Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5302 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Image

Lần này Triển Chiêu tới là vì chuyện tóc rụng ở chùa Thanh Tuyển lúc nửa đêm.

Đương nhiên trước hết phải nói chi tiết tình huống trước, Hồng Loan nghe rất tập trung, càng nghe càng kinh hãi, về sau không nhịn được bèn thúc giục: “Sau đó thì sao? Sáng sớm ngài tỉnh dậy thấy trong phòng toàn tóc lại không sợ à? Trụ trì cùng nhà sư áo đen có nhìn thấy không? Bọn họ có phản ứng thế nào?”

“Còn phản ứng thế nào nữa,” Triển Chiêu cười khổ, “Dĩ nhiên là đuổi ta ra ngoài.”

“Đuổi ra ngoài ư?” Hồng Loan giật mình, “Vì sao lại muốn đuổi ngài ra ngoài?”

“Vị trụ trì kia nói: Phật môn là nơi thanh tịnh, xin thí chủ chớ gây sự can qua.”

Hồng Loan sửng sốt, sau một lúc lâu mới phản ứng kịp: “Vị trụ trì kia tưởng ngài bịa chuyện ư?”

Triển Chiêu gật đầu: “Cô không thấy mặt vị trụ trì kia khó chịu đến thế nào đâu, huống hồ những sợi tóc kia rất dài, vừa thấy biết ngay đây là tóc con gái đường đường là chùa chiền mà lại giấu nữ tử, nếu cứ hỏi thêm, e là sẽ tìm ra một người mà Phật môn không thể tiếp nhận.”

“Thế Triển đại ca nghĩ trong chùa Thanh Tuyền có giấu nữ tử hay không?”

Triển Chiêu lắc đầu: “Nếu có thì cô gái kia làm thế nào để có thể tự do ra vào phòng của ta? Dựa vào võ công của Triển mỗ cũng không đến mức nửa đêm có người vào phòng mà không phát hiện ra... Nhưng nếu không có, vậy thì tóc rụng khắp phòng từ đâu mà tới? Hay trong đó có ý nghĩa sâu xa gì? Càng nghĩ càng thấy quái dị khó phán đoán.”

“Vậy Triển đại ca tới tìm ta...” Hồng Loan thắc mắc.

“Nếu quái dị khó đoán, không hợp tình hợp lý, dĩ nhiên là phải đến xin Tế Hoa Lưu cho ý kiến,” Triển Chiêu hơi mỉm cười, “Hồng Loan cô nương, cô thấy liệu có phải là yêu ma quấy phá hay không?”

Hồng Loan chợt tỏ vẻ tinh nghịch, nói: “Triển Chiêu, lần này huynh đoán sai rồi, làm gì có yêu quái nào dám quấy phá trước mặt Phật tổ chứ?”

Hồng Loan quả là một người tốt bụng, ngay cả khi không đồng tình với ý kiến của Triển Chiêu, nàng ta vẫn đáp lại nhẹ nhàng, nói cười thân thiện như thế.

Nếu là Đoan Mộc Thúy, nàng sẽ nhíu mày trợn mắt, sau đó ra sức quở trách một hồi: “Triển Chiêu, sáng nay ngài ra khỏi cửa bị lừa đá vào đầu à? Sao ngài không thử nghĩ xem, Phật tổ còn ngự ở đó, có yêu ma nào chán sống muốn đi phá hoại hả?”

***

Sau khi tiễn Triển Chiêu đi, trong lòng Hồng Loan có đôi phần phiền muộn: Đương nhiên nàng ta muốn giúp Triển Chiêu, nhưng linh lực có hạn lại không có manh mối.

Nếu Đoan Mộc môn chủ còn ở đây hẳn Triển đại ca sẽ bớt lo hơn nhiều...

Hồng Loan ngồi bó gối suy tư trên bậc thềm hành lang, cúi đầu nhìn xuống đám cỏ khô héo bên cạnh.

Nhưng... Triển đại ca đã tới tìm ta, huynh ấy hẳn là tin tưởng ta, sao ta có thể làm huynh ấy thất vọng? Có lẽ… có lẽ ta còn kém xa Đoan Mộc môn chủ, nhưng cũng không đến nỗi vô dụng.

Suy đi nghĩ lại, chợt nghĩ tới Ôn Cô Vĩ Ngư.

Không không không, không được, vừa rồi Ôn Cô môn chủ đã hoài nghi mình âm thầm qua lại với Triển đại ca, bây giờ vì lời nhờ cậy của Triển Chiêu mà đi hỏi môn chủ, chẳng phải càng khẳng định mối nghi ngờ trong lòng Ôn Cô Vĩ Ngư sao?

Nhưng vừa rồi Ôn Cô môn chủ còn nói: “Nếu ngươi có qua lại với Triển Chiêu thì tốt”

Nếu là “tốt”, chứng tỏ Ôn Cô Vĩ Ngư cũng không phản đối, nếu không phản đối...

***

“Phật tổ luôn có tấm lòng từ bi bác ái, quả thật không một yêu ma quỷ quái nào dám quấy phá, nhưng đối với những người phải chịu cảnh oan trái thì ngài sẽ mở cho một con đường.” Thật hiếm khi Ôn Cô Vĩ Ngư ăn nói kiên nhẫn lại dễ nghe như vậy.

Hồng Loan chưa hiểu lắm: “Mở cho một con đường ư? Nói cách khác vẫn là yêu ma gây chuyện đúng không?”

Ôn Cô Vĩ Ngư hơi nhíu mày, ánh mắt tỏ vẻ chế giễu: “Kẻ bị hàm oan chỉ là oan khí tích tụ lâu ngày không tiêu tan, không cản trở ai, không làm hại người khác, sao có thể coi như yêu ma quỷ quái?”

Hồng Loan nghe mà như lạc trong sương mù, nàng ta biết nếu mình hỏi tiếp sẽ khiến Ôn Cô Vĩ Ngư không vui, nhưng vẫn không nhịn được phải nói thêm: “Đã không phải yêu ma quỷ quái thì tại sao trong phòng Triển đại nhân lại có tóc rụng?”

“Chỉ là mấy sợi tóc rụng mà thôi, cũng chưa làm hại đến tính mạng của Triển Chiêu.”

“Vậy.” Hồng Loan cắn môi, “Ta có thể nói với Triển đại nhân rằng ngài ấy không cần bận tâm đến chuyện ở chùa Thanh Tuyền... được không?”

“Thế phải xem Triển Chiêu nghĩ như thế nào, Ôn Cô Vĩ Ngư nói mập mờ thâm sâu, “Ở chùa Thanh Tuyền có kẻ bị hàm oan, ngươi thấy theo tính cách của hắn thì hắn có mặc kệ hay không?”

“Nhưng mà” Hồng Loan do dự, “Nói cho cùng oan khí cũng là điều huyền hoặc dị thường, Triển đại nhân chỉ là phàm nhân, chỉ e…”

“Nếu ngươi lo cho hắn thì đi theo hắn đi.”

“Đi theo ngài ấy?” Hồng Loan ngờ rằng mình đã nghe lầm, “Ý của môn chủ là ta có thể theo Triển đại nhân đến chùa Thanh Tuyền ư?”

“Chân mọc trên người ngươi, nếu ngươi muốn đi thì có ai cản được?”

***

Nhận được tin tức Hồng Loan mang tới, Triển Chiêu không hề chậm trễ dù chỉ một khắc. Cũng may chùa Thanh Tuyền cách Khai Phong không quá xa, họ khởi hành vào buổi trưa, đến khi mặt trời lặn về phía tây cả hai đã vào trong núi.

Trời cuối thu, màn đêm vừa buông xuống không khí liền trở nên lạnh lẽo, ở trên núi lại càng lạnh hơn, gió càng lúc càng mạnh, Hồng Loan lạnh đến mức hàm trên hàm dưới va lập cập, Triển Chiêu vô cùng tinh ý, y chợt dừng bước chân, nhìn bốn phía xung quanh, sau đó chỉ vào một hốc núi khuất gió: “Đi lâu như vậy rồi, ta cũng đã thấm mệt, Hồng Loan cô nương, chúng ta nghỉ ở đây một lát được không?”

