Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5456 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
Image

Đoan Mộc Thúy lắc đầu đáp: “Ta phải nhanh chóng tìm được Ôn thần, không thể để hắn tiếp tục truyền dịch bệnh xuống nhân gian. Chỉ chậm một chút thôi là không biết có bao nhiêu người vô tội phải chết. Nói rồi nàng đưa tờ giấy trên tay cho Triển Chiêu.”

Ôn thần bị Ôn Cô Vĩ Ngư dụ dỗ, cố tình làm bậy đi gieo rắc bệnh dịch xuống nhân gian, đây đúng là việc xấu của Tiên giới, mấy lời của Đoan Mộc Thúy câu được câu mất lấp liếm cho qua, ít nhiều cũng che giấu cho Tiên gia.

Triển Chiêu đưa tay nhận lấy tờ giấy, chậm rãi gấp vào, lát sau mới nói: “Đành vậy.”

Ngập ngừng một hồi, quả thực y không biết nên nói điều gì, khẽ cười: “Ta đến hiệu thuốc lấy thuốc.”

Công Tôn Sách định với tay gọi y lại, nhưng khi nhìn thấy Triển Chiêu xoay người rời đi với dáng vẻ cô đơn, ông lại chầm chậm thu tay về.

Mãi đến khi Triển Chiêu đi xa, ông mới thở dài nói với Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, lần này cô trở về, còn chẳng bằng... không về.”

Đoan Mộc Thúy đang ngẩn người nhìn bóng lưng của Triển Chiêu, không để ý tới những gì Công Tôn Sách vừa nói, nàng cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi cau mày nói: “Công Tôn tiên sinh, lần này ta trở về thấy Triển Chiêu không giống trước kia cho lắm, nhưng lại không biết là khác chỗ nào. Trong mấy ngày ta không ở đây, phủ Khai Phong có chuyện gì sao?”

Công Tôn Sách nghe thấy Đoan Mộc Thúy nói “mấy ngày”, ông gần như nhảy dựng lên: “Sao lại mấy ngày được? Cô đi bao lâu chính cô cũng không rõ ư?”

“Nếu không tính những ngày ở Tấn Dương thì ta cũng chỉ ở Doanh Châu khoảng mười ngày thôi mà.”

Công Tôn Sách trong lòng chấn động, ông nhìn Đoan Mộc Thúy một hồi lâu mới bình tĩnh trở lại: “Vậy mười ngày qua cô đã làm gì ở Doanh Châu?”

“Cũng không làm gì cả.” Đoan Mộc Thúy lộ ra vẻ ngơ ngác, “Ban đầu tranh cãi với trưởng lão không ngừng, họ nói ta làm sai, ta lại nghĩ mình không sai, hôm ấy ta có mặt ở đó, lẽ nào lại trơ mắt nhìn Lương Văn Kỳ chết oan? Nhưng về sau họ nói ta làm vậy là trái với điều cấm, bảo ta đến Kim Loan Quán cấm túc, trong cơn tức giận ta cũng đi ngay, cấm túc mấy ngày thì đi ra, không bao lâu sau có yêu quái xông vào Doanh Châu, trưởng lão liền vội sai ta xuống hạ giới... Đúng là không làm gì hết, lãng phí cả ngày dài mà sống cũng chẳng vui thú gì.”

Nghe mấy câu này xong, Công Tôn Sách cảm thấy rất hoang mang, trong lòng lại nảy sinh cảm giác khó tin: “Đoan Mộc cô nương, ta thực sự không biết ngày tháng ở Doanh Châu được tính như thế nào... Nhưng theo như ta nhớ thì việc cô tới Tấn Dương bắt yêu đã là chuyện của năm kia rồi.”

Đoan Mộc Thúy giật mình, hỏi một cách hồ nghi: “Chuyện từ năm kia ư?”

Sau khi suy nghĩ lại, sắc mặt của nàng dần dần thay đổi, nàng lẩm bẩm: “Đúng rồi, ngày tháng ở Thượng giới trôi qua chậm hơn nhân gian, lúc trước Ma Cô từng nói với ta, lâu ngày không xuống trần, biển xanh lúc trước cũng biến thành ruộng dâu... Ta quả thực không ngờ... Thì ra lại lâu như vậy.”

Lẩm bẩm hồi lâu, khi nàng ngẩng đầu lên, trong mắt đã phủ hơi sương, nàng nhìn Công Tôn Sách nói: “Công Tôn tiên sinh, đúng là... đã lâu không gặp.”

Công Tôn Sách bùi ngùi nói: “Cô nương nói với ta rằng đã lâu không gặp, nhưng chính cô nương lại không cảm thấy thời gian đã qua lâu. Cô nương cũng nói là phí cả ngày dài... nhưng đối với phủ Khai Phong mà nói, những ngày ấy khó khăn biết bao. Nhất là Triển hộ vệ, y luôn cho rằng bản thân đã hại chết cô, trong lòng vô cùng áy náy, chỉ biết tự trách mình, cảm giác đó người thường khó mà chịu nổi.”

Đoan Mộc Thúy hoảng đến nghẹn lời, nàng cảm thấy muôn lời vạn chữ khó mà nói cho rõ, nghi hoặc nói: “Sao y lại tưởng bản thân đã hại chết ta? Chẳng phải ta vẫn đang yên lành đây sao?”

Công Tôn Sách thở dài, biết nàng hoàn toàn chẳng hay biết gì về các sự vụ đã xảy ra trong hơn một năm qua, vì thế ông chọn những điểm trọng yếu, kể lại một lượt từ khi Ôn Cô Vĩ Ngư chấp chưởng Tế Hoa Lưu sau đó trở mặt với phủ Khai Phong, yêu miêu lấy tính mạng của Hồng Loan ép Triển Chiêu giao Doanh Châu Đồ, rồi Tế Hoa Lưu tổ chức tang sự cho Đoan Mộc Thúy, nói xong ông thở dài: “Sau khi tin đồn về cái chết của cô được truyền ra, Triển hộ vệ chỉ biết tự trách bản thân, cũng trở nên trầm lặng hơn trước rất nhiều... Lần này cô quay về, tuy y không nói ra miệng, nhưng ta thấy trong lòng y... thật sự... rất vui mừng”

Những lời thẳng thắn này khiến Đoan Mộc Thúy rưng rưng nước mắt, nghĩ đến Triển Chiêu ngày thường giấu kín tâm sự trong lòng không thể hiện ra ngoài, nội tâm giày vò mà phải cố gắng tỏ ra mình vẫn ổn, bỗng nhiên nàng cảm thấy khó chịu thay cho y, chỉ tiếc bản thân lúc đó không thể ở bên khuyên nhủ y. Nàng quên mất nếu có nàng ở bên thì làm sao y có thể tưởng rằng mình đã hại nàng?

Một lúc lâu sau nàng mới nói: “Công Tôn tiên sinh, bây giờ nếu ta có thể làm gì khiến y cảm thấy vui vẻ, thì ta thực sự... có chết cũng cam lòng.”

Quý vị ơi, lúc này Đoan Mộc cô nương đang rất kích động, chẳng may buột miệng nói ra cảm xúc thật của mình thôi. Mọi người đừng tin làm gì, nếu quý vị muốn nàng đi chết thật thì có khi nàng lại bày trò lươn lẹo đấy.

Công Tôn Sách thầm nghĩ: Cần gì nghiêm trọng như vậy, cô chỉ cần ở thêm hai ngày, tự nhiên y sẽ vui vẻ thôi - chẳng qua bệnh của Ôn thần đã giết không biết bao nhiêu sinh mạng, không biết đã có thêm bao nhiêu oan hồn, sao có thể nói ra câu này được?

Đang định thở dài nói câu “thôi vậy”, thì thấy ánh mắt Đoan Mộc Thúy sáng rực, nàng bảo: “Ta biết rồi, Công Tôn tiên sinh, ngài chờ ở đây, ta đi một lát sẽ quay lại ngay”

Biểu cảm của Công Tôn Sách chuyển từ bối rối ngờ vực sang choáng váng kinh ngạc, ông trợn tròn mắt nhìn Đoan Mộc Thúy từ từ chìm xuống đất cho đến khi mất dạng...

Phản ứng đầu tiên (ngạc nhiên cảm thán): Đây là độn thổ trong truyền thuyết ư?

Phản ứng thứ hai (cảm xúc vỡ òa): Ôi trời ơi, cô ấy độn thổ này!

Trong lúc nhất thời ông không ngừng than thở, chỉ tiếc không thể đập một trận thật mạnh lên chỗ Đoan Mộc Thúy biến mất để khua cho cô nàng phải chui ra: Ta kể cho cô nhiều như vậy có phải để cô bỏ chạy đâu...

Nhà dột còn gặp mưa rào, đúng lúc này từ bên ngoài vọng tới tiếng Triển Chiêu nói chuyện với Hà Tam Quý.

Công Tôn Sách lập tức hóa đá tại chỗ.

Triển Chiêu đã quay lại rồi, biết phải nói gì với y đây?

***

Triển Chiêu bước vào cửa, đưa mắt quét một vòng, nhìn tới đâu buồn theo tới đó.

Cuối cùng y bình tĩnh nói: “Ta biết rồi.”

Ngươi biết cái gì chứ? Công Tôn Sách cuống đến độ trên trán túa mồ hôi, ra sức giải thích: “Cô ấy nói đi một lúc sẽ quay lại ngay.”

“Ta biết rồi.”

“Cô ấy bảo đi một lúc sẽ quay lại thật đấy.”

“Ta biết rồi mà.”

Khóc không ra nước mắt là cảm giác gì, đấm ngực giậm chân là như thế nào, lúc này Công Tôn Sách cũng “biết rồi”.

Sau đó Triển Chiêu im lặng và bình tĩnh đến khác thường, bữa tối ăn rất ít, trông như cõi lòng đầy tâm sự, Công Tôn Sách vô cùng lo sợ, phải giải thích thêm lần nữa: “Cô ấy đã nói là chỉ đi một lúc rồi về thật mà.”

“Tiên sinh, lúc ăn không được nói chuyện.”

Công Tôn Sách á khẩu không cãi được gì, mấy lời “lúc ăn không được nói chuyện” ông vẫn thường nói với đám Trương Long vì ngại họ ăn uống ồn ào, không ngờ bây giờ Triển Chiêu lại dùng để đáp trả lại ông.

Công Tôn Sách bị chặn họng, ngồi ăn cơm mà lửa giận phừng phừng, ra tay gắp đồ ăn lia lịa, tốc độ hạ đũa cực nhanh, nhắm vào đồ ăn cực chuẩn, khiến cho Triển Chiêu theo không kịp.

Đến tối lúc thử thuốc ông lén nhìn Triển Chiêu, thấy y mặt không đổi sắc, ôm kiếm đứng thẫn thờ bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm không biết dừng ở phương nào.

Vì vậy lòng thương cảm lại dâng lên, quên mất lúc ăn cơm mình bị chặn họng, không khỏi lặp lại câu nói cũ: “Cô ấy bảo đi một lúc rồi sẽ quay lại thật đấy.”

“Tiên sinh, tập trung thử thuốc đi.”

Công Tôn Sách hừ một tiếng, đang định phản bác vài câu, chợt nghe thấy Lý chưởng quỹ đang dọn dẹp bên ngoài “A” lên một tiếng, tiếp đó là tiếng trầm đục do một vật nặng rơi xuống đất.

Sau lại nghe thấy giọng nói đầy vẻ khiêm nhường của Đoan Mộc Thúy: “Xin lỗi, ta không cố ý dọa ông ngất đâu”.

Công Tôn Sách cảm thấy máu dồn lên trán, ông đứng bật dậy, đột nhiên có cảm giác như xua tan mây mù gặp trời xanh, bao năm oan ức được lấy lại sự trong sạch, chỉ thiếu điều khoa tay múa chân lệ rơi ướt áo, kích động nói: “Ta đã bảo rồi mà, cô ấy nói chỉ đi một lúc rồi sẽ quay lại ngay.”

Triển Chiêu xoay người nhìn Công Tôn Sách, điềm tĩnh đáp: “Công Tôn tiên sinh, ta cũng nói rồi đó thôi, ta biết rồi.

***

Lúc ra đến cửa, thấy Đoan Mộc Thúy đang cúi người thở vắn than dài với Lý chưởng quỹ đang ngất xỉu, nghe tiếng bước chân của Triển Chiêu, nàng ngẩng đầu lên nhoẻn miệng cười, ném vật trong tay cho y: “Triển Chiêu, cho ngươi này.”

Triển Chiêu không chút do dự, lập tức bắt lấy, vừa bắt được liền thấy vật này vừa cứng vừa lạnh như băng, còn có hoa văn gồ ghề vô cùng quen thuộc.

Đôi mắt chợt sáng lên, khóe miệng như ẩn hiện nụ cười.

Lâu rồi không gặp, Cự Khuyết.

“Keng” một tiếng, kiếm được rút ra khỏi vỏ, thân kiếm như nước, quang mang chói lọi, rõ ràng là một thanh kiếm vô song tuyệt thế, đâu phải thanh kiếm gãy bị chắp vá nối lại?

Đoan Mộc cô nương quả nhiên rất khéo tay.

***

Công Tôn Sách thở dài, lại thử nhéo Lý chưởng quỹ thêm một cái.

Trong lòng nhủ thầm: Chỉ nhìn thấy người độn thổ chui ra thôi mà, làm gì đến nỗi sợ như vậy, đúng là thiếu hiểu biết...

Bên tai lại nghe thấy tiếng Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy nói chuyện liên hồi.

“Phủ Khai Phong không có gì thay đổi nhỉ.”

“Đúng vậy.”

“Phòng của ngài thu dọn rất gọn gàng.”

“Ừ.”

“Nhưng lúc ta tìm Cự Khuyết đã lục tung lên rồi.”

“…”

“Hình như Vương Triều hơi béo lên…”

“Đúng... Sao cô lại biết?!”

“Lúc ta chuẩn bị cầm Cự Khuyết đi thì vừa khéo gặp được huynh ấy đang đi ngang qua cửa sổ, ta cảm thấy huynh ấy hơi béo lên rồi, bèn tới bảo huynh ấy ăn ít đi một chút.”

“Huynh ấy.. có nói gì không?”

“Ta vội quay về, nói xong liền đi ngay, không ở lại nghe xem huynh ấy trả lời ra sao.”

***

Ở phủ Khai Phong cách đó trăm dặm, Vương Triều đang ngây ra như phỗng, đôi mắt trợn trừng, khớp hàm run lên, hai chân nhũn ra, nghe Trương Long, Triệu Hổ, Mã Hán lao nhao liên hồi mà bế tắc chẳng khác nào thím Tường Lâm trong truyện của Lỗ Tấn.

“Ta đã thấy thật mà,” Vương Triều nuốt nước miếng, lắp bắp nói: “Ta thấy có một nữ tặc đang lục tung phòng của Triển đại ca, định trốn ngoài cửa sổ phục kích cô ta, nào ngờ cô ta ngẩng đầu lên, đối mặt với ta, ta nhìn ra, đó chẳng phải là Đoan Mộc tỷ sao? Tỷ ấy còn cười với ta, rồi bảo là Vương Triều, huynh béo lên rồi đấy, ăn ít đi một chút nhé...”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »