_khaiphongchiquai005.jpg)
Thế rồi nàng kể hết suy đoán của mình về Ôn thần.
Càng nghe đôi lông mày của Triển Chiêu càng nhíu chặt, lửa giận trong mắt mỗi lúc một rực cháy.
“Ta biết ngài sẽ tức giận”, Đoan Mộc Thúy gục đầu xuống, hai tay vô thức siết chặt tấm áo đang khoác trên mình, “Chắc chắn ngài sẽ nói làm thần tiên kiểu gì mà vô liêm sỉ, khiến cho sinh linh đồ thán như thế... những lời này đã vang lên trong đầu ta không biết bao nhiều lần. Nếu ngài tức giận thì cứ chửi mắng trong lòng là được rồi, đừng nói ra miệng... Dù sao ta với Ôn Cô Vĩ Ngư cũng giống nhau, đều là thần tiên ở Doanh Châu, ngài mắng hắn thì ta cũng chẳng vẻ vang gì.”
Triển Chiêu trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: “Ta không nói là được.”
Đoan Mộc Thúy thở phào nhẹ nhõm, nghiêng mặt nhìn cây nến trên bàn, lát sau mới nói: “Nhưng ta đã phái nhiều bướm đưa tin đi như vậy mà vẫn không tìm thấy Ôn Cô Vĩ Ngư, ta thực sự... rất phiền lòng.”
Triển Chiêu trầm ngâm một hồi rồi trấn an nàng: “Cô đừng sốt ruột quá, có lẽ không tìm thấy Ôn Cô Vĩ Ngư cũng có thể xem là một chuyện tốt.”
Đoan Mộc Thúy kinh ngạc: “Sao lại tốt?”
“Ít nhất hắn sẽ không tiếp tục làm điều ác ở nhân gian.”
Đoan Mộc Thúy không nói gì, sau đó lắc đầu: “Ngài có thể tin hắn làm những việc này chỉ vì muốn giết người, rồi sau khi làm xong chuyện tàn nhẫn như vậy hắn sẽ dừng tay ư? Ta thì không tin, nhất định hắn còn có âm mưu lớn hơn.”
“Thật sự không tìm được Ôn Cô Vĩ Ngư sao?”
“Không tìm được. Nhắc tới đến việc này, tâm trạng của Đoan Mộc Thúy liền rơi xuống đáy vực, “Hắn như biến mất vào hư không vậy.”
“Trong tam giới có nơi nào bướm đưa tin không đến được mà cũng không tìm được không?”
“Không có...” Đoan Mộc Thúy lắc đầu, ngừng một chút rồi lại như nghĩ đến điều gì đó, “Nhưng nói đúng ra thì vẫn còn một nơi.”
“Nơi nào?”
“Nhân gian minh đạo.”
Mặc dù không hiểu nhân gian minh đạo là cái gì, Triển Chiêu vẫn không ngừng suy đoán: “Liệu Ôn Cô Vĩ Ngư có thể ẩn nấp ở đó không?”
“Không thể.” Chưa đợi Triển Chiêu nói xong, Đoan Mộc Thúy đã lắc đầu.
“Sao lại khẳng định như vậy?” Triển Chiêu hơi nghi hoặc, “Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, Đoan Mộc, nếu...”
“Không có nếu” Đoan Mộc Thúy hiển nhiên nghe không lọt tai những lời Triển Chiêu nói, “Triển Chiêu, khả năng Ôn Cô Vĩ Ngư có thể vào nhân gian minh đạo cũng nhỏ như khả năng ngài có thể sinh em bé vậy.”
Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Cô lại làm khó ta rồi, Đoan Mộc.”
***
Sáng hôm sau, Công Tôn Sách đến tìm Triển Chiêu để bàn bạc việc đào đất ở nơi cực âm tại Tuyên Bình, ông nói Lý chưởng quỹ đã tập hợp đủ người, chỉ chờ sau khi ăn sáng xong sẽ đi đến nghĩa trang bỏ hoang ở ngoại ô phía nam thành, Triển Chiêu thu dọn xong xuôi liền muốn cùng Công Tôn Sách xuống lầu, nhưng không ngờ Công Tôn Sách lại giữ y lại, ông do dự một hồi rồi mới nói: “Triển hộ vệ, cậu phải nhường nhịn Đoan Mộc cô nương một chút”
Thấy Triển Chiêu khó hiểu, Công Tôn Sách lảm nhảm giải thích rằng con gái trọng thể diện, nên chỉ cần Triển Chiêu chủ động cúi đầu nhường nhịn thì người ta cũng sẽ bỏ qua, nếu không cứ mỗi lần gặp nhau lại tranh cãi thì thật sự không ổn, thân là nam nhi lòng dạ lại càng phải rộng lượng, không nên tính toán hẹp hòi, sau đó hình như nhận thấy dùng từ tính toán hẹp hòi không hay lắm, ông lại nhấn mạnh rằng mình không bảo Triển Chiêu tính toán hẹp hòi mà chỉ đem ra so sánh thế thôi.
Triển Chiêu không nhịn được mà bật cười, lúc này y mới vỡ lẽ thì ra Công Tôn Sách đang muốn hòa giải chuyện tối qua.
Đang nói chuyện thì cánh cửa phía trước cọt kẹt mở ra, Đoan Mộc Thúy vừa cúi đầu vấn tóc vừa bước ra, đôi hoa tai ngọc bích trên tại đung đưa trông thật hoạt bát.
Công Tôn Sách lập tức trở nên căng thẳng.
“Triển hộ vệ, ngươi xuống dùng bữa trước đi,” vừa nói vừa đẩy Triển Chiêu đi xuống lầu, “Để ta ở đây nói chuyện với Đoan Mộc cô nương, chắc qua một đêm cô ấy cũng hết giận rồi, ngươi ở đây lại thành ra không ổn, mọi thứ để đó ta lo, cứ yên tâm tin vào ta...”
Đang dõng dạc hùng hồn với quyết tâm gánh vác mọi thứ thì Công Tôn Sách lại liếc mắt thấy Đoan Mộc Thúy bước tới gần, ông thầm nghĩ không ổn rồi, chỉ tiếc không có bao tải hay tủ chạn gì để tống Triển Chiêu vào...
Đoan Mộc Thúy lại mở miệng: “Triển Chiêu.”
Công Tôn Sách trong lòng thầm nhủ: Giọng điệu này nghe có vẻ... khá hòa nhã.
“Sáng ra mới biết váy bị rách, ta lười khâu lại quá, hai ngày nay đi đi lại lại cũng bẩn hết Ngài có mang theo bạc không? Ta định đi mua mấy món đồ mặc tạm.”
“Trong thành hẳn có hiệu bán quần áo, nhưng không biết có mở hàng tiếp khách hay không, chuyện hôm nay để ta đi với cô là được.”
“Nói trước nhé, ta không có bạc trả lại cho ngài đâu.”
“Cô mà nói như thế thì người khác chắc chắn sẽ không cho cô mượn bạc đâu.”
“Thế nên ta mới mượn của ngài đó.”
...
Hai người cười cười nói nói, cùng nhau đi xuống lầu, để lại Công Tôn Sách đứng chơ vơ một mình. Trên đường đi chạm mặt Lý chưởng quỹ, Lý chưởng quỹ thấy hai người tối hôm qua còn giương cung bạt kiếm mà hôm nay đã hòa thuận, lơ mơ chẳng hiểu ra sao, sững sờ hồi lâu rồi chạy đi tìm Công Tôn Sách.
“Ừm.” Chung quy Lý chưởng quỹ cũng không kìm chế được lòng hiếu kỳ, ông ta bèn dò hỏi, “Thanh niên dễ giận dễ quên nhỉ, cứ như vậy... là... bắt tay giảng hòa rồi à? Chắc là tiên sinh hòa giải đúng không?”
Công Tôn Sách bỗng nhiên nổi giận mà không biết trút vào đâu.
“Nào có liên quan đến ta? Ta chẳng biết gì cả, về sau chuyện của hai người này chớ có tìm ta, có tìm ta cũng không quan tâm.”
Nói đoạn vung tay áo, nghênh ngang mà đi.
***
Nghĩa trang hoang vắng ở vùng ngoại ô phía nam, trước kia là một bãi tha ma, khoảng một trăm năm trước là một am ni cô dâm loạn, ni cô ở đây cạo đầu mà vẫn còn dục niệm, hại biết bao con em nhà lành, về sau bị kẻ thù tìm ra, lấy xích sắt khóa đồng đóng chặt cửa lại, đổ dầu sôi lên tường, một cây đuốc làm mồi, lửa bốc lên ngút trời, người đến cứu không thể tới gần, người bên trong không thể bỏ chạy, tiếng la hét vang xa, họ điên cuồng lắc cánh cửa, tiếng đập cửa rầm rầm vừa cấp bách vừa nặng nề, nhưng rồi chỉ đổi lấy sự tuyệt vọng, về sau dần dần cũng không còn tiếng động nữa, ngọn lửa kia cuối cùng cũng tàn lụi.
Lúc đó hàng xóm xung quanh mới có thể đi vào, chưa nói đến người sống, ngay cả một mảnh xương cũng chẳng tìm thấy, trên tường và cửa phủ đầy những hình người vặn vẹo gớm ghiếc. Một số người hiểu biết đã nói, khi người trong am rơi vào đường cùng, bị lửa lớn sau lưng thiêu cháy, thân xác tiêu tan chỉ để lại hình ảnh giãy giụa một cách vô vọng trong giây phút cuối cùng trước khi chết. Điều khiến người ta thổn thức hơn là cánh tay của những hình người này đều đang trong tư thế cố gắng trèo lên cao, có lẽ khi cái chết đã đến gần thì khát vọng sống càng trở nên mãnh liệt.
Sau vụ cháy, lúc đêm khuya thanh vắng người dân ở gần đó luôn loáng thoáng nghe thấy một số tiếng động lạ, nghe kỹ lại thì nhận ra âm thanh đó vọng tới từ am ni cô bỏ hoang.
Thình... Thình... Thình... Tiếng dài tiếng ngắn, đây là tiếng đập cửa.
Cứu ta với... Cứu ta với... Rất khẽ rất chậm, như tiếng rên rỉ kêu cứu.
Không chỉ vậy, ở trong sân chiếc thùng treo trên đầu giếng bất ngờ rơi xuống làm nước văng tung tóe, chiếc vại sành đựng nước cũng rơi xuống đất phát ra tiếng vỡ giòn vang.
Người ta nơm nớp lo sợ, run rẩy lấy chăn che đầu, một mực cho rằng mình đã gặp ác mộng.
Chờ đến khi mặt trời lên mới biết là không phải, trên mặt đất có một vệt nước ướt nhẹp, quanh co uốn lượn chảy đến am ni cô bỏ hoang kia.
Người lớn tuổi nói hồn ma bị nhốt trong am chết không nhắm mắt, vẫn đau đáu tìm nước cứu hỏa.
Cứ như thế mãi ai mà chịu nổi? Vì thế dần dà người ta dời khỏi ngoại ô phía nam.
Sau đó thời thế loạn lạc, cơm không có để ăn, cả vùng ngoại ô phía nam trở thành bãi tha ma, mỗi khi đêm xuống, xương phơi trắng đất, ma trơi chập chờn, bá tính trong thành cứ nghe nhắc tới là mặt mày biến sắc.
Sau khi Đại Tống lập quốc, huyện Tuyên Bình được xây dựng lại, mảnh đất này cũng được tu sửa làm nghĩa trang.
Chỉ có điều trong lòng dân chúng vẫn còn e sợ, lại thêm chuyện một năm nọ không biết tại sao mà ông lão trông nghĩa trang lại treo cổ tự vẫn tại đây, tin đồn ma quái về nghĩa trang ở ngoại ô phía nam càng ngày càng lan rộng. Về sau huyện Tuyên Bình dựng nghĩa trang khác ở phía bắc thành, nghĩa trang ở ngoại ô phía nam dần bị bỏ hoang.
Nếu không phải Đoan Mộc Thúy nói muốn đào hố ở nơi cực âm thì mảnh đất hoang phế này sẽ chẳng được ai nhớ tới.
***
Lúc mặt trời lên cao, khi Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy đến nơi thì cái hố ở nghĩa trang đã được đào sâu khoảng một trượng rưỡi, Triển Chiêu nhìn lướt qua, thấy hầu hết những người đang vung xẻng đào bới trong hố đều là những người đã tham gia bắt yêu miêu trên phố vào đêm hôm trước. Từ sau khi đánh nhau với yêu miêu và phân phát thuốc vào ngày hôm qua, Công Tôn Sách cùng Triển Chiêu đã trở thành thủ lĩnh được người dân Tuyên Bình ngầm thừa nhận, Lý chưởng quỹ cũng từ một chưởng quỹ nhỏ bé của tửu lâu nhảy lên làm người truyền tin và quan liên lạc, hối hả ngược xuôi truyền đạt chỉ thị, bản thân cũng được tung hô theo, khỏi phải nói trong lòng mĩ mãn đến nhường nào.
Đoan Mộc Thúy ước chừng một lúc nữa cũng chưa đào sâu tới ba trượng ba, đứng một bên nhìn một hồi cũng thấy chán nên tự lang thang ra ngoài ngắm cảnh, lát sau Công Tôn Sách trở ra nói với Đoan Mộc Thúy: “Hôm qua khi bảo muốn tìm nơi cực âm, ta đã nghe Lý chưởng quỹ kể về sự ma quái của nghĩa trang này, bây giờ xem ra quả thật dân chúng trong thành rất kiêng kỵ nơi đây, ta thấy ai cũng đeo đào phù trừ tà.”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu nói: “Hẳn là họ nghe bừa đồn bậy thôi, ta vừa đi một vòng thăm dò nghĩa trang nhưng lại thấy vô cùng sạch sẽ, trong vòng phạm vi mười dặm chắc chắn không tìm ra dù chỉ một bóng ma”.
Công Tôn Sách ngạc nhiên nói: “Thật sao? Bọn họ truyền tai nhau khắp nơi mà cuối cùng lại chỉ là chuyện bịa đặt thôi ư?”
Đoan Mộc Thúy cũng thấy khó hiểu: “Trong thành có nhiều người chết như vậy, tuy lệ khí nặng nhưng quỷ khí thì chẳng thấy mấy, thậm chí còn sạch sẽ một cách khác thường. Chẳng lẽ bị bắt đi hết rồi? Hắc Bạch Vô Thường chăm chỉ đến thế từ bao giờ?”