_khaiphongchiquai005.jpg)
Câu chuyện mở đầu từ một đêm có trăng có gió.
Sao cơ? Vào một ngày cảnh sắc đẹp đẽ trăng thanh gió mát ư?
Không phải vậy, tôi nói có trăng có gió là chỉ “Giết người trong đêm đợi lúc trăng mờ, âm thầm phóng hỏa nhằm ngày gió to.”
***
Gió rất lớn, lớn đến nỗi ánh trăng cũng bị thổi tán loạn.
Ngọn lửa bắt đầu cháy từ phòng chứa củi của Ký Ngạo sơn trang, gió giúp lửa bùng lên, lưỡi lửa phần phật thò ra thụt vào, chẳng mấy chốc đã lan khắp sơn trang tan hoang, bốn phía ngập tràn khói đen, xung quanh toàn tiếng gỗ cháy lách tách.
Bình thường dưới một khung cảnh như vậy không thể thiếu được những tiếng kêu cứu thét gào kinh hãi, cũng sẽ có những người trông như quản sự hò hét gọi gia đinh tới cứu người.
Nhưng ở đây không có.
Lửa mỗi lúc một lớn, gió mỗi lúc một to, càng làm nổi bật sự yên tĩnh đến khác thường của nơi này.
Thế là bạn dường như muốn khẳng định một câu: Ở đây vốn không có người.
Đúng vào giây phút bạn muốn đưa ra kết luận thì chợt nhìn thấy sâu trong đám cháy, mơ hồ hiện ra hai bóng người.
Một lưng hùm vai gấu, một mong manh quyến rũ.
Gã đàn ông kia dửng dưng đạp lên một xác chết dưới đất, hỏi: “Lấy được chưa?”
Ả đàn bà đang chống hai tay, cúi người liếm vũng máu trên mặt đất, khi nghe thấy câu hỏi của gã đàn ông kia, ả chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc hẹp dài quyến rũ sáng rực, ả lè lưỡi, liếm sạch vết máu dính nhoe nhoét bên môi.
“Lấy được rồi, Bồng Lai Đồ, Phương Trượng Đồ, bây giờ chúng ta chỉ thiếu Doanh Châu Đồ nữa thôi.”
***
Vào một ngày mùa đông nắng ấm hiếm hoi.
Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời, đập vào mắt là sắc xanh trong trẻo mà xa xăm trống trải.
Ánh mắt của y thu lại một chút, cỏ khô úa vàng nhẹ nhàng đung đưa theo gió, tư thế đung đưa không linh động nhảy nhót như những ngày xuân, mà phủ một cảm giác già nua uể oải.
Ánh mắt thu lại thêm một chút nữa, liền thấy Ký Ngạo sơn trang.
Trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện hình ảnh tòa nhà cháy đen thui, nổi bật giữa nền trời xanh bàng bạc, thấy mà phát hoảng.
Cái nhíu mày thoáng hiện lên rồi biến mất trên khuôn mặt Triển Chiêu khiến người ta chẳng kịp nhận ra.
***
“Triển đại nhân.” Sai nha canh giữ Ký Ngạo sơn trang chạy tới hành lễ với Triển Chiêu từ xa.
Triển Chiêu khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn một ngỗ tác [13] đang ngã ngồi bên cạnh.
Mặt gã tái mét, một tay nắm lấy cổ áo, tay kia chống đầu gối, cả người không kiềm chế nổi mà run lẩy bẩy.
Nhìn theo ánh mắt của Triển Chiêu, sai nha liếc nhìn ngỗ tác bằng ánh mắt có một chút thương hại: “Lúc nghiệm thi đã nôn một lần rồi, ban nãy lại đi vào, vào kiểu gì mà đến khi đi ra hai chân run lẩy bẩy, đứng cũng không vững.”
Ngỗ tác nghe nha sai nói thế, tuy vẫn chưa kịp hoàn hồn nhưng vẫn tỏ vẻ khó chịu, nhịn không được bèn đáp trả: “Huynh có phải nghiệm thi đâu mà biết.”
Sai nha hừ một tiếng, định đối đáp vài câu lại ngại có Triển Chiêu đang đứng bên cạnh nên không tiếp tục đổi co nữa. Triển Chiêu nhìn vào trong phế tích, rồi quay đầu lại nhìn ngỗ tác: “Có thể vào được không?”
Dường như lúc này ngỗ tác mới nhận ra vị võ quan trước mặt không phải một sai nha bình thường, trong lòng hoảng hốt, vội vàng đứng dậy: “Bái kiến Triển đại nhân, mời Triển đại nhân vào.”
***
Bao Chửng trầm ngâm nhìn ra ngoài khung cửa sổ hé mở, trong sân trồng lưa thưa vài cây mai, cành cong đứng trơ trơ trọi giữa ngày đông. Mặc dù lúc này trời rất lạnh nhưng vẫn chưa phải lúc hàn mai tỏa hương thơm.
Trong thư phòng, khi ngọn nến sắp tắt, Công Tôn Sách tiến lên một bước nhấc sợi bấc lên, gian phòng lập tức sáng sủa hơn nhiều.
“Triển hộ vệ, theo những gì ngỗ tác nói thì người của Ký Ngạo sơn trang đều chết dưới móng vuốt mãnh thú phải không?”
“Đúng vậy.” Triển Chiêu đứng lặng lẽ trước án thư hồi lâu, nghe vậy liền xoay người lại.
“Không thuyết phục.” Bao Chửng chau mày, chậm rãi lắc đầu, “Ký Ngạo sơn trang cách kinh đô không xa, trong khu vực quanh kinh đô chưa từng nghe có chuyện mãnh thú quấy phá.”
“Mới đầu thuộc hạ cũng không tin, nhưng những vết cào trên thi thể quả thực vượt quá khả năng của con người, hơn nữa...” Triển Chiêu ngừng lại một chút, “Tuy rằng lửa lớn, nhưng không phải tất cả thi thể đều bị thiêu rụi. Trên mấy thi thể còn lại đều có dấu hiệu bị gặm nhấm, bị cào phanh bụng, trông rất kinh khủng.”
“Cho dù thực sự là mãnh thú hại người thì nó là loài thú nào?” Bao Chửng trăn trở trăm bề, “Sói? Hổ? Hay là báo?”
“Theo học sinh thấy chuyện này vẫn không hợp lý” Công Tôn Sách lắc đầu, “Triển hộ vệ, ngươi vừa nói vết cào kia vô cùng tàn nhẫn phải không?”
“Không sai,” nghĩ đến những gì mình được chứng kiến, trái tim Triển Chiêu đập nhanh hơn đôi phần. “Thuộc hạ vốn cho rằng dù có vết cào cũng chỉ là vết thương ngoài da, sau đó dưới sự chỉ điểm của ngỗ tác mới phát hiện trên xương sống của thi thể còn có mấy vết cào trông như dao cắt.”
“Ý của Triển hộ vệ là” Công Tôn Sách giương bàn tay lên giả làm móng vuốt, cào một đường lên không trung, “Móng vuốt sắc bén không chỉ làm rách da thịt mà còn cào vào tận xương?”
Triển Chiêu im lặng không đáp.
“Trong thiên hạ sao có thể tồn tại một loài mãnh thú như vậy?” Công Tôn Sách lẩm bẩm.
“Có thì vẫn có.” Triển Chiêu bình tĩnh nói, “Lúc thiếu thời thuộc hạ đi hành tẩu giang hồ, từng vào rừng rậm sát biên giới nước Liêu ở đường núi, theo lời kể của người dân bản xứ, trong rừng có gấu nâu thường xuyên lui tới, gấu nâu vóc người khổng lồ, móng vuốt sắc như dao, tát một cái có thể cào nát xương trâu rừng... Chỉ có điều...”
