Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6539 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BA MƯƠI CHÍN
bởi ăn quen, chồn đèn mắc bẫy, lộ gian mưu, cao chạy xa bay.

BẮT CON MA TRỘM CÁ

Chiều tà chạng vạng, trong nhà lên đèn, gà vừa vô chuồng là con Quyên cũng chun vô mùng luôn. Khoảng quá canh ba, nó trỗi dậy, lẳng lặng đi rình. Hồi sáng nầy, mới mua về ba con cá lóc cồ, bự tổ nái, rọng trong khạp da lươn, chắc là để dành cho bữa tiếp khách ngày mai.

Hổm rày, nó đã bị thêm hai trận đòn nhừ tử nữa - trận đầu bỏ không tính. Cá mất cứ đúng vào lúc phải đãi khách không hà, khi một con, lúc hai con, có bận sạch bách cái khạp. “Vậy là đáng đánh đòn mầy rồi đó nghen con! Còn ức hiếp cái nỗi gì!”. Cô Ba Kim Thoa sẵn dịp trề cái môi dài thượt ra mà nhiếc.

Lúc đi qua nhà ngang, Quyên tạt vô buồng ngủ mấy đứa tớ gái, nhè nhẹ vén mùng ở đằng chân, thò mấy ngón tay lạnh ngắt vô cù lét gan bàn chân con Thôi. Con nhỏ nhụ nhựa mấy tiếng rồi cũng lồm cồm bò dậy, ba sờ ba sệt quờ chân dưới sàn giường, tính kiếm đôi guốc.

Quyên phải nhéo nó: “Mầy tính khỏ guốc lóc cóc đặng báo động cho thằng ăn trộm nó biết à!”. Chừng đó nó mới chịu mắt nhắm, mắt mở, sật sừ đi ra bằng hai cái cẳng không.

Ra tới bụi chuối sau hè thì mưa bắt đầu rơi láy pháy. Rồi tự nhiên, cái đám rình trộm lại kết nạp thêm được một thành viên mới, không mời mà tới. Đó là con Mực, bỗng nhiên lù lù xuất hiện, không biết ở đâu chun ra, hai con mắt sáng quắc, rồi cũng ngoe nguẩy đuôi, lách chách chạy theo.

Đừng có khi dễ con Mực trí thức nầy à nghen. Toàn thân nó đen thui mướt mượt, mà trên hai mí mắt lại có điểm hai đốm trắng tròn vo, giống hệt như ông già đeo mắt kiếng. Còn mỗi khi nó le lưỡi liếm mép, lại thấy ở chót lưỡi màu hồng của nó, có điểm thêm mấy cái đốm đen nữa. Người ta nói, giống chó mực bốn mắt, ban đêm có thể nhìn thấy ma, còn trong lưỡi có đốm đen thì rắn cắn không chết. Mỗi bước nó phi, tứ túc huyền đề, khua lên lách chách.

❃ 

Mưa rơi ướt tóc, hai cô gái lạnh xanh môi. Rình cả canh giờ rồi mà vẫn không thấy gì hết ráo, ngứa cổ hết sức mà cả hai cô đều cố nín, không dám ho, kế xây qua bắt ngáp.

Không có gì dễ lây cho bằng cái ngáp, cái nầy dắt díu cái kia, rốt cuộc rồi thì cả hai cô, cô nào cô nấy cũng đều ngáp lên ngáp xuống, ngáp vắn ngáp dài, ngáp thôi muốn sái quai hàm, muốn trẹo bản họng, nước mắt sống tuôn ra ràn rụa. Con mực lúc đầu còn ngạc nhiên dòm hai cô lom lom, sau cùng chính nó cũng bị lây, ngáp... luôn.

Đêm dần tàn, khoảng cuối canh tư sang đầu canh năm, hai chị em thỏn mỏn lẩn, mắt nhướng không lên, đương tính rủ nhau vô nhà đi ngủ phứt cho rồi.

Bỗng nhiên con Mực hực lên một tiếng, vươn cổ dài ra, hai vành tai nhọn ve vẩy, cánh mũi phập phồng, mà nó chỉ hực lên thôi, chớ không dám sủa. Một tiếng động nhỏ thoáng qua, phải chú ý lóng tai lung lắm mới nghe thấy được. Có tiếng kẹt cửa, rồi tiếng bước chân nhè nhẹ ở phía nhà trên, Quyên bấm con Thôi, cả hai hụp đầu xuống sau hàng rào bông bụp, lỏ mắt ngó lom lom về hướng phát ra tiếng động.

Một cái bóng đen, khăn choàng hầu che kín mít. Mặc dù hôm đó bên ngoài trời mưa lâm râm nhưng không khí trong nhà lại nóng hầm hập. Bóng đen che mặt như một Ninja chánh hiệu Nhựt Bổn - vừa xuất hiện đã rón rén đi ngay xuống nhà ngang. Dáo dác dòm trước ngó sau, nghe ngóng hồi lâu, dường như muốn tìm đường đi tiểu, rồi bất thình lình đổi hướng, tà tà quẹo trái tấp ra phía sau nhà bếp.

Có tiếng lục đục ở trong nhà bếp. Một lúc sau, bóng đen xuất hiện trở lại. Bận về, bóng đen lướt nhanh như bay, hướng về phía nhà trên. Quyên và Thôi dợm bước ra khỏi chỗ núp, để chận đầu bóng đen nhưng cả hai đều biết là đã muộn, bóng đen đã bước chân lên bậc thềm nhà trên rồi.

Đúng lúc đó, bỗng xảy ra một việc rất đỗi lạ lùng. Bóng đen vừa mới đặt được một bàn chân lên bậc thềm thì đã bị dội ngược trở lại. Một bóng đen to lớn, đã đứng chống nạnh sừng sững ở đó tự lúc nào. Thình lình bị bít đường rút lui, bóng đen che mặt ngã ngửa ra sau, thốt lên một tiếng “Ái!” hoảng hốt.

Bóng đen vạm vỡ vừa xuất hiện đã chụp lẹ lấy bóng đen Ninja nhỏ bé, gọn hơ như thể có nghề, vặn tréo cánh chỏ, bẻ quặt tay ra đằng sau một cách thô bạo, như người ta vặn cánh gà cúng. Một tiếng rên khẽ phát ra, cái khăn trùm đầu rớt xuống đất, xõa ra một mớ tóc dài. Bóng đen to lớn kia, bỗng khựng lại, bối rối vụng về, thả cả hai tay ra rồi lui phắt lại. Quyên đang sải bước, đã kịp thời thắng lại, con Thôi lỡ trớn, nhủi một cái mạnh vào lưng cô, cả hai lặng lẽ biến êm ru vào mấy bụi bông bụp ngang hông nhà, dỏng tai lên nghe ngóng.

— Ủa! Ai in như là... ? Đêm hôm khuya khoắt cô Ba đi đâu vậy?

— Ủa! Ai... in như... là... là... anh Hai! Anh... à... à... ở... ở... đây lâu chưa?!

— Tui rình ở đây từ hồi đầu hôm tới giờ, đôn rày ăn trộm lộng sao quá lộng. Tui rình, đặng tui bắt tại trận, cái quân ăn trộm ác nhơn thất đức, hại người lương thiện. À! Mà khuya khoắt như vầy rồi, cô còn đi đâu vậy?

— Ư… ư .. tự nhiên tui thấy đau bụng muốn đi ngoài...

Hai Thành nghiêm giọng:

— Nhà cầu đâu phải ở hướng nầy!

Bỗng nhiên anh ta xoay qua, cúi xuống, gỡ từ lưng cô Ba ra một vật mà cổ nhét vô lưng quần, giấu kín sau lưng: một con cá lóc cồ, trọng bân, còn sống nhăn, đang giãy giụa. Hèn chi, nãy giờ Quyên và Thôi ngó ngang lại tưởng như sau đít cô có mọc cái đuôi ngoe nguẩy.

— Ư! ư... tự... tự nhiên... tui... tui... thấy thèm cá lóc nấu cháo quá hà. Tự nhiên thôi... hà. Hồi còn ở nhà, lâu lâu tui cũng hay thèm bất tử vậy đó.

— Sao cô Ba không sai sắp nhỏ trong nhà nó nấu cho? Cô Ba lọ mọ làm chi, đêm hôm khuya khoắt như vầy? Lỡ người ta tưởng mình là cái quân ăn trộm! Người ta khện cho một hèo... ẹo xương sống! Có phải là oan uổng lắm không? Thôi! Để đây tui tính cho! Cô Ba đi vô buồng ngủ đi.

Nói xong Hai Thành ghé sát vô lỗ tai cô Ba Kim Thoa, bỏ nhỏ một câu vừa đủ nghe; giữ ý tứ, cố tránh không dám nhìn thẳng vào cái mặt đương xẽn lẽn cúi gầm, hai tay xuôi xị, nghẹn cổ đứng ngậm câm hết trả lời, không biết lắt cái bản mặt sượng ngắt kia mà giấu đi đâu cho khuất.

Tuy chỉ là câu nói thầm thì, nhưng vì đêm thanh cảnh vắng, lại núp gần quá nên mặc dù chưa hề luyện qua công phu “truyền âm nhập mật” hay “ngã nhĩ nhập thanh” mà hai cô nhỏ cũng nghe rõ mồn một. Con Thôi có nghe mà bù trất, còn Quyên thì thấm thía hiểu, vì suốt những năm tháng thơ ấu của cô, cô đã được ông Tư rèn cặp trên tinh thần tám chữ Nho ấy. Nở nang, mát từng khúc ruột, cô càng cảm thấy gần gũi và yêu kính anh Hai nầy hơn bao giờ hết...

Hai Thành đã nói ra tám chữ gì mà đã khiến cho một cô thì nghẹn họng, ngậm câm hết trả lời, còn một cô thì mát lòng, hởi dạ vậy? Thì ra, người quân tử miệt vườn đó chỉ lập lại một câu chữ Nho của đức Khổng Phu Tử: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” có nghĩa là: “Không muốn cho mình, (thì) đừng rinh cho người”.

Người quân tử mà, ai hơi đâu chấp nhặt ba cái chuyện tủn mủn con gái, đàn bà. Không thèm nói thêm tiếng nào nữa; anh ta lẳng lặng đi ra phía sau nhà bếp, giở khạp bỏ con cá vô, đậy lại, lấy cái cối đá xanh dằn lên cho chắc.

Rồi tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra, ảnh thong thả đi về phía nhà ngang, kiếm một bộ ngựa leo lên, ngồi thỏng chân, day hai bàn cẳng ra ngoài, đập bạch bạch mấy cái, “rửa chưn khô” cho sạch đất; rồi mạnh tay vẹt đám tớ trai đang nằm làng khang sắp lớp, dồn cục qua một bên, ghé lưng vô nằm trấn ngoài bìa, một tay làm gối, một tay gác lên trán. Một lát sau, giữa thinh vắng, bỗng nổi lên một tràng tiếng ngáy pho pho vang dội, ngon lành...

Rồi mưa tạnh hồi nào cũng không ai hay, lúc đó còn tối mờ mờ đất nhưng lưng trời đã đâm ngang mây trắng. Phương Đông đã hửng sáng, vén lên một thứ ánh sáng lờ mờ trắng hồng như bụng cá.

❃ 

Sáng bét ngày hôm sau, cả nhà mới biết cô Ba Kim Thoa đã không kèn không trống, cuốn gói về nhà cha mẹ từ hồi não hồi nao rồi, hồi gà còn chưa gáy hiệp một, không một lời từ giã ai hết.

Bà Ba thì cứ thắc mắc hoài: “Con nhỏ về mà sao không lên chào dì nó một tiếng cho phải phép. Không biết trong cái nhà nầy, có ai đó đã nói vô nói ra cái gì làm mích lòng nó hay không?”

Sau nầy, hễ có ai nhắc lại cái vụ cô Ba Kim Thoa, khi khổng khi không bỏ về ngang xương, thì con Thôi lại trề cái môi dài hai thước tư, xổ luôn ra một mách:

— X i.i.í.í.í! Thiên bất dung gian! Không giỏi làm tàng nữa đi! Có người đeo mo cau vô mặt. Trời đánh thánh vật cái bà hay kiếm chuyện vu oan giá họa, để chặt đầu, lột da người ta đó.

Mấy đứa đầy tớ khác, nghe qua mà lơ láo lắc đầu, đưa mắt ngó nhau: “biết... chết liền!”.

❃ 

Cô Ba Kim Thoa đi rồi, không còn kẻ ném đá giấu tay, không còn ai trổ ngón hiểm, đòn thù, Quyên ta ngủ yên đâu được chừng mấy tháng. Con Thôi, sẵn dịp ấy mới lên giọng thầy đời:

— Chị thấy hôn! Người hại, mình không sợ! Trời hại mới sợ.

Những ngày khó khăn, đau đớn ấy tưởng chừng như đã lùi xa. Ai dè đâu, nó chỉ mới khởi đầu cho những truân chuyên sắp tới. Sự đời vốn không “xuôi chèo mát mái” như người ta vẫn tưởng.

Mọi việc xảy ra rất đỗi lạ lùng, đầu tháng tư âm lịch, mưa xập xòi, cá lại mất nữa, không rình thì mất, mà rình thì cũng... mất.

Khuya nào cô cũng chịu khó chong đèn ngồi đếm kỹ, vậy mà mới chỉ chợp mắt được một chút, sáng ra đếm lại, đã thấy mất hết mấy con cá lóc bự trân, trọng cảy. Cá nhỏ không mất, vậy mới nghiệt chớ.

Thét rồi, cô rình xem có dấu chân lạ nào trên nền đất ướt xung quanh nhà không. Sáng trí, cô rải nhẹ một lớp tro bếp mỏng xung quanh cửa trước, cửa sau nhà bếp. Sáng ra, cá vẫn mất như thường mà không hề lưu lại chút dấu vết bụi bặm nào hết. Không lẽ thằng ăn trộm nầy nó biết thăng thiên hay độn thổ!?

Vậy là ngày nối ngày, trân mình chịu trận, bị đánh, bị khảo. Nước mắt chan cơm, điểm tâm bằng những lời chửi mắng, tối ngày chỉ biết ra thở vào than. Con Thôi cũng chẳng biết phải làm gì để giúp cho chị Quyên của nó, nên ngày tối cũng đành vào than ra thở.

Tới nước nầy rồi, nó thở dài cái thượt, lắc đầu ngao ngán:

— Hổng lẽ lần nầy, trời hại mình thiệt rồi sao hả chị?

Đêm hôm đó, Quyên thắp một ngọn đèn chong, để trên cái bàn nhỏ đặt gần cái khạp rọng cá trong bếp. Cô quyết định tự mình đi rình mà không cần nhờ vả tới ai nữa hết.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »