Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5379 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Image

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu gió đông. Triển Chiêu cùng Tiểu Thanh Hoa lui đến một nơi xa hơn, chỉ còn lại mình Hồng Loan đứng chờ trước cửa chính phủ Thái sư.

Hồng Loan đứng đó, đôi môi khẽ mấp máy, sau đó chắp tay trước ngực, vái ba cái về phía cửa.

Cánh cửa đang khép chặt bỗng tỏa ra ánh sáng lấp lánh dịu nhẹ.

Tiểu Thanh Hoa nghển cổ, nó nói: “Chẳng trách chỉ chừa lại mỗi cửa chính để con yêu miêu kia ra vào, thì ra là muốn mời môn thần trợ giúp... Đó là... Tần Quỳnh và Uất Trì Cung sao?”

Trong ánh sáng yếu ớt mông lung, lờ mờ xuất hiện hai người đàn ông cao lớn, khí thế bừng bừng, trên tay cầm một chiếc rìu ngọc, lưng đeo cung tên, quả là uy phong lẫm liệt, ban đầu Triển Chiêu tưởng là môn thần bắt quỷ Thần Đồ và Úc Lũy, sau nghe Tiểu Thanh Hoa nói mới biết đó là Tần Quỳnh và Uất Trì Cung đầu thời Đường.

Truyền thuyết kể rằng sau sự kiện Huyền Vũ Môn, mỗi đêm oan hồn của Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát đều gào khóc rống rít bên ngoài tẩm cung của Lý Thế Dân, tam cung lục viện không có được phút giây yên bình. Phải biết rằng ảnh hưởng lớn nhất của ô nhiễm tiếng ồn là khiến giấc ngủ không yên, dần dần Lý Thế Dân không chịu nổi nữa, thần kinh có dấu hiệu suy nhược, thân là thần tử, dĩ nhiên phải chia sẻ nỗi lo với hoàng đế, vì vậy Tần Quỳnh bẩm tấu: “Thần trước nay giết người như bổ củi, chất thây như tổ kiến, há lại sợ lũ quỷ nhãi nhép này? Xin được cùng Kính Đức gác cửa, canh cho ngài ngủ.” Đêm ấy Tần Quỳnh và Uất Trì Cung võ trang đầy đủ, làm hộ pháp đứng canh giữ bên ngoài cửa cung của Lý Thế Dân từ lúc mặt trời lặn về Tây cho đến khi trời sáng.

Chuyện sau đó mọi người hẳn cũng biết rõ, Lý Thế Dân không đành lòng để ái tướng ngày nào cũng phải đứng gác đêm, bèn cho người vẽ hình hai vị tướng quân treo hai bên cửa cung, từ đó về sau ma quỷ cũng không quấy nhiễu nữa.

“Đã mời môn thần thì con yêu miêu kia tiêu đời rồi…” Tiểu Thanh Hoa hung hăng múa may nắm tay to bằng hạt đậu phộng của nó, “Làm thịt mèo cho hổ ăn, giết nó!!!”

“Chớ có lên tiếng.” Triển Chiêu chợt hạ giọng, “Nó tới rồi.”

Tiểu Thanh Hoa nghe vậy liền ngẩng đầu ngó qua, bất thình lình rùng mình một cái.

Trong bóng đêm, con mèo đứng giữa mái nhà bất động, nếu không nhờ có đôi mắt xanh lục lạnh lùng thì Tiểu Thanh Hoa sẽ ngờ rằng đó chỉ là một bức tượng đá.

Một lúc lâu sau, tiếng mèo kêu thê thiết vang lên, con mèo kia bổ nhào xuống chỗ Hồng Loan đang đứng.

Khi những móng vuốt sắc nhọn đang chuẩn bị chụp thẳng vào mặt Hồng Loan, đột nhiên từ hai bên trái phải có hai thanh kích xiên thẳng tới, con mèo đen liền xoay người lộn nhào trên không trung.

Con mèo đen không ngờ có kẻ địch phục kích, trong cổ họng phát ra tiếng gầm giận dữ, lấy đà giữa không trung, tiếp tục nhào tới.

Một trong hai vị môn thần, không biết là Tần Quỳnh hay Uất Trì Cung gầm lên một tiếng, rút rìu ngọc từ bên hông ra, vung tay bổ thẳng vào mặt con mèo...

Khoảnh khắc tiếp theo, lẽ ra phải là con mèo đen tóe máu tại chỗ...

Thay đổi xảy ra trong tích tắc, móng vuốt mèo sắc bén đột nhiên duỗi ra thành ngón tay nữ tử mảnh mai, cầm chắc cán rìu.

Khuôn mặt mèo hung dữ được thay thế bằng khuôn mặt của một nữ tử, với đôi mắt dài hẹp, tròng mắt màu xanh lá cây long lanh, tóc búi cao, ngọc bội kêu lanh canh, trông xinh đẹp quyến rũ mà cũng không kém phần nham hiểm chết người.

Bước chân của hai vị môn thần đột ngột khựng lại, sau đó đồng thời lùi về phía sau một bước.

Trong lòng Hồng Loan chợt có dự cảm chẳng lành.

“Đến giờ ta vẫn còn nhớ lễ hội hoa mẫu đơn ở Trường An, hương hoa thơm ngát, tỏa khắp các gian phòng, lan đến tận sâu trong cung điện lạnh lẽo.” Trên mặt người đàn bà hiện lên một nụ cười mập mờ, “Ơn vua mênh mông, hương rượu Thái Tông ban tặng vẫn còn đó, hai vị tướng quân sao lại chóng quên bản thân theo hầu Lý Đường vậy?”

Tần Quỳnh và Uất Trì Cung lúng túng không nói nên lời, hổ thẹn liếc nhìn nhau, ánh sáng dịu nhẹ trên cánh cửa lại hiện lên, hai người lặng lẽ đi vào quầng sáng, lát sau vầng sáng tản đi, bóng đêm lại tràn tới, tựa như những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Nhất thời xung quanh im lặng lạ thường, sau đó ả đàn bà kia chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt chạm vào cổ Hồng Loan.

Da thịt trên cổ của Hồng Loan vừa mềm mại lại vừa đầy đặn.

Ả đàn bà âm thầm nuốt nước bọt, cổ họng ả khẽ rục rịch.

Cả đêm vất vả ngược xuôi, bây giờ cũng đến lúc phải ăn rồi.

***

Tiểu Thanh Hoa tức đến run cả người: Nó chờ mong biết bao nhiêu, thế mà vị môn thần được nó ngưỡng mộ sâu sắc lại lướt đi như người qua đường, mới lên sàn có một phần tám nén hương đã buông tay nghỉ đánh chào khán giả rời sân khấu, chỉ để lại một mình Hồng Loan cực khổ chống đỡ.

Trong suy nghĩ của Tiểu Thanh Hoa, thần tiên trên cao đã đánh là thắng chẳng cần bàn cãi, hoàn hảo không chê vào đâu được, tuy rằng Đoan Mộc Thúy luôn khiêu chiến với niềm tin của nó, bắt nạt nó nhưng cùng lắm nó chỉ coi đó là tì vết nhỏ xíu trên mảnh ngọc sáng thôi, chẳng phải người ta vẫn nói khuyết điểm không che lấp được ưu điểm hay sao?

Thần tiên sao có thể làm ra những chuyện như lâm trận bỏ chạy được?

Càng nghĩ càng phẫn nộ, môn thần bôi tro trát trấu vào mặt thần tiên, tự nhiên cũng làm xấu mặt chủ tử nhà mình.

Bây giờ phải tự mình xuất chinh, tranh thủ thời khắc mấu chốt để vớt vát chút oai nghiêm cho giới thần tiên, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục?

Nghĩ đến đây, Tiểu Thanh Hoa nhiệt huyết sục sôi, xoẹt một tiếng rút kiếm ra, mắt trợn trừng, làm tư thế xung phong, giận dữ gầm lên một tiếng “A.”

“A” một lúc lâu mà không nhích lên bước nào, hai chân rời khỏi mặt đất, bởi vì Triển Chiêu túm lấy miệng bát, nhấc Tiểu Thanh Hoa lên.

“Phiền ngài bỏ cái tay cao quý ra khỏi đầu của kẻ hèn này” Tiểu Thanh Hoa đằng đằng sát khí chém vào không trung mấy cái, “Ta muốn qua bên đó cướp tranh, ngươi có nhìn thấy không, ả buộc cuộn tranh đằng sau lưng kia...”

“Nhìn tình hình này thì Hồng Loan cô nương đánh không lại ả yêu miêu kia, Triển Chiêu nhíu mày thật chặt, “ta phóng tụ tiễn bắn rơi cuộn tranh sau lưng ả, ngươi chộp lấy bức tranh rồi lập tức chạy đi, tìm viện binh của Tế Hoa Lưu.”

“Vậy còn ngươi?”

“Ta giúp Hồng Loan cô nương giữ chân yêu miêu, nhớ cho kỹ, phải chạy thật nhanh”

“Nhưng mà...”

Chưa kịp dứt lời, hai mũi tụ tiễn đã bắn ra, lao thẳng đến sợi dây buộc sau lưng ả đàn bà kia, ả đang giao đấu quyết liệt với Hồng Loan, chợt thấy sợi dây trên lưng lỏng ra, trong lòng đã biết có chuyện không hay, ả vội vàng nhìn lại, Cự Khuyết liền lướt qua cổ họng ả, nếu ả không né nhanh thì chỉ e đầu đã lìa khỏi cổ.

Ả đàn bà vô cùng giận dữ, đứng khựng lại, hai mắt ánh lên tia sáng kỳ dị, tràn đầy sát khí, chậm rãi giơ tay phải lên, toàn bộ cánh tay lập tức phủ một lớp lông dày, móng vuốt sắc bén sáng loáng như dao.

Hồng Loan thầm rùng mình, chưa kịp cảnh báo Triển Chiêu thì nàng ta đã thấy ả đàn bà kia nhếch mép cười gằn, thân hình bất động, chỉ xòe móng vuốt cào vào khoảng không.

Rõ ràng là cách rất xa, trông có vẻ cú cào này không có tính uy hiếp, ngờ đâu gió chướng nổi lên bốn phía, năm luồng lực như đạp gió rẽ sóng, chưa đến gần đã ép cho Triển Chiêu ngạt thở, y không kịp nghĩ nhiều, vội giơ kiếm chắn trước người, bên tai lập tức vang lên tiếng kim loại va chạm hết sức chói tai, gần như xuyên thủng màng nhĩ, Triển Chiêu không thể đứng vững được nữa, vội lùi lại vài bước, cúi đầu nhìn xuống đã thấy trên thân kiếm bỗng xuất hiện năm vết cào rất sâu.

Đột nhiên y nhớ ra, những vết cào trên thi thể ở Ký y Ngạo sơn trang đều sâu tới tận xương, vừa rồi nếu không nhờ Cự Khuyết chắn lại thì hậu quả khó mà lường được.

Đang nghĩ bỗng y thấy mặt mình nóng rát, đưa tay lên lau lại thấy dính đầy máu, biết vừa rồi mình bị gió chướng đả thương, trong lòng y chùng xuống, nhưng sắc mặt vẫn rất bình tĩnh, chỉ lấy tay áo phủ lên lòng bàn tay, lau vết máu trên mặt, đồng thời ánh mắt giả vờ như lơ đãng nhìn về phía sau ả đàn bà kia - Tiểu Thanh Hoa đang kéo cuộn tranh, cắm đầu chạy hì hục.

Thấy Tiểu Thanh Hoa làm đúng theo kế hoạch, Triển Chiêu cảm thấy an tâm hơn một chút, đến khi nhận thấy tốc độ chạy của Tiểu Thanh Hoa thì y lại như bị dội một chậu nước lạnh xuống đầu.

Tự nhiên y hiểu ra câu nói lúc nãy của Tiểu Thanh Hoa. “Nhưng mà...”

Ý của câu đó hẳn là: Nhưng mà thân hình của ta thế này, ta có thể chạy nhanh cỡ nào? Có thể chạy xa bao nhiêu?

Nhìn tốc độ này mà nói, Tiểu Thanh Hoa có thể thoát khỏi hiện trường đã là phúc tổ ba đời, còn trông chờ nó đi tìm viện binh của Tế Hoa Lưu ư? Đúng là chuyện viển vông.

May mắn thay, ả đàn bà kia không phát hiện ra hành động của Tiểu Thanh Hoa.

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, thấy trong lòng đã có tính toán, trao đổi với Hồng Loan một ánh mắt hội ý, thấp giọng nói: “Đi!”

Nói đoạn, hai người vươn tay nắm lấy tay nhau, đồng thời phát lực dưới chân, phi thân về hướng ngược lại với Tiểu Thanh Hoa.

Ả đàn bà kia gằn giọng cười. Khi Triểu Chiêu và Hồng Loan chạy xa mấy chục thước, ả mở rộng cánh tay lao thẳng lên không trung, cưỡi gió mà đi như giẫm trên đất bằng, mới đầu còn tụt lại phía sau, trong chốc lát cái bóng dưới đất đã dần dần đuổi sát hai người.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, cảnh tượng này như chim ưng đuổi bắt thỏ, xác định phương hướng rồi sà xuống..

Khi Hồng Loan thấy cái bóng đen kịt đã ập lên người mình thì chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát, bởi vì nàng ta đang nghĩ: Chẳng lẽ hôm nay ta phải chết ở đây sao?

Không kiềm chế được bèn quay đầu nhìn Triển Chiêu.

Đúng lúc này Triển Chiêu cũng quay đầu nhìn sang, cười thản nhiên, ánh mắt lại trong trẻo khác thường.

“Triển đại ca, huynh có sợ không?”

“Ta chỉ sợ chưa làm xong chuyện cần phải làm. Hãy nhớ mình cần phải bắt con yêu quái này, hơn nữa còn phải giúp Tiểu Thanh Hoa hoàn thành tâm nguyện.

Trong mắt Hồng Loan lộ ra nét hoang mang, nhưng trong chớp mắt nàng ta đột nhiên hiểu ra một chuyện.

Nhưng đến lúc nàng ta hiểu ra thì đã muộn.

Triển Chiêu ra tay quá nhanh, nên thậm chí nàng ta còn chưa kịp thấy rõ chiêu thức của y thì đã bị đẩy ra xa mấy chục trượng. у

Ngay sau đó, Hồng Loan đã không còn nhìn thấy mặt Triển Chiêu nữa, nàng ta chỉ thấy Cự Khuyết loang loáng như nước, cùng bóng dáng quyết không chùn bước kia.

Sao huynh lại có thể không nghĩ cho mình như vậy?

***

Xung quanh đột nhiên tối sầm lại, bóng dáng yêu miêu càng lúc càng lớn, như muốn chặn đứng mọi ánh sáng.

Tay y vẫn nắm chặt chuôi kiếm Cự Khuyết, nhưng mũi kiếm đã bị móng vuốt của yêu miêu giữ chắc, không mảy may chạm đến ả.

Đầu kia là khuôn mặt của yêu miêu, vặn vẹo gớm ghiếc, trong đôi mắt xanh sâu thẳm dường như có ma chướng hút lấy hồn phách, như ngọn lửa rực cháy nuốt chửng mọi ý nghĩ.

Khoảng cách một thân kiếm, quyết tồn vong, định sinh tử.

Mùi hôi thối trên người ả yêu miêu ập tới, thực sự không biết ả đã nuốt bao nhiêu xương máu, hy vọng hành động này có thể giúp Hồng Loan trốn thoát, đi tập hợp nhân lực của Tế Hoa Lưu, tiêu diệt yêu miêu.

Thân kiếm dần dần bị lực mạnh bẻ cong.

Không biết vì sao bên tai lại vang lên câu nói của Đoan Mộc Thúy.

“Triển Chiêu, lần đầu tiên gặp ngài, ta đã nói với ngài câu gì? Ta nói với ngài: Người có luật của người, quỷ cũng có phép tắc riêng. Khai Phong phủ chưởng quản luật pháp ở nhân gian, Tế Hoa Lưu bắt quỷ quái trên phàm thế. Thu phục yêu ma quỷ quái vốn là chuyện của ta, ngài lo chuyện bao đồng nhiều như thế làm gì? Ngài lúc nào cũ vậy, chuyện có thể làm thì nhất định phải làm, chuyện không thể làm cũng muốn liều mạng làm cho bằng được. Triển Chiêu, ngài chỉ là một người phàm, cũng chỉ có một cái mạng, vì sao không trân trọng bản thân mình?”

Đáy mắt Triển Chiêu dần hiện lên ý cười dịu dàng.

Đoan Mộc, khi nàng ở đây ta không đổi được cái tính này, không có nàng ở bên ta lại càng không học được.

Hy vọng lúc Tiểu Thanh Hoa gặp được nàng, nó sẽ nhớ thay ta chào hỏi một tiếng.

***

Trong nháy mắt Cự Khuyết gãy làm đôi, yêu miêu há to miệng, lộ ra hai hàng răng trắng sáng nhọn hoắt như mũi dùi, chiếc lưỡi dài thô ráp đỏ lòm đầy gai nhọn lao tới trước mặt Triển Chiêu.

Ngay lúc ả định liếm lên má Triển Chiêu thì có thứ gì đó từ vai phải của Triển Chiêu xông tới nhanh như chớp.

Mới đầu chỉ to bằng bàn tay, gặp gió liền lớn lên, trong khoảnh khắc nó đã to bằng một con người, hai cánh rập rờn, hiện hình là một con bướm khổng lồ sặc sỡ.

Khuôn mặt ả yêu miêu lộ rõ vẻ ngạc nhiên, chưa kịp định thần lại thì con bướm đã vung đôi cánh, bất ngờ quấn chặt lấy ả yêu miêu dưới đôi cánh của nó.

Triển Chiêu phải lập tức thoát thân, dùng hết sức nhảy lên hai bước, trong tay còn nắm chuôi kiếm Cự Khuyết đã gãy, đang định cúi nhặt nửa thanh kiếm còn lại thì đã ngây người khi thấy cảnh tượng trước mắt.

Ả yêu miêu bị cánh bướm quấn chặt, giãy giụa không ngừng, gầm rú không dứt, chỉ nghe “roạt” một tiếng, cánh bướm bị móng vuốt sắc nhọn xé rách một đường dài hơn một thước, móng vuốt mèo xù lông thò ra ngoài dò xét.

Triển Chiêu đang ngày người thì Hồng Loan vội vã chạy tới, nàng ta la lên: “Triển đại ca, mau đi thôi, bướm đưa tin không chống đỡ được lâu đâu.”

***

Chạy được một quãng xa, Triển Chiêu không khỏi quay đầu nhìn lại, tuy ả yêu miêu vẫn bị cánh bướm quấn lấy nhưng móng vuốt liên tục lọt ra ngoài, không biết trên thân bướm đưa tin đã phải chịu bao nhiêu vết thương.

Hồng Loan nhìn theo ánh mắt của Triển Chiêu, thấy không đành lòng, nàng ta thở dài, “Triển đại ca, bướm đưa tin xả thân bảo vệ chủ, chúng ta phải mau đi thôi, chớ làm phụ lòng trung nghĩa của bướm đưa tin.”

Triển Chiêu im lặng, không kiềm chế được đưa tay chạm lên vai phải.

Thứ cuối cùng Đoan Mộc Thúy để lại cuối cùng cũng mất rồi.

***

Một tiếng chấn động mạnh, bướm đưa tin vỡ toang, cánh bướm sặc sỡ tung bay như bông tuyết.

Ả đàn bà lặng lẽ đứng giữa ngõ, không kìm lòng được, đưa tay nhặt xác cánh bướm.

Giờ phút này ả đã khôi phục về thân hình mảnh mai xinh đẹp, với mười ngón tay nuột nà, đôi môi đỏ mọng, nếu không phải sự hằn học cay độc thỉnh thoảng lộ ra trong đôi mắt xanh nhỏ hẹp thì không ai có thể liên hệ yêu miêu với nữ tử phất phơ áo lụa này.

Trong khoảnh khắc, đôi mắt của ả đàn bà hiện lên vẻ tàn nhẫn, rồi đột nhiên lao thẳng lên mái nhà, chỉ trong chớp mắt bóng dáng của ả đã biến mất giữa những mái hiện cao thấp, đình đài lầu các phía xa.

***

Phủ Khai Phong.

Hồng Loan lấy khăn mặt ngâm trong nước nóng ra vắt khô, cẩn thận giúp Triển Chiêu lau vết thương trên mặt.

Đi đôi với tiếng cười hềnh hệch ngốc nghếch của Tiểu Thanh Hoa, Công Tôn Sách bước ra từ buồng trong với vẻ mặt bất lực, đưa chiếc bình sứ trong tay cho Triển Chiêu.

“Mỗi ngày trước khi ngủ thoa lên vết thương - tổn thương trên mặt có thể ảnh hưởng đến diện mạo sau này.”

Triển Chiêu đưa tay nhận lấy, tiện thể cầm chiếc khăn trong tay Hồng Loan, khẽ cười: “Để ta tự làm.”

“Tiếc cho một thanh kiếm tốt như Cự Khuyết.” Công Tôn Sách nhặt thanh kiếm gãy trên bàn lên, không khỏi thở dài “Ngày mai hãy để thợ rèn giỏi nhất trong thành nhìn thử, xem có thể nối lại được không.”

“Cự Khuyết là thần khí, thợ rèn bình thường không nối được đâu.” Hồng Loan cười nói, “Đảo Phượng Lân ở Tây Hải có bùn liên kim, nó thể nối được dây cung nỏ đã đứt, gắn liền đao kiếm đã gãy lìa. Triển đại ca, để ta về hỏi môn chủ xem sao, biết đâu ngài ấy lại có cách lấy được bùn liên kim.”

“Cự Khuyết gãy rồi thì đổi thanh khác, chút chuyện nhỏ này không cần làm phiền đến Ôn Cô môn chủ, nhưng ả yêu miêu kia pháp lực vô biên, để lọt lướt thì hậu quả về sau thật khó lường. Hồng Loan cô nương, chuyện yêu miêu xin nhờ cả vào Tế Hoa Lưu. Tiểu Thanh Hoa thế nào rồi?”

Câu sau là để hỏi Công Tôn Sách.

“Còn thế nào nữa?” Công Tôn Sách bất đắc dĩ đáp, “Từ lúc về đến giờ vẫn không được bình thường, nó cứ cầm cuộn tranh nhìn trái nhìn phải, xem một hồi rồi cười một lúc, có khi nó lèo nhèo đòi ta tới xem tranh tiên sơn, ta tới xem thật thì nó lại ôm thật chặt không cho ta xem, ta thấy nó phải lên cơn thêm vài trận nữa...”

“Vậy đêm qua cuối cùng cũng không tốn công vô ích.” Triển Chiêu đưa tay vỗ lên vai phải, nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy được.

***

Đường Chu Tước, hẻm Tấn Hầu, Tế Hoa Lưu.

Sắc trời đêm nay thật đẹp.

Không biết Ôn Cô Vĩ Ngư lấy hứng thú từ đâu, sau nửa đêm thong dong tỉnh dậy, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng, mang theo tiêu vĩ cầm bay lên nóc nhà.

Đầu ngón tay nhẹ gảy dây đàn, đàn lên “Trúc khê khúc” du dương uyển chuyển vang lên, như nước chảy mây trôi hòa vào bóng tối.

Âm thanh trời ban như vậy vốn không nên bị cắt ngang.

Ôn Cô Vĩ Ngư đột nhiên bay lên, tránh cú đánh lao tới trước mặt, đáp xuống mái nhà bên kia.

Tang tang.

Tiếng đàn đứt dây không ngừng vọng đến bên tai, quay đầu nhìn lại thấy tiêu vĩ cầm bị cào vỡ làm đôi, nếu hắn không nhanh chân né được...

Ôn Cô Vĩ Ngư thở dài, tiếc thương cho cây đàn hiếm có khó tìm trong nhân gian ấy.

“Cái con xảo trá A Võ này, dám hãm hại ta! Nguyện kiếp sau ta đầu thai thành mèo, A Võ làm chuột, để ta bóp cổ nó” Ôn Cô Vĩ Ngư nhìn ả đàn bà kia với ánh mắt thâm thúy, “Li Cơ nương nương, sau Võ Hậu ta chưa từng thấy người tức giận đến thế này.”

« Lùi
Tiến »