“Chỉ có điều gấu nâu ở vùng rừng núi sát biên giới nước Liêu sao có thể chạy tới kinh đô Đại Tống?” Công Tôn Sách tiếp lời, “Huống hồ Ký Ngạo sơn trang đến cùng đã bị đốt cháy, gấu nâu tuy dễ giết người nhưng lại khó phóng hỏa. Hơn nữa cứ cho là có gấu nâu thật thì lẽ ra cũng phải có vài người của Ký Ngạo sơn trang chạy thoát...”
Triển Chiêu bỗng dưng nghĩ đến chuyện gì đó: “Đại nhân, chẳng lẽ có kẻ cố ý bày trò lừa dối, vì báo thù giang hồ mà giết sạch Ký Ngạo sơn trang, rồi lại giả làm mãnh thú hại người để che giấu?”
“Có khả năng này!” Trong lòng Bao Chửng dậy sóng, “Triển hộ vệ, ngày mai ngươi cùng Trương Long, Triệu Hổ đến khu vực xung quanh Ký Ngạo sơn trang thăm dò tin tức, xem chủ sơn trang có từng kết thù oán hoặc tranh chấp với ai không, mấy ngày qua có nhân vật khả nghi nào xuất hiện không... Mọi manh mối đều phải được điều tra kỹ càng!”
***
Kế hoạch không theo kịp những đổi thay, chuyến đi đến Ký Ngạo sơn trang của Triển Chiêu cùng Trương Long, Triệu Hổ đã kết thúc vào đêm hôm sau.
Đó là bởi giữa đường bất ngờ xuất hiện một nhân vật, kiểu nhân vật này có một cái tên thống nhất, gọi là “Trình Giảo Kim”.
Là Trình Giảo Kim xuất hiện bất ngờ.
Tình hình lúc đó là thế này.
Vừa qua giờ Tý, trong ngoài phủ Khai Phong đều chìm vào im lặng, ngay cả Công Tôn tiên sinh có đam mê chong đèn đọc sách cũng đã say giấc nồng.
Từ xa vọng tới tiếng phu canh đánh mõ đêm, nhắc nhở “trời khô vật hanh”, chúng ta phải “cẩn thận củi lửa.”
Ở đây xin cho tôi phàn nàn một câu, hàng ngàn năm qua, xã hội vẫn luôn phát triển, khoa học công nghệ ngày càng tiến bộ, nhưng khẩu hiệu của phu canh đêm thì chưa bao giờ bắt kịp thời đại.
Thôi không nói nhảm nữa, trở lại chuyện chính.
Trong lúc vạn vật đang im phăng phắc, trên con đường trước cổng chính của phủ Khai Phong, đột nhiên xuất hiện một... cái bát! Nó mặc đồ màu đen, lấy khăn đen che mặt, lưng đeo trường kiếm, ánh mắt sáng ngời mà thận trọng.
Nó nấp vào sau tảng đá buộc ngựa, rồi thò đầu ra ngoài, nhìn quanh thám thính một phen, sau đó hai cái chân nhỏ tí xíu guồng lên, nó băng qua đường cái với tốc độ cực nhanh, chạy thẳng đến dưới chân tường bao bên ngoài phủ Khai Phong.
Mặc dù trong cả quá trình này không có ai để ý đến nó, nhưng cái bát vẫn tuân theo chiến thuật đi đêm đã lưu hành cả vạn năm nay, sau khi nín thở dưới chân tường một lúc, chắc chắn rằng không ai theo dõi, không người rình coi, cái bát lấy lại bình tĩnh, xắn tay áo lên tận khuỷu tay, nhổ nước bọt vào lòng bàn tay rồi chà xát thật mạnh.
Chà tay xong xuôi, cái bát ngẩng đầu lên, quan sát tường bao của phủ Khai Phong.
“Bao đại nhân sợ chết đến thế là cùng”, cái bát hít một hơi khí lạnh, “Xây cao như vậy làm gì, rõ ràng là không muốn cho ta qua.”
Nếu Bao Chửng trong mộng có biết chuyện này thì chỉ e phải ngửa đầu lên trời mà hô “Oan cho ta quá!”
Chưa nói đến việc Bao Chửng chỉ là người dọn đến ở chứ không phải người xây nhà, cho dù phủ Khai Phong là do Bao Chửng đốc thúc xây dựng thì tôi cũng dám thay ngài ấy thề với trời, Bao đại nhân tuyệt đối không có ý ngăn cản Bát huynh đây, cũng không hề có ý chặn đường “rõ ràng” như vậy.
Nhưng quả thực so với vóc dáng của một cái bát thì bức tường này cũng hơi cao.
Một lúc lâu sau, cái bát khoác áo đen hành tẩu trong đêm rốt cuộc cũng hạ quyết định.
“Vì chủ tử nhà ta, liều thì liều.”
***
“Triển đại ca, Triển đại ca.” Vương Triều khoác áo đứng trước cửa phòng Triển Chiêu, đập cửa thình thình, “Có khách tới, Tiểu Thanh Hoa tới này.”
Kỳ thực ngay từ khi ngoài tiền viện có tiếng ồn ào là Triển Chiêu đã tỉnh, nhưng y nhanh chóng nhận ra đây không phải là tiếng người hoảng loạn do thích khách tấn công hay tiếng rền rĩ khi có khổ chủ kêu oan, vì vậy y vẫn ôm chăn không động đậy, mãi đến tận khi nghe thấy Vương Triều gọi y mới thấy hơi nghi hoặc:
Tiểu thanh oa [14] ? Ếch xanh ấy hả? Mùa này lấy đâu ra ếch xanh? Ếch xanh đến phủ Khai Phong làm gì?
Ngay sau đó, Triển Chiêu chợt nhớ ra, “ếch xanh” mà Vương Triều nói chính là Tiểu Thanh Hoa - cái bát sứ Thanh Hoa ở nhà tranh Đoan Mộc.
“Triển đại ca.” Vương Triều tiếp tục đập cửa, lại đập vào khoảng không.
Cánh cửa mở về phía trong, Triển Chiêu khoác áo đi ra: “Tiểu Thanh Hoa đang ở đâu?”
“Ở phòng của Công Tôn tiên sinh...” Lời còn chưa dứt, Triển Chiêu đã đi được một quãng xa rồi.
***
Còn vài bước nữa mới tới cửa phòng Công Tôn Sách mà đã nghe tiếng hắt xì hơi “ắt chì ắt chì, xen lẫn vào đó là tiếng Tiểu Thanh Hoa càu nhàu than thở.
“Không phải ta phê bình các vị đâu,” Tiểu Thanh Hoa thương cảm nói, “Phủ Khai Phong nhà các vị đúng là thiếu tính cảnh giác, nửa đêm ta trèo lên đầu tường, thế mà chẳng có ai phát hiện ra, cũng may ta là khách đến bái phỏng, chứ nếu ta là thích khách, thế thì.. ắt chì...”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Trương Long nói.
“Không sai, không sai.” Triệu Hổ phụ họa. “Vất vả rồi, vất vả rồi.” Mã Hán hùa theo.
Công Tôn Sách chán chẳng buồn nói.
Thử nghĩ mà xem, có thích khách nào nửa đêm kẹt trên đầu tường suýt thì chết rét không? Nếu ngươi thực sự là thích khách...
Thì kẻ thuê ngươi đúng là loại ấm đầu.
“Ờ.” Công Tôn Sách hắng thanh giọng nói, “Vị... tiểu huynh đệ này có vẻ đã bị cảm lạnh, hay là ta bảo nhà bếp... nấu một bát canh gừng nhé?”
Công Tôn Sách càng nói càng thấy băn khoăn. Nấu một bát canh gừng vốn không khó, quan trọng là: nhìn vóc dáng Tiểu Thanh Hoa thế này thì mình phải đưa cho nó uống hay rót thẳng lên người nó đây?
***
Nhìn thấy cảnh nhốn nháo hỗn loạn trước mặt, Triển Chiêu bất giác nở một nụ cười.
“Triển đại ca” Thấy Triển Chiêu bước vào, Trương Long, Triệu Hổ đang lăng xăng bên Tiểu Thanh Hoa đều ngẩng đầu lên.
Tiểu Thanh Hoa lập tức chuyển đối tượng để càm ràm: “Triển hộ vệ, ta bị kẹt ở đầu tường suốt nửa đêm đấy, đây là đạo đãi khách của phủ Khai Phong sao?”
“Khách của phủ Khai Phong có mấy ai lại đi trèo tường” Triển Chiêu chậm rãi nói, “Dù có người trèo tường thì cũng ít có ai bị mắc trên tường không xuống được.”
Triển Chiêu vốn định nói thêm mấy câu, thoáng thấy Tiểu Thanh Hoa tức đến đỏ mặt, lập tức im miệng không nói thêm nữa, y nhìn về phía mọi người hỏi: “Ai phát hiện ra nó vậy?”
Triệu Hổ giơ tay gãi đầu, cười hề hề nói: “Lúc tối ta uống hơi nhiều, đi tiểu đêm về thì thấy trên đầu tường có một cục đen thùi lùi.”
Thì ra là thế.
Triển Chiêu không nhịn được phải bật cười: “Tiểu Thanh Hoa, lần này may mà có Triệu Hổ, nếu không ngươi phải bị mắc trên tường cả đêm luôn.
Lời này vừa nói ra, mấy người bên cạnh đều phì cười, Tiểu Thanh Hoa trợn trắng mắt, nó tức giận nói: “Triển hộ vệ, ta tìm ngươi là vì có chuyện quan trọng, rốt cuộc ngươi có muốn nghe hay không đây?”
Chuyện quan trọng ư?
Nụ cười của Triển Chiêu tắt dần, không chỉ Triển Chiêu mà mọi người xung quanh cũng trở nên im lặng.
Mỗi người lại có những “chuyện quan trọng” khác nhau, với nho sinh thì việc quan trọng là đọc sách, với võ sinh thì chuyện quan trọng là luyện võ, chuyện quan trọng của quan sai là phá án, còn chuyện quan trọng của Tiểu Thanh Hoa chắc chắn có liên quan đến một người.
Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong suy nghĩ của Triển Chiêu, nhưng y không mở miệng ra được.
Cuối cùng Trương Long nhìn quanh rồi do dự hỏi: “Là về... Đoan Mộc tỷ của ta ư?”
Tiểu Thanh Hoa rất chi là bất mãn trước phản ứng chậm chạp của mọi người: “Các ngươi cũng không nhìn xem ta đi theo hầu ai, nếu không vì chủ tử nhà ta, ta vất vả lăn lộn như thế vì cái gì chứ hả?”
“Được rồi, Triển Chiêu dịu giọng ngắt lời Tiểu Thanh Hoa, “Thế ngươi nói xem có chuyện gì nào?”
“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, phải quay ngược về thuở hồng hoang mông muội, khi người và thần chung sống với nhau”, Tiểu Thanh Hoa đột nhiên hăng hái vô cùng, “Ví dụ, Đại Vũ là một vị thần nhưng lại ở nhân gian trị thủy…”
Dường như Triển Chiêu từng nghe câu chuyện này ở đâu đó rồi thì phải.
Tiểu Thanh Hoa tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Tuy sau này tam giới người, thần, quỷ tách biệt, nhưng giữa tam giới thật ra vẫn có đường thông với nhau. Các ngươi thường nghe nói đến Hoàng Tuyền Lộ đúng không, Hoàng Tuyền Lộ là cái gì? Chính là thông đạo giữa nhân gian và âm giới.
Đám người nghe như Trương Long, Triệu Hổ hết sức phối hợp, đồng thời “Ồ” lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Thấy lời kể của mình được mọi người hưởng ứng, Tiểu Thanh Hoa càng thêm hào hứng: “Vậy giữa nhân gian và tiên giới có con đường nào không? Đương nhiên là có, đó là ba tòa tiên sơn nằm ngoài biển Đông…”
“Doanh Châu Đồ, Tiểu Thanh Hoa, có phải ngươi đang tìm Doanh Châu Đồ không?” Triển Chiêu im lặng hồi lâu lúc này bỗng dưng lên tiếng.
Tiểu Thanh Hoa trợn tròn mắt. “Ngươi, ngươi, ngươi.” Tiểu Thanh Hoa lắp bắp, “Ta đã phải tra không biết bao nhiêu sách cổ, còn ngươi, làm sao ngươi biết được?”
Triển Chiêu cụp mắt xuống, nhìn như không bận tâm nhưng giọng nói lại hơi run: “Hồng Loan nói cho ta biết.”
“Hồng Loan là ai?” Tiểu Thanh Hoa vẫn không hiểu.
“Là một môn nhân của Tế Hoa Lưu,” Trương Long đáp, “Mấy hôm trước Triển đại ca còn cũng cô ấy đi tra án.”
“À.” Tiểu Thanh Hoa không khỏi ghen ghét mà nhìn về phía Triển Chiêu, nhỏ giọng bĩu môi nói: “Thì ra là đi đường tắt...”
Vừa nói vừa trộm liếc nhìn Triển Chiêu, dưới ánh nến đôi mắt Triển Chiêu sáng trong trầm tĩnh, đường nét khuôn mặt tuấn tú dịu dàng nhưng không kém phần cương nghị.
“Ai bảo người ta đẹp trai làm gì.” Tiểu Thanh Hoa ghen tị lẩm bẩm.
“Ngươi biết được bao nhiêu rồi?” Triển Chiêu không để ý đến lời nói của Tiểu Thanh Hoa, chỉ nhìn nó đăm đăm, “Ngươi biết được gì về Doanh Châu Đồ?”
“Cũng không biết nhiều đâu.” ban đầu Tiểu Thanh Hoa định úp mở một phen, nào ngờ lại bị Triển Chiêu nói toạc ra, nó đành ỉu xìu đáp, “Ta cũng không biết tại sao có được bức tranh ấy là có thể tới tiên sơn... Nhưng cứ phải tìm được tranh trước đã.”
“Thế ngươi đã tìm được chưa?” Trương Long không nhịn được bèn cắt lời.
Tiểu Thanh Hoa thở dài đáp: “Vốn dĩ là sắp tìm được rồi, kể ra phải trách người của Ký Ngạo sơn trang, nếu bọn họ không vô dụng như vậy thì ta cũng chẳng cần đến phủ Khai Phong tìm viện binh...”
Chưa kịp nói xong, chợt thấy trong phòng yên lặng lạ thường, Tiểu Thanh Hoa ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy sắc mặt của mọi người kỳ quái hơn lúc nãy rất nhiều.
“Ký Ngạo sơn trang ư?” Trái tim của Công Tôn Sách đập thình thịch, “Ký Ngạo sơn trang mà ngươi nói có phải là Ký Ngạo sơn trang hôm trước mới gặp hỏa hoạn không?”
“Hỏa hoạn?” Tiểu Thanh Hoa gãi đầu, “Hình như là nó đấy, bọn kia giết người xong đúng là có ném lại một cây đuốc thật”
“Sao ngươi lại biết?” Nếu không phải vì vóc dáng của Tiểu Thanh Hoa quá nhỏ bé thì Công Tôn Sách đã nắm lấy vai nó lay qua lay lại rồi, “Hay là lúc ấy ngươi có mặt ở đó?”
“Thì ta có mặt ở đó mà,” Tiểu Thanh Hoa không thể hiểu nổi tại sao Công Tôn Sách lại kích động như vậy, “Vốn dĩ ta đang bận đi tìm tranh, ai ngờ tự dưng có hai kẻ bộ dạng hung ác đi vào giết người phóng hỏa, cuối cùng còn lấy tranh đi mất. Nói ra cũng là do đám hộ vệ của Ký Ngạo sơn trang quá kém cỏi, nếu bọn họ có thể chống đỡ được một lúc.”
“Tiểu Thanh Hoa!” Triển Chiêu chợt lạnh lùng nói, “Ngươi có mặt lúc hai kẻ đó giết người ư?”
“Có mà.” Tiểu Thanh Hoa nhìn Triểu Chiêu bằng ánh mắt khó hiểu, “Ta đã nói là ta đang tìm tranh còn gì nữa?”
Cơn giận dần dần hiện lên trong đôi mắt đen láy của Triển Chiêu: “Tại sao đã có nhiều người chết như vậy mà ngươi không nhắc tới trước?”
...
“Trên thế gian này mỗi ngày đều có rất nhiều người chết, vậy tại sao ta phải nhắc tới?” Tiểu Thanh Hoa hơi khó chịu, “Triển Chiêu, ta tìm ngươi để nói chuyện quan trọng, ngươi đừng có ngắt lời ta hoài nữa được không?”
“Chuyện quan trọng sao?” Triển Chiêu cố nén lửa giận trong lòng, “Tiểu Thanh Hoa, mạng người cũng rất quan trọng, ngươi có nhìn rõ khuôn mặt vóc dáng của hai tên hung đồ kia không? Có nghe thấy bọn chúng nói gì không?”
Tiểu Thanh Hoa tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Ta đang bận tìm tranh thì làm sao mà để ý bộ dạng của bọn chúng được.”
Trương Long thấy Triển Chiêu sa sầm mặt mũi, lòng thấy không ổn, vội chạy tới hòa giải: “Tiểu Thanh Hoa, người của Ký Ngạo sơn trang bị chết oan, Triển đại ca cũng chỉ muốn sớm bắt được hung thủ, nếu ngươi có manh mối gì thì cứ…”
Tiểu Thanh Hoa ngắt lời Trương Long: “Đám người ở phủ Khai Phong các ngươi thật kỳ quái, phá án suốt ngày cũng không ngại khó ngại khổ, nhưng ta phải nói bao nhiêu lần nữa, ta bận đi tìm tranh.”
Triển Chiêu cả giận, vỗ mạnh lên bàn.
Công Tôn Sách lắc đầu thở dài: “Tiểu Thanh Hoa, tất nhiên tìm tranh là quan trọng, nhưng... Ngươi chỉ lo đi tìm tranh mà không nhìn thấy gì khác sao?”
Tiểu Thanh Hoa nhìn Công Tôn Sách, lại quay sang nhìn Triển Chiêu, không ừ hử gì liền đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo trên người rồi bò khỏi bàn.
Triệu Hổ thấy càng nói càng căng, đến mức Tiểu Thanh Hoa muốn làm người ra đi... à không làm bát ra đi, đành nói nửa đùa nửa thật: “Triển đại ca, huynh so đo với Tiểu Thanh Hoa làm gì, nó chỉ là một cái bát, không biết điều cũng phải.”
Triển Chiêu khẽ thở dài, đang muốn nói mấy câu làm hòa thì nghe Tiểu Thanh Hoa giận dỗi nói: “Nó chỉ là một cái bát, không biết điều cũng phải là có ý gì? Ta hối hả ngược xuôi bất kể ngày đêm để làm gì cơ chứ? Chẳng phải vì muốn sớm được gặp lại chủ tử nhà ta hay sao? Sao ta lại thành đứa không biết điều rồi?”