chính đáng. Người Pháp đã hủy bỏ tuyên bố về chủ quyền lãnh thổ của họ. Người Anh và người Tây Ban Nha cũng đang rút về. Cha ta thích câu chuyện Thần Linh Vĩ Đại của người da đỏ”, Ridgeway nói. “Trong những năm sau này, ta lại khoái tinh thần Mỹ hơn. Nó kêu gọi người da trắng từ Thế giới cũ đến Thế giới mới, để chinh phục, xây dựng và khai hóa văn minh. Và phá hủy những gì cần phải phá hủy. Nâng những chủng tộc thấp kém lên. Nếu không nâng được bọn chúng lên thì nô dịch hóa bọn chúng. Và nếu không nô dịch hóa được thì tiêu diệt. Định mệnh của chúng ta là tuân theo mệnh lệnh thiêng liêng - mệnh lệnh Mỹ”.

“Tôi cần đi nhà xí”, Cora nói.

Hắn nhếch mép. Hắn ra hiệu cho cô đi trước. Những bậc lên xuống ở lối đi ra con hẻm phía sau khá trơn vì những bãi nôn, hắn nắm chặt khuỷu tay cô để giữ cho cô khỏi trượt ngã. Đóng cánh cửa nhà xí lại, đóng cửa để hắn phải ở ngoài là niềm thích thú thực sự mà lâu lắm rồi cô mới tận hưởng.

Ridgeway tiếp tục bài diễn văn của hắn mà không hề nản. “Như mẹ của mày đấy”, hắn nói. “Mabel. Bị đám người da trắng lầm lạc và lũ da màu đánh cắp khỏi chủ nhân trong một âm mưu phạm tội. Ta luôn để mắt tìm kiếm mụ, lộn đi lộn lại Boston và New York, lùng sục khắp các khu dân cư da màu. Syracuse. Northampton. Chưa biết chừng mụ ta đang ở tận bên Canada, cười cả lũ nhà Randall và ta. Ta coi đó là một tổn thương cá nhân. Đó là lý do tại sao ta lại mua cho mày chiếc váy đó. Để ta dễ bề hình dung trông mụ ra sao khi được gói ghém tựa một món quà dành cho chủ mụ”.

Hắn ghét mẹ cô nhiều như cô ghét bà ta. Điều đó cộng với thực tế rằng cả hai đều khôn ngoan nghĩa là họ có hai điểm chung.

Ridgeway ngừng lời - một gã say rượu muốn sử dụng nhà xí. Hắn đuổi gã đi chỗ khác. “Mày đã bỏ trốn được mười tháng”, hắn nói. “Đủ là nỗi sỉ nhục. Mày và mẹ mày là giống người cần tiêu diệt. Trong một tuần đi với bọn ta, dù bị xích, và trên đường đến ngày trở về đẫm máu của mày, mày đã hỗn xược với ta hết lần này tới lần khác. Cái bọn vận động bãi nô thích đem loại người như mày ra khoe khoang, để đọc diễn văn cho đám người da trắng lơ tơ mơ không biết thế giới vận hành ra làm sao”.

Tay săn nô lệ đã nhầm. Nếu đi được tới miền bắc thì cô sẽ mất hút trong cuộc sống nằm ngoài những giới hạn của chúng. Giống như mẹ của cô. Một điều mà người phụ nữ ấy đã truyền cho cô.

“Chúng ta đều thực hiện vai trò của mình cả”, Ridgeway nói, “nô lệ và kẻ bắt nô lệ. Chủ nô và đốc công người da màu. Lũ người mới đến đang đổ về các hải cảng, cùng chính trị gia, cảnh sát trưởng, phóng viên, những bà mẹ nuôi nấng những đứa con trai khỏe mạnh. Mày và mẹ mày là những đứa xuất sắc nhất của giống da màu. Lũ yếu đuối của bộ tộc chúng mày đã bị loại bỏ, bọn chúng chết trên tàu buôn nô lệ, chết vì bệnh đậu mùa châu Âu, chết trên đồng bông và đồng chàm của chúng ta. Bọn nô lệ cần phải mạnh mẽ để sống sót qua những việc khổ sai và để làm cho người da trắng chúng ta lớn mạnh hơn. Chúng ta vỗ béo lợn không phải vì thích mà vì chúng ta cần lũ lợn đó sống. Dĩ nhiên người da trắng không thể để lũ mọi chúng mày trở nên quá thông minh. Chúng ta không thể để chúng mày phát triển cân đối, khỏe mạnh đến mức vượt mặt chúng ta”.

Đi đại tiện xong, cô lấy một tờ thông cáo nô lệ bỏ trốn từ chồng báo để chùi. Sau đó cô đợi. Một quãng nghỉ ngơi không đáng kể, nhưng nó là của cô.

