_khaiphongchiquai005.jpg)
Vị trí của Kim Loan Quán quả là trang trọng khác thường, nó nằm trên đỉnh tiên sơn, bên ngoài vách núi thẳng đứng, trên cả những tầng mây, như ẩn như hiện, thấp thoảng hư ảo.
Đi vào Kim Loan Quán thấy đồ đạc bài trí trong quán cũng giống như nhà dân bình thường, không dựng tượng Lão Quân để thờ cúng như các đạo quán dưới nhân gian, mới đầu Li Cơ còn thấy rất kỳ lạ, sau ngẫm lại mới tự cười nhạo chính mình vì suy nghĩ ngớ ngẩn: Doanh Châu đâu đâu cũng có thần tiên, cần chi phải lập tượng thờ.
Ả lại nhớ tới những lời Ôn Cô Vĩ Ngư đã nói, thuốc bất tử đặt dưới bàn ngọc thanh ly trong Kim Loan Quán, tìm quanh không thấy gì nên ả đi theo hành lang dẫn đến hậu viện, thật không ngờ hậu viện lại là một thế giới khác, cỏ xuân trải rộng, chim oanh mùa hè hót líu lo, hoa cúc mùa thu nở rực rỡ, hàn mai mùa đông cũng thi nhau tỏa hương, ở đây không phân bốn mùa, lòng hâm mộ của Li Cơ lại trỗi dậy, ả thầm nghĩ: Dù sao thì làm thần tiên cũng không tệ.
Đang lúc suy nghĩ, ánh mắt ả chậm rãi quét qua sân một vòng, chợt nhìn thấy một người, toàn thân ả chấn động, vô thức phi thân lùi vào trong quán. Ả lấy tay vuốt ngực, chỉ cảm thấy trái tim đập thình thịch, chân lại bản rủn vô lực, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, không nhịn được bèn ló đầu ra nhìn trộm.
Cô gái kia dường như không hề nhận ra sự có mặt của Li Cơ, nàng mặc bộ áo xanh biếc như nước, trên tay cầm một cây bút chấm mực chu sa, đầu còn lại của cây bút đặt trên môi, miệng khẽ gặm cắn. Lát sau như chợt nghĩ ra điều gì, nàng nhấc bút lướt trên không trung nhẹ nhàng tô vẽ, vẽ xong đưa ngón tay điểm nhẹ, một con vẹt xanh mập ú hiện ra, phành phạch vỗ cánh bay đi, tiếc rằng thân hình phì nộn nặng quá, chưa bay được bao xa đã đậu xuống một cây mai kêu quang quác.
Cô gái thở dài nói: “Một mình ta bị cấm túc ở Kim Loan Quán, chán chết mất thôi. Nói rồi vung tay lên, ống tay áo thu vào, chỉ thấy mây khói quay cuồng, tiếng gió rít gào, hết thảy cảnh vật trong viện từ hoa cỏ đến chim chóc đều hóa thành hư vô.”
Khi nhìn kỹ lại thì đâu có hậu viện nào ở đây, rõ ràng đó là ở nơi sâu nhất giữa những tầng mây, dưới áng mây chỉ thấy vực sâu vạn trượng nhìn không thấy đáy, trong đám mây phía sau lưng cô gái lại có một gian lầu các, hẳn là hậu điện của Kim Loan Quán.
Lúc này Li Cơ mới hiểu ra những gì ả vừa thấy là trò vui mà cô gái kia tạo ra trong lúc buồn chán, đến khi nghe cô gái nói “Một mình ta bị cấm túc ở Kim Loan Quán” ả mới vỡ lẽ: Thì ra cô gái này là Đoan Mộc Thúy.
Đoan Mộc Thúy bất mãn một hồi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía tiền điện, Li Cơ giật mình đánh thót, còn tưởng rằng mình đã bị phát hiện, nhưng Đoan Mộc Thúy lại thở dài, cúi đầu đưa tay đùa nghịch những áng mây vấn vít xung quanh, có vẻ rất buồn bực.
Trái tim của Li Cơ đập loạn xạ, trong lòng chợt nghĩ: Thuốc bất tử hẳn phải ở trong hậu điện của Kim Loan Quán, nhưng Đoan Mộc Thúy đang bị cấm túc ở đây thì làm sao lấy được thuốc? Nếu không lấy được thì chẳng phải chuyến này đi hoài công sao? Ả lại lén nhìn Đoan Mộc Thúy một lúc, thầm nhủ: Ôn Cô Vĩ Ngư cứ nói Đoan Mộc Thúy xuất thân võ tướng, nhưng bây giờ xem ra không khác gì những tiên nữ mà ả đã thấy khi lên núi, có lẽ pháp lực cũng không quá cao, nếu ả dốc toàn lực, chưa chắc Đoan Mộc Thúy đã chống đỡ được...
Đang còn do dự thì Đoan Mộc Thúy đưa tay phủi phủi vạt áo rồi xoay người đi về tiền điện, người ta vẫn nói vào thế bí tự nhiên nhanh trí, hai người chỉ cách nhau vài chục bước chân, trong đầu Li Cơ chạy bao nhiêu suy nghĩ, toàn thân lúc nóng lúc lạnh, tim đập thình thịch không ngừng, ả nhủ thầm: Cô ta cũng giống đám thần tiên kia thôi, sẽ không nghĩ đến chuyện có yêu quái xông vào Doanh Châu, nếu vậy ta có thể chiếm thế thượng phong, minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, chỉ cần ta dốc toàn lực đánh lén khiến cô ta bị thương nặng thì cô ta sẽ không thể cản trở ta hành sự.
Nghĩ đến đây, cánh tay phải của Li Cơ dần dần phồng lên, lông đen phủ kín, toàn bộ cánh tay cứng như sắt, móng vuốt sắc nhọn như mũi khoan thép, lực đạo cuồn cuộn dồn vào cánh tay phải.
Thấy Đoan Mộc Thúy đến gần, Li Cơ quát lên một tiếng, dồn hết khí lực toàn thân, tung móng vuốt ra.
Trước đây, khi Li Cơ và Triển Chiêu giao chiến, chỉ cần về một cái là có thể để lại dấu vết trên thân kiếm Cự Khuyết, buộc Triển Chiêu phải rút lui, huống chi lần này ả không chỉ lập mưu đánh lén mà còn dồn hết sức ra đánh Cú vồ này ác liệt đến mức nào ư? Ngay cả tảng đá lớn cũng bị nó bào thành bột, Đoan Mộc Thúy còn đang chìm trong cảm giác chán chường, sao có thể đoán trước biến cố bất ngờ ập đến? Toàn thân nàng bị kình lực ném ra ngoài, máu tươi phun ra như nhuộm những đám mây quanh nàng thành màu đỏ máu.
Li Cơ vui mừng khôn xiết, ả không kịp xem thương thế của Đoan Mộc Thúy như thế nào, thân thể bay lên, hướng thẳng tới phía hậu điện, vừa bay được một khoảng cỡ bằng nửa thân người, chợt cảm thấy mắt cá chân đau nhói, như bị ấn sắt nung vào người, hóa ra tay Đoan Mộc Thúy đang giữ chặt lấy mắt cá chân của Li Cơ, nàng khàn giọng nói: “Đi xuống”, rồi cứ thế giật thẳng Li Cơ đang bay giữa không trung xuống.
Li Cơ như bị tạt một chậu nước lạnh thấu tim: Cú về vừa rồi không làm cô ta bị thương ư?
Ả vội quay đầu nhìn lại, thấy đầu mày đáy mắt của Đoan Mộc Thúy đều là sát khí lạnh buốt, ả không khỏi
bàng hoàng, nhìn kỹ lại thấy trong lòng hơi thả lỏng một chút: Đoan Mộc Thúy dùng một tay bịt chặt cổ họng mình, máu tươi ấm nóng không ngừng tràn ra từ kẽ ngón tay của nàng, vết thương có vẻ rất nghiêm trọng, Li Cơ bèn tìm cách thoát thân, kéo mắt cá chân ra khỏi tay Đoan Mộc Thúy, cái kéo chân của Đoan Mộc Thúy quả thật chỉ là chút sức tàn trong lúc nguy cấp, làm sao nàng có thể chịu được cú va chạm khác? Sau khi Li Cơ thoát khỏi tay nàng, thân thể nàng hơi lắc lư, vừa định mở miệng nói thì máu tươi tràn ra, nàng đành lùi lại hai bước, dựa vào vách tường, lạnh lùng nhìn Li Cơ.
Trước đó Li Cơ còn hoảng sợ, nhưng thấy Đoan Mộc Thúy không có sức phản kích, vừa mừng vừa sợ, lát sau tâm trí ả nảy sinh cảm giác mừng như điên, trong lòng dâng lên sự tự đắc, không kìm nén được liền nói: “Đoan Mộc Thúy, có người nói ta phải đi bái Bồ Tát, xin Bồ Tát phù hộ cho cả đời này ta không gặp phải ngươi, theo ta thấy kẻ nên đi bái Bồ Tát là ngươi mới phải.” Dứt lời ả cười một tràng, cảm thấy thống khoái vô cùng, rồi thình lình ả phi thân lên, nhanh như tên bắn lao vào hậu điện.
Li Cơ đi rồi, rốt cuộc Đoan Mộc Thúy không chịu nổi nữa, hai đầu gối mềm nhũn, nàng quỳ sụp xuống chân tường, cảm thấy ngón tay của mình nhớp nháp trơn trượt, ngoại trừ vết thương ở cổ họng thì máu ở ngực và bụng cũng tuôn ra như suối, nhuộm bộ áo xanh của nàng thành một màu máu đỏ tươi, lòng nàng chùng xuống, thầm nhủ “không xong rồi”, nàng vội lấy lại tinh thần, tập trung tiên khí, nghĩ việc quan trọng lúc này là bảo vệ tinh phách, nếu không thân thể bị thương mà nguyên thần tán loạn thì hậu quả khó mà lường được, khi nàng đang ngưng thần tĩnh khí thì nghe thấy tiếng gió khác thường, Li Cơ đã quay lại, đứng trước mặt nàng.
Đoan Mộc Thúy ngước mắt nhìn lên, đúng lúc đó Li Cơ cúi người xuống, cầm chiếc lọ ngọc mỡ dê lắc lư trước mặt Đoan Mộc Thúy, đắc ý nói: “Sau này cùng được liệt vào tiên ban, xin nhờ Đoan Mộc thượng tiên quan tâm chỉ bảo.”
Đoan Mộc Thúy vô cùng tức giận, nghiêm nghị nói: “Ngươi đến đây đoạt thuốc!” Lời vừa ra khỏi miệng nàng đã cảm thấy cổ họng đau nhói, hừ một tiếng, một tay ôm cổ, tay kia chống xuống đất, trong đôi mắt ngập tràn vẻ giận dữ.
Li Cơ cười nói: “Suy cho cùng cũng phải đa tạ Đoan Mộc cô nương ban thuốc.” Nói xong cười ha hả, tay nâng bình ngọc, nghênh ngang đi ra phía ngoài.
Mới đi được vài bước, liền nghe Đoan Mộc Thúy quát: “Đứng lại.”
Li Cơ hơi sững sờ, ả đứng khựng lại, liếc nhìn lại thấy Đoan Mộc Thúy đứng tại chỗ, trong lòng cảm thấy quái lạ: Cô ta còn sức đứng lên sao? Chưa kịp hoàn hồn đã chợt thấy Đoan Một Thúy nghiến chặt hàm răng, mặt phủ sương lạnh, trong mắt ngập tràn quyết tâm lấy mạng đánh liều, trong lòng Li Cơ chợt có dự cảm không lành, ả đang muốn tránh đi thì lại thấy một lưỡi lửa bắn ra từ lòng bàn tay của Đoan Mộc Thúy, ngay sau đó ả cảm thấy tay đau đớn khôn cùng, ả vội buông tay ra, bình ngọc bị tam vị chân hỏa thiêu đốt, “đoàng” một tiếng, chiếc bình nổ tung, ngay cả thuốc bất tử trong bình cũng tan thành tro bụi.
Li Cơ đau đớn tột cùng, lúc đó cánh tay của ả cũng bị tam vị chân hỏa xâm nhập vào tận xương tủy, nhưng nhìn thấy tiên dược bị phá hủy, nỗi đau đớn càng ngấm sâu hơn, ả đứng ngây người một hồi, sau đó cơ mặt rần rật chuyển động, chuyển hóa thành nét mặt hung ác nanh nọc, ả nói với Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc Thúy, kết cục này là do ngươi tự chuốc lấy!”
Đoan Mộc Thúy thở dài một hơi, cười thản nhiên, lấy mu bàn tay lau đi vết máu bên môi, sắc mặt lại bình tĩnh đến không nói nên lời.
***
Tiểu Thanh Hoa giật mình tỉnh dậy.
Giờ Tý đã qua, từ xa vọng tới tiếng mõ báo giờ Sửu, trong đêm đen tĩnh mịch tiếng mõ ấy lại người ta bực bội mà chẳng hiểu do đâu.
Trong buồng vang lên một tiếng thở dài, Công Tôn Sách bên cạnh đang ngủ say, Tiểu Thanh Hoa ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu, chỉ thấy trong lòng cực kỳ chua xót, vừa vô vọng vừa lạc lõng, nó cứ ngồi như vậy, đột nhiên nó nhảy dựng lên: Thần tiên trong mộng đã nói cho ta biết Doanh Châu Đồ nằm ở đâu, vậy ta còn ngồi đây làm chi? Đúng là đáng đánh mà!
Nghĩ đến đây nó tự tát mình vài cái thật mạnh, sau đó sờ soạng tìm quần áo trong bóng tối, lén lén lút lút mặc vào, rồi nó liếc nhìn Công Tôn Sách đang say giấc nồng, trong lòng trào lên một cảm giác đắc ý: Lần này ta tự mình lẻn đi, đến khi các ngươi phát giác thì ta đã tới Doanh Châu từ lâu rồi.
Càng nghĩ càng đắc chí, nó thận trọng đi vòng qua Công Tôn Sách, bò xuống giường, rồi lần mò tìm cây kiếm để trên bàn, đeo lên hông, bò ra khỏi cửa sổ hé mở, nhìn quanh một hồi, tin rằng mọi người chưa phát hiện ra mình, lúc này mới hăm hở đi thẳng đến hẻm Tấn Hầu.
***
Tiểu Thanh Hoa theo sự chỉ dẫn của thần tiên trong mộng đi qua hết đường lớn đến ngõ nhỏ, đoạn đường này nó cứ thẳng tiến mà đi, chỉ khi đến hẻm Tấn Hầu nó mới giật mình kinh hãi: Chẳng phải đây là Tế Hoa Lưu ư? Sao Doanh Châu Đồ lại ở đây? Chẳng lẽ tân môn chủ đã hàng phục được yêu ma, cướp được tranh về? Vậy ta đến trộm đồ thì tội to lắm đấy nhỉ?
Nghĩ một lúc chợt cảm thấy tình thế hiện tại có vẻ nghiêm trọng, nó chắp tay đi đi lại lại trước cửa Tế Hoa Lưu, trông như một nhà tư tưởng đang suy nghĩ, mà đi tới đi lui cũng chẳng nghĩ thông, nó lẩm bẩm: “Cũng không thể đi một chuyến uổng công như thế được, cứ vào xem sao đã.”
