Kiêu Phong

Lượt đọc: 8783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Lập công lớn. Q.1 Chương 2: Quan thân. Q.1 Chương 3: Mỹ nhân như ngọc. Q.1 Chương 4: Quân chế. Q.1 Chương 5: Huyện Thạch Đại. Q.1 Chương 6: Nhà. Q.1 Chương 7: Hộ quân Huyện úy. Q.1 Chương 8: Tiêu phủ. Q.1 Chương 9: Gia đinh Trần Bình. Q.1 Chương 10: Muội muội Tiểu Nghiên. Q.1 Chương 11: Hội nghị gia đình. Q.1 Chương 12: Ninh Nhi. Q.1 Chương 13: Đêm ngọt ngào ngắn ngủi. Q.1 Chương 14: Chuyện nhà. Q.1 Chương 15: Chức quan. Q.1 Chương 16: Oai uy chức quan. Q.1 Chương 17: Luận quốc sách. Q.1 Chương 18: Đông Thanh. Q.1 Chương 19: Lòng thương xót. Q.1 Chương 20: Tính kiêu phỉ. Q.1 Chương 21: Cường quyền. Q.1 Chương 22: Oan ức. Q.1 Chương 23: Trò chuyện trong đêm. Q.1 Chương 24: Mua hiệu thuốc. Q.1 Chương 25: Một khúc kiêu phong. Q.1 Chương 26: Cầm tâm động. Q.1 Chương 27: Người giỏi mưu thì dùng mưu. Q.1 Chương 28: Đắc quân. Q.1 Chương 29: Gia tộc. Q.1 Chương 30: Góp lời. Q.1 Chương 31: Huấn luyện binh lính. Q.1 Chương 32: Ý tứ của mẫu thân. Q.1 Chương 33: Cầu hôn. Q.1 Chương 34: Khảo nghiệm. Q.1 Chương 35: Nghi thức trừ tà. Q.1 Chương 36: Tiểu Vân bảo vệ chủ. Q.1 Chương 37: Đoàn tụ sum vầy. Q.1 Chương 38: Vi song nhi. Q.1 Chương 39: Huynh đệ tâm sự. Q.1 Chương 40: Phố tây đại. Q.1 Chương 41: Vừa đấm vừa xoa. Q.1 Chương 42: Nguy cơ của chức quan. Q.1 Chương 43: Giết hổ. Q.1 Chương 44: Buôn thuốc. Q.1 Chương 45: Đồ nguy cơ. Q.1 Chương 46: Tâm tính. Q.1 Chương 47: Cung tốt. Q.1 Chương 48: Hậu trường. Q.1 Chương 49: Quân chế tuần tra. Q.1 Chương 50: Đánh phỉ. Q.1 Chương 51: Phía sau màn. Q.1 Chương 52: Diệt phỉ. Q.1 Chương 53: Truy phỉ. Q.1 Chương 54: Nhập thế. Q.1 Chương 55: Lời nói. Q.1 Chương 56: Rút tướng. Q.1 Chương 57: Tâm sự. Q.1 Chương 58: Trạch ngữ. Q.1 Chương 59: Diễm nữ Lục Nga. Q.1 Chương 60: Xem giai nhân. Q.1 Chương 61: Đào hoa. Q.1 Chương 62: Diễn trò. Q.1 Chương 63: Tuyệt hảo. Q.1 Chương 64: Trái tim quan kiêu. Q.1 Chương 65: Minh và ám. Q.1 Chương 66: Đêm tình. Q.1 Chương 67: Cự thân. Q.1 Chương 68: Cửa ải khó khăn. Q.1 Chương 69: Sát uy (Giết một mạng lập uy). Q.1 Chương 70: Tỷ muội đồng minh. Q.1 Chương 71: Đậu đỏ. Q.1 Chương 72: Hiền thê. Q.1 Chương 73: Quan trên. Q.1 Chương 74: Giành thể diện. Q.1 Chương 75: Trò đùa nhân duyên. Q.1 Chương 76: Cưới. Q.1 Chương 77: Biến cố. Q.1 Chương 78: Động phòng. Q.1 Chương 79: Nỗi hận của Tương Nhi. Q.1 Chương 80: Cầu nối. Q.1 Chương 81: Hóa giải. Q.1 Chương 82: Đối xử tử tế. Q.1 Chương 83: Xuất hành. Q.1 Chương 84: Bạn đồng hành. Q.1 Chương 85: Tỷ tỷ. Q.1 Chương 86: Hiện thực. Q.1 Chương 87: Gian dâm. Q.1 Chương 88: Thỏ khôn có ba hang. Q.1 Chương 89: Dị nhân. Q.1 Chương 90: Chu phủ. Q.1 Chương 91: Bày tỏ cõi lòng. Q.1 Chương 92: Đáp ứng lời mời. Q.1 Chương 93: Nguy hiểm. Q.1 Chương 94: Sau màn. Q.1 Chương 95: Áp tải. Q.1 Chương 96: Tâm ngạo. Q.1 Chương 97: Quan và phỉ. Q.1 Chương 98: Xem tình thế. Q.1 Chương 99: Trốn về. Q.1 Chương 100: Dục vọng. Q.1 Chương 101: Kẻ địch không ngờ tới. Q.1 Chương 102: Oán hận. Q.1 Chương 103: Hướng tình. Q.1 Chương 104: Bí mật Bảo Châu. Q.1 Chương 105: Nhận thức tốt. Q.1 Chương 106: Hợp tu. Q.1 Chương 107: Ngày vui. Q.1 Chương 108: Biến cố. Q.1 Chương 109: Điều cầu xin bất ngờ. Q.1 Chương 110: Mưu kế của nữ nhân. Q.1 Chương 111: Tâm sự chuyện cũ. Q.1 Chương 112: Truyền công. Q.1 Chương 113: Nửa đêm sao lại có người đến?. Q.1 Chương 114: Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim. Q.1 Chương 115: Thả chim cho bay đi. Q.1 Chương 116: Dị năng sinh cơ. Q.1 Chương 117: Bắt hung thủ. Q.1 Chương 118: Rước lấy oán giận. Q.1 Chương 119: Vi hạo. Q.1 Chương 120: Sát kiếp. Q.1 Chương 121: Tử kiếp. Q.1 Chương 122: Điểm thiếu hụt của Tiên Thiên công. Q.1 Chương 123: Chấp nhận lời mời. Q.1 Chương 124: Lão hổ. Q.1 Chương 125: Chỉ điểm giang sơn. Q.2 Chương 1: Giang ninh. Q.2 Chương 2: Thị lang phủ. Q.2 Chương 3: Lòng tốt. Q.2 Chương 4: Lòng tin. Q.2 Chương 5: Khổng tước lâu. Q.2 Chương 6: Ngọc trúc. Q.2 Chương 7: Tình nghĩa. Q.2 Chương 8: Gặp nhau. Q.2 Chương 9: Tươi đẹp. Q.2 Chương 10: Ngô lão gia. Q.2 Chương 11: Nhận ủy thác. Q.2 Chương 12: Mua được. Q.2 Chương 13: Chủ nhà. Q.2 Chương 14: Cầu võ. Q.2 Chương 15: Tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 16: Là nhà sao?. Q.2 Chương 17: Võ uy. Q.2 Chương 18: Bái tế. Q.2 Chương 19: Sư tỷ. Q.2 Chương 20: Tâm sự. Q.2 Chương 21: Thuyết hoàng. Q.2 Chương 22: Kinh doanh. Q.2 Chương 23: Cầu mối quan hệ. Q.2 Chương 24: Lữ soái phủ quân. Q.2 Chương 25: Kiến giải. Q.2 Chương 26: Cuộc trò chuyện trong đêm. Q.2 Chương 27: Tìm người. Q.2 Chương 28: Lâm tiểu điệp. Q.2 Chương 29: Thí võ. Q.2 Chương 30: Phân công. Q.2 Chương 31: Gặp giai nhân. Q.2 Chương 32: Nhân sinh. Q.2 Chương 33: Hôi ưng. Q.2 Chương 34: Tiếng đàn khiến người xót thương. Q.2 Chương 35: Duyên phận. Q.2 Chương 36: Quan tâm. Q.2 Chương 37: Điệp vũ. Q.2 Chương 38: Thương lượng. Q.2 Chương 39: Hỏi ý kiến. Q.2 Chương 40: Đón mỹ nhân về. Q.2 Chương 41: Quan gia. Q.2 Chương 42: Kinh sợ. Q.2 Chương 43: Bướm đêm. Q.2 Chương 44: Hoàng đế Đường quốc. Q.2 Chương 45: Gặp mặt vua trần tình. Q.2 Chương 46: Quý Ngũ thúc. Q.2 Chương 47: Phỉ khí. Q.2 Chương 48: Vấn điệp. Q.2 Chương 49: Quan niệm. Q.2 Chương 50: Truyền công. Q.2 Chương 51: Tự biết mình. Q.2 Chương 52: Chuyện ngoài ý muốn. Q.2 Chương 53: Quân cờ ẩn. Q.2 Chương 54: Phát ngôn. Q.2 Chương 55: Mưu sự tại nhân. Q.2 Chương 56: Tương phùng. Q.2 Chương 57: Bàn bạc làm ăn. Q.2 Chương 58: Trân trọng nhân duyên. Q.2 Chương 59: Họa một cái bánh. Q.2 Chương 60: Gặp gỡ ở đình. Q.2 Chương 61: Thâm độc. Q.2 Chương 62: Lệnh tới. Q.2 Chương 63: Nam đại doanh. Q.2 Chương 64: Rình trộm. Q.2 Chương 65: Thanh phù. Q.2 Chương 66: Hoảng sợ. Q.2 Chương 67: Mượn da hổ. Q.2 Chương 68: Ân và uy. Q.2 Chương 69: Lâm tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 70: Tần hạo. Q.2 Chương 71: Nói chuyện trong xe (một). Q.2 Chương 72: Nói chuyện trong xe (hai). Q.2 Chương 73: Nói chuyện trong xe (ba). Q.2 Chương 74: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. Q.2 Chương 75: Thiên ngưu đao. Q.2 Chương 76: Thiên ngưu vệ. Q.2 Chương 77: Công dụng của Thiên Ngưu. Q.2 Chương 78: Tụ họp. Q.2 Chương 79: Trương thị. Q.2 Chương 80: Mạnh thạch. Q.2 Chương 81: Đối ngữ. Q.2 Chương 82: Dẫn kiến. Q.2 Chương 83: Trương hồng ba. Q.2 Chương 84: Cú vọ. Q.2 Chương 85: Mưu xa. Q.2 Chương 86: Lên thuyền hải tặc. Q.2 Chương 87: Thu hoạch. Q.2 Chương 88: Thưởng thức. Q.2 Chương 89: Chim Phượng về tổ. Q.2 Chương 90: Mật đàm. Q.2 Chương 91: Cấm kỵ. Q.2 Chương 92: Tấu đối. Q.2 Chương 93: Quân tâm. Q.2 Chương 94: Vùi lấp trong khó khăn. Q.2 Chương 95: Nhân sinh quan. Q.2 Chương 96: Kinh tâm. Q.2 Chương 97: Khởi hành. Q.2 Chương 98: Ám sát. Q.2 Chương 99: Mượn người truyền lời. Q.2 Chương 100: Ninh Quốc quân. Q.2 Chương 101: Lý xuyên. Q.2 Chương 102: Về nhà. Q.2 Chương 103: Lũng tâm. Q.2 Chương 104: Tri kỷ. Q.2 Chương 105: Quyền mưu. Q.2 Chương 106: Trí giả. Q.2 Chương 107: Trấn an. Q.2 Chương 108: Về nhà. Q.2 Chương 109: Nhà. Q.2 Chương 110: Trưởng sử Trì Châu. Q.2 Chương 111: Thứ sử trì châu. Q.2 Chương 112: Cáo già. Q.2 Chương 113: Cầu thăng chức. Q.2 Chương 114: Đi thanh dương. Q.2 Chương 115: Dương gia. Q.2 Chương 116: Thành ý của Dương gia. Q.2 Chương 117: Lời của mẫu tử. Q.2 Chương 118: Trở về Thạch Đại. Q.2 Chương 119: Dịu dàng. Q.2 Chương 120: Đêm đẹp. Q.2 Chương 121: Đông hà. Q.2 Chương 122: Quý nhân. Q.2 Chương 123: Cơ hội. Q.2 Chương 124: Tống phủ. Q.2 Chương 125: Lập tín. Q.2 Chương 126: Tiến cử. Q.2 Chương 127: Tình nghĩa. Q.2 Chương 128: Con bướm của huyện Thạch Đại tỉnh rồi. Q.2 Chương 129: Diễn võ. Q.2 Chương 130: Đường ai nấy đi. Q.3 Chương 1: Bất ngờ. Q.3 Chương 2: Vô tâm cắm liễu. Q.3 Chương 3: Tứ hôn. Q.3 Chương 4: Nước nghèo. Q.3 Chương 5: Sách lược. Q.3 Chương 6: Bắt giam Thái tử. Q.3 Chương 7: Gặp