Không Trở Lại

Lượt đọc: 9781 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Viên Sĩ quan trực thực hiện cú điện thoại, sau đó bộ máy quân đội tiếp quản, xa xôi và vô hình và cần mẫn, từ tít phía kia của thế giới, cách chín múi giờ và gần tám ngàn dặm, lên kế hoạch, chỉ dẫn, chuẩn bị, vũ trang, nạp nhiên liệu. Tòa nhà bằng đá cũ ở Rock Creek chìm trong im lặng.

Reacher hỏi, “Ta có bao nhiêu người nữa ngoài kia?”

Viên sĩ quan trực đáp, “Toàn cầu? Mười bốn”.

“Gần nhất?”

“Hiện tại thì, trại Hood ở Texas. Dọn dẹp đống hỗn độn do việc của Thiếu tá Turner gây ra dưới đó”.

“Bao nhiêu người ở khu vực nguy hiểm?”

“Khó mà xác định, đúng không? Khoảng tám hoặc mười”.

“Morgan đã từng vắng mặt không phép bao giờ chưa?”

“Đây mới là ngày làm việc thứ ba của anh ta ở đây”.

“Thiếu tá Turner là một chỉ huy thế nào?”

“Cô ấy cũng khá mới. Mới làm có vài tuần”.

“Ấn tượng đầu tiên?”

“Tuyệt vời”.

“Vụ Afghanistan này là của cô ấy hay có sẵn từ trước?”

“Của cô ấy”, viên sĩ quan trực trả lời. “Là việc thứ hai cô ấy tiến hành sau khi tới đây, sau vụ ở trại Hood”.

* * *

Reacher chưa bao giờ tới Bagram, hay bất cứ địa điểm nào khác ở Afghanistan, nhưng anh biết công việc được tiến hành ra sao. Có những điều không bao giờ thay đổi. Không ai thích ăn không ngồi rồi, và không ai thích người của mình gặp rắc rối. Đặc biệt là ở vùng của các bộ lạc, tàn bạo và nguyên thủy theo những cách ghê gớm đến khó lường. Vì thế, sứ mệnh tìm kiếm sẽ được tiến hành một cách nhiệt tình. Nhưng công việc ấy mang lại nguy hiểm lớn. Sẽ cần hỗ trợ tác chiến trên không, và sẽ đòi hỏi hỏa lực không đối đất cực mạnh. Phải di chuyển nhiều phương tiện. Vì thế, việc lên kế hoạch cho sứ mệnh sẽ tốn thời gian. Cần ít nhất hai giờ, Reacher đoán, để sắp xếp cho xong mọi việc. Rồi hai giờ bay. Không có giải pháp nào nhanh hơn.

* * *

Reacher đi bộ để giết bớt thời gian chờ đợi. Cuốc bộ về nhà trọ, rồi bỏ qua luôn, xong rẽ trái và rẽ phải theo dãy phố dài, tới phố buôn bán phía trước nhà hàng Hy Lạp, mà anh cũng không vào, vì không đói bụng. Anh bỏ qua cửa hàng khung ảnh, vì chẳng có tấm ảnh nào cần đóng khung, bỏ qua hiệu súng, vì không muốn mua súng, bỏ qua phòng nha khoa theo yêu cầu, vì răng anh không có vấn đề. Anh vào cửa hàng đồ gia dụng, mua một chiếc quần lao động kaki vải bố tối màu, một chiếc áo sơ mi lao động vải bố màu xanh, cùng một chiếc áo khoác thực địa màu nâu có lớp cách nhiệt thần kỳ đã được đăng ký độc quyền nào đó. Rồi anh vào một hiệu thuốc không bảng hiệu, mua một gói tất, quần đùi và hai chiếc áo phông trắng loại một dollar, dự định sẽ mặc chiếc này ra ngoài chiếc kia trước khi mặc áo lao động, vì áo phông vải rất mỏng, còn thời tiết thì không có vẻ gì là sẽ ấm lên. Anh mua thêm ba chiếc dao cạo dùng một lần, loại nhỏ nhất có bán, rồi một lọ kem cạo râu, loại nhỏ nhất có bán, hai gói kẹo cao su và một chiếc lược nhựa.

Anh mang tất cả số đồ vừa mua về phòng trọ, đi qua hai dãy phố dài, rồi vào phòng. Phòng đã được dọn khi anh vắng mặt. Giường được trải cẩn thận, số đồ ít ỏi trong phòng tắm đã được thay mới. Khăn tắm sạch, khô ráo tuy vẫn mỏng dính, một bánh xà phòng bọc lớp nilon mới, vẫn nhỏ, và một chai dầu gội bé tí xíu, vẫn có thành phần hóa chất giống hệt nước rửa bát. Anh cởi đồ trong giá lạnh, nhét quần áo cũ của mình vào hai chiếc thùng rác, một nửa vào thùng rác trong nhà tắm và nửa kia vào thùng rác trong phòng ngủ, vì cả hai thùng rác đều nhỏ. Sau đó, anh cạo râu thật cẩn thận và tắm lần thứ hai trong ngày.

Anh bật lò sưởi gắn dưới cửa sổ phòng ngủ, dùng khăn lau tay lau người trong luồng khí nóng khò khè phả ra, vì anh muốn dành khăn tắm lớn cho dịp khác. Anh mặc quần áo mới mua, đi đôi bốt cũ, rồi chải đầu. Anh kiểm tra kết quả trong tấm gương nhà tắm và hài lòng với mình. Trông anh ít ra cũng sạch sẽ và gọn gàng, không thể tươm tất hơn được nữa.

Chẳng bao lâu nữa cô ấy sẽ được tại ngoại.

* * *

Reacher đi bộ trở lại Sở chỉ huy Đội 110. Bốn lớp áo cùng lớp cách nhiệt thần kỳ làm tốt chức năng của mình. Anh thấy đủ ấm. Cổng Sở chỉ huy đang mở. Viên lính trực ngày đang có mặt trong trạm gác. Xe của Morgan đã trở lại bãi đậu. Chiếc sedan đơn giản. Reacher đã thấy nó đêm hôm qua, với Morgan sau tay lái, ngồi thẳng nghiêm nghị. Reacher lượn lại gần, đặt lòng bàn tay lên mui xe. Còn ấm. Gần như nóng. Morgan chỉ vừa mới về.

Điều đó giải thích tâm trạng của Leach. Cô im lặng và căng thẳng bên bàn lễ tân ngoài sảnh. Sau lưng Leach, sĩ quan trực trơ ra ngoài hành lang tầng một, mặt mũi tái nhợt, chỉ đứng đó. Reacher không chờ ai phải nói cho mình biết. Anh quay người đi lên cầu thang đá cũ. Morgan đang ngồi trước bàn làm việc, môi mím chặt, tức tối, gần như run lên vì giận dữ.

Reacher lên tiếng, “Trung tá, mừng anh đã quay lại”.

Morgan nói, “Những gì anh vừa làm sẽ khiến Lầu Năm Góc tốn hơn ba mươi triệu dollars”.

“Một khoản tiêu hợp lý”.

“Riêng chuyện đó cũng đủ để đưa ra tòa án quân sự”.

“Có thể”, Reacher nói, “Nhưng dành cho anh, không phải cho tôi. Tôi không biết trước đây anh phục vụ ở đâu, trung tá, nhưng đây không phải chuyện đùa. Không phải ở đây. Không phải ở đơn vị này. Anh biết có hai nhân viên của mình đang gặp nguy hiểm, thế mà anh vắng mặt hai giờ liền. Anh không cho ai biết mình đi đâu, điện thoại di động thì tắt. Không thể chấp nhận được”.

“Họ không gặp nguy hiểm gì. Họ chỉ đi dò la mấy thông tin vặt”.

“Họ đã bỏ lỡ hai lần liên lạc radio”.

“Chắc lại làm trò gì ngu ngốc, không khác gì cả cái đơn vị chết bằm này”.

“Ở Afghanistan hả? Làm gì chứ? Vào quán rượu và các câu lạc bộ? Thăm nhà thổ? Nằm cả ngày ngoài bãi biển? Thực tế lên, đồ ngu. Không liên lạc radio từ Afghanistan tự nó đã là tin xấu rồi”.

“Chuyện đó do tôi quyết định”.

“Anh sẽ không nhận quyết định là của mình nếu nó chạy lại táp đít anh đâu”.

“Đừng nói năng kiểu đó với tôi”.

“Nói thế thì sao?”

Morgan không nói gì.

Reacher hỏi, “Anh đã hủy cuộc tìm kiếm chưa?”

Morgan không đáp.

Reacher nói, “Và anh cũng không nói với tôi rằng chúng ta tìm kiếm sai vị trí. Vì thế, tôi đã đúng. Người của chúng ta đã mất tích ở vùng biên giới trong khu vực của các bộ lạc. Lẽ ra anh phải làm việc này từ hai mươi tư giờ trước. Họ đang thực sự gặp nguy hiểm”.

“Anh không có quyền xía vào”.

“Tôi đã tái ngũ, tôi được phân công làm việc ở đơn vị này và tôi giữ cấp bậc thiếu tá. Điều đó có nghĩa tôi không xía vô việc của ai. Tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình, và tôi làm đúng. Như tôi trước nay vẫn thế. Anh nên để ý hơn và ghi nhận mấy lời khuyên này, trung tá ạ. Anh có khoảng một tá nhân viên ngoài trận địa, không được bảo vệ và rất dễ gặp nạn, anh không nên nghĩ về bất cứ việc gì khác, suốt ngày suốt đêm. Lúc nào cũng nên để lại một số điện thoại liên lạc, phải luôn bật điện thoại di động, phải luôn sẵn sàng trả lời điện thoại, cho dù anh có đang làm bất cứ việc gì”.

Morgan nói, “Anh nói hết chưa?”

“Tôi chỉ mới bắt đầu”.

“Anh biết mình nằm dưới quyền tôi chứ?”

Reacher gật đầu. “Đời đầy rẫy những điều bất thường”.

“Vậy thì nghe đây, thiếu tá. Mệnh lệnh cho anh đã thay đổi. Kể từ giờ phút này, anh không được ra khỏi nơi ở của mình. Quay thẳng về nhà trọ và ở đó cho tới khi anh nghe lệnh mới từ tôi. Không được rời khỏi phòng vào bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do gì. Không được tìm cách liên lạc với bất cứ ai ở đơn vị này”.

Reacher không nói gì.

Morgan nói, “Hết rồi đấy, thiếu tá”.

* * *

Viên sĩ quan trực vẫn đang đứng ngoài hành lang tầng một. Leach vẫn ngồi sau bàn tiếp tân. Reacher xuống lầu, nhún vai với cả hai người. Phần xin lỗi, phần buồn bã, phần là cử chỉ chung trong quân đội: Vẫn trò cũ rích. Rồi anh ra khỏi cửa, xuống các bậc thang đá, bước chân ra làn không khí giá lạnh giữa trưa. Mây đen đang dần tan. Có chút xanh hiện ra trên trời.

Reacher đi bộ xuống đồi, rẽ vào con đường ba làn xe. Một chiếc xe buýt đi qua anh. Đi ra, không phải đi vào. Đi tiếp, xa dần. Anh tiến bước, một đoạn hơi dốc xuống, rồi một đoạn hơi dốc lên. Nhà trọ hiện ra trước mắt, bên phải, cách anh khoảng một trăm mét.

Anh dừng bước. Chiếc xe bị móp cửa đang đậu trong bãi xe nhà trọ.

« Lùi
Tiến »