Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5376 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Image

Về cơ bản, nếu một bên thứ ba có mặt trong lúc hai người đang chuẩn bị cãi nhau, thì số phận của bên thứ ba chỉ có hai con đường.

Một, làm người hòa giải, biến vụ tranh chấp thành hư không.

Hai, tích cực tham dự, từ hai người cãi nhau biến thành ba người ẩu đả, nếu bên thứ ba đủ đông thì nâng cấp thành đánh lộn tập thể luôn.

Mà ở phủ Khai Phong thì khả năng đánh lộn tập thể là con số không.

Vì vậy tình hình không trở nên căng thẳng hơn nữa, Trương Long, Triệu Hổ, Mã Hán cùng Công Tôn Sách tự động chia thành hai phe. Phe hiệu úy đi khuyên giải Triển Chiêu, còn Công Tôn Sách vốn am hiểu việc dạy bảo thuyết phục thì triển khai tấn công tư tưởng của Tiểu Thanh Hoa.

“Triển đại ca, Tiểu Thanh Hoa chỉ lỡ mồm thôi mà, huynh cần gì phải nổi cáu với nó.” — — Trương Long

“Tiểu Thanh Hoa, bớt nóng một chút, đừng vì phẫn nộ nhất thời mà làm hỏng việc.” — — Công Tôn Sách

“Triển đại ca, người ta đến nhà mình thì vẫn là khách” — — Triệu Hổ.

“Tiểu Thanh Hoa, rốt cuộc có chuyện gì quan trọng mà nửa đêm ngươi phải tìm đến phủ Khai Phong” — — Công Tôn Sách

“Triển đại ca, không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật, huynh giận Tiểu Thanh Hoa thì có khác gì làm xấu mặt Đoan Mộc tỷ.”

Bên trên đã tỉnh lược rất nhiều câu bla bla bla.

Cuối cùng cả nhà đều vui, nói trắng ra là lúc đầu Triển Chiêu đã có ý giảng hòa, còn Tiểu Thanh Hoa giống như bao nhiêu người giận dữ phất tay áo ra vẻ muốn rời đi, nhưng thật ra trong lòng thầm nghĩ “Ta không muốn đi, ta muốn ở lại.”

***

So với trước đó, rốt cuộc Tiểu Thanh Hoa cũng cung cấp được một số thông tin có giá trị.

“Ta biết bọn chúng vẫn chưa lấy được tranh, vì ta nghe người đàn bà kia nói chúng ta chỉ thiếu Doanh Châu Đồ nữa thôi”.

“Gã đàn ông kia bảo ‘vậy thì chia làm hai hướng, ta đi tìm họ Ôn, ngươi đến phủ thái sư lấy Doanh Châu Đồ.’”

***

“Gã ta còn nói, ‘bên trên đã dặn dò, bây giờ không phải lúc làm loạn, phủ thái sư canh giữ nghiêm ngặt, ngươi chớ có làm quá tay.’”

“Ngươi không thấy rõ bộ dạng của hai người đó ư?” Triệu Hổ nhịn không được bèn hỏi.

Tiểu Thanh Hoa tuôn tằng tằng một tràng: “Lúc ấy tình thế nguy cấp, ta nấp dưới gầm giường, có thể phân biệt được một nam một nữ cũng không dễ dàng gì. Mà con người các ngươi còn bộ dạng gì nữa? Đều mồm ngang mũi dọc, mắt mọc hai bên, chả lẽ còn có thể nở hoa nữa à?”

“Vất vả rồi, vất vả rồi.” Triệu Hổ không ngờ Tiểu Thanh Hoa lại phản ứng mạnh như vậy, vội vàng im lặng.

Công Tôn Sách nhìn về phía Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, ngươi thấy thế nào?”

“Vụ án Ký Ngạo sơn trang có hai kẻ bị tình nghi, còn có kẻ thứ ba họ Ôn liên quan đến vụ án này. Mục tiêu tiếp theo của chúng sau Ký Ngạo sơn trang là phủ thái sư, trong kinh có không ít phủ thái sư, nhưng nói đến canh giữ cẩn mật thì chỉ có phủ Bàng thái sư mà thôi.”

“Hai ngày nay phủ Bàng thái sư cũng không có gì khác thường, xem ra ả hung đồ kia vẫn chưa động thủ. Công Tôn Sách suy nghĩ một lát, “Một khi đã như vậy, chúng ta cũng nên...”

“Ôm cây đợi thỏ.” Triển Chiêu cùng Trương Long, Triệu Hổ Mã Hán gần như lên tiếng cùng lúc.

Chỉ có Tiểu Thanh Hoa ngẩng đầu nhìn hết bên này đến bên kia, rồi nó trề môi nói: “Ta không cần biết các ngươi đi ôm cây hay đi đợi thỏ, tóm lại ta phải đi tìm tranh.”

***

Theo cách nói của Tiểu Thanh Hoa thì chậm bao nhiêu nguy hiểm bấy nhiêu, nếu để kẻ khác cướp được tranh trước... Nghĩ lại thấy không rét mà run, bởi vậy Bao đại nhân thúc giục Triển Chiêu mau chóng lên đường.

Kỳ thật Triển Chiêu cũng không hề chậm trễ, y trở về phòng, lấy kiếm, thay quần áo.

“Triển đại nhân, cấp bách lắm rồi.” Lúc Triển Chiêu đang mặc quần áo thắt đai lưng, Tiểu Thanh Hoa lăng xăng chạy quanh Triển Chiêu, liên tục giật vạt áo của y, “Gấp lắm rồi, ngươi phải nhanh lên”

“Tiểu Thanh Hoa, ngươi đúng là thím quản gia” Triển Chiêu bất đắc dĩ — — vốn dĩ lúc trở về phòng đã bảo Tiểu Thanh Hoa chờ ở phòng Công Tôn tiên sinh, Tiểu Thanh Hoa lại không nghe, nó nhằng những theo y về phòng, suốt у đường đi nó đã giục Triển Chiêu không biết bao nhiêu lần.

“Nhưng tấm lòng thành ngươi dành cho Đoan Mộc quả là hiếm thấy.”

Thuận miệng một câu, thế mà lại khiến Tiểu Thanh Hoa than thở một tràng.

“Thật ra chủ tử nhà ta đối với ta cũng không tốt lắm đâu” Tiểu Thanh Hoa thở dài, “Không nói cái khác, chỉ riêng đời sống tình cảm của ta thôi, cũng không biết đã bị cô ấy hủy hoại bao nhiêu lần rồi, mỗi lần ta cùng Đĩa Nhỏ ra ngoài ngắm cảnh là hôm sau kiểu gì cô ấy cũng sẽ kể lại cho Bát Xinh nghe... Mỗi lần tóm được ta còn bắt nạt ta nữa...” Tiểu Thanh Hoa càng nói càng cảm thấy uất ức, “Thế mà ta vẫn rất trung thành tận tâm với cô ấy, ôi, nói thế nào nhỉ, quả là nghiệt duyên.”

Biểu cảm của Triển Chiêu thoáng như đang mắc nghẹn, sau một hồi lâu mới nói: “Tiểu Thanh Hoa, tình cảm chủ tớ không nên gọi là nghiệt duyên đâu.”

“Thế nghiệt duyên dùng để nói cái gì?” Tiểu Thanh Hoa bán tín bán nghi.

“Nghiệt duyên, quá nửa là dùng để nói nhân duyên hoặc là tình cảm... nam nữ.” Triển Chiêu hơi lúng túng.

“À.” Tiểu Thanh Hoa ôm một bụng hồ nghi liếc nhìn Triển Chiêu, “Ngươi mau lên đi, ta ra cửa chờ ngươi.”

Triển Chiêu thở phào một hơi, lúc đang khom người xuống xỏ ủng chợt nghe đến tiếng Tiểu Thanh Hoa lải nhải.

“Không cho ta dùng... Chắc là muốn giữ lại tự dùng đây mà... Đừng tưởng ta nhìn không ra...”

***

Phủ đệ của Bàng thái sư vừa hoa lệ vừa khí phái.

Triển Chiêu đứng trong bóng tối bên bức tường bao đồ sộ, khi nhìn lên chỉ thấy mái hiên của bức tường như hòa vào màn đêm vô tận.

“Các ngươi đúng là một đám người sợ chết,” Tiểu Thanh Hoa nằm trên vai Triển Chiêu, hai tay ôm má, ra sức ngẩng đầu nhìn lên trên, “Tường bao làm cái nào cũng cao, càng có quyền có thế thì xây tường càng to càng cao... Ta đoán chỗ ở của Hoàng đế nhà các ngươi còn xây tường cao hơn thế này đúng không”

Triển Chiêu tức giận, định chỉnh nó mấy câu, lại nghĩ nó nói thế cũng đúng thật, đành miễn cưỡng ừ một tiếng.

“Chậc chậc,” Tiểu Thanh Hoa chậc lưỡi, dừng một chút rồi lại thò tay chọc Triển Chiêu mấy cái, “Chắc là vào được rồi đấy nhỉ?”

“Kẻ gian chưa tới, chúng ta vào làm cái gì?” Triển Chiêu liếc nhìn Tiểu Thanh Hoa, “Chẳng phải ngươi nói ba bức tranh này có sự cảm ứng lẫn nhau, nên phải dùng Bồng Lai Đồ cùng Phương Trượng Đồ để tìm Doanh Châu Đồ sao? Nếu không tối lửa tắt đèn thế này, phủ Thái sư lại nhiều phòng ốc như vậy, biết phải đi đâu mà tìm?”

Tiểu Thanh Hoa chống tay lên vai Triển Chiêu để đứng dậy, nó kiễng chân nhìn xung quanh, rồi lại mang vẻ mặt thất vọng ngồi xuống, lẩm bẩm: “Hai tên này còn làm cái gì thế không biết? Muốn tới cướp tranh cũng phải nhanh lên chứ.”

“Tốt nhất là báo cho ngươi giờ nào chúng đến, để ngươi đỡ phải chờ đúng không?” Triển Chiêu nghiêm túc nói.

Tiểu Thanh Hoa “ừ” một tiếng như chẳng hiểu đây chỉ là nói đùa.

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, rồi đột nhiên y lại nhớ tới chuyện gì đó: “Ngươi nói xem vì sao những vị thần tiên kia lại để tranh ở Ký Ngạo sơn trang”

Tiểu Thanh Hoa liếc nhìn Triển Chiêu bằng ánh mắt khinh bỉ: “Ngươi nghĩ nó là đồ gia truyền à, còn phải chọn một gia đình để cha truyền con nối nữa hả? Ba bức tranh này thực ra rất bình thường, không khác gì tranh bán trong hiệu sách, bút pháp cũng đơn sơ giản dị, ngươi nhìn vào có khi còn chẳng nhận ra ấy chứ.”

“Ồ?” Triển Chiêu thích thú hỏi thêm, “Tại sao đồ của thần tiên lại bình thường như thế, lẽ ra phải thật quý hiếm chứ nhỉ?”

“Đây chính là chỗ khác thường của thần tiên đấy” Tiểu Thanh Hoa tỏ vẻ rất sùng bái ngưỡng vọng thần tiên, “Đồ vật quá quý hiếm thì sẽ thành bảo bối, đám người các ngươi ngay cả đồng nát sắt vụn còn phải đi tranh cướp, thấy tranh quý còn để yên hay sao?”

“Đồng nát sắt vụn ư?”

“Là mấy đồng tiền xu đó, Tiểu Thanh Hoa phẩy tay một cách rất khí phái, minh họa rõ ràng cho câu coi tiền như rác, “Thần tiên để lại mấy bức tranh trên thế gian chưa chắc là vì muốn cho người lên tiên sơn, mà giống như... giống như ngươi đi trên đường gặp một ai đó mời ngươi đi ăn cơm, chưa chắc là người ta đã thực sự muốn mời ngươi, có khi đấy chỉ là mấy lời khách sáo mà thôi, ngươi hiểu không?”

Để nhấn mạnh, Tiểu Thanh Hoa còn cố ý dùng cách người Đông Doanh ở xứ Phù Tang nói chuyện.

“Nghe ngươi nói ta cũng hiểu được đại khái, thần tiên để lại ba bức tranh ở nhân gian không phải thực sự mong muốn có phàm nhân đi đến tiên sơn, có lẽ chỉ muốn để bức tranh này bị chôn vùi ở nhân thế, cũng giống như nha môn ở nhiều nơi luôn mở rộng cửa, chưa chắc đã thật sự sẵn lòng đón dân chúng đến cáo trạng, mà chỉ đơn giản là giả bộ treo tấm biển công lý mà thôi. Xem ra dù là thần tiên nhưng cũng mang theo suy nghĩ phân biệt cao thấp.” Thấy Tiểu Thanh Hoa có vẻ đồng tình, Triển Chiêu lại nói tiếp, “Nhưng những người giữ Triển mỗ lại mời cơm đều là thật lòng hết.”

“Ngươi chỉ khoác lác là giỏi...” Tiểu Thanh Hoa trợn mắt, “Điểm khác biệt lớn nhất của ba bức tranh này là nhúng nước không nát, đốt lửa không cháy, cho nên chúng sẽ vĩnh viễn tồn tại trên đời, cho dù là ở đáy hồ, khe núi, nhà dân, dẫu có bị người ta gấp lại đem đi chèn chân bàn thì nó vẫn luôn có mặt ở nhân gian.”

“Ý của ngươi là việc những bức tranh này xuất hiện ở Ký Ngạo sơn trang hay phủ thái sư đều chỉ là tình cờ thôi ư?”

Tiểu Thanh Hoa gật đầu: “Ngươi tưởng tranh ở phủ thái sư sẽ được treo trên cao giữa phòng lớn hay sao? Có khi lại làm giấy lót dưới đáy hòm của nô bộc cũng nên, vì vậy chỉ có thể chờ người có hai bức tranh kia tới, nhờ vào sự cảm ứng giữa ba bức tranh để tìm ra Doanh Châu Đồ.”

“Vậy ngươi tìm ra Ký Ngạo sơn trang bằng cách nào?”

Tiểu Thanh Hoa đắc ý: “Ta đã kể là ta đọc rất nhiều sách cổ rồi còn gì, có mấy quyển chủ từ nhà ta không mang đi, trong sách nói chỉ cần thành tâm là sẽ hiệu nghiệm, phải đốt hương chín ngày không ngừng, đến đêm ngày thứ chín thì gối đầu lên một vật lấy từ tiên sơn mà ngủ, chủ tử nhà ta đi vội vàng, có nhiều thứ vẫn chưa kịp mang đi. Thế rồi thần tiên báo mộng cho ta, nói cho ta biết tranh đang ở đâu, trong mơ ta thấy Bồng Lai Đồ đang ở Ký Ngạo sơn trang nên mới tìm đến đó. Ai ngờ chậm một bước, hai kẻ kia hẳn đã lấy được Phương Trượng Đồ trước, sau đó nhờ Phương Trượng Đồ tìm ra Bồng Lai Đồ...”

Nói đến này, Tiểu Thanh Hoa bỗng nhiên gãi đầu, nói, “Ta có một việc nghĩ mãi không ra, Triển Chiêu, trong sách nói chỉ có cách này mới tìm được tranh, hai kẻ kia hẳn cũng dùng cách này để tìm ra Phương Trượng Đồ, gối đầu lên một vật lấy từ tiên sơn mà ngủ, theo cách nói của các ngươi thì bọn chúng đã giết người phóng hỏa, hiển nhiên là người xấu, sao người xấu lại có được đồ vật của tiên sơn chứ?”

Triển Chiêu không đáp.

Tiểu Thanh Hoa cảm thấy hơi kỳ quái, nhịn không được bèn đưa tay kéo lọn tóc rũ lên vai Triển Chiêu: “Triển Chiêu?”

Triển Chiêu vẫn không đáp.

Dưới ánh trăng, Triển Chiêu đang nhíu mày thật sâu, ánh mắt chậm rãi di chuyển dưới mặt đất.

Tiểu Thanh Hoa ngẩn người, cúi đầu xuống theo bản năng.

Xung quanh yên tĩnh đến bất ngờ, một bóng đen cực lớn từ từ lướt qua chân Triển Chiêu.

***

“Triển Chiêu, hàm răng Tiểu Thanh Hoa run lên cầm cập, “Đó... Đó... Đó là thứ gì thế?”

“Bóng” Giọng Triển Chiêu đè xuống rất thấp.

“Thế... Thế... Đó là bóng gì đấy?”

“Bám chặt!”

“A? A...”

Tiếng “A” đầu tiên là sự thắc mắc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng “A” sau lại mang theo nỗi tuyệt vọng tột cùng.

Bởi lúc hô tiếng “A” đầu tiên, Tiểu Thanh Hoa còn đứng trên vai Triển Chiêu, đến tiếng “A” thứ hai thì Tiểu Thanh Hoa đã rơi tự do rồi.

Đương nhiên không phải tự nó muốn rơi, trong khoảnh khắc rơi xuống, cuối cùng nó cũng hiểu Triển Chiêu bảo nó phải nhanh chóng bám chặt vào bất cứ thứ gì có thể, hay nói cách khác là đã đến lúc động thủ rồi.

Lần đầu hợp tác, khó tránh việc không hiểu ý đồng đội. Hai mũi tụ tiễn xé gió bay đi, tiếng gió vù vù còn tiện thể mang theo hai giọt nước mắt chua xót của Tiểu Thanh Hoa.

“Tiêu rồi” Tiểu Thanh Hoa nhắm hai mắt lại, còn không quên ra vẻ nho nhã mà tặng cho kết cục của mình một câu thơ, “Ra quân chưa thắng đã lìa đời...”

Thơ chưa ngâm xong, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng “Meo” thảm thiết, cùng lúc đó, Tiểu Thanh Hoa được một bàn tay đỡ lấy.

Nếu vừa rồi Tiểu Thanh Hoa không nhắm mắt lại thì nó sẽ chẳng bỏ lỡ thân pháp liền mạch lưu loát như nước chảy mây trôi của Triển Chiêu, vung tay, bắn tên, lui bước, cứu người.

À nhầm, cứu bát mới đúng.

***

Trong khoảng thời gian một phần tám nén hương tiếp theo, Tiểu Thanh Hoa nhìn trân trân về phía trước, ánh mắt mất đi tiêu cự, rõ ràng nó vẫn là chìm trong suy nghĩ không tin bản thân vừa sống sót sau kiếp nạn.

Một phần tám nén hương tiếp theo, Tiểu Thanh Hoa bắt đầu có phản ứng sinh lý bình thường, kể như hai đùi run rẩy, khớp hàm run lên, hay như hỏi mấy câu ngốc nghếch sau đây.

“Triển Chiêu, tại sao lúc cứu ta ngươi lại meo một tiếng.”

Triển Chiêu cạn lời.

Tiểu Thanh Hoa tiếp tục tung tăng chạy xa trên con đường sai lầm: “Mỗi khi cứu người ngươi đều meo một tiếng nên mới được gọi là Ngự Miêu hả?”

“Không phải ta kêu,” Cuối cùng Triển Chiêu cũng chịu thua, ra hiệu về phía tường bao, “Là nó.”

Rốt cuộc Tiểu Thanh Hoa cũng nhận ra ở hiện trường có kẻ thứ ba, nó ngẩng đầu nhìn lên cao, như không tin vào những gì mình nhìn thấy, nó đưa tay lên dụi mắt, cố gắng mở mắt to hết sức có thể.

“Triển Chiêu, đó là... mèo hả?”

***

Đó đích xác là một con mèo.

Toàn thân nó đen nhánh, bóng bẩy như được bôi một lớp mỡ, đôi mắt màu xanh lục phát sáng trong bóng tối, trông vừa tham lam vừa giảo hoạt lại thêm phần nham hiểm, lập lòe tỏa ra sát khí như tơ nhện.

Bộ râu dài như kim thép dựng lên, hơi rung động lên xuống, hai bàn chân trước của nó cào qua cào lại trên tường như thể đang nghịch gì đó, cuối cùng, với một chút đùa cợt và châm chọc, nó thò móng ra khều nhẹ một cái.

Hai mũi tụ tiễn bị bẻ cong lần lượt rơi xuống dưới góc tường, phát ra tiếng lạch cạch.

Triển Chiêu thản nhiên liếc qua hai mũi tụ tiễn, rồi lại nhìn con mèo đen kia.

Nhưng con mèo đen kia lại không có ý định ở lại chơi cùng y.

Nó cong lưng lên, thân mình hơi run run một chút, rồi nhẹ nhàng nhảy vào nội viện trong bóng đêm mịt mùng.

***

Một con mèo đen uốn cong được tụ tiễn của Triển Chiêu ghé thăm phủ Thái sư vào đêm khuya...

Tiểu Thanh Hoa líu lưỡi, thò tay kéo ống tay áo của Triển Chiêu: “Triển Chiêu, đó là... yêu quái ấy nhỉ?”

“Chứ còn sao? Lẽ nào ngươi cho rằng đó là thần tiên?” Triển Chiêu thản nhiên đáp một câu, cúi người nhặt hai mũi tụ tiễn lên.

Nhân lúc Triển Chiêu đang cúi xuống, Tiểu Thanh Hoa dùng cả tay cả chân bò xuống đất, mong ngóng ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu, “Vậy chúng ta có vào theo hay không?”

Triển Chiêu chưa kịp trả lời, sau lưng bỗng truyền tới tiếng bước chân nhè nhẹ.

“Triển... đại ca?”

Triển Chiêu đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười: “Ta còn đang nghĩ ai mà khinh công tốt như thế, đến gần như vậy mà ta không phát hiện ra... có lẽ là người của Tế Hoa Luu.”

Xoay người nhìn lại, trong mắt y phản chiếu dung nhan trong veo như nước của Hồng Loan.

***

Tiểu Thanh Hoa chán chường đá hòn sỏi, cứ đi một đoạn lại đá một đoạn, sau đó quay ra nhìn, rồi lại đá một đoạn, đi một đoạn.

Cách đó không xa, Triển Chiêu cùng Hồng Loan đang nấp trong bóng cây thì thầm to nhỏ.

“Có đùa không vậy” Tiểu Thanh Hoa tức tối, “Thấy con gái một cái là không thèm đi nữa…”

Vì thế nó lại tiếp tục đá hòn sỏi nhỏ, tưởng tượng hòn sỏi đó là Triển Chiêu...

***

“Hồng Loan cô nương, như cô nói thì cô lần theo yêu khí từ Ký Ngạo sơn trang đến đây sao?”

Hồng Loan gật đầu: “Vụ án giết người ở Ký Ngạo sơn trang rất kỳ lạ, khi ta đến xem hiện trường đã nhận thấy có yêu khí lưu lại, ta lần theo được nửa đường thì thấy yêu khí chia theo hai hướng, một đi vào thành, một ra khỏi thành. Ta lệnh cho môn nhân Tế Hoa Lưu khác đi ra khỏi thành, còn bản thân thì đi vào thành, không ngờ lại có thể gặp được huynh ở đây?”

Triển Chiêu gật đầu, nhìn về Tiểu Thanh Hoa đang đá sỏi hăng say: “Cũng không khác mấy so với lời kể của Tiểu Thanh Hoa, lúc nó ở Ký Ngạo sơn trang từng nghe thấy bọn hung đồ nói ‘vậy thì chia làm hai hướng, ta đi tìm họ Ôn, người đến phủ thái sư lấy Doanh Châu Đồ’, vậy xem ra con yêu miêu vừa rồi là một trong hai con yêu quái đó”

“Doanh Châu là nơi nào chứ”, Hồng Loan cười lạnh lùng, “Đám yêu quái này cho rằng lấy được Doanh Châu Đồ là có thể lên tiên sơn ư? Cũng không nghĩ đến việc Đoan Mộc môn chủ còn đang ở Doanh Châu, bọn chúng mò đến đó chẳng phải là có đi mà không có về sao?”

***

Triển Chiêu hơi mỉm cười: “Theo lẽ thường, đáng ra khi truy cứu đến đây phủ Khai Phong không nên nhúng tay vào mới phải, nhưng Tiểu Thanh Hoa một lòng muốn tìm Doanh Châu Đồ.”

Nhìn theo ánh mắt của Triển Chiêu, thấy Tiểu Thanh Hoa đã ngừng chơi đá sỏi, ngồi xổm trên đất, lấy đá vẽ cái gì đó, miệng còn lẩm bẩm.

Hồng Loan cười “khì” một tiếng rồi nói: “Ta nhận ra nó, nhưng chưa chắc nó đã nhận ra ta - Tế Hoa Lưu trên dưới đều hết mực cung kính Đoan Mộc môn chủ, chỉ có nó mỗi khi rảnh rỗi liền cùng môn chủ cãi nhau, lần nào cũng bị môn chủ bắt nạt đến mức bật khóc, nhưng nó không thù dai nhớ lâu, mấy hôm sau lại mặt dày mày dạn đi theo môn chủ, có đuổi cũng không chịu đi.”

Tiểu Thanh Hoa như đoán được hai người đang nói về mình, nó nhìn qua với ánh mắt cực kỳ cảnh giác.

“Nếu lúc này ta vào bắt yêu quái thì sẽ làm kinh động đến người trong phủ thái sư, có thể gây nên phiền toái. Đợi đến khi con yêu miêu kia lấy được Doanh Châu Đồ đi ra, ta mới làm phép bắt nó lại.”

“Triển mỗ có thể giúp gì không?”

Hồng Loan cười tinh nghịch: “Đúng là có chút việc chân tay cần phải làm... Vậy xin làm phiền Triển đại ca.”

***

Triển Chiêu xách theo một túi gừng xắt lát, vừa đi vừa rải ở chân tường bao bên ngoài phủ thái sư, Tiểu Thanh Hoa đội một bát lớn toàn tép tỏi, cứ đi vài bước lại ném ra hai tép.

“Triển Chiêu, làm thế này có ích thật sao?”

“Hồng Loan cô nương nói mèo sợ nhất là mùi gừng tỏi cay mũi, chúng ta rải gừng tỏi khắp các cửa ra vào, chỉ để lại một lối ra đã chuẩn bị sẵn chờ nó, nhất định sẽ bắt được nó thôi”

“Được thế thì tốt” Tiểu Thanh Hoa trợn trắng mắt, lại thuận tay ném ra một tép tỏi.

« Lùi
Tiến »