_khaiphongchiquai005.jpg)
Lúc này trong ngoài căn phòng đều vô cùng yên lặng, thế nên khi tiếng sóng truyền đến nghe rất rõ ràng.
Mũi của Tiểu Thanh Hoa đột nhiên ngửi thấy mùi gió biển mang hơi thở mặn chát, nó cảm thấy thật kỳ quái, vừa ngẩng đầu lên liền nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm thấp từ cổ họng của Ôn Cô Vĩ Ngư, tay phải hắn về tới, chộp thẳng về phía Doanh Châu Đồ, kể cũng lạ, vừa chạm vào bức tranh tay hắn liền chui vào trong, như thể mặt tranh bị lún vào.
Tiểu Thanh Hoa dụi mắt, chưa kịp phản ứng thì Ôn Cô Vĩ Ngư lại gầm lên một tiếng, hắn từ trong tranh bắt được một người, năm ngón tay thộp lấy cổ người nọ, quăng mạnh xuống đất.
Tiểu Thanh Hoa cảm thấy mặt đất hơi chấn động, giật mình hoảng sợ suýt nữa thì nhảy dựng lên, nó thầm nghĩ: Muốn người ta chết hay sao mà ném mạnh như vậy?
Ôn Cô Vĩ Ngư giận không kìm được, nói: “Nghiệp chướng, ai cho phép ngươi đi tới Doanh Châu?”
Người nọ thét lên một tiếng, cú ném vô cùng tàn nhẫn, nhất thời không cử động được. Khi ả chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt cực kỳ đau đớn, nhưng trong mắt lại có một tia giễu cợt, miệng cười khằng khặc.
Lúc này ả quay mặt về phía Tiểu Thanh Hoa, vừa thấy rõ khuôn mặt ấy, Tiểu Thanh Hoa suýt nữa đã kêu lên thành tiếng, may mà nó nhanh tay che miệng, trong lòng chấn động không ngừng như nổi trống: Đó không phải là yêu miêu sao?
Đương khi nó còn luống cuống hốt hoảng thì Ôn Cô Vĩ Ngư ở trong nhà chợt dừng lại, chậm rãi tới gần Li Cơ ngửi một hơi, sau đó nhìn ả chằm chằm mà hỏi: “Máu trên người ngươi là của ai?”
Li Cơ mang vẻ mặt kỳ quái khó lường, bỗng nhiên nhe ra răng nanh sắc bén, cười gắn: “Trong kẽ răng ta toàn là máu thịt, ngươi có muốn phân biệt rõ ai với ai không?”
Ôn Cô Vĩ Ngư trông như đang dậy sóng trong lòng, nhưng thái độ lại trầm mặc khác thường, hắn chậm rãi đứng thẳng người lên, cố bình tĩnh nói: “Ngươi tới Kim Loan Quán rồi ư?”
Li Cơ nghe thấy giọng nói của Ôn Cô Vĩ Ngư khẽ run rẩy, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp vẻ kinh hãi không dám thả lỏng trong mắt hắn, ả chợt cảm thấy vô cùng khoái trá, hung ác nói: “Ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, sao lại không dám hỏi?”
Ôn Cô Vĩ Ngư nắm chặt hai tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, không nói một lời.
“Nếu ngươi không dám hỏi, vậy để ta nói giúp ngươi.” Li Cơ cười, vươn tay nắm lấy chân bàn bên cạnh, chật vật đứng lên, “Ngươi muốn hỏi lúc ta đến Kim Loan Quán có gặp Đoan Mộc Thúy không? Ngươi muốn hỏi có phải Đoan Mộc Thúy đã chết rồi không? Bởi vì nếu cô ta còn sống thì tuyệt đối sẽ không cho ta cơ hội chạy thoát, đúng chứ?”
Ôn Cô Vĩ Ngư bình tĩnh đáp: “Ta không cần hỏi... Ngươi căn bản không phải là đối thủ của Đoan Mộc Thúy.”
Li Cơ cười duyên dáng, vẫn thong thả rũ tay áo phủ lên bàn tay, hướng lên trán Ôn Cô Vĩ Ngư, dịu dàng nói: “Còn nói không lo, mồ hôi đã ra nhiều thế này rồi.”
Nói đoạn ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng giúp Ôn Cô Vĩ Ngư lau mồ hôi trên trán, mỉm cười nói: “Ngươi nói không sai, ta quả thực không phải là đối thủ của cô ta... Pháp lực của thần tiên ở Doanh Châu đúng là siêu phàm, tiếc rằng có hơi sơ suất, nếu không thì ta cũng chẳng đánh lén được...”
Chưa kịp dứt lời, bàn tay của Ôn Cô Vĩ Ngư đã nắm chặt lấy cổ tay phải của Li Cơ như một cái cùm sắt, ánh mắt hắn đã trở lại vẻ lãnh đạm và thâm trầm thường ngày.
Vừa rồi khi Ôn Cô Vĩ Ngư tỏ vẻ giận dữ, Li Cơ không hề cảm thấy đáng sợ, nhưng thấy Ôn Cô Vĩ Ngư mặt mũi vô cảm như thế này, trong lòng ả bỗng trở nên thấp thỏm lo âu, ả gượng cười nói: “Sao thế, ngươi...”
Đang nói thì nghe thấy tiếng xương bàn tay răng rắc vỡ vụn, Li Cơ sững sờ, lập tức nhận ra đó là cổ tay của mình, vừa định giằng ra liền cảm thấy đau thấu tim, đau đến toát mồ hôi lạnh, chân như muốn ngã quỵ, lửa giận dâng lên trong lòng, ả chửi rủa: “Ôn Cô Vĩ Ngư, Đoan Mộc Thúy chết chứ có phải cha đẻ ngươi chết đâu.”
Nửa câu sau nghẹn lại trong họng, bởi vì bàn tay mà Ôn Cô Vĩ Ngư vừa dùng để bóp gãy cổ tay phải của ả đã chạm tới cổ ả.
Bàn tay của Ôn Cô Vĩ Ngư không hề lạnh, thậm chí còn hơi ấm, nhưng Li Cơ lại rùng mình, hơi lạnh từ trong cổ họng uốn lượn chảy xuống, như thể toàn thân ả đều ngập tràn khí lạnh.
Nhưng đó không phải thứ lạnh nhất.
Lạnh hơn cả là đôi mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư, những gì chảy trong đôi mắt đó đều đông lại thành băng.
“Giết ngươi, cũng không thể mang Đoan Mộc Thúy quay về,” Ánh mắt của Ôn Cô Vĩ Ngư hơi mờ mịt, tựa như xuyên qua cơ thể của Li Cơ, dừng ở một nơi xa không bến bờ, “Nhưng có thể khiến ta thoải mái hơn một chút.”
***
Cổ họng càng lúc càng bị siết chặt, Li Cơ cố gắng giãy giụa muốn bắt lấy cánh tay của Ôn Cô Vĩ Ngư, nhưng sức lực mỗi lúc mỗi yếu, từ trong họng phát ra tiếng ú ớ, ý thức dần trở nên mơ hồ, đôi mắt từ từ lồi ra, mọi thứ trước mắt như nhòe đi.
Trong lúc thất thần, dường như ả lại thu mình trong chum rượu nhỏ, tay chân không còn, rượu ngâm thân thể hòa lẫn máu chảy ra từ tứ chi bị chặt đứt, một nữ nhân quý phái ung dung, đầu đội phũ phượng bễ nghễ nhìn ả, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc thắng, ưu nhã đưa ngón tay chỉ vào ả: “Từ giờ về sau, Tiêu thị đổi thành họ Kiêu.”
Cuộc đời này cứ thế mà chấm dứt sao?
***
Nhưng cái mạng của ả vẫn chưa đến đường cùng, vì có một người xông thẳng vào phòng, đẩy Ôn Cô Vĩ Ngư sang một bên.
“Ôn Cô công tử” Vưu Hùng thị hoảng hốt nói, “Ngài làm gì vậy, ta đã đưa Ôn tiên sinh về đây, ông ta đang ở ngoài cửa...”
Ôn tiên sinh?
Ôn Cô Vĩ Ngư dần dần tỉnh táo lại, mớ suy nghĩ hỗn loạn lần lượt quay về vị trí cũ, hắn bắt đầu nhớ lại việc mình cần làm, nhớ đến mưu đồ mình đã toan tính bấy lâu nay.
Hắn không thèm để mắt đến Li Cơ, thậm chí còn không có tâm tư để ý tới “Ôn tiên sinh” đang đứng ở cửa ngơ ngác nhìn đông nhìn tây.
“Đưa Ôn tiên sinh đi nghỉ ngơi trước đi” Ôn Cô Vĩ Ngư bình thản nói, “Có chuyện gì để mai rồi nói.”
Lúc ra đến cửa chợt thấy trước mắt tối sầm, thân thể hơi hẫng một cái, tay hắn vịn vào cạnh cửa, dưới chân không biết đá phải cái gì, chỉ nghe tiếng lộc cộc lăn ra xa.
Tiểu Thanh Hoa vốn nằm trên ngưỡng cửa nghe ngóng, càng nghe càng thấy không ổn, khi nghe Li Cơ nói: “Đoan Mộc Thúy chết”, trong đầu nó “uỳnh” một tiếng như có sấm đánh bên tai, lại như “Sẩy chân ngã khỏi lầu vạn trượng, đứt dây rơi xuống sông Dương Tử”, tai nó chỉ còn toàn tiếng ù ù, không nhớ nổi những chuyện xảy ra sau đó nữa. Trong cơn mê man, nó cảm thấy có hai người đang đi tới, một trong hai người đó hô lớn một tiếng rồi xông vào phòng, không biết đã nói gì với người bên trong, giữa lúc hồn bay phách lạc, nó quên mất mình là kẻ đột nhập vào Tế Hoa Lưu, chân thấp chân cao bước ra ngoài, vừa mới đi được mấy bước thì không biết bị ai đá cho một phát, ngã lộn xuống bậc thềm.
Cuối cùng nó đập mạnh xuống đất, nhưng nó không cảm thấy đau đớn, chỉ cảm thấy mặt đất lạnh như băng, khí lạnh từng cơn từng cơn ngấm vào người, nó nằm yên lặng một lúc, rồi chợt nhận ra: Chủ tử của ta đã không còn nữa rồi.
Ý nghĩ này không xuất hiện thì không sao, một khi đã nảy sinh thì nó không kìm được nước mắt, cõi lòng sầu khổ giày vò, nó run rẩy như chiếc lá rung rinh trước gió thu, chỉ biết vùi mặt thật sâu vào đất, thổn thức khóc đến không thở được, thường ngày khi nó khóc chỉ là sấm to mưa nhỏ, gào thét thật to cho cả làng nghe thấy, nhưng đến lúc nó thật sự thương tâm thì lại khóc không thành tiếng, chỉ cảm thấy trong cổ họng có một hơi thở nhả ra không được nuốt xuống không xong, nếu hơi thở ấy không tìm được đường ra, có lẽ nó sẽ khóc đến chết.
***
Trời tờ mờ sáng Công Tôn Sách giật mình tỉnh dậy, quay đầu nhìn sang, không thấy Tiểu Thanh Hoa nằm bên gối, trong lòng tự hỏi không biết nó đi đâu mất rồi?
Nhìn xung quanh một hồi, khí lạnh thấm vào da thịt, xua tan cơn buồn ngủ, ông liền vội mặc quần áo, ra cửa đi tìm Tiểu Thanh Hoa.
Mới tìm đến tiền viện, chợt thấy Trương Long, Triệu Hổ cuống quýt kéo một sai dịch chạy vào, thấy Công Tôn Sách, họ vội tiến lên ngăn lại, hỏi: “Công Tôn tiên sinh, Triển đại ca không có trong phòng sao?”
Công Tôn Sách cảm thấy rất kỳ lạ, bèn đáp: “Triển hộ vệ hẳn đã hộ tống đại nhân vào triều, nhưng bây giờ chắc là về rồi đấy, các ngươi tìm y có việc gì thế?”
Triệu Hổ giậm chân nói: “Có chuyện cũng không dám cho huynh ấy biết. Nói rồi đẩy sai dịch kia tới, bảo: “Tự mình kể lại cho Công Tôn tiên sinh nghe những gì ngươi thấy ở hẻm Tấn Hầu đi.”
Công Tôn Sách ngạc nhiên hỏi: “Hẻm Tấn Hầu? Chẳng phải đó là chỗ của Tế Hoa Lưu sao?”
Sai dịch kia nói: “Tiên sinh nói đúng rồi, hôm nay đến phiên ta tuần tra ở đường Chu Tước, vừa rồi đang đi thì gặp được Trương hiệu úy và Triệu hiệu úy...”
Trương Long vội la lên: “Ai hỏi ngươi chuyện tuần phố? Nói chuyện quan trọng thôi, ngươi đã thấy gì ở hẻm Tấn Hầu?”
Sai dịch kia bị Trương Long trách móc như vậy, lắp bắp đáp: “Tiểu nhân thấy... thấy... thấy hẻm Tấn Hầu... làm... làm đám tang”
Công Tôn Sách nghe hắn nói vậy càng như rơi vào giữa đám sương mù: “Làm đám tang? Làm đám tang gì? Sao lại làm đám tang?”
Sai dịch kia nói nói: “Tiểu nhân cũng... cũng thắc mắc như thế, nhưng không dám tới hỏi, người của Tế Hoa Lưu xưa nay hung... hung thần ác sát, Trương hiệu úy đã nhắc nhở mấy lần, bảo là gặp người của Tế Hoa Lưu thì tránh đi...”
Lúc này Triệu Hổ sốt ruột lắm rồi, chỉ muốn gõ vào đầu sai dịch kia mấy cái: “Ngươi có lớn mà không có khôn hả? Ai cần quan tâm Trương Long nói với ngươi cái gì, chỉ cần ngươi nói cho tiên sinh biết ngươi nghe thấy cái gì thôi.”
Sai dịch kia bị Triệu Hổ quát thẳng vào mặt tự nhiên lại nói năng lưu loát: “Tiểu nhân nghe nói là bọn họ làm đám tang cho môn chủ tiền nhiệm của Tế Hoa Lưu”
Công Tôn Sách sửng sốt: “Môn chủ tiền nhiệm? Chẳng phải là Đoan Mộc Thúy sao? Đoan Mộc cô nương còn đang ở Doanh Châu đó thôi? Sao họ lại làm đám tang cho cô ấy?”
Trương Long thấy Công Tôn Sách vẫn chưa thông, vội la lên: “Tất nhiên là tỷ ấy vẫn đang ở Doanh Châu, nhưng ai biết bọn yêu quái xảo quyệt kia có đến Doanh Châu hay không, Công Tôn tiên sinh, ngài chớ có quên chín ngày trước Doanh Châu Đồ đã bị hớt mất trên tay phủ Khai Phong.”
Công Tôn Sách hoang mang: “Đúng vậy, lúc đó ả yêu miêu kia dùng tính mạng của Hồng Loan cô nương để uy hiếp, Triển hộ vệ mới…”
Lời chưa nói xong bỗng nhiên ngưng bặt, Trương Long thấy Công Tôn Sách dần biến sắc, thở dài nói: “Rốt cuộc tiên sinh cũng nghĩ ra rồi sao? Ta và Triệu Hổ cũng mới nghĩ đến đây liền vội vã đi tìm tiên sinh để bàn bạc.” Vừa nói vừa khoát tay cho sai dịch kia lui xuống.
Sau một lúc ngây người, Công Tôn Sách mới nói: “Các ngươi đoán sau khi ả yêu miêu kia đoạt được Doanh Châu Đồ đã đến Doanh Châu, còn... làm hại Đoan Mộc cô nương ư?”
Nói xong chỉ cảm thấy không thể tin nổi, hai người kia chưa kịp trả lời ông lại nói: “Không thể nào. Đoan Mộc cô nương đã bắt biết bao yêu ma quỷ quái, sao có thể thất thủ trước ả yêu miêu này”
Trương Long cùng Triệu Hổ liếc mắt nhìn nhau, Triệu Hổ ngập ngừng nói: “Nếu là quang minh chính đại thì tất nhiên là không sợ, nhưng ả yêu miêu kia thâm hiểm xảo trá, chỉ e ả dùng những thủ đoạn bỉ ổi...”
Công Tôn Sách vẫn lắc đầu không tin, nói: “Ả yêu miêu kia có liên quan gì đến Đoan Mộc cô nương, cần gì phải cướp Doanh Châu Đồ để đi giết cô ấy? Không hợp lý, không hợp lý.
Trương Long thấy Triệu Hổ nói không nên lời, Công Tôn Sách lại đang hồ nghi, trong lòng vừa tức tối vừa sốt ruột, lớn tiếng nói: “Ta không quan tâm ả yêu miêu kia kết thù oán với ai, các vị thử nghĩ lại xem, đang yên đang lành Tế Hoa Lưu tự dưng đi làm đám tang cho Đoan Mộc tỷ làm gì?!”
Một lời như đánh thức người trong mộng.
Công Tôn Sách cả kinh, một luồng khí lạnh xông thẳng vào tim phổi: Không sai, tại sao Tế Hoa Lưu lại làm đám tang cho Đoan Mộc Thúy?
Trong lúc nhất thời cả ba người đều chìm vào im lặng, đang lúng túng không biết phải làm sao, chợt nghe có người bình tĩnh nói: “Các vị vừa nói Tế Hoa Lưu làm đám tang cho ai?”
Trương Long sợ tới mức cả người cứng đờ, hồi lâu sau mới quay đầu lại cười trừ với Triển Chiêu: “Triển đại ca, sao hôm nay về sớm thế? Bãi triều rồi sao?”
“Ngày nào cũng bãi triều giờ này. Huynh vừa nói Tế Hoa Lưu làm đám tang cho ai?”
Trương Long nhìn Triệu Hổ và Công Tôn Sách như cầu cứu, Triệu Hổ ho khan hai tiếng, cúi xuống bắt đầu nghiên cứu mũi giày của mình, Công Tôn Sách ra vẻ bình thản ngắm mặt trời lên, đồng thời dốc hết lòng dạ chuẩn bị tìm một câu nói dối cho qua chuyện.
“Ta nói.” Trương Long lắp bắp đáp, “Không biết Tế Hoa Lưu làm đám tang cho ai, hẳn là gã Ôn Cô Vĩ Ngư kia
pháp lực quá kém, nếu có Đoan Mộc tỷ của ta ở đây, làm sao dung túng cho yêu nghiệt đả thương môn nhân...”
“Thế sao?” Triển Chiêu nhìn về phía Triệu Hổ. “Đúng vậy... Ắc” Triệu Hổ chột dạ.
“Công Tôn tiên sinh?” Triển Chiêu bán tín bán nghi.
“Hai người bọn họ xưa nay không quen nhìn Ôn Cô Vĩ Ngư làm trò, nhất thời nói thêm vài câu” Công Tôn Sách lấy lại bình tĩnh, “Triển hộ vệ còn chưa ăn sáng đúng không, chắc nhà bếp cũng chuẩn bị xong rồi, hay là để ta đi giục họ...”
Ánh mắt dò hỏi của Triển Chiêu đảo qua lại trên mặt Công Tôn Sách, Công Tôn Sách cảm thấy hai má nóng bừng, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh.
“Cũng được, làm phiền tiên sinh rồi.” Triển Chiêu cười thản nhiên, xoay người rời đi.
Một lúc lâu sau.
Trương Long thở phào một hơi.
Công Tôn Sách cũng hơi thả lỏng tâm tình.
Chỉ có Triệu Hổ gãi đầu nghi hoặc: “Triển đại ca nói cũng được, nhưng muốn dùng bữa thì phải vào phủ chứ? Sao lại đi ra ngoài?”
Công Tôn Sách há miệng, chợt kêu to: “Mau... Mau đuổi theo, y... y tới Tế Hoa Lưu đó.”