mặt. Q.3 Chương 8: Không biết bộ mặt thật “Lư Sơn”. Q.3 Chương 9: Hành thích. Q.3 Chương 10: Yết kiến. Q.3 Chương 11: Phân công. Q.3 Chương 12: Cuộc gặp bất ngờ. Q.3 Chương 13: Phong ngô thành. Q.3 Chương 14: Vụ án hành thích. Q.3 Chương 15: Quân giận, chủ giết. Q.3 Chương 16: Chuyện nội phủ. Q.3 Chương 17: Hoàng cung. Q.3 Chương 18: Cuộc gặp trước điện. Q.3 Chương 19: Thấy mặt vua. Q.3 Chương 20: Huynh đệ tụ hợp. Q.3 Chương 21: Quân vương kiêng kỵ chưa chắc là họa. Q.3 Chương 22: Kết nối. Q.3 Chương 23: Sứ mệnh của Tiểu Phức. Q.3 Chương 24: Ước hẹn. Q.3 Chương 25: Bí mật gặp mặt. Q.3 Chương 26: Thuộc tướng. Q.3 Chương 27: Thẳng tiến. Q.3 Chương 28: Tiêu hao nuôi quân. Q.3 Chương 29: Mưu cầu thế lực bên ngoài. Q.3 Chương 30: Một người làm quan, cả họ được nhờ. Q.3 Chương 31: Từ sư đà. Q.3 Chương 32: Ám hiệu chữ “Dược. Q.3 Chương 33: Tiến lên trước? Lùi về sau?. Q.3 Chương 34: Cố nhân không ngờ đến. Q.3 Chương 35: Thái Tử triệu kiến. Q.3 Chương 36: Lời nói của quân thần. Q.3 Chương 37: Tương ngu hầu. Q.3 Chương 38: Lĩnh quân. Q.3 Chương 39: Huấn luyện. Q.3 Chương 40: Ủng hộ. Q.3 Chương 41: Hiểu biết mù mờ. Q.3 Chương 42: Vinh xương. Q.3 Chương 43: Văn hoa. Q.3 Chương 44: Thích gì?. Q.3 Chương 45: Hỏi nguyện vọng ban đầu. Q.3 Chương 46: Xuất chinh. Q.3 Chương 47: Trung phủ sứ. Q.3 Chương 48: Lục đô úy. Q.3 Chương 49: Quyền hành. Q.3 Chương 50: Tráng quân. Q.3 Chương 51: Chủ động. Q.3 Chương 52: Thượng thư và lời nói ác độc. Q.3 Chương 53: Ván bài. Q.3 Chương 54: Chuẩn bị chiến đấu. Q.3 Chương 55: Sát uy. Q.3 Chương 56: Trận chiến của huyện Cú Dung (1). Q.3 Chương 57: Trận chiến huyện Cú Dung (2). Q.3 Chương 58: Trận chiến ở huyện Cú Dung (phần 3). Q.3 Chương 59: Dâng thư cho triều đình. Q.3 Chương 60: Muốn. Q.3 Chương 61: Bí mật trong cung. Q.3 Chương 62: Anh vương. Q.3 Chương 63: Quân biến. Q.3 Chương 64: Muốn đi. Q.3 Chương 65: Cướp giết. Q.3 Chương 66: Thưởng công hóa khế. Q.3 Chương 67: Suy đoán. Q.3 Chương 68: Cắt đuôi. Q.3 Chương 69: Quyền giam. Q.3 Chương 70: Bái kiến kinh tâm. Q.3 Chương 71: Giật dây. Q.3 Chương 72: Đẩy sóng. Q.3 Chương 73: Đại chiến Thường Châu (I). Q.3 Chương 74: Đại chiến Thường Châu (II). Q.3 Chương 75: Đại chiến Thường Châu (III). Q.3 Chương 76: Đại chiến Thường Châu (IV). Q.3 Chương 77: Đại chiến Thường Châu (V). Q.3 Chương 78: Đại chiến Thường Châu (VI). Q.3 Chương 79: Đại chiến Thường Châu (VII). Q.3 Chương 80: Đại chiến Thường Châu (VIII). Q.3 Chương 81: Đại chiến Thường Châu (IX). Q.3 Chương 82: Đại chiến Thường Châu (X). Q.3 Chương 83: Kết thúc. Q.3 Chương 84: Ưu lo của lão thần. Q.3 Chương 85: Biến động. Q.3 Chương 86: Họa cạn lương thực. Q.3 Chương 87: Khí phách. Q.3 Chương 88: Gặp ban đêm. Q.3 Chương 89: Nói là làm. Q.3 Chương 90: Lựa chọn. Q.3 Chương 91: Chiêu binh. Q.3 Chương 92: Trốn về. Q.3 Chương 93: Cầu tài. Q.3 Chương 94: Được Thường muốn Tô. Q.3 Chương 95: Tập kích bất ngờ Tô Châu (1). Q.3 Chương 96: Tập kích bất ngờ Tô Châu (2). Q.3 Chương 97: Tập kích bất ngờ Tô Châu (3). Q.3 Chương 98: Tập kích bất ngờ Tô Châu (4). Q.3 Chương 99: Tập kích bất ngờ Tô Châu (5). Q.3 Chương 100: Tập kích bất ngờ Tô Châu (6). Q.3 Chương 101: Tập kích bất ngờ Tô Châu (7). Q.3 Chương 102: Uy hiếp. Q.3 Chương 103: Dụ dỗ. Q.3 Chương 104: Thế gia. Q.3 Chương 105: Được phong hầu. Q.3 Chương 106: Thể chế ở Tô Thường. Q.3 Chương 107: Lôi kéo. Q.3 Chương 108: Hứa hẹn. Q.3 Chương 109: Hứa hẹn (tiếp). Q.3 Chương 110: Về nhà. Q.3 Chương 111: Gian nan khổ cực. Q.3 Chương 112: Độc chiếm thiên hạ. Q.3 Chương 113: Thái thường tự. Q.3 Chương 114: Lý giải. Q.3 Chương 115: Chiến tranh lương thực ngầm. Q.3 Chương 116: Truy phong. Q.3 Chương 117: Giao dịch quỷ dị. Q.3 Chương 118: Tham vọng quyền lực. Q.3 Chương 119: Giáo phường. Q.4 Chương 1: Quay về Tô Châu. Q.4 Chương 2: Quy Đức quân phủ. Q.4 Chương 3: Quy Đức quân. Q.4 Chương 4: Trị quân. Q.4 Chương 5: Thái Thương quân. Q.4 Chương 6: Chiến lược. Q.4 Chương 7: Kế hoạch. Q.4 Chương 8: Lẻn vào. Q.4 Chương 9: Đâm. Q.4 Chương 10: Ban đêm đoạt lấy Tây Sơn. Q.4 Chương 11: Mời soái. Q.4 Chương 12: Bắt rùa trong hũ. Q.4 Chương 13: Thắng lợi. Q.4 Chương 14: Hồi hương. Q.4 Chương 15: Hưng vân. Q.4 Chương 16: Cuộc chiến lương thực. Q.4 Chương 17: Sợ ngoài ép trong. Q.4 Chương 18: Lại đến Tiêu phủ. Q.4 Chương 19: Tiêu thị. Q.4 Chương 20: Đoàn viên. Q.4 Chương 21: Vừa lòng đẹp ý. Q.4 Chương 22: Gặp mặt. Q.4 Chương 23: Thuộc quốc. Q.4 Chương 24: Vọng sơn. Q.4 Chương 25: Sách lược. Q.4 Chương 26: Định ra sách lược. Q.4 Chương 27: Tình nghĩa quân nhân. Q.4 Chương 28: Thuyết phục. Q.4 Chương 29: Huyện lâm xuyên. Q.4 Chương 30: Trên nước. Q.4 Chương 31: Phát lương thực. Q.4 Chương 32: Bắt cá. Q.4 Chương 33: Sở bá. Q.4 Chương 34: Chu đại soái. Q.4 Chương 35: Khống chế thành. Q.4 Chương 36: Dẫn dụ. Q.4 Chương 37: Phá vòng vây. Q.4 Chương 38: Xưng vương. Q.4 Chương 39: Lục thị. Q.4 Chương 40: Hủy quân. Q.4 Chương 41: Quốc sứ. Q.4 Chương 42: Tình thế. Q.4 Chương 43: Đục khoét nền tảng. Q.4 Chương 44: Mất bò mới lo làm chuồng. Q.4 Chương 45: Hòa thân. Q.4 Chương 46: Chuẩn bị về. Q.4 Chương 47: Nói chuyện trong doanh. Q.4 Chương 48: Lại bày trận tập kích. Q.4 Chương 49: Tính kế. Q.4 Chương 50: Về nước. Q.4 Chương 51: Quân nghị. Q.4 Chương 52: Mưu phạt. Q.4 Chương 53: Ý đồ thực sự. Q.4 Chương 54: Tri kỷ. Q.4 Chương 55: Người đẹp lưng ong. Q.4 Chương 56: Nạp gián. Q.4 Chương 57: Tấn công. Q.4 Chương 58: Ý nghĩa trận chiến. Q.4 Chương 59: Dám chiến. Q.4 Chương 60: Chiến sự. Q.4 Chương 61: Khuyên ở lại. Q.4 Chương 62: Cán châu. Q.4 Chương 63: Đồn điền. Q.4 Chương 64: Đi tuần. Q.4 Chương 65: Đối với kẻ phản bội. Q.4 Chương 66: Bổ nhiệm. Q.4 Chương 67: Đảo lưu cầu. Q.4 Chương 68: Đảo lưu cầu (2). Q.4 Chương 69: Hải Châu Vân phủ. Q.4 Chương 70: Thủy quân Bành Hồ. Q.4 Chương 71: Đề phòng hậu hoạn. Q.4 Chương 72: Đột biến ở Phúc Châu. Q.4 Chương 73: Vương quyền. Q.4 Chương 74: Thủy quân Mân quốc. Q.4 Chương 75: Lấy thân mạo hiểm. Q.4 Chương 76: Bình hải. Q.4 Chương 77: Có được quân đội. Q.4 Chương 78: Tín ngưỡng. Q.4 Chương 79: Tin thần. Q.4 Chương 80: Quay về Nhiêu Châu. Q.4 Chương 81: Lập kế hoạch. Q.4 Chương 82: Phủ nam xương. Q.4 Chương 83: Lâm nhân triệu. Q.4 Chương 84: Mục đích. Q.4 Chương 85: Mục đích chân chính. Q.4 Chương 86: Vinh thị. Q.4 Chương 87: Chu lệnh vân. Q.4 Chương 88: Sát uy. Q.4 Chương 89: Khiêu khích. Q.4 Chương 90: Giải thích trước. Q.4 Chương 91: Chiến lược nhìn xa trông rộng. Q.4 Chương 92: Tính kế. Q.4 Chương 93: Đổi trắng thay đen. Q.4 Chương 94: Binh biến Thường Châu. Q.4 Chương 95: Xuất động. Q.4 Chương 96: Rút quân. Q.4 Chương 97: Quy thuận. Q.4 Chương 98: Vượt sông trước. Q.4 Chương 99: Đoạt hạ khẩu. Q.4 Chương 100: Giết soái. Q.4 Chương 101: Dọa đầu hàng. Q.4 Chương 102: Theo kinh châu. Q.4 Chương 103: Chinh chiến. Q.4 Chương 104: Thuận lợi?. Q.4 Chương 105: Kỳ thủ. Q.4 Chương 106: Quyền chủ động. Q.4 Chương 107: Phản loạn. Q.4 Chương 108: Về nhà. Q.4 Chương 109: Nói chuyện. Q.4 Chương 110: Giữ vững cơ nghiệp. Q.4 Chương 111: Gặp được quan. Q.4 Chương 112: Ẩn đế. Q.4 Chương 113: Nói gạt. Q.4 Chương 114: Trở lại Giang Ninh. Q.4 Chương 115: Hồi phủ. Q.4 Chương 116: Mẫu tử nói chuyện. Q.4 Chương 117: Cáo trạng. Q.4 Chương 118: Xưa và nay khác biệt. Q.4 Chương 119: Trách nhiệm. Q.4 Chương 120: Ức hiếp. Q.4 Chương 121: Đình nghị. Q.4 Chương 122: Tiền qua đường. Q.4 Chương 123: Một bức thư. Q.4 Chương 124: Quân sư Dương Côn. Q.4 Chương 125: Thổ lộ tình cảm. Q.4 Chương 126: Uỷ nhiệm. Q.4 Chương 127: Diệt việt. Q.4 Chương 128: Lời mời bất ngờ. Q.4 Chương 129: Đối phó. Q.4 Chương 130: Công tâm. Q.4 Chương 131: Tấn quốc chi trị. Q.4 Chương 132: Cướp giết. Q.4 Chương 133: Triệu quát?. Q.4 Chương 134: Chiếm hấp châu. Q.4 Chương 135: Lời của Trần Bình. Q.4 Chương 136: Huynh đệ. Q.4 Chương 137: Tai họa ngầm. Q.4 Chương 138: Ngư thị. Q.4 Chương 139: Ba Lăng quân. Q.4 Chương 140: Nhạn Thê phủ. Q.4 Chương 141: Thiện đãi. Q.4 Chương 142: Mưu hại. Q.4 Chương 143: Phục binh. Q.4 Chương 144: Khoan dung. Q.4 Chương 145: Huynh muội. Q.4 Chương 146: Con gái. Q.4 Chương 147: Chuyện xưa. Q.4 Chương 148: Bái tế. Q.4 Chương 149: Lục thị tô châu. Q.4 Chương 150: Luận nhân. Q.4 Chương 151: Lời quân thần. Q.4 Chương 152: Ngư tú hoa. Q.4 Chương 153: Cầu nối. Q.4 Chương 154: Giang Âm Trương gia. Q.4 Chương 155: Lựa chọn của Trương gia. Q.4 Chương 156: Trên hồ. Q.4 Chương 157: Cần. Q.4 Chương 158: Ý nghĩa của việc phân phong. Q.4 Chương 159: Tuần phủ. Q.4 Chương 160: Trị sở. Q.4 Chương 161: Luận bàn quốc sách. Q.4 Chương 162: Trị quốc. Q.4 Chương 163: Quay về Giang Ninh. Q.4 Chương 164: Tính kế bất ngờ. Q.4 Chương 165: Hội nghị. Q.4 Chương 166: Gặp gỡ. Q.4 Chương 167: Bạch linh nhi. Q.4 Chương 168: Giết ảnh vệ. Q.4 Chương 169: Hoàng phủ kế huân. Q.4 Chương 170: Rời đi. Q.4 Chương 171: Uống rượu luận đàm. Q.4 Chương 172: Đại Giang đông khứ. Q.5 Chương 1: Bày tỏ. Q.5 Chương 2: Người thân. Q.5 Chương 3: Lời nói trên đường đi. Q.5 Chương 4: Đông Thiền tự. Q.5 Chương 5: Tranh giành phật. Q.5 Chương 6: Bá phụ. Q.5 Chương 7: Bác cháu nói chuyện. Q.5 Chương 8: Đuổi tận giết tuyệt. Q.5 Chương 9: Thuộc hạ. Q.5 Chương 10: Khai phong phủ. Q.5 Chương 11: Ý chỉ. Q.5 Chương 12: Phố mã hành. Q.5 Chương 13: Thanh Phong tửu lâu. Q.5 Chương 14: Chiết gia Phủ Châu. Q.5 Chương 15: Xung đột. Q.5 Chương 16: Hội miếu thành hoàng. Q.5 Chương 17: Muốn gặp. Q.5 Chương 18: Chiết duy trung. Q.5 Chương 19: Vân cẩm đông. Q.5 Chương 20: Chuyện gẫu. Q.5 Chương 21: Thủy củng điện. Q.5 Chương 22: Thùy củng điện (2). Q.5 Chương 23: Thùy củng điện (3). Q.5 Chương 24: Thạch thủ tín. Q.5 Chương 25: Quân thần. Q.5 Chương 26: Lão hổ. Q.5 Chương 27: Cung từ minh. Q.5 Chương 28: Thấy mặt vua. Q.5 Chương 29: Mưu kế đế vương. Q.5 Chương 30: Âm mưu. Q.5 Chương 31: Hành quân. Q.5 Chương 32: Bá thạch châu. Q.5 Chương 33: Mưu chiến. Q.5 Chương 34: Hạ quân. Q.5 Chương 35: Chim ưng. Q.5 Chương 36: Hậu chiến. Q.5 Chương 37: Rét đậm. Q.5 Chương 38: Cầu viện. Q.5 Chương 39: Giết sói. Q.5 Chương 40: Tập kích Ngân Châu. Q.5 Chương 41: Thủ thành. Q.5 Chương 42: Tây bắc. Q.5 Chương 43: Thạch trung phi. Q.5 Chương 44: Luyện thiết. Q.5 Chương 45: Ai là nguyệt lão. Q.5 Chương 46: Chiết hương nguyệt. Q.5 Chương 47: Cha vợ. Q.5 Chương 48: Ngắm trời sao. Q.5 Chương 49: Mùa xuân đến rồi. Q.5 Chương 50: Chiến khởi. Q.5 Chương 51: Ly gián. Q.5 Chương 52: Vỡ quân. Q.5 Chương 53: Tiến thoái tự nhiên. Q.5 Chương 54: Chuyện xưa. Q.5 Chương 55: Tình hình chiến đấu. Q.5 Chương 56: Lục thiên minh. Q.5 Chương 57: Đến nguyên châu. Q.5 Chương 58: Khách ban. Q.5 Chương 59: Cảnh vân tự. Q.5 Chương 60: Vương ngạn thăng. Q.5 Chương 61: Thổ hoàng đế. Q.5 Chương 62: Lá mặt lá trái. Q.5 Chương 63: Hậu trường. Q.5 Chương 64: Thương tiếc. Q.5 Chương 65: Nữ chủ. Q.5 Chương 66: Lục Bàn Sơn. Q.5 Chương 67: Thủ thành. Q.5 Chương 68: Vùi lấp. Q.5 Chương 69: Truy đuổi. Q.5 Chương 70: Chiếm lấy Hội Châu. Q.5 Chương 71: Hội nghị triều đình. Q.5 Chương 72: Đế sách. Q.5 Chương 73: Vận tài trí dụng. Q.5 Chương 74: Chiến. Q.5 Chương 75: Đế nghi. Q.5 Chương 76: Sứ giả thật giả. Q.5 Chương 77: Kế người ta dùng. Q.5 Chương 78: Nhã Lan phu nhân. Q.5 Chương 79: Nhìn xa trông rộng. Q.5 Chương 80: Ô Lan Độ. Q.5 Chương 81: Eo sông Cổ Lãng. Q.5 Chương 82: Đoạt Võ Uy. Q.5 Chương 83: Hà Tây. Q.5 Chương 84: Tây chinh. Q.5 Chương 85: Năm đó. Q.5 Chương 86: Cam Châu. Q.5 Chương 87: Dĩ dật đãi lao. Q.5 Chương 88: Tâm chiến chi bá. Q.5 Chương 89: Sa Châu. Q.5 Chương 90: Gia chủ Vương thị. Q.5 Chương 91: Thỉnh cầu thiết lập. Q.5 Chương 92: Thiệt hơn. Q.5 Chương 93: Đại Đấu Bạt Cốc. Q.5 Chương 94: Đại Thông Hà. Q.5 Chương 95: Phản loạn. Q.5 Chương 96: Đô hộ phủ. Q.5 Chương 97: Không đứng dưới tường sắp sập. Q.5 Chương 98: Đầu tháng bảy. Q.5 Chương 99: Kiêng dè. Q.5 Chương 100: Cư Diên Hải. Q.5 Chương 101: Bạn cũ tha hương. Q.5 Chương 102: Huynh đệ nói chuyện. Q.5 Chương 103: Lời thẳng thắn. Q.5 Chương 104: Tây Châu. Q.5 Chương 105: Chinh phạt Bắc Đình. Q.5 Chương 106: Sa chiến. Q.5 Chương 107: Vạn mã triều bái. Q.5 Chương 108: Giáo huấn (một). Q.5 Chương 109: Giáo huấn (hai). Q.5 Chương 110: Tuần sát. Q.5 Chương 111: Tự biện giải. Q.5 Chương 112: ‘Lời chân thực’. Q.5 Chương 113: ‘Mượn lương thực’. Q.5 Chương 114: Nghe tuyên. Q.5 Chương 115: Tâng bốc một chút. Q.5 Chương 116: Lôi kéo. Q.5 Chương 117: Khởi hành. Q.5 Chương 118: Kinh sợ. Q.5 Chương 119: Trường An. Q.5 Chương 120: Tây Thị Trường An. Q.5 Chương 121: Chống đỡ Khai Phong. Q.5 Chương 122: Trưng cầu ý kiến. Q.5 Chương 123: Thay mặt hỏi. Q.5 Chương 124: Tây Phong lầu. Q.5 Chương 125: Rượu bồ đào, chén dạ quang. Q.5 Chương 126: Cống sinh. Q.5 Chương 127: Bất ngờ. Q.5 Chương 128: Uống rượu. Q.5 Chương 129: Nhà đế vương. Q.5 Chương 130: Người vinh quy. Q.5 Chương 131: Vào cung. Q.5 Chương 132: Bố cục?. Q.5 Chương 133: Bố trí. Q.5 Chương 134: Vô căn cứ. Q.5 Chương 135: Dạy con ở Noãn Đình (1). Q.5 Chương 136: Dạy con ở Noãn Đình (2). Q.5 Chương 137: Ôn chuyện. Q.5 Chương 138: Căm thù. Q.5 Chương 139: Đón người. Q.5 Chương 140: Chùa Đại Tướng Quốc. Q.5 Chương 141: “Lời nói bộc trực.”. Q.5 Chương 142: Triệu Phổ. Q.5 Chương 143: Trù tính tiến công. Q.5 Chương 144: Gặp nhau ở phòng khách. Q.5 Chương 145: Hoa chúc. Q.5 Chương 146: Vưu vật. Q.5 Chương 147: Nghe lén. Q.5 Chương 148: Hơn cả tỷ muội. Q.5 Chương 149: Ứng biến mà biến. Q.5 Chương 150: Ngu tự chi giải. Q.5 Chương 151: Tụ Anh Điện. Q.5 Chương 152: Dám nói. Q.5 Chương 153: Ngu mưu. Q.5 Chương 154: Tiệc nhà. Q.5 Chương 155: Tin nhà. Q.5 Chương 156: Phụ mệnh. Q.5 Chương 157: Chiến lược chặt đứt cổ tay. Q.5 Chương 158: Tương kế tựu kế?. Q.5 Chương 159: Triệu Khuông Nghĩa. Q.5 Chương 160: Sai lầm cấp công. Q.5 Chương 161: “Thủ đoạn mềm dẻo”. Q.5 Chương 162: Mời đến nâng cốc. Q.5 Chương 163: Tiêu diệt Ngụy quốc. Q.5 Chương 164: Đòi phong danh. Q.5 Chương 165: Hậu chiến. Q.5 Chương 166: Quản lí Lũng Hữu. Q.5 Chương 167: Cuộc chiến ở Ba Thục. Q.5 Chương 168: Vùi lấp Thành Đô. Q.5 Chương 169: Phương Kiệt. Q.5 Chương 170: Lương thần. Q.5 Chương 171: Chiến lược phương bắc. Q.5 Chương 172: Vén lên một góc. Q.5 Chương 173: Tây tuần. Q.5 Chương 174: Vấn giải. Q.5 Chương 175: Tuần du. Q.5 Chương 176: Bảo vệ. Q.5 Chương 177. Q.5 Chương 178: Ba đạo thánh chỉ. Q.5 Chương 179: Phụ tử nói chuyện. Q.5 Chương 180: Ước định. Q.5 Chương 181: Ngu mỹ nhân. Q.5 Chương 182: Vương Kế Ân (1. Q.5 Chương 183: Vương Kế Ân (2). Q.5 Chương 184: Mượn đường. Q.5 Chương 185: Huyết chiến núi Vương Ốc. Q.5 Chương 186: Gia Luật Tề Cách. Q.5 Chương 187: Đoạt quân chuyển chiến. Q.5 Chương 188: Nổi loạn. Q.5 Chương 189: Chiếm cứ Thái Nguyên. Q.5 Chương 190: Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành. Q.5 Chương 191: Lục Thiên Lâm. Q.5 Chương 192: Thỏa hiệp. Q.5 Chương 193: Phong vương. Q.5 Chương 194: Được Quan Nội. Q.5 Chương 195: Lục Thiên Cần. Q.5 Chương 196: Gia tộc. Q.5 Chương 197: Dương Diên Chiêu. Q.5 Chương 198: Đoạt quân. Q.5 Chương 199: Tập kích U Châu. Q.5 Chương 200: Bắt vua. Q.5 Chương 201: Giết. Q.5 Chương 202: Mua dây buộc mình. Q.5 Chương 203: Báo tin thắng trận. Q.5 Chương 204: “Đại Tống”. Q.5 Chương 205: Từ Huyễn. Q.5 Chương 206: Phát động. Q.5 Chương 207: Đại gian. Q.5 Chương 208: Thế không thể đỡ. Q.5 Chương 209: Kết nối. Q.5 Chương 210: Tiếc tình. Q.5 Chương 211: Chiến Thổ Phiên. Q.5 Chương 212: Di giá. Q.5 Chương 213: Đại Ngu đế quốc. Q.5 Chương 214: Độc chiếm thiên hạ. Q.5 Chương 215: Trở về Khai Phong. Q.5 Chương 216: Đế thuật. Q.5 Chương 217: Thân nhân. Q.5 Chương 218: Nhân duyên. Q.5 Chương 219: Khoa cử. Q.5 Chương 220: Bắc tuần. Q.5 Chương 221: Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì. Q.5 Chương 222: Về nhà (kết cục).
Tiến »
Q.4 Chương 134: Chiếm hấp châu.

❊ ❊ ❊

Hữu tướng Hàn đại nhân qua đời, còn trong triều đình Giang Ninh cũng nhấc lên sóng gió mới. Lý quốc chủ sau khi được báo về hành động làm bậy của quân lực địa phương và Kinh quân, liền kinh sợ tức giận đến cực điểm, y đúng là hận không thể giết chết Lục Thiên Phong, nhưng bây giờ có người làm xằng muốn giết Lục Thiên Phong cũng là chạm vào điều kiêng kị của y. Trung Lang Tướng của Hữu Hổ Bí Vệ sau khi bị tống vào ngục, không lâu sau liền bị độc chết trong ngục.

Cái chết của Hữu tướng cũng mang đến một cảm giác lo sợ mất đi trụ cột cho Lý quốc chủ, y hạ chỉ cử hành đại tang truy phong, sau đó lại điều Hoàng Phủ Kế Huân trở về Kinh thành, tiếp tục quản chế toàn bộ Kinh quân. Có lẽ Hữu tướng chết đi, gợi cho Lý quốc chủ nhớ đến Hữu tướng là một thần tử trung lương cả đời tận tụy cống hiến. Y hạ chỉ giao cho Vương Văn Hòa quyền chưởng quản đại quân huyện Kim Đàn, lâm thời không hề nghi kỵ bố trí, Lâm Nhân Triệu cũng được giao cho quân quyền rất lớn, cho phép Lâm Nhân Triệu chỉnh đốn tăng cường quân lực.

Lục Thất ở Tuyên Châu gây áp lực một hồi, sau đó trở lại trong quân Hấp Châu, hắn bí mật đưa tiễn Thanh Văn đi Cù Châu. Thanh Văn trước tiên cần phải đến Phúc Châu gặp Tân Cầm Nhi, lấy được quan ấn tân chế của Tây Phủ Sứ rồi, mới có thể cầm vương chỉ của Lục Thất tới Giang Lăng ở Kinh Châu nhậm chức.

Thanh Văn đi rồi, Lục Thất bắt đầu chỉnh lý Hấp Châu, hắn không lấy danh Vũ Văn thị đột kích để dọa dẫm cho người Hấp Châu đào vong, mà là bá đạo tiến hành kế hoạch đoạt đất. Hễ là quân hộ, đều có thể lấy được đất thưởng công. Không phải quân hộ, chỉ có thể nắm giữ ruộng đồng theo hạn ngạch, nếu quá số định mức sẽ do quan phủ định giá thu mua.

Lục Thất bá đạo đoạt đất, lập tức khơi dậy sự phản đối của các hộ nhà giàu ở Hấp Châu, đều kéo nhau đến chỗ của Thứ sử Hấp Châu cáo trạng. Thứ sử Hấp Châu cũng không nhận được ý chỉ hay công văn của triều đình, quyết định ngăn chặn hành vi của Lục Thất, ra công văn yêu cầu Lục Thất không được làm việc xằng bậy.

Lục Thất căn bản không thèm để ý, ngược lại điều một vạn đại quân đi chiếm cứ Hấp huyện, giam cầm quan lại Hấp Châu. Sau đó đối với các hộ nhà giàu đã đi cáo trạng, cũng áp dụng chế tài chiếm đất, chính là đất thu vào không hề ra bạc bồi thường, thậm chí đối với một số thế lực đối kháng của Kỳ lão đều cường bạo trực tiếp tịch biên tài sản đuổi khỏi Hấp Châu. Vẻn vẹn một tháng, quân chính của Hấp Châu đều nắm trong tay Lục Thất, mà quân lực Hấp Châu cũng thu nạp ba vạn binh khuếch trương thành tám vạn quân, trong đó có một vạn là dân chúng di dời từ huyện Thạch Đại.

Trên thực tế, địa chủ lớn nhất ở Hấp Châu là Tiêu thị, nhưng Tiêu thị đã cùng Lục Thất đạt thành ước định quân thần, cho nên một số nhà giàu không biết rõ tình hình đã trở thành vật hy sinh. Vốn trông cậy vào Tiêu thị có thể ra mặt, nào biết Tiêu thị đã hai tay dâng lên toàn bộ ruộng đất, căn bản không hề có thái độ phản kích, vì thế người Hấp Châu chẳng mấy chốc liền biết, kỳ thực Lục Thiên Phong và Tiêu thị là người một nhà.

Cùng lúc thu quản đất đai ở Hấp Châu, Đường quốc và Tấn quốc cũng bắt đầu tiến hành giao thương trên quy mô lớn. Lương thực và hải sản của Tấn quốc thông qua Hấp Châu vận chuyển đến Giang Ninh, lập tức làm cho muối và lương thực ở Giang Ninh hạ giá đột ngột. Cửa hàng của phủ Ngô Thành quận chúa buôn bán rất phát đạt, giá muối và giá lương thực rất ổn định, hơn nữa còn tùy theo nhu cầu mà định giá bán ra, vì nếu giá bán sỉ bằng với giá bán lẻ, khi đó giá bán ra của người mua lại để bán sẽ cao gấp ba lần, ngang với giá cả muối và lương thực ở Giang Ninh trước đây.

Lục Thất dùng lương thực và muối để thỏa mãn Giang Ninh, đương nhiên cũng không phải hắn ổn định giá để đi cung cấp nuôi dưỡng quân lực Đường quốc, nhưng dù thế nào gián tiếp cấp dưỡng là việc không thể tránh khỏi. Điều Lục Thất muốn chính là khiến cho Đường quốc ỷ lại vào hắn, muốn Đường quốc không quá yếu thế, một khi trở nên yếu thế đến cực độ, sẽ làm cho Đường quốc không có đủ lòng tin chống cự lại sự đe dọa của Chu quốc.

Chiến lược kinh tế của Lục Thất nhanh chóng thấy được hiệu quả, dư luận của Giang Ninh về hắn đa số là tán thưởng. Giá muối và lương thực được ổn định, thêm vào quan hệ liên bang hữu hảo với Tấn quốc, đoán chừng Ngụy quốc cũng không dám đánh tới, Thường Châu cũng được hòa bình. Người Giang Ninh lập tức yên tâm, quay về cuộc sống thoải mái phong hoa tuyết nguyệt, ăn một cái tết bình yên vui mừng.

Lục Thất làm cường hào cưỡng ép chiếm lấy Hấp Châu, triều đình Giang Ninh cũng chỉ lặng lẽ chấp nhận, làm ngơ những cáo trạng lên Giang Ninh của các hộ nhà giàu, thậm chí âm thầm đuổi bọn họ ra khỏi Giang Ninh. Triều đình Đường quốc nếm được món lợi ngon ngọt do Hấp Châu mang đến, không chỉ lấp vào những thiếu thốn trong mức sống, còn có được khoản thu thuế thương nghiệp phong phú. Có bạc để dùng, Lý quốc chủ có thể phân phát quân hưởng cho quân đội rồi, cũng có thể xoay xở đủ để phụng dưỡng Chu quốc, mà thái độ của Chu quốc dường như cũng trở nên hữu hảo, đã gần tới hạn nhưng vẫn chưa thấy có sứ thần đến thúc giục.

Lục Thất cũng bề bộn nhiều việc, đang ở Hấp Châu, chẳng những phải phê duyệt các tấu chương chính sự trọng đại mà Tấn quốc đưa tới, còn phải chú ý đến tình trạng quân sự các nơi thuộc Tấn quốc. Hơn nữa Lý quốc chủ trọng dụng Vương Văn Hòa khiến cho hắn vô cùng coi trọng phòng ngự của Thường Châu và Hồ Châu, ngoài ra hắn cũng không dám xem thường Chu Lệnh Vân ở Trì Châu.

Ngoài công vụ, Lục Thất còn phải viết thư cho người thân. Vì an nguy của Tân Vận Nhi, Lục Thất mạnh mẽ lệnh cho Tân Vận Nhi và nhóm thị thiếp đến Hấp Châu, huyện Thạch Đại thì giao cho một vị thúc phụ trong tộc xử lý. Hiện giờ huyện Thạch Đại đã vơi đi hơn phân nửa nhân khẩu, tuy rằng cũng có một số ít quay về, nhưng vẫn còn chưa tới một nửa, Tân Vận Nhi ở lại huyện Thạch Đại cũng không còn ý nghĩa gì lớn.

Tuy nhiên Tân Vận Nhi đến Hấp Châu không bao lâu, liền chủ động đi Phúc Châu, cố ý tránh ở lâu chỗ của Lục Thất. Lục Thất hiểu được Tân Vận Nhi là lo lắng cảm thụ của Tiểu Phức, mà Hấp Châu hôm nay là do quân đội quản chế, hắn cũng không thích hợp hưởng thụ cuộc sống chung sống với thê thiếp. Hắn là một Thống Soái thì càng phải tự ràng buộc chính mình.

Qua sang năm, Lục Thất vì mục đích làm triều đình Đường quốc mê muội, bắt đầu rời khỏi huyện Vụ Nguyên đi tuần, mặt khác cũng có dụng ý mê hoặc Vương Văn Hòa. Lục Thất được Dương Côn giải thích, cũng thông suốt lá thư của Vương Văn Hòa rất có khả năng là một chiến thuật lừa dối. Bây giờ Vương Văn Hòa đã chân chính nắm được quân quyền đại quân huyện Kim Đàn, Lục Thất trong nỗi băn khoăn đã điều động hơn phân nửa quân lực của Ngư Hoa Hiên tại Mục Châu dời tới Hồ Châu trú đóng trấn thủ.

Mà trên thực tế, Ngư Hoa Hiên đã nhận lệnh bí mật trú đóng ở huyện Nghi Hưng, thay thế Trương Hồng Ba làm Đại soái phòng ngự Hồ Châu và Thường Châu. Trương Hồng Ba thì trở về huyện Đông Hải Tô Châu, tiếp tục làm Đại soái trấn thủ Tô Châu, hiện giờ vùng Gia Hưng cũng thuộc Trương Hồng Ba phụ trách phòng ngự.

Lục Thất đi tuần, chính là cho thấy hắn vẫn có mặt ở Hấp Châu, sau chuyến đi tuần này Lục Thất sẽ bí mật tuần hành Tấn quốc. Đầu tiên sẽ đi Tô Châu thăm nhóm ái nữ và đứa nhỏ, sau đó bí mật gặp mặt tướng soái. Sau Tô Châu sẽ tới Thường Châu, bí mật gặp tướng soái rồi, lại đi bái kiến Trung Ngô quận vương Giang Âm hầu.

Khí trời Hấp Châu vào cuối đông đã trở nên ấm áp, Lục Thất dẫn theo trăm tên cận vệ rời khỏi huyện Vụ Nguyên, hướng phía bắc phóng ngựa tới huyện Kỳ Môn. Huyện Kỳ Môn hiện nay có ba vạn quân trú đóng, dụng ý là phòng ngự Ngụy quốc và Đường quân ở Trì Châu. Lục Thất không dám buông lỏng đề phòng với Chu Lệnh Vân, bởi vì Chu Lệnh Vân đã tăng cường quân bị cầm giữ mười hai vạn binh. Theo báo cáo, Chu Lệnh Vân đang nghiêm cẩn chỉnh đốn quân lực, đào tạo quân tinh nhuệ, cho nên có khả năng sẽ ra một đòn sấm sét bất ngờ tập kích Hấp Châu.

Tới huyện Kỳ Môn rồi, Lục Thất đi tuần tra các quân doanh, không hề ngại bị phiền mà cùng các tướng sĩ tầng thấp gặp mặt nói chuyện, tìm hiểu suy nghĩ của các tướng sĩ, các tướng sĩ được khích lệ tinh thần chiến đấu dâng trào. Sau hoàng hôn khi đã cùng các tướng soái cấp cao ăn uống tiệc rượu, Lục Thất lại đêm đến gặp mặt quan lại huyện Kỳ Môn, quan tâm tìm hiểu một chút về đời sống của dân chúng ở huyện Kỳ Môn.

Ngày hôm sau Lục Thất rời khỏi huyện Kỳ Môn, đi huyện Hưu Ninh, ở huyện Hưu Ninh gặp mặt các quan lại, sau ngọ lại chạy đi Hấp huyện. Hấp huyện là nha phủ của Hấp Châu, hiện giờ có một vạn quân trú đóng, Thứ sử Hấp Châu vẫn đang bị giam lỏng. Sau khi Lục Thất trở thành Thứ sử Hấp Châu trên thực tế, cũng không thả cho Thứ sử Hấp Châu rời đi, mà bên triều đình Đường quốc cũng im lặng chấp nhận.

Lục Thất ở Hấp Châu tuần sát trú quân, ngày hôm sau vào huyện thành Hấp huyện tiếp kiến các quan lại nguyện ý hiệu lực. Ở Hấp huyện chỉ có Chủ bộ và một số ít tư lại tình nguyện sẵn sàng góp sức cho Lục Thất, Châu quan không có một ai chịu cho Lục Thất sử dụng, dù sao Lục Thất là danh không chính ngôn không thuận tiếp quản Hấp Châu.

Hấp huyện hẳn là điểm cuối trong chuyến tuần tra này của Lục Thất. Huyện Tích Khê hắn không có ý định tiến đến, Long Kỳ quân bây giờ đang trú đóng ở huyện Tích Khê, vì nguyên nhân không cùng một phái, cho nên Lục Thất cố gắng tránh hiềm nghi không đi gặp Chu Vũ và Vương Bình, dù sao cũng phải ở mặt ngoài, không gây phiền phức cho Long Kỳ quân.

Tuy nhiên sau khi Lục Thất gặp qua Chủ bộ Hấp huyện thì rất không hài lòng, hắn cần chính là những quan lại có năng lực, chứ không phải tham quan chỉ biết nịnh hót. Điều này làm cho Lục Thất nhớ tới Trần Bình, người kia từng cho hắn gợi ý, sau đó lại đến Long Kỳ quân nhậm chức Lục sự.

Lục Thất cho người đi huyện Tích Khê truyền tin, mời Chu Vũ và Vương Bình tới Hấp huyện tụ hợp một chút, thuận tiện dẫn theo Trần Bình đến.

Ngày hôm sau, Vương Bình mang theo trăm tên kỵ quân đến Hấp huyện gặp Lục Thất, Chu Vũ không có đi cùng, Trần Bình thì có theo đến. Gặp mặt, Vương Bình kéo Lục Thất bí mật nói rằng Chu Vũ cảm thấy không nên đến Hấp huyện, cho nên để Vương Bình lấy danh nghĩa tuần phòng đi ra.

Lục Thất đương nhiên hiểu được, cho người an bài thuộc hạ của Vương Bình đi nghỉ ngơi, chờ sau giờ ngọ sẽ cùng nhau tụ họp. Kỵ quân Vương Bình mang đến đều là quân binh tinh nhuệ mạnh mẽ, đa số có xuất thân Hưng Hóa quân. Lục Thất cũng có tâm từ trong số thuộc tướng của Vương Bình chọn ra một nhóm người đi Tấn quốc làm quan tướng, tăng cường tính trung thành trong quân lực Tấn quốc.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Lập công lớn. Q.1 Chương 2: Quan thân. Q.1 Chương 3: Mỹ nhân như ngọc. Q.1 Chương 4: Quân chế. Q.1 Chương 5: Huyện Thạch Đại. Q.1 Chương 6: Nhà. Q.1 Chương 7: Hộ quân Huyện úy. Q.1 Chương 8: Tiêu phủ. Q.1 Chương 9: Gia đinh Trần Bình. Q.1 Chương 10: Muội muội Tiểu Nghiên. Q.1 Chương 11: Hội nghị gia đình. Q.1 Chương 12: Ninh Nhi. Q.1 Chương 13: Đêm ngọt ngào ngắn ngủi. Q.1 Chương 14: Chuyện nhà. Q.1 Chương 15: Chức quan. Q.1 Chương 16: Oai uy chức quan. Q.1 Chương 17: Luận quốc sách. Q.1 Chương 18: Đông Thanh. Q.1 Chương 19: Lòng thương xót. Q.1 Chương 20: Tính kiêu phỉ. Q.1 Chương 21: Cường quyền. Q.1 Chương 22: Oan ức. Q.1 Chương 23: Trò chuyện trong đêm. Q.1 Chương 24: Mua hiệu thuốc. Q.1 Chương 25: Một khúc kiêu phong. Q.1 Chương 26: Cầm tâm động. Q.1 Chương 27: Người giỏi mưu thì dùng mưu. Q.1 Chương 28: Đắc quân. Q.1 Chương 29: Gia tộc. Q.1 Chương 30: Góp lời. Q.1 Chương 31: Huấn luyện binh lính. Q.1 Chương 32: Ý tứ của mẫu thân. Q.1 Chương 33: Cầu hôn. Q.1 Chương 34: Khảo nghiệm. Q.1 Chương 35: Nghi thức trừ tà. Q.1 Chương 36: Tiểu Vân bảo vệ chủ. Q.1 Chương 37: Đoàn tụ sum vầy. Q.1 Chương 38: Vi song nhi. Q.1 Chương 39: Huynh đệ tâm sự. Q.1 Chương 40: Phố tây đại. Q.1 Chương 41: Vừa đấm vừa xoa. Q.1 Chương 42: Nguy cơ của chức quan. Q.1 Chương 43: Giết hổ. Q.1 Chương 44: Buôn thuốc. Q.1 Chương 45: Đồ nguy cơ. Q.1 Chương 46: Tâm tính. Q.1 Chương 47: Cung tốt. Q.1 Chương 48: Hậu trường. Q.1 Chương 49: Quân chế tuần tra. Q.1 Chương 50: Đánh phỉ. Q.1 Chương 51: Phía sau màn. Q.1 Chương 52: Diệt phỉ. Q.1 Chương 53: Truy phỉ. Q.1 Chương 54: Nhập thế. Q.1 Chương 55: Lời nói. Q.1 Chương 56: Rút tướng. Q.1 Chương 57: Tâm sự. Q.1 Chương 58: Trạch ngữ. Q.1 Chương 59: Diễm nữ Lục Nga. Q.1 Chương 60: Xem giai nhân. Q.1 Chương 61: Đào hoa. Q.1 Chương 62: Diễn trò. Q.1 Chương 63: Tuyệt hảo. Q.1 Chương 64: Trái tim quan kiêu. Q.1 Chương 65: Minh và ám. Q.1 Chương 66: Đêm tình. Q.1 Chương 67: Cự thân. Q.1 Chương 68: Cửa ải khó khăn. Q.1 Chương 69: Sát uy (Giết một mạng lập uy). Q.1 Chương 70: Tỷ muội đồng minh. Q.1 Chương 71: Đậu đỏ. Q.1 Chương 72: Hiền thê. Q.1 Chương 73: Quan trên. Q.1 Chương 74: Giành thể diện. Q.1 Chương 75: Trò đùa nhân duyên. Q.1 Chương 76: Cưới. Q.1 Chương 77: Biến cố. Q.1 Chương 78: Động phòng. Q.1 Chương 79: Nỗi hận của Tương Nhi. Q.1 Chương 80: Cầu nối. Q.1 Chương 81: Hóa giải. Q.1 Chương 82: Đối xử tử tế. Q.1 Chương 83: Xuất hành. Q.1 Chương 84: Bạn đồng hành. Q.1 Chương 85: Tỷ tỷ. Q.1 Chương 86: Hiện thực. Q.1 Chương 87: Gian dâm. Q.1 Chương 88: Thỏ khôn có ba hang. Q.1 Chương 89: Dị nhân. Q.1 Chương 90: Chu phủ. Q.1 Chương 91: Bày tỏ cõi lòng. Q.1 Chương 92: Đáp ứng lời mời. Q.1 Chương 93: Nguy hiểm. Q.1 Chương 94: Sau màn. Q.1 Chương 95: Áp tải. Q.1 Chương 96: Tâm ngạo. Q.1 Chương 97: Quan và phỉ. Q.1 Chương 98: Xem tình thế. Q.1 Chương 99: Trốn về. Q.1 Chương 100: Dục vọng. Q.1 Chương 101: Kẻ địch không ngờ tới. Q.1 Chương 102: Oán hận. Q.1 Chương 103: Hướng tình. Q.1 Chương 104: Bí mật Bảo Châu. Q.1 Chương 105: Nhận thức tốt. Q.1 Chương 106: Hợp tu. Q.1 Chương 107: Ngày vui. Q.1 Chương 108: Biến cố. Q.1 Chương 109: Điều cầu xin bất ngờ. Q.1 Chương 110: Mưu kế của nữ nhân. Q.1 Chương 111: Tâm sự chuyện cũ. Q.1 Chương 112: Truyền công. Q.1 Chương 113: Nửa đêm sao lại có người đến?. Q.1 Chương 114: Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim. Q.1 Chương 115: Thả chim cho bay đi. Q.1 Chương 116: Dị năng sinh cơ. Q.1 Chương 117: Bắt hung thủ. Q.1 Chương 118: Rước lấy oán giận. Q.1 Chương 119: Vi hạo. Q.1 Chương 120: Sát kiếp. Q.1 Chương 121: Tử kiếp. Q.1 Chương 122: Điểm thiếu hụt của Tiên Thiên công. Q.1 Chương 123: Chấp nhận lời mời. Q.1 Chương 124: Lão hổ. Q.1 Chương 125: Chỉ điểm giang sơn. Q.2 Chương 1: Giang ninh. Q.2 Chương 2: Thị lang phủ. Q.2 Chương 3: Lòng tốt. Q.2 Chương 4: Lòng tin. Q.2 Chương 5: Khổng tước lâu. Q.2 Chương 6: Ngọc trúc. Q.2 Chương 7: Tình nghĩa. Q.2 Chương 8: Gặp nhau. Q.2 Chương 9: Tươi đẹp. Q.2 Chương 10: Ngô lão gia. Q.2 Chương 11: Nhận ủy thác. Q.2 Chương 12: Mua được. Q.2 Chương 13: Chủ nhà. Q.2 Chương 14: Cầu võ. Q.2 Chương 15: Tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 16: Là nhà sao?. Q.2 Chương 17: Võ uy. Q.2 Chương 18: Bái tế. Q.2 Chương 19: Sư tỷ. Q.2 Chương 20: Tâm sự. Q.2 Chương 21: Thuyết hoàng. Q.2 Chương 22: Kinh doanh. Q.2 Chương 23: Cầu mối quan hệ. Q.2 Chương 24: Lữ soái phủ quân. Q.2 Chương 25: Kiến giải. Q.2 Chương 26: Cuộc trò chuyện trong đêm. Q.2 Chương 27: Tìm người. Q.2 Chương 28: Lâm tiểu điệp. Q.2 Chương 29: Thí võ. Q.2 Chương 30: Phân công. Q.2 Chương 31: Gặp giai nhân. Q.2 Chương 32: Nhân sinh. Q.2 Chương 33: Hôi ưng. Q.2 Chương 34: Tiếng đàn khiến người xót thương. Q.2 Chương 35: Duyên phận. Q.2 Chương 36: Quan tâm. Q.2 Chương 37: Điệp vũ. Q.2 Chương 38: Thương lượng. Q.2 Chương 39: Hỏi ý kiến. Q.2 Chương 40: Đón mỹ nhân về. Q.2 Chương 41: Quan gia. Q.2 Chương 42: Kinh sợ. Q.2 Chương 43: Bướm đêm. Q.2 Chương 44: Hoàng đế Đường quốc. Q.2 Chương 45: Gặp mặt vua trần tình. Q.2 Chương 46: Quý Ngũ thúc. Q.2 Chương 47: Phỉ khí. Q.2 Chương 48: Vấn điệp. Q.2 Chương 49: Quan niệm. Q.2 Chương 50: Truyền công. Q.2 Chương 51: Tự biết mình. Q.2 Chương 52: Chuyện ngoài ý muốn. Q.2 Chương 53: Quân cờ ẩn. Q.2 Chương 54: Phát ngôn. Q.2 Chương 55: Mưu sự tại nhân. Q.2 Chương 56: Tương phùng. Q.2 Chương 57: Bàn bạc làm ăn. Q.2 Chương 58: Trân trọng nhân duyên. Q.2 Chương 59: Họa một cái bánh. Q.2 Chương 60: Gặp gỡ ở đình. Q.2 Chương 61: Thâm độc. Q.2 Chương 62: Lệnh tới. Q.2 Chương 63: Nam đại doanh. Q.2 Chương 64: Rình trộm. Q.2 Chương 65: Thanh phù. Q.2 Chương 66: Hoảng sợ. Q.2 Chương 67: Mượn da hổ. Q.2 Chương 68: Ân và uy. Q.2 Chương 69: Lâm tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 70: Tần hạo. Q.2 Chương 71: Nói chuyện trong xe (một). Q.2 Chương 72: Nói chuyện trong xe (hai). Q.2 Chương 73: Nói chuyện trong xe (ba). Q.2 Chương 74: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. Q.2 Chương 75: Thiên ngưu đao. Q.2 Chương 76: Thiên ngưu vệ. Q.2 Chương 77: Công dụng của Thiên Ngưu. Q.2 Chương 78: Tụ họp. Q.2 Chương 79: Trương thị. Q.2 Chương 80: Mạnh thạch. Q.2 Chương 81: Đối ngữ. Q.2 Chương 82: Dẫn kiến. Q.2 Chương 83: Trương hồng ba. Q.2 Chương 84: Cú vọ. Q.2 Chương 85: Mưu xa. Q.2 Chương 86: Lên thuyền hải tặc. Q.2 Chương 87: Thu hoạch. Q.2 Chương 88: Thưởng thức. Q.2 Chương 89: Chim Phượng về tổ. Q.2 Chương 90: Mật đàm. Q.2 Chương 91: Cấm kỵ. Q.2 Chương 92: Tấu đối. Q.2 Chương 93: Quân tâm. Q.2 Chương 94: Vùi lấp trong khó khăn. Q.2 Chương 95: Nhân sinh quan. Q.2 Chương 96: Kinh tâm. Q.2 Chương 97: Khởi hành. Q.2 Chương 98: Ám sát. Q.2 Chương 99: Mượn người truyền lời. Q.2 Chương 100: Ninh Quốc quân. Q.2 Chương 101: Lý xuyên. Q.2 Chương 102: Về nhà. Q.2 Chương 103: Lũng tâm. Q.2 Chương 104: Tri kỷ. Q.2 Chương 105: Quyền mưu. Q.2 Chương 106: Trí giả. Q.2 Chương 107: Trấn an. Q.2 Chương 108: Về nhà. Q.2 Chương 109: Nhà. Q.2 Chương 110: Trưởng sử Trì Châu. Q.2 Chương 111: Thứ sử trì châu. Q.2 Chương 112: Cáo già. Q.2 Chương 113: Cầu thăng chức. Q.2 Chương 114: Đi thanh dương. Q.2 Chương 115: Dương gia. Q.2 Chương 116: Thành ý của Dương gia. Q.2 Chương 117: Lời của mẫu tử. Q.2 Chương 118: Trở về Thạch Đại. Q.2 Chương 119: Dịu dàng. Q.2 Chương 120: Đêm đẹp. Q.2 Chương 121: Đông hà. Q.2 Chương 122: Quý nhân. Q.2 Chương 123: Cơ hội. Q.2 Chương 124: Tống phủ. Q.2 Chương 125: Lập tín. Q.2 Chương 126: Tiến cử. Q.2 Chương 127: Tình nghĩa. Q.2 Chương 128: Con bướm của huyện Thạch Đại tỉnh rồi. Q.2 Chương 129: Diễn võ. Q.2 Chương 130: Đường ai nấy đi. Q.3 Chương 1: Bất ngờ. Q.3 Chương 2: Vô tâm cắm liễu. Q.3 Chương 3: Tứ hôn. Q.3 Chương 4: Nước nghèo. Q.3 Chương 5: Sách lược. Q.3 Chương 6: Bắt giam Thái tử. Q.3 Chương 7: Gặp mặt. Q.3 Chương 8: Không biết bộ mặt thật “Lư Sơn”. Q.3 Chương 9: Hành thích. Q.3 Chương 10: Yết kiến. Q.3 Chương 11: Phân công. Q.3 Chương 12: Cuộc gặp bất ngờ. Q.3 Chương 13: Phong ngô thành. Q.3 Chương 14: Vụ án hành thích. Q.3 Chương 15: Quân giận, chủ giết. Q.3 Chương 16: Chuyện nội phủ. Q.3 Chương 17: Hoàng cung. Q.3 Chương 18: Cuộc gặp trước điện. Q.3 Chương 19: Thấy mặt vua. Q.3 Chương 20: Huynh đệ tụ hợp. Q.3 Chương 21: Quân vương kiêng kỵ chưa chắc là họa. Q.3 Chương 22: Kết nối. Q.3 Chương 23: Sứ mệnh của Tiểu Phức. Q.3 Chương 24: Ước hẹn. Q.3 Chương 25: Bí mật gặp mặt. Q.3 Chương 26: Thuộc tướng. Q.3 Chương 27: Thẳng tiến. Q.3 Chương 28: Tiêu hao nuôi quân. Q.3 Chương 29: Mưu cầu thế lực bên ngoài. Q.3 Chương 30: Một người làm quan, cả họ được nhờ. Q.3 Chương 31: Từ sư đà. Q.3 Chương 32: Ám hiệu chữ “Dược. Q.3 Chương 33: Tiến lên trước? Lùi về sau?. Q.3 Chương 34: Cố nhân không ngờ đến. Q.3 Chương 35: Thái Tử triệu kiến. Q.3 Chương 36: Lời nói của quân thần. Q.3 Chương 37: Tương ngu hầu. Q.3 Chương 38: Lĩnh quân. Q.3 Chương 39: Huấn luyện. Q.3 Chương 40: Ủng hộ. Q.3 Chương 41: Hiểu biết mù mờ. Q.3 Chương 42: Vinh xương. Q.3 Chương 43: Văn hoa. Q.3 Chương 44: Thích gì?. Q.3 Chương 45: Hỏi nguyện vọng ban đầu. Q.3 Chương 46: Xuất chinh. Q.3 Chương 47: Trung phủ sứ. Q.3 Chương 48: Lục đô úy. Q.3 Chương 49: Quyền hành. Q.3 Chương 50: Tráng quân. Q.3 Chương 51: Chủ động. Q.3 Chương 52: Thượng thư và lời nói ác độc. Q.3 Chương 53: Ván bài. Q.3 Chương 54: Chuẩn bị chiến đấu. Q.3 Chương 55: Sát uy. Q.3 Chương 56: Trận chiến của huyện Cú Dung (1). Q.3 Chương 57: Trận chiến huyện Cú Dung (2). Q.3 Chương 58: Trận chiến ở huyện Cú Dung (phần 3). Q.3 Chương 59: Dâng thư cho triều đình. Q.3 Chương 60: Muốn. Q.3 Chương 61: Bí mật trong cung. Q.3 Chương 62: Anh vương. Q.3 Chương 63: Quân biến. Q.3 Chương 64: Muốn đi. Q.3 Chương 65: Cướp giết. Q.3 Chương 66: Thưởng công hóa khế. Q.3 Chương 67: Suy đoán. Q.3 Chương 68: Cắt đuôi. Q.3 Chương 69: Quyền giam. Q.3 Chương 70: Bái kiến kinh tâm. Q.3 Chương 71: Giật dây. Q.3 Chương 72: Đẩy sóng. Q.3 Chương 73: Đại chiến Thường Châu (I). Q.3 Chương 74: Đại chiến Thường Châu (II). Q.3 Chương 75: Đại chiến Thường Châu (III). Q.3 Chương 76: Đại chiến Thường Châu (IV). Q.3 Chương 77: Đại chiến Thường Châu (V). Q.3 Chương 78: Đại chiến Thường Châu (VI). Q.3 Chương 79: Đại chiến Thường Châu (VII). Q.3 Chương 80: Đại chiến Thường Châu (VIII). Q.3 Chương 81: Đại chiến Thường Châu (IX). Q.3 Chương 82: Đại chiến Thường Châu (X). Q.3 Chương 83: Kết thúc. Q.3 Chương 84: Ưu lo của lão thần. Q.3 Chương 85: Biến động. Q.3 Chương 86: Họa cạn lương thực. Q.3 Chương 87: Khí phách. Q.3 Chương 88: Gặp ban đêm. Q.3 Chương 89: Nói là làm. Q.3 Chương 90: Lựa chọn. Q.3 Chương 91: Chiêu binh. Q.3 Chương 92: Trốn về. Q.3 Chương 93: Cầu tài. Q.3 Chương 94: Được Thường muốn Tô. Q.3 Chương 95: Tập kích bất ngờ Tô Châu (1). Q.3 Chương 96: Tập kích bất ngờ Tô Châu (2). Q.3 Chương 97: Tập kích bất ngờ Tô Châu (3). Q.3 Chương 98: Tập kích bất ngờ Tô Châu (4). Q.3 Chương 99: Tập kích bất ngờ Tô Châu (5). Q.3 Chương 100: Tập kích bất ngờ Tô Châu (6). Q.3 Chương 101: Tập kích bất ngờ Tô Châu (7). Q.3 Chương 102: Uy hiếp. Q.3 Chương 103: Dụ dỗ. Q.3 Chương 104: Thế gia. Q.3 Chương 105: Được phong hầu. Q.3 Chương 106: Thể chế ở Tô Thường. Q.3 Chương 107: Lôi kéo. Q.3 Chương 108: Hứa hẹn. Q.3 Chương 109: Hứa hẹn (tiếp). Q.3 Chương 110: Về nhà. Q.3 Chương 111: Gian nan khổ cực. Q.3 Chương 112: Độc chiếm thiên hạ. Q.3 Chương 113: Thái thường tự. Q.3 Chương 114: Lý giải. Q.3 Chương 115: Chiến tranh lương thực ngầm. Q.3 Chương 116: Truy phong. Q.3 Chương 117: Giao dịch quỷ dị. Q.3 Chương 118: Tham vọng quyền lực. Q.3 Chương 119: Giáo phường. Q.4 Chương 1: Quay về Tô Châu. Q.4 Chương 2: Quy Đức quân phủ. Q.4 Chương 3: Quy Đức quân. Q.4 Chương 4: Trị quân. Q.4 Chương 5: Thái Thương quân. Q.4 Chương 6: Chiến lược. Q.4 Chương 7: Kế hoạch. Q.4 Chương 8: Lẻn vào. Q.4 Chương 9: Đâm. Q.4 Chương 10: Ban đêm đoạt lấy Tây Sơn. Q.4 Chương 11: Mời soái. Q.4 Chương 12: Bắt rùa trong hũ. Q.4 Chương 13: Thắng lợi. Q.4 Chương 14: Hồi hương. Q.4 Chương 15: Hưng vân. Q.4 Chương 16: Cuộc chiến lương thực. Q.4 Chương 17: Sợ ngoài ép trong. Q.4 Chương 18: Lại đến Tiêu phủ. Q.4 Chương 19: Tiêu thị. Q.4 Chương 20: Đoàn viên. Q.4 Chương 21: Vừa lòng đẹp ý. Q.4 Chương 22: Gặp mặt. Q.4 Chương 23: Thuộc quốc. Q.4 Chương 24: Vọng sơn. Q.4 Chương 25: Sách lược. Q.4 Chương 26: Định ra sách lược. Q.4 Chương 27: Tình nghĩa quân nhân. Q.4 Chương 28: Thuyết phục. Q.4 Chương 29: Huyện lâm xuyên. Q.4 Chương 30: Trên nước. Q.4 Chương 31: Phát lương thực. Q.4 Chương 32: Bắt cá. Q.4 Chương 33: Sở bá. Q.4 Chương 34: Chu đại soái. Q.4 Chương 35: Khống chế thành. Q.4 Chương 36: Dẫn dụ. Q.4 Chương 37: Phá vòng vây. Q.4 Chương 38: Xưng vương. Q.4 Chương 39: Lục thị. Q.4 Chương 40: Hủy quân. Q.4 Chương 41: Quốc sứ. Q.4 Chương 42: Tình thế. Q.4 Chương 43: Đục khoét nền tảng. Q.4 Chương 44: Mất bò mới lo làm chuồng. Q.4 Chương 45: Hòa thân. Q.4 Chương 46: Chuẩn bị về. Q.4 Chương 47: Nói chuyện trong doanh. Q.4 Chương 48: Lại bày trận tập kích. Q.4 Chương 49: Tính kế. Q.4 Chương 50: Về nước. Q.4 Chương 51: Quân nghị. Q.4 Chương 52: Mưu phạt. Q.4 Chương 53: Ý đồ thực sự. Q.4 Chương 54: Tri kỷ. Q.4 Chương 55: Người đẹp lưng ong. Q.4 Chương 56: Nạp gián. Q.4 Chương 57: Tấn công. Q.4 Chương 58: Ý nghĩa trận chiến. Q.4 Chương 59: Dám chiến. Q.4 Chương 60: Chiến sự. Q.4 Chương 61: Khuyên ở lại. Q.4 Chương 62: Cán châu. Q.4 Chương 63: Đồn điền. Q.4 Chương 64: Đi tuần. Q.4 Chương 65: Đối với kẻ phản bội. Q.4 Chương 66: Bổ nhiệm. Q.4 Chương 67: Đảo lưu cầu. Q.4 Chương 68: Đảo lưu cầu (2). Q.4 Chương 69: Hải Châu Vân phủ. Q.4 Chương 70: Thủy quân Bành Hồ. Q.4 Chương 71: Đề phòng hậu hoạn. Q.4 Chương 72: Đột biến ở Phúc Châu. Q.4 Chương 73: Vương quyền. Q.4 Chương 74: Thủy quân Mân quốc. Q.4 Chương 75: Lấy thân mạo hiểm. Q.4 Chương 76: Bình hải. Q.4 Chương 77: Có được quân đội. Q.4 Chương 78: Tín ngưỡng. Q.4 Chương 79: Tin thần. Q.4 Chương 80: Quay về Nhiêu Châu. Q.4 Chương 81: Lập kế hoạch. Q.4 Chương 82: Phủ nam xương. Q.4 Chương 83: Lâm nhân triệu. Q.4 Chương 84: Mục đích. Q.4 Chương 85: Mục đích chân chính. Q.4 Chương 86: Vinh thị. Q.4 Chương 87: Chu lệnh vân. Q.4 Chương 88: Sát uy. Q.4 Chương 89: Khiêu khích. Q.4 Chương 90: Giải thích trước. Q.4 Chương 91: Chiến lược nhìn xa trông rộng. Q.4 Chương 92: Tính kế. Q.4 Chương 93: Đổi trắng thay đen. Q.4 Chương 94: Binh biến Thường Châu. Q.4 Chương 95: Xuất động. Q.4 Chương 96: Rút quân. Q.4 Chương 97: Quy thuận. Q.4 Chương 98: Vượt sông trước. Q.4 Chương 99: Đoạt hạ khẩu. Q.4 Chương 100: Giết soái. Q.4 Chương 101: Dọa đầu hàng. Q.4 Chương 102: Theo kinh châu. Q.4 Chương 103: Chinh chiến. Q.4 Chương 104: Thuận lợi?. Q.4 Chương 105: Kỳ thủ. Q.4 Chương 106: Quyền chủ động. Q.4 Chương 107: Phản loạn. Q.4 Chương 108: Về nhà. Q.4 Chương 109: Nói chuyện. Q.4 Chương 110: Giữ vững cơ nghiệp. Q.4 Chương 111: Gặp được quan. Q.4 Chương 112: Ẩn đế. Q.4 Chương 113: Nói gạt. Q.4 Chương 114: Trở lại Giang Ninh. Q.4 Chương 115: Hồi phủ. Q.4 Chương 116: Mẫu tử nói chuyện. Q.4 Chương 117: Cáo trạng. Q.4 Chương 118: Xưa và nay khác biệt. Q.4 Chương 119: Trách nhiệm. Q.4 Chương 120: Ức hiếp. Q.4 Chương 121: Đình nghị. Q.4 Chương 122: Tiền qua đường. Q.4 Chương 123: Một bức thư. Q.4 Chương 124: Quân sư Dương Côn. Q.4 Chương 125: Thổ lộ tình cảm. Q.4 Chương 126: Uỷ nhiệm. Q.4 Chương 127: Diệt việt. Q.4 Chương 128: Lời mời bất ngờ. Q.4 Chương 129: Đối phó. Q.4 Chương 130: Công tâm. Q.4 Chương 131: Tấn quốc chi trị. Q.4 Chương 132: Cướp giết. Q.4 Chương 133: Triệu quát?. Q.4 Chương 134: Chiếm hấp châu. Q.4 Chương 135: Lời của Trần Bình. Q.4 Chương 136: Huynh đệ. Q.4 Chương 137: Tai họa ngầm. Q.4 Chương 138: Ngư thị. Q.4 Chương 139: Ba Lăng quân. Q.4 Chương 140: Nhạn Thê phủ. Q.4 Chương 141: Thiện đãi. Q.4 Chương 142: Mưu hại. Q.4 Chương 143: Phục binh. Q.4 Chương 144: Khoan dung. Q.4 Chương 145: Huynh muội. Q.4 Chương 146: Con gái. Q.4 Chương 147: Chuyện xưa. Q.4 Chương 148: Bái tế. Q.4 Chương 149: Lục thị tô châu. Q.4 Chương 150: Luận nhân. Q.4 Chương 151: Lời quân thần. Q.4 Chương 152: Ngư tú hoa. Q.4 Chương 153: Cầu nối. Q.4 Chương 154: Giang Âm Trương gia. Q.4 Chương 155: Lựa chọn của Trương gia. Q.4 Chương 156: Trên hồ. Q.4 Chương 157: Cần. Q.4 Chương 158: Ý nghĩa của việc phân phong. Q.4 Chương 159: Tuần phủ. Q.4 Chương 160: Trị sở. Q.4 Chương 161: Luận bàn quốc sách. Q.4 Chương 162: Trị quốc. Q.4 Chương 163: Quay về Giang Ninh. Q.4 Chương 164: Tính kế bất ngờ. Q.4 Chương 165: Hội nghị. Q.4 Chương 166: Gặp gỡ. Q.4 Chương 167: Bạch linh nhi. Q.4 Chương 168: Giết ảnh vệ. Q.4 Chương 169: Hoàng phủ kế huân. Q.4 Chương 170: Rời đi. Q.4 Chương 171: Uống rượu luận đàm. Q.4 Chương 172: Đại Giang đông khứ. Q.5 Chương 1: Bày tỏ. Q.5 Chương 2: Người thân. Q.5 Chương 3: Lời nói trên đường đi. Q.5 Chương 4: Đông Thiền tự. Q.5 Chương 5: Tranh giành phật. Q.5 Chương 6: Bá phụ. Q.5 Chương 7: Bác cháu nói chuyện. Q.5 Chương 8: Đuổi tận giết tuyệt. Q.5 Chương 9: Thuộc hạ. Q.5 Chương 10: Khai phong phủ. Q.5 Chương 11: Ý chỉ. Q.5 Chương 12: Phố mã hành. Q.5 Chương 13: Thanh Phong tửu lâu. Q.5 Chương 14: Chiết gia Phủ Châu. Q.5 Chương 15: Xung đột. Q.5 Chương 16: Hội miếu thành hoàng. Q.5 Chương 17: Muốn gặp. Q.5 Chương 18: Chiết duy trung. Q.5 Chương 19: Vân cẩm đông. Q.5 Chương 20: Chuyện gẫu. Q.5 Chương 21: Thủy củng điện. Q.5 Chương 22: Thùy củng điện (2). Q.5 Chương 23: Thùy củng điện (3). Q.5 Chương 24: Thạch thủ tín. Q.5 Chương 25: Quân thần. Q.5 Chương 26: Lão hổ. Q.5 Chương 27: Cung từ minh. Q.5 Chương 28: Thấy mặt vua. Q.5 Chương 29: Mưu kế đế vương. Q.5 Chương 30: Âm mưu. Q.5 Chương 31: Hành quân. Q.5 Chương 32: Bá thạch châu. Q.5 Chương 33: Mưu chiến. Q.5 Chương 34: Hạ quân. Q.5 Chương 35: Chim ưng. Q.5 Chương 36: Hậu chiến. Q.5 Chương 37: Rét đậm. Q.5 Chương 38: Cầu viện. Q.5 Chương 39: Giết sói. Q.5 Chương 40: Tập kích Ngân Châu. Q.5 Chương 41: Thủ thành. Q.5 Chương 42: Tây bắc. Q.5 Chương 43: Thạch trung phi. Q.5 Chương 44: Luyện thiết. Q.5 Chương 45: Ai là nguyệt lão. Q.5 Chương 46: Chiết hương nguyệt. Q.5 Chương 47: Cha vợ. Q.5 Chương 48: Ngắm trời sao. Q.5 Chương 49: Mùa xuân đến rồi. Q.5 Chương 50: Chiến khởi. Q.5 Chương 51: Ly gián. Q.5 Chương 52: Vỡ quân. Q.5 Chương 53: Tiến thoái tự nhiên. Q.5 Chương 54: Chuyện xưa. Q.5 Chương 55: Tình hình chiến đấu. Q.5 Chương 56: Lục thiên minh. Q.5 Chương 57: Đến nguyên châu. Q.5 Chương 58: Khách ban. Q.5 Chương 59: Cảnh vân tự. Q.5 Chương 60: Vương ngạn thăng. Q.5 Chương 61: Thổ hoàng đế. Q.5 Chương 62: Lá mặt lá trái. Q.5 Chương 63: Hậu trường. Q.5 Chương 64: Thương tiếc. Q.5 Chương 65: Nữ chủ. Q.5 Chương 66: Lục Bàn Sơn. Q.5 Chương 67: Thủ thành. Q.5 Chương 68: Vùi lấp. Q.5 Chương 69: Truy đuổi. Q.5 Chương 70: Chiếm lấy Hội Châu. Q.5 Chương 71: Hội nghị triều đình. Q.5 Chương 72: Đế sách. Q.5 Chương 73: Vận tài trí dụng. Q.5 Chương 74: Chiến. Q.5 Chương 75: Đế nghi. Q.5 Chương 76: Sứ giả thật giả. Q.5 Chương 77: Kế người ta dùng. Q.5 Chương 78: Nhã Lan phu nhân. Q.5 Chương 79: Nhìn xa trông rộng. Q.5 Chương 80: Ô Lan Độ. Q.5 Chương 81: Eo sông Cổ Lãng. Q.5 Chương 82: Đoạt Võ Uy. Q.5 Chương 83: Hà Tây. Q.5 Chương 84: Tây chinh. Q.5 Chương 85: Năm đó. Q.5 Chương 86: Cam Châu. Q.5 Chương 87: Dĩ dật đãi lao. Q.5 Chương 88: Tâm chiến chi bá. Q.5 Chương 89: Sa Châu. Q.5 Chương 90: Gia chủ Vương thị. Q.5 Chương 91: Thỉnh cầu thiết lập. Q.5 Chương 92: Thiệt hơn. Q.5 Chương 93: Đại Đấu Bạt Cốc. Q.5 Chương 94: Đại Thông Hà. Q.5 Chương 95: Phản loạn. Q.5 Chương 96: Đô hộ phủ. Q.5 Chương 97: Không đứng dưới tường sắp sập. Q.5 Chương 98: Đầu tháng bảy. Q.5 Chương 99: Kiêng dè. Q.5 Chương 100: Cư Diên Hải. Q.5 Chương 101: Bạn cũ tha hương. Q.5 Chương 102: Huynh đệ nói chuyện. Q.5 Chương 103: Lời thẳng thắn. Q.5 Chương 104: Tây Châu. Q.5 Chương 105: Chinh phạt Bắc Đình. Q.5 Chương 106: Sa chiến. Q.5 Chương 107: Vạn mã triều bái. Q.5 Chương 108: Giáo huấn (một). Q.5 Chương 109: Giáo huấn (hai). Q.5 Chương 110: Tuần sát. Q.5 Chương 111: Tự biện giải. Q.5 Chương 112: ‘Lời chân thực’. Q.5 Chương 113: ‘Mượn lương thực’. Q.5 Chương 114: Nghe tuyên. Q.5 Chương 115: Tâng bốc một chút. Q.5 Chương 116: Lôi kéo. Q.5 Chương 117: Khởi hành. Q.5 Chương 118: Kinh sợ. Q.5 Chương 119: Trường An. Q.5 Chương 120: Tây Thị Trường An. Q.5 Chương 121: Chống đỡ Khai Phong. Q.5 Chương 122: Trưng cầu ý kiến. Q.5 Chương 123: Thay mặt hỏi. Q.5 Chương 124: Tây Phong lầu. Q.5 Chương 125: Rượu bồ đào, chén dạ quang. Q.5 Chương 126: Cống sinh. Q.5 Chương 127: Bất ngờ. Q.5 Chương 128: Uống rượu. Q.5 Chương 129: Nhà đế vương. Q.5 Chương 130: Người vinh quy. Q.5 Chương 131: Vào cung. Q.5 Chương 132: Bố cục?. Q.5 Chương 133: Bố trí. Q.5 Chương 134: Vô căn cứ. Q.5 Chương 135: Dạy con ở Noãn Đình (1). Q.5 Chương 136: Dạy con ở Noãn Đình (2). Q.5 Chương 137: Ôn chuyện. Q.5 Chương 138: Căm thù. Q.5 Chương 139: Đón người. Q.5 Chương 140: Chùa Đại Tướng Quốc. Q.5 Chương 141: “Lời nói bộc trực.”. Q.5 Chương 142: Triệu Phổ. Q.5 Chương 143: Trù tính tiến công. Q.5 Chương 144: Gặp nhau ở phòng khách. Q.5 Chương 145: Hoa chúc. Q.5 Chương 146: Vưu vật. Q.5 Chương 147: Nghe lén. Q.5 Chương 148: Hơn cả tỷ muội. Q.5 Chương 149: Ứng biến mà biến. Q.5 Chương 150: Ngu tự chi giải. Q.5 Chương 151: Tụ Anh Điện. Q.5 Chương 152: Dám nói. Q.5 Chương 153: Ngu mưu. Q.5 Chương 154: Tiệc nhà. Q.5 Chương 155: Tin nhà. Q.5 Chương 156: Phụ mệnh. Q.5 Chương 157: Chiến lược chặt đứt cổ tay. Q.5 Chương 158: Tương kế tựu kế?. Q.5 Chương 159: Triệu Khuông Nghĩa. Q.5 Chương 160: Sai lầm cấp công. Q.5 Chương 161: “Thủ đoạn mềm dẻo”. Q.5 Chương 162: Mời đến nâng cốc. Q.5 Chương 163: Tiêu diệt Ngụy quốc. Q.5 Chương 164: Đòi phong danh. Q.5 Chương 165: Hậu chiến. Q.5 Chương 166: Quản lí Lũng Hữu. Q.5 Chương 167: Cuộc chiến ở Ba Thục. Q.5 Chương 168: Vùi lấp Thành Đô. Q.5 Chương 169: Phương Kiệt. Q.5 Chương 170: Lương thần. Q.5 Chương 171: Chiến lược phương bắc. Q.5 Chương 172: Vén lên một góc. Q.5 Chương 173: Tây tuần. Q.5 Chương 174: Vấn giải. Q.5 Chương 175: Tuần du. Q.5 Chương 176: Bảo vệ. Q.5 Chương 177. Q.5 Chương 178: Ba đạo thánh chỉ. Q.5 Chương 179: Phụ tử nói chuyện. Q.5 Chương 180: Ước định. Q.5 Chương 181: Ngu mỹ nhân. Q.5 Chương 182: Vương Kế Ân (1. Q.5 Chương 183: Vương Kế Ân (2). Q.5 Chương 184: Mượn đường. Q.5 Chương 185: Huyết chiến núi Vương Ốc. Q.5 Chương 186: Gia Luật Tề Cách. Q.5 Chương 187: Đoạt quân chuyển chiến. Q.5 Chương 188: Nổi loạn. Q.5 Chương 189: Chiếm cứ Thái Nguyên. Q.5 Chương 190: Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành. Q.5 Chương 191: Lục Thiên Lâm. Q.5 Chương 192: Thỏa hiệp. Q.5 Chương 193: Phong vương. Q.5 Chương 194: Được Quan Nội. Q.5 Chương 195: Lục Thiên Cần. Q.5 Chương 196: Gia tộc. Q.5 Chương 197: Dương Diên Chiêu. Q.5 Chương 198: Đoạt quân. Q.5 Chương 199: Tập kích U Châu. Q.5 Chương 200: Bắt vua. Q.5 Chương 201: Giết. Q.5 Chương 202: Mua dây buộc mình. Q.5 Chương 203: Báo tin thắng trận. Q.5 Chương 204: “Đại Tống”. Q.5 Chương 205: Từ Huyễn. Q.5 Chương 206: Phát động. Q.5 Chương 207: Đại gian. Q.5 Chương 208: Thế không thể đỡ. Q.5 Chương 209: Kết nối. Q.5 Chương 210: Tiếc tình. Q.5 Chương 211: Chiến Thổ Phiên. Q.5 Chương 212: Di giá. Q.5 Chương 213: Đại Ngu đế quốc. Q.5 Chương 214: Độc chiếm thiên hạ. Q.5 Chương 215: Trở về Khai Phong. Q.5 Chương 216: Đế thuật. Q.5 Chương 217: Thân nhân. Q.5 Chương 218: Nhân duyên. Q.5 Chương 219: Khoa cử. Q.5 Chương 220: Bắc tuần. Q.5 Chương 221: Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì. Q.5 Chương 222: Về nhà (kết cục).
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang