Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5467 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Image

“Đoan Mộc cô nương giận rồi sao?” Công Tôn Sách và Lý chưởng quỹ vừa xuống lầu đã nghe thấy Đoan Mộc Thúy ở bên ngoại giận dữ mắng chửi, nhịn không được bèn hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu im lặng.

Lý chưởng quỹ thăm dò nhìn ra ngoài cửa sổ: “Mấy cô con gái giận lên là hay đập phá này nọ lắm, có võ công như cô ấy còn xé ra bao nhiêu là giấy kia kìa.”

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ: Bướm đưa tin không tìm được người, trong cơn tức giận Đoan Mộc Thúy thu lại pháp lực, bây giờ xung quanh toàn là những mảnh giấy Tuyên Thành, chẳng trách Lý chưởng quỹ bảo là nàng xé giấy.

Trong lúc họ nói chuyện, Đoan Mộc Thúy đã vào nhà, vẻ mặt rất nóng nảy, Công Tôn Sách muốn đến hỏi han vài câu, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của Đoan Mộc Thúy, ông liền ém lời xuống bụng.

Đoan Mộc Thúy đi ngang qua ba người bọn họ, vừa định lên lầu, đột nhiên...

“Đoan Mộc, cô có việc còn giấu chúng ta.”

Công Tôn Sách thầm thở dài một hơi, ông cảm thấy giờ phút này Triển Chiêu thực sự không nên lên tiếng.

Quả nhiên, Đoan Mộc Thúy đứng khựng lại, chậm rãi quay đầu: “Ta có chuyện gì giấu ngài?”

Công Tôn Sách thấy giọng điệu của Đoan Mộc Thúy không ổn, vội đưa mắt ra hiệu với Triển Chiêu.

Triển Chiêu quay đầu đi, giả vờ như không nhìn thấy, hòa nhã nói: “Lúc sáng cô nói muốn đi, là vì phải tìm ra Ôn thần càng sớm càng tốt. Nhưng lúc nãy ta nghe thấy cô nói trong lúc tức giận, rằng kẻ cô thực sự muốn tìm là Ôn Cô Vĩ Ngư”.

Công Tôn Sách không khỏi thở dài thêm lần nữa, ông cảm thấy Triển Chiêu quá nghiêm túc, Đoan Mộc Thúy chỉ thích nói nhẹ chứ không ưa nặng, cứ như vậy chắc chắn sẽ xảy ra xung đột.

Lâu lắm mới gặp lại, việc gì phải...

Quả nhiên, Đoan Mộc Thúy đáp không chút khách khí: “Ta giấu ngài rất nhiều chuyện, chẳng lẽ cái gì ngài cũng muốn biết hay sao? Chuyện của Thượng giới có liên quan gì đến ngài?”

Công Tôn Sách nhíu mày, ông cảm thấy Đoan Mộc Thúy nói hơi nặng lời.

Triển Chiêu không đáp, lát sau rũ mắt cười, che đậy hết tâm tư rối bời nơi đáy mắt: “Cô nói rất đúng.”

“Biết là được rồi.” Đoan Mộc Thúy quăng lại một câu rồi xoay người lên lầu.

Lý chưởng quỹ hoang mang không rõ tình hình hiện tại.

Công Tôn Sách muốn nói mấy câu phàn nàn thay Triển Chiêu, ai cũng thấy Đoan Mộc Thúy đang bực bội, đụng người nào thì cãi nhau với người đó. Tuy ông với Đoan Mộc Thúy cũng là chỗ quen biết, nhưng nếu tính kỹ thì dĩ nhiên ông thân với Triển Chiêu hơn, thấy Triển Chiêu bị Đoan Thúy mắng như vậy, trong lòng ông cũng hơi khó chịu.

Không kìm lòng được, ông bèn nói với Triển Chiêu: “Tính tình Đoan Mộc cô nương hơi ngang ngược, cậu...”

Vốn dĩ ông muốn khuyên Triển Chiêu chớ bận lòng, nào ngờ Triển Chiêu mỉm cười mà nói với ông: “Tính tình Đoan Mộc xưa nay vẫn thế, tiên sinh đừng để ý”

Để ý? Ta để ý cái gì? Ta việc gì phải để ý? Công Tôn Sách há miệng định nói, nghĩ một hồi lại thôi.

Chợt nghe có tiếng bước chân bình bịch, Đoan Mộc Thúy vừa đi lại quay trở lại, từ trên lầu đi xuống, đến nửa cầu thang thì dừng bước, nắm lấy tay vịn, ương ngạnh nói với Triển Chiêu: “Vừa rồi trong lòng ta thấy không vui, nói có hơi nặng lời, ngài đừng có để bụng”.

Rõ ràng là lời xin lỗi, nhưng nàng lại nói với giọng điệu uy hiếp đe dọa, lại có đôi chút gằm ghè: “Nếu ngài để bụng thì...”

Công Tôn Sách và Lý chưởng quỹ cùng quay sang nhìn Triển Chiêu.

Trên môi Triển Chiêu nở một nụ cười, y lắc đầu đáp: “Không đâu.”

Đoan Mộc Thúy nhìn thẳng Triển Chiêu, gằn từng chữ một: “Không là tốt.”

Nói xong cũng không nhiều lời thêm, xoay người hùng hổ đi lên lầu.

Lý chưởng quỹ trợn mắt há mồm, cứ tưởng mình nhìn lầm, ôm một bụng hồ nghi nhìn về phía Công Tôn Sách: “Vị cô nương kia... vừa tới... nhận lỗi đấy à?”

Mọi người đều im lặng.

Hồi lâu sau, Công Tôn Sách mới chầm chậm nói: “Hình như là vậy.”

Xin lỗi mà như cầm dao đến nhà người ta siết nợ vậy... Lý chưởng quỹ thấy mà phải nể.

Giang hồ và người giang hồ trong mắt ông ta lại được phủ thêm một màn sương khó hiểu.

***

Đêm đã về khuya, Triển Chiêu trằn trọc hồi lâu, cuối cùng vẫn không ngủ được, lại dậy khoác áo lên.

Nghĩ lại, tuy rằng trước đây y và Đoan Mộc Thúy từng lời qua tiếng lại, nhưng quả thực chưa cãi nhau bao giờ.

Ít nhiều y cũng cảm thấy hối hận, nàng muốn tìm Ôn у thần hay Ôn Cô Vĩ Ngư thì cứ mặc kệ nàng, việc gì phải so đo như thế

Như bình thường cho dù trong lòng sinh nghi thì y cũng sẽ lặng lẽ nghiền ngẫm, không tùy tiện hỏi ngay như vậy.

Hoặc có thể y cảm thấy mình đã thân thiết với Đoan Mộc Thúy rồi, hỏi một câu chắc cũng không sao.

Câu “Có liên quan gì tới ngài” của Đoan Mộc Thúy như xác định rõ ranh giới, mới nghe không cảm thấy gì, nghĩ lại mới thấy đau lòng.

Nỗi đắng cay dấy lên trong lồng ngực, tự nhiên nụ cười cũng trở nên gượng gạo.

Đang chán chường bỗng có tiếng gõ cửa trầm đục.

Triển Chiêu lấy lại tinh thần, thắc mắc không biết có chuyện gì, bèn đứng dậy mở cửa.

Cửa mở ra, Đoan Mộc Thúy thở dài một tiếng: “Triển Chiêu, ban nãy ta nói nặng lời như vậy, ngài sẽ không để bụng chứ?”

Triển Chiêu ngẩn ra, bất giác hỏi: “Sao cô còn chưa ngủ?”

“Trong lòng vướng bận, làm sao ngủ được.”

Triển Chiêu thấy Đoan Mộc Thúy chỉ mặc hai lớp áo, liền vội vàng đưa nàng vào phòng, người thời Tống rất biết giữ lễ, nửa đêm nam nữ ở chung một phòng vốn không phải phép, nhưng hai người đã thân thiết, lại là người thẳng thắn vô tư, hơn nữa thân phận của Đoan Mộc Thúy cũng tương đối đặc thù, vì vậy đôi bên không có cảm giác ngại ngùng.

Đoan Mộc Thúy ngồi xuống bên bàn, mới đầu còn chống hai tay lên má, sau đó có vẻ mệt mỏi vô cùng, nằm soài xuống bàn, hai tay chồng lên nhau, gối đầu xuống tay rồi nhìn Triển Chiêu nói: “Ta không phải nhờ tu hành mà đắc đạo thành tiên, cho nên tính tình cũng không kiềm chế được, ngài đừng trách ta nhé.”

Triển Chiêu đang đóng cửa lại, nghe thế liền mỉm cười đáp: “Ta không trách cô... Vừa nãy chẳng phải đã nói rồi sao.”

Đoan Mộc Thúy ỉu xìu nói: “Ngài nói không có thành ý như vậy, dĩ nhiên là ta không tin.”

Như vậy mà còn bảo là không có thành ý...

Triển Chiêu thở dài một hơi: “Ta nghĩ so với câu xin lỗi của Đoan Mộc cô nương thì ta cũng rất có thành ý rồi”.

“Ha,” Đoan Mộc Thúy đứng dậy, trong mắt đầy ý cười, “Quả nhiên là ngài vẫn để bụng.”

Triển Chiêu lắc đầu: “Tất nhiên là ta không để bụng. Nhưng sau này đừng xin lỗi như thế nữa. Nếu người ta đang bực bội trong lòng mà cô lại nói vậy thì khác gì đổ thêm dầu vào lửa, chỉ có tác dụng ngược thôi.”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, nhìn Triển Chiêu nói: “Vậy còn ngài, ngài cũng sẽ giận thêm à?”

“Người khác mà làm thế với ta thì ta cũng sẽ giận. Nhưng nếu là cô thì đại khái ta vẫn có thể chịu đựng được.”

Đoan Mộc Thúy cười, nghĩ một chút rồi lại nói: “Lúc ấy là ta xin lỗi ngài thật lòng đấy.”

Lời này quả không sai, khi lên lầu nàng đã hối hận, nếu không cũng sẽ chẳng quay xuống làm gì.

Triển Chiêu gật đầu: “Ta biết.”

“Biết thì phải nói sớm chứ, Đoan Mộc Thúy tự thấy bất công cho mình, “Làm ta phải đi thêm lần nữa.”

“Đó là vì bản thân cô cảm thấy cách xin lỗi của mình không ổn, trong lòng bất an.”

“Làm gì có chuyện đó.” Bị người ta nói trúng tim đen, Đoan Mộc Thúy bất giác phản bác.

“Ồ, thế thì tại sao? Vì thái độ tiếp thu lời xin lỗi của ta không đủ thành ý à?”

“Là vì ta là thần tiên, thần tiên dĩ nhiên phải rộng lượng, không được tính toán chi li.”

Nụ cười trên mặt Triển Chiêu càng thêm sâu, chẳng nói chẳng rằng mà dời ngọn nến trên bàn lại gần, nhìn kỹ Đoan Mộc Thúy một hồi rồi lẩm bẩm:

“Không đỏ.”

“Cái gì?”

“Nhận vơ mà không hề đỏ mặt luôn.”

Đoan Mộc Thúy cả giận, trong phúc chốc lại chầm chậm nhắm mắt lại, kìm nén lửa giận, đến lúc mở mắt ra chẳng những không giận mà nhoẻn miệng cười, yêu kiều tới khác thường.

Triển Chiêu lập tức cảm thấy không ổn.

“Ngài thích mặt đỏ như vậy sao?” Đoan Mộc Thúy nói với giọng dịu dàng hiếm thấy, “Ta có thể giúp ngài mặt đỏ cả đời, ngài có muốn thử hay không?”

“Không cần đâu” Triển Chiêu tê cả da đầu.

“Cứ thử xem sao,” Đoan Mộc Thúy cười càng thêm duyên dáng, “Chẳng phải quan phục của ngài màu đỏ sao, có thể thấy ngài trước nay vẫn rất hợp với màu đỏ, mặt mà đỏ thêm nữa thì không biết phải làm bao nhiêu cô nương chết mê chết mệt”.

“Không cần phiền đến Đoan Mộc cô nương đâu,” Triển Chiêu tức đến nghiến răng.

“Không phiền, Đoan Mộc Thúy cười vô hại, “Phất tay một cái là xong ấy mà.”

Nàng vừa nói vừa giơ tay phải lên.

Triển Chiêu quả nhiên phản ứng rất nhanh, tung một chiêu cầm nã thủ đẹp mắt, chặn được tay Đoan Mộc Thúy.

Lúc nắm lấy tay Đoan Mộc Thúy, lông mày của y liền nhíu vào: “Sao lại lạnh thế này.”

Đoan Mộc Thúy sửng sốt, vội rút về tay, bụm tay lên a a hà hơi, rồi xoa tay mà nói: “Thì tại trời lạnh quá.”

Triển Chiêu biết nàng xưa nay sợ lạnh, ăn mặc lại mỏng manh thế này, trong lòng tuy rất mong được hàn huyên với nàng nhiều hơn nhưng vẫn giục nàng về phòng: “Mau về phòng đi, nhớ nghỉ ngơi cho sớm.”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Ta có chuyện tìm ngài, chuyện còn chưa nói, đi về làm gì?”

Triển Chiêu tự cởi áo của mình khoác lên người nàng: “Chuyện gì?”

“Chuyện Ôn Cô Vĩ Ngư,” Đoan Mộc Thúy kéo kín áo lại, “Quả thực... cũng không nên giấu ngài”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »