Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5385 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
Image

Phải có hương dây, hương dây loại tốt nhất, phải có cả lư hương nữa, ta muốn lư hương của lò Diệu Châu loại tốt nhất,” Tiểu Thanh Hoa vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào, “Phải đốt hương liên tục chín ngày, ta mới có thể nằm mơ, thần tiên mới có thể nói cho ta Doanh Châu Đồ đang ở đâu...”

Công Tôn Sách gật đầu, vội ghi lại lên giấy.

Triển Chiêu âu sầu, sau một lúc lâu dịu dàng nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ mua về cho ngươi.”

“Không cần ngươi mua, ai bảo ngươi mua, ta không thèm đồ ngươi mua đâu.” Tiểu Thanh Hoa như hét toáng lên, hét xong miệng lại trễ xuống, nước mắt rơi lã chã.

“Để ta đi mua, ta đi mua.” Triệu Hổ thấy không ổn, vội đưa tay tóm lấy tờ giấy Công Tôn Sách vừa ghi, “Ngươi yên tâm”.

“Nhớ mua nhiều một tí nhé”. Tiểu Thanh Hoa khụt khịt bổ sung.

“Đảm bảo luôn”, Triệu Hổ chỉ thiếu mỗi nước thề với trời nữa thôi, “Ta đảm bảo sẽ mua nhiều hơn, đừng nói đốt chín ngày, có đốt mười chín ngày cũng được.”

“Thế sao không đi luôn đi?”

“Đi ngay đây đi ngay đây?” Triệu Hổ nhét tờ giấy vào trong ngực, vội vàng bước ra ngoài, suýt chút nữa còn vấp phải bậc cửa.

Triển Chiêu khẽ thở dài trong lòng, nhìn đôi mắt sưng đỏ của Tiểu Thanh Hoa, cảm giác tội lỗi càng lúc càng nặng nề. “Tiểu Thanh Hoa, ngươi nghe ta...”

“Ta không muốn nghe ngươi nói gì hết, nghe ngươi nói là thấy đau đầu rồi!” Tiểu Thanh Hoa giơ hai tay ôm đầu, ngồi bệt mỗng xuống bàn, hai cái chân nhỏ xíu đá lung lung, “Ngươi cút ra đi, cút càng xa càng tốt!”

Triển Chiêu không nói, Công Tôn Sách lại lên tiếng trước.

“Ở đây có ta chăm sóc cho Tiểu Thanh Hoa rồi, ngươi đi thăm Hồng Loan cô nương đi, tuy đã cứu được một mạng nhưng thân thể vẫn còn rất yếu.”

“Nhưng…”

“Còn nhưng với nhị cái gì?” Công Tôn Sách giả vờ nổi cáu, không cho Triển Chiêu phân trần, liền đẩy y ra cửa, lúc đến cạnh cửa khi mới lặng lẽ đưa mắt ra hiệu với Triển Chiêu, thấp giọng nói: “Bây giờ nó đang giận lắm, bọn trẻ con dỗi hờn một lúc là hết ấy mà... Ngươi cứ tránh đi trước đã.”

“Vậy đành nhờ tiên sinh.” Triển Chiêu nhẹ giọng đáp, “Nếu Tiểu Thanh Hoa muốn cái gì thì tiên sinh cứ đồng ý với nó, nếu không lo được thì tiên sinh cứ tới tìm ta.”

Công Tôn Sách chưa kịp trả lời đã nghe Tiểu Thanh Hoa ở trong buồng gào lên đùng đùng: “Ngươi không cần phải giả vờ giả vịt, ngươi đâm người ta một dao, giờ còn đến đóng vai người tốt cái nỗi gì!”

Công Tôn Sách hoảng sợ, liên tục xô đẩy, mãi mới thuyết phục được Triển Chiêu rời đi.

***

Chín ngày sau, mùng Một.

Đêm mùng Một không có ánh trăng.

Đường Chu Tước, hẻm Tấn Hầu, Tế Hoa Lưu.

Gần đến giờ Tý, trong ngoài Tế Hoa Lưu hoàn toàn yên lặng, hẻm Tấn Hầu không một bóng người cũng chẳng có tiếng động, những chiếc đèn lồng dưới mái hiên hai bên lối đi đều tắt lịm, ngoại trừ hai chiếc đèn lồng đỏ treo trên cửa chính của Tế Hoa Lưu, từ xa nhìn lại trông như một đôi mắt đỏ rực trong đêm tối.

Trên dưới Tế Hoa Lưu đều đã nghỉ ngơi, trong khoảng sân rộng lớn phủ một màu đen tăm tối, chợt nghe một tiếng “kẹt” rất nhẹ, cánh cửa sân sau từ từ mở ra, có người nhoài nửa người ra nhìn xung quanh, hết sức nhẹ nhàng lách qua cửa, rồi lại cực kỳ cẩn thận mà khép cửa vào.

Sau đó bóng đen ấy vội vàng đi qua sân sau, băng qua cửa tròn, rẽ trái quẹo phải trông có vẻ rất quen chân, một lát sau người nọ đến trước thư phòng, lại nhìn quanh bốn phía lần nữa, đẩy cửa ra, nhanh chóng lách vào trong rồi lật tay đóng lại.

Trong thư phòng không có ánh nến, nhưng ả vẫn thấy được thứ mình cần tìm.

Bởi trong ba bức tranh đang bay lơ lửng giữa không trung, có một bức đang tỏa ra ánh sáng dìu dịu.

Doanh Châu Đổ.

Li Cơ tiến lên một bước, run rẩy vươn tay ra, nhẹ nhàng ấn lên chiếc thuyền độc mộc trên Doanh Châu Đồ.

Kẻ độc ác hợp tác với người thâm hiểm, bản thân việc hợp tác không phải vấn đề, mà mấu chốt là có thể tin được nhau hay không.

Rõ ràng Li Cơ cũng không tin Ôn Cô Vĩ Ngư.

Ả muốn có thuốc bất tử, thủ đoạn của ả có thể xấu xa, nhưng ý định của ả rất rõ ràng - không như Ôn Cô Vĩ Ngư, hắn giữ miệng kín như bưng, không trả lời thẳng những câu hỏi của ả, từ đầu tới giờ hắn vẫn lá mặt lá trái chẳng chịu để lộ ý đồ thực sự của mình. Hợp tác như thế ít nhiều cũng khiến ả thấy không yên tâm.

Nói trắng ra là ả có cảm giác Ôn Cô Vĩ Ngư rất có thể sẽ qua cầu rút ván, ả sợ cuối cùng mình lại thành dã tràng xe cát biển Đông, nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.

Hơn nữa ả còn sợ mình không thể rút lui một cách an toàn. Ôn Cô Vĩ Ngư thân là thần tiên lại hao tâm tổn trí muốn đoạt được tranh tiên sơn, chẳng lẽ hắn đã nhập ma đạo, đứng ở phía đối lập với thần tiên?

Thôi xin kiếu, chơi thế thì lớn quá, tuy ả là yêu quái nhưng xưa nay chưa từng có ý định quyết đấu với thần tiên.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy tim đập thình thịch như đối diện với vực sâu, cứ lật lọng một phen, giấu Ôn Cô Vĩ Ngư lên Doanh Châu trước, tự mình đi tìm thuốc bất tử, nếu may mắn thì lấy được thuốc bất tử rồi cao bay xa chạy, tìm nơi ẩn mình, chưa chắc Ôn Cô Vĩ Ngư đã tìm được ả.

Phượng gáy Kỳ Sơn cái gì, lấy Đoan Mộc Thúy ra dọa ả ư? Hừ, trên Bảng Phong Thần có khi còn chẳng có tên Đoan Mộc Thúy.

Ánh sáng của Doanh Châu Đồ lan rộng, dần dần bao phủ lấy cơ thể Li Cơ.

Đột nhiên ả lại hơi do dự.

Ai biết thông đạo giữa Doanh Châu và nhân gian trông ra làm sao? Nếu có sự cố thì sao? Nếu không đến được Doanh Châu thì phải làm thế nào? Nếu như Ôn Cô Vĩ Ngư không nói dối, vừa đến Kim Loan Quán lại gặp phải Đoan Mộc Thúy, chẳng phải là tự tìm đường chết ư?

Suy nghĩ của Li Cơ dần dao động, ả nhìn bàn tay vẫn đang đè lên chiếc thuyền độc mộc, không biết có nên rút về hay không.

Bỗng nhiên bên tai có một tiếng chuông vang dội, giờ Tý đã điểm!

Quảng sáng dịu nhẹ kia đột nhiên trở nên chói lóa, trong phút chốc trước mắt chỉ thấy sáng trắng như tuyết, thân thể như bị cuốn vào lốc xoáy xoay tròn, nội tạng như sắp bị tống ra ngoài.

Ngay sau đó thần trí tỉnh táo trở lại, ả thấy mình đang ở trên một chiếc thuyền độc mộc giữa biển rộng mênh mông, gió to sóng lớn, tiếng sóng rung trời, chiếc thuyền nhỏ chòng chành nghiêng ngả, lúc bị ném lên giữa không trung, lúc bị cuốn tới chân con sóng, gió biển lạnh thấu xương thổi qua, nhất thời bên tai chỉ có tiếng gió phần phật, tóc bị gió đánh tả tơi, như sắp bị giật khỏi da đầu, quần áo dính chặt vào người, căng đến mức không thở nổi.

Trái tim của Li Cơ như nhảy ra khỏi lồng ngực cánh tay lạnh cóng của ả run rẩy khi cố gắng bám chặt vào ván thuyền. Đột nhiên ánh mắt của ả như bị dính cứng, không mảy may động đậy.

Phía trước vài dặm, một tòa tiên sơn nguy nga cao vút tận trời, mây trắng tựa ngọc, nhật nguyệt tỏa ngời, hạc ngậm linh chi, rồng bay phượng múa.

Cuối cùng vẫn đến... Doanh Châu.

***

Trước khi đi ngủ, Triển Chiêu đến phòng của Công Tôn Sách để thăm Tiểu Thanh Hoa, vừa đến cửa đã thấy Công Tôn Sách cầm một cuộn giấy đi ra, Công Tôn Sách đoán được ý định của Triển Chiêu, chỉ vào trong buồng, thấp giọng cười nói: “Nó đã ngủ rồi, thắp hương chín ngày chỉ chờ giấc mộng đêm nay”

Dứt lời lại lắc đầu thở dài nói: “Cho dù mơ được thì sao chứ, Doanh Châu Đồ vẫn nằm trong tay ả yêu miêu kia, ả ta rất lợi hại, Triển hộ vệ, ngươi thực sự muốn đi đoạt tranh sao?”

Không đợi Triển Chiêu trả lời, ông nghi hoặc nói: “Nhắc tới mới nhớ, Ôn Cô Vĩ Ngư đúng là ỷ y, ngày trước có Đoan Mộc cô nương ở đây, nào có chuyện để yêu quái lọt lưới? Mấy ngày nay chỉ thấy môn nhân của Tế Hoa Lưu như Hồng Loan cô nương bôn ba khắp nơi, rốt cuộc là Ôn Cô Vĩ Ngư đang bận làm cái gì vậy?”

Ông cứ tự hỏi tự đáp, nói đến quên trời đất, khó khăn lắm Triển Chiêu mới chen ngang được một câu: “Ôn Cô môn chủ thân là người đứng đầu một môn, phải lo bày mưu tính kế để đạt được thắng lợi sau cùng, không phải lúc nào cũng tự tay làm việc.

Công Tôn Sách ngẫm lại thấy cũng có lý: “Mong là như thế, nhưng con yêu miêu này không dễ thu phục, ngay cả Hồng Loan cô nương cũng suýt bỏ mạng. Chờ sau khi Tiểu Thanh Hoa mơ thấy Doanh Châu Đồ đang ở đâu, chúng ta vẫn nên đi mời Ôn Cô môn chủ hỗ trợ, phần thắng cũng cao hơn một chút”

“Triển Chiêu cũng nghĩ như vậy.”

Hai người đứng nói chuyện ngoài cửa, Tiểu Thanh Hoa nghe được không sót một lời nào, nó lạnh lùng hừ một tiếng, lật người quay vào bên trong.

Triển Chiêu, cho dù có mơ thấy Doanh Châu Đồ đang đâu thì ta cũng sẽ không nói cho ngươi biết. Nếu không làm thế, giả dụ lấy được tranh rồi thì sao, ả yêu miêu lại lấy tính mạng Hồng cô nương Lục cô nương uy hiếp ngươi, chẳng phải ngươi lại ngoan ngoãn giao tranh ra ư?

Đi một ngày đàng học một sàng khôn, bây giờ muốn đi cướp tranh thì chỉ cần sức của một mình Bát ca ta đây là đủ.

***

Bước lên núi theo con đường nhỏ uốn lượn, thấy mây trắng bảng lảng, cỏ tiên ngan ngát, hoa thơm cỏ lạ, tre trúc rậm rạp, đá tảng biếc xanh, suối chảy róc rách, đi đến lưng chừng núi thoáng nghe có tiếng nói cười rôm rả, Li Cơ men theo tiếng động đó, nấp sau thân cây lặng lẽ nhìn, thấy trên đài mây có năm sáu nam tử ăn mặc đạo mạo đang ngồi với nhau, xung quanh có mấy tiên nữ dung nhan yêu kiều đang hầu hạ, nhìn kỹ lại thấy trên những chiếc bàn bên cạnh họ đều là những loại trái cây quý hiếm ả chưa từng được thấy, hương thơm ngào ngạt, khiến người ta thèm chảy nước miếng.

Li Cơ cảm thấy rất hâm mộ, nhưng sau khi nghe kỹ thì sự hâm mộ dần dần biến mất, thay vào đó lại sinh ra một chút chán ghét coi thường, chỉ cảm thấy chuyện của những người kia quá nhàm chán, làm người ta buồn ngủ.

Vậy họ đang nói cái gì?

Mới đầu nói chuyện Lão Tử, Mộc Công, Quảng Thành Tử, sau lại bàn tới Chu Mục Vương, Yến Chiêu Vương, Ngụy Bá Dương, rồi tới Tiêu Sử, Đông Phương Sóc, Trương Đạo Lăng, dường như muốn kể hết những vị được thăng thiên thành tiên tự cổ chí kim, kể chán lại bàn đến bí tịch thăng thiên, nào là Ngũ nhạc chân hình đồ, Linh quang sinh kinh, Lục giáp linh phi chân kinh , rồi từ lý luận đi tới thực tiễn, bàn chuyện Hoài Nam Vương - Lưu An nấu tiên dược, một người đắc đạo gà chó lên trời, huyên thuyên mãi không dứt, trong lời nói luôn ra vẻ thần tiên ưu việt hơn đời, đồng thời cảm thương cho kiếp phàm nhân như mảnh bèo trôi.

Trong lúc ngẩn ngơ lắng nghe, Li Cơ như trở lại vườn ngự uyển Đại Đường rực rỡ gấm hoa vàng son ngọc ngà, chẳng phải chúng tiên trước mắt cũng giống y như đám quan lại quý nhân ăn không ngồi rồi tham hoa yêu rượu đó sao? Cũng chỉ là mấy kẻ ăn tục nói phét, nói như rồng leo, làm như mèo mửa tự cho mình là đúng.

Ôn Cô Vĩ Ngư nói không sai, thần tiên chỉ là một đám người bất tử nhiều pháp lực hơn phàm nhân mà thôi

Trong lòng Li Cơ tức khắc nảy sinh cảm giác xem thường, lúc quay người bước đi còn cố ý đạp lên một cành cây rơi dưới đất.

Tiếng cành cây gãy không nhỏ, nhưng đám thần tiên trên máy ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên, nói chi đến việc họ nhìn về bên này.

Bọn họ đã sống quá an nhàn, đao thương cất kho, ngựa thả về núi [17] sống trên tiên sơn Doanh Châu tiêu dao tự tại như vậy, từ lâu họ đã không còn biết cảnh giác là gì nữa rồi.

Yêu quái chỉ có thể tồn tại ở hạ giới.

Doanh Châu lấy đâu ra yêu quái?

Li Cơ cười gằn mấy tiếng, trong lòng đã quyết, đi thẳng đến Kim Loan Quán.

Ôn Cô Vĩ Ngư từng chỉ rõ địa hình Doanh Châu cho ả biết, đặc biệt còn chỉ kỹ vị trí Kim Loan Quán cốt để cho ả tránh khỏi đó.

Ai mà ngờ hôm đó bảo tránh đi, hôm nay lại tìm đến.

Kế hoạch không theo kịp những đổi thay, thế sự như ván cờ, mỗi ngày mỗi khác.

« Lùi
Tiến »