_khaiphongchiquai005.jpg)
Khi Công Tôn Sách chạy tới, Hồng Loan đã gần đất xa trời, mắt không còn tiêu cự, mặt tái mét như người chết, các ngón tay co giật, đặt tay lên mũi cũng khó cảm nhận được hơi thở ấm áp.
Công Tôn Sách bất lực đứng dậy, đưa ngón tay thử bắt mạch cho Hồng Loan, nhưng suy nghĩ trong đầu ông hết sức hỗn loạn - chỉ một lúc trước, ông thấy Hồng Loan vội bước ra ngoài với vẻ ngạc nhiên và ngọt ngào như biết bao thiếu nữ, khi ngoài cửa chợt vang lên tiếng động lạ, ông còn băn khoăn xem có nên tránh đi để khỏi làm phiền đến cuộc gặp gỡ giữa Triển Chiêu và Hồng Loan hay không...
Có ngờ đâu lại xảy ra tình huống thế này?
Bệnh gì lại có thể phát tác nhanh đến vậy? Chẳng lẽ là đụng phải ma quỷ?
Nghĩ đến đây Công Tôn Sách không khỏi rùng mình.
“Công Tôn tiên sinh?” Giọng Triển Chiêu không lớn nhưng đầy lo lắng.
Công Tôn Sách giật mình đáp: “Vào phòng đi, cứ vào phòng đã rồi nói tiếp.”
Triển Chiêu cúi người ôm lấy Hồng Loan, lúc bế lên thì thấy nàng ta đột nhiên trợn mắt, kêu lên một tiếng thảm thiết vô cùng, lậ tức đưa tay ôm chặt lấy ngực, mười ngón tay quặp vào, như muốn móc trái tim ra khỏi lồng ngực.
Công Tôn Sách thình lình nghe được tiếng kêu thảm thương như thế, chỉ cảm thấy hai chân bủn rủn, suýt thì ngã luôn xuống đất, lại nghe Triển Chiêu bình tĩnh nói: “Không thể đưa Hồng Loan cô nương đi được, càng di chuyển cô ấy càng đau đớn.”
Tiếng kêu vang vọng làm kinh động đến Trương Long, Triệu Hổ đang nghỉ trong phòng gác cổng, hai người vội nắm chuôi đao chạy tới, chưa biết có chuyện gì xảy ra đã thấy Tiểu Thanh Hoa ló đầu ra khỏi cửa, bất mãn cầu nhàu: “Các ngươi hô hoán như vậy làm gì, có để cho người ta sống yên không hả... Ôi Hồng Loan cô nương bị làm sao thế này?”
Không một ai để ý tới Tiểu Thanh Hoa.
Hiển nhiên là Tiểu Thanh Hoa rất tức giận vì mọi người không quan tâm đến nó, đang định cao giọng lên hỏi lại thì chẳng hiểu tại sao lời đến khóe môi lại trôi xuống bụng.
Hình như... có gì đó không đúng lắm.
Lúc này bọt tuyết cực nhỏ lơ lửng trên không trung đã bị thay thế bằng những bông tuyết lớn, một cơn gió quái dị xuyên qua mảnh sân nhỏ, cuốn lấy những bông tuyết đang rơi bay lên như lốc xoáy, rồi đột nhiên lại tản ra, đám tuyết bay tán loạn không phương hướng, xa xa có một tiếng cười trầm thấp của nữ tử vọng tới, thanh âm chập chờn lúc gần lúc xa như một con rắn dài gầy guộc, uốn lượn luồn lách qua khoảng cách giữa những bông tuyết bay tứ tán trong đêm, chui vào màng nhĩ.
Gió đột ngột nổi lên, cuốn theo những bông tuyết táp thẳng vào mặt, Tiểu Thanh Hoa nheo mắt, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng một nữ tử xuất hiện trong mảng tối trên sân.
Triển Chiêu chầm chậm đưa tay về phía cây kiếm đeo bên hông.
Ả đàn bà kia cười khẩy một tiếng, thong thả đi về phía trước, từng tà váy lụa màu đen bị gió lạnh thổi tung, tựa như những xúc tu đen sì đang giương nanh múa vuốt, trông dị thường khôn tả.
Ánh nến mỏng manh hắt ra ngoài cửa sổ cuối cùng cũng phủ lên khuôn mặt xinh đẹp của ả, đôi môi đỏ mọng quyến rũ nở một nụ cười ma mị.
“Triển Chiêu, muốn cứu mạng của Hồng Loan thì mang Doanh Châu Đồ ra đổi.”
***
Vừa thấy kẻ mới tới là yêu miêu, Tiểu Thanh Hoa liền có dự cảm chẳng lành.
Lại nghe yêu miêu nói như thế, không hiểu vì sao Tiểu Thanh Hoa cảm thấy Triển Chiêu sẽ giao Doanh Châu Đồ ra.
Vì vậy nhân lúc mọi người đang kinh ngạc hoặc im lặng, Tiểu Thanh Hoa lẻn vào trong buồng, dùng cả tứ chi trèo lên giường, nhanh chóng cuộn bức Doanh Châu Đồ lại.
Ra cửa không được, nhảy qua cửa sổ cũng không thực tế, Tiểu Thanh Hoa nhìn xung quanh, hai mắt đảo như rang lạc, rồi lỗi bức tranh chui xuống gầm giường.
Gần như ngay sau khi nó nấp xong, Trương Long đã lo lắng xông vào, lớn tiếng nói: “Tiểu Thanh Hoa, mau đưa bức tranh... Ơ, Tiểu Thanh Hoa?”
Tiểu Thanh Hoa rúc sâu trong góc gầm gường, nhìn chăm chằm vào đôi ủng và vạt quan phục của Trương Long, chỉ mong Trương Long không tìm thấy tranh sẽ nhanh chóng rời đi.
Nào ngờ trước mặt đột nhiên có ánh sáng, Trương Long xốc khăn trải giường lên, thò giá nến vào dò xét.
Ánh nến phơi bày vị trí ẩn nấp của Tiểu Thanh Hoa.
“Tiểu Thanh Hoa!” Trương Long vừa bực vừa sốt ruột, “Hồng Loan cô nương sắp chết đến nơi rồi, sao ngươi lại không biết điều như vậy, mau đưa bức tranh đây cho ta!”
“Cô ta chết thì có liên quan gì tới ta?” Tiểu Thanh Hoa vốn định cãi lại thật khí thế, ngờ đâu vừa mở miệng giọng đã mếu máo, “Ta phải dùng bức tranh này để tìm chủ tử nhà ta...”
“Làm gì cũng phải biết nặng nhẹ, tìm người quan trọng hơn hay cứu người quan trọng hơn?” trong lòng Trương Long nóng như lửa đốt, biết muốn cứu Hồng Loan thì không thể chậm trễ, dưới tình thế khẩn cấp liền ném chân nến sang một bên, đưa tay giật lấy bức tranh, Tiểu Thanh Hoa chỉ là cái bát nhỏ yếu ớt, làm sao thắng được Trương Long, nó chợt thấy trong lòng trống rỗng, trái tim căng thẳng, khóc òa lên, chân thấp chân cao tấp tểnh đuổi theo.
Vừa đuổi tới cửa đã thấy Trương Long đưa tranh cho Triển Chiêu, Li Cơ cười gắn một tiếng, mau chóng tới lấy.
Tiểu Thanh Hoa thấy Triển Chiêu sắp đưa tranh cho Li Cơ, máu trong người như dồn hết lên não, cũng không biết lấy sức từ đâu ra, nó gào lên: “Triển Chiêu, ngươi dám!”
Triển Chiêu giật mình, động tác trên tay hơi dừng lại, sau đó quay đầu nhìn Tiểu Thanh Hoa.
“Đó không phải tranh của ngươi, mà là của ta,” Tiểu Thanh Hoa vô cùng uất ức, nước mắt ào ào tuôn ra, “Chính ta đã nói cho ngươi biết tranh ở phủ thái sư, chính ta đã mang tranh từ phủ thái sư về, bức tranh đó là của ta, của ta, của ta!!!”
Quả nhiên trong mắt Triển Chiêu hiện lên một tia do dự, chậm chậm rút tay về.
“Triển hộ vệ,” thấy Triển Chiêu chần chừ, Công Tôn Sách không nhịn được phải lên tiếng nhắc nhở, “Hồng Loan cô nương không trụ được bao lâu nữa đâu.”
***
Li Cơ nhíu mày, không nói một câu.
Trước khi chuẩn bị đi, Ôn Cô Vĩ Ngư đã nhiều lần nhắc nhở ả không được động thủ ở phủ Khai Phong.
“Trong phủ có Tinh Chủ, trộm cắp thích khách có thể vào, nhưng tuyệt đối không được sử dụng yêu khí, một khi kinh động đến Thượng giới thì không ai giải quyết được đâu.”
Ngẫm lại cũng phải, Văn Khúc Tinh Quân hạ phàm được bao nhiêu cặp mắt trên Thượng giới dõi theo, nếu bị phàm nhân mưu hại thì họ chỉ coi là kiếp nạn trần thế không đáng kể gì, nhưng nếu yêu khí nổi lên...
Không được đưa chân vượt qua ranh giới, chơi với lửa một chút cũng được, nhưng cố tình lao vào lửa... thì chỉ có thể là loài thiêu thân không có đầu óc mà thôi.
Bởi vậy ả phải cố kiềm chế, bình tĩnh mà thực hiện cuộc trao đổi này với Triển Chiêu.
Triển Chiêu cụp mắt xuống, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong đầu lại có biết bao ý nghĩ chạy qua.
Hồng Loan nằm trong vòng tay y, hơi thở càng lúc càng yếu, không biết nàng ta đã phải trải qua nỗi đau lớn đến mức nào mà ngay cả sức để nhíu mày cũng không có, đôi mắt thất thần nhìn thẳng vào hư không, bàn tay giữ trên ngực cứng đờ, gỡ thế nào cũng không ra.
Triển Chiêu dường như có thể cảm nhận được chút sinh mệnh nhỏ nhoi còn lại của Hồng Loan đang bị rút ra như một sợi tơ.
Cuộn giấy không nặng, nhưng trọng lượng vẫn đè xuống trái tim.
Y chưa bao giờ do dự trước ý định dùng bản đồ Doanh Châu Đồ để đổi lấy mạng sống của Hồng Loan. Một bên là gặp lại Đoan Mộc Thúy, một bên là cứu mạng Hồng Loan, nặng nhẹ cao thấp thế nào y đã phân chia rõ ràng.
Ngay từ đầu y cũng không tin có thể dùng Doanh Châu Đồ để đi tìm Đoan Mộc Thúy, thiên cơ khó đoán, bức tranh trong tay y cũng không khác gì những bức tranh bình thường, chẳng biết tới bao giờ mới hiểu thấu được huyền cơ?
Điều thực sự khiến Triển Chiêu tiến thoái lưỡng nan là câu nói của Tiểu Thanh Hoa.
Y không phải chủ nhân của Doanh Châu Đồ, lấy tư cách gì để quyết định xem nó được trao đến tay ai?
***
Li Cơ cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
“Triển Chiêu, ngươi nếu còn lưỡng lự thì cứ từ từ mà nghĩ, tiện thể tìm cho nha đầu này một cái quan tài — hôm nay không lấy được tranh thì hôm khác ta đến lấy cũng được, nhưng nếu hôm nay nha đầu này chết...”
Li Cơ cố ý chỉ nói lửng lơ nửa vời, cười gần một tiếng, xoay người định đi.
“Chờ đã.”
Quả nhiên, Li Cơ đắc ý trong lòng nhưng ngoài mặt lại tỏ ra ngạc nhiên: “Sao thế, đổi ý rồi ư?”
Triển Chiêu ra hiệu cho Triệu Hổ tới đỡ Hồng Loan rồi từ từ đứng dậy: “Cứu người là việc trọng yếu. Sau khi Hồng Loan được cứu, Triển mỗ sẽ dùng cả hai tay dâng Doanh Châu Đồ cho ngươi.”
Li Cơ hơi nhướng mày: “Vì sao không phải ngươi đưa tranh cho ta trước? Ta lấy được tranh rồi tự khắc sẽ cứu người.”
“Hôm trước Triển mỗ đã bị ngươi đánh bại, nếu ngươi muốn ra tay cướp tranh, chưa chắc ta đã ngăn được,” ánh mắt Triển Chiêu trở nên lạnh lùng, giọng nói lập tức thay đổi, “Nếu chưa sẵn sàng động thủ, thì phải tuân theo quy tắc trao đổi.”
Li Cơ do dự nhìn Triển Chiêu một hồi, cười nham hiểm: “Cũng được, nếu ngươi lật lọng thì dĩ nhiên ta cũng có cách để nha đầu kia chết nhanh hơn.”
***
Bồng Lai Đồ, Phương Trượng Đồ, Doanh Châu Đồ.
Ba bức tranh tiên sơn treo lơ lửng trên khoảng không giữa thư phòng, ánh nến trên bàn hơi chập chờn, tạo nên cái bóng nhảy nhót trên ba bức tranh, khi tỏ khi mờ.
“Ta vẫn chưa hiểu.” Li Cơ phe phẩy ống đựng tranh trong tay, “Ngươi là thần tiên, thần tiên có chuyện gì mà không làm được, sao lại muốn làm bạn với yêu ma...”
“Ngươi nói hơi nhiều rồi đấy?” Ôn Cô Vĩ Ngư hờ hững.
“Ta hợp tác cùng ngươi, dĩ nhiên phải hỏi nhiều một chút mới được,” Li Cơ cười khẩy, “Ôn Cô Vĩ Ngư, ta không cần biết ngươi đang mưu tính chuyện gì, nhưng ngươi biết rõ ta muốn thứ gì mà.”
“Đương nhiên là ta biết rõ, chỉ là thuốc bất tử của tiên sơn mà thôi. Li Cơ, ngươi đã tu thành tinh quái, có thể hưởng ngàn năm dương thọ, vậy mà ngươi vẫn chưa thấy dů hay sao?”
“Sau ngàn năm vẫn phải chết còn gì? Huống hồ uống thuốc bất tử của tiên sơn là có thể thành tiên rồi.”
“Làm thần tiên thì có gì tốt chứ?”
“Vẫn tốt hơn làm yêu quái.”
Ôn Cô Vĩ Ngư thở dài: “Sau thời Tần Hán, Thượng giới đã lâu không độ phàm nhân thăng tiên, thuốc bất tử cũng không còn nhiều nữa.”
“Nếu không thì ta cũng chẳng cần hợp tác với ngươi.” Khuôn mặt Li Cơ hiện lên nét ngạo mạn.
“Thuốc bất tử của Doanh Châu được giấu dưới bàn ngọc thanh ly ở Kim Loan Quán, sau khi xong việc ta sẽ đi lấy giúp cô.”
“Đã mở Doanh Châu Đồ ra đây rồi, sao lại không thể đi lấy ngay bây giờ?” Li Cơ hung hăng hỏi.
“Thông đạo giữa Doanh Châu Đồ với nhân gian phải chờ đến đúng giờ Tý ngày mùng Một mới mở ra.”
“Còn chín ngày nữa mới tới mùng Một.”
“Vưu Hùng thị [15] ’còn chưa tìm thấy Ôn tiên sinh.”
“Sớm muộn gì hắn cũng tìm thấy Ôn tiên sinh mà ngươi nói.” Li Cơ càng lúc càng sa sầm mặt mày, “Ôn Cô Vĩ Ngư, ngươi năm lần bảy lượt từ chối, rốt cuộc là vì sao?”
Ôn Cô Vĩ Ngư trầm mặc sau một lúc lâu, sau đó mới nói: “Đoan Mộc Thúy đang bị cấm túc ở Kim Loan Quán, nếu đụng phải nàng thì chỉ có đi mà không có về.”
“Lại là Đoan Mộc Thúy!” Li Cơ giận đến bật cười, “Rốt cuộc cô ta có địa vị gì mà ta phải tránh xa ba thước?”
“Cô thật sự muốn biết sao?” Ôn Cô Vĩ Ngư lộ ra vẻ mặc cực kỳ quái dị.
“Xin rửa tai nghe.” Li Cơ ngẩng đầu vênh váo.
Ôn Cô Vĩ Ngư trầm ngâm một lát, thoáng thấy trong nghiên mực trên án thư còn một ít mực thừa, hắn vung tay áo, gió mạnh hất tung nghiên mực, tạt thẳng mực nước về phía Li Cơ.
Li Cơ cả kinh, muốn nghiêng người né đi, nhưng số mực kia lại như có linh khí, nó vươn mình giữa không trung, nhanh chóng vẽ ra bốn chữ lớn rồng bay phượng múa.
Phượng gáy Kỳ Sơn [16] !