Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5307 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Image

Sắp đến giờ không phải là sắp đến giờ ngủ, mà là “sắp đến giờ” tăng nhân trong chùa ngủ say.

Không cần ném đá dò đường, Triển Chiêu cùng Hồng Loan cứ thế nhảy qua tường rào, mới đầu Hồng Loan còn cố gắng thở thật nhẹ, đi thật khẽ, chầm chậm bước tới, lúc sau thấy xung quanh không có động tĩnh gì mới dần dần thả lỏng, Triển Chiêu ngoảnh đầu lại cười nói: “Tăng nhân trong chùa đều không phải võ tăng, cẩn thận một chút là được rồi, chỉ cần không phá cửa hay làm vỡ đồ thì chắc họ sẽ không tỉnh giấc đâu.”

Mục đích của họ là tới phòng khách phía tây nơi Triển Chiêu từng ở, cửa sổ mở hé, dưới ánh trăng có thể nhìn thấy rõ ràng đồ đạc trong phòng, tóc tai hôm đó tất nhiên đã được tăng nhân quét dọn sạch sẽ, bây giờ nhìn kiểu gì cũng thấy đây chỉ là một phòng nghỉ cho khách hết sức bình thường.

Cửa bị khóa lại, Triển Chiêu suy nghĩ một chút, định rút Cự Khuyết ra khỏi vỏ, Hồng Loan vội vươn tay đặt lên vỏ kiếm, nói nhỏ: “Triển đại ca, giết gà cần gì dao mổ trâu, chỉ cần mở khóa thôi mà, đến trộm cắp vặt ngoài đường còn biết cách, sao ta lại không mở được chứ?”

Triển Chiêu giật mình, thấp giọng nói: “Ta quên mất có cao nhân của Tế Hoa Lưu ở đây.”

Khuôn mặt Hồng Loan nóng bừng, nàng ta quay đầu đi chỗ khác không nhìn Triển Chiêu, sau đó lấy trong ngực ra một lá bùa đem dán lên ổ khóa, rồi lầm rầm niệm chú, không bao lâu sau móc khóa kêu lách cách một tiếng, tự động mở ra.

Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm, đang định đẩy cửa bước vào thì Hồng Loan vẫy tay ra hiệu, đứng trước cửa trầm mặc một lúc, phút chốc lộ ra vẻ bối rối, nàng ta nói nhỏ: “Triển đại ca, hình như trong căn phòng này không có gì đặc biệt đâu.”

Mặc dù Triển Chiêu không hiểu lắm, nhưng y vẫn đoán được vừa rồi Hồng Loan đã cảm nhận xem trong phòng có bất thường hay không, y bảo: “Cứ vào phòng đi rồi nói tiếp.”

Hồng Loan gật đầu, bước vào phòng trước, Triển Chiêu nhìn quanh một hồi rồi cũng vào theo, còn trở tay khép cửa lại.

Dù có ánh trăng rọi nhưng căn phòng vẫn tối tăm mờ mịt, Triển Chiêu bất giác nhớ đến cảm giác trái tim đập loạn nhịp khi bị đánh thức vào lúc nửa đêm hôm ấy, y nói: “Hồng Loan cô nương, đêm đó...”

Lời còn chưa dứt đã nghe Hồng Loan căng thẳng nói: “Triển đại ca, im lặng.”

Triển Chiêu nghe Hồng Loan nói như vậy, trong lòng hẫng một nhịp, lập tức ngậm miệng không nói nữa, nhưng khi nghe kỹ lại chẳng phát hiện ra có gì khác thường, khi nhìn sang Hồng Loan, thấy gương mặt nàng ta đang hết sức tập trung, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại như đang suy nghĩ điều gì, đầu hơi nghiêng như đang lắng nghe, lát sau chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên cao.

Triển Chiêu cũng ngẩng đầu nhìn lên, trên cao có xà gỗ cùng cột trụ, ban đêm nhìn vào cũng không thấy rõ lắm, chỉ như một cái miệng khổng lồ hắc ám đang ngoác ra, Triển Chiêu bất giác cảm thấy sợ hãi, nói thầm: “Hồng Loan cô nương, trên đó có gì vậy?”

Hồng Loan lắc đầu đáp: “Ta không nhìn thấy, nhưng ta có thể nghe thấy một âm thanh đặc biệt. Triển đại ca, trước khi trở thành tinh quái, nguyên hình của ta là một cây gạo hoa đỏ, những tiếng như cây cối vươn rễ, phá đất đâm chồi, trổ cành nảy lộc... dù là rất nhỏ ta cũng có thể nghe rõ. Triển đại ca, lúc nãy ở ngoài cửa phòng ta không nghe thấy gì cả, có thể là sau khi chúng ta vào phòng.”

Triển Chiêu trầm giọng nói: “Ý của cô là sau khi chúng ta vào phòng liền nghe thấy trên xà nhà có tiếng... rễ cây vươn ra, hoa lá đâm chồi nảy lộc...”

Hồng Loan gật đầu đáp: “Triển đại ca, huynh tin ta đi, ta quyết không nghe lầm đâu”

Triển Chiêu không nói gì, sau đó mò tay vào trong ngực, Hồng Loan chỉ thấy trước mắt chợt lóe lên ánh lửa, nhìn kỹ lại thì hóa ra Triển Chiêu thổi cháy hỏa chiết tử.

Triển Chiêu giơ cao hỏa chiết tử, nói: “Cứ xem là biết trên xà nhà có cái gì.”

Hồng Loan cười nói: “Triển đại ca, để ta giúp huynh một tay. Nói xong ngẩng đầu lên thổi nhẹ một hơi, kỳ lạ thay đốm lửa ban đầu chỉ to bằng hạt đậu phộng, chập chờn cháy trên đầu hỏa chiết tử, sau khi Hồng Loan thổi một cái liền tách ra thành mười mấy hai mươi đốm lửa, từ từ giăng trên cao, trông như những ngôi sao cùng tỏa sáng, khiến cả gian phòng sáng trưng, Triển Chiêu cười nói: “Ta lại quên mất, có cao nhân của Tế Hoa Lưu ở đây, không nên đem cái hỏa chiết tử này ra làm trò cười.”

Vừa nói vừa ngẩng đầu lên xà nhà, bỗng nhiên y hít sâu một hơi.

Chỉ thấy trên xà nhà đúng như những gì Hồng Loan vừa nói, mọc ra cành cây xanh biếc, đầu cành mọc hai nụ hoa to cỡ nắm tay, màu đỏ thắm, lớp ngoài của nụ hoa hơi động đậy, như có thể nở ra bất cứ lúc nào.

Ở đây xin cho tôi nói thêm đôi lời, có vật thể ló ra trên thanh gỗ vốn không phải là chuyện gì kỳ quái, thường thấy nhất là rắn rết sâu mọt, rồi đến mấy loại mộc nhĩ nấm dại, cá nhân tôi nghĩ mấy thứ này không ăn được, dĩ nhiên nếu như bạn muốn thử thì tôi cũng không thể tước đoạt đi cơ hội trải nghiệm của bạn. Nhưng hiện tượng này chỉ thường xuất hiện trên những thanh gỗ mục nát, còn cành xanh hoa đỏ bỗng mọc trên xà nhà bình thường thì tôi chưa từng gặp bao giờ, nhiều lắm cũng chỉ mới gặp trong mơ.

Nói chung Triển Chiêu và Hồng Loan cũng nghĩ giống tôi, cả hai đều cảm thấy thật quái dị, nhất thời cũng không biết phải nói cái gì, chỉ bần thần nhìn chăm chú hai nụ hoa kia.

Đúng lúc này, nụ hoa bên phải đột nhiên có động tĩnh. Quý vị ạ, cho dù là sinh đôi cũng phải phân thứ tự trước sau, hiển nhiên nụ hoa bên phải đang chuẩn bị nở.

Động tác nở hoa dường như chỉ diễn ra trong nháy mắt, cánh hoa vốn đang khép vào bên trong bỗng xòe rộng ra, để lộ nhụy hoa ở giữa.

Khi hoa nở rộ, nó có hình dáng nhang nhác hoa mẫu đơn, kỳ lạ hơn nữa là nhụy hoa giống như những sợi lông mịn, mọc thành chùm dày đặc, có thể đếm đến hàng ngàn. Triển Chiêu chỉ cảm thấy môi mình khô khốc, y giơ ngón tay chỉ về phía nhụy hoa, chưa kịp mở miệng đã thấy nhụy hoa lả tả rụng xuống, từ giữa đóa hoa lại mọc ra những nhụy hoa mới, nhụy hoa này rơi thì nhụy khác lại mọc ra, cứ mọc lại rơi, cứ rơi lại mọc như vô cùng vô tận, trong khoảnh khắc chỉ thấy có vô số nhụy hoa phiêu đãng giữa không trung, chẳng mấy chốc chúng đã phủ lên căn phòng một lớp mỏng, Hồng Loan cúi xuống nhặt một sợi nhụy hoa lên, nói, “Triển đại ca, là tóc”.

Triển Chiêu gật đầu, chợt nghe trong sân có tiếng nói chuyện có người hoản nói: “Sư phụ, sao gian phòng phía tây lại sáng đèn?”

Hồng Loan vội la lên: “Thôi chết, bị họ phát hiện ra rồi.”

Triển Chiêu thản nhiên đáp: “Phát hiện ra cũng tốt, ở đây đã từng xảy ra chuyện gì, hẳn là họ phải biết rõ hơn chúng ta rất nhiều.” Rồi y cất cao giọng, “Tiểu sư phụ, tại hạ là khách qua đường lần trước đã nghỉ nhờ tại đây.”

Bên ngoài vang lên một tiếng “a”, sau đó là tiếng bước chân vội vã, có người đẩy cửa vào nói: “Vị thí chủ này, tại sao nửa đêm ngươi lại lẻn vào chùa? Ngươi, tóc...”

Tiểu sư phụ vốn muốn chạy tới trách cứ, nhưng nói được nửa chừng thì trợn tròn cả mắt. Chớ cười người ta, nếu nhìn thấy giữa không trung tóc rụng như mưa thì có khi chính bạn cũng chẳng bình tĩnh được.

Nhà sư kia đứng yên một chỗ, đôi mắt nhìn đăm đăm, đột nhiên cảm thấy sau lưng có lực mạnh ập tới, cả người bị đẩy lảo đảo, Hồng Loan ngẩng đầu lên nhìn thì thấy người vừa tới là một lão hòa thượng lưng còng, hẳn là trụ trì chùa Thanh Tuyền mà Triển Chiêu đã kể.

Vị trụ trì kia ngẩng đầu nhìn xà nhà, đôi môi khô quắt hơi hơi mấp máy, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, Triển Chiêu nhìn ông ta chăm chú bằng ánh mắt lạnh lùng, một lúc lâu sau mới nói: “Trụ trì, có phải trong chùa Thanh Tuyền từng có chuyện xảy ra hay không?”

Trụ trì giật mình, ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt của Triển Chiêu, chỉ cảm thấy sắc như dao, bất giác cảm thấy e ngại, tránh không nhìn vào ánh mắt y, cố tự trấn tĩnh, nói: “Lão nạp không hiểu thí chủ đang nói cái gì.”

Trên mặt Triển Chiêu phủ lên một tầng lửa giận, y nói: “Ta vốn đã nghi ngờ chùa Thanh Tuyền có giấu nữ tử... Bây giờ thấy thế này, ngài giải thích sao đây?”

Trụ trì im lặng không đáp, nhưng đột nhiên ông ta kêu lên một tiếng đau đớn, giơ tay lên, Triển Chiêu chợt ngửi thấy có mùi khét, Hồng Loan lạnh lùng cười: “Ngươi còn dám mạnh miệng sao, nhưng sợi tóc này dính vào ai cũng không ngại, chỉ có dính vào ngươi liền cho ngươi nếm mùi đau khổ, ngươi đã làm chuyện trái lương tâm gì, bây giờ lại không dám nói ra ư? Rõ ràng là khinh nhờn chốn Phật môn thanh tịnh.”

Trụ trì tái mặt, thân thể run rẩy như chiếc lá rách còn sót lại trên cành trong gió thu, dù biết những sợi tóc kia có thể làm hại đến mình nhưng ông ta vẫn không mảy may di chuyển, một hồi sau, trên đầu, trên mặt, trên tay ông ta đều bị rạch mấy vết thương, nhà sư áo đen lo lắng bước tới, đẩy vị trụ trì và nói: “Sư phụ, mau ra ngoài đi thôi.” Nhưng dù hắn có đẩy mạnh thế nào thì trụ trì cũng không hề nhúc nhích như bị trúng phép định thân, Hồng Loan hừ một tiếng: “Ngươi còn ở đây giả bộ cái gì, rốt cuộc ngươi đã từng làm chuyện…”

Chợt nghe Triển Chiêu nói: “Đóa hoa còn lại cũng nở rồi.”

Hồng Loan “ồ” lên một tiếng, khi ngẩng đầu nhìn lên thấy đóa hoa còn lại đúng là đã nở, nhưng nhụy hoa lại khác với đóa hoa trước đó, dường như chỉ có một màu xanh lục, chợt một tia sáng xanh lóe lên, có thứ gì đó rơi xuống, Hồng Loan đưa tay ra định bắt lấy thì Triển Chiêu tiến lên một bước, giơ tay chụp được, đưa cho Hồng Loan rồi nói: “Là một cây trâm ngọc bích”.

Trụ trì nghe Triển Chiêu nói như vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt như muốn ứa máu, lạc giọng hỏi: “Là một cây trâm ư? Trên trâm có chữ gì phải không?”

Hồng Loan giơ cây trâm lên nhìn kỹ, nói: “Trâm có khắc chữ nhưng nhìn không rõ lắm, Vương thị... Hương.”

Còn đang cố nhìn rõ thì chợt nghe có tiếng động khác thường, trụ trì điên cuồng chạy tới, Triển Chiêu đưa tay kéo lại, trụ trì mất trọng tâm ngã sấp trên mặt đất, dù vậy cây trâm trong tay Hồng Loan vẫn bị ông ta đoạt mất.

Hồng Loan sửng sốt, đưa tay ôm ngực, Triển Chiêu thấy Hồng Loan không sao liền yên tâm, quay đầu lại nhìn trụ trì nói: “Rốt cuộc trong chùa đã xảy ra chuyện gì, ông còn không chịu nói sao?”

Trụ trì vẫn quỳ rạp trên mặt đất, nhưng hình như không có ý định đứng dậy.

Triển Chiêu bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành, y bước nhanh về phía trước, lật thân thể trụ trì lên, trong lòng bất giác chấn động: Cây trâm ngọc lúc nãy đang cắm trên cổ họng trụ trì, chỗ trâm ngọc cắm vào máu chảy đỏ lòm.

Nhà sư áo đen không ngờ chỉ trong nửa khắc lại phát sinh chuyện lớn như thế, sợ đến ngày người, Hồng Loan xông tới định rút cây trâm ra, Triển Chiêu dang tay ra ngăn lại, trầm giọng nói: “Không được rút, một khi rút ra ông ta sẽ chết”

Khi cúi xuống nhìn trụ trì, thấy nét mặt của ông ta như trút được gánh nặng, môi ông ta mấp máy như muốn nói điều gì đó, Triển Chiêu ghé sát tai đến bên môi trụ trì, lắng tai nghe ông ta nói thều thào: “Sợ bị người ngoài phát giác, hạ độc để nàng biến thành người câm, vốn định hôm sau đưa nàng đi cắt tóc, cho sống cùng với tăng nhân trong chùa... Không ngờ sau khi đêm xuống nàng lại treo cổ, tóc không biết đã bị cái gì cạo đi, một sợi cũng không còn... Mớ tóc đó... Lẽ nào đã chui vào xà nhà...”

Giọng nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng không nghe được nữa, Triển Chiêu đưa tay dò hơi thở của ông ta, trong lòng chùng xuống, lắc đầu với Hồng Loan, Hồng Loan cắn môi, chỉ tay về phía trụ trì, nói: “Ánh mắt của ông ta, lúc gần chết ông ta chỉ nhìn lên xà nhà...”

Triển Chiêu chán nản đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài sân, Hồng Loan ngơ ngác một lúc rồi cũng chạy theo, vừa định nói gì đó, liền nghe Triển Chiêu nói: “Có thể nhìn rõ được bao nhiêu chữ trên cây trâm ngọc?”

Hồng Loan lắc đầu đáp: “Vương thị... Hương, những chữ khác thì không nhìn ra được... Chắc có thể đến quan phủ địa phương thám thính thử xem trong mấy chục năm trở lại đây, có cô gái nào họ Vương bị mất tích không.”

Triển Chiêu thở dài: “Cũng chỉ có thể làm như vậy, trụ trì đã chết, nhà sư kia tuổi còn nhỏ, chắc hẳn không biết chuyện trong chùa ngày trước... Nếu như cô gái này không phải người địa phương mà là nữ quyến của khách thương đi qua đây nghỉ nhờ... thì có tra cũng không ra là người ở đâu, đi đường rồi vào đây nghỉ chân, hẳn không đi một mình, không biết ngày ấy ở chùa Thanh Tuyền đã xảy ra chuyện gì, có người khác bị hại hay không... Ây…”

Trước đó Hồng Loan chỉ nghĩ năm xưa trụ trì gặp được người đẹp liền nổi ý xấu, có lẽ đã sát hại một nữ tử, không ngờ vẫn còn khả năng khác, bây giờ nghe Triển Chiêu nói như vậy, trái tim nàng ta chùng xuống, bởi Hồng Loan nghĩ: Triển đại ca một lòng muốn bênh vực cho kẻ chịu oan khuất, nhưng bây giờ sự tình lại ra thế này, vụ án năm xưa trôi qua đã lâu, người chết không đối chứng, biết phải điều tra thế nào, làm rõ kết quả ra sao? Cô gái họ Vương này may mắn gặp được Triển đại nhân mới có thể đưa nỗi oan năm đó ra trước ánh sáng, trụ trì đã phải đền mạng, nhưng trên đời này có bao nhiêu oan trái bị giấu kín trong im lặng, nhiều năm sau tan thành tro bụi, ngay cả cơ hội để người khác biết tới cũng không có.

Nghĩ đến đây Hồng Loan chỉ thấy trong lòng có một khoảng trống, cả những nhụy hoa trắng bạc đang bay lơ lửng giữa không trung kia cũng như cô đơn vô hạn, thê lương vô cùng.

« Lùi
Tiến »