“Mày đã nghe tên ta từ khi mày còn là một đứa trẻ”, hắn nói. “Cái tên của trừng phạt, đuổi theo mọi bước chân và mọi ý nghĩ của những đứa bỏ trốn. Mỗi đứa nô lệ mà ta bắt được đem về đều khiến hai mươi đứa khác từ bỏ kế hoạch đêm trăng tròn của chúng. Ta là khái niệm của trật tự. Đứa nô lệ biến mất - cũng là một khái niệm. Của hi vọng. Phá hỏng việc ta làm để một đứa nô lệ ở đồn điền bên cạnh nuôi ý nghĩ rằng nó cũng có thể trốn thoát. Nếu chúng ta cho phép điều đó thì chúng ta buộc phải chấp nhận. Nhưng ta không cho phép, không chấp nhận”.

Tiếng nhạc từ quán rượu bên cạnh giờ đây đã chậm lại. Các cặp đôi tiến gần nhau, ôm nhau, xoay vòng, uốn éo. Khiêu vũ chầm chậm với người khác mới là giao tiếp thực sự, không sử dụng ngôn từ. Cô biết điều đó, mặc dù cô chưa bao giờ khiêu vũ và đã từ chối Caesar khi anh mời cô. Người duy nhất từng chìa tay ra với cô và nói, hãy lại đây. Có lẽ tất cả những điều Ridgeway nói đều đúng, Cora nghĩ, mọi lời biện minh, và những người con trai của Ham đã bị nguyền rủa, còn chủ nô thì thực hiện ý Chúa. Mà biết đâu Ridgeway chỉ là kẻ nói lảm nhảm bên ngoài nhà xí, trong khi đợi người khác chùi đít mà thôi.

Cora và Ridgeway trở lại xe ngựa, thấy Homer đang miết những ngón tay bé tẹo của cậu ta lên dây cương còn Boseman thì đang uống rượu whisky trong chai. “Thành phố này bị bệnh ấy”, gã nói bằng giọng líu nhíu. “Tôi có thể ngửi thấy mùi bệnh dịch”. Gã dẫn đầu cả bọn đi ra khỏi thành phố. Gã chia sẻ những nỗi thất vọng của mình. Việc cắt tóc và tắm rửa có tác dụng tích cực; với khuôn mặt sạch sẽ gã trông gần như ngây thơ. Nhưng gã chẳng thể đóng vai một tên đàn ông trong nhà thổ. “Con đàn bà đó vã mồ hôi như lợn và tôi biết chúng đang bị sốt cả lũ, mụ ta cùng những ả điếm của mụ”. Ridgeway để gã quyết định họ cần đi bao xa rồi mới có thể cắm trại.

Khi Boseman mò đến, lấy tay bịt miệng cô, cô đã ngủ được một giấc ngắn. Cô đã sẵn sàng.

Boseman đưa ngón tay lên môi gã để ra hiệu giữ im lặng. Cora gật đầu mạnh hết mức mà cái ôm ghì của gã cho phép: cô không kêu. Cô có thể hét lên, đánh thức Ridgeway dậy; Boseman sẽ viện một lý do nào đó và sự việc sẽ chấm hết. Nhưng cô đã nghĩ đến dịp này trong nhiều ngày, nghĩ đến lúc Boseman để cho ham muốn xác thịt áp đảo gã. Đó là lần gã say nhất kể từ khi họ ở Bắc Carolina. Gã đã khen chiếc váy của cô khi họ dừng lại nghỉ đêm. Cô tự nhủ phải cứng rắn lên. Nếu cô có thể thuyết phục được gã tháo còng cho mình thì một đêm tối trời như thế này chắc hẳn buông xuống nhằm giúp cô bỏ trốn.

Homer ngáy to. Boseman tháo sợi xích của cô khỏi cái vòng sắt trên xe ngựa, rất thận trọng để các mắt xích không cọ vào nhau gây ra tiếng động. Gã tháo còng cổ chân cho cô rồi thít chặt xích cổ tay cô để chúng không phát ra tiếng kêu. Gã tụt xuống khỏi thùng xe trước và giúp Cora xuống sau. Cô có thể nhận ra đường cái ở cách đó vài thước. Trời đủ tối.

Với một tiếng gầm, Ridgeway đánh Boseman ngã lộn xuống đất và bắt đầu đá gã. Boseman chống cự, còn Ridgeway đá vào miệng gã. Cô suýt co chân chạy. Nhưng bạo lực dồn dập, lưỡi dao của bạo lực, đã chặn cô lại. Ridgeway khiến cô sợ hãi. Khi Homer cầm đèn đi ra phía sau xe và ánh đèn làm sáng khuôn mặt Ridgeway, cô thấy tay trùm săn nô lệ đang nhìn cô với cơn giận dữ điên cuồng. Cô đã có cơ hội và đã bỏ lỡ nó, hắn đáng sợ đến mức cô mừng vì không cố bỏ trốn.

“Ông định làm gì hả, Ridgeway?” Boseman khóc. Gã đang dựa người vào bánh xe để khỏi ngã. Gã nhìn máu trên tay mình. Chiếc vòng cổ của gã đã bị đứt, những cái tai khô khiến mặt đất trông như đang lắng nghe. “Ridgeway, đồ rồ dại, làm những gì mà ông ta thích. Tôi là người cuối cùng chịu ở lại. Tôi mà đi thì chỉ còn thằng nhóc Homer để đánh đập thôi”, gã nói. “Tôi nghĩ ông ta sẽ thích điều đó đấy”.

Homer cười khúc khích. Cậu ta lấy chiếc xích cổ chân của Cora từ trên xe xuống. Ridgeway vừa thở hổn hển vừa xoa xoa các khớp ngón tay.

“Bộ váy đẹp”, Boseman nói. Gã lôi một chiếc răng trong miệng ra.

“Nếu bất cứ ai trong số các người nhúc nhích, sẽ có thêm những chiếc răng nữa”, một giọng đàn ông cất lên. Ba người đàn ông bước ra vùng ánh sáng đèn.

Người vừa mới lên tiếng là chàng thanh niên da đen ở trong phố đã cúi đầu khi nhìn thấy cô. Giờ đây anh không nhìn cô mà căng mắt giám sát Ridgeway. Cặp kính của anh phản chiếu ánh sáng ngọn đèn, như thể có một ngọn lửa đang cháy bên trong anh. Khẩu súng lục của anh đưa qua đưa lại giữa hai tên đàn ông da trắng như cây gậy của người dò mạch nước.

Người đàn ông thứ hai cầm một khẩu súng trường. Anh ta cao lớn, vạm vỡ, mặc quần áo lao động dày cộp mà cô nghĩ là đồng phục. Anh ta có khuôn mặt to và mái tóc dài màu nâu đỏ được chải dựng lên thành hình cái quạt - trông như bờm ngựa. Dáng điệu của người đó cho thấy anh ta không thích nghe lệnh, vẻ xấc xược trong mắt anh ta không phải là sự xấc xược của nô lệ, không phải là nỗi yếu đuối, mà là bản chất tự nhiên. Người đàn ông thứ ba huơ huơ một con dao mác. Người anh ta run rẩy vì kích động, tiếng thở gấp của anh ta nghe rõ mồn một giữa tiếng nói của người đồng sự. Cora nhận ra tác phong của anh ta, đó là tác phong của một nô lệ bỏ trốn không dám chắc về bước ngoặt mới nhất khi trốn chạy. Cô đã thấy tác phong đó ở Caesar, ở những người mới đến khu tập thể mà cô từng ở, và biết chính mình cũng nhiều lần bộc lộ tác phong đó. Anh ta chĩa con dao rung rung về phía Homer.

Cô chưa từng nhìn thấy một người da đen cầm súng. Hình ảnh đó khiến cô sửng sốt, một khái niệm mới, quá lớn để lọt vào đầu óc cô.

“Các cậu nhầm rồi”, Ridgeway nói. Hắn không có một tấc sắt trong tay.

“Nhầm rằng các ông không thích Tennessee cho lắm và muốn ở quê nhà hơn chứ gì”, chàng trai đứng đầu đáp trả. “Ông nhầm thì có”.

Boseman bật ra tiếng ho và liếc nhìn Ridgeway. Gã ngồi thẳng dậy, làm tình hình trở nên căng thẳng. Hai khẩu súng trường chĩa về phía gã.

Chàng trai đứng đầu nói: “Chúng tôi sẽ đi đường của mình, nhưng chúng tôi nghĩ chúng tôi sẽ hỏi cô đây xem cô ấy có muốn đi cùng không. Chúng tôi là những bạn đồng hành tốt hơn”.

“Các cậu từ đâu tới nhỉ?” Ridgeway hỏi. Giọng điệu của hắn báo cho Cora biết hắn đang có âm mưu gì đó.

“Từ khắp nơi”, người kia đáp. Giọng của anh là giọng miền bắc, cách nhấn giọng của dân miền bắc, giống Caesar. “Nhưng chúng tôi gặp nhau và bây giờ chúng tôi làm việc cùng nhau. Ngồi xuống đi, ông Ridgeway”, anh khẽ hất đầu. “Tôi nghe thấy ông ta gọi cô là Cora. Đó có phải là tên cô không nhỉ?”

Cô gật đầu.

“Cô ta là Cora”, Ridgeway nói. “Tôi thì các cậu biết rồi đấy. Còn kia là Boseman, kia là Homer”.

Nghe nhắc đến tên, Homer liền ném chiếc đèn vào người đàn ông cầm dao. Thủy tinh không vỡ cho tới khi đèn đập xuống đất sau khi đã đập vào ngực của người đàn ông. Lửa bắn tóe ra. Người cầm đầu bắn Ridgeway nhưng bắn trượt. Tay săn nô lệ túm lấy anh, hai người bọn họ lăn tròn trong bụi đất. Người đàn ông tóc đỏ cầm súng trường bắn giỏi hơn. Boseman bật ngửa người, một bông hoa màu đen bất thình lình nở bung trên bụng gã.

Homer chạy đi lấy súng, người đàn ông tóc đỏ đuổi theo cậu ta. Chiếc mũ của cậu ta rơi vào đám lửa. Ridgeway và đối thủ của hắn ẩu đả trong bụi đất, rên rỉ, hú hét. Họ lăn tới sát mảng dầu đang cháy. Nỗi sợ hãi của Cora vài phút trước quay lại - Ridgeway đã tôi luyện cô khá tốt. Tay trùm săn nô lệ chiếm ưu thế, vật người kia xuống đất.

Cô có thể chạy trốn. Giờ đây cô chỉ còn mỗi một cái xích ở cổ tay.

Cora nhảy lên lưng Ridgeway, siết cổ hắn bằng cái xích của cô, xoắn nó thật chật vào da thịt hắn. Tiếng thét bật ra từ sâu thẳm bên trong cô, một tiếng còi tàu vang vọng trong một đường hầm hun hút. Cô giật mạnh sợi xích và siết. Tay trùm săn nô lệ quăng mình thật mạnh hòng hất cô xuống đất. Trước khi hắn hất cô xuống, chàng thanh niên kia đã tìm lại được khẩu súng lục.

Người nô lệ bỏ trốn giúp Cora đứng dậy. “Thằng bé đó là ai?” Anh ta hỏi.

Homer và người có khẩu súng trường chưa quay lại. Người cầm đầu ra lệnh cho anh chàng cầm dao đi xem xét tình hình, trong khi vẫn gí súng vào Ridgeway.

Tay trùm săn nô lệ dùng những ngón tay to xoa xoa cái cổ bị thương. Hắn không nhìn Cora, và điều đó lại khiến cô lo sợ.

Boseman khóc thút thít. Gã lẩm bẩm: “Ngài sẽ nhìn vào tâm hồn ngươi, và thấy những gì ngươi đã làm, hỡi kẻ tội lỗi…” Ánh sáng từ mảng dầu chập chờn, nhưng họ chẳng mấy khó khăn để nhận ra một vũng máu đang loang rộng.

“Nó sẽ chảy máu cho đến chết”, Ridgeway nói.

“Đây là một đất nước tự do”, chàng thanh niên đáp.

“Đứa này không phải là tài sản của mày”, Ridgeway nói.

“Đó là những gì luật pháp nói. Luật của người da trắng. Còn có những luật khác nữa”. Anh nói với Cora bằng giọng nhẹ nhàng: “Này cô, nếu cô muốn, tôi có thể bắn hắn cho cô”, vẻ mặt anh bình thản.

Cô muốn tất cả mọi điều tồi tệ cho Ridgeway và Boseman. Nhưng còn Homer? Cô không biết trái tim cô muốn gì cho cậu bé da đen lạ lùng đó, người dường như là một sứ thần đến từ nước khác.

Trước khi cô kịp lên tiếng, người đó nói: “Dẫu vậy, chúng tôi muốn xích bọn này lại hơn”. Cora nhặt cặp kính của anh từ dưới đất lên, dùng tay áo lau bụi trên đó và ba người bọn họ đợi. Bạn của anh quay về tay không.

Ridgeway mỉm cười khi nhóm đàn ông xích tay hắn vào bánh xe ngựa.

“Thằng bé đó là đứa ranh ma”, người cầm đầu bình luận. “Tôi có thể nói như vậy. Chúng ta phải đi thôi”. Anh nhìn Cora. “Cô sẽ đi với chúng tôi chứ?”

Với đôi guốc gỗ mới, Cora đá vào mặt Ridgeway ba cái. Cô nghĩ, nếu như thế giới không động chân động tay để trừng phạt kẻ tàn ác này. Nếu như không ai ngăn cản cô. Sau này cô nói đó là ba nhát đá cho ba tội giết người, Lovey, Caesar, Jasper, hãy để họ sống lại chốc lát trong lời cô nói. Nhưng thực ra không phải vậy. Tất cả là đá cho cô.

« Lùi
Tiến »