Nói ra mới thấy tường bao bên ngoài Tế Hoa Lưu dễ leo qua hơn phủ Khai Phong nhiều, dù vẫn phải mất rất nhiều công sức nhưng cuối cùng Tiểu Thanh Hoa vẫn trèo tường vào nhà thành công, chân vừa chạm đất, chưa kịp thở phào đã nghe thấy “ầm” một tiếng vang dội, giương mắt nhìn về phía có tiếng động thì thấy có một bóng người vụt qua, đi thẳng vào trong.
Tiếng động này rất lớn, làm kinh động đến người của Tế Hoa Lưu, không bao lâu sau đèn đuốc lần lượt sáng lên, có mấy người khoác áo chạy ra cửa nhìn quanh, kể cũng lạ, mấy người này chỉ liếc mắt nhìn nhau rồi vội vàng trở về phòng, chẳng mấy chốc ánh nến vừa mới thắp lên đều tắt ngúm, cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Thanh Hoa tò mò lắm, nó rón ra rón rén đi tới cửa, vừa nhấc chân bước qua ngưỡng cửa nhìn vào trong, thì thấy một nam tử mặc áo trắng đang đứng đó, dáng người hiên ngang, mày kiếm mắt sao, môi mỏng hơi mím lại, vẻ giận dữ tích tụ trên khuôn mặt, chứng tỏ hắn đang vô cùng tức giận.
Tiểu Thanh Hoa vỡ lẽ: Vị này chính là tân môn chủ
của Tế Hoa Lưu Ôn Cô Vĩ Ngư, không ngờ lại đẹp như vậy. Rồi nó ngẫm lại: Chủ tử nhà ta cũng rất đẹp, thần tiên dĩ nhiên là phải đẹp rồi.
Kỳ thật bộ dạng của Ôn Cô Vĩ Ngư tuy có thể coi là xuất chúng, nhưng cũng không đến nỗi trần thế chẳng có ai sánh bằng, nói đâu xa, ngay đây có Triển hộ vệ của phủ Khai Phong...
Ây ây, lạc đề rồi, thật ra tôi chỉ muốn nói, trong mắt Tiểu Thanh Hoa không thể không có sự sùng bái đối với thần tiên, cho dù tiên - phàm có ngang nhau thì trong lòng nó thần tiên vẫn tốt hơn cả, nếu tiên có tướng mạo xấu xí thì nó sẽ coi là phóng khoáng, thoát tục, cá tính, độc đáo, có lối đi riêng, cho nên đêm hôm khuya khoắt nó nhìn Ôn Cô Vĩ Ngư với đôi mắt lấp lánh cũng là chuyện bình thường.
Khó khăn lắm Tiểu Thanh Hoa mới bình tĩnh lại được, bỗng nhiên tầm mắt của nó lướt đến ba bức tranh tiên sơn treo lơ lửng trước mặt Ôn Cô Vĩ Ngư, trong lòng nó giật nảy lên: quả nhiên ba bức tranh đều ở đây, thần tiên đã ra tay là phải hơn người, sớm biết như vậy ta còn tìm Triển Chiêu làm chi, nếu đi tìm Ôn Cô môn chủ từ đầu thì lúc này có khi ta đã ở Doanh Châu rồi cũng nên.
Nó liền nghĩ xem mình phải chào hỏi Ôn Cô Vĩ Ngư như thế nào, vì đi vội quá nên ngay cả quà gặp mặt cũng không kịp chuẩn bị, có vẻ lễ nghĩa không được chu toàn. Rồi nó lại nghĩ mình trèo tường mà vào, ngay cả bái thiếp cũng chưa đưa tới, thật sự không đúng lễ nghi, càng nghĩ càng thấy khó xử, nó lại lẩm bà lẩm bẩm, tiến thoái lưỡng nan không biết phải làm sao mới được.
Không nói đến Tiểu Thanh Hoa đang bận xoắn xuýt với mớ tơ lòng, Ôn Cô Vĩ Ngư ở trong phòng đang càng lúc càng không kiềm chế được, đuôi mắt không giấu được vẻ nóng giận điên cuồng, hai tay hắn nắm chặt, chỗ khớp xương kêu răng rắc, hiện lên màu trắng xanh bợt bạt.