_khaiphongchiquai005.jpg)
Khoảnh khắc Lý chưởng quỹ tỉnh dậy, trong lòng ông ta vẫn tin chắc rằng mình đã thấy Đoan Mộc Thúy chui từ dưới đất lên như một bóng ma.
Nhưng sau thời gian một phần tư nén nhang, ông ta lại thay đổi hoàn toàn nhận định trước đó.
Bởi vì Công Tôn tiên sinh trung hậu nho nhã và Triển công tử lễ độ tuấn tú nhã nhặn đường hoàng đều một mực khẳng định Lý chưởng quỹ đã nhìn lầm.
“Chẳng qua là ông làm lụng vất vả quá.” Công Tôn Sách xúc động nói, “Vì người dân Tuyên Bình mà làm việc không nề hà chi, đúng là cái phúc của Đại Tống chúng ta”.
Không chỉ tâng bốc hết lời mà còn vung bút kê cho Lý chưởng quỹ mấy đơn thuốc an thần bổ não, cường thân kiện thể.
Về phần Triển Chiêu, y lấy góc nhìn của người giang hồ mà tỉ mỉ phân tích nguyên nhân hậu quả cho Lý chưởng quỹ nghe.
“Đoan Mộc cô nương là người trong giang hồ, người trong giang hồ tất nhiên sẽ hành sự khác với người thường. Lý chưởng quỹ đã từng nghe đến Triệt Địa Thử - Hàn Chương chưa? Hắn là một cao thủ đào đường hầm dưới đất để hành tẩu, chốn giang hồ thiếu gì việc lạ, chiêu này của Đoan Mộc cô nương cũng là chuyện thường thôi.”
Những lời này làm Lý chưởng quỹ vô cùng kinh ngạc, tuy ông ta chưa bao giờ nghe tới cái tên Triệt Địa Thử, nhưng từ đáy lòng ông ta cảm thấy: Triển công tử là người tốt như vậy, dĩ nhiên sẽ không nói dối, y nói thế nào thì đúng là thế đó.
Để chứng thực lời nói của Triển Chiêu, vị Đoan Mộc cô nương xinh đẹp kia còn ôm quyền nói với ông ta một cách rất đậm hào khí giang hồ: “Lý chưởng quỹ, người giang hồ không câu nệ tiểu tiết, vừa rồi đã đắc tội với ông, mong ông bỏ quá cho”.
Lý chưởng quỹ đột nhiên cảm thấy tiếc nuối, ông ta nghĩ một cô nương tốt như thế không nên phiêu bạt giữa chốn giang hồ.
Vì thế ông ta lên tiếng.
“Cô nương ơi, nghe ông già này nói một câu...”
Tiếp đó ông ta tận tình khuyên bảo, dùng dẫn chứng phong phú, kể câu chuyện đau thương của Trương Nhị Ngưu ở quê nhà, kẻ đó lông bông văn dốt võ dát chỉ biết ức hiếp mọi người sau đó vào rừng làm thổ phỉ, chặn đường cướp giật cuối cùng vào một ngày mùa thu lá vàng rơi rụng vô cùng thê lương, hắn quỳ trên pháp trường rơi nước mắt mà hét lên ta thực sự muốn sống thêm năm mươi năm nữa. Lý chưởng quỹ hy vọng có thể khuyên Đoan Mộc Thúy quay đầu là bờ, đi lên con đường lấy chồng dạy con, còn chủ động ra mặt nói mình quen rất nhiều công tử trẻ trung tướng mạo đường đường, có nhà có đất, cuộc sống cực kỳ vui sướng, nếu Đoan Mộc Thúy có ý thì cứ đưa sinh thần bát tự cho ông ta, sau khi hỏi thầy bói thấy hợp bát tự là có thể chọn ngày lành tháng tốt nên duyên chồng vợ...
Lúc Triển Chiêu nghiêm mặt ngắt lời Lý chưởng quỹ, ông ta vẫn còn nói chưa đã, nếu có đủ thời gian để phát huy có khi ông ta còn có thể giúp Đoan Mộc Thúy hướng tới cuộc sống tương lai, tận hưởng tuổi già bên con cháu, tứ đại đồng đường vui vẻ hạnh phúc, nhưng không kịp nữa rồi, ông ta chỉ đành vội vàng kết thúc bằng một câu: “Cô nương, giang hồ hiểm ác, phải rút chân ra sớm mới được.”
Mỗi người đều có quan niệm riêng về giang hồ, giang hồ trong lòng Lý chưởng quỹ chẳng khác nào cuộc đời bi kịch của Trương Nhị Ngưu, chuyện này cũng không thể thay đổi được.
Nhưng ông ta cảm thấy những gì mình nói ít nhiều cũng có tác dụng, tuy vị Đoan Mộc cô nương kia có biểu hiện khác lạ, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của cô lại chứa đựng giọt nước mắt ăn năn tỉnh ngộ, biết quay đầu trước con đường lầm lỡ.
Vì thế Lý chưởng quỹ an tâm gấp đơn thuốc an thần bổ não cường thân kiện thể lại, quay về phòng nghỉ.
Nếu ông ta đi chậm một chút, nhất định sẽ thấy Đoan Mộc Thúy nằm bò ra bàn mà cười, vừa lau nước mắt vừa níu lấy Triển Chiêu không tha: “Triển Chiêu, tất cả là tại ngài nghĩ ra cái lý do dở hơi này…”
***
Vất vả một hồi, cuối cùng Công Tôn Sách tiếp tục quay về phòng để thử thuốc, Triển Chiêu cùng Đoan Mộc Thúy ngồi ở bậc thềm bên ngoài nói chuyện, chưa được bao lâu Đoan Mộc Thúy lại kêu đói bụng, Triển Chiêu liền về phòng lấy điểm tâm y mua ban sáng đưa cho nàng.
Đoan Mộc Thúy ăn mấy miếng rồi đặt sang một bên, ngẩng đầu thơ thẩn nhìn bầu trời đêm trên cao, Triển Chiêu biết nàng đang chờ bướm đưa tin, trong lòng cảm thấy rối bời, không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ đành cúi đầu không nói.
Đoan Mộc Thúy đột nhiên lên tiếng: “Triển Chiêu, dưới đất có gì đó rất kỳ lạ.”
Triển Chiêu sửng sốt, lúc ngẩng đầu lên thấy Đoan Mộc Thúy đã không còn ngắm nhìn bầu trời đêm nữa, mà chăm chú nhìn xuống mặt đất.
“Khi ta mới độn thổ, trước mắt thoáng chốc tối sầm lại, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng lúc ấy đang vội đi lại thêm thời gian quá ngắn nên không quá bận tâm. Giờ nghĩ lại mới thấy hẳn dưới đất có điều kỳ lạ.”
Vừa nói nàng vừa túm váy đứng dậy đi xuống bậc thềm, chầm chậm đi được vài bước thì khuỵu gối, chống tay xuống, áp tai lên mặt đất, chăm chú lắng nghe.
Lúc Triển Chiêu đi tới chỉ nghe thấy Đoan Mộc Thúy tự lẩm bẩm: “Địa khí ở đây mạnh quá.”
Nói rồi đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho Triển Chiêu chớ có lên tiếng, sau đó bấm ngón tay hạ giọng tính toán: “Một trượng, hai trượng, ba trượng, ba trượng hai, ba trượng ba... Đúng rồi, là ba trượng ba, ba trượng ba dưới đất trùng với số chín chín, là cát thì đại cát, là hung thì đại hung. Dịch bệnh ở Tuyên Bình khiến cả thành lao đao, tất nhiên không phải đại cát, lẽ nào nguồn cơn của chuyện xui xẻo này lại nằm cách mặt đất ba trượng ba sao?”
Nàng suy nghĩ hồi lâu mới đứng dậy phủi vạt áo, Triển Chiêu cười nói: “Trông có vẻ cô đã phát hiện được điều gì rồi đúng không?”
Đôi lông mày của Đoan Mộc Thúy nhíu lại: “Nếu đoán không sai thì có lẽ ta đã tìm được nguồn gốc của dịch bệnh ở Tuyên Bình.
“Xin cô chỉ giáo cho?”
“Người ta thường nói thủy thổ ở đâu nuôi người ở đấy, nước và đất đều lấy từ mặt đất, người ăn ngũ cốc, ngũ cốc cũng từ đất mọc lên. Dựa vào đó mà suy ra, địa khí tốt thì nhân gian yên bình, địa khí xấu thì người đời khốn khó. Dân gian gọi địa khí là ẩm thực khí, ẩm thực là ăn uống, ngài thử nghĩ mà xem, nếu ngài ăn phải đồ không sạch thì thân thể có khỏe mạnh được không?”
“Ý của cô là địa khí ở Tuyên Bình bị nhiễm bẩn rồi sao?”
“Không chỉ đơn giản là nhiễm bẩn, nếu ta đoán không nhầm thì địa khí của Tuyên Bình đã hòa với dịch bệnh, thế nên mới cuộn trào hỗn loạn như vậy.”
“Ôn thần luôn gieo rắc bệnh dịch như vậy ư?”
“Không, lần này khác với bình thường. Thông thường bệnh dịch sẽ chỉ lây lan sang cơ thể con người, gió thổi thì tan, lửa đốt thì tàn, thay đổi theo bốn mùa, ngắn thì vài tháng, dài thì vài năm là dịch bệnh sẽ biến mất. Nhưng nếu chui sâu xuống ba trượng ba dưới lòng đất, hòa lẫn vào địa khí thì nó sẽ tồn tại lâu dài, làm bẩn nguồn nước khiến gốc rễ của ngũ cốc bị nhiễm độc, sinh linh bị cắt đứt nguồn thức ăn nước uống. Khi thời tiết ấm dần, địa khí bốc lên, lại sẽ bay lên cách mặt đất ba ba trượng ba, đến lúc đó cả thành sẽ bị bao bọc bởi khí bệnh độc hại, tất cả những vật sống từ con người đến động thực vật đều không thể tránh khỏi, chỉ e ngay cả chim bay qua cũng không chống lại được khí độc mà rơi xuống. Rồi đến khi trời trở lạnh, địa khí lại ứ đọng và chìm xuống đất, năm sau lại bốc lên, tuần hoàn không ngừng. Triển Chiêu, cứ như vậy thì Tuyên Bình sẽ thành tòa thành chết không có lấy một ngọn cỏ, vĩnh viễn chẳng thể thoát ra được. Dịch bệnh như thế rõ ràng là để Tuyên Bình không còn ai sống sót.”
Triển Chiêu để phòng hỏi: “Vừa rồi cô nói sau khi thời tiết trở nên ấm áp thì địa khí sẽ bốc lên, vậy chẳng phải bây giờ là lúc dịch bệnh nghiêm trọng nhất sao?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Thời tiết bây giờ vẫn còn đang rất lạnh, địa khí bị hãm xuống không bay lên được, bệnh dịch vẫn chưa lan rộng đâu.”
Triển Chiêu im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Địa khí còn bị hãm lại mà đã có nhiều người chết như vậy, nếu như địa khí bay lên...
Suy nghĩ thêm một chút, thấy không rét mà run, y nói: “Liệu cô có cách nào cứu chữa được không?”
“Ta không thể trị bệnh cứu người, nhưng sửa lại địa khí ở đây thì ta nắm chắc tám phần đấy.” Trên mặt Đoan Mộc Thúy cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười, “Chỉ cần phá được gốc rễ của bệnh dịch này, thì mối họa ở Tuyên Bình cũng gần như được hóa giải.”
Thế là họ vào nhà tìm Công Tôn Sách, dùng vài câu để kể rõ chuyện địa khí cho ông nghe, sau đó trình bày: “Công Tôn tiên sinh, xin ngài hãy nói với Lý chưởng quỹ, dặn ông ấy ngày mai triệu tập hết trai tráng trong thành, mỗi người đeo hai tầng khăn che mặt, tại vị trí cực âm của thành Tuyên Bình đào một hố lớn sâu ba trượng ba, đồng thời cho người chuẩn bị chậu và gáo múc nước, ta muốn làm phép lấy nước hấp thu địa khí, sau đó đem đốt bằng Tam Muội Chân Hỏa.”
Công Tôn Sách mới nghe thì rất ngạc nhiên sau đó hết sức vui mừng, khi ; cần biết phải nói cái gì, vội vàng lên lầu tìm Lý chưởng quỹ, có lẽ vì đi quá vội nên chân nam đá chân chiêu suýt thì trượt ngã, Đoan Mộc Thúy thấy mà buồn cười, chợt nghe Triển Chiêu khẽ gọi nàng: “Đoan Mộc.”
Đoan Mộc Thúy nghe thế liền quay đầu lại: “Sao thế?” Triển Chiêu không đáp, chỉ là giơ tay chỉ ra ngoài cửa sổ.
Nhìn theo hướng tay chỉ, mới đầu chỉ thấy trên bầu trời đêm rộng lớn xuất hiện những đốm nhỏ lấm tấm, sau đó chúng như tụ lại giống tuyết rơi giữa trời, rập rờn lúc lên lúc xuống.
Đoan Mộc Thúy vội ra đón.
Bướm đưa tin đã quay về, hy vọng nó có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Triển Chiêu không động đậy, y vô thức nắm chặt lấy Cự Khuyết, khóe miệng vén lên một nụ cười rất nhạt.
Đời người như cánh bèo trôi, có hợp có tan, đó đều là chuyện thường tình, nếu không tránh được thì cứ vô tư tiếp nhận thôi.
Tuy nghĩ như vậy nhưng tận đáy lòng vẫn phảng phất nỗi phiền muộn, xua đi không được, cứ vương vấn mãi hóa thành một tiếng thở dài thầm lặng.
Đúng lúc này, bên ngoài vọng tới tiếng Đoan Mộc Thúy tức giận mắng: “Tại sao đi khắp trên trời dưới đất cũng không tìm được Ôn Cô Vĩ Ngư?”