_khaiphongchiquai005.jpg)
Kể ra suy nghĩ của loài người quả thực rất kỳ lạ - rõ ràng Công Tôn Sách là người giục Triển Chiêu đi tìm Đoan Mộc Thúy, nhưng đến khi Triển Chiêu thật sự đưa Đoan Mộc Thúy trở về thì ông lại ngạc nhiên đến tròn cả mắt.
Mà không phải kinh ngạc bình thường.
Vừa mở miệng ra câu đầu tiên đã hỏi: “Cô không phải là dịch dung đúng không?”
Hỏi cũng hợp lý đấy chứ, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, năm xưa trên dưới phủ Khai Phong từng bị Bao Công giả làm cho rối như tơ vò còn gì? Nhỡ đâu lại có kẻ xấu nào nổi hứng dịch dung thành Đoan Mộc Thúy thì sao?
“Công Tôn tiên sinh đúng là luôn nhìn thấu mọi việc,” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc nói, “Ta không chỉ dịch dung, mà còn là đàn ông dịch dung... Tiên sinh có nhìn ra không?”
“Không…” Chẳng biết Công Tôn Sách vẫn hoang mang chưa hiểu hay là quá thật thà.
Triển Chiêu nhịn cười đến mệt cả người.
“Vậy thì không được rồi,” Đoan Mộc Thúy càng nghiêm túc hơn, “Ngài là chủ bộ của phủ Khai Phong mà sống chết, gái trai còn không phân biệt nổi, phải giảm nửa tháng lương mới được...”
Đoan Mộc cô nương, chớ có đùa như vậy, lâu ngày không gặp, vừa gặp đã đòi cắt nửa tháng lương của người ta... Công Tôn tiên sinh kiếm tiền có dễ dàng gì đâu...
Cuối cùng Triển Chiêu không chịu được nữa liền bật cười thành tiếng.
Tràng cười này đã đánh thức Công Tôn Sách.
Ông trừng mắt lườm Triển Chiêu, khiến cho y phải ngượng ngùng.
Lại định lườm Đoan Mộc Thúy... Ờ... Thôi đi, nha đầu này xưa nay vốn hay bày trò, không cần so đo với cô ấy.
Năm đó khi bắt hồn ma trong vụ án “Sáu ngón tay”, hiệu úy cả phủ Khai Phong đều tề tựu, chỉ có mình ông bị đuổi về phòng ngủ, lúc ấy Đoan Mộc Thúy nói thế nào nhỉ...
“Công Tôn tiên sinh, ta không muốn cứu sống được một người rồi lại dọa chết một người khác đâu.”
Rồi lúc đi Tấn Dương bắt yêu, cô nàng đã nói gì..
“Tất cả là tại cha của Hoàng đế nhà mấy người không tốt”
Ngay cả Hoàng đế cũng không nể mặt, ngươi còn trông mong gì ở Đoan Mộc Thúy...
Suy đi nghĩ lại, sắc mặt của ông cũng dao động theo trông đến là kỳ quặc, Triển Chiêu cầm kiếm nhàn nhã đứng bên cạnh, vẻ mặt như thể chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình.
Cân nhắc một hồi, chuyện nhỏ không nhịn ắt hỏng mưu lớn...
Vì thế kế hoạch giết Đoan Mộc Thúy bằng ánh mắt sắc như dao đã được thay thế bằng một con dao cùn mang đầy sự bất lực đau đớn, đắn đo không dám rút ra khỏi vỏ, đành ẩn sâu dưới sóng mắt dịu dàng, gọi tắt là con dao êm ái.
***
Vốn định ôn lại chuyện cũ, nhưng trời đã gần trưa, càng lúc càng có nhiều người đến Tụ Khách Lâu để lấy thuốc, thỉnh thoảng lại có người đến cầu xin Công Tôn Sách đi khám bệnh tại nhà, quả là không có thời gian rảnh rỗi.
Đương nhiên Triển Chiêu cùng Đoan Mộc Thúy cũng không nhàn hạ, người nhiều thuốc ít, số thuốc nấu được cung chẳng đủ cầu, không tránh được việc xô đẩy tranh cướp, Triển Chiêu buộc phải tới duy trì trật tự, Đoan Mộc Thúy vốn là ở bên cạnh giúp đỡ, chẳng bao lâu trong bếp thiếu nhân thủ, bà thím quản việc bếp núc vội vàng ra ngoài tìm người giúp đỡ, nhìn xung quanh thấy Đoan Mộc Thúy là người đứng gần nhất, rảnh tay nhất, dứt khoát kéo luôn nàng vào trong bếp, Công Tôn Sách thấy cảnh ấy mà sợ hết hồn, chỉ e Đoan Mộc Thúy nổi cáu vung tay đánh bay bà thím lên xà nhà. Cũng may Đoan Mộc Thúy lại không nề hà, ngoan ngoãn đi vào bếp nhóm lửa.
Bận rộn đến khi mặt trời ngả về tây, trong ngoài Tụ Khách Lâu mới vãn dần, chỉ còn lại đôi ba người, họ giúp Lý chưởng quỹ dọn bàn vào nhà. Trong đám người ấy có một anh chàng trẻ tuổi tên Hà Tam Quý, việc giữ gìn trật tự hôm nay phần lớn là do hắn hỗ trợ, Triển Chiêu có ấn tượng rất tốt đối với hắn, thấy hắn đang cố gắng chuyển đồ, Triển Chiêu định tới giúp một tay, chợt nghe sau lưng có tiếng con gái lanh lảnh: “Quý ca”.
Quay đầu nhìn lại, thấy một cô nương trẻ tuổi ăn mặc kiểu nhà nông, khuôn mặt khá thanh tú, trên cánh tay đeo một chiếc giỏ tre, mặc dù đã được đậy kín nhưng vẫn bốc hơi nóng lượn lờ, nhìn là biết cô nương này đi đưa cơm cho Hà Tam Quý.
Quả nhiên Hà Tam Quý vội vàng đặt bàn xuống, trên mặt không giấu được nụ cười, hắn chùi tay vào vạt áo, nói: “Huynh đã bảo xong việc rồi sẽ qua mà... Lại phải phiền muội tới đây một chuyến rồi.”
Cô nương kia cúi đầu cắn môi cười, đưa tay lật nắp giỏ ra, đưa cho Hà Tam Quý một chiếc bánh bao vừa mới hấp xong, nói: “Quý ca chắc là mệt lắm rồi nhỉ, ăn miếng bánh đi.”
Hà Tam Quý ngoài miệng đáp lời mà tay lại không động đậy, chỉ lo nhìn cô nương kia cười ngây ngô, cô gái bĩu môi nói: “Huynh có ăn hay không đây?”
Hà Tam Quý giật mình, vội chộp lấy như sợ bị người ta giật mất, cô nương kia bật cười khúc khích, hờn dỗi nói: “Ngốc lắm cơ.”
Vừa nói chuyện hai người vừa bước đi, lúc đi qua Triển Chiêu, Hà Tam Quý cung kính nói: “Triển công tử.”
Triển Chiêu gật đầu mỉm cười, cô nương kia thấy Triển Chiêu không tầm thường, khí độ quả nhiên xuất chúng, không nhịn được bèn nhìn thêm một chút, sau đó thì thầm nhỏ to với Hà Tam Quý.
Triển Chiêu nhìn hai người đi xa, trong lòng dần nảy sinh cảm giác ấm áp, y thầm nhủ: Nếu tất cả mọi người trên thế gian này đều được bình yên vui vẻ, cuộc sống không buồn lo gì như thế này thì tốt quá.
Đang đứng ngẩn ngơ chợt nghe có người bên cạnh cố ý hắng giọng hai tiếng, nói: “Triển Chiêu, đừng nhìn nữa, nhìn thêm là tròng mắt rớt ra ngoài đó.”
Triển Chiêu bất giác mỉm cười, quay đầu lại nhìn, thấy Đoan Mộc Thúy đang bưng một chén trà trên tay, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt không giấu được vẻ bông đùa: “Chắc là Chiêu ca mệt chết đi được rồi nhỉ, uống hớp…”
Chữ “trà” chưa kịp nói ra thì đã không nhịn được nữa, nàng “uỉ” một tiếng rồi ôm bụng cười, chén trà trên tay cầm không vững, hắt cả vào vạt áo trước của Triển Chiêu.
Triển Chiêu biết nàng nghe thấy đoạn đối đáp của Hà Tam Quý với cô nương kia, cố ý nhại theo để trêu ghẹo mình, đành lắc đầu cười bất lực, chờ một lúc thấy Đoan Mộc Thúy vẫn cười không ngừng, y thở dài nói: “Đoan Mộc cô nương, chớ có cười nữa, cười nữa có khi không đứng thẳng dậy được đâu”
Vừa nói dứt lời, quả nhiên Đoan Mộc Thúy không cười ngặt nghẽo như trước nữa, ngẩng đầu lên lại thấy Triển Chiêu lắc đầu: “Lúc nãy Đoan Mộc cô nương có nhóm lửa thật không vậy, hay là chui thẳng vào trong lò thế?”
Đoan Mộc Thúy “ây” một tiếng, vội lấy mu bàn tay lau mặt, lo lắng nói: “Thật à, chẳng trách lúc nãy ở trong bếp mấy bà mấy cô cứ cười ta... Có còn không?”
Thật ra Đoan Mộc Thúy chỉ bị dính một chút muội than trên má, không lau thì không sao, nàng lau đi lại khiến vết bẩn bị quẹt ra, như có ai đó lấy bút chấm nhẹ vào mực rồi vẽ một đường trên mặt nàng, tình cờ thay nó để lại trên mũi nàng một vết nhọ lớn, cộng thêm khuôn mặt nghiêm túc đầy lo lắng khiến nàng trông càng thêm hài hước.
Triển Chiêu nhịn cười nói: “Khá sạch rồi, còn một chút thôi.” Nói đoạn giơ tay lên định lau đi giúp nàng.
Tay đưa được nửa chừng đột nhiên trong lòng lại nghĩ: Lễ giáo đã dạy nam nữ thụ thụ bất thân, làm thế này suy cho cùng cũng không hay.
Lúc trước y cùng Đoan Mộc Thúy trùng phùng sau y nhiều ngày xa cách, vì không kìm chế được cảm xúc nên mới hành động vượt ngoài khuôn phép, kể ra vẫn có thể thông cảm được. Dù vậy, sau đó y vẫn nghĩ không biết làm thế có lỗ mãng quá hay không. Khi đó đã đành, bây giờ giữa đường giữa xá thế này, nếu tự làm theo ý mình thì chẳng phải là mạo phạm người ta sao?
Chỉ trong nháy mắt, bao nhiêu suy nghĩ lướt qua tâm trí y.
Mới đầu Đoan Mộc Thúy nghe Triển Chiêu bảo “còn một chút thôi” vốn đã định đưa tay lau đi, lại thấy Triển Chiêu giơ tay lên nên nàng mới bỏ tay xuống, nhưng Triển Chiêu cứ dừng tay giữa chừng như vậy khiến nàng không khỏi thắc mắc: “Triển Chiêu?”
Triển Chiêu định thần lại, cúi đầu mỉm cười, nói một cách hòa nhã: “Đừng nhúc nhích.”
Vừa nói y vừa cuộn tay vào ống tay áo, cẩn thận giúp Đoan Mộc Thúy lau sạch muội than trên mặt.
Trên đời này phàm là đàn bà con gái, ngay cả thần tiên cũng sẽ luôn để ý đến khuôn mặt của mình. Đoan Mộc Thúy quả nhiên đứng bất động, hiếm khi ngoan ngoãn được như thế, chỉ có đôi mắt cứ nhìn bốn phía xung quanh không chịu ở yên.
Rồi bỗng nhiên nàng nhoẻn miệng cười, nhìn về phía sau Triển Chiêu mà nói: “Công Tôn tiên sinh, ngài đã về rồi đấy à?”
Triển Chiêu quay đầu lại, thấy Công Tôn Sách đang đi từ đầu phố tới — — Từ trưa tới giờ Công Tôn Sách phải bôn ba đi đến tận nhà dân xem bệnh, lúc này hẳn đã rất mệt mỏi.
Quả thật khi Công Tôn Sách tới gần chỉ thấy ông chầm chậm lắc đầu, thở dài với vẻ mặt u ám.
Trong lòng Triển Chiêu cảm thấy nặng nề, y nói: “Công Tôn tiên sinh, hôm nay đi xem bệnh không có kết quả tốt sao?”
Công Tôn Sách gật đầu, giọng nói khàn khàn mang theo mấy phần khô khan: “Nhất thời không biết phải bắt đầu như thế nào, kê mấy đơn thuốc trị dịch bệnh thông thường cũng không biết có tác dụng hay không.”
Rồi như nghĩ ra điều gì đó, ông nhìn Đoan Mộc Thúy với ánh mắt đầy hy vọng: “Đoan Mộc cô nương, cô là một thượng tiên ngoại thế, liệu có tiên đan linh dược gì không, như tường lâm cam lộ chẳng hạn, có thể...”
Lời còn chưa dứt, Đoan Mộc Thúy đã lắc đầu đáp: “Đó đều là truyền thuyết dân gian thôi... Ta cũng chẳng biết được bao nhiêu về bệnh dịch trong túi của Ôn thần”.
Công Tôn Sách “Ở” một tiếng, trên mặt không giấu được vẻ thất vọng, ông gượng cười nói: “Ta cũng nghĩ vậy, nếu cô nương có cách thì đã chẳng chờ đến lúc này...”
Nghĩ rồi ông lại với với Triển Chiêu: “Trên đường đi về ta có nghĩ tới một phương thuốc, việc này không nên chậm trễ, ta đang định đi lấy thảo dược, đêm nay sắc thử xem sao.”
Triển Chiêu đã hiểu ý của Công Tôn Sách, gật đầu: “Tiên sinh cứ liệt kê những loại thảo dược cần thiết, ta sẽ đến hiệu thuốc mua về cho ngài.
Bàn bạc xong xuôi, mấy người bọn họ không hề trì hoãn, vội vào Tụ Khách Lâu tìm bút mực, Công Tôn Sách liệt kê từng loại thảo dược cần thiết, lúc viết xong mực vẫn còn ướt, Đoan Mộc Thúy cầm tờ giấy trên tay cẩn thận thổi khô, giúp Công Tôn Sách đỡ phải nửa đêm vất vả. Công Tôn Sách thấy mình chưa có thời gian hàn huyện với Đoan Mộc Thúy, trong lòng có đôi phần áy náy, ông nói: “Đoan Mộc cô nương, tình hình ở Tuyên Bình đang rất cấp bách, mấy ngày tới có lẽ không thể mời cô nương dùng cơm, đợi mấy hôm nữa...”
Đoan Mộc Thúy cũng không ngẩng đầu lên, đáp: “Còn mời mọc gì nữa, bướm đưa tin sắp tới rồi, đêm nay ta phải đi ngay.”
Công Tôn Sách trong lòng chấn động, có đoán thế nào cũng không ngờ Đoan Mộc Thúy lại trả lời như vậy, nhất thời đứng thẫn thờ không nói nên lời.
Khoảnh khắc ấy, không gian bỗng trở nên yên lặng khác thường.
Một lúc lâu sau mới nghe Triển Chiêu thấp giọng nói: “Không…. ở thêm một ngày được sao?”