Hồng Loan sửng sốt, lập tức đoán được ý đồ của Triển Chiêu, trong lòng rất cảm kích, gật đầu đáp: “Xin nghe theo sự sắp xếp của Triển đại ca.”

Hai người dừng lại trong hốc núi, Triển Chiêu gom lá rụng cành khô dưới đất lại rồi đốt lửa lên, ánh lửa tỏa ra, xung quanh lập tức trở nên ấm áp hơn, Hồng Loan thở dài, xoa tay trước đống lửa, nói: “Năm nay có vẻ lạnh sớm hơn năm ngoái.”

Triển Chiêu cười đáp: “Ta thì không sao, nhưng con gái các cô mình hạc xương mai, tất nhiên là sợ lạnh.”

Hồng Loan cười phá lên: “Triển đại ca, ta mà sợ lạnh nỗi gì? Huynh chưa thấy Đoan Mộc môn chủ nhà chúng ta thôi, cô ấy mới là người cực kỳ sợ lạnh.”

Triển Chiêu đang bỏ thêm cành cây vào đống lửa, nghe Hồng Loan nói như thế, động tác trên tay không khỏi cứng lại, y nghiêng đầu nhìn Hồng Loan rồi hỏi: “Ồ, vậy cô ấy sợ lạnh ra sao?”

Kỳ thực Triển Chiêu biết rất rõ chuyện Đoan Mộc Thúy sợ lạnh, nhưng chẳng hiểu tại sao lại mong được nghe Hồng Loan kể chuyện về Đoan Mộc Thúy, cố ý giả bộ không biết.

Hồng Loan chỉ sợ Triển Chiêu ngồi với mình sẽ cảm thấy buồn chán, thấy Triển Chiêu có hứng thú nghe chuyện, trong lòng dường như có cảm giác vui mừng, nàng ta bèn đáp : “Ta cũng nghỉ nghe môn nhân kể lại thôi. Ta nghe nói lúc trước kia Doanh Châu trưởng lão muốn Đoan Mộc môn chủ xuống hạ giới bắt yêu ma quỷ quái, Đoan Mộc môn chủ liên tục từ chối, trưởng lão mấy lần tìm tới tận cửa, Đoan Mộc môn chủ bực quá mới bảo: ‘Nghe nói đời người chỉ chết có một lần, cái chết có khi nặng hơn núi Thái Sơn, có lúc lại nhẹ hơn chết cóng, nếu ta chết rét chẳng phải sẽ khiến chúng sinh tam giới chê cười sao?’ Trưởng lão nghe xong không hiểu thế nào, liền hỏi cô ấy: ‘Lời này cô nghe ai nói?’ Đoan Mộc môn chủ đáp: ‘Đương nhiên là Tư Mã Thiên người viết ra Sử Ký nói rồi’.”

Triển Chiêu nghe đến câu “cái chết có khi nặng hơn núi Thái Sơn, có lúc lại nhẹ hơn chết cóng” đã dở khóc dở cười, lại nghe Đoan Mộc Thúy giả vờ giả vịt úp sọt lên đầu Tư Mã Thiên, y không nhịn nổi phải phì cười: “Cô đừng nói là vị trưởng lão kia thực sự bị Đoan Mộc Thúy qua mặt nhé? Lẽ nào ông ấy còn chưa đọc Sử Ký sao?”

Hồng Loan cười khúc khích đáp, “Đúng thế chứ còn sao nữa, Doanh Châu trưởng lão chỉ chuyên nghiên cứu thuật luyện đan, đốt thủy ngân, thăng tiên, thổ ra nạp vào, chứ nào có đọc kỹ Sử Ký của Thái Sử Công. Lúc đó quả thật ngài ấy đã bị Đoan Mộc môn chủ qua mặt... Nhưng ngài ấy cũng có lòng đi tìm Sử ký kiểm chứng, thế mới biết nguyên văn câu đó là Cái chết có khi nặng hơn núi Thái Sơn, có lúc nhẹ tựa lông hồng, giận đến trợn tròn cả mắt... Sự tình truyền đến tại Đoan Mộc môn chủ, môn chủ biết lần này không qua được nữa rồi, bèn lập tức thu dọn hành lý đi gặp trưởng lão nói lời từ biệt, trưởng lão vốn muốn quở trách một phen, khi ấy thấy môn chủ cười hì hì chủ động muốn đi thì cũng không tiện nói gì thêm nữa.”

Triển Chiêu lúc đầu còn cười, nhưng sau đó nụ cười dần dần tắt lịm, mãi đến khi ngọn lửa lụi dần, y mới tỉnh táo lại, bỏ cành củi trong tay vào để lửa cháy mạnh hơn, khẽ nói: “Thông minh lắm.”

Hồng Loan vòng hai tay ôm đầu gối, cảm khái nói: “Bây giờ Đoan Mộc môn chủ đã về lại Doanh Châu, có thể qua được mùa đông rồi. Ở Doanh Châu cũng có tuyết rơi nhưng không lạnh, quanh năm dễ chịu như mùa xuân. Đến một lúc nào đó ta cũng có thể tới Doanh Châu trú đông.”

Triển Chiêu lắc đầu nói: “Doanh Châu là nơi thượng tiên cư ngụ, sao có thể tùy tiện muốn đến là đến?”

Hồng Loan khẽ thở dài, rồi bỗng nhiên hai mắt sáng lên như chợt nghĩ ra điều gì đó, nàng ta nói: “Triển đại ca, cũng không hẳn như huynh nói đâu. Theo ta được biết, thượng cổ mông muội, người và thần sống chung với nhau, ví dụ như Đại Vũ từng ở nhân gian trị thủy nhiều năm, nhưng sau này không biết vì sao lại nghiêm ngặt phân chia tam giới người, quỷ, thần, ai ở nơi đó không dính dáng gì đến nhau. Tuy nói là không dính dáng, nhưng vẫn thường có chuyện vượt ranh giới, nếu không sẽ chẳng có nhiều yêu ma quỷ quái làm hại nhân gian đến vậy, cho nên giữa tam giới thật ra vẫn có đường thông với nhau, các huynh vẫn nhắc đến Hoàng Tuyền Lộ đó thôi, đó là con đường thông giữa nhân gian và âm giới.”

Hai hàng lông mày của Triển Chiêu nhíu lại, y trầm ngâm nói: “Vậy thì thông đạo dẫn từ nhân gian lên tiên giới nằm ở đâu?”

Ánh mắt Hồng Loan hiện lên ý cười, nói: “Triển đại ca, sao huynh lại hồ đồ vậy, ba tòa tiên sơn Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu chính là thông đạo dẫn từ nhân gian lên tiên giới đó.”

Triển Chiêu hơi thất vọng, nói: “Nếu quả đúng như thế thì có đường hay không đường cũng chẳng khác gì nhau, tự cổ chí kim có mấy ai đặt được chân lên ba tòa tiên sơn?”

Hồng Loan lắc đầu đáp: “Tiên sơn đúng là khó lên, nhưng các thượng tiên đã để lại con đường dẫn đến tiên sơn. Nghe nói các thượng tiên để lại nhân gian ba bức Bồng Lai Đồ, Phương Trượng Đồ, Doanh Châu Đồ, tìm được ba bức tranh này cũng giống như tìm được đường lên ba tòa tiền sơn.”

Trong lòng Triển Chiêu khẽ run lên, y ngẩng đầu nhìn Hồng Loan nói: “Vậy ba bức tranh này hiện đang ở đâu?”

Hồng Loan tỏ vẻ bất đắc dĩ, đáp: “Chuyện này thì ta không biết, xưa nay có đến mấy vạn bức tranh vẽ cảnh tiên sơn, ai biết đâu mới là bức tranh năm xưa thượng tiên lưu lại nhân gian? Chúng ta chỉ coi đó là truyền thuyết đem ra kể cho nhau nghe thôi.”

Triển Chiêu cúi đầu, ngọn lửa nhảy múa, phủ lên mặt Triển Chiêu một cái bóng mờ mịt, một lúc lâu sau, hắn mới khẽ nói: “Sắp đến giờ rồi, vào chùa đi thôi.”

« Lùi
Tiến »