Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5479 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
Image

Công Tôn Sách không có giao tình gì với Hắc Bạch Vô Thường, cũng không tiện phát biểu ý kiến về sự chuyên cần của người ta, đang lúc ậm ờ thì Đoan Mộc Thúy lại tự nhiên chuyển đề tài: “Công Tôn tiên sinh, như hôm qua ngài đã nói, sau khi Tiểu Thanh Hoa đi thì nó không xuất hiện trở lại nữa phải không?”

Công Tôn Sách không ngờ Đoan Mộc Thúy lại đột nhiên nhắc tới Tiểu Thanh Hoa, sửng sốt một hồi mới gật đầu: “Đúng vậy, nó giận Triển hộ vệ vô cùng”.

“Nó chỉ là tinh quái do ta tiện tay gom về,” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, “Nó còn nhớ đến ta cũng là khổ thân cho nó.”

“Tiểu Thanh Hoa cũng là tinh quái sao?”

“Dĩ nhiên rồi”, Đoan Mộc Thúy bật cười, “Là tiểu tinh quái vô hại với con người thôi, không có pháp lực cũng chẳng có đạo hạnh. Ta còn tưởng sau khi ta đi rồi chúng nó cũng giải tán cơ.”

“Sao có thể thế được,” Công Tôn Sách khó hiểu, “Ở chung lâu ngày sẽ nảy sinh tình nghĩa, tự nhiên sẽ nhớ thương vương vấn, chẳng lẽ lúc cô ở Doanh Châu chưa từng nhớ đến ai sao?”

“Đó là chuyện từ lâu lắm rồi.”

Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng đáp, trong mắt hiện lên biết bao cảm xúc không nói được thành lời. “Công Tôn tiên sinh, có phải nhớ thương một người là dù mình cực khổ nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ đúng không?”

Công Tôn Sách do dự một chút rồi gật đầu: “Đúng vậy”

“Vậy thì ta cũng từng thương nhớ người ta rồi.” Khóe môi xinh đẹp của Đoan Mộc Thúy hơi nhếch lên, rõ ràng là nàng ngẩng đầu nhìn Công Tôn Sách, nhưng ánh mắt lại như nhìn về nơi xa xăm vô tận, “Chẳng biết bây giờ người đó có sống tốt không.”

“Người đó... là?” Công Tôn Sách thử dò hỏi.

“Tiên sinh không quen đâu, là bạn cũ của ta ở Tây Kỳ.” Nhớ tới chuyện ở Tây Kỳ, Đoan Mộc Thúy bất giác mỉm cười, “Khi đó thượng phụ bị quân Thương vây đánh, ta nửa đêm một mình phá vòng vây đi tìm quân cứu viện, giữa đường gặp được hắn lãnh binh tới cứu, hắn không tin ta là nữ tướng bên cạnh thượng phụ, còn mở miệng cười ta, bị ta đánh rớt xuống ngựa, sau đó ta lấy quân lệnh ra, thu lấy binh mã của hắn... Về sau thượng phụ vẫn trêu hắn là Độc Cô tướng quân, làm tướng quân mà binh mã bị người ta thu mất, chẳng phải vừa đơn độc lại vừa cô đơn lẻ bóng sao.”

Đoan Mộc Thúy cứ hồn nhiên kể chuyện mà không để ý đến vẻ kinh ngạc của Công Tôn Sách.

“Thượng phụ... Chẳng lẽ là Khương Thượng, Khương Tử Nha?” Được xưng là “Thái Công Vọng Khương Tử Nha?”

Đoan Mộc Thúy gật đầu.

Từ lâu đã biết Đoan Mộc Thúy là người có lai lịch lớn, nhưng khi biết nàng lại liên quan đến triều đại lâu đời như vậy, Công Tôn Sách nghe mà không khỏi chấn động.

“Vũ Vương phạt trụ, phượng gáy Kỳ Sơn, Khương Tử Nha...” Công Tôn Sách lẩm bẩm, “Tính sơ sơ đến nay cũng…”

“Hai ngàn năm rồi.” Đoan Mộc Thúy tiếp lời.

“Đúng vậy,” Công Tôn Sách không thể không nể phục, “Thái Công Vọng được tôn là bách gia tông sư, quân chủ đầu tiên của nước Tề, hậu nhân của ngài là Tề Hoàn Công cửu hợp chư hầu uy phong biết mấy. Xa không nói, gần như Đại Tống ta đây, tiên đế cũng từng phong ngài là Chiêu Liệt Võ Thành Vương.”

“Đó đều chỉ là hư danh thôi,” Đoan Mộc Thúy chậm rãi lắc đầu, “Bách gia tông sư cũng vậy, cửu hợp chư hầu cũng thế, cuối cùng chẳng phải vẫn rơi vào cảnh hoang tàn lạnh lẽo hay sao? Ta đã tận mắt nhìn nước Tề hưng suy. Nói đi cũng phải nói lại, không thể chỉ trách họ Điền lòng lang dạ sói, mà hậu nhân của Thượng phụ cũng chẳng biết nỗ lực.”

Công Tôn Sách im lặng, theo lịch sử nước Tề đã bị nước Tần tiêu diệt từ năm 221 trước Công nguyên, nhưng nói cho đúng thì từ năm 386 trước Công nguyên nước Tề đã do Điền thị làm chủ, khi ấy nước Tề không còn nằm trong tay hậu nhân của Thái Công nữa rồi. Đoan Mộc Thúy gọi Khương Tử Nha là thượng phụ, dĩ nhiên có sự quan tâm đặc biệt đến hậu nhân của Khương thị, nàng bất mãn với Điền thị cũng là điều dễ hiểu.

“Vừa rồi cô nhắc đến người bạn cũ kia”, Công Tôn Sách nghĩ rồi lại nói, “Người đó cũng là tướng quân sao, nếu đã bị cô đánh rớt xuống ngựa thì chắc chắn bản lĩnh võ nghệ cũng không cao minh gì.”

“Không không không, công phu của hắn rất tốt.” Đoan Mộc Thúy mau chóng giải thích, “Về sau ta từng lén giao thủ với hắn, cũng không thể chiếm được thượng phong, không biết tại sao ban đầu hắn lại nhường cho ta nữa.”

Nói đến đây bỗng nhiên nghĩ tới đêm đó ánh trăng như nước, người nọ một thân giáp trụ, đầu đội khôi giáp, mẫu đồng trong tay chênh chếch chỉ về phía nàng, thích thú nói: “Ta nghe nói Đoan Mộc Thúy là nữ chiến tướng duy nhất theo bên cạnh thừa tướng, vô cùng dũng mãnh, sao có thể giống như cô, một trận gió cũng có thể cuốn cô đi...”

Dẫu đã cách hai ngàn năm nhật nguyệt đổi dời, Đoan Mộc Thúy vẫn không kìm được mà nở nụ cười như đêm ấy: “Vậy thì ngươi cứ thử xem, một cơn gió có thể cuốn ta đi hay không.”

“Vị bằng hữu kia của cô...” Không biết vì sao Công Tôn Sách lại thấy hơi bất an, “Hắn có được phong thần không?”

Nụ cười của Đoan Mộc Thúy dần biến mất, nàng chậm rãi lắc đầu, đáp: “Không, phong thần đâu phải chuyện dễ dàng như vậy... Ngay cả ta cũng không có tên trên Bảng Phong Thần... Cũng nhờ Thượng phụ từ bỏ thần vị ở Thượng giới, một lòng đưa ta lên thành tiên... Còn hắn cũng không biết đã luân hồi mấy kiếp rồi…”

Vậy có khi hắn đã đầu thai tới hiện tại...

Công Tôn Sách thầm giật mình, đang suy nghĩ chợt nghe có tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại thì thấy đó là Triển Chiêu.

“Bên trong sắp xong rồi,” Triển Chiều mỉm cười. “Theo như lời cô dặn dò, trong đó bố trí mấy chục vại nước đầy... Đoan Mộc, cô định khi nào thì bắt đầu làm phép?”

“Ngay bây giờ đi”, Đoan Mộc Thúy nhìn về phía nghĩa trang, “Bảo bọn họ tránh cho thật xa, một khi địa khí bốc lên, thân thể bọn họ sẽ không chịu đựng được.”

“Vậy cô.” Triển Chiêu chần chừ.

“Các ngài cũng tránh đi, lo việc của mình là được rồi. Sau khi xong việc ở đây ta sẽ đi tìm các ngài.”

Đưa mắt nhìn mọi người đi xa rồi, Đoan Mộc Thúy mới xoay người khép cửa nghĩa trang lại.

***

Theo lời dặn dò của nàng hôm qua, trong nghĩa trang đã có một cái hố sâu ba trượng ba, trên miệng hố ngổn ngang cuốc xẻng. Ở cách đó hơi xa có mấy chục vại được được xếp thành ba hàng, nước trong vại đầy tràn.

Đoan Mộc Thúy đi quanh miệng hố một vòng, đất cạnh miệng hố khá tơi xốp, chỉ cần giẫm chân hơi mạnh một chút là những cục đất không ngừng lăn xuống hố.

“Xem ra cũng không có gì khó,” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, mắt lơ đãng nhìn xuống đáy hố, “Nhưng phải đốt khá lâu, nhanh chán lắm đây”.

Nói đến đây ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, tay phải chỉ vào khoảng không, đất giữa đáy hố chợt trào lên như nước sôi, sau đó nhanh chóng lan rộng ra. Thế rồi nghe “oành” một tiếng, đất vàng bên dưới văng tung tóe, một làn sương mù màu đen phun ra, không để cho Đoan Mộc Thúy kịp phản ứng đã khiến nàng ngã nhào xuống đất.

Trước đó Đoan Mộc Thúy cho rằng: Địa khí dĩ nhiên là mờ mịt lơ lửng như hơi nước, trước sau đều lù đù như cụ già mắt mờ chân chậm, đâu ngờ được nó lại mãnh liệt như vậy? Trong lòng không ngừng than thở, tay áo vung lên, mấy chục vại nước lập tức bay đến trên hố đất, tụ thành vòng tròn xoay quanh một hồi, rồi đồng loạt nghiêng miệng trút nước xuống dưới, trong nháy mắt đã ép làn sương đang chực trào lên kia xuống.

Đoan Mộc Thúy cảm thấy an tâm hơn một chút, lúc này mới cảm thấy hai mắt đau như bị kim chích, miệng mũi vừa khó chịu vừa ngứa ngáy, không khỏi ho khan một tràng, cơn ho này rất ác liệt, chỉ cảm thấy luồng khí độc khuấy đảo trong lồng ngực, nếu ho dữ dội hơn chỉ e phải hộc cả tim phổi ra ngoài.

Tuy đang ho gần chết, nhưng trong lòng nàng lại thầm nghĩ: May mà nhóm Công Tôn Sách đã đi xa, bằng không để họ thấy mình ra tay bất lợi thế này thì mất mặt lắm thay. Gặp nạn té ngã cũng không sao, uy danh thượng tiên sụp đổ mới là vấn đề lớn.

Cuối cùng trong lúc vừa ho khan không ngừng vừa thầm cảm thấy may mắn, nàng vận Tam Muội Chân Hỏa, những con rắn lửa xì xì lượn vòng mà đi, ẩn hiện trong làn sương mù, lửa đi đến đâu khói trắng ùn ùn phun ra đến đó.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »