Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5299 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Image

Núi sâu, tháp cổ, tà dương kết hợp với nhau tạo nên một khung cảnh hiếm có.

Nhà sư áo đen đi phía trước, Triển Chiêu dắt ngựa đi sau, đường núi yên tĩnh chỉ có tiếng vó ngựa giẫm lên tuyết.

Hôm nay là một ngày thật khác, tiếng bước chân không nhanh không chậm như một khúc dân ca du dương chảy trên đường núi, chỉ cần bạn vẫn cất bước đi thì giai điệu này sẽ vang lên vô tận, một khi dừng lại thì nhà sư áo đen, Triển Chiêu áo đỏ, Đạp Tuyết lông trắng sẽ tạo nên một bức tranh núi non sống động mà tĩnh mịch.

Đã nhiều năm rồi Triển Chiêu chưa được thấy, cũng chưa được trải qua cảnh tượng và cảm xúc như vậy.

Nếu không có chuyến đi đến Trần Châu vì công vụ này, nếu không bị lỡ con thuyền trở về từ Trần Châu, nếu không đi tìm quán trọ nhưng lại rẽ lầm đường, nếu không nhân lúc cho ngựa uống nước dưới chân núi vô tình gặp được nhà sư xuống núi lấy nước có lòng hảo tâm...

Nghĩ đến những chuyện “nếu không” liên tiếp này, khóe miệng Triển Chiêu thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt.

Nhiều lúc khi có một việc xảy ra, thoạt nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng không ngờ một bánh răng ở nơi xưa cũ và tăm tối chầm chậm chuyển động, nó sẽ kích thích hoặc làm thay đổi cuộc đời của người nào đó, chẳng qua khi ấy bạn cũng không biết người này là ai mà thôi.

Cũng như lúc này, Triển Chiêu đang lặng lẽ đi trên đường núi yên tĩnh được ánh tà dương ngày thu bao phủ, sự yên tĩnh này đến đột ngột mà vô cùng quý giá, khiến cho Triển Chiêu vốn đã quen với dòng nước xoáy đầy sóng gió bỗng cảm thấy chếnh choáng men say.

Y không biết rằng ở cuối đường núi, một câu chuyện đã bị lãng quên từ lâu đang từ từ vươn vai rũ bỏ bụi bặm rác rến, chậm rãi ngẩng đầu lên, chậm rãi chờ... Triển Chiêu đến.

***

Ở cuối đường núi là chùa Thanh Tuyền mà nhà sư áo đen nhắc tới.

Lúc Triển Chiêu mới bước chân vào giang hồ cũng đã đi du ngoạn nhiều nơi, y đã từng thấy nhiều ngôi chùa nguy nga, nằm trên trục trung tâm giữa hai hướng bắc nam lần lượt là sơn môn, Thiên Vương điện, Đại Hùng bảo điện, công đường, Quan Âm điện. Trục phía đông là phòng nghỉ của chư tăng, nhà bếp, nhà ăn, chấp sự đường, vinh đường, phía tây là phòng nghỉ cho khách thập phương. Những lúc chuông sớm gióng, trống chiều vang là lúc khung cảnh trở nên kỳ vĩ vô ngần.

Chùa Thanh Tuyền thì khác, chỉ có một cổng một điện, trong điện đặt một bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni tay đang bắt Vô úy thủ ấn, bàn thờ trước tượng Phật bày đèn, hương, đồ cúng. Phía đông là phòng tăng nhân, nhà bếp, phía tây có hai gian phòng nhỏ để khách nghỉ chân, ngoài ra cũng không thấy ai khác.

Thấy Triển Chiêu có vẻ ngờ vực, nhà sư áo đen giải thích sư phụ đã vào núi hái thuốc.

Sư phụ mà nhà sư áo đen nhắc tới là trụ trì của chùa Thanh Tuyền.

Xem ra bình thường ở chùa Thanh Tuyền chỉ có hai người, trụ trì và nhà sư áo đen, hôm nay đông vui hơn một chút vì có Triển Chiêu đến làm khách, cộng thêm Đạp Tuyết buộc ngoài cửa.

Triển Chiêu được đưa vào nghỉ ở một trong hai phòng khách phía tây, căn phòng được thu dọn rất sạch sẽ, trong phòng chỉ có bàn ghế và giường, nhưng như thế cũng đã đầy đủ hơn so với tưởng tượng của Triển Chiêu rồi, ít nhất còn có bàn ghế.

Chiều tối nhà sư đưa cơm chay tới, đúng như Triển Chiêu sở liệu, nhạt nhẽo vô vị nhưng chỉ cần chắc bụng là được.

Núi sâu heo hút chùa cổ neo người, thời gian trôi qua chẳng dễ dàng gì, lại thêm ban ngày đi đường mệt mỏi, vừa tới đầu giờ Hợi, Triển Chiêu đã chuẩn bị đi ngủ, lúc đang cởi áo chợt nghe thấy tiếng nhà sư mở cửa chỉ sau đó nghe có tiếng người nói chuyện, lại thấy nhà sư kia nhắc tới việc trong chùa có khách trọ, người nọ chỉ ậm ừ vài tiếng, giọng điệu bình thản, Triển Chiêu biết trụ trì đã trở về, kẻ làm khách cũng nên ra chào chủ nhà một tiếng, vì vậy y lại mặc quần áo vào, khi đẩy cửa bước ra cũng là lúc trụ trì vừa bước vào phòng nghỉ, đang xoay người đóng cửa lại.

Người ra kẻ vào, người đóng kẻ mở, thế là bỏ lỡ cơ hội gặp gỡ, chỉ mơ hồ nhìn thấy vóc người trụ trì không cao, lưng hơi gù xuống.

Triển Chiêu do dự không biết có nên tiến tới gõ cửa để gặp riêng trụ trì không, nhưng cuối cùng y vẫn dẹp ý định này sang một bên: Thôi, ngày mai gặp ông ấy cũng không muộn.

Y vừa định quay về phòng thì lại nhìn thấy bóng dáng gầy gò lom khom của trụ trì hắt lên cửa sổ khung tre dán giấy dầu, Triển Chiêu lại cảm thấy trong lòng có chút cảm khái, vị trụ trì này cũng giống như chùa Thanh Tuyền, sống ẩn dật ở một góc khuất tránh xa trần thế xô bồ, trong núi chẳng kể thời gian, sống đời đạm bạc không biết bao nhiêu năm, dù thế giới bên ngoài có hỗn loạn đến thế nào thì cũng chẳng liên quan gì tới họ.

***

Khoảng đến canh hai, Triển Chiêu đột nhiên tỉnh giấc. Phản ứng đầu tiên sau khi thức dậy là nắm ngay lấy Cự Khuyết đặt bên gối.

Bao kiếm lạnh băng, hơi lạnh thấm vào lòng bàn tay, theo kinh mạch trong cơ thể chạy thẳng đến trái tim.

Trong phòng... hình như... có người.

Đâu phải trước nay y chưa từng trải qua giây phút bị sát thủ xông vào phòng lúc nửa đêm, nhưng chưa có lần nào sợ hãi như lần này.

Trước đây ngay cả trong giấc ngủ y vẫn luôn giữ tinh thần cảnh giác cao độ, hễ có gió thổi cỏ lay là trực giác nhạy bén được tích cóp từ những năm dài tháng rộng lăn lộn giang hồ sẽ đánh thức y ngay lập tức, cứu lấy tính mạng y.

Nhưng lần này thì khác, y ngủ say quên trời đất, cho đến khi cảm giác ngột ngạt khiến người ta nghẹt thở và nỗi sợ đến ngay sát bên mình, y mới bừng tỉnh giấc.

Nếu người này là thích khách, Triển Chiêu đã mất tiên cơ.

Vì vậy Triển Chiêu nắm chặt lấy Cự Khuyết, lẳng lặng nằm trên giường, không phát ra âm thanh cũng không hề cử động.

Dù sao cũng đã mất tiên cơ, ngại gì chờ địch động thủ trước.

Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, trăng rọi chiếu qua khung cửa sổ tre dán giấy dầu, vô số sợi ánh trăng bàng bạc lặng rơi xuống đầu giường.

Câu thơ “Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương” hẳn là để miêu tả cảnh tượng trong giờ phút này, chỉ tiếc Triển Chiêu không có nhã hứng ngắm trăng sáng nhớ cố hương.

Giờ phút này y không thể thả lỏng dù chỉ là một giây, chỉ sợ sơ sẩy là đẩy mình tới khoảnh khắc sinh tử.

Cũng không biết thời gian qua bao lâu, Triển Chiêu bỗng nhiên nhận ra: Từ nãy tới giờ trong phòng không có tiếng hít thở của người thứ hai.

Tập trung nghe lại, quả thật là không có ai.

Dây thần kinh căng thẳng phút chốc được thả lỏng, Triển Chiêu thở dài một hơi như trút được gánh nặng mà từ lúc cha sinh mẹ đẻ chưa từng gặp.

Có lẽ do y đã quá căng thẳng, không quen với việc nghỉ đêm trong một ngôi chùa thanh tịnh không tranh với đời.

Ngẫm lại thấy thật buồn cười, y đưa tay lên vỗ trán, trên trán cũng rịn một lớp mồ hôi.

Tự mình dọa mình, thực sự có thể hù chết bản thân.

Ôm nỗi lòng vừa buồn cười vừa tự giễu, Triển Chiêu lại nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Y ngủ rất say, hơi thở dài và bình yên, ánh trăng vẫn phủ lên đầu giường một màu trắng nhạt nhòa.

Vì thế y không phát hiện ra ở góc khuất mà ánh trăng không chiếu tới được, trên chiếc giường nhỏ hẹp, trên chăn ga gối nệm, đều là những sợi tóc dài lưa thưa.

Như thể có một cô gái vừa mới ngồi đó chải tóc, tay cầm một chiếc lược, lùa những răng lược vào tóc, chải thẳng từ trên xuống dưới, mỗi lần chải lại kéo những sợi tóc chân yếu tuột ra, những sợi tóc ấy không thể bám vào răng lược, cứ thế rơi xuống, cô gái ấy chải đến đâu, tóc liền rơi theo đến đó.

Hẳn nàng ta đã ngồi đó rất lâu, cũng đã chải tóc rất lâu, nếu không tại sao lại rụng nhiều tóc như thế?

Tất nhiên những lời trên đây đều chỉ là phỏng đoán khách quan, mọi thứ đều phải chờ Triển Chiêu tỉnh dậy mới biết được.

***

Vào một ngày nắng đẹp hiếm hoi của mùa thu, vừa mở mắt ra đã thấy nắng vàng đang nhảy nhót trong phòng.

Khuôn mặt Hồng Loan thoáng hiện ý cười, nàng ta đưa tay gạt những sợi tơ vàng ấy.

Lúc trước nghe môn nhân tán gẫu với nhau, họ nói Đoan Mộc môn chủ từng dâng hương dưới trăng, sau đó lấy được một sợi ánh trăng từ chỗ Nguyệt Lão.

Nếu ánh trăng có thể đếm được bằng sợi thì tất nhiên ánh nắng cũng vậy, không biết khi quấn sợi nắng trong tay sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ.

Ánh trăng lành lạnh, ánh nắng ấm áp, nếu lấy ánh nắng ánh trăng quấn quanh cổ tay thì... Ây, thế thì có khác gì một đôi vòng tay rực rỡ lấp lánh, long lanh sáng bóng

Hồng Loan nhắm mắt lại, tưởng tượng đến cảnh ánh nắng ánh trăng tỏa sáng lung linh trên cổ tay mình.

Một lúc lâu sau lại khe khẽ thở dài.

Thôi, chỉ có những tiên nữ ở Thượng giới với sắc đẹp vô song, phong thái xuất chúng mới có thể đeo vòng tay nhật nguyệt, chứ ánh nắng và ánh trăng rực rỡ sao có thể làm đồ trang sức cho một tinh quái?

Hồng Loan ra sức lắc đầu, rồi khoác áo bước xuống giường.

***

Ôn Cô Vĩ Ngư đang luyện chữ, bên cạnh có một bát cháo gạo tẻ đã nguội lạnh từ lâu.

“Cơm gạo nhân gian luôn mang một hương vị thế tục”, lúc nói những lời này, Ôn Cô Vĩ Ngư hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét.

“Môn chủ ở Doanh Châu đã lâu, nhất thời không quen cũng phải.” Hồng Loan cung kính nói, “Chỉ có điều nhập gia tùy tục, cũng đành chịu khó chấp nhận mà thôi.”

Ôn Cô Vĩ Ngư ừ một tiếng, ngọn bút lướt trên giấy Tuyên Thành, Hồng Loan không để ý đến hắn đang viết cái gì, cũng không bận tâm đến thứ hắn đang viết.

Thu dọn bát đĩa xong, Hồng Loan bưng mâm đồ ăn định đi ra cửa, chợt nghe Ôn Cô Vĩ Ngư nói: “Chờ chút.”

Một tiếng này thật nhẹ nhàng, nhưng trái tim Hồng Loan hẫng mất nửa nhịp.

Từ khi Hồng Loan bước vào phòng, Ôn Cô Vĩ Ngư dường như không hề ngước mắt lên nhìn nàng ta, không biết vì sao hắn lại muốn nàng ta đứng lại, hay là vừa rồi đã làm gì khiến hắn phật ý?

“Lông mày của ngươi, có vẻ vẽ hơi nhạt”

Lông mày? Hồng Loan giật mình nhớ ra, lúc nãy trang điểm hình như nàng ta chỉ vội vàng vẽ vài đường ở đuôi lông mày. “Để ta về phòng vẽ lại.”

“Thế thì hơi phiền phức,” Ôn Cô Vĩ Ngư thản nhiên nói, “Lại đây, ta vẽ giúp ngươi.”

***

Thân thể Hồng Loan cứng đờ, thật ra từ lúc Ôn Cô Vĩ Ngư nói muốn vẽ lông mày cho nàng ta, dây thần kinh của nàng ta chưa từng thả lỏng nửa phần.

Tại sao phải vẽ lông mày cho mình? Ôn Cô Vĩ Ngư đang nghĩ cái gì? Vẽ lông mày có ngụ ý hay điển cố gì ư?

Hình như chỉ khi có quan hệ thật thân thiết thì nam tử mới có thể vẽ lông mày cho nữ tử thì phải.

Hồng Loan với Ôn Cô Vĩ Ngư thì có gì thân thiết? Vì sao Ôn Cô Vĩ Ngư cứ liên tục lặp đi lặp lại những hành động khiến cho người ta không thể hiểu nổi như thế?

Trái với sự căng thẳng của Hồng Loan, Ôn Cô Vĩ Ngư lại có vẻ rất ung dung thoải mái.

Hắn cầm viên than vẽ lông mày màu xanh đen, chấm một chút nước, nét than uốn lượn hiện lên trên lông mày của Hồng Loan. Trong mắt Ôn Cô Vĩ Ngư phản chiếu đôi lông mày của Hồng Loan, nét vẽ tỉ mỉ, như là một bảo vật có một không hai trên đời.

Lưng Hồng Loan rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Nhìn như thế này đẹp hơn rất nhiều.” Ôn Cô Vĩ Ngư buông viên than trên tay ra, “Muốn đi gặp Triển Chiêu cũng phải trang điểm cho nhẹ nhàng thanh tạo mới được.”

Hồng Loan ngây người, miệng hơi hé ra lại khép vào, trên mặt hiện lên vẻ hoảng loạn.

“Không, không phải ta muốn đi gặp Triển Chiêu đâu.”

“À.” Ôn Cô Vĩ Ngư như chợt nhớ ra, “Ta quên nói cho ngươi biết, Triển Chiêu đang chờ ngươi ở ngoài phòng khách.”

“Triển Chiêu ở phòng khách ư? Ngài ấy tới tìm ta sao?” Hồng Loan hơi ngờ vực.

“Đúng vậy”

“Ngài ấy đến đây lúc nào?”

“Đến cũng lâu rồi,” Ôn Cô Vĩ Ngư ra vẻ như đang nói một chuyện không liên quan đến mình, “Hình như có việc gấp cần tìm ngươi đó.”

Hồng Loan cắn môi, biết là không nên hỏi nhưng vẫn không kìm nén được bèn hỏi: “Sao môn chủ không nói sớm cho ta biết?”

Ôn Cô Vĩ Ngư ngẩng đầu lên, đáy mắt toàn là ý cười sâu không lường được: “Để hắn chờ lâu thì đã sao, con gái phải dè dặt một chút mới được.”

“Không phải, Hồng Loan bỗng nhiên cảm thấy lo sợ, cố gắng muốn gạt bỏ thứ gì đó, “Không phải như môn chủ nghĩ đâu, giữa ta và Triển đại nhân không có quan hệ gì, ta biết môn chủ không thích môn nhân qua lại với phủ Khai Phong, ta không…”

“Nếu ngươi có qua lại với Triển Chiêu thì tốt.”

Tốt... ư? Hồng Loan lại ngơ ngác, nhìn Ôn Cô Vĩ Ngư với ánh mắt khó hiểu.

Nàng ta tin chắc rằng mình chưa bao giờ hiểu sai về những biểu hiện cảm xúc của Ôn Cô Vĩ Ngư, trước đây Ôn Cô Vĩ Ngư chưa bao giờ che giấu sự chán ghét và khinh thường mỗi khi nhắc đến phủ Khai Phong, đặc biệt là Triển Chiêu.

Vậy tại sao bây giờ lại bảo là “tốt”?

“Ngươi đi ra phòng khách đi” Ôn Cô Vĩ Ngư nhẹ nhàng bỏ bút lông vào âu rửa, mực tàu lập tức tản ra trong nước, “Đừng để người ta phải đợi lâu.”

Nhìn Hồng Loan bước đi, khóe môi của Ôn Cô Vĩ Ngư nhếch lên một nụ cười. Cúi đầu nhìn xuống, nét mực trên giấy Tuyên Thành đã khô tự lúc nào.

***

“Bao lâu chẳng vẽ đôi hàng liễu

Lụa đỏ ướt nhòa lệ đìu hiu

Cửa lớn bấy nay không ai ngó

Cần chi châu ngọc đổi tịch liêu”

Đây là một bài thơ của Mai Phi - Giang Thải Bình đời Đường Huyền Tông.

Tương truyền, Đường Huyền Tông chuyên sủng Dương Quý Phi, bỏ bê các phi tần khác, nhưng lại khó tránh lưu luyến tình xưa, vì vậy bí mật tặng cho Mai Phi - Giang Thải Bình một hộc trân châu để tạ lỗi, nào ngờ Mai Phi tính tình mạnh mẽ lại gửi trả hộc trân châu này, còn đính kèm bài thơ trên.

“Nhưng thật tiếc cho Mai Phi, dù sao có mới nới cũ vốn là thói xấu của nam tử, đúng không?” Ôn Cô Vĩ Ngư lẩm bẩm tự nói một mình, ý cười nơi đáy mắt càng lúc càng lan rộng, “Đến lúc đó nàng sẽ nhận ra, từ đầu chí cuối, chỉ có mình ta là một lòng một dạ với nàng.”

« Lùi
Tiến »