_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu và Công Tôn Sách nghe lời Đoan Mộc Thúy, nào ngờ chưa thấy Đoan Mộc Thúy làm phép thì Hà Tam Quý đã vội vàng chạy tới, vẻ mặt đầy hoảng loạn, vừa mở miệng đã nghẹn lời.
Hỏi ra mới biết sáng sớm hôm nay cha của Hà Tam Quý bước hụt chân, ngã lộn xuống dưới giường, ban đầu không sao, một lúc sau mặt méo miệng lệch, nói năng không rõ, cả người run rẩy, Hà Tam Quý thấy thế thì sợ lắm, vội vàng chạy đi tìm người chữa bệnh.
“Không ổn rồi, có thể đã bị trúng gió.” Công Tôn Sách biến sắc, kéo Hà Tam Quý muốn đi ngay, Triển Chiêu cũng thuận thế định đi theo, Công Tôn Sách lại ngăn cản y: “Ngươi đi theo cũng không giúp được gì, ở lại đây chờ Đoan Mộc cô nương, nếu cô ấy có việc thì ngươi cũng có thể hỗ trợ.”
Triển Chiêu lưỡng lự một chút, đang định nói mấy lời an ủi Hà Tam Quý thì hắn đã kéo Công Tôn Sách đi rồi.
***
Trừ việc lúc đầu mất cảnh giác bị địa khí bất ngờ tấn công, còn những chuyện khác vẫn đúng với dự đoán của Đoan Mộc Thúy: Không có gì khó, nhưng phải đốt hơi lâu một chút.
Nếu đốt địa khí mà có thể không cần người canh thì chẳng nói làm gì, cứ bỏ đấy ra ngoài đi dạo một vòng, bao giờ xong thì quay lại dọn dẹp. Nhưng Tam Muội Chân Hỏa phải dùng pháp lực của Đoan Mộc Thúy để duy trì, vì vậy nàng phải luôn có mặt ở đó.
Cảnh tượng này trong mắt người khác có lẽ khá động lòng người.
Bạn thử nghĩ mà xem, một cô nương trẻ tuổi ở đẳng cấp Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm, một thân áo trắng tay áo phiêu diêu, tóc dài phất phơ, đôi mắt mơ màng, khóe môi vương nét cười, vô cùng bình tĩnh đẩy tay ra phía trước, Tam Muội Chân Hỏa từ lòng bàn tay nàng như những sợi tơ ào ạt chảy ra, quấn lấy luồng khí độc kia đấu đến một sống một còn...
[ Phần chen ngang số 1 ] giải thích một số từ ngữ mấu chốt cho mọi người.
— — Đẳng cấp Cửu Thiên Huy Nữ hạ phàm: Đây không phải tâng bốc mà là sự thật đó nha, ai bảo người ta vốn là tiên nữ làm gì, dù người ta có xấu xí thô kệch cỡ nào thì bạn cũng không thể xóa bỏ sự thật nàng là tiên nữ đúng không?
— — một thân áo trắng tay áo phiêu diêu: Thật ra đương sự cũng ghét bộ quần áo này của chính mình, chẳng phải người ta đã nói rồi sao, đi qua đi lại dưới đất bẩn quá trời luôn, lúc sáng còn lôi kéo Triển Chiêu xin tài trợ, hy vọng Nam hiệp nể tình chi cho mấy bộ...
— — ánh mắt mơ màng: Tại vì buồn ngủ quá, không nhấc mí mắt lên được.
— — khóe môi vương nét cười: Cười thôi cũng hao hơi.
Nói chung bên trên đang dùng cách nói uyển chuyển mà dễ hiểu để giải thích một đạo lý: Những gì chúng ta thấy trước mắt thường chỉ mang tính hình tượng..
[ Phần chen ngang số 2 ] Lấy ví dụ gần gũi với cuộc sống hiện đại để giúp mọi người trải nghiệm cảm giác của Đoan Mộc Thúy.
Theo lẽ thường mà nói, có nhà ai dùng bếp ga mà không có bình ga không? Không có bình ga làm sao mà đốt lửa lên được? Cho nên Đoan Mộc cô nương chẳng may phải đóng vai bình ga, trố mắt đứng một bên, không ngừng lấy khí ga của chính mình... À không, lấy pháp lực đẩy ra ngoài. Trong nhà chúng ta ống dẫn ga có thể sử dụng thay cho bình ga, bạn tưởng tượng Đoan Mộc cô nương giống ống dẫn ga cũng được, nhưng cá nhân tôi cho rằng hình ảnh Đoan Mộc cô nương đứng một bên với cặp mắt đờ đẫn giống bình ga hơn một tí, dù sao bình ga còn đứng chứ ống dẫn ga người ta lại đặt nằm...
Khụ khụ, lạc đề quá rồi, trở lại chuyện chính đi thôi.
Trận đốt địa khí này kéo dài tới tận lúc mặt trời lặn về Tây.
Khi nhìn thấy dấu vết cuối cùng của khí dịch màu đen bị lưỡi lửa nuốt chửng, Đoan Mộc Thúy thở dài một hơi, thu Tam Muội Chân Hỏa lại.
Cúi xuống xem xét thì thấy đáy hố đã cháy đen, mùi khét lẹt xông lên mũi, nhưng cũng may mùi hôi thối đã biến mất.
Trong lòng nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, tay áo khẽ nâng lên, đống đất lúc sáng đào ra rơi xuống hố như mưa, chẳng bao lâu đã lấp đầy cái hố lớn, nàng lại trở tay hơi ấn xuống một chút, đất cũng bị lèn chặt, gắn kết chặt chẽ với mặt đất xung quanh, nếu không nhìn kỹ thì cũng không nhận ra nơi này đã từng bị đào lên.
“Phần còn lại giao cho Lý chưởng quỹ thu dọn, Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm nói, “Ta đốt lửa cả ngày là đủ lắm rồi”.
Nàng xoay người bước đi nhưng hai chân tê rần, suýt thì té ngã, cũng may kịp bám vào một cái vại ngay bên cạnh.
Đoan Mộc Thúy cúi người xoa bóp bắp chân cứng ngắc của mình, không nhịn được bèn thấp giọng lẩm bẩm: “Chẳng trách Đồ Sơn thị ngày đêm chờ chồng hóa thành hòn vọng phu, ta mới đứng có nửa ngày mà không khác gì cục đá rồi đây này... Người ta chờ chồng, còn ta lăn lộn ở đây vì ai cơ chứ.”
Cuối cùng nàng thở dài một tiếng: Thôi vậy, ai bảo ngươi là thần tiên làm chi, chịu khó đi.
***
Kẽo kẹt một tiếng, Đoan Mộc Thúy đẩy cửa ra, bước đi chân nam đá chân chiêu, vừa rồi ở bên trong lâu như vậy, đã quen với mùi khí độc, bây giờ bỗng ngửi thấy không khí bên ngoài lại thấy khó chịu, cổ họng ngứa ran, nàng lại ho khan một tràng, hơn nữa nàng đang vô cùng mệt mỏi, đầu óc hỗn loạn, mí mắt chỉ chực khép vào, đột nhiên bên cạnh có người đỡ lấy nàng, nhẹ nhàng giúp nàng vỗ lưng.
Nàng ngửi thấy một mùi thảo dược nhàn nhạt, biết đó là Triển Chiêu, bèn cứ thế vùi mặt vào giữa vòng tay của y, mơ màng nói: “Triển Chiêu, ta mệt lắm rồi, ta phải về... đi ngủ.”
“Được, ta đưa cô về nghỉ ngơi trước, tối sẽ mang quần áo đến cho cô.”
“Quần áo, quần áo gì cơ?” Đoan Mộc Thúy lơ mơ ngẩng đầu lên.
“Lúc sáng chính cô nhắc tới chuyện này, thế mà bây giờ đã quên rồi à?” Nét cười trong đôi mắt Triển Chiêu lại càng đậm hơn, “Bây giờ trên người cô bê bết bùn đất, không mua cũng không được”.
“Thế à,” Đoan Mộc Thúy bừng tỉnh, nghĩ rồi thở dài, lên dây cót tinh thần, “Ta vẫn phải đi cùng với ngài thôi, quần áo ngài mua chắc chẳng đẹp đẽ gì đâu”.
“Ai bảo cô thế?” Tự nhiên bị xem thường như vậy, Triển Chiêu cũng dở khóc dở cười.
“Nhìn quần áo ngài mặc là biết liền,” vừa nói còn vừa tỏ vẻ khinh thường cầm vạt áo của Triển Chiêu đung đưa, “Không phải màu xanh thì cũng là màu đỏ, ta nghĩ chắc là ngài cũng không biết chọn quần áo, mặc tới mặc lui cũng chỉ có mấy bộ này.”
Triển Chiêu đột nhiên nảy sinh tính bướng bỉnh, cố ý chầm chậm nói: “Hồi còn nhỏ mẹ ta nói ta mặc cái gì cũng đẹp.”
Triển Chiêu dù sao cũng là Triển Chiêu, tuy thỉnh thoảng cũng biết nói mấy câu bông đùa nhưng suy cho cùng vẫn không phải người có tính đùa dai, lời vừa ra khỏi miệng, khuôn mặt tự nhiên lại nóng lên.
Nghĩ lại, vẫn thấy buồn cười.
Đoan Mộc Thúy lại không cười, chẳng những không cười, mà trông còn có vẻ rất nghiêm túc.
Không chỉ rất nghiêm túc mà trong mắt còn đầy sự thương cảm.
“Hồi ta còn nhỏ mẹ ta cũng nói, với một số đứa trẻ đặc biệt nhất định phải khen thật nhiều, dù có khó coi đến mấy cũng phải khen là đẹp” nói tới câu “khó coi đến mấy” nàng còn cố ý nhấn mạnh, “Khi đó ta thường hay khen người ta, ngươi thật xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp hết... Triển Chiêu, mẹ ngài cũng đã tốn nhiều tâm tư vì ngài, ngài phải hiếu thuận với bà ấy mới được.” Nói xong còn vỗ vai Triển Chiêu, tỏ vẻ y đang phải mang gánh nặng trên vai.
Trước kia Triển Chiêu luôn cảm thấy giặt quần áo ngày mưa, phơi nắng ngày tuyết thật là những việc lãng phí cuộc đời, bây giờ y đã tiến lên một tầm nhận thức mới.
Chuyện lãng phí cuộc đời nhất không gì khác ngoài tranh cãi với Đoan Mộc Thúy.
Tranh cãi với nàng làm gì cơ chứ, dù sao mình có nói thế nào cũng không lại với nàng, nói nhẹ nàng nghe không thấm, nói nặng thì nàng giận luôn, nói nặng hơn nữa thì nàng liền chui xuống đất bỏ chạy, muốn tìm cũng chẳng biết đi đâu mà tìm.
***
Dựa vào ấn tượng mơ hồ khi vào thành từ vài ngày trước, cộng với vừa đi vừa hỏi thăm dọc đường, quả nhiên họ tìm được một hiệu quần áo còn mở hàng.
Trong hiệu không có đèn, mà lúc này chắc chẳng ai có tâm trạng buôn bán. Dù là như vậy, thấy có khách đến cửa, người phụ việc bèn vội vàng bước tới chào hỏi, vừa thắp đèn vừa mời khách chờ một chút, để gã mang quần áo may sẵn lên. Thì ra vì hiện giờ buôn bán ế ẩm nên quần áo treo trên tường đều được hạ xuống cất đi.
Chẳng bao lâu sau quần áo đã được mang lên, người phụ việc đưa tới cho Đoan Mộc Thúy, nhưng vừa tới trước mặt nàng thì sửng sốt quay sang nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu cũng hơi ngạc nhiên, lúc nhìn Đoan Mộc Thúy thì không khỏi giật mình.
Vừa rồi còn đang nói chuyện phiếm câu được câu chăng, chẳng biết từ bao giờ mà nàng đã gục xuống bàn, ngủ thiếp đi, hàng mi dài khẽ run lên, dưới mi mắt ẩn hiện lên một tia sáng nhàn nhạt.
“Khách quan.” Người phụ việc vừa mở miệng liền bị Triển Chiêu dùng ánh mắt ra hiệu cho gã ngừng lại, người phụ việc cảm thấy như thế thì khó cho gã quá: Cô nương này ngủ rồi thì làm sao chọn y phục đây?
Triển Chiêu cố gắng đứng dậy thật nhẹ nhàng, dùng ngón tay chỉ vào góc nhà, người phụ việc hiểu ý, rón rén cầm quần áo đi qua đó, Triển Chiêu nhìn Đoan Mộc Thúy khẽ cười, cầm cây nến trên bàn rồi vội vàng đi theo.
Đoan Mộc Thúy chỉ ngủ thiếp đi, trong lúc ngủ không hiểu sao lại giật mình, nàng mơ màng mở mắt ra, lờ mờ nhìn thấy trong góc phòng có ánh nến tù mù, người phụ việc cầm một bộ quần áo, Triển Chiêu đang cúi đầu khoa tay múa chân giải thích gì đó.
Nàng thấy lạ nhưng cũng không hỏi thêm, cơn buồn ngủ ập đến như núi lở, chẳng mấy chốc nàng lại chìm vào giấc ngủ.
