Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5380 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Image

“Bớt nói lời thừa thãi đi” Đôi mắt Li Cơ như muốn phun ra lửa, “Một mặt để ta đi cướp tranh, mặt khác lại cho môn nhân đi ngăn ta cướp tranh, thần là ngươi quỷ cũng là ngươi. Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi định bao giờ đổi nghề làm kép hát thế?”

“Vậy chuyến này đi, Li Cơ vẫn chưa lấy được Doanh Châu Đồ sao?” Ngữ điệu của Ôn Cô Vĩ Ngư xưa nay vẫn luôn lãnh đạm, khiến người ta không biết hắn đang thất vọng kinh ngạc, hay là... chẳng quan tâm.

“Lẽ ra ta sẽ không thất bại.” Li Cơ lạnh lùng nhìn về phía Ôn Cô Vĩ Ngư, “Nếu như người của Tế Hoa Lưu không ngang ngược cản trở...”

“Ta hiểu rõ môn nhân của Tế Hoa Lưu hơn ai hết,” Ôn Cô Vĩ Ngư thản nhiên ngắt lời Li Cơ, “Không ai trong bọn họ là đối thủ của cô. Không chỉ bọn họ mà ngay cả ta cũng chưa chắc thắng được cô.”

Trăm phương ngàn cách, nịnh là thượng sách.

Khuôn mặt Li Cơ vẫn đầy tức giận, nhưng vẻ kiêu ngạo đắc ý vừa thoáng qua nơi đáy mắt đã ngấm ngầm bán đứng tâm tư của ả, ả cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi kể lại những chuyện vừa xảy ra.

Sắc mặt của Ôn Cô Vĩ Ngư càng lúc càng sa sầm, con ngươi mỗi lúc một thu nhỏ.

“Dám ngang nhiên giúp Triển Chiêu thì chỉ có Hồng Loan, nhưng cô ta không có bản lĩnh sử dụng bướm đưa tin, con bướm này là của Đoan Mộc Thúy.”

“Đoan Mộc Thúy?” Li Cơ thấp giọng nhẩm lại cái tên đó vài lần, trên môi lộ ra một tia độc địa, “Nếu gặp cô ta, ta sẽ xé nát cô ta thành từng mảnh như con bướm kia.”

“Cô sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư bật cười, biết mình không nên chọc giận Li Cơ, lại không kìm được sự khinh miệt hiện lên trên khuôn mặt, “Cô nên đi bái lạy Bồ Tát - xin Bồ Tát phù hộ cho cô không bao giờ gặp được nàng.”

Quả nhiên trong thoáng chốc mặt Li Cơ đã biến sắc. “Ôn Cô Vĩ Ngư, nếu không rút lại lời ngươi vừa nói thì ta sẽ khiến ngươi phải hối hận.”

“Từ tận đáy lòng, ta rất tôn kính Li Cơ nương nương, nhưng những lời ta nói đều là thật.” Ôn Cô Vĩ Ngư vẫn nói với vẻ mặt bình thản, “Cô có thể coi thường phần lớn thần tiên ở Doanh Châu, bọn họ chỉ là đám phàm nhân thủ cựu một lòng cầu được trường sinh bất tử, chỉ biết đọc kinh văn để luyện tiên đan mong một ngày được phi thăng, sau khi thành tiên rồi thì không thấy làm gì nên hồn, ra vẻ thanh cao cưỡi mây bay khắp trên trời dưới đất, động một cái là tụ tập khoe khoang, trong mắt ta họ cũng chẳng có gì ghê gớm, chỉ là một đám người bất tử nhiều pháp lực hơn phàm nhân mà thôi. Nhưng cô không thể xem thường Đoan Mộc Thúy, nàng dùng võ mà thăng lên Doanh Châu, không phải tự nhiên mà nàng được phái làm môn chủ đầu tiên của Tế Hoa Lưu.”

“Vậy sao, nghe ngươi nói xong ta sợ hết hồn đây này, Li Cơ không ngừng cười nhạo, còn giả bộ sợ hãi, “Võ tướng” ư? Cô ta là Hoa Mộc Lan của Bắc Ngụy, hay là Mộc Quế Anh của đương triều?”

Ôn Cô Vĩ Ngư thấy ả thật chướng mắt, giữa lông mày hiện lên vẻ chán ghét, hắn không muốn cùng Li Cơ dây dưa ở đề tài này nữa: “Tóm lại sau khi cô đến Doanh Châu, cố gắng tránh Đoan Mộc Thúy càng xa càng tốt, cũng may nhờ nàng bị trưởng lão cấm túc do nhúng tay vào vụ án của Lương Văn Kỳ, cho nên cô sẽ không gặp phải nàng”

“Đi đến Doanh Châu? Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi đúng là cái ngữ chỉ giỏi nói phét.” Li Cơ chửi thẳng ra miệng không hề khách khí, “Tranh còn chưa lấy được thì làm sao đi đến Doanh Châu?”

“Chẳng phải cô nói tranh đã bị Triển Chiêu lấy mất sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư chắp tay sau lưng, ung dung ngẩng đầu ngắm trăng, “Cô nói xem, liệu hắn có đồng ý mang Doanh Châu Đồ đổi lấy mạng của Hồng Loan không?”

***

Tiểu Thanh Hoa cuối cùng cũng không tìm được cách nào.

Hai ngày nay nó loay hoay nhìn Doanh Châu Đồ suy nghĩ, nhìn ngược nhìn xuôi, xem trước xem sau, thậm chí là soi qua lửa, nghĩ ra cách nào xào luôn cách ấy, nhưng vẫn không nhìn ra bí mật của Doanh Châu Đồ.

Thực tế dù nhìn kiểu gì thì bức Doanh Châu Đồ này cũng chỉ là một bức tranh bình thường mà thôi.

Trên bức tranh ấy, xa xa là Doanh Châu tiên sơn ẩn hiện trong sương mù lượn lờ, ở gần là một chiếc thuyền độc mộc hết sức bình thường, kế đó là biển trời bát ngát vô cùng vô tận.

Không có đề chữ, không có tên tranh, không có gợi ý, không có bí kíp giải mã.

Có những lúc Tiểu Thanh Hoa đã ngờ rằng bức tranh nó lấy được là đồ giả, nhưng qua nhiều lần xác nhận, quả thực bức vẽ này nhúng nước không ngấm, đốt lửa không cháy.

Tiểu Thanh Hoa cảm thấy mình sắp phát điên lên rồi, nếu bản thân có tóc thì nó rất muốn tự nắm tóc mình mà la hét một hồi.

Điều làm cho nó bất bình hơn cả là chỉ có mình nó chiến đấu.

Cái ông Công Tôn Sách kia, được xưng là thiên hạ đệ nhất chủ bộ, thế mà không đoán ra huyền cơ trong Doanh Châu Đồ, ngồi nhìn Doanh Châu Đồ ngẫm nghĩ suốt một canh giờ, cuối cùng ngáp một cái, đi thẳng về phòng không quay đầu lại.

Trương Long, Triệu Hổ thì càng không thể trông chờ được gì, hai người nhìn nhau gãi đầu, rồi nhấm nháy nhau chuồn mất dạng.

Còn Triển Chiêu nữa, ngoài mặt thì như đang nghiên cứu tranh, nhưng ánh mắt thì mờ mịt không biết hồn trôi về phương nào, đừng tưởng có thể giấu được Tiểu Thanh Hoa, nó liếc mắt một cái là biết Triển Chiêu đang không tập trung, y cho rằng cứ trưng bản mặt u sầu rầu rĩ là che giấu được sự thật rằng y đang lơ đãng hay sao? Xí!!!

Về phần cô Hồng Loan kia, trời vừa sáng đã về Tế Hoa Lưu, nói là muốn tìm bùn liên kim gì đó để giúp Triển Chiều nối kiếm.

Kiếm gì mà quý giá đến vậy, vào lò rèn vơ bừa cũng được một mớ ấy chứ, những người này sao lại không phân rõ nặng nhẹ trước sau thế nhỉ?

Cả một đám người không trông cậy vào đâu được. Xem ra vẫn phải tự lực cánh sinh thôi.

Tiểu Thanh Hoa thở dài, ngẩn người nhìn bức tranh trước mặt lần thứ n.

***

Đêm đó, ánh trăng tràn khắp mảnh sân nhỏ.

Ở giữa sân Tế Hoa Lưu có một cây gạo đứng sừng sững, cao khoảng một trượng hai, cành lá um tùm, trên cây hoa nở đỏ rực, nhìn từ xa như đang cháy bập bùng.

“Nghe nói vào thời nhà Hán, cây gạo còn được gọi là cây phong hỏa, quả thật rất xứng đáng với câu về đêm càng giống như lửa cháy, Li Cơ nương nương nghĩ sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư đưa tay vuốt ve một cành cây, vuốt tới tận đầu cành.

Đầu cành đậu một bông hoa gạo năm cánh màu đỏ cam hơi hé nở.

Li Cơ vốn chỉ đi ngang qua, nhất thời tò mò liền dừng lại xem thử thế nào, đang định xoay người rời đi thì nghe thấy Ôn Cô Vĩ Ngư gọi tên mình, ả đành đi tới.

“Cây gạo này là bản thể của con nha đầu kia sao?”

“Biết tại sao ta khinh thường tinh quái của Tế Hoa Lưu không?” Ôn Cô Vĩ Ngư nghe một đằng trả lời một nẻo, “Bởi vì bọn chúng không tự nắm giữ được vận mệnh của mình, người ta cho chúng sống thì chúng sống, còn nếu không muốn chúng sống thì…”

Ôn Cô Vĩ Ngư chưa nói xong, bàn tay đang vuốt ve bỗng siết chặt lại, gần như không có tiếng động nào vang lên, nhưng bông hoa đã lìa cành, chỉ còn lại cành cây trợ trụi khẽ run rẩy.

“Ta nguyện vì Ôn Cô công tử mà góp chút sức mọn”. Li Cơ mỉm cười, năm ngón tay ả cong thành móng vuốt, khẽ vô vào khoảng không.

Gió lớn nổi lên, cành cây gãy lìa, hoa rơi đầy đất.

Nhìn đống hỗn độn trước mắt, Ôn Cô Vĩ Ngư hơi nhíu mày, dường như có chút không hài lòng với cách hành xử của Li Cơ.

“Ta còn tưởng rằng Li Cơ nương nương ít nhiều cũng có lòng thương hoa tiếc ngọc.”

“Thương hoa tiếc ngọc?” Li Cơ như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, “Lúc ta bị con tiện nhân A Võ chặt đứt tay chân ngâm trong chum rượu ngày ngày rên la, làm gì có ai thương tiếc cho ta. Ôn Cô Vĩ Ngư, ta không rảnh nói chuyện vớ vẩn với ngươi, rốt cuộc ngươi định đổi mạng Hồng Loan lấy Doanh Châu Đồ như thế nào?”

“Rất đơn giản, xem cô sốt ruột kìa.” Ôn Cô Vĩ Ngư liếc nhìn cây gạo thân mang vết thương bằng ánh mắt khinh thường cùng chế nhạo, “Chẳng lẽ cô không biết muốn hủy diệt một cái cây thì cách dễ nhất là triệt rễ của nó sao?”

Trong sự tĩnh lặng đến khác thường, một con rắn màu nâu đen chui ra từ ống tay áo của Ôn Cô Vĩ Ngư, thân hình của nó đang chậm rãi uốn éo, để lại những nơi đã bò qua một vệt màu xanh lục, nó vòng qua cổ tay của Ôn Cô Vĩ Ngư, lặng yên không tiếng động mà rơi xuống, sau đó như nước thấm xuống đất, biến mất vào lớp đất dưới gốc cây gạo.

“Li Cơ nương nương có thể xuất phát rồi” Ôn Cô Vĩ Ngư móc ra từ thắt lưng một quả chuông ngọc bích nho nhỏ, đưa cho Li Cơ, “Nếu chậm chân e rằng Hồng Loan không chịu nổi cơn đau do rễ cây bị cắn... Hãy nhớ rung chuông hai lần có thể ngăn được cơn đau, nhưng nếu Triển Chiêu không muốn lấy tranh ra thì khỏi phải rung chuông làm gì.”

***

Hồng Loan không hề nghi ngờ cái cớ mà Ôn Cô Vĩ Ngư đưa ra để đuổi nàng ta đến phủ Khai Phong.

“Yêu miêu tính tình âm độc, chỉ sợ sau khi thất bại ả sẽ làm hại người của phủ Khai Phong. Hai ngày tới ngươi cứ ở lại phủ Khai Phong, nếu chẳng may có chuyện thì cũng có thể giúp đỡ kịp thời”

Tuy không hiểu tại sao Ôn Cô Vĩ Ngư vốn luôn ghét bỏ phủ Khai Phong lại có sự thay đổi thái độ lớn như vậy, nhưng tất cả mọi nghi ngờ đều bị niềm vui được gặp Triển Chiêu che lấp.

Sau khi biết lý do Hồng Loan đến, Công Tôn Sách cũng tràn đầy vui mừng - có người tới hỗ trợ luôn là chuyện tốt, vì vậy ông bèn sai người dọn dẹp phòng cho khách.

Hỏi đến Triển Chiêu mới biết y đang đi tuần phố, tối mới quay về.

Hồng Loan liền cảm thấy trong lòng hơi thất vọng, ngẫm nghĩ một hồi lại cười thầm: Triển đại ca tất nhiên lại lo việc riêng của huynh ấy rồi.

Lại nhìn Tiểu Thanh Hoa một lúc, Tiểu Thanh Hoa hơi lạnh nhạt với Hồng Loan - cũng không thể trách nó được, trong mắt nó chỉ có Doanh Châu Đồ, dĩ nhiên sẽ không bận tâm đến người khác.

Hồng Loan cảm thấy thật buồn chán, thời gian cũng trôi qua quá chậm, chờ mãi mặt trời mới lặn, đèn nến mới được thắp lên, lại chờ mãi mới qua bữa tối, chờ đến khi Công Tôn tiên sinh năm lần bảy lượt tới hỏi hay là Hồng Loan cô nương về phòng nghỉ trước thì mới nghe thấy từ ngoài cửa truyền tới giọng nói của Triển Chiêu, một giọng nói hơi trầm thấp nhưng khiến người ta thấy an tâm.

Hồng Loan vui mừng khôn xiết, cũng không quan tâm phải phép hay không, vội vàng đứng dậy đi ra chào hỏi, suýt chút làm đổ chén trà trong tay.

Phía sau là ánh mắt kinh ngạc của Công Tôn Sách, ông trầm ngâm nhìn bóng lưng của Hồng Loan, như hiểu ra điều gì đó, rồi ông lắc đầu, khẽ thở dài.

***

Vừa ra khỏi cửa Hồng Loan mới để ý thấy trời bắt đầu có tuyết, những bọt tuyết nhỏ li ti chạm vào quần áo tạo thành tiếng sột soạt nghe rất vui tai.

Triển Chiêu đứng ngay dưới hành lang, nhẹ phủi bay bọt tuyết trên vai, ánh nến vàng nhạt từ trong phòng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người y, khiến cả người như được phủ lên một một quầng sáng êm dịu, nghe thấy tiếng bước chân của Hồng Loan, Triển Chiêu ngoái đầu lại, đôi mắt đen láy mang theo nụ cười bình thản, nàng ta biết y nhất định sẽ chào một tiếng: “Hồng Loan cô nương.”

Giọng nói ôn hòa ấy, nụ cười ấm áp ấy mang đến hơi ấm làm lòng người trở nên khoan khoái dễ chịu, mỗi khi nghe Triển Chiêu gọi tên mình, Hồng Loan sẽ cảm thấy vừa hạnh phúc vừa không chân thật, ngỡ được đắm chìm trong sự dịu êm như dòng nước tĩnh lặng hiền hòa, khiến trái tim bình yên hơn rất nhiều.

Không giống với Ôn Cô Vĩ Ngư, giọng nói của hắn không lớn, đều đều phẳng lặng, nhưng lại có thể kéo người ta xuống hồ nước sâu băng giá, dù cố gắng giãy giụa cũng không thở được.

Nghĩ đến Ôn Cô Vĩ Ngư, Hồng Loan đột nhiên cảm thấy có chút choáng váng, sự vật trước mắt bỗng chập chờn chồng lên nhau, khuôn mặt Triển Chiêu cũng như bị phủ một lớp sương mù.

Hồng Loan ra sức lắc đầu, cố gắng gạt hết sự khó chịu ra ngoài, nhưng đôi chân như rơi vào khoảng không, cơ thể mềm nhũn tê liệt.

Những tưởng sẽ bị ngã một cách thảm hại, nhưng may mắn là không, nàng ta rơi vào một vòng tay rộng mà ấm áp.

“Hồng Loan cô nương.” Triển Chiêu cúi đầu, nhẹ giọng gọi tên Hồng Loan.

Hồng Loan mờ mịt mở to hai mắt, trước mắt chỉ thấy ánh mắt ân cần của Triển Chiêu.

“Ta không sao”, Hồng Loan miễn cưỡng nhếch khóe môi, cố gắng nở nụ cười với Triển Chiêu.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim nàng ta bỗng đau đớn kịch liệt, toàn bộ lồng ngực như bị xé toạc ra, máu thịt đầm đìa.

« Lùi
Tiến »